>> Xem mục lục

Trong lòng tức khắc như được rót mật ngọt. Hắn vươn tay tới xoay mặt người nọ lại, cúi đầu hôn xuống. Người nọ lại càng đỏ mặt, nhưng cuối cùng cũng không cự nự, chỉ tùy ý mặc hắn hôn thật lâu.

Triền miên một hồi mới tách ra, người nọ cẩn thận kiểm tra miệng vết thương rạn nứt vì động tác kịch liệt đêm qua. Thấy không quá đáng ngại, y mới lần nữa bao lại, tiếp theo lại giơ tay thăm dò trán hắn:

“Dược tính giải hết hẳn chưa? Có chỗ nào không thoải mái hay không?”

Hôm qua để y xả thân hầu hạ như vậy, hắn nơi nào dám không thoải mái? Đâu chỉ là giải hết, rõ ràng là ăn uống no đủ toàn thân sung sướng. Nhưng lời nói trêu đùa lố lăng như vậy nào dám nói ra, hắn chỉ có thể cười khẽ lắc đầu:

“Đừng lo lắng, dược tính không gắt, đã sớm hết rồi.”

Nói tới đây, hắn lại nhịn không được nhíu mày:

“Thứ xuân dược này cũng thật tà môn. Ta và ngươi cùng ăn cùng ở, ta đã trúng mà không ngờ ngươi lại bình yên vô sự. Ta vốn bách độc bất xâm vậy mà không kháng được. Thứ này e là nhằm vào Đường Môn mà đặc chế ra. Không biết chúng ta gần nhất lại đắc tội ai, thế mà có kẻ dùng này thủ đoạn hạ lưu này để đối phó chúng ta, không thể không phòng bị.”

Người nọ nắm chặt tay hắn, suy nghĩ một lát mới cắn môi nói:

“Không cần lo lắng, dược là bên Tây Vực truyền sang đây, nơi đó kỳ trân dị thảo, người của Đường Môn cũng không miễn nhiễm là bình thường, không phải cố ý nhắm vào ai. Ta không sao, cũng là vì dược này chỉ có ngươi bị hạ, ta không bị hạ.”

Lời này nghe rất kỳ quặc, hắn không khỏi nhướng mày:

“Sao ngươi lại biết được rõ như thế?”

Quả thực cứ như là……

Người nọ cắn chặt răng, nói:

“Dược là ta hạ vào trà của ngươi.”

Suy đoán bị chứng thực, hắn nghẹn họng nhìn y trân trối, như là giữa sa mạc nhìn thấy bông tuyết vậy. Người nọ tính tình ngay thẳng, khinh thường nhất là thủ đoạn hạ dược đánh lén, đừng nói là hạ dược người khác, chỉ nhìn người khác bị hạ dược y cũng đã không thể chịu nổi. Lúc này y cư nhiên chính miệng thừa nhận mình đã làm ra hành vi đê tiện bực này, hơn nữa xuân dược lại còn là hạ trên người hắn, quả thực như là tuyết rơi mùa hè.

Khiếp sợ quá mức, hắn nhịn không được nói lắp:

“Vì, vì, vì sao?”

Người kia cắn môi giãy giụa hồi lâu mới nói như thể đằng nào cũng phải lên đoạn đầu đài:

“Ta chỉ có thể nghĩ ra được biện pháp này.”

“Hả?”

“Đường Lê Sơ, ta xưa nay rất trì độn trong chuyện tình cảm.”

“Ân.”

“Nhưng ngươi với ta vừa gặp đã thân quen, hết sức hợp ý, ta luôn luôn coi ngươi như tri kỷ mà đối đãi, ngươi nói gì ta cũng chưa từng hoài nghi chút nào. Cho nên khi đó biết được… Ta thật sự là phẫn hận cực kỳ.”

“Ân…”

“Sau đó bình tĩnh lại, ta cẩn thận cân nhắc lời ngươi nói, lại hồi tưởng những chuyện giữa chúng ta ngày xưa khi ở chung, mới phát hiện… Ngươi đối với ta, thật sự không chỉ là tình huynh đệ. Nửa năm nay ta suy nghĩ rất nhiều, lúc tái ngộ, mấy ngày đó ở chung đoàn, ta càng thêm chắc chắn tâm ý của ngươi. Ngày ấy ngươi hỏi ta xem ngươi là cái gì, ta, trong lòng ta thật sự rối loạn, lại suy nghĩ một đêm, nghĩ lại những gì đã xảy ra từ khi quen biết làm bạn tới nay… Mới, mới thông, rồi lại, lại không biết làm thế nào để cho ngươi hiểu lòng ta.”

“…”

“Ta nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra được biện pháp này. Nếu hiểu lầm giữa chúng ta là từ lần đó bị hạ xuân dược mà ra, vậy… Vậy liền lặp lại một lần, ngươi hẳn là sẽ hiểu được ý ta. Dược là hai tháng trước cùng kiếm khách Tây Vực giao thủ mới lấy được. Hắn lúc ấy đắc ý nói loại này đến Đường Môn cũng giải không được, ta nghĩ không thể lưu lại hại người, định thu hồi gửi tới cho ngươi chế ra giải dược, nhưa vẫn chưa có dịp… Vừa lúc… nên liền, liền… Liền dùng rồi.”

Người nọ hiếm thấy ấp a ấp úng thế này, gần như cứ nói được ba chữ liền muốn nuốt lại một chữ, hắn nghe thực cẩn thận nghiêm túc, cũng không dám ngắt lời, nghe xong cuối cùng lại dở khóc dở cười, nhịn không được cảm thấy người trước mắt này thực sự vụng về đến đáng yêu. Hắn duỗi tay bưng mặt y, tủm tỉm hỏi:

“Sở Phong, chẳng lẽ ngươi không nghĩ, chỉ cần đơn giản trả lời ta một câu ‘ta cũng thích ngươi’, là được rồi sao?”

