>> Xem mục lục

     “Cái gì cũng kẹp vào sổ sách…” Sở Đàm khom người nhặt lên, tiện tay nhét tờ giấy trở lại vào phong bì. Lúc này, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra. Tương Hạ đứng cạnh cửa, trông thấy Sở Đàm còn sửng sốt một chút.

     “Vương gia? Ngài tìm ta?” Tương Hạ ngẩn người, tầm mắt dời xuống phong bì trong ta Sở Đàm.

     Sở Đàm bị hắn nhìn chằm chằm, có chút mất tự nhiên. Đưa phong bì cho hắn, lại nhớ tới đôi hạc giấy kia, y nóng cả mặt, né tránh ánh mắt Tương Hạ, “Của ngươi đó…”

     “Trời! Ngài đừng động vào đồ của ta…” Tương Hạ vội nhận lấy rồi mở ra kiểm tra. Thư của Ninh nhị công tử thì chắc chắn là không có lời lẽ gì hay ho rồi, hi vọng không khiến cho Tiểu Vương gia hiểu lầm cái gì.

     Sở Đàm có chút tái mặt, đúng là y tự tiện bước vào chỗ ở của hắn, cũng quả thực có động vào động vật của hắn. Không đợi Sở Đàm mở miệng, Tương Hạ lại chần chờ hỏi: “Ngài xem rồi sao?”

     “Chưa xem.”

Sở Đàm đen cả mặt, phất tay áo đứng dậy, lách qua Tương Hạ mà bỏ đi.

     Tương Hạ lúc này mới nhận ra mình lỡ lời. Nghe nói mấy đứa nhỏ tuổi này là mẫn cảm nhất, hơn nữa từ nhỏ Sở Đàm đã cô độc, càng sợ những người bên cạnh mình sẽ rời xa.

     “Cái miệng chết tiệt này!” Tương Hạ tự vả mình một bạt tai. Vừa vội vã đuổi theo, hắn vừa thuận tay rút lá thư ra liếc qua, chi tiết chưa kịp đọc nhưng chưa gì đã thấy một hàng chữ “Mùng bảy giờ Dậu tới Vân Nguyệt lâu có chuyện quan trọng cần bàn.”

     Ninh nhị công tử dù không phải kẻ tốt đẹp gì nhưng đại ca gã trước kia từng làm mặt thám trong cung, luôn luôn tuồn ra tin tức chính xác nhanh chóng nhất. Ninh phủ dạo này luôn muốn nịnh bợ Sở Đàm, nói không chừng thật sự sắp có chuyện.

     “Mùng bảy? Hôm nay chẳng phải mùng bảy sao?” Tương Hạ nhẩm tính một chút, bây giờ chẳng phải chính là giờ Dậu sao?

     Thì ra hắn căn bản không định đuổi theo.

     Tiểu ảnh vệ nãy giờ lặng lẽ đi theo Sở Đàm liền nhảy xuống, thấp giọng khuyên y: “Vương gia, lạnh lắm, mau về đi thôi.”

     Sở Đàm thở dài, rủ mắt xoay người đi, nhưng nghĩ nghĩ lại đi ra khỏi Vương phủ. Liên Giác nơm nớp lo sợ đi theo, trong lòng vô cùng tuyệt vọng: “Xong đời! Chuyện này mà bị Tương Hạ biết thì mình nhất định sẽ bị băm ra cho gà ăn.”

     Sở Đàm lặng lẽ đi theo Tương Hạ, thấy hắn tiến vào Vân Nguyệt lâu.

     Liên Giác kinh hãi nuốt nước bọt… Ngày xưa có bao giờ thấy Tương Hạ đi đến thanh lâu đâu???

     “Còn đi thanh lâu.” Sở Đàm lẳng lặng đứng trong góc tối, chân mày nhíu càng chặt hơn.

     “Đúng vậy!” Liên Giác hết sức chuyên chú phụ họa, “Không ngờ hắn lại hư hỏng như thế!” Đảo mắt cậu lại bắt đầu cầu khẩn, “Tiểu vương gia xin hãy mau về phủ đi…”

     Lòng hiếu kỳ và khát vọng muốn độc chiếm của thiếu niên tuổi mười sáu mạnh tới mức khiến người ta chỉ biết than thở. Sở Đàm hất tiểu ảnh vệ vướng chân vướng tay kia ra, sửa sang lại quần áo rồi từ từ đi vào Vân Nguyệt lâu.

     “Ôi!” Liên Giác dùng sức cào tóc, nhỏ giọng gọi y, “Vương gia! Ngài là thiên kim quý tử, sao có thể đi vào những nơi thế này…” Vừa muốn đuổi theo, cậu lại phanh lại.

     Nếu xông vào theo chủ tử, cả con phố này sẽ đều biết, vương gia Trấn Nam Vương phủ đi chơi thanh lâu… Cậu đành phải nóng ruột chờ bên ngoài, cũng may đã có Tương Hạ ở trong để ứng phó giùm.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Tiểu Lý lái xe đến đón Lộc Miên. Ban đầu cậu rất hưng phấn, nhưng lát sau bắt đầu say xe. Có nhiều đoạn đường đất khó đi, hơn nữa cậu ít khi ngồi ô tô, say đến nỗi xanh cả mặt. Tiểu Lý tắt điều hoà không khí, nói, “Tiểu thiếu gia, tôi giúp cậu mở cửa sổ nhé.”

     Lộc Miên ghé vào cửa sổ mới dễ chịu hơn một chút. Tiểu Lý không dám đi nhanh. Cuối cùng cậu vẫn nhịn không được, “Chú Lý, dừng lại một chút.”

Lộc Miên mở cửa xe, nôn ngay tại ven đường. Ngủ không được, cậu chỉ có thể nhắm chặt hai mắt chịu đựng. Mấy tiếng sau rốt cục tiến vào thành phố, Lộc Miên ngơ ngơ ngác ngác nhìn những toà nhà chọc trời ngoài cửa sổ. Lý trợ lý gọi điện thoại, nói, “Ông chủ, tôi đã đón tiểu thiếu gia, trên đường cậu ấy say xe nên đến muộn một chút.”

     Nghiêm Hành mặc dù bận nhiều việc, không có thời gian tự mình đi đón, nhưng hắn đã đẩy hết lịch hẹn đi để chờ cậu trước cửa nhà. Nhìn Lộc Miên bẹp dúm trên ghế, hắn sốt ruột vô cùng, biết vậy đã cho trực thăng đi đón. Đứng cạnh cửa xe, Nghiêm Hành giang hai tay về phía cậu, “Miên Miên.”

Nghe giọng hắn, Lộc Miên mới nhẹ nhàng mở mắt ra, vô cùng đáng thương hô một tiếng, “Cha nuôi.”

Say xe khiến cậu cảm thấy rất tủi thân, giọng đã có chút nức nở. Cậu mềm nhũn bổ nhào vào ngực hắn. Lộc Miên nhỏ con, Nghiêm Hành ôm cậu lên như ôm đứa con nít. Lộc Miên ôm cổ hắn, gục đầu vào vai hắn.

     Biệt thự của Nghiêm Hành thuộc một khu nổi danh trong thành phố. Người giúp việc kéo nhau ra xem vị tiểu thiếu gia mới, nhưng cậu ỉu xìu như mèo ốm, chỉ ngước mắt lên nhìn một chút, thấy quá đông người lại vùi đầu vào vai Nghiêm Hành. Lộc Miên cảm thấy nhà Nghiêm Hành thật lớn, thật nhiều người, mặc dù hiếu kỳ, nhưng bây giờ cậu không có sức mà tò mò gì nữa.

     Ôm cậu lên lầu, Nghiêm Hành gọi người bưng đồ ăn lên.

     “Miên Miên, đây là phòng của con. Phòng của cha nuôi ở bên cạnh, đối diện là thư phòng.”

Lộc Miên ừm một tiếng, gian phòng này đã được Nghiêm Hành cho người trang trí lại, còn dặn dò là cho bạn nhỏ ở, hơn nữa còn tự mình giám sát. Bên thiết kế kêu hắn chọn giữa hồng và lam để làm màu chủ đạo, Nghiêm Hành chọn hồng.

     Sửa sang xong, hắn rất hài lòng, hào hứng ôm Lộc Miên tới bên cửa. Lộc Miên nhìn cả căn phòng màu phấn hồng mà đau cả mắt. Say xe vốn đã khó chịu, cậu cảm thấy Nghiêm Hành đang cố ý chơi xấu mình, tủi thân kêu lên, “Con không muốn như này, con muốn đến trường ở.”

Nghiêm Hành cũng không biết đã đụng chạm phải chỗ đau gì của cậu, Lộc Miên vừa rồi còn giống như con cừu con, lúc này tại sao đột nhiên lại nổi nóng, “Làm sao vậy, vừa rồi vẫn còn ok mà?”

     Lộc Miên tức không nhịn nổi, đánh hai cái lên bả vai hắn, “Đây là phòng cho bé gái ở.”

