>> Xem mục lục

     Ánh sáng trong xe hơi tối, ánh mắt hắn lại sáng khác thường, Lâm Dao Viễn bỗng dưng có chút lúng túng. Cậu cũng không còn phát cáu, nói:

     Lâm Dao Viễn vẫn cảm thấy không thể tin nổi, “Vậy còn trong phần mộ …?”

     “Trống không.” Đường Khải Diệu nói: “Tôi không muốn để nó ngủ trong đó. Cách nhà quá xa, cũng cách tôi quá xa.”

     Lâm Dao Viễn sững sờ, hôm sinh nhật cậu bám theo Đường Khải Diệu trở lại phòng cũ của mình, thấy trong nhà linh vị hay di ảnh đều không có, tròn lòng còn vô cùng thất vọng. Nếu sớm biết… nhưng ai mà ngờ được Đường Khải Diệu lại giữ tro cốt của cậu ở bên người chứ!

     “Cậu còn cảm thấy tôi không để tâm tới nó sao?” Đường Khải Diệu dựa lưng vào cửa sổ sát đất, bình đạm hỏi.

     Lâm Dao Viễn mím chặt môi không nói gì, trong lòng đột nhiên ập đến một nỗi tủi thân cùng cực.

     Đường Khải Diệu nhìn cậu không rời mắt, chậm rãi nói: “Đêm trao giải Kim Bách, lúc đầu tôi định cùng nó đi, công ty lại đúng lúc mở một cuộc họp đột xuất, nhất thời tôi không thể về được. Nghe tin nó được lĩnh giải thưởng, tôi còn vui mừng hơn cả so với lần đầu tiên mình thăng chức. Mười mấy năm nay, nghệ sĩ qua tay tôi rất nhiều, nhưng chân chính khiến tôi thấy tự hào, chỉ có một mình nó. Dù nó tùy hứng, không nghe lời, thậm chí phát cáu với tôi, nghi tôi lợi dụng quan hệ mua giải cho nó, tôi cũng không tức giận. Tôi mới chỉ bực mình không nói gì, ” giọng Đường Khải Diệu có chút mơ hồ, “… Nó đã không còn.”

     Vành mắt Lâm Dao Viễn đỏ lên, chậm rãi hai bước tiến về phía hắn, “Thật ra tôi chính là…”

     Đường Khải Diệu không đợi cậu nói xong đã cướp lời: “Tôi biết cậu vẫn luôn có thành kiến với tôi. Chút hiểu lầm chúng ta có thể chậm rãi cởi bỏ. Bây giờ cậu còn cảm thấy tôi lạnh lùng vô cảm với nó sao?”

     Lâm Dao Viễn vội lắc đầu: “Đương nhiên là không.”

     “Tôi thật lòng thích cậu, không muốn cậu có bất kỳ hiểu lầm gì về tôi. Cậu hiểu ý tôi không?”

     Lâm Dao Viễn vội la lên: “Kỳ thật tôi không phải…”

     Đường Khải Diệu xen lời: “Ngươi tôi nói đã. Gia đình tôi với gia đình cậu không khác nhau nhiều. Bố mẹ tôi trước kia ly dị, đã rất nhiều năm không còn liên hệ. Em trai tôi là thân nhân duy nhất. Từ khi nó không còn, có một khoảng thời gian rất dài tôi không thể cân bằng nổi, cô đơn muốn phát điên, mới đặc biệt muốn có một gia đình, hoàn toàn chưa suy xét hậu quả đã đính hôn với Emma.”

     Lâm Dao Viễn nghe hắn nói những lời này, có cảm giác thật kì lạ. Đường Khải Diệu chưa từng tâm sự với cậu như vậy. Cảm giác này khiến cậu bất giác yên tĩnh lại, không nghĩ ngợi gì, chỉ nghe hắn nói.

     “Nói ra thì cũng phải cảm ơn cô ta. Nếu không phải lúc trước cô ta cứ khăng khăng muốn cậu tham gia show của Trang An Đức thì có lẽ chúng ta đã chẳng có dịp gặp gỡ. Hồi đầu mới ký hợp đồng với cậu,” Đường Khải Diệu cười cười, “Cậu còn có ý đồ quyến rũ tôi, có nhớ không?”

     Lâm Dao Viễn ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng, Đường Khải Diệu đã nói: “Nếu không phải vì cậu xuất hiện, tôi đã chẳng thể biết được khả năng mình thích đàn ông. Đáng tiếc khi đó cậu quá chơi bời, nếu không… Giả thiết này nọ đương nhiên cũng vô nghĩa, may mà ba năm sau, tôi không tiếp tục bỏ lỡ cậu.”

     Lâm Dao Viễn cứng ngắc cả người. Cậu nhìn ra được Đường Khải Diệu nghiêm túc, vẻ mặt và ánh mắt như vậy, nếu không phải xuất phát từ chân tâm, sợ là hắn phải ngang tầm cỡ ảnh đế điện ảnh.

     Đường Khải Diệu đến trước mặt cậu, muốn kéo tay cậu. Lâm Dao Viễn cả kinh lui một bước, co rúm cả người. Hắn lập tức lộ ra chút đau thương, nhưng vẫn cố gắng tươi cười: “Tôi biết cậu không thể nhanh như vậy bỏ qua thành kiến được, nhưng hi vọng cậu cho tôi cơ hội.”

     Lâm Dao Viễn trì độn nói: “Anh thật sự rất thích… tôi ư?”

     Đường Khải Diệu nghiêm túc gật đầu, “Tôi nói nhiều lần vậy rồi mà cậu vẫn chưa nghe lọt tai sao?”

     Lâm Dao Viễn suy tư một lát, lại vội nói: “Tôi cũng đã nói không thích anh.” Cho dù là từ chối mười lần thì cũng vẫn tốt hơn là trực tiếp nói với hắn rằng “Lâm Dao Viễn” đã “không còn nữa”.

     Đường Khải Diệu chẳng những không hề bị đả kích, thoạt nhìn tâm trạng dường như còn càng vui vẻ hơn, “Trước đây và hiện tại không thích không có nghĩa là tương lai cũng không thích.”

     Lâm Dao Viễn trong lòng lộp bộp, ra vẻ không kiên nhẫn: “Muốn nói cũng đã nói rồi, muốn nhìn cũng đã nhìn rồi, giờ tôi muốn về.”

     Đường Khải Diệu xem đồng hồ, mỉm cười: “Đã nói cùng lắm chỉ mất nửa tiếng, hiện giờ mới qua mười lăm phút.”

     Lâm Dao Viễn miễn cưỡng giữ vững nụ cười: “Vậy thật sự cảm tạ.”

     Đường Khải Diệu đưa cậu đến thang máy, đứng ngoài cửa nói: “Trở về lái xe cẩn thận.”

     Lâm Dao Viễn hùa theo: “Ngày mai quay ngoại cảnh, không vào studio, anh đừng đến thăm ban.”

     “Cái này khó nói trước, xe tôi còn đang ở studio.”

     Lâm Dao Viễn tức giận: “… Cơm nước xong xuôi lẽ ra tôi nên đưa anh về thẳng studio lấy xe.”

     Đường Khải Diệu cười chế nhạo: “Hẳn là cậu đang cố ý tạo cơ hội cho tôi tới thăm ban rồi?”

     Lâm Dao Viễn còn muốn tiếp, hai cánh cửa thang máy lại vừa lúc tự động đóng, Đường Khải Diệu vẫn còn tranh thủ nói nốt một câu: “Ngày mai gặp.”

     Trong lúc thang máy đi xuống, Lâm Dao Viễn bỗng nhiên cảm thấy mình vừa rồi đã đưa ra một lựa chọn ngu ngốc khiến bản thân đâm lao phải theo lao. Mang tâm trạng thấp thỏm thế này, chất lượng giấc ngủ buổi tối dĩ nhiên là kém. Bị đồng hồ báo thức ầm ĩ chọc tỉnh, cậu chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, vội vàng ăn qua loa rồi chạy xe tới studio. Hôm qua nói quay ngoại cảnh cũng không phải là nói thật, mục đích chỉ là để Đường Khải Diệu khỏi phải đến thăm ban mà thôi. Hôm nay cậu vẫn quay trong studio, nhưng không có cảnh đánh đấm kịch liệt nữa, chỉ là vài đoạn yêu đương.

     « Bồng Lai Song Hiệp » không có nữ chính mà chỉ có nữ phụ. Vai sư đệ phản diện của Lâm Dao Viễn có một nữ thuộc hạ thủ đoạn độc ác. Cô ta và sư đệ có chút dây dưa mập mờ, có một cảnh lăn giường, nhưng Liêu Minh Nhân tự cho là đạo diễn phái văn nghệ, sợ người khác nói là dùng cảnh nóng để gây chú ý, liền cho cắt bỏ đoạn này. Vốn là phải có cảnh nóng đó, nếu có thì sẽ càng giúp các diễn viên dễ dàng diễn ra cảm giác “mập mờ”. Nhưng khi cắt đi rồi, tất nhiên phải dựa hoàn toàn vào tưởng tượng và thực lực diễn xuất để cố gắng nhập vai. Ai khó ai dễ, tự nhiên liếc qua là thấy ngay. Cô diễn viên kia thì không thành vấn đề, nhưng Lâm Dao Viễn… khác hẳn với tưởng tượng của mọi người, dù đã diễn quen phim thần tượng ngôn tình, cậu lại không ngừng NG.

     Lâm Dao Viễn bị Liêu Minh Nhân cho NG liên tiếp mấy lần, cũng dần dần buồn bực. Cậu tự biết mình không hề có kinh nghiệm diễn vai yêu đương. Phim trước đây của cậu gần như đều không có tình cảm nam nữ. Trong “Bản tình ca ánh trăng”, tuy vai diễn của Lâm Dao Viễn thầm mến nữ chính nhiều năm, nhưng trong kịch bản không hề có cảnh nào thân mật giữa vai của cậu và nữ chính. Nữ chính từ đầu đến cuối không thích tên nam phụ đáng thương này, chứ đừng nói là nữ chính chủ động thân mật. Trong các phim khác, vai nam phụ của cậu cũng chưa từng có cảnh nào tương tự.

     Ngẫm đi ngẫm lại, cuộc đời đi diễn của cậu chỉ có duy nhất một lần quay cảnh thân mật nam nữ, chính là cảnh nắm tay trong quảng cáo dầu gội đầu NY. Nhưng lời này nói ra ai tin? Chính cậu còn không tin.

