Chương 24 – Nhà giàu thất thủ

Hạ Nhạc Dương lại lên mạng tìm hiểu biệt thự Cố gia, nhưng không tìm ra được thân phận ma nữ. Lúc trước mấy cô chú ở công viên nói ma nữ là tiểu tam ai đó bí mật nuôi bên ngoài, trên mạng cũng có vài bài báo kể lể câu chuyện, nhưng tên nhân vật chính toàn là “Tiểu Phương” rồi thì “A Hoa” gì đó, cứ như truyện bịa vậy.

    Hạ Nhạc Dương không còn cách nào khác, đành gọi cho chị gái Hạ Thiên Thủy.

    Hạ Thiên Thủy hơn Hạ Nhạc Dương ba tuổi. Kỷ Chính Phương khó khăn lắm mới có thể mang thai, từ lúc sinh ra cô đã được nuôi dưỡng như người thừa kế, sau khi tốt nghiệp đã bắt đầu quản lý công việc kinh doanh của gia đình, hiện tại nổi tiếng khắp Thụy Thành là một nữ cường nhân thành đạt.

    Tuy sau này lại có Hạ Nhạc Dương, nhưng đem mệnh của hai người ra so sánh, Hạ Thiên Thủy có mệnh gánh vác, còn Hạ Nhạc Dương là số hưởng, cả đời sung sướng, cho nên Hạ Quốc Hoa không có yêu cầu gì đối với Hạ Nhạc Dương, đưa cậu đi du học từ khi còn nhỏ để cậu tự do phát triển.

    Không như Hạ Nhạc Dương, Hạ Thiên Thủy luôn ở cạnh Hạ Quốc Hoa, mạng lưới quan hệ đương nhiên rộng hơn. Nghe Hạ Nhạc Dương nói muốn biết chuyện một người phụ nữ độc thân tự sát ở Cố gia, cô liền gửi cho một contact, bảo Hạ Nhạc Dương tự liên hệ.

    “Đây là bạn học của chị, là cảnh sát.” Hạ Thiên Thủy nói, “Chị nói trước với cậu ta rồi, chú tự liên hệ đi.”

    “Chị hỏi hộ em không được sao?” Hạ Nhạc Dương lúng túng nói.

    “Làm gì có thời gian? Mời cậu ta ăn cơm rồi tiện thể nói chuyện phiếm, có gì khó đâu?”

    Hạ Nhạc Dương vẫn hơi ngại: “Nhưng…”

    “Không hỏi thì thôi.” Hạ Thiên Thủy nói đến đây, đột nhiên nhớ ra cái gì, nói: “Tuần này đại tiệc mừng thọ 60 của cha ở khách sạn ven hồ Vân Thủy, nhớ mang người ấy theo cùng.”

    Hạ Nhạc Dương bỏ qua cách gọi “người ấy” của Hạ Thiên Thủy, bất mãn hỏi: “Tổ chức tiệc mừng thọ sao không nói với em sớm hơn?”

    Hạ Thiên Thủy nói: “Thì đang nói với chú đây còn gì.”

    “Chị, hôm nay đã là thứ năm rồi.” Hạ Nhạc Dương tức giận nói, “Em mà không gọi cho chị thì chị cũng lười báo cho em biết sao?”

    “Sao thế được…” Hạ Thiên Thủy cười gượng, “Nhà chú Thượng kiểu gì chẳng biết, anh Thượng mang cậu theo cũng khác gì đâu.”

    “Chị có nhầm không hả?” Hạ Nhạc Dương đột nhiên cảm thấy mình như đã bị Hạ gia đuổi ra khỏi nhà, trở thành người nhà họ Thượng.

    Có câu, con gái gả chồng như bát nước đổ đi, nhưng cậu đâu phải con gái, nói gì đến lấy chồng! Nhưng thái độ của gia đình đối với cậu cứ như nước đã hắt đi vậy!

    Hạ Nhạc Dương muốn nói cho ra nhẽ, nhưng Hạ Thiên Thủy lại cúp máy, lấy cớ là bận việc.

    Nhìn đồng hồ đã hơn mười một giờ đêm, chẳng hiểu là thật sự bận việc, hay là bận chén tiểu thịt tươi! (tiểu thịt tươi = ngôi sao mới hot)

    Tuy rằng hiểu lầm ý của Thượng Đình Chi, nhưng Hạ Nhạc Dương lại thấy hết sức thuyết phục. Ngẫm lại Hạ Thiên Thủy đối với mình cũng tốt, đây cũng không phải chuyện gì lớn, cậu liền nhanh chóng bình tĩnh lại.

    “Thôi vậy.” Hạ Nhạc Dương suy nghĩ, “Cha mẹ đều có mặt trong tiệc mừng thọ, tôi phải tranh thủ nói rõ mọi chuyện.”

    Thượng Đình Chi nhắm mắt lại, nhướng mày hỏi: “Nói rõ cái gì?”

    “Quan hệ của chúng ta.” Hạ Nhạc Dương nói xong xoay người tìm một vị trí thoải mái hơn, lại rúc vào lòng Thượng Đình Chi, “Ai cũng tưởng anh là con dâu nhà tôi còn gì?”

    Thượng Đình Chi: “?”

    Hạ Nhạc Dương không để ý thấy Thượng Đình Chi đã mở mắt, lặng lẽ nhìn mình trong bóng tối, tự nhủ: “Sao anh thảm thế nhỉ, điều kiện tốt như vậy mà còn không lấy được vợ, cô chú đành phải gán ghép anh với một tên đàn ông, thật khiến người nghe phải xót xa rơi lệ mà. “

    Thượng Đình Chi: “…”

    Hạ Nhạc Dương thở dài thông cảm, lải nhải: “Tôi là người cởi mở, cũng không bài xích gì, nhưng thật lòng mà nói, tôi không thích người cao hơn mình.”

    Thượng Đình Chi hơi nheo mắt lại.

