>> Xem mục lục

Ngày đầu tiên Thời Văn Trạch chính thức theo đuổi người ta, không hẳn là không thuận lợi, mà phải nói là không có miếng nào liên quan tới hai chữ “thuận lợi” sất. Hắn còn muốn tiếp tục giải thích một chút, nhưng sau màn cầu hôn kinh dị ở tiệm cơm kia thì tất thảy mọi ngôn từ dường như đều trở nên yếu ớt, yếu ớt như là vẻ mặt Lâm Tố lúc này vậy.

Các anh em sơn tường ở gallery cũng giật mình, sao ông chủ Lâm mới ra ngoài ăn một bữa cơm mà trở về đã thất hồn bạt vía như thế này, rốt cuộc là bị thu mất bao nhiêu phí bảo kê rồi???

Nhìn bóng dáng xiêu vẹo của Lâm Tố, trong lòng Thời Văn Trạch có nỗi xúc động không áp chế được. Hiện tại hắn muốn lập tức xách cổ tiểu Đào lên, bắt cậu ta ba mặt một nhời nói cho rõ ràng là hết thảy chuyện này thật sự không liên quan gì tới hắn. Bạn trai nghệ thuật gia có thể xem không hiểu Picasso với lại Mondrian, nhưng tuyệt đối không thể nào có gu thưởng thức mặn mòi như vậy được, kèn Xô-na, hoa hồng bảy màu, chim máy ngậm vỏ sò là cái quần què gì?

Nhưng hắn cuối cùng vẫn là không làm vậy, bởi vì còn có việc khác phải làm. Sau khi đưa Lâm Tố về hoa viên Thanh Hồ, Thời Văn Trạch tới cao ốc Côn Luân.

Lâm Lộ đang ở trong bếp thu thập chiến trường, tuy rằng máy khử mùi đã chạy hết công suất, trong phòng khách vẫn ám đầy mùi hạt tiêu nồng nặc. Lâm Tố vừa vào nhà đã bị sặc đến ho khan, không kịp thay quần áo đã vội mở toang cửa sổ, “Làm cái gì đấy?”

“Em định nấu ít nước đường, mải xem di động em quên nhìn đồng hồ.” Lâm Lộ tuy làm cháy nồi nhưng vẫn ha ha ha ha, có vẻ tâm trạng không hề bị ảnh hưởng. Cô đưa video ngắn trên WeChat cho Lâm Tố, “Anh mau xem này.”

Lâm Tố chưa vội click mở, nhưng nhìn gu phối màu kinh dị quen thuộc trên màn hình, trong lòng cậu đã ẩn ẩn nảy lên một dự cảm xấu.

Thậm chí tay cũng đã bắt đầu run!

Lâm Lộ không phát hiện ra anh mình khác thường, còn đang nói, “Lúc nãy bạn em tới một nhà hàng yêu quái ăn cơm, kết quả gặp ngay một màn cầu hôn cực kỳ quỷ dị ha ha ha ha ha, nghe nói nam chính còn rất soái, nhưng mà hình như đầu óc có vấn đề, anh không thể tưởng nổi đâu, bọn họ từ trên nóc nhà ha ha ha ha ôi không được không được!! Chỉ tiếc là hơi tối, video quay quá mờ, không thấy rõ lắm.”

Bốn chữ cuối cùng rút cuộc cứu Lâm Tố một mạng.

Cậu mang theo tâm trạng như đi gặp thẩm phán, click mở video.

Ký ức dữ dội này để người khác quay được tung lên quả là quá bất hạnh. Cũng may là trong nhà hàng ánh sáng quá yếu, lại thêm đèn màu chuyển động loạn xạ, phải nói là thần ma loạn vũ điên đảo thác loạn, cho nên nhìn vào chỉ có thể thấy đây đúng là một hồi cuồng hoan, chứ không thấy rõ mặt mũi người nào ở hiện trường.

Lâm Tố hơi hơi thở phào.

Lâm Lộ kỳ quái hỏi: “Anh, sao anh không cười?”

Lâm Tố trả lời: “Bởi vì anh mệt mỏi.”

Lâm Lộ lập tức nghĩ lại, anh hai vì gallery mà vất vả như vậy, mình lại còn ở vô tâm vô phế mà ha ha ha ha, có biết thế nào là đạo làm em nữa hay không! Vì thế cô chọn một đề tài mà anh mình có hứng thú, bắt đầu buôn dưa lê, “Anh Thời hôm nay đã theo đuổi tới đâu rồi? Có phải ổng đưa anh về không? Hình như em nghe được tiếng xe máy. Sao không mời người ta vào nhà ngồi? Tối nay các anh ăn gì vậy?”

Lâm Tố đang lên cầu thang, bước chân lảo đảo một chút, lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy em gái gì đó thật sự là ầm ĩ.

Cao ốc Côn Luân, Chu Viễn Tùng quần áo cũng chưa kịp thay đã chạy tới tăng ca. Hắn nhìn con chim máy vẫn còn dính đầy kem trên bàn: “Hình như trông khá giống khung xương bằng máy của con Cữu Kỳ kia nhỉ, cậu tìm được ở đâu ra thế?”

“Ở nhà ăn của tiểu Đào. Video cháu đã kêu tiểu Đào share qua, nhưng trước khi chú mở ra xem, cháu có chuyện quan trọng cần phải nói trước, cháu thật sự không hề cầu hôn.”

Chu Viễn Tùng nghe mà hoang mang: “Cậu nói gì vậy, cầu hôn cái gì, hôm nay không phải còn đang theo đuổi người ta sao?”

Thời Văn Trạch cảm giác vui mừng sâu sắc, không hổ là lãnh đạo, nghe cách nói chuyện đã biết là có trình độ. Đúng vậy, hôm nay ông đây còn đang theo đuổi, chưa hề cầu hôn.

Cameras an ninh độ phân giải kém, nhưng vì ban ngày anh chàng cầu hôn kia cũng đi qua đi lại vài vòng trong tiệm, nên video vẫn nhìn rõ mặt, hệ thống phân tích cho kết quả: Võ Phi Tranh, nam, 29 tuổi, thợ phó của tiệm sửa xe Đệ Nhứt Đỉnh Kout.

Võ Phi Tranh là một con Bạc Trành, loại yêu quái này không phổ biến lắm, trước kia thích trốn trong rương bạc của những gia đình giàu có, trong xã hội hiện đại thì công việc thường làm nhất phần lớn là liên quan tới tài chính, hoặc là dứt khoát làm người trông giữ kim khố luôn. Hắn lại lựa chọn đến tiệm sửa xe làm việc, thật đúng là hiếm thấy.

“Trong thế giới yêu quái hắn có nghề tay trái nào khác không?”

Chu Viễn Tùng lắc đầu: “Không có dữ liệu nào như vậy. Thế này đi, ngày mai tôi đến cục điều tra, chuyển manh mối này cho lão Hà xem bọn họ có ý tưởng gì không.”

Thời Văn Trạch nhắc nhở: “Vậy đoạn video cầu hôn kia——”

“Yên tâm, tôi sẽ nói với lão Hà là không liên quan tới cậu, bảo ổng bảo mật chặt chẽ. Người của ban cơ động chúng ta chẳng ai lại làm ra loại chuyện quê lúa như thế hết. Khi nào cậu thật sự cần phải cầu hôn, cả ban sẽ cùng nhau mở cuộc họp thương lượng, chốt lấy một phương án thời thượng cao cấp nhất!”

Chu Viễn Tùng giọng điệu thật nghiêm túc, Thời Văn Trạch tuy rằng cũng không quá tin tưởng gu thời thượng cao cấp của ổng, song trước mắt tốt xấu gì cũng có thể phủi sạch quan hệ với màn cầu hôn quỷ dị này rồi, vì thế hắn liền cưỡi motor về nhà.

Đêm nay, hai người đều không ngủ ngon, mơ thấy toàn là sàn nhảy lóng lánh 7 màu trong tiệm cơm yêu quái.

Đoạn video cầu hôn kia chễm trệ trên hot search của weibo yêu quái suốt hai ngày, bị cắt ra biên tập lại thành đủ loại phiên bản và meme xuyên tạc. Thời Văn Trạch và Lâm Tố xem mà xanh mặt, mộng tưởng thiết lập lại trật tự của cái thế giới điên loạn này.

Nhưng cũng vì video đó đột nhiên hot mới hấp dẫn những cư dân mạng nhàm chán tới xem đi xem lại xem tái xem hồi, cuối cùng có một account đột nhiên phát hiện, trong lời bài hát của dàn nhạc, tuy phát âm tiếng Pháp không chuẩn nhưng lại lơ lớ nghe ra một câu nửa tây nửa tàu là “Lệnh Hồ Đường Đường, làm vợ anh nhé”, hơn nữa trên tường tuy rằng ánh đèn lập loè tốc độ cực nhanh, nhưng nếu tua chậm lại vẫn thoáng nhìn ra được tên của nữ chính được ánh đèn chiếu lên!

