>> Xem mục lục

Lâm Dao Viễn bị sờ mó mà đáy lòng lạnh run, ghê tởm sởn gai ốc. Áo khoác của cậu bị ném bên cạnh, di động trong túi đúng lúc này vang lên, Lý Tiêu hơi ngẩn người, Lâm Dao Viễn lập tức bắt lấy thời cơ này uốn gối dùng sức tung một cú đá vào chỗ đó của gã. Đáng tiếc Lâm Dao Viễn ít rèn luyện, sức không lớn, không gian dưới gối lại chật hẹp nên không đá mạnh được, tuy nhiên cũng đủ cho Lý Tiêu ăn chút đau mà thả lỏng vòng tay.

Lâm Dao Viễn nhân lúc này vọt ra cạnh cửa, trong cơn hoảng hốt cũng quên mất phải mở khóa ra trước, cậu dùng sức giật cửa hai cái mới nhớ ra. Cửa mới hé ra được một chút, người đứng ngoài cũng đang giơ tay lên định đẩy vào, thấy bộ dáng Lâm Dao Viễn liền sửng sốt, Lâm Dao Viễn cũng ngây người, không ngờ Đường Khải Diệu ngay lúc này lại xuất hiện ở đây. Cậu muốn xem trò cười của hắn mới mò tới đây, không ngờ lại thành ra tự mình biến thành trò hề cho hắn xem!

Lúc này, Lý Tiêu từ phía sau xông tới, dùng sức kéo sầm cửa. Cánh cửa trước mắt Lâm Dao Viễn lại lần nữa khép lại, cậu còn đang hoảng hốt, trên lưng bị tàn nhẫn đẩy một cái, cả người bị đè lên cửa, Lý Tiêu dán sau lưng, thấp giọng nói: “Phỉ Thúy là sản nghiệp của Lý gia, sẽ không ai tới quản chuyện linh tinh của ông đây đâu.”

Lâm Dao Viễn bị va vào cửa, trước mắt biến thành màu đen, tư thế như vậy khó phản kháng gì được. Lý Tiêu duỗi một bàn tay định khoá cửa, trái tim Lâm Dao Viễn liền vọt lên tận họng, buột miệng hô lên: “Đường Khải Diệu!”

Lý Tiêu vừa thoáng chần chờ, cửa bị gõ nhẹ hai cái, ngoài cửa vang lên một giọng nói thong thả: “Lâm Dao Viễn, lâu thế, sắp xong chưa?”

>> Xem mục lục

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s