    “Tôi từng theo đuổi một cô nàng da trắng, chân dài, nhưng cô ấy lại chê tôi lùn. Từ đó tôi đã thề sẽ không bao giờ tìm ai cao hơn mình nữa.”

    “Ờ.” Thượng Đình Chi không tỏ thái độ gì.

>> Xem mục lục

Anh Thượng dỗ vợ quá đỉnh đi mà =))

Hạ Nhạc Dương cứ như kiểu con chó con í…

Chương 23 – Nhà giàu thất thủ

Lý Thiện cũng rất đắt show, không như Thượng Đình Chi chỉ xem phong thủy, hắn không chỉ trừ ma mà còn nhận nhiều dịch vụ khác, cả ngày chạy quanh thành phố, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để kiếm tiền.

    Trước khi Thượng Đình Chi dọn vào biệt thự Cố gia, Lý Thiện có đến xem một lần, cả nhà Cố gia bị giết hại đã không còn ai lang thang trong nhà, chỉ có một ma nữ vô danh.

    Lần đó Lý Thiện không mang theo công cụ lợi hại bên người, nhìn không thấy bóng dáng của ma nữ, lần này hắn lại mang theo theo nhiều bảo bối hơi, hai mắt Hạ Nhạc Dương lập tức sáng lên.

    Thượng Đình Chi cau mày: “Cậu không tin khoa học nữa à? Giờ lại còn đòi học trừ tà?”

    “Có gì mâu thuẫn đâu.” Hạ Nhạc Dương nhìn chằm chằm động tác của Lý Thiện, cũng không thèm nhìn Thượng Đình Chi, “Đừng làm ồn nữa, để yên thầy còn đọc thần chú.”

    Thượng Đình Chi bực điên lên, nhưng hắn cũng biết bây giờ Hạ Nhạc Dương trong lòng tràn đầy khát vọng trừ ma, chỉ có thể mặc cậu ta sùng bái bám đuôi Lý Thiện.

    “Kỳ quái.” Lý Thiện cất chuông, bóp bóp khớp ngón tay, “Ma nữ này thật sự còn ở đây sao?”

    “Dạ thưa thầy.” Hạ Nhạc Dương trịnh trọng nói, “Tối hôm qua cô ả còn chạy ra ngoài hù dọa tôi.”

    “Cô ta trông như thế nào?” Lý Thiện hỏi, “Có thấy đầu đầy máu, mắt trợn trừng, lưỡi lè ra không…?”.

    Hạ Nhạc Dương xoa cằm: “Không, chỉ là một người phụ nữ bình thường, tóc mái kiểu hơi lỗi thời.”

    “Vậy thì không giống lệ quỷ.” Lý Thiện trầm ngâm, “Nhưng hình như cô ả ngày càng mạnh.”

    “Ồ?” Hạ Nhạc Dương nhíu mày thật chặt, “Là sao?”

    “Lần trước đến, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cô ả, nhưng lần này hoàn toàn ẩn tàng rồi.” Lý Thiện nói xong lại lắc lắc chuông, “Theo như cậu nói thì hẳn là cô ả chưa rời đi mới đúng, nhưng chuông gọi hồn lại không thể chiêu mộ hồn phách của cô ả.”

    Hạ Nhạc Dương tò mò hỏi: “Tại sao?”

    “Vấn đề nan giải nhất khi bắt ma nữ này chính là không biết thân phận của cô ta.” Lý Thiện khẽ thở dài, “Thật ra là nên vừa rung chuông vừa gọi tên. Một số quỷ yếu thì không cần gọi tên cũng ra, nhưng hiện tại xem ra ma nữ này thật sự cũng có chút bản lĩnh.”

    “Cô ta lợi hại vậy ư?” Hạ Nhạc Dương kinh ngạc, dù sao đã ba lần tiếp xúc với ma nữ nhưng cậu vẫn bình an vô sự.

    “Lần trước tôi tới thì cô ả chưa mạnh như vậy.” Lý Thiện đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, quay đầu hỏi Thượng Đình Chi, “Hai người không cố ý dưỡng ma đấy chứ?”

    Thượng Đình Chi: “Ai rảnh.”

    Hạ Nhạc Dương tò mò hỏi: “Còn có thể dưỡng ma sao?”

    “Đương nhiên.” Lý Thiện nói, “Có người chuyên đi dưỡng ma để làm chuyện xấu, chưa từng thấy trên TV sao?”

    “Tôi xem rồi.” Hạ Nhạc Dương thành thật gật đầu, nhớ lại cảnh trong phim nuôi zombie bằng máu của đồng trinh, càng thêm tò mò: “Dưỡng ma có cần cho chúng nó uống máu tươi không?”

    “Không nhất thiết.” Lý Thiện lắc lắc ngón trỏ, “Có loại được nuôi bằng tro cốt, tôi từng gặp rồi, nó suýt thì lấy mạng tôi”.

    “Còn có chuyện như vậy sao?” Hạ Nhạc Dương kinh ngạc, chuyện Lý Thiện kể so với phim ma còn thú vị hơn. Cậu chăm chú hóng, hoàn toàn không để ý đến Thượng Đình Chi đang đen mặt bên cạnh.

    “Tuy nhiên,” Lý Thiện hùng hồn kể lại kinh nghiệm săn ma ly kỳ của mình, “Ma nữ nhà này thì không phiền phức đến vậy. Hai người là đàn ông, đặc biệt là lão Thượng lại dương thịnh, chỉ cần ngồi đấy thôi cũng đủ để ma nữ hút tinh khí cường thân kiện thể rồi.”

    Hạ Nhạc Dương thầm thở phào, đang định đổi chủ đề thì Thượng Đình Chi nói: “Cảm giác rất dễ chịu.”

    Lý Thiện: “?”

    “Không không không.” Hạ Nhạc Dương vội xua tay, “Không dễ chịu chút nào!”