Lập tức có thêm một cái hot search là #Lệnh Hồ Đường Đường đừng đồng ý#…

Càng tình cờ hơn là, cô Lệnh Hồ Đường Đường này là fan Hạ Gia Dương, lại còn là người đầu tiên share video đó lên group fandom, kêu gọi cả nhà mại dô mau vào xem náo nhiệt…

Ai mà ngờ, nữ chính xui xẻo đó lại chính là mình.

Lâm Lộ cười thảm, vừa ôm đệm dựa lau nước mắt, vừa nói với Lâm Tố, “Lão người yêu kia cũng thật là người trời! Mới quen nhau chưa tới 3 tháng đã cầu hôn, còn sắp xếp tiết mục quỷ súc như vậy, thật là đáng sợ.”

“Bọn họ cãi nhau không?”

“Không.” Lâm Lộ nói, “Nhưng mà em với cô ấy cũng không thân, mới chỉ gặp nhau ngoài đời trong 2 lần offline fan thôi.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng chuông, Lâm Lộ tranh mở cửa, còn hạ giọng nói, “Anh, hôm nay tạo hình của anh ok đó, nhưng tóc phải vo loạn một chút, như vậy thì anh Thời mới nhìn không ra là anh mất cả nửa tiếng để trang điểm cho ra vẻ lười biếng.”

Nói xong cô liền chạy ra, mở cửa tươi cười hí hửng: “Anh Thời, sớm thế! Mau tới uống cà phê anh hai tôi tự tay pha!”

“Xin chào, sao lại cao hứng vậy?” Thời Văn Trạch cười hối lộ một cái bánh kem.

“Cảm ơn.” Lâm Lộ nghiêng người để hắn vào, “Bọn tôi đang xem cái video cầu hôn kia, hôm nay nữ chính bị người ta truy tìm ra rồi, hóa ra cũng là người trong fandom Gia Gia.”

“Cô biết cô gái đó à?” Thời Văn Trạch có chút bất ngờ.

“Coi như vậy, nhưng không thân.” Lâm Lộ nói, “Tôi chỉ biết bạn trai cổ hình như rất có tiền, luôn đưa cô đi mua đồ hiệu, còn có lần bao cả một nhà hàng để bọn tôi làm địa điểm họp fan.”

“Võ Phi Tranh?”

“Đúng đúng đúng, là họ Võ.” Lâm Lộ nói, “Không đến mức ngay cả nam chính cũng bị cộng đồng mạng tra ra tên tuổi chứ?”

Lâm Tố bưng hai ly cà phê lại đây, khó hiểu hỏi: “Sao cậu biết rõ ràng như vậy?”

Thông tin công tác cần tạm thời bảo mật, Thời Văn Trạch không nói tỉ mỉ, nhưng căn cứ vào tư liệu thì gã họ Võ này ngày thường tương đối khiêm tốn, tiêu dùng cũng tiết kiệm, không giống loại phú nhị đại có thể vì bạn gái mà tiêu tiền như nước chảy.

Lâm Tố lên lầu thay quần áo. Thời Văn Trạch hỏi Lâm Lộ: “Không đi cùng thật à?”

“Tôi đi làm gì.” Lâm Lộ cắn thìa, hàm hồ nói, “Nể mặt cái bánh kem này, tôi đây không quấy rầy thế giới hai người của các vị!”

Thời Văn Trạch cười: “Nông Gia Nhạc ở ngoại thành, có hai ba mươi người nữa tham dự, thế giới hai người ở đâu ra.”

“Vậy anh tìm cách tạo ra thế giới hai người đi chứ, yêu đương không phải đều vậy sao?”, Lâm Lộ bưng lên cà phê và bánh kem, “Cố lên, tôi lên lầu làm việc đây.”

Thời Văn Trạch dựa vào sô pha, tùy tay click mở fandom Hạ Gia Dương, quả nhiên có rất nhiều topic thảo luận về video kia, cùng với thông báo Lệnh Hồ Đường Đường sáng nay đã rời khỏi nhóm.

Lâm Tố đi xuống, vừa sửa sang lại quần áo vừa hỏi: “Xem gì thế?”

“Fandom Hạ Gia Dương.” Thời Văn Trạch nói, “Cái cô kia đã out khỏi nhóm.”

“Anh chàng đó ngoại trừ không có gu thẩm mỹ ra thì kỳ thật cũng không làm gì đặc biệt sai trái.” Lâm Tố nói, “Nhưng trên mạng hiện tại nghiêng về phía trêu chọc, qua hai ngày thể nào cũng sẽ nghiêng về phía đồng tình, mỗi lần có vụ gì hot cũng đều thế cả.”

Thời Văn Trạch gật đầu, buông ly cà phê tiến lên giúp cậu chỉnh lại cổ áo. Ánh mặt trời ấm áp, cửa sổ sát đất cùng phòng bếp, còn có không khí phiêu tán mùi hạt tiêu, Lâm Tố cảm thấy cảnh tượng này chẳng giống đang theo đuổi mà giống như là đã kết hôn ba năm rồi vậy. Nhưng cụ thể cảnh tượng đang theo đuổi hẳn là phải thế nào, cậu lại nghĩ không ra, đành phải mặc kệ Thời Văn Trạch tiếp tục “đã kết hôn ba năm”.

Từ hoa viên Thanh Hồ đến Hoa Hương vùng ngoại thành, cuối tuần sáng sớm không kẹt xe, Thời Văn Trạch một đường phóng tốc độ cao nhất. Tay Lâm Tố vòng qua eo hắn, cẩn thận cảm thụ một phen hảo dáng người của soái ca.

Xe máy, đúng là phương tiện giao thông của thần ánh sáng!

Hoa Hương gần đây lưu hành phong cách xanh-trắng kiểu Santorini (*), Nông Gia Nhạc cũng không ngoại lệ, dù sao sơn cũng rẻ, kiếm thợ sơn ổn một chút là được, cần gì quản trắng hay xanh, miễn sao có thể hấp dẫn khách hàng là được.

(*) Santorini đây các bác

Bàn mạt chược đã đông đủ. Thời Văn Trạch chào hỏi chủ quán, đang định mang Lâm Tố đi chung quanh ngắm hoa, Hứa Du lại kéo một đám người nói nói cười cười đi đến.

Muốn chơi một ván mạt chược mà còn gặp phải thanh tra… Hứa Du trăm triệu không ngờ tới, bóng ma tâm lý lại lần nữa ập xuống đầu cậu, người tính không bằng trời tính mà, hôm nay đang định tranh bá một phương!

Em dai đội tuần tra nhìn theo Thời Văn Trạch và Lâm Tố đang đi xa dần, chạy tới an ủi Hứa Du, có lẽ đại ca đang trấn an thanh tra viên cũng nên, nhờ hắn ta tha cho cậu một đường sống.

Hứa Du: “……”

>> Xem mục lục

Chương 16- Giám đốc Vương thật thảm

>> Xem mục lục

Cùng lúc lên sóng 2 bộ phim, một bên nhờ có cặp bài trùng diễn viên chính hot phỏng tay, một bên nhờ có kịch bản gây tranh cãi, vì vậy Vương Lâm Vân cũng được ké fame không ít, Weibo nháy mắt đột phá 50 vạn fan.

Nhưng mà Vương Lâm Vân cũng không vui sướng được bao nhiêu – hắn hiển nhiên còn chưa hoàn toàn hiểu hết thể chất xui xẻo hút antifan của mình. Fan nguyên tác “Tung hoành cửu thiên” đều ngứa mắt kịch bản xuyên tạc này. Vốn dĩ diễn xuất của hắn mấy hôm đầu còn hút được chút fan, kết quả kịch bản vừa quay xe, Cốc Tư Dữ biến tướng, không đến hai ngày fan liền biến thành antifan, kết cục là hắn lại bị chửi.

Càng ô long hơn là vấn đề phối âm, Vương Lâm Vân đương nhiên tự phối âm nhân vật Cốc Tư Dữ, khi phóng viên hỏi hắn thấy thế nào, hắn còn mừng thầm mà khiêm tốn nói, “Cũng tàm tạm thôi.”

Sau đó đoạn phỏng vấn này bị antifan cắt ra tung lên, người xem liền hiểu thành hắn đang xem thường, mà trong danh sách phối âm, người phụ trách giọng của Cốc Tư Dữ ghi rõ là “Vương Uẩn Lai”. Vì vậy fan Vương Uẩn Lai lập tức gia nhập chiến cuộc. Weibo của Vương Lâm Vân nhất thời bị thảm sát, 50 vạn fan ít ỏi căn bản không có sức chiến đấu, nhanh chóng thất thế. Hắn bị antifan cho thẳng lên hot search, song song một chỗ với Phan Nhược Phong và Trần Lâm Lâm vốn đang bị antifan phỉ nhổ diễn xuất.