Một mảng phấn hồng chậm rãi lan ra trên mặt y:

“Lời… lời như thế… sao có thể nói ra miệng chứ…”

“Hả?” Hắn ngạc nhiên nói, “Loại chuyện này ngươi còn chịu cùng ta làm, chẳng lẽ không khó bằng đơn giản nói một lời sao?”

“Không, chuyện đó khác chứ, cái kia có thể coi như ngoài ý muốn, ngươi trúng xuân dược, sẽ phát sinh chuyện này cũng là hợp tình hợp lý.”

Hắn thở dài một hơi, nhìn vào đôi mắt có chút thất thố của y:

“Một khi đã như vậy, ngươi cần gì phải không đánh đã khai?”

“Làm ra hành vi tiểu nhân bực này còn muốn trốn trốn tránh tránh không chịu thừa nhận, ta thật sự sẽ không chấp nhận được.”

Chậc, thật sự là cổ hủ, nhưng hắn thích, thì đã sao? Nâng cằm người nọ lên, kề sát lại mà hôn chụt một tiếng thật vang dội, hắn cùng y cụng trán, bắt chước như trong tiểu thuyết mua ven đường mà dịu dàng nhìn y:

“Sở Phong……”

“Ân?”

“Ta thích ngươi.”

“Ân.”

Sau một lúc lâu.

“Nói như vậy, lúc gặp lại ta, ngươi cũng không còn chán ghét ta sao?”

“Ân.”

“Vậy ngươi làm gì mà nhìn ta một cái cũng không chịu? Cũng không chịu cùng ta nói một câu! Còn trốn tránh ta lúc tắm gội thay quần áo! Lúc ngủ còn phải đề phòng ta như đề phòng cướp vậy! Ngươi có biết ta thương tâm cỡ nào không?”

“Ta…… Ngươi…… Vừa nhìn thấy ngươi, ta liền nhớ tới lúc trước giải xuân dược, chúng ta như vậy như vậy…… sao ta còn dám……”

“Nói dối! Rõ ràng lần đầu giải xuân dược xong, đoạn thời gian sau đó, chúng ta cùng ăn cùng ở cùng ngủ, ngươi đâu có gì khác thường.”

“Đó là vì ta tin tưởng ngươi! Ngươi nói làm vậy chỉ vì thay ta giải toả dược tính, nói ta đừng chú ý, ta dĩ nhiên sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng sau khi ngươi nói lời đó, lại cùng ngươi ngày đêm chung đụng, tình cảnh lần đó cứ luôn hiện lên trong đ…… A…… tay ngươi để chỗ nào thế?”

“Ngươi nếu đã thích dư vị đó, ta dĩ nhiên muốn cho ngươi thêm càng như nhiều nội dung để hồi tưởng lại nha.”

“Ân…… Dừng tay, ban ngày ban mặt, sao có thể không biết lễ nghĩa không biết xấu hổ như thế…… A!”

Giống như trong tiểu thuyết ba xu hạ lưu bán ngoài vỉa hè, lúc này bọn họ ở giữa nơi hoang vu sơn dã, trước không có thôn sau chỉ có núi, khắp nơi không một bóng người, trong sơn động chỉ có hắn và người hắn thích. Kết cục cũng giống như trong tiểu thuyết ba xu hạ lưu bán ngoài vỉa hè, sau tình tiết xuân dược cũ rích, bọn họ cùng nhau nắm tay mỉm cười, ôm nhau xem mặt trời mọc.

Sau đó?

Tất nhiên là cũng giống như trong tiểu thuyết, kết lại bằng một cảnh xuân kiều diễm vô hạn.

Cái gì? Ngươi nói kết cục thế này quá mức trừu tượng sơ sài sao, thiếu khuyết chi tiết phong phú sao? Chậc chậc, quan nhân nếu muốn xem chi tiết mời tới vỉa hè trước cửa Đường Môn, bỏ ra ba xu là có thể mua về xem chi tiết.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Ngày hôm sau tỉnh lại, người nọ đã quần áo chỉnh tề ngồi ở một bên nhìn hắn, lại khôi phục dáng vẻ thanh lãnh như nước. Hắn nhớ tới lần trước y cũng nghiêm túc im lặng như thế này, mở miệng liền nói:

“Ta biết Đường huynh làm như vậy chỉ là để giúp ta giải trừ dược hiệu, chuyện này xin Đường huynh đừng quá để ý. Thủ đoạn vô sỉ của tên tiểu nhân kia thật sự khó đề phòng. Kẻ đáng xấu hổ chính là hắn ta mà thôi.”

Trong lòng tức thì căng thẳng, hắn vội vàng nắm lấy tay y, tranh mở miệng trước:

“Lần này chính ngươi đã nói sẽ không hối hận, ta không hề ép buộc ngươi, cũng không giở thủ đoạn đê tiện gì, ngươi không thể không chịu trách nhiệm!”

Hắn luống cuống vội vã như thể kẻ gặm sạch sẽ người ta không phải hắn, mà chính hắn như là hoàng hoa khuê nữ bị kẻ ác ép buộc khi dễ, xong chuyện lại sợ đối phương không chịu trách nhiệm vậy. Thật ra người nọ cũng không tự mình nói sẽ không hối hận, chỉ là khi hắn nói “Sau này đừng hối hận”, người nọ cũng chỉ ậm ừ ái muội đáp lại. Lúc đó tinh trùng thượng não, ý thức mơ màng, sao có thể tính sổ rõ ràng, chính hắn cũng chột dạ, lời nói ra nghe có chút chặt chẽ, nhưng giọng điệu rõ ràng lại không đủ cứng cỏi.