    Lời nói của hai người hoàn toàn ngược nhau, về logic thì Lý Thiện nên nghi ngờ, nhưng cậu ta là một thầy trừ tà tinh thông, có thể tự mình tìm cách lý giải cho mọi chuyện, liền bấm bấm ngón tay giải thích: “À tôi hiểu rồi, vấn đề là ở chỗ cơ địa.”

    “Cơ địa?” Hạ Nhạc Dương đề phòng hỏi lại.

    “Lão Thượng quá thừa dương khí, bị hút đi càng tốt.” Lý Thiện chỉ chỉ Thượng Đình Chi, sau đó hướng về Hạ Nhạc Dương nói: “Về phần cậu vốn dĩ thiếu dương khí, nên đương nhiên cảm thấy không thoải mái.”

    Hạ Nhạc Dương sờ sờ cằm, không thể nào đồng ý hơn, “Thầy à, thầy phán quá chuẩn!”

    “Haha chứ cậu nghĩ tôi là ai!” Lý Thiện Đắc cười đắc ý, “Tôi sẽ bày kết giới trong phòng ngủ của cậu, như vậy lúc ngủ ma nữ kia sẽ không làm gì được.”

    “Tạ ơn thầy.” Hạ Nhạc Dương nói, “Nhưng chúng ta không thể thu thập cô ả đó sao?”

    “Vậy thì vẫn phải biết tên hoặc ngày sinh của ma nữ.” Lý Thiện không muốn thừa nhận rằng mình bó tay, liền nhấn mạnh: “Cậu chỉ cần cho biết tên cô ả thì tôi trừ ả chỉ mất vài phút.”

    Lý Thiện lấy trong túi ra một ít dụng cụ, lên lầu hai bày kết giới, tới cuối cầu thang lầu hai, phòng Hạ Nhạc Dương gần hơn, Lý Thiện đang định vào thì Hạ Nhạc Dương không chút nghĩ ngợi nhắc: “Thưa thầy, bọn tôi ngủ phòng bên kia cơ.”

    “À, được rồi.” Lý Thiện tiếp tục đi về phía trước, lúc này mới phản ứng kịp, nhìn nhìn Hạ Nhạc Dương: “Hai người ngủ cùng phòng?”

    “Ặc …” Hạ Nhạc Dương nhận ra mình nói hớ, còn chưa kịp giải thích, Thượng Đình Chi nhướng mày lạnh lùng nói: “Có vấn đề gì không?”

    “Không không, lẽ ra tôi phải sớm tính đến rồi.” Lý Thiện nháy mắt với Thượng Đình Chi.

    Hắn còn tưởng phân tích của mình vừa rồi là không hề sơ hở. Nhưng không ngờ mối quan hệ giữa hai người lại bị bỏ qua, nếu bọn họ thường xuyên vận động “ba ba ba” thì chẳng phải là ma nữ kia tự dưng vớ bở rồi sao?

>> Xem mục lục

Chương 22 – Nhà giàu thất thủ

  

   Sáng hôm sau Hạ Nhạc Dương bị Thượng Đình Chi đánh thức. Cậu mơ thấy mình ngã từ vách đá xuống một cái cây, may là tay còn bám được vào một cành cây. Một con chim gõ kiến bay tới mổ liên tục vào tay cậu, cuối cùng không thể níu kéo thêm được nữa phải buông tay ra. Lúc này cậu mới choàng tỉnh. Mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn ngực rộng lớn của Thượng Đình Chi, hai người đang nằm đối mặt trên giường, hai tay Hạ Nhạc Dương túm chặt quần áo của Thượng Đình Chi, còn hắn đang cố gỡ tay cậu ra, dường như muốn rời đi.

    “Anh đi đâu vậy?” Hạ Nhạc Dương mông lung hoảng hốt, tay càng túm chặt, nhìn thấy Thượng Đình Chi như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng vậy. Tuy rằng chưa tỉnh hẳn, nhưng tóm lại cứ phải ôm chặt đã rồi tính.

    “Dương Dương, cậu buông ra đã.” Thượng Đình Chi chống nửa người dậy, vẻ mặt cấp bách, nhưng Hạ Nhạc Dương hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, không hề chú ý tới Thượng Đình Chi đang điên cuồng nháy mắt ra ám hiệu với cậu.

    “Không được đi!” Hạ Nhạc Dương như một con mèo liều mạng chui vào lòng Thượng Đình Chi, tay ôm chặt eo hắn, “Anh biết không tôi lại gặp ma? Tôi sợ chết khiếp!”

    “Biết rồi, không sao, trời đã sáng rồi.” Thượng Đình Chi xoa gáy Hạ Nhạc Dương an ủi, “Cậu buông tôi ra đã.”

    “Không buông!” Hạ Nhạc Dương vùi đầu vào trong ngực Thượng Đình Chi, sống chết không ló ra, “Con ma đó kề sát sau lưng tôi, còn nói chuyện với tôi!”

    Hạ Nhạc Dương mồ hôi lạnh đầm đìa, vừa nhớ lại chuyện tối qua vừa nói, bắt đầu không kiềm chế được nước mắt nước mũi tùm lum, cọ hết vào quần áo Thượng Đình Chi.

    “Con ma đó thật đáng sợ … hu hu hu … anh làm sao mà hiểu được!”

    Vừa dứt lời, Hạ Nhạc Dương chợt nhận ra có gì đó không đúng. Giọng nói này không phải Thượng Đình Chi. Cậu vèo cái ló đầu ra khỏi vòng tay của Thượng Đình Chi, mới nhận ra đây không phải phòng ngủ cậu quen thuộc mà là một phòng đơn trong bệnh viện, đã vậy còn có vài người đang đứng trước giường.

    Hạ Quốc Hoa cau mày: “25 tuổi đầu rồi, sao còn nhát chết như vậy hả?”

    Dương Văn Đình tủm tỉm nhìn hai người ôm nhau trên giường, nói: “Ông này, Dương Dương chưa từng tiếp xúc với những thứ đó, sợ là bình thường.”