     Liêu Minh Nhân rốt cuộc mãi mới hô “Qua”, khiến tất cả mọi người nhẹ nhõm thở phào. Phó đạo diễn hiếu kì vạn phần hỏi cậu: “Đạo diễn làm sao mà dẫn dắt cho cậu qua được cảnh này vậy? Quá đỉnh!”

     Lâm Dao Viễn nói: “Thì cứ vậy thôi.”

     Thật ra, Liêu Minh Nhân chỉ nói: “Nghĩ lại chính chuyện tình cảm của mình đi, cậu ôn lại cảm xúc lúc đó, rồi thay vào! Có được không đấy? Bày ra tố chất chuyên nghiệp cho tôi xem, Tiểu Lâm!”

     Tiểu Lâm ngẫm lại cảm giác lúc tối hôm qua bị người nào đó nhìn chăm chú đến tê dại cả da đầu, rốt cuộc mới bày ra được “tố chất chuyên nghiệp”.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Loại cứu cánh này không hiểu sao khiến cậu có cảm giác hoang mang tới rùng mình.

     Đường Khải Diệu hôm nay không tới thăm ban. Hơn 8h tối, Lâm Dao Viễn ra về, thấy xe của hắn vẫn còn đậu ở vị trí ngày hôm qua. Điều khiến cậu bất an là, thay vì thấy nhẹ nhõm, cậu lại bỗng dưng thấy có chút vắng vẻ.

     Sáng hôm sau, quay xong cảnh của mình, Lâm Dao Viễn nghỉ ngơi hơn nửa canh giờ, buổi chiều lại đối diễn cảnh quyết đấu cuối cùng với”sư huynh”. Đoàn làm phim rốt cuộc đã sắp sửa có thể đóng máy.

     Hôm qua không có cảnh nào của Lôi Nhất Minh nên anh ta không đến. Hiện giờ nhận thức của Lâm Dao Viễn về anh ta đã khác hẳn trước đó, khó tránh khỏi có chút mất tự nhiên. Lôi Nhất Minh không biết gì cả, vẫn dặn dò cậu cách ngã như thế nào khi đánh nhau để có góc quay đẹp hơn. Thấy vậy, cậu tự nhủ dù chuyện trước kia giữa anh ta và Trình Sâm như thế nào thì anh ta cũng là một diễn viên kính nghiệp, đáng tôn trọng. Hơn nữa anh ta chân thành đối tốt với cậu. Cậu dần dần bỏ qua những chuyện riêng tư, tập trung vào diễn cảnh quay cuối cùng.

     Hai tháng này sự hợp tác giữa mọi người đã trở nên ăn ý cực độ. Lúc này ai cũng hăm hở muốn hướng tới thời khắc cuối cùng của bộ phim. Liêu Minh Nhân vừa hô “Qua”, tiếng vỗ tay reo hò lập tức vang dội, dấy lên niềm hân hoan của mọi người. Đạo diễn vung tay lên nói: “Hôm nay tới đây là kết thúc, trở về nghỉ ngơi thật tốt, sau đó chúng ta sẽ làm hậu kỳ.”

     Hiện tại mới hơn bốn giờ chiều, sớm như vậy đã xong việc, đoàn làm phim lại một trận reo hò. Lâm Dao Viễn nói với Phạm Tiểu Vũ, “Nếu cô vội đi hẹn hò thì cứ đi trước đi.”

     Phạm Tiểu Vũ vẻ mặt đưa đám: “Bạn trai tôi theo Trình Thiên Vương đi HK, cuối tuần mới về.”

     Lâm Dao Viễn cũng nhớ tới chuyện này, thuận miệng hỏi: “Trình Thiên Vương đến Hồng Kông để diễn hay là đi event?”

     “Anh Chí cũng không chịu nói cho tôi. Cậu có được Trình Thiên Vương tiết lộ gì không?”

     Lâm Dao Viễn lắc đầu. Đã từng cùng thần tượng của mình thân thiết như vậy, giờ lại không liên quan gì tới nhau nữa, cậu cũng không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

     Phạm Tiểu Vũ nói, “Văn Mike gọi điện bảo cậu tới công ty có chuyện cần bàn.”

     Lâm Dao Viễn chần chờ: “Là Văn Mike gọi sao?”

     Phạm Tiểu Vũ mơ hồ nói: “Bằng không thì ai? Người đại diện của cậu chính là anh ta mà.”

     Lâm Dao Viễn không quan tâm “A” một tiếng.

     Phạm Tiểu Vũ đảo mắt vòng vòng, nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: “Còn sợ sếp Đường sao? Không cần lo lắng, tôi cảm thấy khoảng thời gian này tạm thời cậu hẳn là an toàn.”

     Lâm Dao Viễn giật mình, thần kinh thô như Phạm Tiểu Vũ mà cũng nhìn ra cái gì rồi sao?

     Phạm Tiểu Vũ trào phúng:

“Em trai?”

     Phạm Tiểu Vũ bĩu môi: “Không phải cái kiểu em trai mà cậu nghĩ đâu, em ruột hắn hơn nửa năm trước đã chết rồi. Bây giờ là em trai mới rồi, nghe đồn là em cùng cha khác mẹ gì đó. Ai biết có phải là nói vậy để che giấu mấy chuyện xấu xa hay không.”

     Tâm trạng Lâm Dao Viễn có chút không tốt, hỏi: “Vì sao lại nói như vậy?”

     Phạm Tiểu Vũ nói: “Nghe nói cậu trai này dáng người rất đẹp, mà thoạt nhìn cũng không phải trai thẳng. Sáng nay sếp Đường đã cho người lên phương án chuẩn bị đóng gói cho cậu ta debut luôn rồi. Với kiểu xưa nay của sếp Đường,” cô cố tình kéo dài ngữ điệu, nghe đầy châm chọc, “Hai người phải có gì đó rồi thì sếp mới nhiệt tình chiếu cố như vậy.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Đường Khải Diệu nói: “Không phức tạp như cậu nghĩ đâu, Giản Phái Nhiên gần tốt nghiệp mới chuyển trường đến, học cùng lớp với tôi chưa đầy hai tháng.”

     Lâm Dao Viễn giật mình hỏi: “Làm sao anh biết được tôi nghĩ phức tạp đến mức nào?”

     “Nhìn mặt là biết.” Nói đoạn hắn liền gắp dăm bông vào bát Lâm Dao Viễn.

     Cậu không thoải mái nói: “Giả thần giả quỷ, tâm trạng của tôi còn lâu mới viết lên mặt.”

     Đường Khải Diệu gật gật đầu, “Nói rất đúng, nên vừa rồi cũng không phải tôi dựa vào ánh mắt cậu nhìn dăm bông mà phát hiện ra cậu rất thích nó.”

     “… Vì sao Lôi Nhất Minh lúc trước chuyển tới Tân Nghệ?”, trực giác mách bảo cậu rằng lời Giản Phái Nhiên nói dường như có chứa đựng tin tức trọng yếu.

     Đường Khải Diệu cười lên, nói ra: “Mấy năm trước cậu thân với Lôi Nhất Minh như thế, sao biết rõ còn cố hỏi?”

     Lâm Dao Viễn giật mình, tiếp xúc nhiều với Đường Khải Diệu khiến cậu bất giác đã nới lỏng đề phòng, mở miệng nói ra nhiều thứ thiếu suy tính. Cậu cân nhắc một chút mới nói: “Hồi đó có gút mắc với anh ta nên anh ta bỏ đi ăn máng khác tôi cũng không hỏi, đã lâu rồi không liên lạc nên cũng không nắm rõ lắm.”

     Đường Khải Diệu cũng không chất vấn, “Thời điểm đó sinh hoạt của anh ta có chút vấn đề, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc, công ty quyết định đóng băng anh ta một thời gian, Giản Phái Nhiên khi đó ném cho anh ta cành ô liu nên đôi bên lập tức ăn nhịp với nhau. Nhưng Giản Phái Nhiên vừa rồi nói cũng có cái đúng. Lúc Lôi Nhất Minh ở Phi Phàm còn chưa đủ xuất sắc. Tân Nghệ đã khai quật tiềm năng của anh ta.”

     “Vấn đề sinh hoạt?”, Lâm Dao Viễn càng thêm khó hiểu, “Lúc ấy anh ta đã bắt đầu nhận vai chính rồi, vấn đề gì mà đến mức phải đóng băng?”

     Đường Khải Diệu ý vị không rõ nhìn cậu, cười một tiếng, “Cậu còn nhớ vì sao mình bị đóng băng mấy tháng không?”

     Lâm Dao Viễn tức thời trợn to mắt, kinh ngạc nói: “Lôi Nhất Minh là GAY?”

     Đường Khải Diệu tán thưởng: “Xem ra trí nhớ của cậu còn tốt hơn tôi nghĩ một chút.”

     Lâm Dao Viễn nhanh chóng xâu chuỗi những đoạn ngắn rời rạc trong trí nhớ, rất nhiều việc trước đó không hiểu lúc này lại trở nên rõ ràng. Cậu có chút không thể tin nổi, lẩm bẩm: “Sao có thể chứ?”

     “Có gì đâu mà không thể?”

     Lâm Dao Viễn chỉ nhìn hắn, lại không mở miệng nói chuyện. Cậu hoài nghi phỏng đoán của chính mình, Lôi Nhất Minh với Trình Sâm?!?!

     Đường Khải Diệu nghiêng người về phía trước: “Có phải cậu đã nghe ngóng được gì trước rồi không? Lần trước cậu với Trình Sâm cãi nhau, có liên quan tới chuyện này sao?”

     Câu nói này lại càng chứng thực phỏng đoán của Lâm Dao Viễn, cậu do dự nói: “Lôi Nhất Minh bị đóng băng… là vì anh ta hẹn hò với Trình Sâm sao?”

     Đường Khải Diệu trầm mặc nhìn cậu một hồi, nói: “Nếu như tôi nói phải, cậu sẽ rất thương tâm sao?”

     Lâm Dao Viễn sửng sốt một chút, mới nói: “Hẳn là vậy, vậy tóm lại có phải hay không?”

     Đường Khải Diệu có chút bất đắc dĩ: “Cậu thật đúng là… Dù gì cũng nên suy xét một chút đến cảm xúc của tôi chứ. Tôi vừa mới thổ lộ chưa được bao lâu đâu đó.”

     Lâm Dao Viễn hoài nghi: “Anh đang cố tình lảng sang chuyện khác đấy à?”