Hắn có tài đức gì thế này?

Vương Lâm Vân dở khóc dở cười, chỉ có thể tự an ủi mình rằng antifan cũng là fan, cả đêm chửi lộn trên Weibo hắn, không hiểu sao lại khiến lượng fans tăng lên hơn 60 vạn.

Tiêu Hạo tuy ở phim trường đóng cửa nhập diễn nhưng vẫn an ủi Vương Lâm Vân, còn bảo hắn cứ yên tâm, tình trạng như này căn bản sẽ không ảnh hưởng tới cái nhìn của các đạo diễn, sẽ không khiến bọn họ bỏ rơi hắn.

Tiêu Hạo còn đưa ra một vấn đề.

Với lượng fan trước đây của Vương Lâm Vân, một hai buổi phỏng vấn nhỏ sẽ không ai thèm ngó, vậy mà nay vừa phát lên đã có người cắt ra rồi xuyên tạc, không thể không hoài nghi có người đứng sau lưng cố tình thọc hắn một đao. Ngẫm lại cũng chỉ có những người cạnh tranh vai nam phụ của phim “Bản tình ca mùa hè” là có đủ động cơ.

Đối phương khiến cho danh tiếng của Vương Lâm Vân xấu đi một khoảng thời gian, diễn một bộ phim hay là có thể gỡ lại rồi, cơ bản không ảnh hưởng được tới sự nghiệp của hắn. Chẳng qua chọn đúng thời điểm này, xem chừng là muốn khiến cho hắn phải sốt ruột.

Loại hành vi này giống như là kim chủ đang muốn giúp tiểu tình nhân xả hận.

Nhưng Vương Lâm Vân căn bản cũng chẳng làm gì được. Danh xưng “nước chảy bèo trôi” không phải tự nhiên mà dành cho hắn. Người khác bị chọc tức còn muốn trả thù, hắn lại chỉ yên lặng cho qua, cũng không có năng lực để mà trả thù, cứ để cho thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng mà thôi.

Như Tiêu Hạo đã nói, đạo diễn “Bản tình ca mùa hè” căn bản cũng không sờ gáy hắn.

Đêm Trừ tịch, Vương Lâm Vân ngồi xem tiết mục trên tivi, vừa lúc thấy Vương Lạc Thần đang biểu diễn ca hát. Nhìn Vương Lạc Thần dưới ánh đèn diễm lệ nhảy đến cực kỳ cool, Vương Lâm Vân không khỏi lộ ra vẻ mặt hâm mộ. Lại nói cũng chưa thấy Tiêu Hạo hát nhảy bao giờ, không biết trình độ thế nào… Nhà y hình như cũng không có nhạc cụ gì…

Vương Lâm Vân tưởng tượng một chút cảnh Tiêu Hạo bắn rap nhảy Street Dance, da gà rớt đầy đất. Hắn lại tưởng tượng Tiêu Hạo đàn dương cầm hát tình ca, ừm~ như thế mới có vẻ hài hòa.

Nghĩ đến Tiêu Hạo, Vương Lâm Vân mở Weibo, thấy Tiêu Hạo up ảnh ăn sủi cảo ở đoàn phim. Bọn họ thật trâu bò. Đêm 30 mà vẫn hùng hục quay chụp.

Vương Lâm Vân vào comment linh tinh dưới ảnh, rồi lại mở WeChat, vừa lúc nhìn thấy Tiêu Hạo gửi ảnh cho hắn.

Trên ảnh là một cục bột.

Thầy Tiêu: Tôi không biết làm vằn thắn

Tiêu lão sư: Cậu biết làm không.gif

Ngươi tích hồ vương: Sửng sốt.jpg

Hoàn mỹ như thầy Tiêu vậy mà cũng là một phàm nhân sao ~

Vương Lâm rep rất nhanh, gửi sang một lời mời gọi video. Hắn trốn về phòng của mình. Tiêu Hạo ngồi trên giường khách sạn, dường như vừa tắm xong, tóc còn ẩm ướt dính trên mặt.

“Đang xem tiết mục mừng xuân sao?”

” Ừm, tiết mục này từ bé tới giờ năm nào cũng xem.” Vương Lâm Vân nằm sấp xuống giường, cằm tựa trên gối, “ Hồi nhỏ mơ ước của tôi chính là được đi tham gia biểu diễn tiết mục mừng năm mới đó.”

“Ừm ~ cậu thì đúng là rất phù hợp.” Tiêu Hạo gật gù.

Vương Lâm Vân hai mắt sáng ngời: “A? Có lẽ đây cũng có thể xem là một biện pháp.”

Tiêu Hạo: “…… Cậu không diễn tôi sẽ không xem tiết mục đó.”

“Nói hay lắm!” Vương Lâm Vân ngây ngô cười, lăn một vòng đổi thành nằm ngửa, “Thầy không video call với thầy u sao?”

“Đã gọi rồi. Bọn họ tuổi lớn không thức khuya, đều ngủ hết cả rồi.”

“Ừm.” Vương Lâm Vân vùi nửa khuôn mặt vào gối đầu, bốn phía lại an tĩnh. Tiêu Hạo cũng không thấy nhàm chán, chỉ nhìn vào di động xem Vương Lâm Vân lộ ra tròng mắt.

Vương Lâm Vân cảm thấy lúc này đúng là thời cơ tốt để hỏi một số chuyện…

“Thầy Tiêu ~”

“Làm sao vậy?” đột nhiên làm nũng chắc chắn không có chuyện gì tốt.

“ Thầy biết hát không? Hình như chưa thấy thầy livestream hát bao giờ nha.”

“ Có biết.” Tiêu Hạo trả lời thản nhiên, lập tức hiểu ý, “Nhưng muốn nghe tôi hát cũng không phải chuyện đơn giản đâu.”

Y nhướng mày, Vương Lâm Vân một giây liền hiểu: “Anh hai anh hai ~ anh hai tốt, hát một bài đi ~”

“Thôi được.” Tiêu Hạo “miễn cưỡng” đáp ứng, “Nể lắm đấy nhé.”

Vương Lâm Vân lập tức điều chỉnh tư thế chuẩn bị vỗ tay.

“ Hát gì đây?……” Tiêu Hạo khụ một tiếng, đang tính tìm một bài tình ca tiếng Anh êm tai lả lướt.

Vương Lâm Vân cho ý kiến: “Hay là hát bài Tết tết tết tết đến rồi đi!”

Tiêu Hạo: “……”

Vương Lâm Vân thao thao bất tuyệt: “Nghe rất vui vẻ! Lại phù hợp với không khí đêm 30 nữa! ~~~ Bài đó cũng là phần thoại tôi được phân trong lần phối âm đầu đời của tôi đó!”

Biết rồi, chính vì nghe bài đó quá quê nên tôi mới không đăng ký vào fandom đó…

Fandom khỉ gì mà bắt người ta quay video hát 30 giây bài Tết tết tết tết đến rồi mới duyệt cho làm thành viên mới vậy chứ!!

Tiêu Hạo khóe miệng giật giật, nghĩ thầm kiếp làm fan thật khổ bức.

“Hay thôi vậy, nếu hát bài này thì tôi lại có vẻ tự luyến quá rồi nhỉ.”

“Cảm ơn…” Tiêu Hạo vô lực phun tào, đang định đề cử một bài, “Hay là hát bài be my…”

“Thôi thì hát bài Nối vòng tay lớn vậy!” Vương Lâm Vân cắt lời.

Tiêu Hạo: “………… Thôi cậu vui là được.”

Nhìn người nọ mà ngồi thẳng dậy co gối lên, cả người lung lay có vẻ hết sức háo hức chờ mong, Tiêu Hạo đột nhiên cảm thấy hát bài đó cũng không quá tệ.

Y thanh thanh giọng hát lên.

“Rừng núi dang tay nối lại biển xa
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà ~~~”

(công nhận ông Vương gu mặn thật =.=)

Giọng Tiêu Hạo hơi khàn khàn, tràn đầy từ tính. Vương Lâm Vân tê dại từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân. Hắn nhắm mắt lại, hai tay lắc qua lắc lại phụ họa cũng chậm dần, rồi rũ xuống.

Không bao lâu sau, tiếng hít thở có quy luật truyền tới tai Tiêu Hạo. Y cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, có người chỉ nghe hát “Nối vòng tay lớn” mà cũng ngủ được.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng y vẫn nhẹ giọng hát.

Vương Lâm Vân cảm thấy mình như là quay về thời thơ ấu. Hắn nằm trong nôi, trên TV, MC dõng dạc hùng hồn, ngoài cửa sổ là tiếng pháo hoa lụp bụp. Tiếng mọi người hô đếm ngược vang lên, rồi tiếng pháo đột nhiên dày đặc ầm vang, mọi người ồn ào vui vẻ chúc phúc, một giai điệu hào hùng vang lên.

