>> Xem mục lục

     Trong phòng nghỉ, Lâm Dao Viễn mặc quần jean, cởi trần đứng trước gương tháo tóc giả. Hôm nay quay dưới mưa nên tóc giả dính thật nhiều keo, gỡ ra cực kỳ tốn sức.

     Cửa phòng bị gõ mấy lần, tưởng rằng thợ trang điểm tới hỗ trợ, cậu lên tiếng: “Vào đi.” Từ trong gương nhìn thấy Đường Khải Diệu, cậu khựng lại, kinh ngạc hỏi: “Anh đến từ bao giờ vậy?”

     Ánh mắt Đường Khải Diệu dừng lại một hồi trên lưng cậu, nhanh tay đóng kỹ cửa.

“Tôi còn tưởng giờ cậu phải rét sắp chết rồi chứ, xem ra tuổi trẻ quả thật là có lợi thế nhỉ, ít nhất là trong chuyện chịu lạnh.”

     Lúc này Lâm Dao Viễn vừa lúc hắt hơi một cái thật to. Đường Khải Diệu có chút trách cứ: “Lớn đầu như thế còn không biết tự chăm sóc bản thân. Không sợ sẽ cảm lạnh sao?”

     Lâm Dao Viễn hít nước mũi, chỉ chỉ trên đầu: “Toàn nước thôi, tôi không muốn làm ướt áo.”

     Đường Khải Diệu mấy bước đi đến phía sau cậu, cũng không biết dùng thủ pháp gì, chỉ mất hai ba giây đã gỡ xong mớ tóc giả. Lâm Dao Viễn còn chưa kịp kinh ngạc, Đường Khải Diệu đã lấy áo xuống, ra lệnh: “Đưa tay ra.”

     Lâm Dao Viễn vô thức ngoan ngoãn nâng hai cánh tay lên. Đường Khải Diệu lưu loát tròng áo lên người cậu, có chút dùng sức kéo hai vạt áo, sau đó bắt đầu nghiêm chỉnh đóng cúc.

     Ánh mắt hắn thật sự chuyên chú, như thể đóng cúc áo là một chuyện gì đó đặc biệt trang trọng. Lâm Dao Viễn có chút sững sờ, lần cuối cùng Đường Khải Diệu giúp cậu mặc quần áo đã là rất nhiều năm trước rồi. Độ ấm từ tay Đường Khải Diệu cách vải truyền đến trước ngực, khiến cậu chấn động đến phát run.

     Lâm Dao Viễn bỗng nhiên tỉnh táo lại, kinh hoàng lui về sau né tránh:

“Hồi mới vào Phi Phàm, hai năm đầu tôi làm công việc như Phạm Tiểu Vũ hiện giờ.”

     Lâm Dao Viễn lần này thật sự kinh ngạc. Có lần cậu hỏi Phạm Tiểu Vũ ở công ty giữ chức vụ gì, Phạm Tiểu Vũ úp úp mở mở nói, là thực tập sinh.

     “Vẻ mặt này là có ý gì?”

     Lâm Dao Viễn nói: “Tôi đang nghĩ, qua mấy năm nữa có khi nào Phạm Tiểu Vũ cũng có thể trở thành quản lý cấp cao không.”

     Đường Khải Diệu không chút nghĩ ngợi nói: “Nếu như vậy, chắc Phi Phàm cũng đã lụn bại rồi.”

     Lâm Dao Viễn nhịn không được cười lên, Đường Khải Diệu hỏi: “Hôm nay sao Phạm Tiểu Vũ không ở đây?”

     “Đến công ty, anh không gặp à?” Cậu lập tức nghĩ đến Emma, lặng lẽ dò xét Đường Khải Diệu một chút.

     Đường Khải Diệu rõ ràng nhìn ra ánh mắt săm soi của cậu, còn phải làm bộ lơ đãng: “Không, tới tiễn Emma sao? Tôi hôm nay họp suốt.”

     Lâm Dao Viễn có chút ít giễu cợt: “Lúc đính hôn còn xem như trân bảo, hiện tại đã coi như cỏ rác, gặp cũng lười sao?”

     Đường Khải Diệu sắc mặt tỉnh bơ: “Đó là cậu tự tưởng tượng ra. Tôi không xem cô ta như trân bảo, cũng không coi như cỏ rác.”

     Lâm Dao Viễn kỳ thật cũng không muốn phí lời nói mấy chuyện này, cậu nhét đồ vào túi, “Hôm nay xong sớm, giờ tôi muốn về.”

     Đường Khải Diệu nhìn đồng hồ: “Vừa vặn đến giờ ăn tối, hay là cùng đi ăn?”

     Lâm Dao Viễn từ chối ngay lập tức: “Tôi có hẹn rồi.”

     Ánh mắt Đường Khải Diệu trở nên vi diệu, “Hẹn Trình Sâm?”

     “Đúng!”

     “Hẹn nhau sớm vậy.”

     “… Uhm”

     Đường Khải Diệu làm bộ tiếc nuối: “Vậy thật là không khéo, Trình Sâm hơn ba giờ chiều bay đi HK rồi, cậu ta không báo cho cậu biết sao?”

     Nói dối bị vạch trần, mặt Lâm Dao Viễn có chút nóng lên. Thực ra từ lần cãi nhau ngày đó hai người đã không còn liên lạc nữa.

     “Xem ra cậu phải leo cây rồi? Thế nào, muốn xem xét đề nghị của tôi không?”

     Lâm Dao Viễn nhắm mắt nói: “Chỉ cùng ăn cơm thôi.”

     Đường Khải Diệu cười: “Không thì cậu còn muốn làm gì nữa?”

     “… Vậy thì nhanh một chút, tôi còn về đi ngủ.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Sáng thứ hai có một cảnh quay đánh nhau giữa Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh. Bối cảnh là bên bờ vực, phần diễn đánh nhau bay tới bay lui đương nhiên sẽ không thật sự diễn ở trên vách đá mà là trong studio, sau đó sẽ ghép với khung cảnh thiên nhiên. Tuy vậy, bị treo lên dây đu tới đu lui vẫn là cần thiết. Mà cảnh này yêu cầu cao về động tác, để cho càng chân thật, góc quay cận cảnh lại rất nhiều, không thể dùng diễn viên đóng thế. Hai người treo mình trên không hơn một tiếng vẫn chưa duyệt được. Liêu Minh Nhân thấy tiếp tục như vậy cũng không phải cách, liền thương lượng cùng người phụ trách chỉ đạo võ thuật xem có thể đổi động tác khác một chút không.

     Bọn họ ở dưới thương lượng, cũng không bảo mọi người nghỉ ngơi, người phụ trách không biết có được thả diễn viên ra không, Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh cứ thế bị treo trên không. Hai người bọn họ cũng đã sớm quen rồi, cũng không thấy khổ lắm, chỉ là rất buồn chán. Bọn họ liền trò chuyện giết thì giờ.

     Lâm Dao Viễn đang rất hào hứng kể lại những kỷ niệm khi quay “Gió lửa hào sơn” thì Lôi Nhất Minh bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Em với Trình Sâm làm sao vậy?”

     Lâm Dao Viễn tưởng là anh ta nghe đồn mình và Trình Sâm phát sinh chuyện không vui, liền mập mờ suy đoán: “Cũng không có chuyện gì ghê gớm, lông gà vỏ tỏi mà thôi.”

     Cậu cố gắng làm cho vấn đề nghe có vẻ không đáng nói, nhưng lại bị Lôi Nhất Minh hiểu thành có ý khác. Anh ta nở nụ cười không mấy tự nhiên, “Thật ra anh cũng không muốn lại nói chuyện về người này, chẳng qua dù cậu ta có làm ra chuyện gì đi chăng nữa thì chắc chắn cũng sẽ có người đến thu thập cục diện rối rắm giúp cậu ta, em cần gì phải dây vào chứ? Nếu vì chuyện này mà chọc phải phiền phức thì không đáng đâu.”

     Lâm Dao Viễn nheo mắt, hai người này hai năm trước đã từng là bạn tốt, như vậy vấn đề giới tính thì Lôi Nhất Minh hẳn là sớm biết rõ rồi. Lôi Nhất Minh thấy cậu không đáp, liền phối hợp nói tiếp: “Lần này gặp lại cậu ta, anh càng thấy năm đó em nói rất đúng. Khi đó anh thật không có mắt mới xem cặn bã như bảo…” Nói đến đây anh ta khựng lại mấy giây, sau đó rất chăm chú nhìn Lâm Dao Viễn, “Hai năm nay, anh luôn không dám mặt dạn mày dày liên hệ với em, thực ra, anh vẫn luôn rất muốn nói với em một câu xin lỗi, còn nữa, cảm ơn em.”

     Lâm Dao Viễn sợ anh ta lại lôi chuyện “năm đó” ra nên lần nào cũng chỉ có thể giả câm để ứng biến… Nhưng lần này cậu thật sự bị chấn động rồi, hoàn toàn không thể trấn tĩnh giả câm được nữa. Trong lời Lôi Nhất Minh nói, lượng tin tức quá lớn!

     Cậu lại không thể trực tiếp đặt câu hỏi, đành tìm cách quanh co để khai thác:

“Thả diễn viên xuống! Nghỉ giải lao nửa giờ!”

     Sau một hồi thương lượng, Liêu Minh Nhân bỏ bớt vài động tác yêu cầu cao, lại thêm chút chiêu thức nhỏ. Lôi Nhất Minh nhìn làm mẫu xong liền thử hai ba lần đã qua ải, Lâm Dao Viễn học chậm hơn, cho nên Lôi Nhất Minh đi nghỉ rồi mà cậu vẫn còn bị chỉ đạo võ thuật dạy bảo không ngừng, vừa học vừa phát rầu vì ban nãy nói chuyện bị ngắt giữa chừng. Cũng chẳng còn lý do gì để lần sau lại khơi lại chủ đề này nữa.

     Hơn một giờ chiều mới được nghỉ ngơi, mọi người đi nhận cơm hộp. Lâm Dao Viễn nhìn quanh không thấy Phạm Tiểu Vũ. Cậu có chút lo lắng gọi điện qua, “Hôm nay đồ ăn là nấm hương trộn cải ngọt và dấm đường, tới chậm coi như hết phần rồi.”

     Phạm Tiểu Vũ lập tức oa oa hai tiếng, “Tôi tới ngay đây, giữ phần giúp tôi đi mà!”

     Lâm Dao Viễn ngạc nhiên nói: “Cô đang ở đâu?”

     “Ở công ty, ” Phạm Tiểu Vũ nhỏ giọng, “Tôi đến tiễn chị Emma.” Cô một mực thần tượng Emma, hiện tại tâm trạng sa sút khỏi cần nói.

     Lâm Dao Viễn trầm mặc một hồi: “Được rồi. Tôi chắc không kịp qua đó, cô giúp tôi truyền đạt một chút, chúc chị ấy…” Cậu khựng lại, thời điểm chúc phúc gì cũng có vẻ kém duyên, “Được rồi, thôi để tôi gặp rồi tự mình nói sau.”

     Đường Khải Diệu ký tá giấy tờ, giao cho Văn Mike, “Tháng mười hai đến tháng ba đã kín concert chồng chéo nhau rồi, định cho ba ca sĩ này này xếp hàng để nướng xiên bẩn sao? Cậu báo bọn họ cân đối cho tử tế, tôi không có thời gian duyệt tới duyệt lui đâu.”

     Văn Mike nghiêm túc nghe xong, gật đầu: “Được rồi. Quản lý bộ tài vụ gọi điện hỏi số liệu quý ba anh muốn lấy một bản cứng hay không.”

     Đường Khải Diệu mỉa mai cười: “Tôi không phải giám đốc tài chính, lấy số liệu làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi kiểm tra xem công ty có trốn thuế không à?”

     Văn Mike nói: “Từ khi hội đồng quản trị lộ ra tin đồn tháng sau có CEO mới, đã có mấy quản lý các phòng tới thăm dò, mọi người hẳn là đều có phỏng đoán riêng của mình rồi.”