    Hạ Nhạc Dương hít một ngụm khí lạnh, vội buông eo Thượng Đình Chi ra, đứng dậy nhìn bốn người già: “Sao mọi người lại ở đây?”

    Kỷ Chính Phương vẻ mặt cũng giống Dương Văn Đình, vẻ mặt hóng hớt nói: “Tiểu Thượng nói con ngất đi, mọi người tới xem.”

    Hạ Quốc Hoa vẫn cau mày: “Tôi thấy nó có làm sao đâu.”

    Thượng Kiến Nghiệp nói với Hạ Quốc Hoa: “Không sao là mừng rồi.”

    Hạ Nhạc Dương nhìn bốn người già nói chuyện cứ như là thông gia, nghĩ là vừa lúc tất cả có mặt liền nhanh chóng nói rõ: “Đừng hiểu lầm, con với anh ta không phải như mọi người nghĩ đâu.”

    “Rồi rồi, mọi người đều hiểu.” Kỷ Chính Phương khoác tay Dương Văn Đình, “Đi thôi, nhường chút không gian riêng cho bọn trẻ.”

    Dương Văn Đình cười: “Thanh niên ngày nay còn giữ kẽ hơn cả chúng ta hồi đó.”

    “Phải phải.”

    Hai bà mẹ đi ra ngoài, khoác tay trò chuyện, hai bố cũng tự nhiên đi theo sau.

    Rất nhanh chỉ còn lại Hạ Nhạc Dương và Thượng Đình Chi, Hạ Nhạc Dương biết lời giải thích của mình hoàn toàn vô dụng, tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Lúc nãy sao anh không nhắc tôi?”

    Thượng Đình Chi khô lời, khóe miệng giật giật: “Tôi vừa nãy nháy mắt ra hiệu với cậu đến như vậy rồi, còn muốn nhắc nhở kiểu gì nữa?”

    Tối hôm qua Thượng Đình Chi thấy Hạ Nhạc Dương ngất sùi bọt mép, tim nhảy lên tận họng, kết quả bác sĩ vừa nhìn thấy, bọt mép ở đâu ra, rõ ràng là kem đánh răng. Thượng Đình Chi sống 29 năm trời lần đầu tiên cảm thấy mình thiểu năng đến thế.

    Kiểm tra xong, Hạ Nhạc Dương cũng không có vấn đề gì, chỉ là kinh hãi quá độ, phải ở lại theo dõi một đêm.

    Thượng Đình Chi buổi tối không tiện gọi cho trưởng bối, sáng sớm hôm sau thông báo, cha mẹ hai bên vội vàng chạy tới. Bản thân bệnh viện có nhiều âm khí, Thượng Đình Chi và Hạ Nhạc Dương không ở biệt thự Cố gia cũng không sao, chỉ là nếu không ôm nhau ngủ thì hôm sau Thượng Đình Chi sẽ lại phát sốt, cho nên hắn vẫn phải cùng Hạ Nhạc Dương ngủ một giường. Ai dè bốn vị phụ huynh đã tới sớm như vậy, Thượng Đình Chi vội vàng gỡ tay Hạ Nhạc Dương ra, Hạ Nhạc Dương lúc này mới tỉnh.

    “Tôi sợ gần chết, hơi đâu còn để ý anh nháy mắt hay không.” Hạ Nhạc Dương bất mãn than thở, “Xong thật rồi, giờ nhảy xuống Trường Giang cũng không rửa sạch được.”

    Thượng Đình Chi đau đầu nói: “Sông Hoàng Hà chứ.”

    Hạ Nhạc Dương coi như không nghe thấy: “Ma nữ đó tối hôm qua không hút dương khí của anh chứ?”

    “Không sao thì về thôi.” Thượng Đình Chi ném khăn giấy vào thùng rác, “Hôm nay Lý Thiện sẽ tới trừ ma.”

>> Xem mục lục

Tháng sáu giữa hè, mặt trời chói lòa trên đỉnh đầu.

     Khu biệt thự Vân Thủy Riverside trải dài bóng râm, cá chép bơi tung tăng, phong cách trang hoàng như một đình viện cổ điển Trung Hoa.

     “Cảnh quan nơi này do nhà thiết kế trứ danh tự tay thiết kế, tỷ lệ diện tích phủ xanh tới hơn 80%.” Gã môi giới bất động sản mỉm cười chuyên nghiệp, vừa giơ dù che nắng, vừa tư vấn nhiệt tình.

     Tốp người di chuyển từ dưới bóng râm ra chỗ nắng chiếu thẳng đầu. Trừ hai người đang đứng chính giữa dưới tán dù thì ai cũng nhíu mày, giơ tay hoặc tờ quảng cáo lên che nắng.

     “Còn ngài, ngài thấy khu này thế nào?” Lý Khai Phú đứng dưới dù hỏi.

     Vị này bụng phệ, nách kẹp ca táp, tay đeo đồng hồ vàng, nhìn đã biết ngay là kẻ có tiền.

     “Ngài” trong lời hắn thì đứng ở bên cạnh, mặc một chiếc áo polo bó sát màu lam nhạt, đôi chân dài thẳng tắp được tôn lên nhờ chiếc quần trắng ngà, dáng người đĩnh bạt, hai mắt quắc thước đánh giá cảnh quan.

     Thấy nắng hắt lên đầu vai hắn, Lý Khai Phú nhìn thấy, vội vàng quay sang nói với chuyên viên môi giới: “Nghiêng dù sang bên này đi, đừng để thầy bị nắng hắt.”

     Chuyên viên môi giới là một cô gái chừng hai mươi tuổi, tay tận lực giương cao chiếc dù, còn chính mình vẫn đang đứng nắng. Cô gái “vâng” một tiếng, vòng sang bên kia, cố gắng nâng cao cánh tay để che dù cho người đàn ông thân cao ít nhất cũng 1m85 này.