Giai điệu kia chậm rãi rơi vào tai hắn, bằng một giọng nói dịu dàng nhất trên đời:

“Năm mới bình an.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Điện thoại trong túi rung lên, Đường Khải Huy mò ra nhìn tên người gọi, vui vẻ bắt máy: “Nếu gọi tới để chúc mừng thì anh có mười phút, nếu không phải thì em cúp ngay đấy.”

     Đầu bên kia điện thoại tâm tình người ta hiển nhiên cũng không tệ: “Không tới mười phút đâu, công ty sắp xếp cho em diễn một bộ phim của Mục Liên Mâu, cuối tuần thử vai, có vấn đề gì không?”

     Đường Khải Huy đần mặt nửa phút mới hỏi: “Mục Liên Mâu mà anh nói đến có phải là Mục Liên Mâu mà em biết không vậy?”

     Nghe giọng người kia như thêm ý vị trêu trọc: “Nếu như người mà em biết là đạo diễn nổi tiếng nước ngoài thì chúng ta đang nói đến cùng một người.”

     Đường Khải Huy nhịn không được, kích động nói: “Cuối tuần thử vai sao? Sao lại gấp vậy? Em hoàn toàn chưa chuẩn bị gì. . .”

     “Anh xem qua lịch trình của em rồi, nhận giải xong còn phải tiếp phóng viên phỏng vấn, chuyện này em có thể tiết lộ ra cho họ.”

     Đường Khải Huy sững sờ, lập tức hiểu ra rằng thử vai e cũng chỉ là thủ tục, còn công ty hẳn là đã cùng Mục Liên Mâu bàn bạc xong rồi, cho nên hoàn toàn có thể tiết lộ trước với cánh truyền thông.

     “Cuối cùng, chúc mừng em đã cầm được cúp, tiểu Huy, em là niềm kiêu ngạo của anh.”

     Cuộc điện thoại này không chỉ mang tới cho Đường Khải Huy một tin vui ngoài sức tưởng tượng mà còn kết lại bằng một chút cảm động như vậy. Đường Khải Huy kéo ghế ngồi sau cánh gà, cẩn thận nhẩn lại lần nữa những vấn đề có thể bị hỏi đến. Trong cuộc tán gẫu của mấy người bên ngoài đột nhiên nhắc đến tên của cậu. Đường Khải Huy hiếu kì nghiêng tai nghe.

     “Thật là không ngờ Trình Sâm sẽ đến trao giải nhỉ.”

     “Đáng tiếc hắn không nhận phỏng vấn, bằng không chỉ cần chụp đại mấy tấm hình là có thể lên đầu báo rồi.”

     “Đúng đấy, thật đáng tiếc. À mà cái gã nam chính xuất sắc nhất đó tên là cái gì Đường ấy nhỉ?”

     “Đường Khải Huy.”

     “Đúng đúng, Đường Khải Huy này chỉ quay một bộ phim, thế mà đã giật được cúp của Lâm Bạch, còn có thể mời được cả Trình Sâm đến trao giải. Cậu ta lai lịch thế nào mà ghê vậy?”

     “Bà không biết sao, chẳng lẽ không thấy tên của cậu ta rất quen tai sao?”

     “Đường Khải Huy. . . Á, không lẽ có liên quan gì tới tổng giám đốc Phi Phàm Entertainment Đường Khải Diệu?

     “Quan hệ mạnh ấy chứ, đó chính là em trai ruột của Đường Khải Diệu! Cúp cho diễn viên mới này đã tính là cái gì, một khi đã thích thì sang năm đoán chừng cúp ảnh đế cũng sẽ là của cậu ta thôi.”

     “Bảo sao, tôi thấy bộ phim đó không tính là hay mà cũng chẳng đắt khách, dựa vào cái gì mà đòi tranh cúp với Lâm Bạch? Đúng là ức thay cho Lâm Bạch, uổng phí tướng mạo và diễn xuất tuyệt vời như thế!”

     “Vậy mới nói bà quá ngây thơ mà, trong cái giới này hoặc là phải như cái cô Phùng Oánh Oánh kia để người ta chơi quy tắc ngầm từ đầu đến cuối mà thành ảnh hậu, hoặc là cứ như Đường Khải Huy đó, sinh ra đã có sân sau chống lưng rồi! Lâm Bạch đáng tiếc chẳng phải hai loại đó, aiz, đành chịu thôi!”

     “Cái cô Phùng Oánh Oánh đó nha, hôm qua tôi nghe người ta nói gần đây qua lại với một lão đạo diễn…”

     Đường Khải Huy nghe không lọt nổi nữa, lạnh mặt đứng đi ra ngoài. Phụ tá đi tới nói, “Tổng giám đốc Đường gọi cho cậu chưa? Lát nữa phóng viên phỏng vấn thì nhớ phải đề cập tới bộ phim mới đó nhé!”

     Đường Khải Huy không chịu thôi, “Anh không tự mình tìm đến ban giám khảo sao? Với lại, Trình Sâm trao giải cho em, có phải là do anh sắp đặt không hả?”

     Hồi lâu, bên kia mới trầm giọng nói: “Đúng thì sao?”

     Đường Khải Huy kinh sợ trong chốc lát, cả giận nói: “Anh nói gì? Lẽ ra tôi phải sớm nhận ra mới đúng! Anh ngay từ đầu đã không muốn để tôi đi đóng phim, sợ tôi khiến anh mất mặt! Nói cái gì mà tôi là sự kiêu ngạo của anh chứ, toàn là chó má! Hiện tại tôi biến thành trò cười cho người khác, anh vừa lòng rồi chứ!”

     Đường Khải Diệu thản nhiên nói, “Anh không cho em đóng phim em cũng đã đóng rồi. Em nói sai một chuyện, anh không sợ bị em làm cho mất mặt, trong cái giới này ai dám làm anh mất mặt?”

     Đường Khải Huy nghiến răng nghiến lợi, “Vâng, ai dám để Tổng giám đốc Đường mất mặt? Mất mặt chỉ có tôi thôi, hiện giờ tôi liền được sánh ngang với Phùng Oánh Oánh, à không, người ta tốt xấu vẫn là dựa vào chính mình mà tiến lên, so ra tôi còn không bằng! Anh cũng không cần sắp xếp cho tôi đóng phim của Mục Liên Mâu, về sau tôi diễn cái gì, có cầm được cúp hay không đều không cần anh quan tâm!”

     Cậu dùng sức cúp máy, phát điên giậm chân, cả cái thang máy ong ong rung lên. Đường Khải Huy buồn bực chỉ muốn lập tức về nhà, không muốn gặp ai, không muốn nghe gì hết.

     Ngồi vào ô tô, hai tay đặt lên vô lăng, Đường Khải Huy thấy vết sẹo đỏ nhạt trong lòng bàn tay, liền càng thêm phẫn uất. Đây là do bị thương trong khi đang quay tác phẩm duy nhất “Đã không tính là hay lại còn không đắt khách” kia. Lúc ấy toàn bộ lòng bàn tay đều bị rách, cậu phải ráng chống đỡ quay cho xong cảnh đó mới đi bệnh viện xử lý. Giờ thì sao? Cũng vì mấy động tác nhỏ kia của Đường Khải Diệu mà tất cả có gắng của cậu đều bị xem nhẹ, bất kể sau này cậu có làm được gì thì người khác cũng sẽ chỉ thấy cậu là em trai của Đường Khải Diệu mà thôi.

     Càng nghĩ càng tức điên, Đường Khải Huy đạp lút chân ga, hai tay dùng sức đến mức đốt ngón tay trắng bệch, tay lái như thể sắp bị bóp nát.

     Nhân viên trực ở cửa bãi đỗ xe đang gà gật bỗng cảm giác có gì đó không ổn, từ cửa sổ nhìn ra ngoài. Một chiếc Porsche trắng từ trong điên cuồng lao tới cửa, đèn xi nhan cũng không bật, tốc độ kinh người, hắn chưa kịp phản ứng lại thì chiếc xe kia đã xông ra ngoài.

     “Ầm!” một tiếng vang thật lớn, nhân viên trực sửng sốt, vội vã đi ra, tình cảnh ngoài đó khiến hắn kinh ngạc ngây người.

     Chiếc Porsche màu trắng kia đâm vào một cửa hàng, ánh lửa ngập trời, màn đêm bị chiếu rọi thành một mảng đỏ hừng hực thảm thiết.

     Nhân viên trực vội móc ra bộ đàm, kinh hoảng nói, “Ngay lối ra phát sinh một vụ tai nạn xe cộ!” Lời còn chưa dứt, cách đó chưa đầy năm mươi mét có một chiếc xe đỏ phi nhanh tới, có lẽ là bị tai nạn trước mắt làm cho giật mình, liền thẳng tắp lao vào hàng rào bảo vệ “rầm” một tiếng, đầu xe bẹp rúm.