     Đường Khải Diệu cau mày nói: “Mấy phòng là phòng nào? Sao cậu không đề cập với tôi?”

     Văn Mike đẩy kính, nói: “Những người khác chỉ thăm dò, đi thẳng vào vấn đề chỉ có ban tài vụ thôi.”

     Đường Khải Diệu một tay chống cằm như có điều suy nghĩ: “Hắn đã làm sáu bảy năm nay, không thể nào lại táo bạo như thế.”

     Văn Mike sửng sốt một chút, “Tôi lập tức đi thăm dò.”

     “Tra phía Julia ban tài vụ xem, trước kia tôi quản lý cô ta, rất cơ linh cũng có thể tin được, nhớ kỹ động tác không nên quá lộ liễu, ” Đường Khải Diệu dặn dò hai câu, lại hỏi: “Emma đi rồi sao?”

     “Nửa giờ trước đã rời khỏi công ty. Cô ấy nói muốn gặp anh, bị tôi cản lại rồi.”

     “. . . Vất vả rồi, cảm ơn.”

     “Tôi nói anh đang họp online, cô ấy cũng không kiên trì thêm.”

     Đường Khải Diệu trầm mặc một hồi, mới nói: “Khả năng cô ta đã tự hiểu, có chút chuyện kiên trì cũng vô nghĩa.”

     Văn Mike biết rõ gút mắc nhiều năm này, vẻ mặt băng sơn hiếm thấy lộ ra chút thông cảm, “Năm đó hồi còn đi học, bọn tôi đều rất coi trọng couple của anh, chẳng ai ngờ kết cục lại như vậy.”

     Đường Khải Diệu cười nói: “Không nói mấy chuyện này. Tôi bảo cậu liên hệ Mục Liên Mâu, giờ sao rồi?”

     Văn Mike nói: “Mục Liên Mâu nói còn chưa chọn được kịch bản mới, nhân vật loại nào còn chưa quyết định, chưa thể trả lời xem có hợp với Lâm Dao Viễn hay không.”

     Đường Khải Diệu đành phải nói: “Chú ý động thái bên đó một chút.”

     Văn Mike có chút khó hiểu: “Kỳ thật chúng ta chỉ muốn nâng Lâm Dao Viễn, vậy cũng không nhất định phải là phim của Mục Liên Mâu mới được. Giết gà lại dùng đao mổ trâu, có lãng phí hay không? Với lại…”

     Đường Khải Diệu nói: “Với lại cái gì, nói tiếp.”

     “Với lại Trình Sâm đã thay đổi thái độ, chúng ta có còn cần phải mất sức đầu tư vào Lâm Dao Viễn nữa không?”

     “Trình Sâm thay đổi quyết định cũng không là chuyện tốt. Về phần Lâm Dao Viễn…” Đường Khải Diệu đưa tay vuốt vé cái cây cảnh trên bàn, chậm rãi nói: “Chỉ sợ mất sức như vậy còn chưa đủ đâu.”

     Văn Mike mơ hồ hiểu ra, hỏi: “Hôm nay sau năm rưỡi chiều vẫn là không muốn thu xếp lịch trình sao?”

     Đường Khải Diệu gật đầu, cười khẽ: “Đúng, không xếp lịch.”

     Không chỉ Văn Mike, nửa cái Phi Phàm đều biết Đường Khải Diệu gần đây chưa từng tăng ca, mỗi ngày năm giờ rưỡi đúng giờ rời khỏi công ty. Lúc hắn đến studio, Lâm Dao Viễn đang quay một cảnh truy sát dưới mưa đêm. “Mưa” trút xối xả, rất dễ dàng ảnh hưởng đến mỹ cảm của ống kính. Liêu Minh Nhân lại muốn một thước phim hoàn hảo, chấn động lòng người, vậy nên Lâm Dao Viễn phải quay ở nhiều góc máy khác nhau.

     Đường Khải Diệu cũng không lên tiếng, đứng lẳng lặng nhìn.

     Lâm Dao Viễn đã ướt đẫm từ đầu đến chân. Mỗi lần ống kính ngừng lại, thợ trang điểm lại đi lên giúp cậu chỉnh tóc giả, có thể vắt ra một vũng nước lớn. Vì để đẹp mắt, bộ cổ trang mặc trên người cũng chỉ có hai lớp mỏng manh. Lại thêm thời tiết gần đây lạnh đến xuất hiện cả sương trắng, không cần nghĩ cũng biết hiện tại cậu lạnh tới mức nào. Đường Khải Diệu đứng từ xa nhìn cũng có thể phát hiện cậu khẽ run từng cơn.

     Liêu Minh Nhân giơ tay lên: “Quay tiếp!”

     Lâm Dao Viễn trả túi giữ ấm trong tay cho thợ trang điểm, dùng sức vỗ mặt, đi đến giữa sân, nhẹ gật đầu với Liêu Minh Nhân. Nước lần nữa trút xuống, “Action!”

     Cách đó không xa Đường Khải Diệu đứng thẳng tắp, trong mắt lúc này chỉ có một bóng hình.

     Cậu vọt lên, rơi xuống, bôn ba, phi nhanh, nước đọng trên mặt đất tóe lên, phát ra quang ảnh long lanh. Không biết là vì rét hay vì ánh đèn, gương mặt dưới mưa lộ ra vẻ tái nhợt chưa từng thấy, cùng với ánh mắt đã bị che khuất, khóe miệng âm tàn, trong tiếng nước rào rào, tất thảy toát lên vẻ hắc ám như lửa địa ngục.

     Liêu Minh Nhân rốt cục hưng phấn hô lên: “Qua!”

     Lâm Dao Viễn thở phào một hơi, đang định ra xem video quay lại nhưng vừa tới gần thì Liêu Minh Nhân đã lập tức cảm thấy lạnh ớn cả người. Lúc này hắn mới rốt cục động chút lòng trắc ẩn, nói: “Viễn Viễn mau thay quần áo, chờ lát nữa hẵng coi lại.”

Lâm Dao Viễn lưu luyến không rời nhìn thoáng qua camera mới đi tẩy trang thay đồ. Đường Khải Diệu vòng qua đám nhân viên công tác, hướng tới phòng nghỉ phía sau.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Lâm Dao Viễn sững sờ mấy giây, vẻ mặt giống như gặp quỷ:

     Đường Khải Diệu gần như không do dự: “Tôi và Emma sẽ không kết hôn, đính hôn cũng chỉ là kế tạm thời thôi.”

     “Hả?” Lần này Lâm Dao Viễn lại một lần nữa kinh ngạc, “Anh không phải nói là cần có một gia đình sao?”

     Đường Khải Diệu nói xanh rờn: “Nếu cậu nguyện ý, chúng ta cũng có thể lập gia đình.”

     “… Anh đang kể chuyện cười sao?”

     “Tôi rất chân thành.”

     Lâm Dao Viễn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, trên lưng đã đổ mồ hôi lạnh. Trên đời này còn có cái gì kinh khủng hơn lời Đường Khải Diệu vừa nói sao?

     “Tôi đã nói rồi đó, tôi thích Trình Sâm.” Cậu vừa tung chứng cứ có sức thuyết phục rằng mình đang yêu đương, vừa tựu mình mơ hồ cảm thấy như có cái gì sai sai.

     Đường Khải Diệu nhíu mày: “Tôi xem như sau chuyện vừa rồi thì cậu đã biết Trình Sâm không phải người như cậu tưởng tượng.”

     Lâm Dao Viễn kinh ngạc trước sự nhạy bén của hắn, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Không phải chỗ nào? Chẳng qua hôm nay tâm trạng anh ấy không tốt lắm.”

     Đường Khải Diệu dừng lại mấy giây, mới nói: “Liên quan đến chuyện riêng của cậu ta, tôi cũng không tiện kể rõ với cậu. Tóm lại, cậu nên phân rõ sự chênh lệch giữa idol và hiện thực rồi.”

     Lâm Dao Viễn ra vẻ mất kiên nhẫn: “Đây là chuyện của tôi, không liên quan tới anh.” Cậu tùy ý phất tay, “Tôi về đây, hẹn gặp lại.”

     Đường Khải Diệu nói: “Cậu sợ cái gì? Sao phải vội né tránh tôi?”

     Lâm Dao Viễn đứng im không nhúc nhích, cậu mà sợ cái gì? Hắn có cái gì mà đáng sợ chứ? Thật buồn cười!

     Đường Khải Diệu buồn cười, “Đi cẩn thận, hẹn gặp lại.”

     Lâm Dao Viễn cố ý hừ lạnh một tiếng thật to, nhanh chân đi đến chỗ xe của mình, làm bộ lơ đãng liếc về phía sau, thấy Đường Khải Diệu còn đứng yên tại chỗ chăm chú nhìn theo mình.

     Chợt nhớ tới chuyện Emma bị sa thải, cậu hỏi: “Nghe nói buổi chiều công ty mở cuộc họp quan trọng, anh tan tầm sớm như vậy, không có gì để làm sao?”

     Đường Khải Diệu nói khẽ: “Đương nhiên rất nhiều việc phải làm, nhưng vội tới nhìn cậu.”

     Lâm Dao Viễn mở cửa lên xe, đóng cửa xe, khởi động xe, nhấn ga, một mạch lưu loát, động tác mãnh liệt, quả thực tựa như robot vừa sạc điện quá đà.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Lôi Nhất Minh theo sau Trình Sâm ló ra, cười: “Anh và Trình Thiên Vương trò chuyện một hồi, ôn chút chuyện cũ.”

     Trước kia hai người này đều làm cho Phi Phàm, có chút giao tình cũng không lạ. Lâm Dao Viễn nói với Trình Sâm: “Anh đến sao không gọi trước cho em?”

     Trình Sâm không nói gì, ánh mắt nhìn cậu lại hết sức cổ quái. Lâm Dao Viễn chấm hỏi nhìn Lôi Nhất Minh, Lôi Nhất Minh mỉm cười: “Tối nay anh còn một cảnh phải quay, hai người định theo hỗ trợ sao?”

     Lâm Dao Viễn đi theo sau lưng Trình Sâm ra bãi đỗ xe ngoài studio, trong lòng không hiểu sao có chút bất an. Theo lý thuyết lâu như vậy không gặp, không đến mức tiểu biệt thắng tân hôn thì ít nhất cũng phải có chút vui sướng. Nhưng cả người Trình Sâm từ trong ra ngoài đều tản ra từng cơn ớn lạnh.

     Hai người ngồi vào trong xe, Trình Sâm lại không hề có ý lái xe.

     “Chúng ta phải nói chuyện một chút.”

     Trình Sâm tức quá bật cười, đập mạnh một chưởng lên vô lăng, vừa vặn đụng phải còi xe. Âm thanh đột ngột vang lên, mấy chiếc xe bên cạnh cũng đồng loạt phát ra tiếng còi chống trộm ầm ĩ.

     Lâm Dao Viễn trong lòng thật khó chịu, nói: “Đừng như vậy…”

     Trình Sâm ngắt lời: “Im đi! Cậu một mực ngầm xem chuyện cười của tôi? Hay là cố ý muốn lấy tôi làm trò tiêu khiển? Khó trách cậu không chịu lên giường với tôi, nhử mồi tôi rất thú vị sao?”

     Lâm Dao Viễn trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không hiểu sao mọi chuyện lại phát triển theo hướng này.

     “Nếu còn muốn tồn tại trong giới này thì tự quản tốt chính mình, nếu để tôi nghe được cái gì bên ngoài, đừng trách tôi không khách khí.”

     Lâm Dao Viễn còn đang giật mình, không ngờ Trình Sâm sẽ có một vẻ mặt như thế.

     Trình Sâm miệt thị nhìn cậu, mở ra cửa xe, lạnh lùng nói: “Xuống xe.”

     Lâm Dao Viễn sững sờ mười mấy giây, mới nói: “Rốt cuộc là anh tức cái gì?”