     Làm môi giới đều phải biết nhìn người mà nói chuyện. Cô gái bình tĩnh quan sát người này, thấy hắn mày kiếm mắt sáng, mũi cao, cằm nhô ra, hầu kết tạo thành một đường cong nam tính, rõ ràng là nhan sắc trăm năm có một.

     Chỉ là… không dễ gần lắm.

     Cô gái cao không đến 1m6, cánh tay giơ thẳng lên cao, còn bị phơi nắng, cũng không thấy hắn có chút nào thương hương tiếc ngọc.

     Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đang giờ làm việc, người khác đẹp trai là chuyện của người ta, mà đẹp trai với dễ gần không nhất định đi đôi với nhau. Cô gái nhanh chóng bứt ra từ trong ảo tưởng không thực tế. So với dại trai thì lúc này bán được đất mới là vương đạo!

     Thượng Đình Chi đứng dưới dù thong thả bước chân, quét mắt nhìn chung quanh, khẽ gật đầu với Lý Khai Phú: “Cũng không tệ lắm.”

     Chuyên viên môi giới nghe vậy nhẹ nhàng thở phào, cô đã nhìn ra được, hôm nay có thể chốt đơn hay không đều phải xem thái độ của soái ca này.

     “Khu đất này chủ yếu đánh vào thị hiếu của những người thành đạt, có thể thấy lúc thiết kế cảnh quan đều đã tính toán tỉ mỉ. Ví dụ như cửa chính và cửa sau sắp xếp cây cảnh, tạo thành thế trận tre già măng mọc, mang ý nghĩa gia tộc thịnh vượng.”

     Thượng Đình Chi lạnh nhạt nhìn chuyên viên môi giới một chút, mặc dù bên cạnh Lý Khai Phú cũng không giới thiệu thân phận của hắn, nhưng hiển nhiên cô đã nhìn ra hắn là một thầy phong thủy.

     “Chúng ta lên lầu xem một chút đi.” Cô nghiêng đầu dẫn đường, đưa đoàn người đến tầng trệt một căn biệt thự.

     Ở cổng bày một bức tượng con sư tử màu trắng, cô dừng bước, bắt đầu giới thiệu ngụ ý đằng sau bức tượng, nhưng một câu còn chưa nói xong đã bị một người đang phơi nắng bên cạnh ngắt lời.

     “Có thể vào rồi hẵng nói không?” Hạ Nhạc Dương dùng tờ quảng cáo quạt gió, mất kiên nhẫn hỏi.

     Cô thoáng xấu hổ, vô thức quan sát một chút hai người đứng dưới dù, thấy hai vị này đều không có phản ứng gì, liền giải thích rồi đưa tốp người vào đại sảnh. Trong lúc đợi thang máy, cô nhanh chóng đánh giá người vừa ngắt lời mình nhưng mà kết quả là nhìn không thấu. Hôm nay đến xem phòng tổng cộng có năm người, trừ vị phú hào và thầy phong thủy thì có hai người là trợ lý, nhưng còn người này lại nhìn không ra là thân phận gì.

     Cậu ta cao khoảng 1m75, ngũ quan duyên dáng, da trắng thịt trơn, mới đứng nắng mười phút, mặt và cổ đều đã bắt đầu phiếm hồng. Áo cậu ta mặc nhìn không ra là brand nào, dường như không quá đắt tiền, đồng hồ thể thao trên cổ tay nếu so với cái đồng hồ trị giá hơn trăm vạn của thầy phong thủy thì rõ ràng không cùng đẳng cấp. Khuôn mặt bảnh bao trông cũng không giống như là con nhà phú hào, thái độ thì hững hờ như là đang đi mua nước tương.

     Cô lặng lẽ thu lại ánh mắt, nghĩ thầm người này hẳn là không quá quan trọng, nhưng rồi lại phát hiện ra cậu ta đi một đôi giày limited có tiền cũng mua không được.

     Hạ Nhạc Dương không biết chuyên viên môi giới đang đánh giá mình. Cậu ngửa đầu nhìn con số trên thang máy, trong lòng ngoài bực bội ra thì chỉ thấy cực kỳ bực bội.

     Hạ Nhạc Dương năm nay hai mươi lăm, từ cấp 2 đã đi du học, lấy được bằng thạc sĩ quản lý kinh doanh. Vốn tưởng là sau khi về nước thì trong nhà sẽ để cậu quản lý sinh ý, không ngờ cha không nói hai lời đã đuổi cậu sang làm trợ lý cho một gã tên là Thượng Đình Chi.

     Nhà Hạ Nhạc Dương chủ yếu khai thác bất động sản, giàu nhất Thụy Thành. Trước kia cậu tưởng Thượng Đình Chi là bậc kỳ tài thương nghiệp gì đó, đi theo hắn có thể học được không ít cũng nên, kết quả tra ra chân tướng liền lập tức nhịn không được phun một câu “Oắt đờ hợi?”

     “Thầy phong thủy?” Hạ Nhạc Dương nhíu mày xoay điện thoại qua cho cha mình Hạ Quốc Hoa, “Cha chắc chắn là người này sao?”

     Bạn nhỏ Hạ Nhạc Dương là thanh niên thời đại mới điển hình, căn bản không tin những thứ mê tín thời phong kiến. Trong mắt cậu, thầy phong thủy với phường lừa đảo chẳng có gì khác biệt.

     “Con đừng tưởng làm ăn rất dễ dàng.” Hạ Quốc Hoa nhàn nhã ung dung uống trà, “Phong thủy ấy à, không tin không được.”

     “So, con còn phải học phong thủy á?” Hạ Nhạc Dương ở nước ngoài ở lâu, nói chuyện quen miệng chưa sửa được, thỉnh thoảng sẽ chêm vào mấy từ Anh ngữ.

     “Không cần học, cảm nhận được bầu không khí là tốt rồi.” Hạ Quốc Hoa bình chân như vại đặt chén trà xuống, “Tiểu Thượng tiếp xúc toàn là tai to mặt lớn trong giới kinh doanh, con đi theo hắn, trước tiên làm quen mọi người đi.”