     Đường Khải Diệu giơ tay đầu hàng, “Lúc nào sự đa nghi của cậu cũng đều hướng về tôi hết vậy? Trước khi Lôi Nhất Minh chuyển sang Tân Nghệ, hoàn toàn chính xác đã dây dưa cùng Trình Sâm một thời gian, nhưng hai người đó cụ thể như thế nào thì tôi cũng không quá rõ ràng.”

     Tâm trạng Lâm Dao Viễn rõ ràng có chút sa sút, cúi đầu húp cháo từng muỗng từng muỗng, không có hứng thú nói chuyện nữa. Đường Khải Diệu an tĩnh chờ cậu ăn xong, mới nói: “Cháo này hiệu quả giải cảm tốt chứ? Hiện tại còn lạnh không?”

     Lâm Dao Viễn gật đầu: “Hình như có chút hiệu quả.” Cậu nghĩ nghĩ lại bồi thêm một câu, “Cảm ơn.”

     Đường Khải Diệu nhếch môi, thấp giọng nói: “Tôi không chỉ muốn một câu cảm ơn.”

     Đường Khải Diệu tiện tay mở CD. Giai điệu tình ca chậm rãi vang lên trong khoang xe chật hẹp.

     Hai người đều yên tĩnh nhìn về phía trước. Cảm xúc của Lâm Dao Viễn không bao lâu liền tiêu tán trong bầu không khí thư giãn. Đường Khải Diệu thích nghe tình ca thời trước, đĩa nhạc trong nhà cơ bản đều là loại này. Có lẽ do ảnh hưởng của hắn, dù trước kia hay hiện tại, CD trong xe cậu vẫn luôn cùng loại. Đường Khải Diệu tặng cậu một cái xe để chúc mừng “Thích khách” đóng máy. Đêm đó hai người cùng đi lên cầu vượt hóng mát, cũng nghe một bài hát tương tự như vậy, đi mấy vòng dạo quanh.

     Lâm Dao Viễn đột nhiên cảm thấy mất mát. Cậu và Đường Khải Diệu sao lại thành như bây giờ? Có phải thời gian không cách nào quay ngược trở lại? Trong lòng bỗng nhiên xúc động mãnh liệt, có lẽ nên nói rõ chân tướng cho Đường Khải Diệu biết, cứ kéo dài như vậy, chỉ sợ sẽ khiến mối quan hệ ngày càng xấu hổ, sau này dù chân tướng rõ ràng, chỉ sợ cũng không cách nào lại tự nhiên như trước được nữa.

     “Anh… Có tin vào chuyện quỷ thần không?” Lâm Dao Viễn đè nén tâm tình kích động, cố gắng trấn định mà hỏi.

     Đường Khải Diệu dường như suy xét kỹ mới nói: “Không tin, tôi là người vô thần.”

     Lâm Dao Viễn chưa từ bỏ ý định: “Vậy anh có tin người ta chết đi vẫn còn lại linh hồn không?”

     Đường Khải Diệu lần này trả lời ngay: “Tôi vẫn là người theo chủ nghĩa duy vật.”

     Lâm Dao Viễn bị giội nước lạnh hai lần liên tiếp, có chút buồn bực: “Người chết là đèn tắt, cho nên anh mới hoàn toàn không coi người em trai đã chết kia ra gì sao?”

     Đường Khải Diệu biến sắc: “Cậu nói bậy bạ gì đó?”

     Lâm Dao Viễn cười lạnh: “Nói bậy ư? Ở tang lễ Đường Khải Huy anh đã làm cái gì, hẳn là anh rõ hơn ai hết.”

     Đường Khải Diệu cứng ngắc nghiêng người nhìn cậu, nửa ngày sau mới nói: “Cậu… đã biết cái gì?”

     Cơn giận này đã nghẹn hơn tám tháng, cuối cùng cũng có dịp giải tỏa, khiến Lâm Dao Viễn dị thường nhẹ nhõm. Cậu có chút ác ý giễu cợt: “Anh thử nói xem?”

     Đường Khải Diệu trầm mặc.

     Lâm Dao Viễn đợi mãi không thấy trả lời, mới chịu không nổi, nhân lúc đường thoáng mà quay đầu nhìn hắn một cái, lập tức trong lòng thót lên. Đường Khải Diệu thế mà có vẻ bị đả kích nghiêm trọng, sắc mặt khó coi tới cực điểm, môi hắn trắng bệch.

     Lâm Dao Viễn cũng kinh ngạc ngoài sức tưởng tượng. Lúc trước cậu có chút cảm giác được Đường Khải Diệu là thật lòng thích “Lâm Dao Viễn”, nhưng hiện tại xem ra hắn còn thật lòng hơn cậu đã nghĩ.

     “Kỳ thật, tôi không phải là…”

     Đường Khải Diệu vội vã cướp lời: “Đó là lỗi của tôi. Chọn đúng lúc đó quả thực không thỏa đáng. Nhưng tôi cũng không phải là không để ý đến em trai.” Hắn dùng sức siết chặt nắm tay, giọng nói có chút khàn, “Tang lễ là do công ty bày ra, tôi vốn không tán thành, một đám người làm bộ làm tịch tới phúng viếng giống như đi party, tôi chỉ thấy buồn nôn thay nó.”

     Lâm Dao Viễn nhớ lại tang lễ của mình, những người có mặt quả thực đều không phải thân quen, có lẽ đều vì muốn nịnh nọt Phi Phàm và Đường Khải Diệu nên mới tới phúng viếng cái “người chết” này. Cậu thử lý giải ý của Đường Khải Diệu, “Ý anh là, anh chỉ không coi trọng lễ tang đó chứ không phải là không để ý đến Đường Khải Huy sao? Nói như vậy nghe rất thuyết phục sao?”

     Đường Khải Diệu thần sắc hỗn loạn nhìn cậu, “Vậy cậu vẫn cảm thấy tôi không thèm để ý đến nó sao?”

     Lâm Dao Viễn lạnh giọng: “Dù là ai đi nữa e là cũng sẽ cảm thấy như thế thôi. Dù sao cậu ta cũng là em trai duy nhất của anh. Anh nói những người đến phúng viếng kia buồn nôn ư, thật ra loại anh trai làm ra chuyện như vậy mới…”, cậu dừng ở đây, cuối cùng vẫn không nhẫn tâm dùng từ đó để miêu tả người anh duy nhất của mình.

     Vẻ mặt Đường Khải Diệu càng thêm mấy phần khó coi.

     Lâm Dao Viễn đỗ xe dưới nhà Đường Khải Diệu. Chân tướng đã tới miệng, nhưng bây giờ cậu lại không biết làm sao để nói ra. Dưới tình huống này, nếu nói ra có lẽ sẽ chỉ càng khiến cho mâu thuẫn thêm sâu hơn. Cậu có chút hối hận, chưa nghĩ kỹ sách lược đã tự đưa mình vào thế bất lợi.

     Đường Khải Diệu đã bình tĩnh lại, “Lên ngồi một lát đi, tôi còn chút chuyện muốn nói với cậu.”

     “Không, tôi đã nói hôm nay muốn về sớm nghỉ ngơi.”

     Đường Khải Diệu mở cửa xuống xe, đứng ngoài nói: “Cùng lắm cũng cghir nửa tiếng thôi, sẽ không quá lâu.”

     Lâm Dao Viễn ngồi im không nhúc nhích. Đường Khải Diệu cúi người nhìn cậu, thấp giọng ôn nhu nói, “Coi như tôi cầu xin cậu, có được không?”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Hai người ôm tâm tư khác nhau, rời khỏi studio. Lôi Nhất Minh xa xa nhìn thấy, không thoải mái nhíu mày.

     Đường Khải Diệu vươn tay đang muốn mở cửa xe, Lâm Dao Viễn nói: “Hôm nay tôi có lái xe tới.”

     Đường Khải Diệu thu tay lại, tự nhiên hỏi: “Thật là khéo, vừa rồi tôi phát hiện phanh lại có chút vấn đề. Chắc cậu không ngại chở tôi đi chứ?”

     Lâm Dao Viễn sâu sắc bái phục kỹ năng nói xạo không chớp mắt này của Đường Khải Diệu, “… Đương nhiên không ngại.” Dù sao đã cùng ăn cơm thì đi chung thêm một đoạn cũng không có gì.

     Đường Khải Diệu ngồi vào xe Lâm Dao Viễn, mới lạ nhìn quanh: “Trước kia cậu thích xe thể thao, sao giờ lại mua loại xe này?”

     Lâm Dao Viễn đạp chân ga, thuận miệng nói: “Loại này vừa thực dụng mà giá lại ổn định, anh không biết tôi rất nghèo sao?”

     “Chỉ riêng quay quảng cáo dầu gội của NY là đã đủ mua xe rồi. Mấy năm nay thu nhập của cậu tiêu vào đâu cả rồi?”

     Lâm Dao Viễn liếc hắn một cái: “Tôi không nhớ là hợp đồng lao động có quy định nghệ sĩ phải báo cáo cả tình trạng tài chính cho công ty.”

     Đường Khải Diệu xem thường: “Nhưng những ham mê không lành mạnh thì cần phải báo cáo. Ví dụ như nghiện hút chẳng hạn.”

     Đường Khải Diệu nhìn cậu trầm tư suy nghĩ, khóe miệng lại cong lên.

     Đường Khải Diệu chọn một tiệm chuyên cháo. Lúc gọi món ăn, hắn hỏi: “Lần trước có phục vụ ở đây nói là có một vị cháo để làm ấm, trị cảm lạnh phải không?”

     Phục vụ nhiệt tình đề cử một vị cháo chiêu bài tốt cho sức khoẻ, Đường Khải Diệu nói: “Vậy cho ra món đó đi cái này, trong cháo đừng bỏ nhiều gừng.”

     Phục vụ mỉm cười: “Đường tiên sinh, gừng làm ấm dạ dày, giúp trị cảm lạnh mà.”

     Đường Khải Diệu cười, “Đương nhiên tôi biết, chẳng qua có người kén ăn, không ăn gừng sống.”

     Đang xem menu, Lâm Dao Viễn không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn.

     Đường Khải Diệu bình thản đón ánh mắt của cậu: “Tôi nhớ hình như cậu không ăn gừng sống, không biết có nhớ lầm không?”

     Lâm Dao Viễn nén xuống cảm giác quái dị dưới đáy lòng, “Ừ” một tiếng.

     Phục vụ viên đảo mắt qua lại giữa hai người, cười nói: “Hai vị… Thân nhau thật đó.”