Người nọ sửng sốt, xem chừng không ngờ hắn sẽ phản ứng như vậy. Y thoáng có chút buồn cười, nhưng cũng nhanh chóng thu lại ý cười, hơi quay mặt đi. Y chậm rãi nói:

“Ta đã nói còn cách khác để giải dược, ngươi lại vẫn nguyện ý cùng ta như vậy. Ngươi có biết không, nếu chỉ là huynh đệ chi giao bình thường, hẳn sẽ không vì đối phương mà làm được tới mức này?”

Ráng hồng liền lan tới tận cổ người nọ. Y yên lặng một hồi mới chậm rãi nói:

“Là ta trì độn, gần đây mới ngẫm lại cẩn thận, nếu chỉ là bằng hữu huynh đệ mà nói, quả thực không thể vì đối phương làm tới mức này.”

Nói vậy có nghĩa là…… Hắn siết chặt cổ tay y, không thể tin nổi mà nhìn y đỏ bừng từ cái trán đến cổ. Hắn gian nan mở miệng:

Đường Lê Sơ hắn có thần kinh trơ tới mấy, cũng chịu không nổi bị đả kích lặp đi lặp lại nhiều lần. Lúc này, hắn hy vọng có thể nghe được đáp án mà mình muốn.

Người nọ quả nhiên giật giật tay, lại bất đắc dĩ bị hắn nắm thật chặt. Sự im lặng phảng phất như dài cả một đời. Người nọ cuối cùng cũng không quay mặt lại, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói nhỏ:

“Ân.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Người nọ run run bả vai, dường như định nghiêng người qua, nhưng cuối cùng vẫn đưa lưng về phía hắn.

Thật lâu sau, lâu đến nỗi hắn tưởng rằng y đã ngủ mất, mới nghe thấy y nói rất khẽ:

“Ta…”

Hắn kiên nhẫn không thúc giục, chờ đợi một chữ tiếp theo như chờ đợi toà tuyên án.

Không ngờ sau khi người nọ gian nan “Ta” mấy lần… lại đột nhiên bật dậy như bị kim đâm, luống cuống khoác áo xỏ giày, bỏ lại một câu:

“Ta thấy đêm nay ánh trăng thực đẹp, ta ra ngoài đi dạo một chút.”

Sau đó y tông cửa xông ra như đang chạy trốn, để lại mình hắn quay mặt nhìn tường, cắn răng chịu đựng.

Đêm đó ánh trăng quả thực rất đẹp. Không chỉ kẻ ra ngoài ngắm trăng mà kẻ nằm trên giường ngắm trăng qua lỗ thủng mái nhà cũng ngắm tới khi hai quầng mắt thâm sì.

Hôm sau người nọ càng tránh né hắn rõ ràng hơn. Lúc ăn cơm cũng hận không thể chôn luôn mặt vào bát. Hắn không khỏi buồn bực. Vốn tưởng rằng mình đã đủ hiểu người nọ, người nọ hành sự nhanh gọn, không vòng vo rối rắm, sao lại cũng có lúc không dứt khoát như vậy? Chỉ cần nói một câu, vậy mà làm như hắn tới đòi nợ thuê, tránh né như gặp quỷ. Hắn thở dài một tiếng, thế là người nọ lại xê ra xa khỏi hắn thêm một chút.

May là vết thương đã khá hơn không ít, hai người liền lên đường đi tiếp, để đêm đó khỏi phải tiếp tục chung giường cho khó xử thêm.

Hai ngày sau, lại tiến vào núi rừng hoang dã.

Sau đó.

Thường hành tẩu giang hồ, sao có thể không dính chưởng. Ăn một chưởng rồi còn có thể lại ăn thêm một chưởng.

Giống như trong những cuốn tiểu thuyết hạ lưu, hắn trúng xuân dược.

Giống như trong những cuốn tiểu thuyết hạ lưu, xung quanh bọn họ chỉ có núi sâu rừng rậm, động vật sống duy nhất gần đó chỉ có chim bay trong sơn cốc và cá lội dưới khe sâu.

Quả thực giống như là lịch sử lại một lần tái diễn. Chỉ tiếc là vị trí nhân vật đã thay đổi, hắn không thể nào cảm thán cô nam quả nam thiên thời địa lợi nhân hoà như lần trước được nữa.

Hơi thở dồn dập, sắc mặt ửng đỏ, nội tức hỗn loạn, toàn thân khô nóng, nơi xấu hổ nào đó hưng phấn dựng lên… Người kia còn đưa tay sờ trán hắn, dường như có chút lo lắng.

Hắn thử vận công, máu nóng lại càng thêm sôi trào trong huyết mạch, tim hắn nảy lên như là muốn phá lồng ngực văng ra. Người học vĩ ai cũng biết khi trúng xuân dược thì tối kỵ nhất chính là vận công, vì chân khí lưu chuyển chỉ khiến dược hiệu phát huy càng mau. Nhưng hắn vẫn cứ thử vận khí.

Người nọ mở miệng ngăn cản:

“Ngươi trúng xuân dược, đừng vận công nữa.”

Hắn cắn răng:

“Sao có thể?”

Người của Đường Môn xưa nay bách độc bất xâm, nhất là kẻ tinh thạo về độc dược như Đường Môn Tam công tử. Vậy mà lúc này chỉ một chút xuân dược cũng có thể phát huy tác dụng, chẳng phải là khiến cả thiên hạ chê cười sao?

Người nọ chần chờ một chút, mới nói:

“Thiên hạ rộng lớn, đâu phải chỉ một mình Đường Môn là chuyên luyện dược. Dược nếu do môn phái khác chế ra, dĩ nhiên ngươi sẽ không chống cự được. Chuyện này cũng không có gì lạ.”