Nghiêm Hành quả thật chưa nghĩ tới vấn đề này, chẳng qua hắn cảm thấy rất hợp với Lộc Miên. Hắn đành phải giả bộ đáng thương, để Lộc Miên khỏi đòi đến trường ở, “Cha nuôi vừa trở về từ thị trấn S đã đặc biệt tìm người sửa chữa, ngày nào cũng đến giám sát đó, chỉ là không ngờ Miên Miên không thích.”

     Hắn còn tỏ vẻ thổn thức một chút, Lộc Miên đột nhiên cảm thấy mình thật không ra gì, cha nuôi mỗi ngày bận rộn như vậy mà còn để bụng những chuyện lông gà vỏ tỏi thế này… Nghiêm Hành thấy vẻ mặt áy náy của cậu, lại nói, “Dù sao cũng là tấm lòng của cha nuôi, Miên Miên tạm ở được không? Nếu thực sự không thích thì sang phòng bên cạnh ngủ cùng cha nuôi cũng được. Trọ ở trường cũng không phải là đơn giản như con nghĩ đâu.”

     Lộc Miên sợ Nghiêm Hành thương tâm, lập tức đổi giọng, “Không trọ ở trường nữa, thế này cũng rất tốt, cảm ơn cha nuôi, con rất thích.”

Nghiêm Hành bán thảm thành công, ôm cậu đi vào phòng. Nghiêm Hành lúc đầu muốn ăn cơm trước, Lộc Miên lại sống chết đòi đi tắm trước, hắn không lay chuyển được, đành kêu người giúp việc cất thức ăn, chờ cậu tắm xong lại mang ra hâm nóng, còn hắn chờ trong phòng Lộc Miên.

     Người giúp việc trong nhà đều được một phen sáng mắt – chưa từng thấy ai ra lệnh được cho Nghiêm Hành như vậy. Thật ra tất cả bọn họ đều ngầm hiểu với nhau, trước kia Nghiêm Hành cũng từng bao nuôi tình nhân, cũng rất thích mang về nhà. Nhưng loại người tiếu lý tàng đao như hắn dù có thích người ta tới mấy cũng phải là người ta ngoan ngoãn nghe lời hắn. Nghiêm Hành không thích cái gọi là trò chơi tình yêu, hắn không rảnh vờn nhau với đám người đó, nên bọn họ cũng đều thức thời. Giờ vị tiểu thiếu gia này dù Nghiêm Hành gọi là con nuôi, nhưng mọi người đều hiểu hắn tính toán thế nào, chỉ không ngờ Nghiêm Hành lại chiều cậu ta như vậy.

     Áo ngủ cũng là Nghiêm Hành chuẩn bị, có mũ lại có cả 2 cái tai nhỏ. Lộc Miên không thích, nhưng lại sợ cô phụ tâm ý của cha nuôi nên cậu không dám từ chối. Tắm rửa xong liền đói, cậu chạy đến ngồi cạnh cha nuôi, đồ ăn lập tức được bưng lên.

     Theo lý thuyết thì Lộc Miên đang vào tuổi lớn, nhưng dáng vóc cậu lại nhỏ con. Lộc Miên thích lạnh, chỉ mặc quần đùi và áo lót, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sa lon mà chân cũng không thể hoàn toàn chạm đất, hai cái đùi quơ trái quơ phải, Nghiêm Hành nhìn mà tâm tư nhộn nhạo.

     Đồ ăn được dọn lên bàn, Nghiêm Hành mới kéo cậu dậy. Lộc Miên không kén ăn, cho cái gì ăn cái đó. Nghiêm Hành hỏi gì cậu cũng ngoan ngoãn trả lời. Lộc Miên nhìn hắn, “Cha nuôi có muốn đưa con đi nhập học không?”

Nghiêm Hành khẽ gật đầu, Lộc Miên bĩu môi nhưng trong lòng cao hứng gần chết, ngoài miệng còn tỏ vẻ không quan trọng, “Cha nuôi không phải bận lắm sao?”

Biết vật nhỏ này lại định làm khó mình, Nghiêm Hành nhận sai trước, “Bận rộn mấy cũng phải xử lý xong chuyện học hành của con đã.”

     Ngày khai giảng, hiệu trưởng tự mình ra tiếp Nghiêm Hành và Lộc Miên. Lộc Miên tưởng phụ huynh cùng đến nhập học thì chỉ là đi cùng và xách cặp hộ mình, trước kia cùng lắm thì Lộc Diệp chỉ gặp chủ nhiệm lớp một chút, căn bản không biết lần này phụ huynh còn gặp cả hiệu trưởng.

     Hiệu trưởng khách khí y như bí thư Trần, “Cảm ơn sếp Nghiêm đã đóng góp máy móc giảng dạy tân tiến nhất cho nhà trường, tôi nhất định sẽ thu xếp lớp tốt nhất cho thiếu gia và trao đổi trước với chủ nhiệm lớp, tuyệt đối sẽ không để thiếu gia thiệt thòi.”

Nói đoạn, ông ta còn cúi đầu khom lưng một cái, Lộc Miên chưa từng gặp tình huống quỷ dị thế này, quả thực hoang mang. Nghiêm Hành dắt tay cậu đi ra khỏi phòng hiệu trưởng. Lộc Miên nghĩ thầm nhập học là như thế này sao? Hai tay trống trơn, đến sách cũng không phải cầm, cũng không biết lớp học ở đâu, bạn học cũng chưa thấy cái mặt… Lộc Miên rầu rĩ không vui đá đá chân, bị Nghiêm Hành trực tiếp ôm lên. Hắn là ai chứ? Lộc Miên chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là hắn nhìn thấu ngay lập tức.

“Sách đã kêu Tiểu Lý đi nhận rồi. Cha nuôi làm vậy cũng không phải là muốn con trở thành trường hợp cá biệt. Ngoài hiệu trưởng và thầy giáo thì các bạn học khác không ai biết. Chủ yếu là cha nuôi sợ con ở trường bị bắt nạt.”

     Nghiêm Hành thật sự rất bận, đưa Lộc Miên về xong cũng không kịp cùng cậu ăn cơm trưa, vội vàng đến công ty ngay. Lộc Miên về phòng bắt đầu loay hoay không biết làm sao bọc sách vở. Trước kia ở nhà đều là mẹ cậu bọc giúp. Lộc Miên có chút nhớ cha mẹ. Cha nuôi không ở đây, bọc sách cũng thôi luôn. Cậu nằm sấp lên giường gọi cho Liêu A Hinh.

     Mẹ Lộc vui vẻ bắt máy, hỏi thăm cậu. Lộc Miên không dám nói cha nuôi vì mình mà quyên tặng này kia cho trường học, chỉ nói cha nuôi đối xử với mình rất rất tốt, cùng mình đi nhập học. Nhưng cha nuôi bận rồi, cậu nói nhớ nhà. Lộc Miên lần đầu tiên rời khỏi thị trấn, Liêu A Hinh an ủi một hồi mới khiến cậu nguôi ngoai. Cúp máy xong, Lộc Miên nhìn sách trên mặt bàn, ủ dột quấn chăn ngủ. Lát sau người giúp việc đi vào, thấy cậu ngủ cũng không đánh thức.

     Nghiêm Hành sợ Lộc Miên mới tới nhà mình còn chưa quen, 7h tối đã trở về. Nghe người giúp việc nói thiếu gia còn đang ngủ, hắn nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, trông thấy Lộc Miên bộ dạng ngái ngủ ngồi dụi mắt trên giường. Lộc Miên vừa dậy, còn chưa tỉnh táo. Thấy Nghiêm Hành ngồi xuống bên cạnh, cậu liền mềm mại gọi một tiếng cha nuôi rồi nhào vào lòng hắn. Thấy đống đồ trên bàn, Lộc Miên lúc này mới nhớ ra, nói:

“Cha nuôi, sách của con chưa bọc.”

Nghiêm Hành ôm cậu đi tới bên bàn, “Để cha nuôi bọc.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Gần tết, Trấn Nam Vương phủ treo mấy ngọn đèn lồng đỏ mới có chút không khí. Ở sân huấn luyện sau hậu viện, Tương Hạ khoan thai nhâm nhi chén trà nóng, nhìn bọn hộ vệ tập luyện.

     “Gian Quan, ngươi quá lười biếng, thích mở một mắt nhắm một mắt đúng không?” Tương Hạ nhặt viên đá cuội, ném vào lưng một ảnh vệ.

     “Ái uuu!” Gian Quan kêu thảm một tiếng, lảo đảo suýt ngã.

     Mười tên hộ vệ lập tức đứng thẳng, không dám thở mạnh.

     Tên Gian Quan kia xoa xoa lưng, xoay người nhìn Tương Hạ, lặng lẽ dùng khẩu hình mắng hắn: “Ai cũng như ngươi thì sau gáy cũng phải mọc ra mắt à.”

     Tương Hạ không thèm để ý, gác cao một chân, thoải mái dựa vào ghế nằm, lười biếng nói: “Mặt mũi vui tươi lên chút, ai mà lười biếng, kẻ xui xẻo chính là ta đấy, nghe chưa?”