     Trình Sâm lạnh mặt nói: “Quan hệ của tôi và cậu chấm dứt ở đây, không cần nói thêm gì nữa.”

     Lâm Dao Viễn vẫn không hiểu ra sao, nhưng thấy vẻ xa cách ngàn dặm như vậy của Trình Sâm, cậu hiểu nói gì cũng phí công. Chí ít cậu có thể nghe ra được, Trình Sâm hiện tại vẫn thích Đường Khải Diệu, thật là hỏng bét.

     Càng hỏng bét hơn là khoảnh khắc này, Lâm Dao Viễn đột nhiên cảm thấy cái người nói lời ác độc, vẻ mặt băng lãnh này thật sự vô cùng lạ lẫm. Cậu vốn tưởng là mình hiểu rõ, sùng bái, thích Trình Sâm, có lẽ… không bao gồm Trình Sâm bên màn màn ảnh.

     Nhận ra điểm này khiến cậu choáng váng đầu óc. Mãi đến khi xe Trình Sâm đã đi xa mất dạng, cậu vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ.

     “Cậu tính đứng đó bao lâu? Dòng phim bi kịch đã hết thời mấy năm này rồi.”

     Lâm Dao Viễn ngẩng đầu nhìn quanh, xe Đường Khải Diệu dừng ở chếch đối diện. Hắn mới xuống xe, một tay còn khoác lên cánh cửa còn đang mở hờ.

     Lâm Dao Viễn lập tức có chút xấu hổ không hiểu sao. Cãi vã với Trình Sâm lại để Đường Khải Diệu nhìn thấy tựa hồ là một chuyện gì đó hết sức mất mặt. Cậu cực lực che giấu cảm xúc, né ánh mắt Đường Khải Diệu, hỏi: “Anh đến từ khi nào?”

     Đường Khải Diệu ung dung đáp: “Hẳn là chưa được bao lâu, chẳng qua vừa vặn kịp thời, tận mắt nhìn thấy nghệ sĩ của tôi chuồn êm trong giờ làm việc để nói chuyện yêu đương.”

     Lâm Dao Viễn biện luận: “Hôm nay đã không có cảnh quay, tôi không hề làm việc riêng gì trong giờ.”

     Đường Khải Diệu nhíu mày: “Tâm trạng không tốt? Cãi nhau à?”

     Lâm Dao Viễn cụp mắt không đáp, bộ mặt căng cứng rõ ràng lộ ra vẻ uể oải. Đường Khải Diệu đóng cửa xe, một tay đút túi quần, chậm rãi đi đến trước mặt cậu, hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”

     Lâm Dao Viễn liếc hắn một cái, lại cúi đầu nhìn mũi giày, chậm rãi nói: “Hiện tại không muốn nói chuyện với anh, tôi sợ nhịn không được sẽ đánh anh đó.”

     Đường Khải Diệu bất đắc dĩ nói: “Cũng đâu phải tôi chọc tới cậu… Chẳng qua nếu cậu cao hứng, thì cũng không phải là không thể được.”

     Lời này rơi vào tai Lâm Dao Viễn lại biến thành có ý khác – làm ra vẻ xuống nước như thế này… chẳng lẽ trước khi chơi quy tắc ngầm với nghệ sĩ còn phải bồi dưỡng tình cảm sao?

     Cậu đột nhiên bực mình, bất mãn nói: “Đường Khải Diệu, anh có biết bộ dạng này của anh rất đáng ghét không hả?”

     Sắc mặt Đường Khải Diệu lập tức thay đổi.

     Lâm Dao Viễn vừa thốt nên lời liền tự biết mình lỡ mồm. Nhưng thấy Đường Khải Diệu lạnh mặt, cậu lại càng muốn xả hận. Dù sao từ bảy tháng trước khi đến tang lễ của mình, nỗi hận của cậu đối Đường Khải Diệu vẫn chưa từng tiêu tán.

     Chỗ này cách cửa studio cũng không xa, có mấy nhân viên đi ra, nghe được động tĩnh bên này liền nhìn sang. Trong vòng giải trí, bớt gây chuyện chính là chân lý. Cảm giác bị dòm ngó thực sự không tốt đẹp gì, Lâm Dao Viễn thấp giọng nói: “Tôi muốn về.”

     Cậu xoay người định đi, Đường Khải Diệu lại kéo tay cậu, “Chờ một chút.”

     Lâm Dao Viễn muốn hất ra, lại sợ động tác quá lớn gây chú ý, liền thấp giọng la lên: “Anh làm gì đó?”

     Đường Khải Diệu bình thản, tay lại không chịu buông, nhanh chóng nói, “Nếu như là vì Trình Sâm mới chán ghét tôi, tôi cảm thấy tôi cần phải giải thích.”

     Lâm Dao Viễn tức giận: “Cái này có gì mà phải giải thích?”

     “Tỳ hưu trong xe tôi không liên quan gì tới Trình Sâm.” Đường Khải Diệu nói, “Nếu không phải lần trước cậu nhắc đến, chính tôi cũng sẽ không biết cậu ta cũng có vật này.”

     “Ý của anh là, Trình Sâm yêu thầm anh đến mức hết thuốc chữa, chỉ một chút đồ vật trang trí như thế cũng phải bắt chước mua về cho có đôi?”

     Đường Khải Diệu nói: “Cái này thì phải hỏi cậu ta. Cái của tôi là do em trai tặng cho.”

     Lâm Dao Viễn tức giận cười lớn: “A, hóa ra là thế à.”

Đường Khải Diệu là cảm thấy dù sao cũng “không có chứng cứ”, nên mới ở đây nói xạo bừa sao!!!

     Đường Khải Diệu buông tay cậu ra, nói nghiêm túc: “Có một năm nó về nước nghỉ hè, cùng bạn học đến Lục Triều cố đô du lịch, trở về tặng cho tôi con Tỳ Hưu đó, nói là lễ vật đặt biệt của địa phương.” Nói đến đây hắn bỗng nhiên cười lên, giọng nói chậm hẳn lại, “Chẳng qua có lẽ chính nó cũng không để ý, trong hộp còn viết rõ nơi sản xuất là ở đây.”

     Lâm Dao Viễn khẽ giật mình, mơ hồ nhớ lại hình như là có chuyện như vậy. Năm đó lúc đi du lịch xong, ở sân bay, bạn học vu vơ hỏi, cậu mới nhớ ra phải mua quà cho Đường Khải Diệu. Máy bay vừa đáp đất, cậu liền mua đại một bức tượng, đưa cho Đường Khải Diệu, giả vờ như là từ bên kia mang về.

     Thế nhưng trong hộp là cái gì, cậu đã sớm không còn nhớ rõ.

     “Đến giờ tôi vẫn giữ lại là vì đó là món quà duy nhất nó tặng trước giờ.”

     Khóe miệng giật giật, Lâm Dao Viễn có chút cứng họng. Cậu lục soát toàn bộ trí nhớ, quả thật chính xác là chưa từng tặng Đường Khải Diệu cái gì khác.

     “Cho nên việc cậu kết luận tôi cố ý để đó cho Trình Sâm nhìn, là hoàn toàn không có căn cứ.” Đường Khải Diệu nói.

     “Nhưng cũng không phải anh chỉ làm mỗi chuyện này đáng ghét.”

     Đường Khải Diệu mười phần bình thản: “Cậu cũng không phải chỉ hiểu lầm tôi một lần. Lần trước cậu còn căm phẫn chỉ trích tôi là ‘Mason mười chín tuổi cũng không tha’ . Cậu không cảm thấy cậu có thành kiến với tôi sao? Thái độ thế này rất không đúng.”

     Lâm Dao Viễn trừng mắt: “Coi như lại là hiểu lầm, nhưng lần trước trong xe của anh, anh đột nhiên… như vậy… với tôi, thì tính là cái gì? Cũng là tại thái độ của tôi không đúng chắc?”

     Đường Khải Diệu thay hắn vén màn che đậy, hỏi ngược lại: “Ý cậu là, tôi đột nhiên hôn cậu sao?”

     Lâm Dao Viễn lửa cháy thêm dầu, âm lượng cũng bất giác tăng vọt, “Đừng tưởng rằng anh cho tôi cơ hội thử vai thì tôi sẽ phải cam tâm tình nguyện bị anh chơi quy tắc ngầm nhé.”

     Đường Khải Diệu mỉm cười: “Sao cậu không thể cho là tôi thật sự thích cậu?”

>> Xem mục lục

Toang. Màn tỏ tình mắc ỉa nhất quả đất =))

>> Xem mục lục

     Vào phòng, Lâm Dao Viễn lập tức vọt tới WC vảy nước lên mặt, hít sâu mấy lần, mới cầm khăn lau khô. Cậu nhìn bộ dáng người trong gương có chút chật vật, ném khăn mặt sang một bên, thẹn quá thành giận mà mắng cái gương: “Đường Khải Diệu, tôi là em trai anh đó!”

Quay người ra khỏi WC, không bao lâu cậu lại vòng trở lại, lần nữa chỉ vào gương mắng: “Đồ điên! Khốn kiếp!”

Sau mấy lần như vậy, mãi đến trước khi ngủ, cậu cũng không hề cảm phát hiện ra loại hành vi phát tiết này của mình ngây thơ cỡ nào.

     Lôi Nhất Minh và Lâm Dao Viễn từ ngày “làm lành” bắt đầu giao lưu nhiều hơn, hiển nhiên là Liêu Minh Nhân rất mừng.

     Đường Khải Diệu thỉnh thoảng vẫn đến thăm ban, có đôi khi một mình, có đôi khi đi cùng Văn Mike.

     Ngay cả Phạm Tiểu Vũ cũng nhìn ra có gì đó quai quái. Cô thấp giọng hỏi Lâm Dao Viễn: “Cậu với sếp Đường Tổng làm sao thế?”

“Không làm sao.”

     Phạm Tiểu Vũ phát rầu: “Mấy ngày nay sếp tới mà mặt cậu xưng xỉa như thế… Trợ lý Văn gần như mặc kệ không hỏi đến, toàn là sếp Đường kiêm luôn việc của người đại diện, bao nhiêu người chỉ biết ước. Cậu lại tỏ thái độ này là có ý gì?”

     Lâm Dao Viễn cúi đầu chơi điện thoại, tỏ vẻ lười nói chuyện. Phạm Tiểu Vũ cũng hết cách, chỉ có thể một mình than thở, chỉ có điều càng thở dài càng ồn ào.

     Lôi Nhất Minh vừa mới quay xong một cảnh, trực tiếp mặc đồ hóa trang đi tới hỏi: “Phạm tiểu thư bị làm sao thế?”

     Phạm Tiểu Vũ không quen thân với anh ta, đành cười chừ: “Không có gì, tôi đi gọi cơm hộp, các anh trò chuyện đi nhé.” Nói xong cô liền chạy.

     Lôi Nhất Minh ngồi xuống cạnh Lâm Dao Viễn, “Vừa rồi xem lại vài cảnh, đột nhiên anh phát hiện phong cách diễn xuất của em không giống trước kia cho lắm.”

     Mí mắt giật giật, Lâm Dao Viễn nói: “Sự thay đổi trong diễn xuất của anh còn thấy rõ hơn ấy.”

     Lôi Nhất Minh cười: “Em biết mà, anh không phải xuất thân chuyên nghiệp như em. Về sau anh đổi quản lý, lại học chừng hơn nửa năm lớp huấn luyện, nếu như vẫn giống như trước thì chẳng ra sao.”

     Hai năm trước khi hợp tác đóng bộ phim thần tượng kia, Lôi Nhất Minh vẫn thuộc quản lý của Phi Phàm, về sau chuyển sang Tân Nghệ mới bắt đầu đại bạo. Từng có báo nói rằng nếu không phải anh ta chọn đúng chủ, rất có thể đã mai một ở Phi Phàm.