Giọng nói của y vốn là trong sáng êm tai, lúc đỡ hắn dậy liền gần như dán sát vào tai hắn mà nói. Hắn như nghe thấy tiếng thiên sứ vang vọng bồi hồi, vành tai đã nóng lên còn bị hơi thở ấm áp của y khẽ khàng lướt qua, máu nóng càng thêm dâng trào.

Hắn nghiến răng nghiến lợi:

“Nếu để ta biết là ai xuống tay, ta nhất định sẽ trả lại gấp mười lần.”

Đúng là có mắt không nhìn thấy Thái Sơn! Oan có đầu nợ có chủ, chờ hắn tìm được tên khốn vô lại này nhất định dạy cho gã biết thế nào là xuân dược! Nhưng nghĩ như vậy cũng không thể dập tắt lửa giận, ngược lại còn làm cho lửa dục càng thêm cháy.

Hắn ngước mắt nhìn người nọ, rõ ràng kẻ trúng xuân dược là hắn, nhưng người nọ còn đỏ mặt hơn, dáng vẻ đã quẫn bách lại áy náy, còn có chút… thẹn thùng? Hắn thở dài, khàn giọng nói:

“Phiền ngươi tránh đi một chút .”

Người nọ chần chờ một lát, chân lại không nhúc nhích, cánh tay đỡ hắn cũng chẳng buông ra. Y nghiêm túc nói:

“Ta không yên tâm để ngươi một mình.”

Hắn nhíu mày, tức giận nói:

“Chúng ta ở gần nhau ngươi mới càng không yên tâm chứ? Mau tránh đi, ta tự có biện pháp giải quyết.”

Không thể vận công, cũng không có điều kiện phối dược, đơn giản nhất là châm cứu bức độc ra ngoài. Chỉ là chỗ cần châm cứu có chút khó nói, quá trình bức độc cũng rất mực đau đớn. Hắn không muốn khoe ra bộ dạng banh đùi nhe răng trợn mắt ngu xuẩn của mình trước mặt người nọ.

“Nếu cách đó có thể xử lý được, thì cứ như vậy đi.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Bởi vì hắn bị thương, hai người ngụ lại mấy ngày ở một thôn gần đó.

Thôn xóm điều kiện đơn sơ, nhà tranh ánh sáng không tốt, giường tuy xem như rộng nhưng lại chỉ có một cái, thau tắm thì thủng, múc nước còn phải đi mấy nhà mới nhờ được cái giếng. Thức ăn cũng xoàng xinh không muốn nhìn.

Cũng may sau thôn là núi, thảo dược không thiếu, không làm chậm trễ việc trị thương của hắn.

Tuy rằng điều kiện ăn ở tệ hại, nhưng lại có thể cùng người nọ cùng ăn cùng ngủ, hắn cơ hồ thích thú không thể che giấu, thậm chí còn âm thầm vận khí để làm cho miệng vết thương ngấm thuốc chậm hơn. Đương nhiên, loại thủ đoạn hạ lưu thế này cũng chỉ dám len lén làm, nếu để người nọ phát hiện ra thì nhất định sẽ càng thêm chán ghét hắn.

Người kia vẫn hầu như không nói gì, chỉ nhìn hắn mỗi khi thay dược. Nhưng nhìn động tác khẽ khàng săn sóc của y, có vẻ như y đang thật sự lo lắng.

Hắn biết y chủ yếu áy náy vì được hắn đỡ chiêu giúp nên mới có thể đối xử dịu dàng với hắn như vậy. Nhưng khi nhìn y cúi đầu thay dược, vành tai ửng đỏ, ngón tay còn khẽ run mỗi khi giúp hắn lau máu dọc theo đường eo, đôi môi mím nhẹ…, hắn vẫn không nhịn được mà nghĩ tới đủ loại ý niệm hoang đường.

Đáng chết, rõ ràng dạo này đâu có xem mấy cuốn tiểu thuyết ba xu.

Cứ nghẹn như thế mấy ngày trời, hắn cuối cùng không nhịn được nữa. Một buổi tối hắn rốt cuộc nói ra nghi vấn trong lòng mình.

Ánh trăng đêm xuyên qua những lỗ rách trên mái nhà, điểm xuyết trên lưng người nọ. Hắn nằm trên giường, trầm mặc ngắm thật lâu. Thật ra người nọ vẫn đề phòng hắn. Tắm gội, thay đồ đều phải trốn đến một góc hắn nhìn không thấy. Tuy chịu cùng hắn chia sẻ cái giường, nhưng y luôn chỉnh tề nằm thẳng, hơn nữa còn xoay lưng về phía hắn, lùi đến một góc xa nhất có thể, cứ như thể hắn là rắn đốc vậy, đến gần sẽ bị cắn chết.

Nhìn bóng lưng cứng đờ của y lúc này, hắn bỗng nhiên không muốn làm bộ đã say giấc để y có thể an tâm ngủ như mọi khi. Hắn hít sâu một hơi, hỏi:

“Sở công tử, ngươi còn hận ta sao?”

Bóng lưng kia lập tức càng thêm cứng đờ, nhưng không thấy lên tiếng.

Hắn thở dài thườn thượt:

“Ta đoán ngươi hận ta phải không? Mấy ngày này, ngươi không chịu nói chuyện với ta, cũng không nguyện ý nhìn ta một cái, còn đề phòng ta như đề phòng cướp.”

Y vẫn không trả lời. Hắn tiếp tục nói:

Thân thể người nọ run lên, lại vẫn không đáp lời, cũng không phản bác.

Hắn không ngừng cố gắng:

“Sở Phong, trong lòng ngươi, Đường Lê Sơ ta tính là cái gì?”

“Ta không thông minh, lại hay ảo tưởng. Ngươi chỉ cần tốt với ta một chút, ta liền nhịn không được tự mình đa tình, đoán tới đoán lui đến mệt mỏi. Nếu ngươi hận ta thì hãy nói rõ ra, để ta chết tâm, từ nay sẽ không bao giờ tới làm phiền ngươi nữa.”