     Lâm Dao Viễn: “…”

     Cháo vừa bày lên, Lâm Dao Viễn hạ quyết tâm nói ít ăn nhanh, Đường Khải Diệu nói một câu cậu mới đáp một câu, Đường Khải Diệu không mở miệng cậu liền không mở miệng.

     Đường Khải Diệu cũng không nói nhiều lắm, cách một hồi nhớ tới chuyện gì mới nói một đôi câu, cũng hoàn toàn không để bụng thái độ qua loa có lệ của cậu, mà trông còn có vẻ tâm trạng rất vui vẻ.

     Lúc ăn gần xong, cửa bị gõ hai cái, hai người tưởng là phục vụ, ai ngờ còn chưa kịp trả lời thì cửa đã mở luôn. Người kia tiến vào, cười hì hì.

     Đường Khải Diệu vốn đang mỉm cười, mặt lập tức đen: “Đừng bảo là anh gắn máy theo dõi tôi đấy nhé.”

     Người kia ha ha một tiếng: “Ai rảnh vậy chứ! Tôi chỉ hú hoạ gọi cho chủ quán, hỏi xem ông ta có thấy anh đâu không thôi.”

     “Anh quấy rối bao nhiêu quán ăn mới mò được tới đây?”

     Người kia suy nghĩ một chút: “Đại khái bảy quán? Hoặc là tám? Ai rảnh mà nhớ kỹ những thứ lặt vặt này chứ.”

     Vậy mà còn nói mình không rảnh!!! Lâm Dao Viễn vừa nghĩ thầm, vừa ngờ ngợ rằng đây là người quen.

     “Dạo này hẹn cậu lúc nào cũng kêu không rảnh, Văn Mike nói cứ 5h là cậu tan tầm, thì ra là bận chính sự.” Người nọ ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Dao Viễn.

     Lâm Dao Viễn cảm thấy vẻ cười cợt của gã thật đáng ghét, xụ mặt đứng lên: “Giản Tổng, đã lâu không gặp.”

     Giản Phái Nhiên cười: “Đúng là đã rất lâu. Cái áo kia của tôi đã chết dí hơn ba tháng rồi.”

     Chẳng qua là làm bẩn một cái áo, sao phải nói như thể cậu là hung thủ giết người không bằng vậy? Lâm Dao Viễn nói: “… Tôi vẫn luôn chờ Giản Tổng gọi.”

     “Vốn dĩ tôi định gọi điện thoại cho cậu nhưng tôi lại làm mất danh thiếp. Về sau tôi có hỏi sếp Đường nhà các cậu để xin contact, đáng tiếc là, ” hắn vừa nói vừa ngồi xuống, “Sếp cậu quá keo kiệt, số di động của cậu cũng không nỡ cho tôi. Loại cấp trên này đáng tin cậy sao? Cậu có muốn chuyển đến Tân Nghệ chúng tôi không?”

     Lâm Dao Viễn cũng ngồi xuống, kinh ngạc lại mờ mịt: “Hả?”

     Đường Khải Diệu chen vào: “Cậu không cần để ý đến anh ta.” Lại nói với Giản Phái Nhiên nói: “Anh tìm tôi vẫn chỉ để nói những chuyện kia, nói qua điện thoại là được, cần gì phải đến tận nơi?”

     Giản Phái Nhiên làm bộ vô cùng kinh ngạc: “Tình cờ tôi đang ăn cơm trên lầu, nghe ông chủ nói sếp Đường đang ở đây, liền tiện thể xuống xem một chút.” Hắn nhìn Đường Khải Diệu, lại nhìn Lâm Dao Viễn, “Hai người không thật sự cho là vừa rồi tôi nói thật chứ?”

     Lâm Dao Viễn đờ đẫn cúi đầu húp cháo.

     Đường Khải Diệu ho khan một tiếng, mất kiên nhẫn: “Gặp xong rồi, còn việc gì nữa không?”

     Lâm Dao Viễn cẩn thận nhìn Giản Phái Nhiên, Đường Khải Diệu nói sẵng như vậy mà hắn cũng không tức giận?

     Giản Phái Nhiên cũng xoay đầu lại nhìn Lâm Dao Viễn, tươi cười: “Gần đây không phải cậu đang hợp tác với Lôi Nhất Minh sao, cảm giác thế nào?”

     Lâm Dao Viễn nói: “Rất vinh hạnh, tôi học được rất nhiều, anh ta rất lợi hại.”

     Giản Phái Nhiên đắc ý: “Cậu ta trước kia không lợi hại như vậy đâu, tất cả đều là tôi dạy dỗ đó. Cậu có muốn trở nên lợi hại như vậy không?” Nói xong lời cuối cùng, ngữ khí của hắn nghiễm nhiên giống như bọn chuyên dụ dỗ lừa bán trẻ em.

     Phụ huynh trẻ em ngồi cạnh bất mãn nói: “Giản Phái Nhiên, dừng lại được rồi đó, đừng ép tôi tính sổ vụ anh đào trộm Lôi Nhất Minh bên tôi.”

     Giản Phái Nhiên không chút nể nang nói: “Xuy, bị tôi đào đi hay là bị Phi Phàm đuổi đi? Anh chớ có tẩy trắng cho Phi Phàm…”

     Đường Khải Diệu cau mày: “Nếu nói như anh thì loại công ty chuyên vắt kiệt nghệ sĩ như Phi Phàm sẽ không từ thủ đoạn kiếm lời đến cùng rồi. Vậy thì chuyện anh đề đạt không có cửa đâu.”

     Giản Phái Nhiên lập tức quay ngoắt 180 độ, “Nói đùa mà thôi, Phi Phàm thế nào ai mà không biết. Sếp Đường nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói là làm, sao có thể là dạng đó được.”

     Đường Khải Diệu trực tiếp chốt lại: “Vậy anh còn việc gì nữa không?”

     Giản Phái Nhiên nhanh chóng đứng lên: “Hai người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi đi đây.” Lại nói với Lâm Dao Viễn: “Sếp Đường chịu khó dạy dỗ nghệ sĩ hơn tôi. Cứ đi theo anh ta nhất định tiền đồ vô lượng!”

     Giản Phái Nhiên đi một hồi, Lâm Dao Viễn mới thôi đờ đẫn: “Giản Tổng thực sự là… có một phong cách riêng.”

     “Tôi và anh ta học cùng lớp thời trung học.”

     Lâm Dao Viễn bất ngờ: “Sao trước kia chưa từng nghe tới?” Vừa hỏi ra đã có ngay đáp án, Phi Phàm và Tân Nghệ là oan gia đồng hành, nếu để mọi người biết Đường Khải Diệu và Giản Phái Nhiên là bạn học thì không hề tốt cho Đường Khải Diệu.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Trong phòng nghỉ, Lâm Dao Viễn mặc quần jean, cởi trần đứng trước gương tháo tóc giả. Hôm nay quay dưới mưa nên tóc giả dính thật nhiều keo, gỡ ra cực kỳ tốn sức.

     Cửa phòng bị gõ mấy lần, tưởng rằng thợ trang điểm tới hỗ trợ, cậu lên tiếng: “Vào đi.” Từ trong gương nhìn thấy Đường Khải Diệu, cậu khựng lại, kinh ngạc hỏi: “Anh đến từ bao giờ vậy?”

     Ánh mắt Đường Khải Diệu dừng lại một hồi trên lưng cậu, nhanh tay đóng kỹ cửa.

“Tôi còn tưởng giờ cậu phải rét sắp chết rồi chứ, xem ra tuổi trẻ quả thật là có lợi thế nhỉ, ít nhất là trong chuyện chịu lạnh.”

     Lúc này Lâm Dao Viễn vừa lúc hắt hơi một cái thật to. Đường Khải Diệu có chút trách cứ: “Lớn đầu như thế còn không biết tự chăm sóc bản thân. Không sợ sẽ cảm lạnh sao?”

     Lâm Dao Viễn hít nước mũi, chỉ chỉ trên đầu: “Toàn nước thôi, tôi không muốn làm ướt áo.”

     Đường Khải Diệu mấy bước đi đến phía sau cậu, cũng không biết dùng thủ pháp gì, chỉ mất hai ba giây đã gỡ xong mớ tóc giả. Lâm Dao Viễn còn chưa kịp kinh ngạc, Đường Khải Diệu đã lấy áo xuống, ra lệnh: “Đưa tay ra.”

     Lâm Dao Viễn vô thức ngoan ngoãn nâng hai cánh tay lên. Đường Khải Diệu lưu loát tròng áo lên người cậu, có chút dùng sức kéo hai vạt áo, sau đó bắt đầu nghiêm chỉnh đóng cúc.

     Ánh mắt hắn thật sự chuyên chú, như thể đóng cúc áo là một chuyện gì đó đặc biệt trang trọng. Lâm Dao Viễn có chút sững sờ, lần cuối cùng Đường Khải Diệu giúp cậu mặc quần áo đã là rất nhiều năm trước rồi. Độ ấm từ tay Đường Khải Diệu cách vải truyền đến trước ngực, khiến cậu chấn động đến phát run.

     Lâm Dao Viễn bỗng nhiên tỉnh táo lại, kinh hoàng lui về sau né tránh:

“Hồi mới vào Phi Phàm, hai năm đầu tôi làm công việc như Phạm Tiểu Vũ hiện giờ.”

     Lâm Dao Viễn lần này thật sự kinh ngạc. Có lần cậu hỏi Phạm Tiểu Vũ ở công ty giữ chức vụ gì, Phạm Tiểu Vũ úp úp mở mở nói, là thực tập sinh.

     “Vẻ mặt này là có ý gì?”

     Lâm Dao Viễn nói: “Tôi đang nghĩ, qua mấy năm nữa có khi nào Phạm Tiểu Vũ cũng có thể trở thành quản lý cấp cao không.”

     Đường Khải Diệu không chút nghĩ ngợi nói: “Nếu như vậy, chắc Phi Phàm cũng đã lụn bại rồi.”

     Lâm Dao Viễn nhịn không được cười lên, Đường Khải Diệu hỏi: “Hôm nay sao Phạm Tiểu Vũ không ở đây?”

     “Đến công ty, anh không gặp à?” Cậu lập tức nghĩ đến Emma, lặng lẽ dò xét Đường Khải Diệu một chút.

     Đường Khải Diệu rõ ràng nhìn ra ánh mắt săm soi của cậu, còn phải làm bộ lơ đãng: “Không, tới tiễn Emma sao? Tôi hôm nay họp suốt.”