     “Vâng!”

     Có một nữ ảnh vệ cao gầy mảnh khảnh, tóc dài buộc ở đỉnh đầu, đuôi tóc rũ xuống bên hông, sau lưng treo một cái màu xanh sẫm vỏ trường đao, toàn thân toát lên khí khái anh hùng. Nàng đến bên cạnh Tương Hạ, rót chén trà cho ngọt giọng, uống hai ngụm rồi nói: “Bên ngoài nhờ ta đưa phong thư đến, ta đặt trên bàn trà của ngài.”

     “Không phải đã nói ai tặng gì cứ từ chối hết sao?” Tương Hạ nhíu mày, đặt chén trà xuống, “Cứ nói ta chỉ là tốt thí hầu hạ tiểu Vương gia, không có quyền lực gì, cũng không tác động được gì, cho bọn họ đỡ phải xun xoe hoa hòe.”

     “Là Nhị công tử Ninh phủ.” Thu Thiền nhàn nhạt nói, “Chuyện nhà hào môn ta không làm chủ được.”

     Tương Hạ sờ cằm suy nghĩ một hồi : “Ta đi xem một chút. Đừng để cho bọn họ tranh thủ thời gian mà lười biếng đó.”

     “Ừm.” Thu Thiền đặt chén trà xuống, đi ra giữa sân huấn luyện.

     Sở Đàm đi học rất buồn chán, lúc quay về hỏi ảnh vệ đang trực bên người mới biết cả trưa nay Tương Hạ bận huấn luyện.

     “Không ra ngoài phủ, ngươi không cần đi theo, nghỉ ngơi đi.” Sở Đàm chậm rãi ra khỏi sảnh.

     Tiểu ảnh vệ không dám đi theo, cũng không dám không đi theo. Vương gia thì hiền lành, nhưng lỡ có sứt mẻ chỗ nào, Tương Hạ sẽ đánh chết cậu.

     Chỉ còn vài ngày nữa là tới Tết, Sở Đàm chà xát hai bàn tay lạnh buốt. Dạo vòng vòng bên trong phủ, bất tri bất giác đôi chân y đã hướng tới nơi Tương Hạ ở. Cửa không cài then, Sở Đàm nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào. Trong phòng ấm áp, y ngồi bên cạnh bếp than còn chưa tắt, vừa chà xát hai bàn tay, vừa đợi Tương Hạ về.

     Trong phòng tìm chỗ đặt chân cũng khó. Quần áo sạch cũng không gấp, nhét bừa vào tủ. Ám khí đủ kiểu rớt đầy đất. Trên bàn, sổ sách bày bừa, bút lông cắm ngược vào ống.

     Y vô thức đưa tay lên, sờ nốt ruồi ở khóe mắt. Hai tai nóng lên, y vội nhét đôi hạc về chỗ cũ. Nhét vào một nửa, lại có một phong bì thư rơi ra, miệng cũng không dán kín, tờ giấy bên trong cũng rơi ra một nửa.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Cũng may chân cậu không bị nặng, bác sĩ bó xương xong, dặn cậu tránh vận động mạnh rồi để họ cầm rượu xoa bóp về.

     Mặc dù bác sĩ nói không có vấn đề gì, nhưng Nghiêm Hành không yên tâm. Hắn cảm thấy bệnh viện tỉnh lẻ không đáng tin cậy. Dù bác sĩ nói không vận động mạnh là được, hắn vẫn không dám để Lộc Miên tự mình đi. Mặc kệ cậu từ chối thế nào, hắn cũng không chịu thả cậu xuống.

     Đã sắp hơn 10h, Lộc Miên còn chưa về nhà, cha mẹ cậu có chút lo lắng. Thị trấn này thi thoảng lại có vụ trẻ nhỏ nghỉ hè đi hồ nước bơi lội bị chết đuối. Họ đang định đi ra ngoài tìm thì thấy cậu bị một người đàn ông bế về.

     Cha mẹ cậu vội ra nghênh đón, còn chiếu đèn vào người Nghiêm Hành. Thấy hai người đều lấm bùn toàn thân, thoạt nhìn chật vật không chịu nổi, cha Lộc tiếp nhận Lộc Miên từ tay Nghiêm Hành rồi hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Nghiêm Hành phủi bớt bụi đất trên người, nói, “Miên Miên bị ngã, trật khớp chân. Tôi đã đưa đi bệnh viện xem xét rồi, không việc gì đâu.”

     Hai vợ chồng rối rít cảm tạ Nghiêm Hành, “Cảm ơn cậu! Miên Miên làm bẩn hết người cậu rồi, mau lên tắm rửa đi.”

Lộc Miên lúc đầu lười phản bác, mình ngã cũng đều tại người này mà ra, giờ cha mẹ lại coi hắn như ân nhân cứu mạng vậy, còn kêu hắn đi tắm rửa! Lộc Miên không nhịn được nữa, “Tắm gì mà tắm, hắn đáng đời!”

     Sắc mặt cha Lộc liền sa sầm, nghiêm túc nhìn Lộc Miên, “Người ta có lòng tốt cứu con, sao còn tỏ thái độ như vậy.”

Lộc Miên tủi thân, mẹ cậu cũng chỉ trích, “Đúng thế, Miên Miên, sao con lại không lễ phép như vậy, lại còn hậu đậu như vậy? Lớn tướng rồi mà đi đứng thế nào còn ngã được!”

     Lộc Miên tủi thân nói không nên lời, Nghiêm Hành mỉm cười nhìn cậu. Cha Lộc hỏi hắn, “Xin hỏi nên xưng hô với cậu như thế nào?”

“Nghiêm Hành.”

Nghiêm Hành cười lễ độ. Cha mẹ Lộc cảm thấy hắn thật là khoan dung độ lượng đối với đứa nhỏ này. Nhưng Lộc Miên biết, người này chẳng qua là đang làm bộ làm tịch, ra vẻ đạo mạo, mặt người dạ thú, hắn chính là kẻ muốn phá huỷ thị trấn của bọn họ.

     Cha Lộc dẫn Nghiêm Hành lên lầu. Khi Nghiêm Hành tắm xong đi ra, hắn mặc một bộ quần áo thể thao của Lộc Diệp, cậu mặc còn rộng nhưng hắn mặc như bị bó giò, trông có chút tức cười. Hắn cũng không để ý cái này. Liêu A Hinh vừa xào vài món ăn, có vẻ định giữ Nghiêm Hành ở lại ăn khuya. Hắn đương nhiên đồng ý.

     Lộc Diệp kêu Nghiêm Hành ngồi chờ một chút, rồi gọi Lộc Miên từ trên lầu đi xuống. Tắm xong, Lộc Miên đã thay áo ngủ, cả người cậu trông mềm như bông. Cậu liếc mắt nhìn quần áo Nghiêm Hành đang mặc, trong lòng điên cuồng nhịn cười.

     Ngồi vào bàn ăn, Lộc Diệp rót rượu trước cho Nghiêm Hành, “Thật không biết làm sao để cảm ơn cậu Nghiêm, xin hãy ăn một chút.”

Nghiêm Hành nói, “Khách khí rồi.”

Lộc Miên âm thầm nghĩ cách giở trò, “Cha, chính chú này muốn xây dựng lại thị trấn của chúng ta đấy.”

     Lộc Diệp và Liêu A Hinh sững sờ. Nghiêm Hành biết đứa nhóc này có ý xấu, liền mở miệng trước, “Ừm, đúng là có quyết định này.”

Lộc Diệp không ngờ đây chính là vị sếp nọ, cũng muốn biết tương lai thị trấn sẽ như thế nào, liền nói, “Cậu Nghiêm thật sự định phá dỡ thị trấn sao?”

     Nghiêm Hành đã gặp nhiều người như cha mẹ Lộc, vốn là dân chúng bình thường, dễ dàng câu thông vì bọn họ không có ý đồ xấu gì, chỉ muốn sống yên ổn. Hắn nói, “Xây dựng lại chứ không phải phá dỡ, chỉ hủy đi chứ không di dời, cốt để có thêm nhiều người thấy được mặt tốt của khu này, như vậy mọi người trong thị trấn kiếm tiền cũng dễ hơn, nhất là trẻ em về sau sẽ càng có thêm nhiều cơ hội.”

     Làm thầy giáo, Lộc Diệp cảm thấy Nghiêm Hành nói có lý. Nếu không bắt bọn họ phải đi nơi khác mà thị trấn lại to đẹp hơn thì quá tốt. Lộc Diệp vội kết thúc chủ đề lúng túng này, “Vẫn là muốn cảm ơn cậu đã cứu Miên Miên nhà tôi, nếu sau này có gì cần đến thì chúng tôi nhất định sẽ giúp.”

     Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên, “Thật sự không cần khách sáo như thế. Tôi tiện tay giúp mà thôi, không cần báo đáp gì cả.” Nghiêm Hành dừng một chút, lại nói, “Thật ra trước khi tôi đến đây, đã tìm hỏi thầy phong thủy. Người làm ăn ấy mà, không tin thần tin quỷ nhưng cũng phải có thờ có thiêng mới yên tâm. Thầy đó nói với tôi là nếu tôi nhận con nuôi ở trong thị trấn thì về sau nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.”

     Cha mẹ Lộc nghe vậy liền hiểu hắn có ý gì. Họ nhìn nhau, lại nhìn Miên Miên. Nghiêm Hành cứu con họ, sau này sẽ còn trùng kiến thị trấn, yêu cầu này không có gì là quá phận. Nghiêm Hành còn nói, “Tôi rất thích Miên Miên, nếu có thể nhận Miên Miên, tôi chắc chắn sẽ đối xử như với con ruột, tuyệt đối sẽ không bạc đãi Miên Miên.”

     Lộc Miên giờ mới hiểu được tới Nghiêm Hành đang nói cái gì. Cậu vừa định mở miệng từ chối thì cha cậu đã nói, “Cậu Nghiêm khách sáo quá, cậu cứu Miên Miên, để nó nhận cậu làm cha nuôi cũng không có gì quá phận.”

Lộc Miên khiếp sợ nhìn cha. Cha Lộc nâng ly đưa cho cậu, nói, “Miên Miên, gọi cha nuôi đi.”

     Nghiêm Hành mỉm cười, chờ cậu mời rượu. Thấy con vẫn thờ ơ, mẹ Lộc vỗ cậu một cái, nhỏ giọng thúc giục, “Nhanh lên nào Miên Miên.”

Lộc Miên nghiến răng, không cam lòng gọi, “Cha nuôi.”

     Nghiêm Hành thật cao hứng gật đầu, đứa con nuôi này xem như nhận xong. Hắn lại hỏi, “Miên Miên bây giờ đang học trung học sao?”

Lộc Miên không nói, lại bị mẹ vỗ một cái, “Cha nuôi đang hỏi kìa.”

     Đáng ghét! Lộc Miên tức giận, lại không dám nói gì, “Tốt nghiệp cấp 2 rồi, khai giảng sẽ lên thành phố học cấp 3.”

Nghiêm Hành rất hài lòng, “Ngoan, đến lúc đó cha nuôi gọi người tới đón con.”

     Khách sáo mấy câu rồi ăn xong bữa cơm “kết nạp” này, Nghiêm Hành bị cha mẹ Lộc giữ lại. Hắn rất khéo hiểu lòng người, kêu mẹ Lộc không cần chuẩn bị phòng, ban đêm liền ngủ cùng Miên Miên. Cậu còn chưa tiện xuống đất đi bộ, nếu nửa đêm đi tiểu hắn còn có thể dắt đi. Nghiêm tiên sinh thật sự là bình dị lại gần gũi.

     Lộc Miên quấn chăn xoay lưng về phía Nghiêm Hành. Hắn cũng không tức giận, đào người từ trong chăn ra, Lộc Miên giãy dụa hô lên, “Làm gì vậy.”

Lộc Miên trừng mắt, “Đáng đời, đều tại chú.”

Nghiêm Hành cười khẽ, hơi dùng lực một chút, không cho Lộc Miên rụt chân về. Lộc Miên cảm thấy hắn dùng lực, muốn né ra, hắn lại không để cậu chạy, nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn chân cậu. Lộc Miên có máu buồn nghiêm trọng, lập tức lăn lộn như cá trạch, “Ha ha ha ha mau dừng tay.”

Nghiêm Hành chậm rãi nói, “Biết sai chưa?”

     Bị nhột, Lộc Miên giương cổ lên, còn cứng mồm cãi, “Không sai, không sai.”

Nghiêm Hành lại cù tiếp, Lộc Miên không bao lâu liền đầu hàng, “Sai sai, mau dừng tay.” Nghiêm Hành vẫn không ngừng tay, Lộc Miên cười ra cả hai hàng nước mắt, “Cha nuôi, cha nuôi con sai rồi, tha cho con đi.”

     Lần này Nghiêm Hành mới dừng lại, nhét cậu vào trong chăn. Rửa tay xong, hắn cũng nằm lên giường. Lộc Miên từ khi lớn lên chưa từng cùng ai ngủ chung giường, xoay người nói, “Nằm gần như vậy con ngủ không được.” Nói đoạn, cậu đẩy Nghiêm Hành một cái.

     Nghiêm Hành biết đứa nhỏ thối tha này cả đêm cũng sẽ không chịu yên tĩnh, liền uy hiếp, “Chưa gì đã quên đau đúng không?”

Lộc Miên co chân, sợ lại bị hắn cù, đành hừ một tiếng ngoan ngoãn nằm im.

     Thông báo tái thiết thị trấn S không bao lâu sau đã được đăng lên. Nghiêm Hành phải lên tỉnh. Mấy ngày nay tới đây, công việc của hắn đã chất đống. Trước khi đi, hắn nhắc cha mẹ Lộc rằng không cần đưa cậu lên thành phố nhập học, đến lúc đó hắn sẽ gọi người tới đón cậu đi. Chuyện ở trường hắn cũng thu xếp trước, không cần ở bán trú, chỉ việc tới nhà hắn ở là được.

Cha mẹ Lộc cảm thấy thế này quá phiền đến Nghiêm Hành, nhưng hắn nói trong nhà không có ai khác, toàn là osin nên rất buồn. Hắn không cảm thấy phiền, cũng không yên tâm để Miên Miên trọ ở trường. Cha mẹ Lộc Miên nghe vậy cũng ngại từ chối.

     Trong lúc Lộc Miên vô tư nghỉ hè, Nghiêm Hành cách mấy ngày lại gọi điện thoại cho hắn một lần. Mới đầu, Lộc Miên còn chê hắn phiền, về sau gọi nhiều thành quen, Lộc Miên mỗi ngày đều kể cho cha nuôi nghe vài chuyện lông gà vỏ tỏi, cha nuôi cũng nguyện ý nghe. Cuối tháng tám, cha nuôi liền gọi người đi đón cậu lên nhập học.

Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Tuyết trắng lả tả, tường đỏ, ngói lạnh, mai vàng.

     Văn Hoa Điện bị bao phủ dưới một lớp tuyết mỏng. Ảnh vệ uể oải dựa vào góc mái hiên, vắt chân nằm ngửa, giữa ngón tay thảnh thơi kẹp lấy một nhành mai vừa bẻ trộm, phất qua phất lại theo tiết tấu chập chùng của mấy câu vè vọng lại từ trong điện.

     Đây lẽ ra là nơi không phận sự miễn vào, nhưng Tương Hạ thì khác. Hắn thích trèo vào từ đằng nào thì trèo.

     Ba canh giờ trôi qua, một đội thị vệ cung tiễn đoàn người trong điện ra ngoài. Tương Hạ nhàm chán ló đầu ra nhìn xuống, liếc mắt là thấy ngay thái tử dẫn đầu đoàn, mặc một thân kim bào vàng óng sáng loáng, nhìn mà chói muốn mù con mắt.

     Hắn luôn cảm thấy phẩm vị của hoàng tộc thật là quá tục, khiến người ta chẳng muốn liếc mắt nhìn lần hai.

     Đợi đưa tiễn Thái tử đi xong, từ cửa điện chậm rãi đi ra một vị tiểu công tử mặc áo bào màu xanh ngọc bích. Y lẳng lặng phóng ánh mắt ra xa, lướt qua những mái ngói đình đài mà không thấy bóng dáng quen thuộc, Sở Đàm liền nhíu mày, không cao hứng.

     Tương Hạ ngồi khuất sau mái đình cong cong, chống cằm lặng lẽ nhìn xuống, thấy vị tiểu công tử kia có chút lo lắng, liền nhịn không được nhếch môi cười.

     Nhìn y mặc một thân áo bào màu xanh ngọc bích dệt hoa văn lá trúc, tóc tai vấn cao ngay ngắn, gương mặt trong trẻo tựa như vừa tuyết mới tan đầu xuân, đôi mắt tròn long lanh như mèo Ba Tư cống phẩm… Thật đẹp mắt.

     Xem đi, chủ tử của Trấn Nam Vương phủ nhà ta, đâu tục tĩu như là hoàng gia này kia, bảo sao ảnh vệ của y thích chơi trội!

     Tương Hạ dùng khinh công nhảy lên rồi xoay người đáp đất, quỳ một gối xuống trước mặt Sở Đàm, thấp giọng nói : “Thuộc hạ cung nghênh Vương gia hồi phủ.”

     Vị công tử trẻ tuổi này chính là chủ nhân của Trấn Nam Vương phủ. Tiên Đế và Vương Phi sinh ra thế tử Sở Đàm năm nay vừa tròn mười sáu, đã sớm trở thành chủ nhân Trấn Nam Vương phủ. Y được học tập cùng những vương gia và hoàng tử khác trong Văn Hoa điện.