>> Xem mục lục

Có chút đau lòng :<

Cũng từng thầm mến người khác, tự hỏi rồi phỏng đoán hoài, rất mệt mỏi, rất đau tim, luôn muốn kết thúc nhanh nhanh, một là có tất cả, hai là chấp nhận mất hết để làm lại từ đầu.

Nhưng để có thể đi đến một bước đó, quả thực là phải rất rất thích đối phương rồi ấy, thích ko thể chịu nổi.

Nếu thật sự mệt mỏi quá thì tốt nhất là thổ lộ đi, được thì được, mất thì thôi, tìm người nào cùng mình có hảo cảm lẫn nhau mà quen, cảm giác vẫn nhẹ nhàng, thoải mái hơn hẳn nha. Thời gian có hạn mà, dành ra để nhấm nháp nỗi buồn liệu có đáng ko?

>> Xem mục lục

Vốn dĩ chỉ định đi chung hai ngày rồi kiếm cớ tách đoàn, nhưng không biết làm sao hắn lại có chút luyến tiếc, thế là hắn lại vãn cảnh trăng đêm phương nam thêm mấy bận.

Đường đi Tây Sơn nhàn nhã, không giống hành tẩu giang hồ mà càng giống như đang đi du sơn ngoạn thủy. Cho nên khi bất ngờ bị tập kích, cả đoàn đều không hề phòng bị gì trước.

Quân số hai bên ngang nhau, nhưng vì không có phòng bị, phía đoàn bên này ngay từ đầu đã rơi vào thế hạ phong.

Đối phương tung chiêu quỷ dị, ra tay tàn nhẫn, hắn không dám mất cảnh giác. Cùng người nọ dựa lưng vào nhau, hắn chuyên tâm đối phó với kẻ địch.

Sau một hồi giao chiến, trên người hắn không ngừng có thêm vết thương lớn nhỏ, thể lực nhanh chóng xói mòn. Hắn cũng dần dần nhìn ra manh mối. Chiêu thức của kẻ địch tuy hung tàn, nhưng không phải đánh vào những chỗ hiểm yếu, nhiều lần có thể đoạt mạng hắn nhưng kẻ địch lại không xuống tay, xem chừng không phải muốn đuổi tận giết tuyệt, mà chỉ muốn ngăn cản bọn họ đi tiếp.

Mọi người trong đoàn xem ra cũng đã nhận ra vấn đề. Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, hắn tung ra một khối đạn khói, miệng hô lên một tiếng “Rút”, sương trắng lập tức phủ đầy không gian. Hắn ôm eo người nọ, dùng sức đề khí, lăng ba vi bộ.

Chạy được vài trăm dặm, cảnh vật xung quanh hoang vu, xác nhận không còn ai đuổi theo, hắn mới thở phào một hơi. Để phân tán đối phương, mỗi người trong đoàn đi một hướng, lúc này chỉ còn mình hai người họ ở đây. Thả lỏng rồi mới phát hiện trên người vô cùng đau đớn, hắn thở hổn hển nhìn người nọ. Ngoài vài vết rách trên tay áo y không dính quá nhiều vết thương, hắn không khỏi cảm thấy có chút nhục. Tài dùng kiếm của hắn có thể kém người nọ một chút, nhưng lần này ngay cả ám khí cũng đã tung ra hết, ai ngờ hắn vẫn chật vật hơn người nọ rất nhiều.

Hai người tìm đến một cửa động, dừng lại xử lý vết thương. Hắn đang do dự xem có cần tránh vào một góc kín để cởi áo ra hay không thì thấy đôi mắt đã nhiều ngày chưa từng ngó hắn lúc này lại đang chăm chú nhìn hắn. Không chỉ nhìn, vẻ mặt y còn có nôn nóng, khiến hắn không khỏi ngây ngẩn.

Không đợi hắn trả lời, người nọ liền cúi đầu cởi bỏ đai lưng rồi đến xiêm y của hắn. Người nọ cẩn thận nhẹ nhàng lau đi máu đen trên miệng vết thương, lại tỉ mẩn dò xét một phen, mở ra lòng bàn tay thấp giọng nói:

“Dược.”

Hắn lại ngơ ngác lắc đầu. Người nọ vừa lấy ra một bình nhỏ màu xanh dắt ở bên hông, vừa tức giận mắng:

“Biết chế dược gửi cho ta mà không biết chế cho chính mình một chút mang theo sao?”

Dược này là loại cầm máu tốt nhất do chính tay Đường Tam công tử điều chế. Đường Tam công tử lúc ấy chỉ nghĩ giang hồ hiểm ác, có lẽ người nọ ngày nào đó sẽ cần, không ngờ cuối cùng lại dùng tới trên người mình.

Hắn không chớp mắt nhìn người nọ rắc thuốc, băng bó cho mình. Thật ra trước kia khi hai người kết bạn cùng hành tẩu giang hồ, cũng thường băng bó vết thương cho nhau. Nhưng đã nhiều tháng trời bị y lạnh nhạt như thế, lúc này lại có được loại đãi ngộ này, hắn thật sự có chút thụ sủng nhược kinh.

Có lẽ vui sướng trong mắt hắn thật sự quá lộ liễu, người nọ có chút mất tự nhiên quay mặt đi, ném khăn vải lên bờ ngực trần trụi của hắn:

“Vết thương trên đùi chắc là có thể tự mình xử lý chứ!”