     Hai người câu được câu không tán gẫu, Lâm Dao Viễn vốn còn lo sợ anh ta sẽ nhắc lại chuyện trước kia khiến cậu rơi vào thế bí, nhưng Lôi Nhất Minh lại không hề nhắc lại cái gì. Xem ra trong vụ mâu thuẫn hai năm trước, Lôi Nhất Minh hẳn là bên có lỗi. Đang nói chuyện thì Trình Sâm gọi tới. Y cùng đoàn làm phim còn đang đi Châu Âu, đã liên tục bốn năm ngày nay hai người không liên lạc gì.

     Lâm Dao Viễn không cảm thấy có gì phải ngại Lôi Nhất Minh, liền gật đầu một cái rồi bắt máy luôn.

     “Anh về rồi à? Sao không nói trước?” Nghe tin Trình Sâm đã kết thúc chuyến đi, Lâm Dao Viễn tự nhiên tỏ vẻ vui sướng.

     “Anh vừa xuống máy bay, đang trên đường về nhà, mấy giờ tối em quay xong? Anh đi đón.”

     Lâm Dao Viễn suy nghĩ một chút, nói: “Hôm nay em còn một cảnh, trước 8h hẳn là có thể về.”

     Hai người hẹn xong, Lâm Dao Viễn lại hỏi vài câu về chuyến du lịch, rồi ngắt máy. Lôi Nhất Minh nhìn như lơ đãng thuận miệng hỏi: “Có bạn đi Châu Âu về sao?”

     Lâm Dao Viễn thật tâm thuận miệng đáp: “Trình Thiên Vương nhà bọn em đó, phim mới doanh thu hơn trăm triệu nên mời đoàn làm phim cùng đi chơi để ăn mừng.”

     “Em và anh ta rất thân sao?” Lôi Nhất Minh tựa hồ có chút mất tự nhiên.

     Phạm Tiểu Vũ mặt mũi trắng bệch nhỏ giọng nói: “Lâm Dao Viễn, công ty xảy ra chuyện lớn rồi.”

     Lâm Dao Viễn sững sờ, thốt lên: “Đường Khải Diệu bị làm sao?”

     Phạm Tiểu Vũ lập tức bất bình: “Không phải anh ta xảy ra chuyện, chẳng qua không tránh khỏi liên can. Anh Chí vừa rồi nói cho em biết chiều nay cấp cao họp xong, chị Emma bị sa thải.”

     Lâm Dao Viễn thoáng bình tĩnh, lại hơi kinh ngạc: “Sao có thể như vậy? Không phải mới thăng chức sao?”

     “Đúng thế, phía dưới không ai hiểu gì. Bộ phận thiết kế cũng bị sa thải, còn có một quản lý bị đẩy xuống làm quản lý cấp trung.”

     “Có khi là điều chỉnh nhân sự thông thường thôi, sao cô biết nhất định sếp Đường sẽ bị liên đới?”

     Phạm Tiểu Vũ bất mãn: “Làm sao không liên quan được? Hội đồng quản trị đã lộ ra tin tức, tháng sau đại hội cổ đông sẽ tuyên bố CEO tiếp theo, tất cả mọi người nói tám chín phần mười sẽ là anh ta. Cậu nói xem ai đời lại như vậy, vị hôn phu trước khi thăng chức còn phải loại bỏ vị hôn thê?”

     Lâm Dao Viễn đã biết chuyện riêng tư giữa Đường Khải Diệu và Emma, nhưng cũng không ngờ sẽ dính đến chuyện công. Nhất thời cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu nhân tiện nói: “Chúng ta không hiểu rõ nội tình, trước tiên đừng phỏng đoán linh tinh. Cô chưa liên hệ chị Emma sao?”

     Phạm Tiểu Vũ uể oải nói: “Đương nhiên là có, nhưng chị Emma không bắt máy. Chị ấy làm ở Phi Phàm mười mấy năm, mãi mới được thăng chức, ai biết cuối cùng kết quả lại như vậy.”

     Lâm Dao Viễn cũng không biết nên nói gì cho phải. Cậu căn bản không biết gì về chuyện nội bộ lục đục của công ty. Chuyện năm đó Đường Khải Diệu còn canh cánh trong lòng, nhưng mười mấy năm qua cùng chung một công ty, coi như chỉ là tình cảm đồng nghiệp thì cũng không đến nỗi phải đuổi tận giết tuyệt thế này. Cậu thấy Phạm Tiểu Vũ có chút buồn, liền nói: “Đừng nghĩ mấy cái này làm gì, Trình Thiên Vương hôm nay về nước, bạn trai cô về sau chỉ sợ không thể mỗi ngày cùng cô hẹn hò được nữa đâu, còn không tranh thủ đi chơi đi à?”

     Phạm Tiểu Vũ quả nhiên thay đổi lực chú ý, “Nói cũng đúng, vậy tôi về đây, trở về cậu lái xe cẩn thận một chút.”

     Mấy ngày nay Đường Khải Diệu ngày ngày đều đến studio, mặc dù đoàn làm phim sớm đã hiểu ra Phi Phàm đang quyết tâm nâng Lâm Dao Viễn, nhưng với cái vẻ gió mặc gió, mưa mặc mưa, ngày nào cũng tham ban này của hắn thì vẫn là rất nhiều người không hiểu. Mỗi lần hắn đợi cũng không lâu, Lâm Dao Viễn lại còn vừa thấy hắn liền né, hắn cũng chỉ cùng Liêu Minh Nhân nói mấy câu, đứng nhìn một chút liền đi.

     Dù mỗi lần đứng cách đều rất xa, Lâm Dao Viễn vẫn không hiểu sao cảm thấy được Đường Khải Diệu thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang. Cảm giác này khiến cậu thấy như có gai sau lưng. Đường Khải Diệu quả nhiên vừa nói muốn cho cậu cơ hội, vừa nghĩ cách tận dụng để kiếm hời phải không? Khó trách lúc cậu chỉ trích Lý Tiêu chơi quy tắc ngầm vô liêm sỉ, hắn tỏ vẻ không vui như vậy, thì ra căn bản là cá mè một lứa.

     Cậu ngây ra một hồi, nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, liền gọi cho Trình Sâm, không ai bắt máy. Có lẽ y đang trên đường rồi? Nghĩ như vậy, cậu ra bên ngoài hành lang chờ. Hành lang dài mười mấy mét, Lâm Dao Viễn vừa đi vừa gọi lại lần nữa. Trong ống nghe vang lên tiếng tút tút, nhưng đồng thời cậu cũng nghe thấy tiếng nhạc chuông quen thuộc của Trình Sâm. Cậu dừng bước lại, kinh ngạc quay đầu nhìn theo hướng nhạc chuông phát ra. Gian phòng đó dán một tấm giấy A4 in họ tên rõ ràng ngay trên cửa: Lôi Nhất Minh.

     Trong phòng nghỉ của Lôi Nhất Minh, Trình Sâm ấn ngắt máy, nói: “Không có chuyện gì thì tôi đi trước, còn có việc.”

     Lôi Nhất Minh nhìn thoáng qua điện thoại di động của y, châm chọc: “Hẹn Viễn Viễn sao? Cậu quả thật không thay đổi chút nào.”

     Trình Sâm tỉnh bơ nói: “Chuyện của tôi liên quan hệ gì tới cậu, tốt nhất đừng tự rước lấy phiền phức.”

     Lôi Nhất Minh hai bước tới gần y, thấp giọng nói: “Cậu chắc chắn người tự chuốc lấy phiền phức chính là tôi sao? Tiểu Sâm?”

Anh ta nhỏ hơn năm sáu tuổi so với Trình Sâm, xưng hô thế này nghe dở dở ương ương, mà ngữ điệu của anh ta cũng sượng trân, lại mang một chút cảm giác mới lạ, hiển nhiên đây là lần đầu tiên xưng hô như vậy.

     Trình Sâm cả giận: “Ai cho phép cậu gọi tôi như vậy!”

     Lôi Nhất Minh cười, có mấy phần đắc ý: “Tôi chỉ là hảo tâm cảnh cáo cậu, đừng cứ lành sẹo lại quên đau.”

     Vẻ mặt Trình Sâm âm u khó tả, một lúc lâu sau y mới bình tĩnh trở lại, thản nhiên nói: “Lôi Nhất Minh, chuyện trước kia dù tôi có sai, cậu bây giờ cũng đã mãn nguyện rồi, còn muốn gì nữa? Chuyện của tôi tôi đương nhiên tự biết phải làm thế nào, không cần cậu lắm lời. Cậu nói muốn ôn chuyện, hiện tại cũng xong rồi. Tôi còn có việc, hẹn gặp lại.”

     Y quay người muốn đi mở cửa, Lôi Nhất Minh lạnh lùng nói: “Cậu tưởng Viễn Viên không biết gì hết sao?”

     Trình Sâm đứng im không nhúc nhích, “Có ý gì?”

     Lôi Nhất Minh nói: “Hồi đó đang là anh em tốt, chúng ta vì chuyện ấy mới bất hoà.” Anh ta cười khổ, “Lúc ấy cậu ấy còn khuyên nhủ tôi, là tại tôi u mê bất ngộ. Trình Sâm, cùng một mánh khoé sao chơi được hai lần, trong giới này Viễn Viễn nổi danh thế nào cậu còn chưa nghe qua sao? Cậu tưởng mấy trò mèo của cậu có thể giấu giếm được cậu ta sao?”

     Ngoài cửa, Lâm Dao Viễn do dự gõ cửa, hỏi: “Nhất Minh, anh ở trong đó à?”

     Cửa gỗ từ bên trong mở ra, Trình Sâm vẻ mặt tái nhợt. Lâm Dao Viễn kinh ngạc nói: “Sao anh lại ở đây?”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Trước đó, Lâm Dao Viễn như dự liệu nhận được cuộc gọi hẹn gặp của Lý Tiêu.

     “Gần đây bận nhiều việc, tôi e không có thời gian.”

     “Lâm Dao Viễn, đừng gạt anh.”

     “… Sao thế được? Tôi vừa đổi người đại diện, rất nhiều việc.”

     “Phim của Phương Bình thì sao? Em không muốn diễn nữa à?”

     Lâm Dao Viễn mạnh mẽ cắn phập vào quả táo trong tay, cố tình nhai nuốt thật ồn ào, “Đang chờ kết quả thử vai.”

     Lý Tiêu có chút đắc ý: “Vai đó em có được diễn hay không, đừng nói là người đại diện của em, kể cả Đường Khải Diệu cũng không tác động được.”

     Lâm Dao Viễn ra vẻ khát cầu, “Vậy ai là người quyết định?”

     Lý Tiêu nói: “Đương nhiên là. . .”

     Không đợi hắn nói xong, Lâm Dao Viễn liền nói tiếp: “Chuyện này đương nhiên là đạo diễn quyết rồi, tôi cũng không phải ngày đầu tiên làm diễn viên, sao có thể không biết ngay cả những chuyện thế này. Chỉ có lính mới mới cho rằng ai cũng có thể khoa tay múa chân.”

     “…”

   “Tôi đang dở chút việc, có dịp trò chuyện sau nhé.”

     “Lâm Dao Viễn, em…”

     “Lý tiên sinh, hẹn gặp lại.”

     Lâm Bạch nhận vai, Lâm Dao Viễn một chút cũng không thấy kinh ngạc. Với tính tình của Lý Tiêu thì đây là điều hiển nhiên.

     Mặc dù cậy vẫn khó tránh khỏi có chút thất vọng.

     Cũng may Đường Khải Diệu quả thật đã mau chóng giúp cậu tìm phim mới.

     “« Bồng Lai Song Hiệp ». . . Phim võ hiệp sao?”

     “Đúng vậy, dù đạo diễn Liêu Minh Nhân không nổi danh bằng Phương Bình nhưng cũng là khách quen của các giải thưởng lớn, tổ chế tác của hắn có vài chiêu bài, nhất định sẽ làm ra tuyệt phẩm.”