     Thế là Hạ Nhạc Dương cứ như vậy góp mặt tại đây.

     Khách đến xem phòng hôm nay, Lý Khai Phú, là thương nhân đá quý, Hạ Nhạc Dương không biết hắn, nhưng hắn lại biết công tử Hạ gia.

     Giới kinh doanh trong thành phố này đều muốn giao lưu với Hạ gia, bởi vậy Thượng Đình Chi đem cậu ta theo, hắn cũng không thấy kỳ quái.

     Thang máy cuối cùng dừng ở tầng cao nhất.

     Chuyên viên môi giới mở ra cánh cửa làm bằng thép Đức, lấy dép nhung phát cho mấy người.

     “Căn này có đặc điểm là động tĩnh tách rời.” Cô dẫn đoàn đi qua tấm bình phong bạch ngọc khắc hoa mở ra cửa trước, “Bên phải là khu động, bao gồm phòng khách, khách sảnh, phòng khách, trù phòng ăn.”

     Mấy người đi theo, thưởng thức bố cục và trang trí của căn biệt thự.

     Trong phòng không nóng như bên ngoài, Hạ Nhạc Dương cũng bớt bực bội đi một chút.

     Tư liệu viết căn phòng tầng chóp này giá 55 triệu, mặc dù phong cách phục cổ Trung Hoa, Hạ Nhạc Dương cũng không quá thích, nhưng cả căn phòng tràn đầy mùi tiền vẫn khiến người sinh ra trong gia đình danh gia vọng tộc như cậu bất giác đắm chìm.

     “Bộ tủ bát này là hàng liên danh với hãng Lamborghini phiên bản limited, giá trị bằng ba chiếc Tesla.” Cô nói.

     Hạ Nhạc Dương nghĩ đến chiếc xe trong nhà, hỏi: “Lamborghini còn làm cả tủ bát?”

     Cô nghe phát âm của Hạ Nhạc Dương liền hơi sững sờ, trả lời : “Đúng, chờ một lát đi vào phòng ngủ còn có cả giường Bentley.”

     Xe của Thượng Đình Chi vừa vặn chính là Bentley, vừa rồi Hạ Nhạc Dương cũng ngồi rồi. Hồi tưởng lại sắc mặt lạnh lẽo lúc đó của Thượng Đình Chi đối với mình, Hạ Nhạc Dương nhếch miệng, không nói tiếp.

     Sang khu tĩnh, mấy người đi vào phòng ngủ có tính riêng tư cao. Ba mặt đón ánh sáng, cửa sổ sát đất làm bằng pha lê siêu trong, xa hoa lại tối giản.

     “Chà, nơi này view rất ổn.” Lý Khai Phú mở ra cửa sổ sát đất hít sâu một hơi, không quên quay đầu hỏi Thượng Đình Chi: “Còn ngài, phòng này phong thủy ngài thấy sao?”

     Thượng Đình Chi cũng tới đến bên cửa sổ, quét mắt nhìn bên dưới nước hồ mênh mông bát ngát, nói: “Mặt trước là hồ, mặt sau tựa núi, nam bắc thông thấu, tụ khí bảo địa, thế đất tuyệt hảo.”

     Lý Khai Phú sắc mặt mừng rỡ, nhưng Thượng Đình Chi đột nhiên quay xe: “Phòng lớn phong thủy không có vấn đề, nhưng phòng nhỏ còn cần cải thiện.”

     Trái tim cô nàng môi giới bởi vì Thượng Đình Chi mà lên lên xuống xuống, không khỏi thăm dò: “Cần cải thiện là vì…”

     Thượng Đình Chi thu tầm mắt lại từ ngoài cửa sổ, bước đến một góc phòng ngủ chính, nói “Vị trí này hướng Tây Bắc âm thịnh, không thích hợp để đồ ngọc, có thể sửa thành đồ đồng.”

     Lý Khai Phú vội vàng nói với trợ lý : “Mau nhớ kỹ.”

     Thượng Đình Chi một lần nữa đi vòng quanh phòng, vạch ra những chỗ cần cải thiện, nhưng đều là vấn đề nhỏ.

     Lý Khai Phú ở một bên liên tục vâng dạ, bộ dáng như thể cái gì phun ra từ miệng Thượng Đình Chi đều là vàng.

     Hạ Nhạc Dương khó hiểu.

     Phòng vệ sinh bồn tắm lớn hình vuông đổi thành bồn hình tròn, liền thu hút tiền tài?

     Ban công bồn hoa đổi thành trồng cây, liền trở thành cây rụng tiền?

     Chém gió cũng phải có giới thiệu. Hạ Nhạc Dương nghe xong đã thấy Thượng Đình Chi toàn bánh vẽ, hết lần này tới lần khác tên phú hào kia còn làm ra vẻ đó là lời vàng ý ngọc, chỉ ước gì có thể tâng Thượng Đình Chi lên tận mây xanh.

     Hóa ra kẻ có tiền trong nước đều dễ bịp như vậy?

     Hạ Nhạc Dương không khỏi nghĩ đến cha mẹ mình, cũng không biết bọn họ bị “thầy” này dỗ mất bao nhiêu tiền rồi, lại còn phải chu cấp cho mình ở nước ngoài học tập, ngẫm lại liền cảm thấy chua xót.

     Cho nên khi Thượng Đình Chi nhìn ban công, nói nơi này “khí sắc tươi tắn”, Hạ Nhạc Dương thực sự nhịn không được, nhíu mày hỏi: “Where, sao tôi không thấy?”

     Lý Khai Phú tâm tình rất tốt cười nói: “Ngài Thượng có một đôi mắt tuệ nhãn, thứ mà ngài ấy có thể nhìn thấy thì phàm phu tục tử như chúng ta không nhất định có thể thấy được.”

     Phàm phu tục tử Hạ Nhạc Dương nhìn đôi mắt Thượng Đình Chi dò xét, ngoại trừ hơi thâm thúy một chút, lông mi dày một chút, cũng chưa thấy có cái gì khác hẳn người thường.