     Lâm Dao Viễn có chút ít giễu cợt: “Lúc đính hôn còn xem như trân bảo, hiện tại đã coi như cỏ rác, gặp cũng lười sao?”

     Đường Khải Diệu sắc mặt tỉnh bơ: “Đó là cậu tự tưởng tượng ra. Tôi không xem cô ta như trân bảo, cũng không coi như cỏ rác.”

     Lâm Dao Viễn kỳ thật cũng không muốn phí lời nói mấy chuyện này, cậu nhét đồ vào túi, “Hôm nay xong sớm, giờ tôi muốn về.”

     Đường Khải Diệu nhìn đồng hồ: “Vừa vặn đến giờ ăn tối, hay là cùng đi ăn?”

     Lâm Dao Viễn từ chối ngay lập tức: “Tôi có hẹn rồi.”

     Ánh mắt Đường Khải Diệu trở nên vi diệu, “Hẹn Trình Sâm?”

     “Đúng!”

     “Hẹn nhau sớm vậy.”

     “… Uhm”

     Đường Khải Diệu làm bộ tiếc nuối: “Vậy thật là không khéo, Trình Sâm hơn ba giờ chiều bay đi HK rồi, cậu ta không báo cho cậu biết sao?”

     Nói dối bị vạch trần, mặt Lâm Dao Viễn có chút nóng lên. Thực ra từ lần cãi nhau ngày đó hai người đã không còn liên lạc nữa.

     “Xem ra cậu phải leo cây rồi? Thế nào, muốn xem xét đề nghị của tôi không?”

     Lâm Dao Viễn nhắm mắt nói: “Chỉ cùng ăn cơm thôi.”

     Đường Khải Diệu cười: “Không thì cậu còn muốn làm gì nữa?”

     “… Vậy thì nhanh một chút, tôi còn về đi ngủ.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Sáng thứ hai có một cảnh quay đánh nhau giữa Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh. Bối cảnh là bên bờ vực, phần diễn đánh nhau bay tới bay lui đương nhiên sẽ không thật sự diễn ở trên vách đá mà là trong studio, sau đó sẽ ghép với khung cảnh thiên nhiên. Tuy vậy, bị treo lên dây đu tới đu lui vẫn là cần thiết. Mà cảnh này yêu cầu cao về động tác, để cho càng chân thật, góc quay cận cảnh lại rất nhiều, không thể dùng diễn viên đóng thế. Hai người treo mình trên không hơn một tiếng vẫn chưa duyệt được. Liêu Minh Nhân thấy tiếp tục như vậy cũng không phải cách, liền thương lượng cùng người phụ trách chỉ đạo võ thuật xem có thể đổi động tác khác một chút không.

     Bọn họ ở dưới thương lượng, cũng không bảo mọi người nghỉ ngơi, người phụ trách không biết có được thả diễn viên ra không, Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh cứ thế bị treo trên không. Hai người bọn họ cũng đã sớm quen rồi, cũng không thấy khổ lắm, chỉ là rất buồn chán. Bọn họ liền trò chuyện giết thì giờ.

     Lâm Dao Viễn đang rất hào hứng kể lại những kỷ niệm khi quay “Gió lửa hào sơn” thì Lôi Nhất Minh bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Em với Trình Sâm làm sao vậy?”

     Lâm Dao Viễn tưởng là anh ta nghe đồn mình và Trình Sâm phát sinh chuyện không vui, liền mập mờ suy đoán: “Cũng không có chuyện gì ghê gớm, lông gà vỏ tỏi mà thôi.”

     Cậu cố gắng làm cho vấn đề nghe có vẻ không đáng nói, nhưng lại bị Lôi Nhất Minh hiểu thành có ý khác. Anh ta nở nụ cười không mấy tự nhiên, “Thật ra anh cũng không muốn lại nói chuyện về người này, chẳng qua dù cậu ta có làm ra chuyện gì đi chăng nữa thì chắc chắn cũng sẽ có người đến thu thập cục diện rối rắm giúp cậu ta, em cần gì phải dây vào chứ? Nếu vì chuyện này mà chọc phải phiền phức thì không đáng đâu.”

     Lâm Dao Viễn nheo mắt, hai người này hai năm trước đã từng là bạn tốt, như vậy vấn đề giới tính thì Lôi Nhất Minh hẳn là sớm biết rõ rồi. Lôi Nhất Minh thấy cậu không đáp, liền phối hợp nói tiếp: “Lần này gặp lại cậu ta, anh càng thấy năm đó em nói rất đúng. Khi đó anh thật không có mắt mới xem cặn bã như bảo…” Nói đến đây anh ta khựng lại mấy giây, sau đó rất chăm chú nhìn Lâm Dao Viễn, “Hai năm nay, anh luôn không dám mặt dạn mày dày liên hệ với em, thực ra, anh vẫn luôn rất muốn nói với em một câu xin lỗi, còn nữa, cảm ơn em.”

     Lâm Dao Viễn sợ anh ta lại lôi chuyện “năm đó” ra nên lần nào cũng chỉ có thể giả câm để ứng biến… Nhưng lần này cậu thật sự bị chấn động rồi, hoàn toàn không thể trấn tĩnh giả câm được nữa. Trong lời Lôi Nhất Minh nói, lượng tin tức quá lớn!

     Cậu lại không thể trực tiếp đặt câu hỏi, đành tìm cách quanh co để khai thác:

“Thả diễn viên xuống! Nghỉ giải lao nửa giờ!”

     Sau một hồi thương lượng, Liêu Minh Nhân bỏ bớt vài động tác yêu cầu cao, lại thêm chút chiêu thức nhỏ. Lôi Nhất Minh nhìn làm mẫu xong liền thử hai ba lần đã qua ải, Lâm Dao Viễn học chậm hơn, cho nên Lôi Nhất Minh đi nghỉ rồi mà cậu vẫn còn bị chỉ đạo võ thuật dạy bảo không ngừng, vừa học vừa phát rầu vì ban nãy nói chuyện bị ngắt giữa chừng. Cũng chẳng còn lý do gì để lần sau lại khơi lại chủ đề này nữa.

     Hơn một giờ chiều mới được nghỉ ngơi, mọi người đi nhận cơm hộp. Lâm Dao Viễn nhìn quanh không thấy Phạm Tiểu Vũ. Cậu có chút lo lắng gọi điện qua, “Hôm nay đồ ăn là nấm hương trộn cải ngọt và dấm đường, tới chậm coi như hết phần rồi.”

     Phạm Tiểu Vũ lập tức oa oa hai tiếng, “Tôi tới ngay đây, giữ phần giúp tôi đi mà!”

     Lâm Dao Viễn ngạc nhiên nói: “Cô đang ở đâu?”

     “Ở công ty, ” Phạm Tiểu Vũ nhỏ giọng, “Tôi đến tiễn chị Emma.” Cô một mực thần tượng Emma, hiện tại tâm trạng sa sút khỏi cần nói.

     Lâm Dao Viễn trầm mặc một hồi: “Được rồi. Tôi chắc không kịp qua đó, cô giúp tôi truyền đạt một chút, chúc chị ấy…” Cậu khựng lại, thời điểm chúc phúc gì cũng có vẻ kém duyên, “Được rồi, thôi để tôi gặp rồi tự mình nói sau.”

     Đường Khải Diệu ký tá giấy tờ, giao cho Văn Mike, “Tháng mười hai đến tháng ba đã kín concert chồng chéo nhau rồi, định cho ba ca sĩ này này xếp hàng để nướng xiên bẩn sao? Cậu báo bọn họ cân đối cho tử tế, tôi không có thời gian duyệt tới duyệt lui đâu.”

     Văn Mike nghiêm túc nghe xong, gật đầu: “Được rồi. Quản lý bộ tài vụ gọi điện hỏi số liệu quý ba anh muốn lấy một bản cứng hay không.”

     Đường Khải Diệu mỉa mai cười: “Tôi không phải giám đốc tài chính, lấy số liệu làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi kiểm tra xem công ty có trốn thuế không à?”

     Văn Mike nói: “Từ khi hội đồng quản trị lộ ra tin đồn tháng sau có CEO mới, đã có mấy quản lý các phòng tới thăm dò, mọi người hẳn là đều có phỏng đoán riêng của mình rồi.”

     Đường Khải Diệu cau mày nói: “Mấy phòng là phòng nào? Sao cậu không đề cập với tôi?”

     Văn Mike đẩy kính, nói: “Những người khác chỉ thăm dò, đi thẳng vào vấn đề chỉ có ban tài vụ thôi.”

     Đường Khải Diệu một tay chống cằm như có điều suy nghĩ: “Hắn đã làm sáu bảy năm nay, không thể nào lại táo bạo như thế.”

     Văn Mike sửng sốt một chút, “Tôi lập tức đi thăm dò.”

     “Tra phía Julia ban tài vụ xem, trước kia tôi quản lý cô ta, rất cơ linh cũng có thể tin được, nhớ kỹ động tác không nên quá lộ liễu, ” Đường Khải Diệu dặn dò hai câu, lại hỏi: “Emma đi rồi sao?”

     “Nửa giờ trước đã rời khỏi công ty. Cô ấy nói muốn gặp anh, bị tôi cản lại rồi.”

     “. . . Vất vả rồi, cảm ơn.”

     “Tôi nói anh đang họp online, cô ấy cũng không kiên trì thêm.”

     Đường Khải Diệu trầm mặc một hồi, mới nói: “Khả năng cô ta đã tự hiểu, có chút chuyện kiên trì cũng vô nghĩa.”

     Văn Mike biết rõ gút mắc nhiều năm này, vẻ mặt băng sơn hiếm thấy lộ ra chút thông cảm, “Năm đó hồi còn đi học, bọn tôi đều rất coi trọng couple của anh, chẳng ai ngờ kết cục lại như vậy.”

     Đường Khải Diệu cười nói: “Không nói mấy chuyện này. Tôi bảo cậu liên hệ Mục Liên Mâu, giờ sao rồi?”

     Văn Mike nói: “Mục Liên Mâu nói còn chưa chọn được kịch bản mới, nhân vật loại nào còn chưa quyết định, chưa thể trả lời xem có hợp với Lâm Dao Viễn hay không.”

     Đường Khải Diệu đành phải nói: “Chú ý động thái bên đó một chút.”