     Lâm Dao Viễn do dự nói: “Nhưng mấy phim trước của tôi cũng là cổ trang võ hiệp. Cứ tiếp tục đà này, không sợ sẽ tạo ấn tượng là tôi chỉ hợp với một kiểu phim đó sao?”

     Đường Khải Diệu cười sâu xa: “Bốn năm qua đã đóng xong tám phim thần tượng rồi mà giờ mới lo sợ bị cố định loại hình nhân vật sao?”

          Lôi Nhất Minh giờ đã là ngôi sao mới nổi của giới điện ảnh, cánh báo chí thường xuyên tung hô hắn là hạt giống giàu tiềm lực nhất, đương nhiên còn có Lâm Bạch cùng hắn chia sẻ biệt danh này. Lâm Dao Viễn chưa từng chủ động bắt chuyện với Lôi Nhất Minh, để khỏi bị người khác nói là cậu nịnh nọt. Hiện tại, diễn xuất của Lôi Nhất Minh đã thăng hạng ngàn dặm so với thời đóng cùng phim trước kia với “Lâm Dao Viễn”.

     Kịch bản « Bồng Lai Song Hiệp » xoay quanh hai vị sư huynh đệ đồng môn cùng lớn lên từ nhỏ ở Bồng Lai Viện. Sư huynh nhớ lời sư phụ dạy, trừng ác hướng thiện, còn sư đệ lại bị tiền tài danh lợi cám dỗ đến lạc lối, biến thành tay sai của triều đình. Sư huynh vì để giúp đỡ chính phái võ lâm, bất đắc dĩ đối đầu với sư đệ, nhiều lần giao tranh nhưng đều không hạ đòn tận diệt. Cuối cùng sư huynh bị phế bỏ nội lực, trả giá đại giới, mất một cánh tay, mới đổi lại được sự tỉnh ngộ của sư đệ, khiến cậu ta trở lại chính đạo. Hai người từ đó ẩn cư ở Bồng Lai Viện, thấy ai gặp nạn thì ra tay tương trợ, thế nhân từ đó gọi họ là “Bồng Lai Song Hiệp”. Sư huynh do Lôi Nhất Minh thủ vai, Lâm Dao Viễn đóng vai sư đệ. Loại nhân vật này đối với hai người họ cũng không có tính khiêu chiến. Từ lúc quay « Gió lửa hào sơn», Lâm Dao Viễn đã quen mặc đồ cổ trang cồng kềnh, bị cột dây thừng, bay qua bay lại hàng giờ trên không trung. Lần này quay phim cũng không cảm thấy có gì quá khó khăn. Đường Khải Diệu thường xuyên đến thăm ban. Những người khác trong đoàn làm phim tự nhiên nhìn ra được Phi Phàm đang tận lực nâng đỡ Lâm Dao Viễn. Cứ như vậy, không bao lâu báo chí bắt đầu đưa tin về Lâm Dao Viễn. Mà bộ phim « Bồng Lai Song Hiệp » này cũng chiếm được rất nhiều sự chú ý của truyền thông.

     Đương nhiên, Lâm Dao Viễn dốt đặc cán mai mấy chuyện này. Gần đây cậu có bao nhiêu việc phải nghĩ.

     Rõ ràng cậu luôn rất muốn đóng phim điện ảnh, nhưng đến lúc vào đoàn rồi lại hoàn toàn không cảm nhận được quay chụp kiểu này có gì khác biệt với quay phim truyền hình. Đạo diễn Liêu Minh Nhân có tính cách quá dễ chịu, dù NG hắn cũng có thể cười tủm tỉm bố trí cho quay lại, chưa từng trở mặt mắng chửi người khác, tóm lại khác hẳn với tưởng tượng điện của cậu về điện ảnh.

     Còn nữa, Trình Sâm sau khi đột phá doanh thu phòng vé với « Thần thám phong vân » thì liền bỏ vốn mời cả đoàn làm phim đến Châu Âu du lịch. Tính ra đã đi gần nửa tháng, bởi vì lệch múi giờ nên hai người gọi điện cũng ngày càng ít. Có vài lần Lâm Dao Viễn đột nhiên không hiểu sao cảm thấy, dường như khoảng thời gian thân mật trước đó giữa Trình Sâm và cậu có lẽ đều là do chính cậu tự tưởng tượng ra mà thôi.

     Thứ duy nhất không khiến cậu thấy phiền lòng là Đường Khải Diệu.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Từ khi Đường Khải Diệu xác định sẽ nâng cậu, hai người tiếp xúc ngày càng thường xuyên. Cái khác thì không nói, mấu chốt là trong lúc tiếp xúc thường xuyên như vậy cậu cũng không phát hiện Đường Khải Diệu cùng người kia duy trì mối quan hệ kỳ quái. Nhất là thái độ Đường Khải Diệu khi làm việc, vẫn không có sơ hở nào như trong ấn tượng ngày xưa của cậu. Trong đầu cậu Đường Khải Diệu vốn đã hắc hóa thành tra nam phản diện, dường như giờ đây lại đang từng chút một khôi phục về như ban đầu…

     Một buổi chiều nọ, liên tiếp quay hai cảnh đu lượn trên dây, Lâm Dao Viễn ròng rã hơn ba giờ trên không trung, lúc được thả ra, cậu cảm thấy cái eo này đã không phải còn là của mình nữa. Phạm Tiểu Vũ đỡ cậu về phòng nghỉ, tìm cho cậu một cái ghế dựa.

     “Anh hết chịu nổi rồi thì nói với đạo diễn một câu, nghỉ ngơi một lúc rồi quay tiếp thì có gì đâu mà không thể? Đạo diễn dễ nói chuyện mà.”

     Phạm Tiểu Vũ gần như trách cứ, Lâm Dao Viễn cũng biết cô thật lòng quan tâm mình.

     “Cũng là vì đạo diễn hiền nên mới càng không tiện mở miệng.” Cậu nhận gối dựa mà Phạm Tiểu Vũ đưa cho, chèn vào sau cổ, “Với lại, thế này đã là cái gì, hôm qua Lôi Nhất Minh quay cảnh ngã xuống sông, phải ngâm mình dưới sông ít cũng một tiếng.”

     Hiện tại đã giữa tháng mười một, nhiệt độ của nước sông thế nào thì khỏi cần phải nói.

“Sao mà so sánh thế được? Anh ta có tiếng là liều mạng mà!”

     “Thật sự là anh ta rất liều.”

     Hôm qua lúc quay xong, môi của Lôi Nhất Minh đã bị lạnh đến tím bầm, nhưng hắn cũng không nói gì, khoác tấm thảm rồi đi sưởi ấm. Lâm Dao Viễn rất bội phục sự kính nghiệp của hắn.

     “Lúc trước cậu chán ghét anh ta lắm cơ mà, hiện tại thôi rồi hả?”

     “…Tôi chán ghét anh ta lúc nào? Tôi quên rồi.”

     Phạm Tiểu Vũ cười nhạo: “Cứ giả vờ đi, vụ hai người đánh nhau đến giờ tôi còn nhớ rõ nhé, sao có chuyện quên rồi được?”

     Lâm Dao Viễn không dám tiếp tục hỏi, gượng gạo cười khan: “Chuyện không vui nhớ mãi làm gì, đương nhiên là nhanh quên mới tốt.”

     Phạm Tiểu Vũ làm bộ làm tịch thở dài, nhưng cũng không nhắc tới nữa, “Bên trang web video gọi điện nói muốn quay một quảng cáo mùa đông, hỏi khi nào cậu có thời gian.”

     “Cái này phải hỏi Liêu đạo diễn ngày nào nghỉ được, tốt nhất bảo cả cho sếp Đường. À mà hắn hai ngày không tới, không biết bận cái gì nhỉ?”

     Phạm Tiểu Vũ cười gian: “Tôi biết! Chị Emma xin nghỉ bệnh, sếp Đường nhất định là vội tới chăm sóc rồi.”

     “Emma sinh bệnh?”

     “Đã hơn một tuần không đến công ty rồi.”

     “Bệnh rất nặng sao?”

     “Nặng không thì tôi không rõ,” Phạm Tiểu Vũ thấp giọng nói, “Nhưng ở công ty nhiều người đoán là lần này bọn họ khả năng không thể không kết hôn.”

     Lâm Dao Viễn gần như lập tức nhảy bắn lên, “Ý cô là, bác sĩ bảo cưới sao?”

Phạm Tiểu Vũ ngạc nhiên: “Cậu kinh ngạc như vậy làm gì? Sếp Đường và Emma tuổi này rồi, muốn nhanh có em bé rất là bình thường mà.”

     Lâm Dao Viễn giật mình, không có nói tiếp.

     Phạm Tiểu Vũ phối hợp nói ra: “Từ khi Emma thăng chức, hình như quá stress, cả người mập lên. Nếu mượn chuyện kết hôn mang thai này mà xin nghỉ phép một thời gian thì cũng tốt.”

     “Cô cũng nói chỉ là đồn đại, có khi thật ra chỉ là sinh bệnh thôi.”

     “Nói cũng đúng, nhưng tôi rất hi vọng là thật. Chị ấy và sếp Đường nhiều năm bên nhau như vậy, có thể tu thành chính quả thì quá tuyệt vời…”

     Lâm Dao Viễn nhíu mày: “Bọn họ bên nhau đã rất nhiều năm sao?”

     “Gần đây tôi mới biết hóa ra bạn gái trong truyền thuyết của sếp Đường thật ra chính là Emma, nghe nói bọn họ là bạn cùng lớp đại học. Aiz, chuyện tình đẹp như vậy, chỉ biết ước.”

     Lâm Dao Viễn lúc này mới nhớ lại một chút chuyện hồi xưa. Hồi hai anh em sống với nhau, Đường Khải Diệu vừa mới tốt nghiệp đại học chưa bao lâu, mẹ đã đi tiếp bước nữa, ban đầu còn thường xuyên đến thăm bọn họ.

     Có lần cậu nghe thấy mẹ và Đường Khải Diệu nói chuyện.

     “Đang yên lành sao lại chia tay?” 

     Chập tối, đoàn làm phim lại quay cảnh Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh đánh đấm.

     “NG!” Liêu Minh Nhân tính vốn luôn ôn hòa, nhưng sau khi liên tục NG hơn mười lần thì cũng không thể nhịn được nữa, sắc mặt có chút thay đổi.

     Không đợi hắn mở miệng, Lâm Dao Viễn cướp lời: “Thật xin lỗi, đạo diễn, trạng thái của tôi không ổn lắm.”

     Lôi Nhất Minh nói: “Là do tôi, tôi bị cảm nhẹ, tinh thần không tập trung lắm, có lẽ ảnh hưởng đến cậu ấy.”

     Ánh mắt Liêu Minh Nhân đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Các cậu muốn tôi phải nói gì? Quay võ hiệp lúc nào chẳng vất vả một chút, các cậu nghỉ ngơi một lát rồi quay tiếp.”

     Mọi người liền tản ra. Phạm Tiểu Vũ chạy tới an ủi Lâm Dao Viễn, cậu miễn cưỡng cười cười, tỏ vẻ cảm kích. Lôi Nhất Minh một mình ngồi sau máy giám thị, xem lại cảnh quay vừa rồi.

     “Sư huynh, bị cảm thì phải uống nước nhiều.”

     Lôi Nhất Minh nghiêng mặt qua, Lâm Dao Viễn mỉm cười đưa một bình nước. Thấy cậu vẫn xưng hô như trong phim, Lôi Nhất Minh rõ ràng hơi kinh ngạc, do dự chốc lát mới nhận. (chắc sợ bị em nó bỏ độc hay sao =)) )

     Lâm Dao Viễn kéo ghế ngồi cạnh, nhìn cảnh quay trên màn hình, “Vừa rồi biểu hiện của em quả thật là rất kém, cũng không phải là do bị anh ảnh hưởng. Mà anh hôm vừa rồi quay dưới nước bị cảm lạnh sao?”

     Lôi Nhất Minh gật đầu, “Không nặng lắm.”