     Cậu không thỏa hiệp, tiếp tục hỏi: “Nơi nào mà không khí có màu chứ, chẳng phải đều là không khí sao?”

     Thượng Đình Chi nghe vậy không mặn không nhạt liếc Hạ Nhạc Dương một chút, tích chữ như vàng phun ra bốn từ: “Cậu nhìn không thấy.”

     Dứt lời, hắn quay người đi tới phòng khách, mà Lý Khai Phú cùng phụ tá cũng hấp tấp theo sau.

     Hạ Nhạc Dương nhìn bóng dáng thối tha của Thượng Đình Chi, nhỏ giọng lầu bầu “Đánh rắm chắc cũng phụt ra được bảy sắc cầu vồng.”

     Thượng Đình Chi bước chân khựng lại, sau đó lại không phản ứng gì đi về phía trước.

     Hạ Nhạc Dương là loại người ruột để ngoài da. Trước kia lúc ở nước ngoài, vì thân phận người da vàng nên cậu bị kỳ thị khá nhiều, nhưng từ trước đến nay người khác trào phúng cậu một câu, cậu lập tức đá đểu lại hai câu, cho nên bất giác nuôi ra một cái miệng gợi đòn.

     Ban sáng Thượng Đình Chi đến nhà đón cậu, tỏ ra khá lịch sự, không chỉ lễ phép tự giới thiệu, còn tỏ vẻ sẽ cùng cậu hữu nghị ở chung.

     Kết quả Hạ Nhạc Dương đi theo vào nhà để xe, thấy chiếc Bentley kia nhịn không được nói một câu: “Lừa đảo thời nay cũng thật dễ sống nhỉ.”

     Thế là từ đó đến bây giờ, Thượng Đình Chi liền không thèm nhìn cậu lần thứ hai.

     Lý Khai Phú rất sảng khoái quyết định mua căn này, trước khi đi, hắn quyết định lại nhìn một vòng, Thượng Đình Chi và Hạ Nhạc Dương liền đợi trong phòng khách.

     Hạ Nhạc Dương nghĩ thầm về sau còn phải cùng Thượng Đình Chi chung một mái hiên, mối quan hệ không thể quá căng thẳng, liền chủ động làm hòa nói “Này, vừa rồi anh bảo đổi mấy món đó, đều là serious đấy à?” (SERIOUS= NGHIÊM TÚC)

     Thượng Đình Chi đang nghiêng đầu xem điện thoại, thấy Hạ Nhạc Dương tuôn ra tiếng Anh, luôn cảm thấy có chút châm biếm. Hắn nghĩ, mặt cũng chẳng có biểu cảm gì mà nhìn Hạ Nhạc Dương, nói “Bác Hạ định để cậu ở cạnh tôi đủ ba tháng sao, chẳng nhẽ không định về nhà?”

     Hạ Nhạc Dương gật đầu : “Uh-huh, tôi đây không phải đã tới sao.”

     “Khỏi cần cậu ở bên cạnh tôi, cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, tôi có trợ lý rồi.” Thượng Đình Chi hất cằm nói, ra hiệu nhìn Đường Phong Nghị đứng bên cạnh.

     Đường Phong Nghị hoàn toàn không sợ công việc của mình bị người ta đoạt mất, nhìn Hạ Nhạc Dương khẽ vuốt cằm.

     “Well…” Hạ Nhạc Dương nghiêng đầu, xem như đã thấy rõ, tên Thượng Đình Chi này đang phô trương thanh thế.

     “Chẳng qua trưởng bối nói không thể không nghe, cậu muốn đợi ở bên cạnh tôi cũng được thôi, ” Thượng Đình Chi dừng một chút, “Tôi có một điều kiện.”

     “What?” Hạ Nhạc Dương thờ ơ hỏi, nghĩ thầm Thượng Đình Chi đơn giản chỉ là muốn cậu ngoan ngoãn im miệng, không làm mất hình tượng của hắn.

     Thượng Đình Chi trầm mặc chốc lát, nhìn thẳng vào mắt Hạ Nhạc Dương, nói một câu.

     Hạ Nhạc Dương đầu tiên là sững sờ, sau đó suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới hiểu rõ ý tứ của hắn.

     Câu này anh hán hỗn hợp, ý nghĩa minh xác, sắc thái trang nghiêm, vừa nghiêm túc lại vừa có chút khoe khoang.

     Vốn đang nói tiếng Trung bồi chẳng ra sao, bạn nhỏ Hạ Nhạc Dương nhất thời đầu óc trống rỗng, không phản bác được.

     Cậu không cam lòng mím môi, nghĩ thầm con mẹ nó xem ra Anh ngữ cũng gớm đấy.

>> Xem mục lục

Chương 5- Báo mỹ nhân

Báo nhỏ ngày càng quấn người, thường hay thừa dịp Lý Mạt nghỉ ngơi bò lên giường hắn, nhưng hình thể báo vàng quá lớn, vừa tới đã chiếm hơn nửa cái giường, khiến Lý Mạt không hài lòng, tỉnh tỉnh mê mê không kiên nhẫn mà đẩy cậu: “Ngươi về chỗ ngủ đi, đừng tới phiền ta.”

Báo nhỏ khụt khịt chóp mũi cọ hắn: “Chủ nhân ôm một cái.”

Lý Mạt có chứng tức giận khi mới ngủ dậy rất nghiêm trọng, xoa mắt buồn ngủ đẩy đầu báo nhỏ ra: “Nghe lời.”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Tiểu báo tử tủi thân nhảy xuống giường quỳ trên mặt đất, thân mình dần dần thu nhỏ lại, biến thành một tiểu mỹ nhân gầy yếu, ghé vào mép giường nhìn Lý Mạt, mắt to xanh thẳm giống như một hồ nước trong trẻo, lặng lẽ nhét bàn tay mình vào trong lòng bàn tay Lý Mạt, lại khép bàn tay Lý Mạt lại để hắn nắm tay mình.