Khăn vải không may quệt vào miệng vết thương, hắn bất giác hừ hừ hai tiếng. Người nọ lập tức bồn chồn quay lại, cẩn thận cởi quần tra thuốc cho hắn, trong miệng còn nhịn không được nói mãi:

“Đối phương chiêu thức quỷ quyệt, lai lịch không rõ, nên cẩn thận, không thể chỉ dùng lực mà còn phải dùng trí. Bọn chúng đã cố tính tấn công về phía ta, ngươi còn xông lên chắn làm gì? Tự mình tìm ngược sao?”

Dược chấm vào miệng vết thương thượng lại có chút xót. Hắn giật giật khóe miệng, không phải bởi vì đau, mà là vì vui sướng.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Phương nam non xanh nước biếc, lại thêm mưa bụi cuối xuân, phong cảnh kiều diễm vô cùng. Nhưng hai ngày này lại trôi qua trong nỗi thấp thỏm của hắn.

Có lẽ trong cảm nhận của người nọ, y đã trở thành kẻ xấu xa bẩn thỉu nhất. Lúc tắm gội ngủ nghỉ y đều cẩn thận phòng bị, không nói chuyện với hắn, cũng né tránh ánh mắt hắn. Nhưng muốn nói người nọ hận hắn ghét hắn, thì dường như lại không phải. Với tính tình của y, nếu thật sự chán ghét một ai đó, chắc chắn y sẽ đoạn tuyệt đến cùng, né càng xa càng tốt, hiển nhiên sẽ không chịu cùng phòng, thậm chí kể cả là đi cùng một lối.

Không đuổi hắn đi, nhưng lại không nói chuyện với hắn, rốt cuộc là đang nghĩ gì? Hắn vừa mân mê ngân châm, vừa trộm liếc nhìn y, thật sự là không hiểu nổi.

Trong nhóm đồng hành có người tán thưởng:

“Nước trà đồ ăn đều phải dùng ngân châm thử độc, Đường Tam công tử quả nhiên rất cẩn thận.”

Hắn rút ra ngân châm từ đĩa đồ ăn, cười chắp tay:

“Để Lý huynh chê cười rồi, chẳng qua chỉ là do thói quen.”

Thật ra người Đường Môn có thể chất đặc thù, căn bản không sợ độc dược, không cần dùng ngân châm thử độc. Nhưng sau sự cố xuân dược lần trước, trong lòng cả hai đều có khúc mắc, chuyến này hắn dứt khoát thử độc mọi thứ trước mặt mọi người để y yên tâm.

“Ta chưa từng hoài nghi ngươi hạ xuân dược trong đồ ăn.”

Sau đó, y lại cúi đầu bước nhanh về phía trước.

Đây là lần đầu tiên người nọ chủ động nói chuyện với hắn trong hai ngày qua. Dù sau đó y vẫn không hề nhìn hắn, cũng không nói thêm câu nào, hắn vẫn nhịn không được có chút lâng lâng, vì thế đêm nay lúc đẩy cửa đi ra, giọng hắn cũng thêm mấy phần nhẹ nhàng:

“Đêm nay ánh trăng đẹp hơn đêm qua, ta đi ra ngoài dạo một chút, Sở công tử cứ tự nhiên.”

>> Xem mục lục

Ngắm trăng tới ngắm trăng lui, mắc mệt hai bố này =))

>> Xem mục lục

Hắn chọn đi về phía Nam là bởi vì người nọ từng nhắc tới một trấn nhỏ phương Nam có cảnh sắc rất đẹp vào mùa này, ánh mặt trời dịu êm, cỏ lau mọc ngang đầu.

Không ngờ lại gặp cố nhân.

Người nọ một thân bạch y, cưỡi ngựa tới đầu cầu rồi lặng yên ngắm nhìn cảnh vật chung quanh. Cả người y toát lên khí chất của kẻ luyện võ, đẹp như một bức họa.

Đáng tiếc khi y và hắn bốn mắt nhìn nhau, không khí chẳng còn tốt đẹp như vậy.

Đến lúc này hắn đã thành quen với việc gặp phải sự tình như trong tiểu thuyết nhưng lại chẳng thể có được kết cục như trong tiểu thuyết. Vậy nên, hắn chỉ cố gắng nặn ra một nụ cười, chắp tay nói:

“Sở công tử, thật tình cờ.”

“Đường Tam công tử, thật tình cờ.”

Lời này nói vậy mà không phải chỉ để cho mình y nghe, bởi vì… phía sau lưng y đột nhiên tách ra năm sáu người nữa tựa như ảo thuật, ai cũng vác đao cầm kiếm, đều là người giang hồ…

“Chúng tôi đang tập hợp một hội để cùng đi đến đại hội võ lâm Tây Sơn, tới sớm không bằng tới đúng lúc, Đường công tử, cùng đi nhé?”, một người tiến lên nhiệt tình tiếp đón.

Hắn nhìn người nọ. Y vẫn cứ xoay mặt đi nơi khác, chỉ chừa cho hắn một sườn mặt thật đẹp. Thôi, hà tất phải tự mình tìm ngược. Hắn lưu luyến nhìn thoáng qua thân ảnh đĩnh bạt nọ, chắp tay nói với vị đại hiệp trước mặt:

“Thật sự rất ngại, ta……”

Lúc này lại có người quen tiến lên khoác vai hắn:

“Nghe nói Đường huynh đã lâu không hành tẩu giang hồ. Lần này cũng nên tranh thủ mở rộng tầm mắt chứ. Nếu ngươi không có chuyện gì gấp gáp thì tới cùng chúng ta đi.”

“Chỉ là…”

“Đi thôi đi thôi.”

Không cho phép cãi lại, vị này gần như là vừa kéo vừa đẩy hắn. Hắn sờ sờ cái mũi, aizz, thế mới ngại gặp phải người quen, chỉ cần không từ chối đủ dứt khoát, bọn họ thể nào cũng làm như không thấy.