     “Uống thuốc đúng giờ, uống nhiều nước một chút, sẽ nhanh khỏi.” Lâm Dao Viễn nói những lời này thuần túy là \biểu đạt quan tâm đối với đồng nghiệp, cũng không hề quá đà.

     Ai ngờ Lôi Nhất Minh như vì được quan tâm mà nơm nớp, cẩn thận quan sát cậu mới “Ừ” một tiếng: “Viễn Viễn, em… Tha thứ cho anh rồi sao?”

     Lần này đến phiên Lâm Dao Viễn có chút kinh ngạc. Cậu vội vàng trấn tĩnh lại, tự nhiên nói: “Chuyện xưa như vậy, đã quên lâu rồi.” Dù không biết giữa hai người bọn họ đến cùng nảy sinh mâu thuẫn gì, nhưng có thể khẳng định là lần duy nhất gặp nhau chính là hai năm trước khi hợp tác đóng phim thần tượng.

     Lôi Nhất Minh thở phào một hơi, như trút được gánh nặng: “Nói cũng đúng, đã qua lâu như vậy rồi. Lần này biết là hợp tác với em, anh đã nghĩ là em chắc không còn so đo. Chẳng qua vào đoàn làm phim nhiều ngày như vậy cũng không thấy em nói câu nào với anh, anh còn tưởng… Sớm nên nghĩ đến em không phải người nhỏ nhen như vậy.”

     Lâm Dao Viễn đành phải vừa cười vừa nói: “Đương nhiên, nên hướng về phía trước.”

     Lôi Nhất Minh gật đầu: “Đúng vậy. Anh nhìn ra được Đường tiên sinh rất coi trọng em, em cũng coi như khổ tận cam lai. Là bạn bè, anh thật sự cao hứng.”

     Hắn lời nói này cực kỳ chân thành, Lâm Dao Viễn cảm nhận được, cũng trịnh trọng nói: “Đa tạ.”

     Khi Đường Khải Diệu tới, Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh vừa lúc thuận lợi quay xong cảnh này. Hai người đều đứng cạnh đạo diễn xem chiếu lại. Hắn liền yên lặng đi vào.

     Liêu Minh Nhân tỏ vẻ rất hài lòng, cười tủm tỉm: “Người trẻ tuổi nên học hỏi nhau nhiều lên, sau này hợp tác sẽ càng ăn ý.”

     Lâm Dao Viễn và Lôi Nhất Minh nhìn nhau cười, nhìn qua đích thật là ăn ý.

     Phạm Tiểu Vũ cũng vui lấy, chợt thấy Đường Khải Diệu chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, lập tức phản xạ có điều kiện ngẩng đầu ưỡn ngực chào: “Sếp Đường!”

     Lâm Dao Viễn nhìn sang, vừa vặn đón lấy ánh mắt của Đường Khải Diệu. Cậu còn chưa kịp phản ứng, Đường Khải Diệu đã nhìn đi chỗ khác, mỉm cười chào hỏi Liêu Minh Nhân.

     Liêu Minh Nhân hàn huyên qua lại vài câu rồi nhìn đồng hồ: “Hôm nay tất cả mọi người vất vả rồi, thời tiết không tốt lắm, chúng ta nghỉ sớm một chút.”

     Hắn mặc dù dễ tính nhưng là tiến độ quay chụp lại chưa từng chậm trễ. Từ khi khởi quay đến nay, đoàn phim ngày nào cũng gần đến bữa ăn khuya mới có thể tan ca. Cho nên lời vừa nói ra, tất cả đều reo hò một trận, lập tức thu dọn đạo cụ thiết bị. Đường Khải Diệu đi đến chỗ Lâm Dao Viễn, nói: “Hai ngày không gặp, tôi vốn còn chưa yên tâm. Nhưng xem ra cẫu vẫn rất được lòng Liêu Đạo diễn. Vất vả rối.”

     Lâm Dao Viễn nở nụ cười, lại lập tức dời ánh mắt qua chỗ khác. Đường Khải Diệu che dấu nụ cười, thần sắc có chút khó lường.

     Phạm Tiểu Vũ lấy điện thoại di động ra như định gọi cho ai, nhưng nhìn Lâm Dao Viễn một chút, lại thả lại trong túi.

     Lâm Dao Viễn nói: “Hiếm khi được về sớm như vậy, cô hẹn hò đi còn gì.”

     Phạm Tiểu Vũ lập tức vui vẻ nói “Thật à? A, hôm nay tôi chở cậu qua đây, giờ cậu làm sao trở về?”

     “Không có việc gì, tự tôi…” Có thể đón xe về.

     “Tôi đưa cậu ta về.” Đường Khải Diệu chen vào.

     Phạm Tiểu Vũ nhìn Lâm Dao Viễn, tự cho là rất nhỏ giọng mà nói: “Có được không?”

     Lâm Dao Viễn đành phải gật đầu.

     Hôm nay quay phim trong nhà cả ngày, ra cửa mới biết bên ngoài đã sớm lún phún mưa. Cuối thu thời tiết lạnh giá, trên đường ra bãi đỗ xe, Lâm Dao Viễn hối hận chỉ mặc một cái áo khoác mỏng bên ngoài sơmi. Đến khi Đường Khải Diệu mở cửa xe, cậu ngồi vào ghế phó lái, điều hòa ấm áp trong xe mới khiến cho cậu thoáng dễ chịu hơn một chút.

     Đường Khải Diệu tăng nhiệt lên, nói: “Đã giữa tháng mười một, sao còn mặc mỏng vậy?”

     “Ngày nào cũng hóa trang thay đồ, mặc ít thì thay đồ càng tiện.”

     Đường Khải Diệu không lên tiếng, từ từ lái ra ngoài. Trời mưa không lớn, chỉ có chút ẩm ướt, đèn xe hắt qua mưa, khúc xạ ra ánh sáng trắng lạnh thấu xương.

     “Sức khỏe chị Emma sao rồi?” Lâm Dao Viễn hỏi.

     “Chắc là không việc gì, cảm mạo bình thường mà thôi.” Đường Khải Diệu bình thản trả lời.

     Lâm Dao Viễn lặng lẽ nhìn hắn một cái, sau đó ra vẻ tự nhiên như đang nói chuyện phiếm: “Nghe nói anh và chị Emma là bạn học thời đại học, có phải là từ hồi đó đã ở bên nhau không?”

     Đường Khải Diệu suy tư một chút mới đáp: “Phải. Nhưng về sau tách ra.”

     Lâm Dao Viễn thẳng lưng, hỏi: “Vì sao lại tách ra?”

     Đường Khải Diệu liếc nhìn cậu một cái, “Nhìn không ra cậu chim lợn vậy đó.”

     Lâm Dao Viễn giật giật khóe miệng: “Hỏi bừa thôi, không muốn nói thì thôi.”

     Đường Khải Diệu nói: “Thật ra cũng không có gì, khi đó tôi là gã trai nghèo, đã vậy còn có chút vướng bận, cha mẹ cô ấy cảm thấy tôi không lo được cho cô ấy, thế là liền tách ra.”

     Chút vướng bận? Lâm Dao Viễn thay đổi sắc mặt mấy lần, cuối cùng nói: “Hiện tại cũng coi như là người có tình đến được với nhau, mặc dù chuyện tốt thường gian nan.”

     Đường Khải Diệu cười giễu cợt, “Cứ coi là vậy đi.”

     Lâm Dao Viễn đã có thể hiểu được phần nào vì sao Đường Khải Diệu lãnh đạm như vậy đối với Emma, thậm chí tín nhiệm tối thiểu cũng không có. Năm đó khi hắn không có gì cả, dù bất đắc dĩ hay là chủ động thỏa hiệp, người phụ nữ này đều đã đưa ra lựa chọn không thể nafo tha thứ. Có những thứ một khi đã rạn nứt liền khó mà xem như không tồn tại.

     “Vậy anh và cô ấy đính hôn, rốt cuộc là vì cái gì?”

Đường Khải Diệu cũng không phải là loại người vì trả thù mà đem chuyện chung thân đại sự của mình ra làm bậy.

     Đúng lúc đèn đỏ, Đường Khải Diệu đạp phanh, ánh đèn giao thông lấp lóe thấu qua cửa xe chiếu vào mặt hắn, thần sắc lúc nhất nhìn không rõ.

     “Tôi cần một gia đình.”

     Lâm Dao Viễn không hiểu, “Vậy cũng đâu nhất định nhất định phải là Emma.”

     Đường Khải Diệu nhíu mày, lơ đãng nói: “Nếm thử mới không bằng cũ, như vậy dễ dàng hơn nhiều.”

     Lâm Dao Viễn cảm thấy hắn nói câu này là qua loa cho xong. Nhưng hôm nay cậu đã hỏi nhiều rồi, lại hỏi tiếp thì chỉ sợ Đường Khải Diệu sẽ cảm thấy kỳ quái.

     Thì ra Đường Khải Diệu muốn có gia đình của riêng mình. Khó trách năm ngoái hắn đột nhiên mua căn hộ mới, sau đó vội vã dọn ra. Đường Khải Diệu đã ba mươi bốn tuổi, cũng đúng là nên có vợ rồi.

     Cậu lại nhìn thấy con Tỳ Hưu kia vẫn đặt trong xe, không khỏi thay Đường Khải Diệu lo lắng.

     Đường Khải Diệu và Emma đại khái cũng không còn tình cảm gì, quan hệ với Trình Sâm cũng rối loạn, nhưng đến giờ này còn bày Tỳ Hưu ở chỗ mỗi ngày nhìn thấy, hẳn là hắn thật sự có tình cảm với Trình Sâm?

     Nếu như vậy, chẳng lẽ hai anh em hiện tại giờ chính là… tình địch?!

>> Xem mục lục

Bên kia nhanh chóng bắt máy, không đợi đối phương nói chuyện, cậu đã cuống quít nói: “Sếp Đường, bên này tôi có chuyện rồi…”

“Hắn hiện tại không tiện nghe điện thoại, xin hỏi ai đó?” Một giọng đàn ông xa lạ vang lên.

Lâm Dao Viễn ngẩn ra: “Tôi tìm anh ta có việc gấp, sếp Đường còn đang làm việc sao?”

“Hắn đang tắm, cậu muốn nhắn gì cho hắn không?”

Lâm Dao Viễn dùng sức siết chặt cái điện thoại: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Cậu chậm rãi rửa tay, nước lạnh xối lên cánh tay, dần áp chế sự bực mình xuống một chút.

Hôm nay bữa tiệc này đã có mặt Phương Bình, có khi bên đầu tư thật sự chỉ là muốn “thấy cái mặt” như đã nói mà thôi, diện mạo Lâm Dao Viễn tuy rằng không tồi, nhưng cũng không nhất định người phụ trách đối tác đó lại là một bà cô dục cầu bất mãn.

Người tùy tiện như Đường Khải Diệu sao có thể nhiều như vậy, còn có thể đen như vậy toàn chắn đường cậu chứ? Cậu đi đến ghế lô, nhà đầu tư còn chưa tới, đạo diễn Phương Bình và tay trợ lý chậm rì rì uống trà. Lâm Dao Viễn ngồi vào bên cạnh Phương Bình, ông ta chỉ liếc cậu một cái, không nói gì. Trợ lý thì cười: “Lâm Dao Viễn, so vứi trên TV cậu bảnh hơn rất nhiều đó.”

Diễn viên phim thần tượng đang muốn chuyển sang phái thực lực, nghe kiểu nói chuyện như vậy liền biết không thể thật sự tính là khen ngợi, Lâm Dao Viễn chỉ đành lễ phép cười trừ.

Trợ lý lại nói: “Trên mạng nói câu tham diễn phim của Đàm Tư Thanh, không biết lúc nào lên sóng? Nhà tôi ai cũng thích xem phim cổ trang.”

“Phim đó còn đang làm hậu kỳ, thời gian cụ thể tôi cũng không rõ lắm.”