     Văn Mike có chút khó hiểu: “Kỳ thật chúng ta chỉ muốn nâng Lâm Dao Viễn, vậy cũng không nhất định phải là phim của Mục Liên Mâu mới được. Giết gà lại dùng đao mổ trâu, có lãng phí hay không? Với lại…”

     Đường Khải Diệu nói: “Với lại cái gì, nói tiếp.”

     “Với lại Trình Sâm đã thay đổi thái độ, chúng ta có còn cần phải mất sức đầu tư vào Lâm Dao Viễn nữa không?”

     “Trình Sâm thay đổi quyết định cũng không là chuyện tốt. Về phần Lâm Dao Viễn…” Đường Khải Diệu đưa tay vuốt vé cái cây cảnh trên bàn, chậm rãi nói: “Chỉ sợ mất sức như vậy còn chưa đủ đâu.”

     Văn Mike mơ hồ hiểu ra, hỏi: “Hôm nay sau năm rưỡi chiều vẫn là không muốn thu xếp lịch trình sao?”

     Đường Khải Diệu gật đầu, cười khẽ: “Đúng, không xếp lịch.”

     Không chỉ Văn Mike, nửa cái Phi Phàm đều biết Đường Khải Diệu gần đây chưa từng tăng ca, mỗi ngày năm giờ rưỡi đúng giờ rời khỏi công ty. Lúc hắn đến studio, Lâm Dao Viễn đang quay một cảnh truy sát dưới mưa đêm. “Mưa” trút xối xả, rất dễ dàng ảnh hưởng đến mỹ cảm của ống kính. Liêu Minh Nhân lại muốn một thước phim hoàn hảo, chấn động lòng người, vậy nên Lâm Dao Viễn phải quay ở nhiều góc máy khác nhau.

     Đường Khải Diệu cũng không lên tiếng, đứng lẳng lặng nhìn.

     Lâm Dao Viễn đã ướt đẫm từ đầu đến chân. Mỗi lần ống kính ngừng lại, thợ trang điểm lại đi lên giúp cậu chỉnh tóc giả, có thể vắt ra một vũng nước lớn. Vì để đẹp mắt, bộ cổ trang mặc trên người cũng chỉ có hai lớp mỏng manh. Lại thêm thời tiết gần đây lạnh đến xuất hiện cả sương trắng, không cần nghĩ cũng biết hiện tại cậu lạnh tới mức nào. Đường Khải Diệu đứng từ xa nhìn cũng có thể phát hiện cậu khẽ run từng cơn.

     Liêu Minh Nhân giơ tay lên: “Quay tiếp!”

     Lâm Dao Viễn trả túi giữ ấm trong tay cho thợ trang điểm, dùng sức vỗ mặt, đi đến giữa sân, nhẹ gật đầu với Liêu Minh Nhân. Nước lần nữa trút xuống, “Action!”

     Cách đó không xa Đường Khải Diệu đứng thẳng tắp, trong mắt lúc này chỉ có một bóng hình.

     Cậu vọt lên, rơi xuống, bôn ba, phi nhanh, nước đọng trên mặt đất tóe lên, phát ra quang ảnh long lanh. Không biết là vì rét hay vì ánh đèn, gương mặt dưới mưa lộ ra vẻ tái nhợt chưa từng thấy, cùng với ánh mắt đã bị che khuất, khóe miệng âm tàn, trong tiếng nước rào rào, tất thảy toát lên vẻ hắc ám như lửa địa ngục.

     Liêu Minh Nhân rốt cục hưng phấn hô lên: “Qua!”

     Lâm Dao Viễn thở phào một hơi, đang định ra xem video quay lại nhưng vừa tới gần thì Liêu Minh Nhân đã lập tức cảm thấy lạnh ớn cả người. Lúc này hắn mới rốt cục động chút lòng trắc ẩn, nói: “Viễn Viễn mau thay quần áo, chờ lát nữa hẵng coi lại.”

Lâm Dao Viễn lưu luyến không rời nhìn thoáng qua camera mới đi tẩy trang thay đồ. Đường Khải Diệu vòng qua đám nhân viên công tác, hướng tới phòng nghỉ phía sau.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Lâm Dao Viễn sững sờ mấy giây, vẻ mặt giống như gặp quỷ:

     Đường Khải Diệu gần như không do dự: “Tôi và Emma sẽ không kết hôn, đính hôn cũng chỉ là kế tạm thời thôi.”

     “Hả?” Lần này Lâm Dao Viễn lại một lần nữa kinh ngạc, “Anh không phải nói là cần có một gia đình sao?”

     Đường Khải Diệu nói xanh rờn: “Nếu cậu nguyện ý, chúng ta cũng có thể lập gia đình.”

     “… Anh đang kể chuyện cười sao?”

     “Tôi rất chân thành.”

     Lâm Dao Viễn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trên lưng đã đổ mồ hôi lạnh. Trên đời này còn có cái gì kinh khủng hơn lời Đường Khải Diệu vừa nói sao?

     “Tôi đã nói rồi đó, tôi thích Trình Sâm.” Cậu vừa tung chứng cứ có sức thuyết phục rằng mình đang yêu đương, vừa tựu mình mơ hồ cảm thấy như có cái gì sai sai.

     Đường Khải Diệu nhíu mày: “Tôi xem như sau chuyện vừa rồi thì cậu đã biết Trình Sâm không phải người như cậu tưởng tượng.”

     Lâm Dao Viễn kinh ngạc trước sự nhạy bén của hắn, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Không phải chỗ nào? Chẳng qua hôm nay tâm trạng anh ấy không tốt lắm.”

     Đường Khải Diệu dừng lại mấy giây, mới nói: “Liên quan đến chuyện riêng của cậu ta, tôi cũng không tiện kể rõ với cậu. Tóm lại, cậu nên phân rõ sự chênh lệch giữa idol và hiện thực rồi.”

     Lâm Dao Viễn ra vẻ mất kiên nhẫn: “Đây là chuyện của tôi, không liên quan tới anh.” Cậu tùy ý phất tay, “Tôi về đây, hẹn gặp lại.”

     Đường Khải Diệu nói: “Cậu sợ cái gì? Sao phải vội né tránh tôi?”

     Lâm Dao Viễn đứng im không nhúc nhích, cậu mà sợ cái gì? Hắn có cái gì mà đáng sợ chứ? Thật buồn cười!

     Đường Khải Diệu buồn cười, “Đi cẩn thận, hẹn gặp lại.”

     Lâm Dao Viễn cố ý hừ lạnh một tiếng thật to, nhanh chân đi đến chỗ xe của mình, làm bộ lơ đãng liếc về phía sau, thấy Đường Khải Diệu còn đứng yên tại chỗ chăm chú nhìn theo mình.

     Chợt nhớ tới chuyện Emma bị sa thải, cậu hỏi: “Nghe nói buổi chiều công ty mở cuộc họp quan trọng, anh tan tầm sớm như vậy, không có gì để làm sao?”

     Đường Khải Diệu nói khẽ: “Đương nhiên rất nhiều việc phải làm, nhưng vội tới nhìn cậu.”

     Lâm Dao Viễn mở cửa lên xe, đóng cửa xe, khởi động xe, nhấn ga, một mạch lưu loát, động tác mãnh liệt, quả thực tựa như robot vừa sạc điện quá đà.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Lôi Nhất Minh theo sau Trình Sâm ló ra, cười: “Anh và Trình Thiên Vương trò chuyện một hồi, ôn chút chuyện cũ.”

     Trước kia hai người này đều làm cho Phi Phàm, có chút giao tình cũng không lạ. Lâm Dao Viễn nói với Trình Sâm: “Anh đến sao không gọi trước cho em?”

     Trình Sâm không nói gì, ánh mắt nhìn cậu lại hết sức cổ quái. Lâm Dao Viễn chấm hỏi nhìn Lôi Nhất Minh, Lôi Nhất Minh mỉm cười: “Tối nay anh còn một cảnh phải quay, hai người định theo hỗ trợ sao?”

     Lâm Dao Viễn đi theo sau lưng Trình Sâm ra bãi đỗ xe ngoài studio, trong lòng không hiểu sao có chút bất an. Theo lý thuyết lâu như vậy không gặp, không đến mức tiểu biệt thắng tân hôn thì ít nhất cũng phải có chút vui sướng. Nhưng cả người Trình Sâm từ trong ra ngoài đều tản ra từng cơn ớn lạnh.

     Hai người ngồi vào trong xe, Trình Sâm lại không hề có ý lái xe.

     “Chúng ta phải nói chuyện một chút.”

     Trình Sâm tức quá bật cười, đập mạnh một chưởng lên vô lăng, vừa vặn đụng phải còi xe. Âm thanh đột ngột vang lên, mấy chiếc xe bên cạnh cũng đồng loạt phát ra tiếng còi chống trộm ầm ĩ.

     Lâm Dao Viễn trong lòng thật khó chịu, nói: “Đừng như vậy…”

     Trình Sâm ngắt lời: “Im đi! Cậu một mực ngầm xem chuyện cười của tôi? Hay là cố ý muốn lấy tôi làm trò tiêu khiển? Khó trách cậu không chịu lên giường với tôi, nhử mồi tôi rất thú vị sao?”

     Lâm Dao Viễn trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không hiểu sao mọi chuyện lại phát triển theo hướng này.

     “Nếu còn muốn tồn tại trong giới này thì tự quản tốt chính mình, nếu để tôi nghe được cái gì bên ngoài, đừng trách tôi không khách khí.”

     Lâm Dao Viễn còn đang giật mình, không ngờ Trình Sâm sẽ có một vẻ mặt như thế.

     Trình Sâm miệt thị nhìn cậu, mở ra cửa xe, lạnh lùng nói: “Xuống xe.”

     Lâm Dao Viễn sững sờ mười mấy giây, mới nói: “Rốt cuộc là anh tức cái gì?”

     Trình Sâm lạnh mặt nói: “Quan hệ của tôi và cậu chấm dứt ở đây, không cần nói thêm gì nữa.”

     Lâm Dao Viễn vẫn không hiểu ra sao, nhưng thấy vẻ xa cách ngàn dặm như vậy của Trình Sâm, cậu hiểu nói gì cũng phí công. Chí ít cậu có thể nghe ra được, Trình Sâm hiện tại vẫn thích Đường Khải Diệu, thật là hỏng bét.

     Càng hỏng bét hơn là khoảnh khắc này, Lâm Dao Viễn đột nhiên cảm thấy cái người nói lời ác độc, vẻ mặt băng lãnh này thật sự vô cùng lạ lẫm. Cậu vốn tưởng là mình hiểu rõ, sùng bái, thích Trình Sâm, có lẽ… không bao gồm Trình Sâm bên màn màn ảnh.