     Nhân viên trực còn chưa thôi kinh hồn bạt vía, lắp bắp, “Lối ra phát sinh hai vụ tai nạn xe cộ.”

>> Xem mục lục

Ôi đấy, không iu đừng nói lời cay đắng ạ =.=

Khởi đầu hơi thảm thiết nhưng đoạn sau cam đoan ngày càng okila nhen!

Chương 15- Giám đốc Vương thật thảm

>> Xem mục lục

Đêm đó, Vương Lâm Vân báo cáo cho Tiêu Hạo hết thảy ngọn ngành nghề phối âm của mình. Tiêu Hạo an tĩnh nghe xong, thở dài: “ Giỏi nhỉ, cậu ngụy trang cũng khá đó, ngày thường nói chuyện tôi còn không nhận ra cơ đấy.”

“Haha, cũng tàm tạm ~” Vương Lâm Vân có chút đắc ý sờ sờ gáy, bị Tiêu Hạo bắn cho một ánh mắt chết chóc liền rụt tay về.

Tiêu Hạo nhìn bộ dáng khép nép của Vương Lâm Vân, trong lòng đã sớm hiểu hắn gạt mình không phải không thể tha thứ, nhưng y vẫn không cam lòng. Ngày thường hắn ở trước mặt mình không có vẻ gì là quá thông minh, không ngờ lại có một bộ mặt thành thục như vậy.

Còn… còn rất có mị lực.

Tiêu Hạo thiên ho khan một tiếng, đột nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt sắc bén bắn tới Vương Lâm Vân, “Cậu không còn nick ảo gì giấu giếm tôi đấy chứ?”

Vẻ mặt Vương Lâm Vân đột nhiên khoa trương hẳn lên, miệng khép khép mở mở vài cái, ánh mắt đảo loạn: “A ~~ chuyện này…”

“Thật sự còn sao?” thầy Tiêu lại khiếp sợ again.

Vương Lâm Vân theo bản năng nhìn về hướng phòng giải trí của Tiêu Hạo, lí nhí nói: “Thì… Cái ông… Kim Sinh Thủy đó cũng là tôi…”

“Cái gì?” Tiêu Hạo ù tai.

Chết sớm chết muộn đều là chết, Vương Lâm Vân nhắm mắt khai ra, “Ai nha Kim Sinh Thủy cũng là tôi đó!”

“…… Ai?”, Tin tức quá lớn, đại não của Tiêu Hạo tự động thắng phanh.

Vương Lâm Vân liếc liếc Tiêu Hạo tỏ vẻ “không sai chính là như thầy nghĩ”:

“Chính là tác giả của quyển tiểu thuyết trên kệ sách của thầy, thầy nói là so với bản phim truyền hình hay hơn một trăm lần đó~”

Khen chính mình như vậy nghe thật là tự luyến nha…… Vương Lâm Vân càng nói càng nhỏ giọng, càng nói càng thẹn thùng.

Tiêu Hạo hoàn toàn chết máy.

“Thầy Tiêu! Thầy Tiêu không sao chứ!” Vương Lâm Vân lo lắng lắc lắc y xem có phản ứng gì không, lại đánh bạo vỗ vỗ mặt Tiêu Hạo.

Ôi, da dẻ thật là mịn!

Vương Lâm Vân chuẩn bị to gan lớn mật nhéo một cái thì Tiêu Hạo rốt cuộc hồi hồn. Y suy nhược nhìn Vương Lâm Vân, “Cậu còn có bao nhiêu bí mật động trời mà tôi không biết??”

Vương Lâm Vân chần chờ, nói, “Tôi còn livestream chơi game, như vậy có tính không?”

Tiêu Hạo bỗng nhiên trợn mắt: “Ngàn Phong?”

“Không phải không phải!”

“Cố Nhân Giáp?”

“Không phải không phải!”

“Chẳng lẽ cậu chính là hot girl Chủ Bá Mạc Thường?!”

Tiêu Hạo hoài nghi nhìn nhìn chỗ ngực của Vương Lâm Vân, lại nhìn nhìn chỗ đũng quần.

“Sao thế được!” Vương Lâm Vân phát rồ, “Tôi mới vừa đăng ký account! Chỉ mới livestream một lần thôi!”

“Vậy tốt rồi… Cũng may không phải account giả gái…”

Tục ngữ nói không sai, quay xe ắt sảng khoái. Trải qua lần vừa rồi quay đầu là bờ, Vương Lâm Vân cảm giác như hắn rốt cuộc đã kéo đổ bức tường cuối cùng giữa hắn và Tiêu Hạo, rốt cuộc không cần giấu giếm thân phận gì nữa, có thể cùng Tiêu Hạo chim lợn những chuyện hóng được ở tất cả các mảng sản xuất, có thể cùng Tiêu Hạo chửi Lương Thiên Thủy xuyên tạc nguyên tác của mình, cũng có thể kể cho Tiêu Hạo đủ loại tình tiết não bổ thần kỳ trong đầu mình….

Chỉ là Tiêu Hạo nhận ra hắn chính là tên tác giả chết bằm đã viết cho nhân vật yêu thích của y chết thảm, nên hắn liền bị thầy Tiêu đập một trận.

Nhưng kết quả vẫn thật là tốt đẹp.

Vương Lâm Vân cầm bút ký tên lên tiểu thuyết của chính mình, ngây ngô cười không ngậm được mồm.

“Lần đầu tiên có người xin chữ ký của tôi nha.”

Tiêu Hạo nghe xong trong lòng đột nhiên nao nao. Vương Lâm Vân tuy dùng ngữ khí vui sướng để nói lời này, nhưng vẫn có thể nghe ra được chút tư vị chua xót của những tháng ngày trước đây.

Bất tri bất giác, ánh mắt y nhìn Vương Lâm Vân liền nhu hòa đi rất nhiều.

“Yên tâm đi, về sau sẽ có vô số người xin cậu chữ ký, ký đến phát ớn không xong. Nhưng mà,” Tiêu Hạo cầm cuốn sách lắc lắc, “Nguyên tác có chữ ký tác giả này chỉ được mình tôi có thôi đấy.”

“Không thành vấn đề!”

Tiêu Hạo rúc vào sô pha, dịu dàng nhìn Vương Lâm Vân vùi đầu ký tên lên mấy cuốn sách còn lại. Y cúi đầu khẽ mơn trớn bìa sách trên tay, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Làm sao đây, đột nhiên cậu lợi hại như vậy, ai dám theo đuổi nữa…”

Vương Lâm Vân mấy ngày sau thu được một tin vui.

Hắn thành công trúng cử một vai diễn trong phim “Ngọn cỏ trong mưa” của đạo diễn Chu, trở thành diễn viên duy nhất của Ngân Hà Entertainment sống sót qua ải. Tuy rằng lên sân khấu chỉ mười phút, lời kịch chỉ được nói năm câu, nhưng đây là phim điện ảnh đầu tiên hắn được tham gia, thành tích như thế đã là không tồi rồi. Đoạn Siêu vui mừng hớn hở nhân cơ hội này kiếm thêm cho hắn đóng vài quảng cáo.

Qua Tết Nguyên Đán, Vương Lâm Vân liền tiến vào đoàn phim.

Nhân vật của hắn chẳng có chút gì liên quan tới vai đã diễn trong buổi thử vai lần trước. Hắn hiện tại vào vai một học sinh trung học yêu nước tư tưởng tiến bộ, để đảm bảo những bạn học khác có thể an toàn chạy trốn mà một mình ngăn cản quân phiệt đuổi bắt, cuối cùng chết dưới một đao, trước khi chết còn hô to khẩu hiệu “Giành lấy chủ quyền, tiêu diệt nội tặc”.

Suất diễn không nhiều, buổi sáng vào tổ buổi chiều là xong, nhưng lại hết sức thử thách diễn xuất.

Vương Lâm Vân vừa vào màn hình đã bị đánh chết. Hắn thay trang phục xong liền vào vị trí, nghênh diện chắn đường quân địch.

Đạo diễn Chu yêu cầu người thật vật thật, vì thế người dẫn đầu trực tiếp thọc báng súng vào lưng hắn, Vương Lâm Vân mặt xanh nanh vàng, không màng đau đớn, ra sức đẩy bạn học ra sau, gào lên: “Đi mau!”

Trên đầu lại ăn vài đập, bao máu lập tức vỡ, máu me đầy mặt. Tầm mắt mơ hồ, một chân chịu không nổi khuỵu xuống, vừa lúc bị quân địch phía sau đuổi tới thọc vài đao. Vương Lâm Vân cả người máu chảy không ngừng, gào rống phun ra máu tươi như dã thú, trong tay vẫn gắt gao tóm chặt kẻ dẫn đầu quân địch, quyết không nhả ra, cuối cùng lại bị ăn thêm 2 phát súng, chém đứt cánh tay mới chịu buông.