     Sở Đàm trông thấy Ảnh vệ của mình mới thở phào một hơi. Tương Hạ đứng dậy khoác lên người y một chiếc áo lông chồn, như có như không ghé vào bên tai y trêu chọc: “Điện hạ tan học rồi? Gấp hạc giấy suốt hai canh giờ, điện hạ vất vả quá.”

     Sở Đàm vừa thả lỏng cơ mặt lại tức thì nhăn nhó, cắn môi đỏ mặt. Y ném cho Tương Hạ hai con hạc giấy giấu trong ống áo, xoay người phất tay áo mà đi.

     “Hồi phủ.”

     “Vâng.”

     Tương Hạ thích nhất nhìn bộ dáng đỏ mặt khả ái của chủ tử, cho nên hắn thường trêu y. Khi tiên đế và vương phi vừa mất, liền không thấy Sở Đàm cười nữa, hắn dỗ bao năm mới khiến chủ tử cười trở lại. Tương Hạ nhìn hai con hạc giấy một chút, liếm môi cười cười, nhét vào trong vạt áo rồi vội đuổi theo.

     Sở Đàm nói: “Mấy bài Thái sư đại nhân dạy, bản vương đã sớm học rồi.” Dứt lời còn ngại không đủ, lại thêm một câu :”Hôm nay tập bắn cung trên lưng ngựa, thành tích của bản vương đứng đầu bảng.”

     “Cưỡi ngựa bắn cung? Vậy không phải do thuộc hạ dạy ngài sao?” Tương Hạ thấp giọng cười, “Hoàng gia dạy mà bọn họ còn có thể dốt như thế, là tại bọn họ quá kém rồi.”

     Sở Đàm nhíu mày trừng mắt liếc hắn một cái, thấp giọng cảnh cáo : “Mật thám trong cung ở khắp nơi, họa từ miệng mà ra. Đừng đi liên lụy bản vương.”

     Chỉ là, riêng với môn cưỡi ngựa bắn cung, Sở Đàm luôn không chịu thua kém ai. Tương Hạ nhìn không ra vì sao Sở Đàm cố chấp như vậy, chỉ cho là có lẽ chủ tử nhà mình thực sự muốn làm tướng quân.

     Sở Đàm chậm rãi đi trên hành lang, không ít cung nữ khom mình chào y, Sở Đàm luôn đáp lại theo phép tắc, nho nhã lễ độ, không chút nào tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

     Thật ra hắn đã rất mệt mỏi, cổ mỏi chân cũng mỏi.

     Mỗi lần thấy Sở Đàm cẩn thận từng li từng tí trong cung, Tương Hạ luôn cảm thấy khó chịu, dù sao y vẫn chỉ là một đứa nhỏ. Khi mới mất đi phụ mẫu, y còn nhỏ như vậy, đã bị Thái hậu mang đến bên người gần như giam lỏng, sợ y nuôi tư tâm muốn đoạt vị.

     Tại cửa cung, xe ngựa đã chờ bên ngoài. Tương Hạ quỳ xuống bên chân Sở Đàm, cung kính cúi đầu, lấy thân mình làm bậc thang cho y bước để lên kiệu.

     Sở Đàm rũ mắt lẳng lặng nhìn Ảnh vệ bên chân. Hắn quỳ gối trên tuyết, quần áo đã ẩm ướt. Y bỗng nhiên nghĩ tới hắn đã mặc trang phục mỏng manh chờ mình ba canh giờ dưới trời đông giá rét.

     Hắn là đội trưởng đội Ảnh vệ của Trấn Nam Vương phủ. Hồi Sở Đàm còn nhỏ, có lần nhặt được hắn từ một góc đường mang về phủ. Từ đó, hai người chưa từng tách ra. Với Sở Đàm, hắn là hộ vệ, cũng là huynh trưởng duy nhất y có thể ỷ lại giữa thế gian nóng lạnh khó lường này.

     Tương Hạ nghiêng đầu nhẹ giọng nhắc nhở: “Vương gia, đi lên thôi. Theo phép tắc.”

     Sở Đàm thở dài, giẫm nhẹ lên lưng hắn, bước lên xe ngựa.

     Tương Hạ phủi y phục đứng lên, nhẹ nhàng bước lên xe, kéo dây cương ngựa. Chiếc xe vững vàng chạy đi. Được một đoạn, Tương Hạ quay đầu lại hỏi: “Vương gia, về thẳng phủ sao?”

     Nghe chung quanh náo nhiệt, hẳn đang là giờ họp chợ, Sở Đàm nhấc lên màn xe mỉm cười : “Chờ đã, chúng ta đi chợ ngao du, ân, mua đồ tết.”

     “Hạ nhân trong phủ sẽ mua mà…” Tương Hạ thuận miệng định từ chối, đường đường là một vương gia, ai lại đi vào nơi ngư long hỗn tạp như vậy. Nhưng hắn lơ đãng quay đầu, nhìn thấy nụ cười trên mặt Sở Đàm.

     Khiến Vương gia mỉm cười đâu có dễ dàng. Quả thực là ngàn vàng khó mua! Tương Hạ nhất thời nhìn y xuất thần, giật giây cương một cái : “Vâng.”

>> Xem mục lục

Xem mục lục

2 năm sau, một buổi sáng cuối tuần.

Lâm Dục Thư một tay bưng cà phê, một tay cầm di động, vẻ mặt nghiêm khắc: “Nếu đã chốt giờ giấc, thì các anh phải đúng giờ, lát nữa chúng tôi còn có hẹn khác, nếu mười phút sau không đến thì khỏi cần ship nữa.”

Vừa lúc dắt chó trở về, Tống Khải Minh lau móng vuốt cho Ốc Ốc, nhìn y mà hỏi: “Còn chưa tới sao?”

“Nói là còn 10 phút.” Lâm Dục Thư cúp điện thoại, có chút bực tức.

“Đừng tức giận vì mấy việc nhỏ nhặt này, bảo bối.” Tống Khải Minh nói, “Em mà còn nóng như vậy thì cả công ty không ai dám nói chuyện với em mất.”

Gần đây Lâm Dục Thư quả thực có chút nóng nảy.

S-power bắt đầu tung ra dòng xe SUV cao cấp, bán chạy dị thường, kéo theo thật nhiều khiếu nại về dịch vụ chăm sóc khách hàng không chu toàn; xe điện bắt đầu tiến quân ra vài thành phố mới, cũng nhận được những đơn đặt hàng lớn của các doanh nghiệp, nhưng lại có vấn đề khâu bàn giao hàng hóa; trường đua sắp sửa nghênh đón giải đấu cấp quốc tế đầu tiên nhưng công tác chuẩn bị còn chưa xong.

Gần đây Lâm Dục Thư đang ở trạng thái hơi chút liền phát nổ, ngay cả trợ lý nói năng với y cũng phải nơm nớp khép nép.

“Em cũng không muốn như vậy.” Lâm Dục Thư hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

Qua một lát, két sắt rốt cuộc được ship tới. Nhìn phòng để quần áo đã kết nạp thêm một “thành viên mới”, tâm trạng y tức khắc thoải mái hẳn ra.

—— Cái két cũ đã không còn đủ dùng, phải đổi cái mới to hơn.

“Một thỏi vàng, hai thỏi vàng, ba thỏi vàng…”

Tống Khải Minh ngồi cạnh nhìn, “Nhất định phải đếm lại từng thỏi sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Dục Thư dừng lại, giải thích, “Đây là bí quyết để làm cho tâm trạng tốt lên đó.”

Nói xong, y nhìn thỏi vàng đang cầm, nhíu mày: “Em đếm tới mấy rồi?”

“Kiểu gì mà tổng chẳng là 39.” Tống Khải Minh lật xem hợp đồng yêu đương của bọn họ, trang giấy thi thoảng xẹt qua chiếc nhẫn trên ngón áp út của hắn.

“Anh đang cướp đi niềm vui đếm vàng của em đó.” Lâm Dục Thư rút lại tờ hợp đồng trong tay hắn, nhét vào két sắt, “Cho nên anh cũng khỏi xem.”

Tống Khải Minh cười cười: “Ok ok.”

Lâm Dục Thư nhìn đồng hồ, hỏi: “Bây giờ xuất phát sao?”

“Đi thôi.” Tống Khải Minh đứng dậy, lấy ra hai bộ tây trang may đo, “10p nứa xuất phát.”

GTR không có ghế sau, bởi vậy mỗi khi đưa Ốc Ốc đi cùng họ đều lái Civic. Hôm nay Ốc Ốc cũng mặc một cây vest. Dù đã bị thắt đai an toàn nhưng nó vẫn không ngừng lay cửa sổ, hưng phấn không chịu nổi.

“Mày đã là chó trưởng thành rồi đó.” Tống Khải Minh xoay người, xoa xoa đầu chó, “Đừng có bày ra cái vẻ chưa trải sự đời như thế.”

Ốc Ốc tất nhiên nghe không hiểu, lại hưng phấn “gâu gâu” hai tiếng.