     Nhận ra điểm này khiến cậu choáng váng đầu óc. Mãi đến khi xe Trình Sâm đã đi xa mất dạng, cậu vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ.

     “Cậu tính đứng đó bao lâu? Dòng phim bi kịch đã hết thời mấy năm này rồi.”

     Lâm Dao Viễn ngẩng đầu nhìn quanh, xe Đường Khải Diệu dừng ở chếch đối diện. Hắn mới xuống xe, một tay còn khoác lên cánh cửa còn đang mở hờ.

     Lâm Dao Viễn lập tức có chút xấu hổ không hiểu sao. Cãi vã với Trình Sâm lại để Đường Khải Diệu nhìn thấy tựa hồ là một chuyện gì đó hết sức mất mặt. Cậu cực lực che giấu cảm xúc, né ánh mắt Đường Khải Diệu, hỏi: “Anh đến từ khi nào?”

     Đường Khải Diệu ung dung đáp: “Hẳn là chưa được bao lâu, chẳng qua vừa vặn kịp thời, tận mắt nhìn thấy nghệ sĩ của tôi chuồn êm trong giờ làm việc để nói chuyện yêu đương.”

     Lâm Dao Viễn biện luận: “Hôm nay đã không có cảnh quay, tôi không hề làm việc riêng gì trong giờ.”

     Đường Khải Diệu nhíu mày: “Tâm trạng không tốt? Cãi nhau à?”

     Lâm Dao Viễn cụp mắt không đáp, bộ mặt căng cứng rõ ràng lộ ra vẻ uể oải. Đường Khải Diệu đóng cửa xe, một tay đút túi quần, chậm rãi đi đến trước mặt cậu, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

     Lâm Dao Viễn liếc hắn một cái, lại cúi đầu nhìn mũi giày, chậm rãi nói: “Hiện tại không muốn nói chuyện với anh, tôi sợ nhịn không được sẽ đánh anh đó.”

     Đường Khải Diệu bất đắc dĩ nói: “Cũng đâu phải tôi chọc tới cậu… Chẳng qua nếu cậu cao hứng, thì cũng không phải là không thể được.”

     Lời này rơi vào tai Lâm Dao Viễn lại biến thành có ý khác – làm ra vẻ xuống nước như thế này… chẳng lẽ trước khi chơi quy tắc ngầm với nghệ sĩ còn phải bồi dưỡng tình cảm sao?

     Cậu đột nhiên bực mình, bất mãn nói: “Đường Khải Diệu, anh có biết bộ dạng này của anh rất đáng ghét không hả?”

     Sắc mặt Đường Khải Diệu lập tức thay đổi.

     Lâm Dao Viễn vừa thốt nên lời liền tự biết mình lỡ mồm. Nhưng thấy Đường Khải Diệu lạnh mặt, cậu lại càng muốn xả hận. Dù sao từ bảy tháng trước khi đến tang lễ của mình, nỗi hận của cậu đối Đường Khải Diệu vẫn chưa từng tiêu tán.

     Chỗ này cách cửa studio cũng không xa, có mấy nhân viên đi ra, nghe được động tĩnh bên này liền nhìn sang. Trong vòng giải trí, bớt gây chuyện chính là chân lý. Cảm giác bị dòm ngó thực sự không tốt đẹp gì, Lâm Dao Viễn thấp giọng nói: “Tôi muốn về.”

     Cậu xoay người định đi, Đường Khải Diệu lại kéo tay cậu, “Chờ một chút.”

     Lâm Dao Viễn muốn hất ra, lại sợ động tác quá lớn gây chú ý, liền thấp giọng la lên: “Anh làm gì đó?”

     Đường Khải Diệu bình thản, tay lại không chịu buông, nhanh chóng nói, “Nếu như là vì Trình Sâm mới chán ghét tôi, tôi cảm thấy tôi cần phải giải thích.”

     Lâm Dao Viễn tức giận: “Cái này có gì mà phải giải thích?”

     “Tỳ hưu trong xe tôi không liên quan gì tới Trình Sâm.” Đường Khải Diệu nói, “Nếu không phải lần trước cậu nhắc đến, chính tôi cũng sẽ không biết cậu ta cũng có vật này.”

     “Ý của anh là, Trình Sâm yêu thầm anh đến mức hết thuốc chữa, chỉ một chút đồ vật trang trí như thế cũng phải bắt chước mua về cho có đôi?”

     Đường Khải Diệu nói: “Cái này thì phải hỏi cậu ta. Cái của tôi là do em trai tặng cho.”

     Lâm Dao Viễn tức giận cười lớn: “A, hóa ra là thế à.”

Đường Khải Diệu là cảm thấy dù sao cũng “không có chứng cứ”, nên mới ở đây nói xạo bừa sao!!!

     Đường Khải Diệu buông tay cậu ra, nói nghiêm túc: “Có một năm nó về nước nghỉ hè, cùng bạn học đến Lục Triều cố đô du lịch, trở về tặng cho tôi con Tỳ Hưu đó, nói là lễ vật đặt biệt của địa phương.” Nói đến đây hắn bỗng nhiên cười lên, giọng nói chậm hẳn lại, “Chẳng qua có lẽ chính nó cũng không để ý, trong hộp còn viết rõ nơi sản xuất là ở đây.”

     Lâm Dao Viễn khẽ giật mình, mơ hồ nhớ lại hình như là có chuyện như vậy. Năm đó lúc đi du lịch xong, ở sân bay, bạn học vu vơ hỏi, cậu mới nhớ ra phải mua quà cho Đường Khải Diệu. Máy bay vừa đáp đất, cậu liền mua đại một bức tượng, đưa cho Đường Khải Diệu, giả vờ như là từ bên kia mang về.

     Thế nhưng trong hộp là cái gì, cậu đã sớm không còn nhớ rõ.

     “Đến giờ tôi vẫn giữ lại là vì đó là món quà duy nhất nó tặng trước giờ.”

     Khóe miệng giật giật, Lâm Dao Viễn có chút cứng họng. Cậu lục soát toàn bộ trí nhớ, quả thật chính xác là chưa từng tặng Đường Khải Diệu cái gì khác.

     “Cho nên việc cậu kết luận tôi cố ý để đó cho Trình Sâm nhìn, là hoàn toàn không có căn cứ.” Đường Khải Diệu nói.

     “Nhưng cũng không phải anh chỉ làm mỗi chuyện này đáng ghét.”

     Đường Khải Diệu mười phần bình thản: “Cậu cũng không phải chỉ hiểu lầm tôi một lần. Lần trước cậu còn căm phẫn chỉ trích tôi là ‘Mason mười chín tuổi cũng không tha’ . Cậu không cảm thấy cậu có thành kiến với tôi sao? Thái độ thế này rất không đúng.”

     Lâm Dao Viễn trừng mắt: “Coi như lại là hiểu lầm, nhưng lần trước trong xe của anh, anh đột nhiên… như vậy… với tôi, thì tính là cái gì? Cũng là tại thái độ của tôi không đúng chắc?”

     Đường Khải Diệu thay hắn vén màn che đậy, hỏi ngược lại: “Ý cậu là, tôi đột nhiên hôn cậu sao?”

     Lâm Dao Viễn lửa cháy thêm dầu, âm lượng cũng bất giác tăng vọt, “Đừng tưởng rằng anh cho tôi cơ hội thử vai thì tôi sẽ phải cam tâm tình nguyện bị anh chơi quy tắc ngầm nhé.”

     Đường Khải Diệu mỉm cười: “Sao cậu không thể cho là tôi thật sự thích cậu?”

>> Xem mục lục

Toang. Màn tỏ tình mắc ỉa nhất quả đất =))

>> Xem mục lục

     Vào phòng, Lâm Dao Viễn lập tức vọt tới WC vảy nước lên mặt, hít sâu mấy lần, mới cầm khăn lau khô. Cậu nhìn bộ dáng người trong gương có chút chật vật, ném khăn mặt sang một bên, thẹn quá thành giận mà mắng cái gương: “Đường Khải Diệu, tôi là em trai anh đó!”

Quay người ra khỏi WC, không bao lâu cậu lại vòng trở lại, lần nữa chỉ vào gương mắng: “Đồ điên! Khốn kiếp!”

Sau mấy lần như vậy, mãi đến trước khi ngủ, cậu cũng không hề cảm phát hiện ra loại hành vi phát tiết này của mình ngây thơ cỡ nào.

     Lôi Nhất Minh và Lâm Dao Viễn từ ngày “làm lành” bắt đầu giao lưu nhiều hơn, hiển nhiên là Liêu Minh Nhân rất mừng.

     Đường Khải Diệu thỉnh thoảng vẫn đến thăm ban, có đôi khi một mình, có đôi khi đi cùng Văn Mike.

     Ngay cả Phạm Tiểu Vũ cũng nhìn ra có gì đó quai quái. Cô thấp giọng hỏi Lâm Dao Viễn: “Cậu với sếp Đường Tổng làm sao thế?”

“Không làm sao.”

     Phạm Tiểu Vũ phát rầu: “Mấy ngày nay sếp tới mà mặt cậu xưng xỉa như thế… Trợ lý Văn gần như mặc kệ không hỏi đến, toàn là sếp Đường kiêm luôn việc của người đại diện, bao nhiêu người chỉ biết ước. Cậu lại tỏ thái độ này là có ý gì?”

     Lâm Dao Viễn cúi đầu chơi điện thoại, tỏ vẻ lười nói chuyện. Phạm Tiểu Vũ cũng hết cách, chỉ có thể một mình than thở, chỉ có điều càng thở dài càng ồn ào.

     Lôi Nhất Minh vừa mới quay xong một cảnh, trực tiếp mặc đồ hóa trang đi tới hỏi: “Phạm tiểu thư bị làm sao thế?”

     Phạm Tiểu Vũ không quen thân với anh ta, đành cười chừ: “Không có gì, tôi đi gọi cơm hộp, các anh trò chuyện đi nhé.” Nói xong cô liền chạy.

     Lôi Nhất Minh ngồi xuống cạnh Lâm Dao Viễn, “Vừa rồi xem lại vài cảnh, đột nhiên anh phát hiện phong cách diễn xuất của em không giống trước kia cho lắm.”

     Mí mắt giật giật, Lâm Dao Viễn nói: “Sự thay đổi trong diễn xuất của anh còn thấy rõ hơn ấy.”