Mọi người thấy vậy vội vàng chạy tới gạt bớt sỏi đá găm trên người hắn, Vương Lâm Vân trợn mắt thở dốc, gào lên khẩu hiệu, sau đó đầu cũng rũ sang một bên.

“Cut.” Đạo diễn Chu mặt không đổi sắc nhìn hắn diễn xong, nói, “Tổng thể không tồi.”

Vương Lâm Vân nhìn không ra ngài đây là vừa lòng hay không vừa lòng.

“Nhưng còn thiếu chút gì đó.” đạo diễn Chu nói, “Xem đoạn diễn vừa rồi có thể nhìn ra cảm giác cảm tử, nhưng không đủ chân thực. Lúc diễn không nhất định phải dựa vào chi tiết bề ngoài, có thể tìm thêm những hướng khác để biểu đạt. Cậu cân nhắc rồi chúng ta thử lại.”

Vương Lâm Vân khiêm tốn gật đầu. Tiêu Hạo lúc nãy ngồi ở một bên xem kịch bản giờ đã đứng dậy tới gần rào chắn quan sát, giơ nắm đấy tỏ vẻ khích lệ. Y mặc một cây quần áo bần hàn tả tơi như cái bang, trên mặt còn trang điểm kiểu quê mùa, giơ cái nắm đấm không hiểu sao lại trông có vẻ tức cười. Vương Lâm Vân cười cười, trong lòng liền thấy nhẹ nhàng hẳn.

Thử lại một lần, Vương Lâm Vân trước khi nhắm mắt xuôi tay còn liếc nhìn theo hướng các bạn học rời đi, mơ hồ thấy mọi người đã thuận lợi thoát thân mới khẽ run run khóe miệng cười lên, vừa cười vừa hô khẩu hiệu, cuối cùng hô hấp tắt lụi, trong mắt vẫn một mực lóe lên khát vọng.

“Cut.” Lần này thấy đạo diễn mỉm cười là hắn đã hiểu kết quả.

Giữa trưa ăn cơm xong, Vương Lâm Vân cầm phong bì “không có gì” của đạo diễn phát cho, vui mừng như con nít được lì xì, hớn hở chuẩn bị về nhà.

Tiêu Hạo tiễn hắn tới cổng phim trường, mắt hắn sáng lên quay lại nói với y:

“Thầy Tiêu, tôi như vậy cũng coi như tàm tạm nhỉ?”

Tiêu Hạo bật cười. Đúng là đồ con nít, chỉ có vậy mà cũng có thể hớn hở nửa ngày.

“Đạo diễn Chu có vẻ rất vừa ý cậu, không mấy người có thể lọt vào mắt xanh của ổng đâu.”

Nhìn người trước mặt giấu không được chút đắc ý, Tiêu Hạo giống như cũng bị lây bệnh, ý cười đầy trong mắt.

Vừa lúc có phóng viên đi qua, thấy nam thần cao lãnh trong lời đồn cười vui vẻ với một diễn viên vô danh như vậy, vội vàng tách tách chụp lấy.

>> Xem mục lục

Limited edition perfumes for sale

Discontinued perfumes for sale

Lọ lem điện ảnh (Trọng sinh chi nam phối đích xuân thiên)

Tác giả: Từ Từ Đồ Chi

Biên dịch: Langsatti

Bản dịch này chưa được tác giả cho phép (do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép biên dịch. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác. Nếu có ai biết cách liên lạc với tác giả để xin phép thì hướng dẫn cho mình nhé.)

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, ngọt sủng, giới giải trí, chủ thụ, trọng sinh, phúc hắc xấu xa thầm mến ca ca x biệt nữu ngạo kiều tạc mao đệ đệ, 1V1, HE.

Ngày bắt đầu edit: 23/3/2022

Ngày hoàn: hông biết

☀☀☀☀☀

Aiz, đồng tác giả với Viên tiên sinh luôn không vui, Tặng hoa cho Bách Đồ, Peter Pan & Cinderella… Toàn những truyện t mê đến chớt, nên t edit ngay không cần nghĩ =)) Chỉ ước Từ Từ Đồ Chi đừng bao giờ ngừng viết thôi TT>TT

Anw, văn án đây:

Đường Khải Huy vừa được nhận cúp Nam diễn viên mới xuất sắc nhất thì số đen bỏ mạng. Mở mắt ra đã biến thành một diễn viên chuyên đóng vai phụ trong phim thần tượng! Hơn nữa cậu còn phát hiện anh trai đời trước của mình cực kỳ đáng khinh, nhân phẩm vứt cho chó ăn!

Lưu ý: công và thụ đều có ex, trải qua nhiều biến cố rồi mới tới với nhau, không phải mối tình đầu, cho nên ai khiết phích thì né nha. Tuy nhiên cũng vì đều đã từng trải qua, có kinh nghiệm dẫn dắt, lại thêm em thụ đã hiểu nhầm anh công rất nhiều rồi mới có được cái nhìn mới về anh công, nên dù là huynh đệ văn nhưng cảm giác khi đọc rất mượt mà tự nhiên (đời tui chưa dám đọc huynh đệ văn bao giờ mà đọc cũng thấy oki nhé)

H vừa soft vừa hài vừa có chút buồn tủi 🥲

☀☀☀☀☀

(*) Password chương 41: Trước khi thân nhau, Viễn Viễn hay gọi Trình Sâm một cách tôn trọng bằng biệt danh gì? (2 từ không dấu, viết hoa chữ đầu mỗi từ, tất cả 11 ký tự bao gồm cả dấu cách)

Password chương 55: trong chương 45, loại rau gì được dùng để nấu món ăn mà Lâm Dao Viễn dùng để dụ dỗ Phạm Tiểu Vũ? (2 từ viết liền, không hoa không dấu, tổng 7m ký tự)

Password chương 60: Người yêu mới của Trình Sâm tên là gì? (3 từ viết liền, có viết hoa ở đầu mỗi từ)

Password chương 63: Tên vị đạo diễn xuất hiện trong chương 40 là gì? (3 từ viết liền, có viết hoa ở đầu mỗi từ)

Password chương 69: Bé gái gặp ở Úc tên là gì (2 từ viết liền, có viết hoa ở đầu mỗi từ)

Password chương 73: Nông trường mà hai người và gia đình họ Ôn đi chơi ở Úc tên là gì? (7 ký tự, ký tự đầu viết hoa)

Password chương 77: Mẹ của Đường Khải Diệu tên là gì? (3 từ viết liền không dấu, viết hoa đầu mỗi từ)

Password chương 79: Tên người sẽ thay thế Tưởng Tùng Thành đóng phim của Phương Bình là gì? (3 từ viết liền không dấu, viết hoa đầu mỗi từ)

Password chương 80: hồi nhỏ Lâm Dao Viễn bị bệnh gì? (2 từ viết liền, không hoa, không dấu)

>> Xem mục lục

Xét về mức độ uy lực của tạo hình chính trang này, em trai sơn tường vừa nhìn đã kết luận đây chắc chắn là đại ca hắc đạo tới thu phí bảo kê, chứ không người bình thường ai lại mặc như vậy?

Gallery có tổng cộng ba tầng, trên mặt đất 2 tầng, thêm 1 tầng ngầm. Lâm Tố mang hắn đi tham quan một lần. Phần lớn tranh vẽ còn chưa mang tới đây, tạm thời gửi ở két sắt ngân hàng.

Thời Văn Trạch hỏi: “Có gì cần tôi hỗ trợ không?”

“Sắp xong rồi, toàn là việc vặt thôi, không có gì quan trọng lắm.” Lâm Tố nghĩ, “Nhưng cuối tuần tôi tính đi ngoại thành xem hoa, lúc khai trương sẽ cần dùng, cậu có rảnh không?”

“Khéo vậy. Tôi đang định hỏi cậu, bà chị họ Nhạc lần trước cùng tôi trực tối ấy, Nhạc Tiêu Ngọc, chị đó và ông xã ở ngoại thành mở một trang trại, thứ bảy mời khách ăn cơm, bảo tôi mang thêm bạn bè qua nếm thử đồ ăn mới, cậu có hứng thú không? Bên cạnh chính là chợ hoa.”

“Hứa Du cũng đến à?” Lâm Tố nhớ lần trước mình tới cao ốc Côn Luân, đuôi cá của đối phương lóe lên lẩn vào đám mây, “Tôi quên hỏi, ngày đó cậu ta làm sao mà chạy?” Quả thực trốn như trốn tà, trên bàn lộn xộn một đống đồ, hẳn là không kịp làm gì cứ thế xách balo lên bỏ chạy.

Nhắc tới chuyện này, Thời Văn Trạch dựa vào lan can cười hả hê, “Tôi có hỏi rồi, cậu ta tưởng cậu là tổ thanh tra.”