Trợ lý còn định nói thêm gì đó, Phương Bình khụ một tiếng: “Tiểu Giả, sao đi đâu cũng lắm chuyện thế.”

Trợ lý rụt cổ, không mở miệng. Lâm Dao Viễn cảm thấy phải nói cái gì đó để giải thích hay biện hộ, nhưng nhà đầu tư vì sao chưa thông báo đạo diễn đã hẹn gặp cậu thì chính cậu cũng không rõ. Rõ ràng ghế lô có ba người ngồi, không khí lại lạnh như băng.

Đường Khải Diệu lõa nửa người trên đi ra từ phòng tắm vòi sen. Cậu trai trên sô pha ngả ngớn huýt sáo, ánh mắt cố ý lượn lờ trên cơ ngực của hắn. Đường Khải Diệu không để ý, cầm chai nước lên vặn nắp uống: “Tay bó thạch cao còn hẹn tôi đi bơi, trong đầu cậu chỉ toàn nước bể bơi đấy à?”

Cậu trai dùng một tay chưa đóng thạch cao chỉ vào huyệt Thái Dương của mình, cười: “Vậy cái bể bơi này chỉ hoan nghênh những người có vóc dáng như sếp Đường mà thôi, hơn nữa lõa thể mới được vào.”

Đường Khải Diệu mặt mày chán ghét ngồi xuống bên kia uống nước. Cậu trai tỏ vẻ không sao hết: “Suýt quên vừa rồi có người gọi tới tìm anh, có vẻ sốt ruột lắm.”

Đường Khải Diệu mở điện thoại ra xem, khóe môi giật giật. Cậu trai thạch cao rất có hứng thú: “Hình như là nghệ sĩ công ty anh à, tôi nhớ rõ là một tiểu soái ca.”

Điện thoại trong túi áo rung lên, nhìn cái tên mà Lâm Dao Viễn cảm thấy hơi chua chát, nhưng nghĩ lại vẫn ra ngoài nghe máy:

“Tìm tôi có chuyện gì?”

“Anh đang làm cái gì?”

Hai bên đồng thời mở miệng.

Qua vài giây, Đường Khải Diệu nói: “Tôi vừa rồi đang bơi, hiện tại đi về nhà.”

Lâm Dao Viễn hồ nghi: “Chỉ bơi thôi?”

“Chứ gì nữa?”

Biết Đường Khải Diệu vừa rồi thật sự đang tập thể dục mà thôi, Lâm Dao Viễn cảm thấy tâm trạng hơi tốt hơn một chút.

“Cậu gọi chỉ để hỏi cái này sao?”

Lâm Dao Viễn ho khan một tiếng: “Không phải, tôi có chuyện đứng đắn phải bàn.”

Cậu kể lại tình huống hiện tại, mới kể được một nửa, Đường Khải Diệu đã không vui ngắt lời: “Nhà đầu tư hẹn gặp mặt, sao cậu không lập tức liên hệ tôi hoặc là Văn Mạch Khắc? Cậu đang ở đâu?”

“Tôi đã ở nhà hàng.” Lâm Dao Viễn trong lòng hoang mang, giọng cũng nhỏ đi nhiều.

Giọng Đường Khải Diệu càng khó chịu: “Lâm Dao Viễn, cậu biết nghệ sĩ lén nói chuyện hợp tác là rất không đáng tin cậy chứ? Hiện tại lập tức rời khỏi đó, thương thảo hợp đồng là chuyện của Văn Mạch Khắc.”

Lâm Dao Viễn giải thích: “Lúc bọn họ gọi tới thì nói là chỉ để hai bên gặp cho biết mặt, cũng không xem như nói chuyện hợp tác. Hơn nữa đạo diễn Phương Bình cũng ở đây, tôi cứ thế đi thì không ổn lắm.”

Bên kia an tĩnh vài giây, Đường Khải Diệu mới nói: “Bên đầu tư phim này là tập đoàn Phỉ Thúy.”

Lâm Dao Viễn mờ mịt: “Bọn họ đã nói trong điện thoại rồi, tôi biết rồi.”

Đường Khải Diệu lạnh lùng nói: “Trong đầu cậu rốt cuộc mỗi ngày nghĩ cái gì vậy hả? Phỉ Thúy là sản nghiệp nhà Lý gia, đây là lần đầu tiên đầu tư vào điện ảnh, người phụ trách lại còn là đối tượng tai tiếng của cậu lúc trước.”

Lâm Dao Viễn chậm nửa nhịp mới nhớ ra một cái tên mơ hồ, “Lý Tiêu?”

Cậu vừa dứt lời, một giọng nói liền xen vào: “Đứng riêng ở cửa nghênh đón tôi à?”

Lâm Dao Viễn quay người lại, trước khu ghế lô đã có thêm vài người, đứng đằng trước chính là tên Lý Tiêu mà cậu đã gần như quên sạch. Đường Khải Diệu nói bên kia đầu dây: “Nếu đã gặp mặt, cậu cứ chu toàn trước đi, giờ tôi chạy tới đó.”

Dáng vẻ Lý Tiêu khác nhiều so với mấy tháng trước, có lẽ là vì mặc suit, thoạt nhìn như thành thục hơn.

Tuy Phương Bình ngay thẳng hơn nhiều người trong giới, nhưng rốt cuộc lăn lộn đã lâu nên chỉ cần nhìn cũng biết chuyện gì đang xảy ra. Đây là lần đầu tiên ông ta gặp Lý Tiêu, trước kia chỉ biết bối cảnh nhà đầu tư này. Đã quay chụp nhiều năm, chuyện này không phải lần đầu ông ta gặp phải.

Cho nên tuy rằng vừa ý với diễn xuất của Lâm Dao Viễn, cũng đã nói chuyện với bên Phi Phàm, nhưng vừa thấy Lâm Dao Viễn xuất hiện ở đây ông ta vẫn lập tức hối hận đã quyết định quá nhanh.

Lý Tiêu nói chuyện xã giao với Phương Bình một chút về điện ảnh, rồi đột nhiên dời đề tài tới Lâm Dao Viễn: “Viễn Viễn đã debut lâu như thế, nhưng trước kia toàn quay phim truyền hình, hiện tại muốn chuyển sang điện ảnh, sau này phải nhờ đạo diễn Phương chỉ dẫn nhiều.”

Phương Bình lộ ra vẻ mặt “quả nhiên như thế”, đáp: “Có cơ hội thì tất nhiên rồi.”

Vẫn luôn an tĩnh ngồi ở cạnh Phương Bình, Lâm Dao Viễn đột nhiên nói: “Lý tiên sinh ra là vì muốn giới thiệu tôi với đạo diễn nên mới mời tôi tới sao? Nếu vậy thì thật đúng là cô phụ ý tốt của anh rồi. Sáng nay tôi đã gặp đạo diễn Phương, hơn nữa cũng đã múa rìu qua mắt thợ trước mặt ông ấy, lời chỉ đạo của ông ấy còn văng vẳng bên tai.”

Phương Bình kinh ngạc nhìn cậu, hồ nghi hỏi: “Sao Lý tiên sinh cũng không biết cậu đi thử vai à?”

Lâm Dao Viễn nhún vai, tỏ vẻ chính mình không rõ lắm.

Lý Tiêu nhìn chằm chằm Lâm Dao Viễn vài giây, cười rộ lên: “Sao lại không biết được? Chính vì nghe nói cậu cố ý tham diễn bộ phim này, vừa vặn chúng ta đã một thời gian không gặp lại, tôi liền nhân cơ hội hẹn gặp cậu đấy.”

Mắt Phương Bình đảo qua đảo lại giữa hai người vài vòng, có chút hiểu ra. Lý Tiêu đổi đề tài, lại nói về điện ảnh và dự toán. Lâm Dao Viễn không hề chen vào, chỉ thường xuyên xem đồng hồ, Đường Khải Diệu tới quá chậm. Lý Tiêu và Phương Bình tựa hồ trò chuyện thật vui, khách chủ hoà hợp. Chỉ là không ai nhắc lại chuyện tuyển diễn viên lần này nữa.

Có người từ bên ngoài gõ cửa, Lâm Dao Viễn đột nhiên phấn chấn lên, kết quả người tiến vào lại là phục vụ bưng đồ ăn.

Lúc Đường Khải Diệu rốt cuộc xuất hiện, cậu đã ăn tám phần no.

Vốn cậu cho rằng Đường Khải Diệu nhiều ít sẽ cãi cọ một hồi với Lý Tiêu, ai ngờ tiến vào chỉ nói “Tôi là Đường Khải Diệu”, sau đó hắn không hề nói gì với Lý Tiêu nữa mà chỉ chào hỏi Phương Bình, rồi nói là tìm nghệ sĩ nhà mình có việc quan trọng. Hai người cứ vậy liền rời khỏi đó.

“Anh bảo lập tức tới, mà sao lâu thế?” Lâm Dao Viễn nhịn không được oán giận nói.

Đường Khải Diệu đưa mắt nhìn cậu một cái: “Giờ này tắc đường.”

Lâm Dao Viễn bất giác nhận ra giọng điệu của mình rất có vấn đề, vội chữa cháy: “Cảm ơn sếp Đường, nếu không tôi cũng không biết xử lý như thế nào.”

Đường Khải Diệu một bên hướng ra phía ngoài đi, một bên nói: “Tôi định mai đến công ty rồi nói cho cậu biết nhà đầu tư phim này là Lý Tiêu, ai ngờ hắn ta ngả bài đột ngột sớm như vậy.”

Lâm Dao Viễn theo sau, hỏi: “Hắn rốt cuộc muốn làm gì?”

Đường Khải Diệu hừ một tiếng: “Cậu nói xem?”

Lâm Dao Viễn nghẹn nửa ngày mới phun ra một câu: “Tên biến thái.”

Đường Khải Diệu bỗng nhiên dừng lại bước chân, hắn vốn đang đi nhanh, Lâm Dao Viễn phanh không kịp, suýt va vào lưng hắn, cậu nghi hoặc hỏi: “Lại xảy ra chuyện gì?”

Lâm Dao Viễn không tỏ ý kiến gì, chỉ nhìn hắn.

Đường Khải Diệu dường như bỗng nhiên tâm trạng rất tốt, cười: “Hiện tại hình như tôi chỉ dẫn dắt mình cậu nhỉ. Vậy phải phiền toái cậu rồi, chuẩn bị tinh thần tùy thời bị tôi xuống tay đi thôi.”

Lâm Dao Viễn đơ mặt, bực mình không hé răng mà băng qua hắn, tự mình đi trước.

Đường Khải Diệu ngẩn người, nói thế mà cũng tin?

Lâm Dao Viễn chui vào xe hắn, nếu không phải Đường Khải Diệu nhanh tay, phỏng chừng đã bị cậu nhấn ga đi mất xe.

Lúc này cậu chỉ hận mình quá chậm chạp, bất mãn đối phương: “Đừng bảo vừa nãy anh tự mình lái xe tới nhé.”

Đường Khải Diệu tùy ý chỉ chỉ về phía sau: “Xe tôi ở bên kia, tôi chỉ còn một việc phải trao đổi.”

“Việc gì?”

“Không biết cậu đã nghĩ đến hay chưa, khả năng cậu không diễn được phim này đâu.”

Tay Lâm Dao Viễn vô thức siết chặt vô lăng, sau đó buông lỏng: “Có nghĩ tới.”

Đường Khải Diệu nhìn cậu im lặng, lát sau mới nói: “Tôi sẽ mau chóng an bài nhiệm vụ mới cho cậu, bỏ lỡ Phương Bình không phải là bỏ lỡ mảng điện ảnh.”

Lâm Dao Viễn thở ra một hơi: “Được, tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng.”

Hai ngày sau, phim của Phương Bình đăng thông báo đã chọn nam chính, tiểu thiên vương, Lâm Bạch.

Đường Khải Diệu vậy mà không phát cáu, ngược lại còn cười: “Cậu lúc nào cũng rất bảo vệ Trình Sâm, thật sự thích hắn như vậy sao?”