Không bao lâu, một nhà ba người đi tới một tiệm ảnh thú cưng có tiếng. Hôm nay là sinh nhật 5 tuổi của Ốc Ốc. Lâm Dục Thư hẹn trước tiệm này để chụp một album ảnh gia đình.

Cửa hàng trưởng là một cô nàng rất thành thạo, đã chờ sẵn ở cửa, thấy hai người liền ra đón ngay: “Lâm tiên sinh, Tống tiên sinh xin chào, đây là Ốc Ốc sao?”

Cô ngồi xổm xuống, thử thăm dò vươn tay phải, Ốc Ốc đầu tiên ngửi ngửi, thấy không có tính uy hiếp mới buông lỏng cảnh giác.

“Hi! Chú mày đẹp trai ghê nha.” Cửa hàng trưởng gãi gãi cằm nó, Ốc Ốc tựa như nghe hiểu, vẻ mặt thỏa mãn thè lưỡi ra.

Lâm Dục Thư đột nhiên phát hiện kỳ quặc, nói Ốc Ốc chưa trải sự đời thì nó liền làm bộ điếc, mà khen nó đẹp trai thì nó đắc ý vênh váo không thèm che giấu.

“Con anh thành tinh hay sao ấy.” Lâm Dục Thư nói với Tống Khải Minh.

“Toàn là học theo em.” Tống Khải Minh ôm eo y, nhỏ giọng ghé vào tai y, “Em mà còn cho nó lên giường, nhất định sau này nó sẽ phá bĩnh chúng ta giữa chừng cho xem…”

Thấy cửa hàng trưởng đột nhiên đứng lên, Lâm Dục Thư vội dùng khuỷu tay húych hắn, sau đó hỏi cô gái: “Giờ bắt đầu chụp sao?”

“Được rồi. Đồ ăn vặt các anh mang theo chứ?”

Ốc Ốc từ nhỏ đã nghịch, đứng im không bao giờ được quá 2 phút. Sau nửa tiếng vật lộn, tốn không biết bao nhiêu đồ ăn để dụ nó, lại chụp mấy trăm bức ảnh mới có vài bức dùng được.

Thật vất vả mới có thể khiến Ốc Ốc nhìn về phía camera, lúc này di động của Lâm Dục Thư đột nhiên réo.

Y đi qua một bên nghe máy: “Chuyện gì?”

“Sếp Lâm,” trợ lý nói, “Tôi vừa gửi bản thảo đã sửa của giải đấu vào WeChat, nhưng mà… Ban thiết kế hình như sửa không nhiều lắm.”

Lâm Dục Thư nhíu mày, click mở file liền cảm giác lửa bốc lên đỉnh đầu.

“Kêu hắn sửa lại. Sửa không nổi thì đổi người khác!”

Bực bội cúp máy xong, bên cạnh vang lên tiếng Tống Khải Minh: “Bảo bối, lại tức giận à?”

Lâm Dục Thư thở hắt ra một hơi, cũng biết trợ lý có chút đáng thương, liền đổi giọng: “Xin lỗi.”

“Hay là em nghỉ làm mấy hôm?” Tống Khải Minh nói, “Dù sao Hi Hi cũng thi đại học xong rồi, không phải anh vợ rất rảnh sao? Hay cứ giao bớt việc cho anh ấy đi?”

“Anh hai đã muốn về hưu sớm rồi.” Lâm Dục Thư trở lại sô pha ngồi xuống, mệt mỏi xoa xoa hốc mắt, “Không có gì, em sẽ tự cân bằng.”

“Đừng tự áp lực quá.” Tống Khải Minh ngồi vào bên cạnh, ôm vai y, “Mai chúng ta đến trường đua nhé?”

Lâm Dục Thư định nói mai nhiều việc phải làm, nhưng lời đến bên miệng lại sửa thành: “Được rồi.”

Dù có bận đến đâu, đam mê vẫn không thể buông bỏ. Bọn họ đã ước định như vậy.

Hơn nữa cả hai có cùng đam mê quả thực là có lợi cho việc giải tỏa stress. Lâm Dục Thư thả lỏng tựa vào vai hắn, “Anh xem tin tức chưa? Vũ Tu ở nước ngoài đoạt giải thưởng.”

“Có thấy. Nhưng Phương Lan không tới tìm anh, xem chừng cũng chẳng quan tâm.”

“Bà ấy mới có bạn trai phi công, đang bận rải cơm chó khắp nơi, hơi đâu quản chuyện Vũ Tu nữa?”

Để ý đến Vũ Tu, nói trắng ra là vì còn để ý đến Thiệu Chấn Húc. Mà khi thực sự không còn bận tâm tới lão chồng cũ thì rất nhiều chuyện chẳng còn quan trọng nữa.

Cửa hàng trưởng cùng Ốc Ốc chơi một hồi, nó không còn chạy như điên khắp nơi nữa, thành thật ngồi im chụp vài bức chân dung.

Cuối cùng là ảnh một nhà ba “người”. Trong ảnh, hai vị tinh anh ưu nhã sóng vai đứng thẳng, ở giữa Ốc Ốc oai phong lẫm liệt vênh mặt ngồi xổm.

Nhiếp ảnh gia hô, “OK, giỏi lắm!” Sau đó vội chớp nháy không ngừng.

Đèn flash chói mắt phảng phất như đưa Lâm Dục Thư ngược dòng ký ức trở lại một buổi chiều nhiều năm về trước.

Trong khu học đường yên tĩnh, y gõ cửa phòng Chu Hiền, “Thầy Chu, thầy tìm em ạ?”

“Là như vậy…,” Chu Hiền hòa ái nói, “Thầy nhận được một offer không tệ, trò muốn cùng đi với thầy không?”

Thật ra lúc ấy Lâm Dục Thư đã có định hướng nghề nghiệp sau này, nhưng nghe xong offer của Chu Hiền liền không do dự đồng ý ngay.

Xem mục lục

Hoàn thật rồi =)) sao cảm giác lần này nhanh thế nhỉ

Xem mục lục

“Hai công ty sáp nhập, đoàn kết hai lực lượng, kinh nghiệm của Vĩnh Tinh có thể giúp Tấn Tiệp đi đường tắt, kỹ thuật của Tấn Tiệp có thể giúp Vĩnh Tinh toả sáng…”

Tại sảnh lầu 1 của cao ốc Vĩnh Tinh, trên sân khấu nhỏ, Lâm Dĩ Tắc đĩnh đạc lưu loát đọc bản thảo.

Ngồi ở hàng ghế đầu tiên dưới sân khấu, Tống Khải Minh khoanh hai tay trước ngực, bộ dạng nghiêm chỉnh lắng nghe, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện ra đầu hắn thi thoảng lại gật một cái. Thấy Tống Khải Minh lại muốn ngủ, Lâm Dục Thư dùng khuỷu tay thọc thọc hắn: “Chú ý chút đi.”

Tống Khải Minh một lần nữa ngồi thẳng dậy, giọng còn hơi ngái ngủ: “Anh hai em nói khỏe thật đó.”

“Tình huống bắt buộc mà thôi.” Liếc mắt thấy cà vạt của Tống Khải Minh có chút lệch, y liền hơi nghiêng người qua để chỉnh lại cho hắn.

Đèn flash lúc này bỗng chớp liên tục, Lâm Dục Thư có chút giật mình vội thu tay lại. Lúc này y mới ý thức được hôm nay báo chí tới đây không chỉ để đăng tin về vụ sáp nhập mà còn muốn săn tin về chuyện giữa hai người bọn họ.

Nghe Lâm Dĩ Tắc nói mãi chưa tới hồi kết, Lâm Dục Thư cũng không khỏi có chút buồn chán, lấy di động ra giết thời gian.

Tin nhắn của Lư Tử Bác gửi tới thúc giục.

Lư Tử Bác: Xe đã tới rồi

Lư Tử Bác: Lão đại khi nào lại đây kiểm tra?

Lâm Dục Thư nhìn đồng hồ, bên này hiển nhiên không thể xong trong một chốc một lát.

Lâm Dục Thư: Các cậu chơi trước đi

Lâm Dục Thư: Bọn tôi tới trễ chút

“Có thể cùng Vĩnh Tinh sáp nhập cũng là duyên phận…”

Lâm Dục Thư nhàm chán click mở cái app màu hồng nào đó đã lâu không xài.

Giao diện vừa F5 xong, tin hot mới nhất đập vào mắt có tên Tống Khải Minh…

Hình ảnh đính kèm là một bức Tống Khải Minh từng up trên ins, trong đó hắn đứng xem S-power thi đấu.

Nhưng hình ảnh chẳng liên quan gì đến nội dung.

“Bạn trai Tống Khải Minh là CEO Tấn Tiệp!!! Ai nói là idol mới nổi vậy?!”

Sau khi chốt lại vụ sáp nhập, Tống Khải Minh đã công khai tình cảm của mình. Lúc ấy trên mạng thật nhiều người dò tìm thông tin về Lâm Dục Thư, nhưng cũng chỉ tìm được mấy bức ảnh y mặc tây trang giày da, tham gia khai trương bảo tàng nhà họ Thiệu.