Lâm Tố: “?”

Lâm Tố nói: “Kể cả nếu tôi là tổ thanh tra thì cũng chỉ kiểm tra hành vi vi phạm pháp luật, cậu ta hốt hoảng cái gì, hai người các cậu rốt cuộc đang làm gì phi pháp hả?”

“Này này, đừng kéo tôi vào chứ.” Thời Văn Trạch giơ hai tay đầu hàng, “Cậu ta thi sát hạch toàn trượt, cho nên thấy ai cũng chột dạ, tôi đâu có như vậy. Tôi không chỉ thi qua, mà còn đang chuẩn bị thi thăng cấp đây.” Tuy rằng thành tích không tính là cao, nhưng sát hạch kiểu này chỉ cần đạt điểm sàn đã coi là qua rồi.

Có Hứa Du làm chuẩn, Lâm Tố tức khắc liền cảm thấy Thời Văn Trạch hình như cũng còn tạm ổn.

Thứ bảy, tại Nông Gia Nhạc của hai vợ chồng Nhạc Tiêu Ngọc tụ tập ít cũng đến hai ba chục người. Lâm Tố mới trở lại Cẩm Thành, bạn bè không nhiều, những dịp náo nhiệt thế này càng ít gặp, hơn nữa cậu vốn dĩ cũng phải đi chợ hoa một chuyến, liền đáp ứng tới rồi.

Việc của phòng tranh nhất thời không xong hết được, Lâm Tố cởi tạp dề, gọi cơm cho đám công nhân rồi nói với Thời Văn Trạch, “Tôi cũng không biết gần đây có quán nào ngon, vào đại một quán nhé? Ăn xong về luôn còn xem tình hình thi công thế nào.”

“Tôi mang cậu tới một tiệm ăn tại gia đi, lái xe mất tầm nửa giờ, có được không?” Thời Văn Trạch nói, “Là quán ăn của một con Thao Thiết, tuy trang hoàng chẳng ra sao nhưng hương vị không tồi, cũng không quá cay.”

“Được.” Lâm Tố rửa tay theo hắn xuống lầu. Thời Văn Trạch tận trách mà quán triệt phương châm theo đuổi người khác, chủ động giúp cậu đội mũ bảo hiểm.

Ngón tay hắn sượt qua vành tai và cằm Lâm Tố, nhẹ nhàng cọ, khiến nơi đó phiếm hồng, không biết là cố ý hay vô tình.

Hảo Kỳ Lân, thật hết sức tâm cơ!

Ngoài trời tranh tối tranh sáng, nửa tòa mất hút trong sương. Hoàng hôn đã qua, mưa bụi như có như không, hoặc có lẽ là sương mù, ướt át thổi qua tai, mát mẻ thực thoải mái.

Hai người xuyên qua dòng xe cộ cuối cùng dừng ở một hẻm nhỏ. Thời Văn Trạch gọi cho chủ quán, năm phút sau, một thanh niên chạy ra, kéo tay hắn nhỏ giọng nói thầm: “Hôm nay không được đâu, hôm nay có người đặt bao hết rồi, không tiếp khách lạ, chỉ có yêu quái được vào.”

“Bạn tôi đã thi đậu sát hạch của Ủy ban quản yêu rồi, có giấy chứng nhận hợp pháp.” Thời Văn Trạch hỏi, “Đặt bao hết làm gì?”

Nghe vậy thanh niên rõ ràng thở phào, cười hì hì, “Sao không nói sớm. Cầu hôn.”

Cầu hôn? Thời Văn Trạch tỉnh táo ngay lập tức. Nếu gặp được chuyện tốt thế này, vậy phải tới xem một chút. Thấy tiểu Đào bận đến đầu đầy mồ hôi như vậy, chắc là vụ này không nhỏ rồi, nói không chừng sẽ có xúc tác đối với con đường tình yêu của mình cũng nên! Vì thế hắn dùng ngữ điệu tùy ý nói với Lâm Tố, “Hôm nay hình như có yêu quái bao hết để cầu hôn, chúng ta tới hỗ trợ một chút?”

Không có nhân loại nào có thể từ chối xem yêu quái cầu hôn, Lâm Tố cũng vậy, hơn nữa hiện tại mưa đã bắt đầu nặng hạt, cần tìm một chỗ trú. Xe máy phân khối lớn tuy oách nhưng lúc này quả thật thua ô tô thể thao —— dù sao cũng không thể mắc cái lều vào che mưa được.

Vách tường treo đèn nê ông đủ màu, có cả đèn hồng uống thành hình trái tim có mũi tên xuyên qua, muốn cho thực khách vừa bước vào đã rớt trúng bể tình. Vừa đẩy cửa ra, cả quán ăn đèn cầu lóng lánh, âm nhạc điếc tai, phỏng chừng muốn tới chỗ này cầu hôn chắc cũng chỉ có những đôi yêu đương mãnh liệt. Chủ quán đưa hai người lên lầu hai bên lan can, lại chỉ vào một cái bàn trống ở xa xa, “Không cầu hôn thì cứ ngồi kia, đến lúc đó tùy tình hình vỗ tay là được.”

Thời Văn Trạch nói: “Chỗ đó thì xa quá, có thể ngồi gần một chút không, toi muốn đổi bàn VIP.”

“Không được không được.” Tiểu Đào lắc đầu như trống bỏi, “Anh Thời, không phải tôi không chịu xếp bàn, nhưng mà anh với bạn anh quá soái, còn ăn mặc nghiêm túc như vậy, quả thực như là tới phá đám vậy. Quán tôi thu của người ta không ít tiền, phải có tí đạo đức.”

Nhận tiền rồi liền tận tâm phục vụ, tiểu Đào quả thực xứng đáng là Michelin trong làng yêu quái.

Tiểu Đào mãnh liệt đề cử rượu phấn hồng Nga, nhưng vừa nghe hai người đều từ chối ngay bởi vì nhắc đến “Nga” là phải nhớ tới Thương Đại Danh, cố sự ô long này rốt cuộc khi nào mới có thể trôi vào dĩ vãng???

Quán này tuy trang hoàng kỳ quái nhưng nguyên liệu nấu ăn đều là từ núi Chiêu Diêu và núi Biên Xuân, ẩn chứa linh lực dồi dào. Thời Văn Trạch vừa gắp đồ ăn cho cậu vừa giới thiệu món ăn, dùng hành động chứng minh thế nào gọi là hảo bạn trai. Quả nhiên tiểu Đào bắt hai người này ngồi xa nhân vật chính hôm nay là vô cùng sáng suốt!

Cơm đến giữa chừng, nhân vật chính đêm nay rốt cuộc lên sân khấu. Đó là một đôi tình nhân hai mươi mấy tuổi. Lâm Tố lấy giấy ăn lau miệng, chuẩn bị sẵn sàng vỗ tay. Cậu còn nhắc nhở Thời Văn Trạch: “Cậu đừng nhìn chằm chằm người ta đó.”

Thời Văn Trạch thấp giọng nói: “Tích lũy kinh nghiệm.”

Lâm Tố trượt tay, thọc nĩa trúng một quả dưa chuột.

Thời Văn Trạch cảm thấy bộ phận nào đó của mình hơi đau xót, vội ngoan ngoãn ngồi thẳng dậy, không dám xí xớn.

Cầu hôn trên ti vi đơn giản là đột nhiên móc ra nhẫn cưới hét lớn hua ai ni, kịch bản mọi người đều rất quen thuộc, đêm nay cũng vậy. Nhưng sự thật chứng minh không thể coi thường tấm lòng nhiệt huyết vì khách hàng của tiểu Đào. Nửa giờ qua đi, Lâm Tố đã ăn hết salad, hoài nghi hỏi: “Sao vẫn chưa bắt đầu?”

“Chắc là đang chờ đến thời điểm.” Thời Văn Trạch trả lời, “Tôi thấy tiểu Đào xem đồng hồ nãy giờ.”

Lâm Tố gật đầu, không thể không nói, như thế này rất có cảm giác nghi thức.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Mọi người trong nhà ăn, trừ nữ chính ra, đều đang chờ sự bất ngờ ngọt ngào. Nhân viên vừa vội vàng bưng bê đồ ăn, vừa cầm bộ đàm nói nhỏ: “Bắt đầu đếm ngược, 500, 449……”

Thời Văn Trạch: “……”

“Mười, chín…… Ba, hai, một!”

“Bùm” một tiếng, cả quán ăn bùng nổ màu hồng phấn của pháo sáng!

Lâm Tố sớm đã chuẩn bị mà còn giật mình không nhẹ, huống chi là nữ chính! Nàng thậm chí kinh hoảng á á hét lên, kéo bạn trai muốn bỏ chạy. Nhưng cửa thang lầu đã bị người vây chật như nêm cối, các cô gái tay cầm hoa hồng bảy màu, mặc váy trắng, giống như vừa từ giáo đường chạy tới làm thêm.