Lâm Dao Viễn vặn lại: “Sếp Đường luôn nói không tốt sau lưng ảnh, thật sự sếp ghét ảnh như vậy sao?”

“Chán ghét thì không tới nỗi, dù sao tôi không thích là được.”

Lâm Dao Viễn rất muốn đá xéo Đường Khải Diệu một chút để trả thù cho Trình Sâm, nhưng dù sao đây cũng là việc riêng giữa hai người họ, cậu nói: “Vậy cũng tốt, dù sao tôi thích ảnh là được rồi.”

Đường Khải Diệu dường như có chút buồn cười: “Lâm Dao Viễn, nếu cậu muốn leo lên, về sau đừng luôn tùy tiện treo xu hướng giới tính của mình ở bên miệng.”

Lâm Dao Viễn tỏ vẻ không sao cả: “Dù sao sếp Đường cũng đã sớm biết rồi.”

Đường Khải Diệu thâm ý nói: “Xem ra cậu cũng rất tin cậy tôi nhỉ.”

Lâm Dao Viễn cứ cảm thấy hôm nay Đường Khải Diệu có chút kỳ quái, giống như là luôn giấu ẩn ý sau lời nói, nhưng cậu thật sự không giỏi nhìn mặt đoán ý, hơn nữa cậu vẫn có những khúc mắc không thể cởi bỏ đối với hắn.

“Tôi còn có việc, sếp Đường không còn gì khác muốn dặn dò thì tôi đi trước đây.”

“Di động phải mở 24/24, bảo đảm tôi lúc nào cũng có thể liên hệ được.” Đường Khải Diệu phất tay, “Ra ngoài đi.”

Lâm Dao Viễn mới vừa đi khỏi, Đường Khải Diệu gọi Văn Mike vào.

“Cậu ta đi đâu?”

Văn Mike không khỏi hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vì sao cậu ta theo dõi cậu?”

Đường Khải Diệu nhéo nhéo giữa chân mày: “Thôi, tôi phải suy nghĩ một chút. Trong tay cậu cầm cái gì đó?”

“Vừa rồi sếp với Lâm Dao Viễn nói chuyện, đạo diễn Phương Bình gửi một ít tin tức chi tiết tới đây. Cậu muốn xem qua không?”

Đường Khải Diệu buông tay, “Đương nhiên, về sau tất cả hợp đồng của Lâm Dao Viễn đều phải thông qua tôi trước.”

“Thật ra tôi cảm thấy, nếu sếp đã quyết định nâng đỡ cậu ta thì phải nhanh chóng xử lý những mối nghi ngờ trước đã. Nghi người thì không dùng người, nếu cậu ta thật sự có vấn đề gì thì…”

“Kể cả nếu cậu ta thật sự có vấn đề thì hiện tại chúng ta cũng không còn lựa chọn khác, những ca sĩ đó ai có thể đóng phim được? Tôi không muốn sang năm Phi Phàm không có ai được đề cử cho các giải điện ảnh.” Nói tới đây hắn liếc Văn Mike, “Nếu Mason còn ở đây thì có lẽ đã không đến mức như vậy.”

Văn Mike cứng đờ, dời đi tầm mắt: “Lúc Trình Sâm ra ngoài sắc mặt rất khó coi, lại đàm phán thất bại sao?”

“Đã sớm biết rằng kết quả sẽ như vậy.” Hắn cầm lấy tập tài liệu của Phương Bình, nhìn lướt qua vài dòng chữ, chân mày đột nhiên nhíu chặt lại: “Không xong rồi.”

Rời khỏi công ty, Trình Sâm mang Lâm Dao Viễn trở về nhà mình. Đây là lần thứ hai Lâm Dao Viễn tới đây, lần trước chính là lần xác định mối quan hệ với y. Tính ra thì đã là ba tháng trước.

“Em nghĩ gì vậy?” Trình Sâm đưa đồ uống cho cậu, hỏi.

Lâm Dao Viễn nhận đồ uống, “Không có gì, hôm nay anh với sếp Đường cãi nhau sao?”

“Không phải cãi nhau, là nói chuyện không thông thôi.”

“Nói chuyện gì?”

Ánh mắt Trình Sâm bỗng nhiên sắc bén: “Cũng như anh nên hỏi em, Văn Mike làm người đại diện của em sao không nói với anh?”

Lâm Dao Viễn yên tĩnh một hồi, thấp giọng nói: “Em mới đổi người đại diện 3 ngày nay thôi, anh đã mười ngày rồi không gọi điện cho em.”

Trình Sâm hơi mở lớn mắt, im lặng vài giây mới nói: “Vậy em sẽ không gọi cho anh trước sao?”

“Sợ anh bận nên nhắn cho anh, chỉ là… Anh quả đúng là rất bận.”

Trong lúc nhất thời, hai người trầm mặc đến gượng gạo.

“Gần đây ảnh thật sự rất nhiều việc phải làm, không phải anh cố ý ngó lơ em.”

Lâm Dao Viễn có chút kinh ngạc, không ngờ Trình Sâm sẽ chịu giải thích. Cậu tức khắc luống cuống, “Em… Không phải em giận anh, em biết anh chắc chắn rất bận.”

Trình Sâm cong mắt, nói: “Anh rất sợ em đột nhiên thay đổi, nhưng mà em thế này, rõ ràng vẫn là em.”

Lâm Dao Viễn không hiểu mô tê gì: “Đang yên đang lành sao em phải thay đổi.”

Trình Sâm rũ mắt: “Lễ công chiếu hôm đó anh nổi cáu, em có ghim không vậy?”

Lâm Dao Viễn thành thật đáp: “Lúc ấy có chút không vui, nhưng em sao mà ghi sổ anh được?”

Trình Sâm thở dài: “Cũng không phải anh không muốn em đóng phim điện ảnh, Văn Mike làm người đại diện cũng là chuyện tốt. Anh chỉ hy vọng, em muốn làm gì đều nói trước với anh. Anh hơn em chút tuổi, lăn lộn trong giới cũng lâu rồi, dù không thể giúp được thì cũng có thể cho em ý kiến tham khảo. Em cái gì cũng không kể, làm cho anh rất bất an.”

Lâm Dao Viễn mềm oặt nhận sai: “Thực xin lỗi.”

Cậu đã sớm phát hiện ra Trình Sâm rất thiếu thốn cảm giác an toàn, chỉ không ngờ là tới mức độ này.

“Văn Mike chỉ là ngụy trang, hiện tại thực tế người đại diện của em hẳn là Đường Khải Diệu. Hôm nay đi thử vai thế nào? Phim của Phương Bình đó.”

“Còn phải đợi thông báo mới biết được kết quả.”

Vẻ mặt Trình Sâm nhìn không ra là mừng hay lo, chỉ nói: “Xem ra Đường Khải Diệu chuẩn bị đầu tư vào em rồi.”

Lâm Dao Viễn cẩn thận hỏi: “Em nghe hắn kể, anh chuẩn bị đổi công ty?”

Trình Sâm dừng một chút, nói: “Kỳ thật anh còn chưa nghĩ kỹ. Qua một thời gian nữa anh quyết định rồi sẽ nói cho em.”

“Em sao cũng được, miễn anh thấy ổn, em sẽ luôn ủng hộ.”

Trình Sâm rõ ràng sửng sốt, khóe miệng chậm rãi mỉm cười, đột nhiên ôm chầm lấy Lâm Dao Viễn, khiến cậu hốt hoảng. Trình Sâm thấp giọng gọi: “Viễn Viễn.”

Lâm Dao Viễn bị giọng điệu của y kích thích đến đỏ cả mặt: “Ui?”

Hai tay Trình Sâm thong thả vuốt ve qua lại trên lưng cậu: “Hôm nay đừng về.”

Lâm Dao Viễn bị y trêu chọc có chút nóng lên, cũng không biết vì sao, cậu cảm thấy nhiệt độ này cũng không chân thật.

“… Không được, em còn có việc.”

Trình Sâm dán vào lỗ tai cậu mà cọ xát, thấp giọng nói: “Thì để mai lại làm.”

Lâm Dao Viễn cảm thấy eo cũng sắp nhũn, nghĩ thầm phải đẩy y ra, lại cảm thấy quá thất lễ, rốt cuộc đây là Trình Sâm, không phải người khác. Trong lúc do dự, tay Trình Sâm đã luồn vào trong áo cậu, đầu ngón tay hơi lạnh tùy ý thăm dò.

Tiếng chuông điện thoại đúng lúc này vang lên, Lâm Dao Viễn vội mượn cơ hội thối lui một chút, lấy máy ra nhìn, là số lạ. Trình Sâm dựa vào sô pha nhìn cậu tiếp điện thoại, thân thể đã quấn lên không hề có ý tách ra.

“Alo, xin hỏi ai vậy?” Lâm Dao Viễn bị y nhìn đến độ da đầu nổi da gà, thấy số lạ cũng nghe máy ngay lập tức.

Bên kia chần chờ đáp: “Cậu là Lâm Dao Viễn sao?”

“Anh là ai?”

Trình Sâm thấy cậu nói mấy câu, sắc mặt dần dần nghiêm túc lên, cũng không tiện sán vào nữa, liền lui về sau, chỉnh trang lại quần áo.

Lâm Dao Viễn ngắt máy xong, y hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Nhà đầu tư của Phương Bình gọi tới, hẹn buổi tối cùng ăn cơm.”

Trình Sâm cười: “Xem ra họ đã chọn xong diễn viên rồi.”

Lâm Dao Viễn có chút ngốc ngốc nhìn y.

“Nhà đầu tư mời diễn viên đi ăn, chỉ có hai khả năng, hoặc là chuẩn bị cùng em ký hợp đồng…” Y lại dừng lại không nói, chỉ cười rộ lên.

“Hoặc là sao???”

Y cười: “Hoặc là muốn chơi quy tắc ngầm.”

Y duỗi tay sửa lại cổ áo cho Lâm Dao Viễn, “Nhưng cũng đừng lo lắng quá, Phương Bình không phải loại người chứa chấp những thứ không sạch sẽ, ông ta sẽ không cho phép diễn xuất chơi trò này.”

Lâm Dao Viễn về nhà thay quần áo. Ra khỏi nhà Trình Sâm, thể xác và tinh thần cậu đều tức khắc buông lỏng. Giữa hai người họ tiến triển có chút vượt quá dự đoán của cậu. Như bây giờ người yêu không ra người yêu, đồng nghiệp không ra đồng nghiệp, bạn bè không ra bạn bè, nghĩ lại càng thấy gượng gạo.

5 giờ 40 chiều, Lâm Dao Viễn chạy tới nhà hàng đã hẹn, sớm hẳn hai mươi phút. Cậu được người phục vụ dẫn tới bàn của bên đầu tư, không ngờ Phương Bình và trợ lý của ông ta đã chờ sẵn.

Phương Bình nhìn thấy cậu liền lộ vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn khách khí dẫn cậu vào chào hỏi, vẻ mặt lại lộ thêm chút khinh thường. Lâm Dao Viễn tức khắc cảm thấy là lạ. Nếu đã chọn diễn viên rồi thì ông ta hẳn sẽ không biểu hiện như vậy. Vậy đây là tình huống gì thế này?

Chẳng nhẽ… nhà đầu tư muốn chơi quy tắc ngầm với cậu?!?!

Xem vẻ mặt Phương Bình, nếu thật sự là như vậy, đừng nói bộ phim này cậu không được diễn, về sau chỉ cần là phim của ông ta thì cậu liền không có cửa nữa. Lâm Dao Viễn càng nghĩ càng hoảng hốt, cậu chưa từng gặp tình huống này, hoàn toàn không biết nên làm gì đây. Cậu chống đỡ cười, mượn cớ rời khỏi đó, vào WC. Vừa lúc bên trong cũng không có ai.

Cậu mở di động, nhìn chằm chằm mấy dãy số vài lần, cuối cùng vẫn gọi dãy số quen thuộc nhất kia.