Có người còn nói là Tống Khải Minh trong khoảng thời gian ngắn đổi hai bạn trai. Về sau ảnh y mặc áo hoodie, mang mũ lưỡi trai cùng hắn đi công viên bị đào ra, hắn cũng share ảnh đó kèm thêm caption, “Lúc vợ không đi làm”.

Mọi người thế mới biết, tây trang giày da hay hoodie quần jean cũng đều là Lâm Dục Thư.

Lâm Dục Thư kéo xuống hóng bình luận.

—— hiện tại không còn là ô tô Tấn Tiệp, mà là ô tô Vĩnh Tinh – Tấn Tiệp.

—— không phải vẫn giống nhau sao?

—— cái trước giá trị thị trường 500 trăm triệu, cái sau hơn trăm tỷ, sao có thể giống nhau?

Tuy rằng thủ tục sáp nhập còn chưa xong, nhưng thị trường đã có sự đánh giá tích cực. Chờ S-power tung ra dòng xe mới, lại xây xong đường đua cấp quốc tế, giá trị thị trường khéo là sẽ càng bùng nổ.

Ngoài vài người thảo luận về việc sáp nhập, phần lớn đám đông vẫn đang tập trung thảo luận về Lâm Dục Thư.

—— hai người thật xứng đôi, tui cũng muốn làm CEO.

—— vậy bước 1: có ông anh làm chủ tịch.

—— hâm mộ phát khóc.

Hai bên sáp nhập, Lâm Dĩ Tắc vẫn làm chủ tịch, còn Tống Khải Minh… biến thành kỹ sư trưởng.

Vợ chồng son đã ước định rõ ràng, chuyện kỹ thuật thì Tống Khải Minh phụ trách, chuyện thương nghiệp thì Lâm Dục Thư phụ trách.

“Đang xem cái gì vậy? Các chị em tốt lại khuyên gì sao?” Tống Khải Minh nghiêng đầu lại đây hỏi.

Hai người từ chối trả lời cánh báo chí, vội vã phi tới trường đua. Trên xe, cả hai cởi áo vest tháo cà vạt, bộ dáng thương nhân tinh anh vừa rồi liền không còn.

“Bên kia đã bắt đầu rồi.” Lâm Dục Thư nhìn tin nhắn của Lư Tử Bác, nói.

“Được, để anh tăng tốc.”

Bên kia, báo chí đang bao vây Lâm Dĩ Tắc thì nghe từ xa vọng lại một tiếng động cơ gầm vang trời, một chiếc GTR màu xanh từ bãi đỗ xe ngầm lao vút ra, hoà vào dòng xe hối hả.

Lâm Dĩ Tắc vẫn duy trì nụ cười công nghiệp, trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi rít lên: “Hai thằng nhóc thúi, chuồn nhanh đấy.”

Khi hai người đuổi tới trường đua, các đoàn xe đua đang kịch liệt vít ga so tài.

Xem mục lục

Mây và bùn (Vân nê)

Tác giả: Lân Tiềm

Biên dịch: Langsatti

Bản dịch này chưa được tác giả cho phép (do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép biên dịch. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác. Nếu có ai biết cách liên lạc với tác giả để xin phép thì hướng dẫn cho mình nhé.)

Thể loại: cổ trang, đam mỹ, thâm tình sủng nịch tự ti thị vệ công x biệt nữu đơn thuần dính người tiểu vương gia thụ, một đêm say, đôi bên thầm mến, đoản văn

Ngày hoàn: 6/11/2024

☀☀☀☀☀

Thủ lĩnh đội cảnh vệ vương phủ là do tiểu vương gia nhặt về, vừa là thần tử lại vừa như tri kỷ. Hắn vẫn luôn thầm thích vương gia. Hay tin vương gia bị hoàng thượng ban hôn, hắn uống đến say mèm, lại mơ mơ màng màng nhìn mĩ nhân mà cấp dưới cống lên. Không tồi, giống y.

☀☀☀☀☀

1A 1B | 2A 2B | 3A 3B | 4A 4B | 5A 5B

6A 6B| 7A 7B | 8A 8B| 9A 9B

HOÀN

Xem mục lục

Bình tĩnh mà xem xét, Lâm Dục Thư vẫn tương đối vừa lòng. Có lẽ người duy nhất bất mãn với kết cục này chỉ có Thiệu Chấn Bang.

Trừ hai bố con Thiệu Chấn Đông ra thì trong nhà không một ai muốn đấu với Tống Khải Minh, họ đều chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của mình, căn bản không ôm hùng tâm tráng chí.

Nhưng Tống Khải Minh cũng không làm theo di nguyện của Thiệu Chấn Bang mà thu mua Tấn Tiệp.

“Đúng rồi,” Tống Khải Minh còn nói thêm, “Thực ra việc tách mảng ô tô là do anh vợ mách nước đó.”

“Anh hai muốn thu mua ngược lại sao?” Lâm Dục Thư hỏi.

“Phải. Vĩnh Tinh quá lớn, không thể nào sáp nhập cùng Tấn Tiệp được. Nhưng nếu tách riêng mảng ô tô ra thì tình huống lại khác ngay.”

“Ừm.” Lâm Dục Thư tán thành, “Thực ra em vốn dự đoán rằng dù thắng hay thua thì cũng sẽ không có chuyện sáp nhập với tập đoàn Vĩnh Tinh, mà sẽ thương lượng để hợp tác cùng mảng ô tô của nó.”

Hết thảy đều vừa vặn.

Lò nướng “tinh” một tiếng, Tống Khải Minh mang bao tay cách nhiệt rồi mở lò nướng, sau đó bưng ra một vật thể cháy đen thui.

“…… kết hợp hoàn mỹ giữa ẩm thực Trung Quốc và phương Tây?” Lâm Dục Thư có chút buồn cười.

“Ôi, thôi, lại gọi cơm hộp vậy.”

Tống Khải Minh vừa dứt lời, chuông cửa đột nhiên reo lên. Lâm Dục Thư ra mở cửa rồi nhận một đống đồ ăn mang vào.

Hôm nay là 1/4, một ngày đặc biệt- sinh nhật 30 tuổi của Tống Khải Minh.

“Còn tưởng em không định tổ chức sinh nhật cho anh chứ.” Tống Khải Minh giấu không được ý cười.

“Vậy sao được?” Lâm Dục Thư đặt bánh kem và đồ ăn xuống bàn rồi quay đầu đi lấy một chai vang.

Ánh mắt Tống Khải Minh nhìn theo sang trái rồi lại sang phải, Lâm Dục Thư cảm thấy kỳ quái, vừa rót rượu vừa hỏi: “Tìm cái gì vậy?”

“Không có quà tặng gì sao?” Tống Khải Minh ngồi vào bàn ăn, “Hay là em giấu nhẫn cưới trong bánh gato?”

“Không có quà.” Lâm Dục Thư nói xong, như thể nhìn thấy hai cái tai trên đầu người nào đó sụp xuống, “Nhưng em đã chuẩn bị cho anh cái khác.”

Nghe được lời này, hai cái tai lập tức lại dựng lên.

Lâm Dục Thư đi tới chỗ máy in, sau đó đóng dấu hai bản hợp đồng mang tới.

“Nhìn xem điều khoản có vấn đề gì không, không có thì ký tên.”

“Muốn ký thì ký đi.” Lâm Dục Thư có chút mất tự nhiên mà uống một ngụm rượu, “Nhũng nhiễu vừa thôi.”

“Có phải em nên sửa luôn hai chữ ‘yêu đương’ thành ‘hôn nhân’ không?” Tống Khải Minh roẹt roẹt ký xong, “Thật ra nếu muốn cầu hôn anh thì có thể nói thẳng mà.”

“Ai muốn cầu hôn anh?” Lâm Dục Thư nhíu mày, “Đây chỉ là quà sinh nhật mà thôi.”

So với việc giấu nhẫn trong bánh kem, soạn một hợp đồng càng đúng với kiểu “lãng mạn” của Lâm Dục Thư hơn.

“Sao vừa rồi nói là không có quà cơ mà?” Tống Khải Minh cũng không thèm để ý y nói thế nào, dù sao hắn đã nhận định đây chính là một bản hợp đồng hôn nhân.

Hắn yêu thích không buông tay tờ giấy kia: “Cảm ơn bà xã, anh rất thích.”

“Vậy là tốt rồi. Sinh nhật vui vẻ, bảo bối.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Lâm Dục Thư tan tầm liền về nhà vội, nhưng mở cửa ra đã thấy người nào đó đang lúi húi trong bếp.

“Hôm nay về sớm vậy?” Tống Khải Minh đeo tạp dề, trên tay đeo bao cách nhiệt, “Cơm tối phải đợi lát nữa mới xong.”

Từ huyền quan nhìn vào, phòng bếp như hiện trường một vụ tai nạn, nồi chén gáo bồn chỏng chơ khắp nơi, trên mặt đất rớt vài lá cải.