Chủ quán hô một tiếng, từ trên trần nhà một dàn nhạc bay xuống, bởi vì dương cầm quá lớn nên đổi thành kèn, uy lực không thể khinh thường, giai điệu “hôn lễ khúc quân hành” vang lên, quả là một nghi thức Đông Tây kết hợp khiến người ta không thể cự tuyệt.

Hiện trường không ai vỗ tay, bởi vì mọi người đều sợ ngây người.

Thời Văn Trạch thậm chí ngồi tới bên cạnh Lâm Tố, một tay đè lại cảnh côn bên hông, tuy rằng trên lý thuyết thì cầu hôn cũng không gì nguy hiểm, nhưng tình hình thế này thật khiến người ta cảm thấy thái quá và quỷ dị.

Dàn nhạc lúc này bắt đầu hát một bài nhạc nhẹ, cũng không biết là tiếng nước nào, lưỡi ngắn níu cả vào, cứ như là cổ bị nghẹn, lại thêm thân thể lay trái lắc phải. Lâm Tố hoa cả mắt, lần đầu tiên cảm nhận được ngôn ngữ nhân loại quá thiếu thốn.

Nữ chính lớn tiếng nói: “Mẹ ơi, thật sự quá dọa người.”

Cô nắm chặt tay bạn trai, quay đầu hỏi: “Đây là đang cầu hôn sao?”

Nam chính vốn dĩ tràn ngập chờ mong đối với màn biểu diễn này, hắn và tiểu Đào cùng nhau tỉ mỉ thiết kế tiết mục, thậm chí còn trả thêm phí để diễn tập tận hai lần, tin tưởng chắc chắn bạn gái nhất định sẽ bị cảm động đến rơi nước mắt, điên cuồng gật đầu nói yes I do~~!

Nhưng tình hình hiện tại xem ra không như mình tưởng.

Nữ chính kinh hoảng bình luận xong, mới ý thức mình quá kém duyên, vì thế lập tức che miệng nói nhỏ, “Là ai cầu hôn vậy, đầu óc hình như không bình thường lắm, em thấy có chút đáng sợ, anh ăn no chưa, hay mình đi trước đi?”

Nam chính nhanh chóng quyết định, đứng lên bỏ chạy.

Nhưng tiểu Đào ngay lúc này đẩy xe bánh kem ra, cậu ta vẫn luôn ở ngoài cửa đợi lên sân khấu, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nên cho tới giờ vẫn còn thực kích động!

“Ten ten ten tèn”!

Dàn nhạc ngừng diễn tấu, bốn phía đột nhiên tối om, chỉ có ba cột sáng chiếu vào tiểu Đào và bánh kem trên xe.

Trả phí diễn tập quả không uổng phí, mỗi chi tiết đều hoàn hảo chuẩn xác, ngoại trừ việc nam chính đã không còn cần tất cả những thứ này nữa! Hắn kéo bạn gái ra sau lưng che chở, một mặt ra sức xua tay với tiểu Đào, thôi thôi thôi, nhìn ám hiệu đi, hiện tại lui về giùm!

Lúc này thợ cả cơ linh, vội nói nhỏ vào tai chủ quán, tiểu Đào liền phát ngốc.

Mà nữ chính còn đang quay đầu khắp nơi, hẳn là muốn nhìn xem rốt cuộc cô gái nào xui xẻo phải tiếp nhận một màn cầu hôn quỷ súc như vậy!

Tiểu Đào đẩy xe bánh kem, trở thành tiêu điểm duy nhất tại hiện trường. Cậu ta hỗn độn trong gió, ai là tôi, đâu là đây…

Vốn định cắn răng tiếp tục theo kế hoạch mà làm, nhưng thấy nam chính vẻ mặt như sắp hỏng mất, cậu suýt thì quỳ xuống lạy ông nội, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ đứng tại chỗ sững sờ nhìn nữ chính. Trong mắt nữ chính dần dần hiện lên vẻ kinh tủng, không phải chứ, người xui xẻo không phải là tôi chứ, cứu mạng!

Chết tiệt! Đạo đức nghề nghiệp khiến tiểu Đào vội thu hồi ánh mắt, giờ phút này hắn có chủ ý mới! Nhìn khắp hiện trường, còn có ai ăn mặc như là để đi cầu hôn?

Đáp án đã quá rõ ràng!

Cậu đặt mạnh bánh kem lên bàn Thời Văn Trạch, nhỏ giọng nói: “Giang hồ cấp cứu, anh hai, em sẽ miễn phí chầu này cho các anh!”

Nữ chính mở to đôi mắt, mừng rỡ che miệng lại, cảm giác như vừa được thoát chết trong gang tấc.

Thời Văn Trạch nhìn ngọn nến phụt ra tia lửa trước mặt, cũng có chút hoảng hốt, quát lớn: “Mau đem đi giùm!”

Tiểu Đào thâm trầm nói: “Đã không còn kịp rồi.”

Cụ thể là cái gì gọi là không kịp? Trong chiếc bánh kem còn ẩn giấu một thế giới khác, một con chim máy phá kem chui lên, trong miệng ngậm một cái vỏ sò phát sáng, tạo hình hiển nhiên là bắt chước danh họa “Venus ra đời”.

Lâm Tố cả kinh lui về sau hai bước.

Các thực khách lúc này rốt cuộc hồi thần lại.

Tuy bọn họ đều thấy nghi hoặc, người cầu hôn hình như đâu phải đôi này, nhưng nếu đã tiến hành tới đây rồi thì cũng cứ nhiệt liệt vỗ tay, còn ào ào hô to, hôn đi, hôn đi. Chủ quán đã hứa là hô to một chút sẽ được giảm giá 20%. Nữ chính cũng hào hứng vỗ tay, thúc giục hai người mau hôn đi, ai chẳng muốn xem soái ca hôn nhau?

Lâm Tố nắm chặt khăn trải bàn, mặt mũi trắng bệch, trong thời khắc định mệnh này cậu rốt cuộc bắt đầu nghi ngờ đây có phải hay không thật sự chính là do Thời Văn Trạch an bài, nếu không vì sao phải mặc nguyên một cây Armani chưa kịp xé mác tới?

Anh Thời cơ trí nhổ phăng con chim máy ra, sau đó kéo tay Lâm Tố, mang cậu nhảy ra từ cửa sổ.

Lúc này mưa đã tạnh.

Lâm Tố chưa hết kinh hồn, nhìn con chim máy hắn nắm chặt trong tay: “……”

Thời Văn Trạch hỏi: “Không doạ đến cậu chứ?”

Lâm Tố ách giọng: “ Có đấy.”

Bị dọa là bình thường, bởi vì tôi đây cũng hết cả hồn. Thời Văn Trạch tựa lưng lên lan can, hơi thở còn chưa ổn định lại.

“Vậy là,” một lát sau, Lâm Tố chỉ chỉ trên lầu, “Không liên quan tới cậu đúng không?”

Thời Văn Trạch nhất thời không hiểu gì, lát sau mới cả kinh ngây người: “Cậu nghi đó là tôi sắp đặt sao?”

Lâm Tố lập tức phủ nhận: “Không, không phải vậy.”

Thời Văn Trạch cảm giác mình bị vũ nhục nghiêm trọng: “Không phải, vừa rồi vụ đó ——” vốn từ của anh Thời nghèo nàn, nửa ngày tìm không được từ gì để diễn tả, chỉ nghĩ ngày mai nhất định phải cầu hôn để còn chứng minh gu thẩm mỹ của mình!

“Rồi rồi, không phải cậu, đừng nói nữa, để tôi bình tĩnh lại chút.” Lâm Tố tê liệt ngồi bên ghế ở trạm xe buýt.

Thời Văn Trạch ném con chim máy kia, mua hai chai nước lạnh, Lâm Tố một hơi uống hết, cuối cùng mới khôi phục được một chút tinh thần.

Ngồi ở ghế sau, cậu tựa nửa người vào Thời Văn Trạch, đã không còn tâm tình gì mà cảm thụ vóc dáng tuyệt hảo của đối phương, cả đầu óc toàn là chim máy với khuc quân hành hôn lễ.

Thật đáng sợ, vì cái quỷ gì trên thế giới lại có người phát minh ra đồ vật hắc ám này chứ!

>> Xem mục lục

Nail inspiration

I don’t own any of these creations. All the pictures below are collected everywhere from the internet. I will try to put a link to the source if I could stick trace it back (since a lot were saved to my PC a long time ago so sorry about that).

Những thiết kế này không thuộc về tui. Tất cả ảnh dưới đây được sưu tầm từ nhiều nguồn trên mạng. Tui sẽ cố gắng dẫn link về nguồn nếu vẫn tìm lại được nguồn (vì nhiều ảnh lưu về máy từ lâu quá rồi nên khó tra lại, sorry nhen).