     Lôi Nhất Minh cười: “Em biết mà, anh không phải xuất thân chuyên nghiệp như em. Về sau anh đổi quản lý, lại học chừng hơn nửa năm lớp huấn luyện, nếu như vẫn giống như trước thì chẳng ra sao.”

     Hai năm trước khi hợp tác đóng bộ phim thần tượng kia, Lôi Nhất Minh vẫn thuộc quản lý của Phi Phàm, về sau chuyển sang Tân Nghệ mới bắt đầu đại bạo. Từng có báo nói rằng nếu không phải anh ta chọn đúng chủ, rất có thể đã mai một ở Phi Phàm.

     Hai người câu được câu không tán gẫu, Lâm Dao Viễn vốn còn lo sợ anh ta sẽ nhắc lại chuyện trước kia khiến cậu rơi vào thế bí, nhưng Lôi Nhất Minh lại không hề nhắc lại cái gì. Xem ra trong vụ mâu thuẫn hai năm trước, Lôi Nhất Minh hẳn là bên có lỗi. Đang nói chuyện thì Trình Sâm gọi tới. Y cùng đoàn làm phim còn đang đi Châu Âu, đã liên tục bốn năm ngày nay hai người không liên lạc gì.

     Lâm Dao Viễn không cảm thấy có gì phải ngại Lôi Nhất Minh, liền gật đầu một cái rồi bắt máy luôn.

     “Anh về rồi à? Sao không nói trước?” Nghe tin Trình Sâm đã kết thúc chuyến đi, Lâm Dao Viễn tự nhiên tỏ vẻ vui sướng.

     “Anh vừa xuống máy bay, đang trên đường về nhà, mấy giờ tối em quay xong? Anh đi đón.”

     Lâm Dao Viễn suy nghĩ một chút, nói: “Hôm nay em còn một cảnh, trước 8h hẳn là có thể về.”

     Hai người hẹn xong, Lâm Dao Viễn lại hỏi vài câu về chuyến du lịch, rồi ngắt máy. Lôi Nhất Minh nhìn như lơ đãng thuận miệng hỏi: “Có bạn đi Châu Âu về sao?”

     Lâm Dao Viễn thật tâm thuận miệng đáp: “Trình Thiên Vương nhà bọn em đó, phim mới doanh thu hơn trăm triệu nên mời đoàn làm phim cùng đi chơi để ăn mừng.”

     “Em và anh ta rất thân sao?” Lôi Nhất Minh tựa hồ có chút mất tự nhiên.

     Phạm Tiểu Vũ mặt mũi trắng bệch nhỏ giọng nói: “Lâm Dao Viễn, công ty xảy ra chuyện lớn rồi.”

     Lâm Dao Viễn sững sờ, thốt lên: “Đường Khải Diệu bị làm sao?”

     Phạm Tiểu Vũ lập tức bất bình: “Không phải anh ta xảy ra chuyện, chẳng qua không tránh khỏi liên can. Anh Chí vừa rồi nói cho em biết chiều nay cấp cao họp xong, chị Emma bị sa thải.”

     Lâm Dao Viễn thoáng bình tĩnh, lại hơi kinh ngạc: “Sao có thể như vậy? Không phải mới thăng chức sao?”

     “Đúng thế, phía dưới không ai hiểu gì. Bộ phận thiết kế cũng bị sa thải, còn có một quản lý bị đẩy xuống làm quản lý cấp trung.”

     “Có khi là điều chỉnh nhân sự thông thường thôi, sao cô biết nhất định sếp Đường sẽ bị liên đới?”

     Phạm Tiểu Vũ bất mãn: “Làm sao không liên quan được? Hội đồng quản trị đã lộ ra tin tức, tháng sau đại hội cổ đông sẽ tuyên bố CEO tiếp theo, tất cả mọi người nói tám chín phần mười sẽ là anh ta. Cậu nói xem ai đời lại như vậy, vị hôn phu trước khi thăng chức còn phải loại bỏ vị hôn thê?”

     Lâm Dao Viễn đã biết chuyện riêng tư giữa Đường Khải Diệu và Emma, nhưng cũng không ngờ sẽ dính đến chuyện công. Nhất thời cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu nhân tiện nói: “Chúng ta không hiểu rõ nội tình, trước tiên đừng phỏng đoán linh tinh. Cô chưa liên hệ chị Emma sao?”

     Phạm Tiểu Vũ uể oải nói: “Đương nhiên là có, nhưng chị Emma không bắt máy. Chị ấy làm ở Phi Phàm mười mấy năm, mãi mới được thăng chức, ai biết cuối cùng kết quả lại như vậy.”

     Lâm Dao Viễn cũng không biết nên nói gì cho phải. Cậu căn bản không biết gì về chuyện nội bộ lục đục của công ty. Chuyện năm đó Đường Khải Diệu còn canh cánh trong lòng, nhưng mười mấy năm qua cùng chung một công ty, coi như chỉ là tình cảm đồng nghiệp thì cũng không đến nỗi phải đuổi tận giết tuyệt thế này. Cậu thấy Phạm Tiểu Vũ có chút buồn, liền nói: “Đừng nghĩ mấy cái này làm gì, Trình Thiên Vương hôm nay về nước, bạn trai cô về sau chỉ sợ không thể mỗi ngày cùng cô hẹn hò được nữa đâu, còn không tranh thủ đi chơi đi à?”

     Phạm Tiểu Vũ quả nhiên thay đổi lực chú ý, “Nói cũng đúng, vậy tôi về đây, trở về cậu lái xe cẩn thận một chút.”

     Mấy ngày nay Đường Khải Diệu ngày ngày đều đến studio, mặc dù đoàn làm phim sớm đã hiểu ra Phi Phàm đang quyết tâm nâng Lâm Dao Viễn, nhưng với cái vẻ gió mặc gió, mưa mặc mưa, ngày nào cũng tham ban này của hắn thì vẫn là rất nhiều người không hiểu. Mỗi lần hắn đợi cũng không lâu, Lâm Dao Viễn lại còn vừa thấy hắn liền né, hắn cũng chỉ cùng Liêu Minh Nhân nói mấy câu, đứng nhìn một chút liền đi.

     Dù mỗi lần đứng cách đều rất xa, Lâm Dao Viễn vẫn không hiểu sao cảm thấy được Đường Khải Diệu thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang. Cảm giác này khiến cậu thấy như có gai sau lưng. Đường Khải Diệu quả nhiên vừa nói muốn cho cậu cơ hội, vừa nghĩ cách tận dụng để kiếm hời phải không? Khó trách lúc cậu chỉ trích Lý Tiêu chơi quy tắc ngầm vô liêm sỉ, hắn tỏ vẻ không vui như vậy, thì ra căn bản là cá mè một lứa.

     Cậu ngây ra một hồi, nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, liền gọi cho Trình Sâm, không ai bắt máy. Có lẽ y đang trên đường rồi? Nghĩ như vậy, cậu ra bên ngoài hành lang chờ. Hành lang dài mười mấy mét, Lâm Dao Viễn vừa đi vừa gọi lại lần nữa. Trong ống nghe vang lên tiếng tút tút, nhưng đồng thời cậu cũng nghe thấy tiếng nhạc chuông quen thuộc của Trình Sâm. Cậu dừng bước lại, kinh ngạc quay đầu nhìn theo hướng nhạc chuông phát ra. Gian phòng đó dán một tấm giấy A4 in họ tên rõ ràng ngay trên cửa: Lôi Nhất Minh.

     Trong phòng nghỉ của Lôi Nhất Minh, Trình Sâm ấn ngắt máy, nói: “Không có chuyện gì thì tôi đi trước, còn có việc.”

     Lôi Nhất Minh nhìn thoáng qua điện thoại di động của y, châm chọc: “Hẹn Viễn Viễn sao? Cậu quả thật không thay đổi chút nào.”

     Trình Sâm tỉnh bơ nói: “Chuyện của tôi liên quan hệ gì tới cậu, tốt nhất đừng tự rước lấy phiền phức.”

     Lôi Nhất Minh hai bước tới gần y, thấp giọng nói: “Cậu chắc chắn người tự chuốc lấy phiền phức chính là tôi sao? Tiểu Sâm?”

Anh ta nhỏ hơn năm sáu tuổi so với Trình Sâm, xưng hô thế này nghe dở dở ương ương, mà ngữ điệu của anh ta cũng sượng trân, lại mang một chút cảm giác mới lạ, hiển nhiên đây là lần đầu tiên xưng hô như vậy.

     Trình Sâm cả giận: “Ai cho phép cậu gọi tôi như vậy!”

     Lôi Nhất Minh cười, có mấy phần đắc ý: “Tôi chỉ là hảo tâm cảnh cáo cậu, đừng cứ lành sẹo lại quên đau.”

     Vẻ mặt Trình Sâm âm u khó tả, một lúc lâu sau y mới bình tĩnh trở lại, thản nhiên nói: “Lôi Nhất Minh, chuyện trước kia dù tôi có sai, cậu bây giờ cũng đã mãn nguyện rồi, còn muốn gì nữa? Chuyện của tôi tôi đương nhiên tự biết phải làm thế nào, không cần cậu lắm lời. Cậu nói muốn ôn chuyện, hiện tại cũng xong rồi. Tôi còn có việc, hẹn gặp lại.”

     Y quay người muốn đi mở cửa, Lôi Nhất Minh lạnh lùng nói: “Cậu tưởng Viễn Viên không biết gì hết sao?”

     Trình Sâm đứng im không nhúc nhích, “Có ý gì?”

     Lôi Nhất Minh nói: “Hồi đó đang là anh em tốt, chúng ta vì chuyện ấy mới bất hoà.” Anh ta cười khổ, “Lúc ấy cậu ấy còn khuyên nhủ tôi, là tại tôi u mê bất ngộ. Trình Sâm, cùng một mánh khoé sao chơi được hai lần, trong giới này Viễn Viễn nổi danh thế nào cậu còn chưa nghe qua sao? Cậu tưởng mấy trò mèo của cậu có thể giấu giếm được cậu ta sao?”

     Ngoài cửa, Lâm Dao Viễn do dự gõ cửa, hỏi: “Nhất Minh, anh ở trong đó à?”

     Cửa gỗ từ bên trong mở ra, Trình Sâm vẻ mặt tái nhợt. Lâm Dao Viễn kinh ngạc nói: “Sao anh lại ở đây?”

>> Xem mục lục