Nhưng y đã nhìn mãi thành quen, vừa tháo cà vạt, cởi áo khoác, vừa đi vào bếp. Y nhìn thứ Tống Khải Minh đang muốn bỏ vào lò nướng: “Đó là cái gì?”

“Pizza gà đồi.” Tống Khải Minh đóng lại lò nướng, “Lần này chắc chắn là kết hợp hoàn mỹ giữa Trung Quốc và Phương Tây đấy.”

Lâm Dục Thư lười phát biểu bình luận, mở tủ lạnh lấy nước, dựa bàn bếp hỏi: “Trông anh có vẻ nhàn.”

Tống Khải Minh cởi bao tay đi tới, chống tay ở hai bên sườn y, bộ dáng đáng thương vô cùng: “Đúng là có chút nhàn.”

“Sao hả, muốn dùng khổ nhục kế?” Lâm Dục Thư nhướng mày, “Em không trúng chiêu đâu.”

Chuyện Vĩnh Tinh lại sắp có biến đã lan truyền khắp nơi, dù không có luật sư Chung báo cho, Lâm Dục Thư cũng có thể đoán được là chuyện gì.

“Vậy anh có ý gì?” Lâm Dục Thư ngồi vào bàn ăn, “Không muốn cái ghế chủ tịch kia nữa sao?”

“Đúng vậy.” Tống Khải Minh dựa vào bàn, khoanh tay trước ngực, “Bị o bế quá nhiều.”

Lâm Dục Thư cũng không thấy lạ: “Bởi vì quả thật là anh dựa vào Thiệu Chấn Húc để đoạt vị.”

Thiệu Chấn Húc đã đòi được mảng ô tô thì sau đó nhất định sẽ đòi thêm càng nhiều. Bởi vì lúc trước nếu không nhờ ông ta đóng góp thì Tống Khải Minh cũng không thể ngồi lên ghế chủ tịch.

“Cổ phần của anh quá ít, chuyện này trước sau gì cũng sẽ là vấn đề, sau này làm gì cũng sẽ bị ông ta kiềm chế.”

Lâm Dục Thư suy tư gật gật đầu, “Anh làm gì thì Thiệu Chấn Húc cũng sẽ muốn tranh thủ thêm lợi ích.”

Xây đường đua, nói không chừng Thiệu Chấn Húc sẽ muốn tranh quyền quản lý kinh doanh; cùng Tấn Tiệp sáp nhập, nói không chừng Thiệu Chấn Húc sẽ đòi thêm cổ phần.

Làm gì cũng bị bó tay bó chân, hắn sẽ không thể độc lập ra quyết sách.

“Lúc trước đoạt vị là để tự bảo vệ mình, nhưng giờ Thiệu Chấn Húc cũng trở thành trở ngại của anh.” Tống Khải Minh nói.

“Vậy là…” Lâm Dục Thư nói, “Anh chủ động nhường ghế chủ tịch cho Thiệu Chấn Húc sao?”

“Đúng vậy.”

“BDS Phương Thiên đồng ý sao?”

“Anh đã tìm Phương Lan hỏi ý. Bà ta chấp nhận rồi. Nếu Vĩnh Tinh còn không chịu thay đổi, về sau sẽ chỉ có nước tuột dốc.”

“Quả thật là thế.” Lâm Dục Thư suy tư, “Đương nhiên anh cũng sẽ không vô tư nhường lại vị trí này, vậy rốt cuộc mục đích cuối cùng…”

Nói tới đây, Lâm Dục Thư nghĩ tới cách duy nhất để giải thích: “Thật ra là muốn bóc riêng mảng ô tô ra khỏi tập đoàn mẹ.”

Ngoài ra cũng không còn gì khác đáng để hắn muốn.

Vĩnh Tinh phát triển đến bây giờ, nội bộ thật sự đã quá lộn xộn.

Bất động sản với giải trí thì không nói, ngay cả mảng makeup của Thiệu Trân Nhuế cũng nhờ Vĩnh Tinh chống lưng. Cơ bản là chỉ cần người nào đó trong nhà họ Thiệu muốn start up thì đều sẽ dựa hơi vào Vĩnh Tinh.

Mà mảng hoạt động hiệu quả nhất vẫn chỉ có ô tô.

“Thiệu Chấn Húc sẽ dễ dàng đồng ý sao?”

“Ông ta đã đồng ý. Em không biết cái ghế này với ông ta mà nói có sức mê hoặc đến mức nào đâu.”

“Nhưng mảng ô tô mà bị lấy đi thì đối với tập đoàn sẽ là một tổn thất lớn.”

“Anh không hoàn toàn lấy đi mà là để ô tô Vĩnh Tinh niêm yết với tư cách độc lập, tập đoàn vẫn giữ cổ phần, chỉ là anh sẽ làm cổ đông lớn nhất. Đến lúc đó sự vụ về ô tô anh sẽ độc lập ra quyết định.”

“… Em hiểu.” Lâm Dục Thư thở dài, “Anh dùng ghế chủ tịch để trao đổi với Thiệu Chấn Húc, về sau hai người nước sông không phạm nước giếng.”

“Không sai.” Tống Khải Minh nói, “Vốn dĩ Phương Lan không đồng ý cho Thiệu Chấn Húc lên chủ tịch, nhưng bà ấy lại rất xem trọng việc anh tách mảng ô tô ra để phát triển, cho nên cuối cùng vẫn thỏa hiệp.”

Lâm Dục Thư nói tiếp: “Không còn Phương Lan cản trở, Thiệu Chấn Húc rốt cuộc có thể ôm cái ghế mà ông ta tâm tâm niệm niệm rồi, cho nên dĩ nhiên liền đồng ý nhường mảng ô tô cho anh.”

“Chủ yếu vẫn là do bản thân ông ta không hiểu về ô tô, cũng chưa từng quản lý mảng ô tô nên không quá ham hố.”

“Ham cũng quản lý không nổi.” Lâm Dục Thư nói, “Trong khoảng thời gian ngắn mà nhiều lần biến động về quản lý, giá cổ phiếu nhất định sẽ bị ảnh hưởng, nhưng Thiệu Chấn Húc lại không để bụng, chứng tỏ ông ta chẳng để ý đến tương lai của tập đoàn, mà chỉ chú tâm vào ích lợi của bản thân.”

“Như vậy cũng tốt. Nếu không thì anh sẽ rất khó tách được mảng ô tô ra.”

“Nhưng khi ông ngoại mới vừa mất sao không thấy anh ham đoạt mảng này như thế?”

“Lúc ấy muốn lên làm chủ tịch để làm chủ mọi thứ trong tập đoàn, nhưng về sau phát hiện trở ngại rất nhiều.” Tống Khải Minh nói, “Giờ anh lui về tuyến dưới, trưởng bối trong nhà cũng tương đối vui vẻ, bởi vì đỡ lo sợ sẽ kích hoạt điều kiện thứ hai trong di chúc.”

—— sáp nhập không đúng với yêu cầu của Thiệu Chấn Bang, Tống Khải Minh sẽ không thể lấy được 100% cổ phần nữa.

Như vậy xem ra, kết cục này ai cũng hài lòng. Thiệu Chấn Húc toại nguyện, họ hàng nhà Thiệu yên tâm, bọn họ cũng sẽ không đến cản trở Tống Khải Minh nữa.

“Vậy là đã biết em sẽ đào hố nên anh tương kế tựu kế?”

Nếu Tống Khải Minh chủ động thoái vị, còn đòi tách mảng ô tô ra thì họ hàng nhà Thiệu sẽ không vui- vì sao cứ cái gì béo bở đều phải để cho Tống Khải Minh chiếm?

Nhưng nếu mặt ngoài là do đánh cuộc thua mới bị bắt thoái vị, Thiệu Chấn Húc lên thay lại không chuyên về mảng ô tô thì những cổ đông khác cũng dễ chấp nhận hơn.

Hơn nữa, bản thân Tống Khải Minh chính là yếu tố khiến giá cổ phiếu của Vĩnh Tinh tăng trưởng nên nếu dứt bỏ hoàn toàn thì cũng có chút đáng tiếc.

Chờ sau khi sáp nhập, giá trị thị trường tổng có thể tăng vọt, cổ tức chia về phía tập đoàn bên này cũng sẽ khiến những cổ đông đó không cảm thấy mất mát gì.

“Nếu không có phần thắng, em sẽ chịu đánh cuộc sao?” Tống Khải Minh cười cười, “Tuy không biết em ủ mưu thế nào nhưng anh biết chắc chắn kiểu gì cũng sẽ thua em rồi.”

“Như anh mà gọi là thua?” Lâm Dục Thư nhướng mày, “Rõ ràng anh là người được lợi nhất.”

Xử lý xong hết mọi yếu tố cản trở, rốt cuộc hắn giờ có thể an tâm làm việc của mình.

“Nhưng em cũng không thua thiệt mà, bảo bối. Chúng ta cuối cùng đã tìm được điểm cân bằng.”

Xem mục lục