Hắn nhìn người nọ phóng ngựa đi phía trước đoàn, nghĩ thầm: Thôi, qua hai hôm nữa lại tìm cái cớ mà tách đoàn là được. Chỉ cần hai hôm nữa thôi… Hẳn là không sao chứ?

Đến buổi tối hắn mới phát hiện là vô cùng có sao…

Người nọ vẫn không nhìn hắn, giọng điệu nhàn nhạt bình thản, nghe không ra hỉ nộ. Nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng ngo ngoe một tia hy vọng…

Vào phòng khách, hai người không nói chuyện. Y thu thập sửa sang lại, xem như hắn là người tàng hình.

Nói vậy cũng không chính xác, người nọ thực tế là đang tránh né hắn. Kể cả khi đi từ trước giường đến chỗ bàn trà rót chén nước, y cũng phải đi vòng một đoạn cách xa chỗ hắn nhất có thể mà đi. Thay quần áo cũng phải chui vào giường kéo màn che kín mít, thậm chí còn không yên tâm mà dùng góc chăn chặn lại màn che để khỏi có khe hở.

Cho nên khi tiểu nhị đem thau nước tắm vào, hắn tự giác khụ một tiếng:

“Đêm nay ánh trăng đẹp quá, ta ra ngoài dạo một chút, Sở công tử cứ tự nhiên.”

Mùng một ánh trăng thực sự ảm đạm, cảnh sắc tiêu điều, chẳng biết đẹp chỗ nào. Hắn ở bên ngoài nhàn tản thật lâu mới quay về, vừa đẩy cửa liền thấy người nọ từ bên bàn đứng phắt dậy, cúi đầu đi nhanh qua bên người hắn, bỏ lại một câu:

“Thau tắm đã đổi nước. Ta cũng đi dạo ngắm trăng đây.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Mũi kiếm chĩa thẳng vào tim hắn. Hắn nhìn lồng ngực người nọ vì phẫn nộ mà kịch liệt phập phồng. Cách đó không xa là quang cảnh náo nhiệt của tiệc cưới, tân lang tân nương mỉm cười nhìn nhau, tay nắm tay, còn hắn bên này bị người mình thích chĩa kiếm vào tim, chất vấn “Ngươi vì sao muốn làm nhục ta?”

Hắn đột nhiên không còn sợ hãi. Trước kia, hắn cẩn thận che giấu đủ loại thói quen, thậm chí che giấu cả phương pháp dùng binh khí của mình, sợ người nọ phát hiện hắn là Đường Môn Tam công tử. Sau khi phát sinh sự kiện kia, hắn lại sợ y chán ghét mình, luôn nơm nớp quan sát nhất cử nhất động của y. Từ khi tách ra, hắn lại sợ không cẩn thận sẽ bỏ lỡ cơ hội cùng y tái ngộ, nên vẫn luôn để ý động tĩnh trên giang hồ.

“Ta che giấu thân phận, là bởi vì ngươi xưa nay chán ghét thủ đoạn đánh lén sau lưng. Đường Môn vừa mạnh dùng độc lại chuyên ám khí, ta sợ ngươi biết được sẽ xem thường ta.”

“Ngươi trúng xuân dược mà ta lại không, cũng không phải bởi vì ta biết trước có kẻ hạ dược, mà là vì người của Đường Môn từ nhỏ đã lớn lên giữa đủ loại dược vật, tạo nên thể chất đặc thù, ta vì thế mà miễn nhiễm với thứ xuân dược đó. Đường môn chúng ta nghiên cứu những loại độc dược phục vụ tác chiến, chứ không tìm hiểu về những loại dược có tính chất thôi tình. Ta căn bản không biết ngươi trúng xuân dược.”

“Sở huynh, ngươi vẫn luôn đều nhìn lầm người. Đường Lê Sơ ta là kẻ tiểu nhân đê tiện, vô sỉ, hạ lưu. Lần đó… ngươi hãy xem như bị chó cắn một miếng đi. Muốn chém muốn giết tùy ngươi, ta sẽ không phản kháng.”

Khi người kia “keng” một tiếng ném kiếm rồi phất tay áo bỏ đi, hắn mới rõ ràng cảm thấy đau đớn quặn thắt trong lồng ngực. Loại cảm xúc này, có phải gọi là tự làm tự chịu hay không?

Sau hỷ sự hôm đó, có nửa năm trời hắn không tái xuất giang hồ. Ban ngày nhốt mình ở trong viện, chạng vạng liền mang ít tiền lẻ lảo đảo lắc lư ra cửa, nhìn xem cửa tiệm bên đường có ra thêm cuốn tiểu thuyết ba xu nào hay không. Gần đây khuôn mẫu đang thịnh hành là hoan hỉ oan gia, yêu hận triền miên, thông thường sẽ bắt đầu câu chuyện bằng một tình tiết vừa hương diễm vừa cũ rích là lên nhầm giường, sau đó trải qua một quá trình rối rắm hiểu lầm, cuối cùng kết cục viên mãn hạnh phúc. Chậc chậc, gần đây phẩm vị quần chúng quả là càng ngày càng hạ lưu. Hắn vẫn như trước, mê mẩn đọc một lèo hết sạch.

Hắn cảm thấy chính mình đang tự sa đoạ, người nhà lại tưởng hắn đang “ăn không ngồi rồi”. Một ngày nọ, đại ca cuối cùng không thể nhịn được nữa mà xách cổ áo hắn lên, ném cả người lẫn tay nải ra ngoài đường:

“Ngươi cũng nên hành tẩu giang hồ chút đi, cả ngày buồn bực ở nhà, cái gì cũng không làm, ra thể thống gì nữa?!!!”

Hắn bất mãn cãi lại:

“Ta đâu phải cái gì cũng không làm, mấy tháng nay ta vẫn luôn luyện dược mà.”

“Ngươi thật không biết xấu hổ, nhìn xem ngươi luyện toàn là thứ dược gì vậy, nói ra còn không phải là làm mất hết mặt mũi Đường Môn sao!”

“Đường Môn chúng ta đâu phải tà ma ngoại đạo, chẳng lẽ mỗi ngày đều phải chế ra những loại độc dược nham hiểm hạ lưu đó mới có thể tự hào sao?”

Mặt đại ca hắn vặn vẹo cả lên:

“Nhưng ngươi tốt xấu cũng đừng luyện giải dược chứ! Ra ngoài làm gì thì làm đi, đừng có ở nhà lãng phí dược liệu của ta nữa!”

Đường Môn Tam công tử cất trữ đầy sân những loại thảo dược quý hiếm, nhưng luyện ra toàn là giải dược. Hơn nữa giải cái độc dược gì không giải, lại đi giải thứ xuân dược tuy hạ lưu nhưng lại không thể tổn hại đến tính mạng ai. Khi hắn cẩn thận đóng gói giải dược rồi phái người gửi tới cho người nọ, còn không quên dặn hạ nhân phải chuyển lời đầy đủ:

“Giang hồ hiểm ác, phòng vệ không thừa. Sở công tử dù có chán ghét Đường công tử, cũng xin đừng tùy ý vứt bỏ thứ này, nhỡ để kẻ xấu nhặt được lại nghiên cứu chế tạo ra loại độc dược mới mạnh hơn, ngay cả loại này cũng không giải được thì lại thành ra làm hại giang hồ cũng nên.”

Nhưng hiểu thì cũng làm được gì đâu? Hắn sờ sờ mũi, nhặt lên tay nải bị đại ca quẳng ra ngoài, bỏ nhà ra đi.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Lại lần nữa gặp mặt là ở cửa nhà hắn. Hôm ấy là ngày hỉ của đại ca hắn. Hắn đứng ở cửa tiếp đón khách khứa, người nọ nhìn thấy hắn còn có chút kinh ngạc, ngay sau đó liền tự nhiên chắp tay:

“Thì ra Đường huynh là Đường Môn Tam công tử, thất kính rồi.”

Tuy rằng để tiện hành tẩu nên đa phần người trong giang hồ thường sửa tên đổi họ, nhưng khi thân phận thực sự mà hắn vẫn luôn cẩn thận che dấu trước mặt người nọ bỗng chốc bị vạch trần, hắn vẫn có chút bất an. Thấy y mỉm cười, hắn mới yên lòng, ôm quyền nói:

“Xin mời Sở huynh vào nhà. Chúng ta vừa ăn mừng vừa ôn chuyện.”

Một canh giờ sau.

Đón xong hết khách khứa vào nhà, hắn thở phào một hơi, chọn một lối đi yên tĩnh để quay trở lại hậu viện, tính toán tắm gội một phen, đổi bộ đồ khác thoải mái thanh tân rồi vào dự tiệc.

Đang đi nửa đường thì đột nhiên từ đâu có thanh kiếm lao tới, hiểm ác đánh úp rồi kìa hắn. Hắn phản ứng cực nhanh đưa tay nắm chuôi kiếm bên hông, nhưng kiếm chưa ra khỏi vỏ thì hắn đã thấy rõ đối phương, bất giác không thể rút kiếm ra được, chỉ hơi lắc mình né tránh. Hắn ngơ ngác hỏi:

“Sở huynh?”

Người nọ không lên tiếng, vừa tiếp đất lại một kiếm đâm tới, hắn thầm kêu không ổn. Người nọ luôn luôn giữ gìn hình tượng, ngay cả lúc tức giận cũng vẫn kiềm chế bộc lộ ra ngoài, nhưng lúc này y đã nhíu mày mím môi, không buồn che giá vẻ tức giận.

Rõ ràng một canh giờ trước còn mỉm cười chắp tay với hắn, sao bây giờ đã muốn giết hắn?

May mà y xuống tay tương đối có chừng mực, mỗi chiêu đều tránh đi những chỗ hiểm của hắn, cũng để hắn có đủ khoảng trống để đặt câu hỏi:

“Sở huynh sao lại đối xử với ta như thế?”

Người kia lại đâm tới một kiếm, thanh âm lạnh lẽo:

“Ngươi là Đường Môn Tam công tử.”

Hắn càng thêm khó hiểu:

“Đúng vậy.” Hắn không phải đã nói từ một canh giờ trước sao?

Giọng người nọ càng thêm lạnh lẽo:

“Ta lại mất một canh giờ mới ngẫm ra được.”

“Cái gì?”

“Lần đó ta trúng xuân dược còn ngươi lại không, nhưng không phải là vì dược không hạ trong đồ ăn thức uống.”

Lại một kiếm.

“Đường Môn tinh thông dùng dược như vậy, sao có thể không phát hiện ra có kẻ hạ xuân dược? Ta không muốn coi ngươi như hạng tiểu nhân cố ý hạ dược, nhưng ít ra ngươi biết có người ngấm ngầm hạ độc ta mà lại không ngăn cản, chỉ trơ mắt nhìn ta ăn vào.”

“Phải rồi, ngươi giấu giếm thân phận Đường Môn với ta hẳn cũng là vì chuyện này đúng không?”

Lại một kiếm.

“Ngày ấy ta còn nói sẽ không để ý, ngươi mới thay ta giải trừ dược tính. Hiện tại xem ra, ngươi căn bản là cố ý hãm hại ta.”

Người kia ra chiêu càng lúc càng nhanh, cuối cùng “keng” một tiếng hất bay kiếm của hắn:

“Đường Lê Sơ, ta vẫn luôn coi ngươi là huynh đệ tốt, giữa chúng ta xưa nay không thù không oán, vì sao ngươi phải dùng thủ đoạn bỉ ổi hạ lưu như thế để làm nhục ta?”

>> Xem mục lục