Không lâu sau, Lý Mạt tỉnh, nương theo ánh nến thấy thiếu niên quỳ trên mặt đất ghé vào mép giường, bàn tay đặt ở trong lòng bàn tay mình, đang ngủ đến mức đặc biệt an tâm.

“……” Lý Mạt mềm lòng, khom người bế cậu lên ôm vào ngực, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại, kéo chăn lên cùng thiếu niên ôm nhau ngủ.

Báo tử nhỏ lim dim đôi mắt ôm lấy Lý Mạt, phát ra tiếng khụt khịt nỉ non: “Chủ nhân…… Bảo bối không muốn ngủ trong lồng, lồng sắt sẽ cắn ta, bảo bối không thích.”

Lý Mạt cười cười: “Lồng sắt làm sao cắn người được, đừng nói bậy.”

Báo tử khóe mắt đỏ lên, tủi thân nói: “Sẽ cắn ta.”

“Rồi rồi rồi, không ngủ trong lồng sắt.” Lý Mạt nắn nắn khuôn mặt mỹ nhân, “Ngươi làm nũng giỏi như vậy, nhát gan lại mít ướt như vậy, sao lại lên làm vương?”

Báo nhỏ ánh mắt thanh triệt chớp chớp nói: “Mẹ là vương, mẹ chết rồi.”

Lý Mạt ngẩn người, thở dài, cúi đầu hôn lên cái trán bóng loáng trắng nõn của cậu.

Sáng sớm, Lý Mạt có việc ra cửa, cứ theo lẽ thường ôm báo nhỏ vào lồng.

Báo nhỏ ôm chặt Lý Mạt: “Chủ nhân bảo bối không chạy loạn, không cần lồng sắt…… Cầu ngươi.”

Lý Mạt hôn hôn hắn: “Nghe lời, trở về ta cho ngươi ăn ngon, buổi tối ôm ngươi ngủ.”

Báo nhỏ có chút do dự, bị Lý Mạt bỏ vào lồng.

“Vậy… Vậy chủ nhân trở về sớm một chút…” Báo nhỏ kề sát vào song sắt, ánh mắt mong ngóng nhìn Lý Mạt đi mất. Cậu cuộn mình, hóa thành hình thú, nằm im.

Cậu rất khó chịu.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Một góc lồng sắt có đầu dây thép rỉ sắt, chọc vào báo nhỏ.

Báo nhỏ không hiểu tại sao, chỉ là có cảm giác luôn bị lồng sắt cắn, rất đau, cho nên cậu chán ghét lồng sắt.

Lý Mạt sửa sang quần áo, tới hoa viên của Lĩnh Nam vương phủ thấy mấy đứa nhỏ năm sáu tuổi đang chơi đùa. Đây đều là con của vương thiếp Lĩnh Nam, là anh em cùng cha khác mẹ với Lý Mạt.

Lý Mạt không nhìn bọn nhỏ, chỉ nghe thấy mấy tiểu công tử khe khẽ thầm thì: “Ta nghe nói thế tử ca ca mới nuôi một con báo vương, chúng ta đi qua đó chơi đi!”

“Đừng đi, thế tử ca ca chưa bao giờ cho chúng ta đụng vào thú nuôi của hắn.”

“Ai nha đi xem thôi có gì mà không được, xem một cái cũng đâu có chết.”

Lý Mạt sắc mặt âm trầm, đằng hắng hai tiếng.

Mấy đứa nhóc hoảng sợ, chạy tới hành lễ: “Ca ca hảo.”

Lý Mạt nhếch mép cúi người dặn dò: “Các ngươi không ai được phép tới gần báo của ta, ai bắt nạt nó ta liền băm ngón tay kẻ đó, nghe rõ chưa?”

Mấy tiểu công tử nơm nớp gật đầu, nhìn thế tử ca ca đi khỏi đình viện.

Trong đó một đứa hơi lớn một chút tên là Lý Hoài bĩu môi: “Hắn ra vẻ gì chứ, suốt ngày đe dọa uy hiếp chúng ta, hắn không phải là ca ca của chúng ta sao, hừ.”

Một đứa khác nói: “Thế tử ca ca vẫn luôn như vậy, kiêu ngạo không chịu được.”

Lý Hoài giảo hoạt cười: “Dù sao hắn cũng đi rồi, chúng ta cứ đi xem một cái, xem một cái thì làm sao chứ?”

Mấy đứa nhỏ một là tò mò, hai là đắc ý khi cố ý trái lời ca ca, trộm chạy tới phòng ngủ của Lý Mạt.

Báo vương đang nằm ở trong lồng ngủ gà ngủ gật.

Lý Hoài huýt sáo gọi: “Này! Báo vương!”

Báo nhỏ vểnh tai, tưởng Lý Mạt đã trở lại, chờ mong bò dậy nhìn nhìn bốn phía, chỉ thấy mấy đứa trẻ con, không thấy bóng dáng Lý Mạt đâu.

Báo nhỏ thất vọng rũ tai, lại cuộn tròn về một góc, ngủ tiếp.

Lý Hoài đánh bạo nhặt viên đá ném qua, ầm một tiếng dộng vào song sắt, khiến báo nhỏ sợ tới mức đột nhiên rống lên một tiếng bén nhọn.

Lý Hoài cười rộ lên: “Sao nó kêu như mèo vậy nhỉ, ê ê, các ngươi mau nhặt đá tới đây trêu nó đi!”

Mấy đứa nhóc hưng phấn thi nhau ném đá cuội qua.

Đá văng trúng song sắt ầm ầm vang lên, báo nhỏ kinh hoàng thất thố, ở trong lồng đi tới đi lui, muốn lui về phía sau, lại bị sợi dây thép ri trong góc chọc đau, báo nhỏ sợ hãi cực kỳ, táo bạo mà hướng về phía bọn trẻ con thấp giọng rống giận, khắp vương phủ đều có thể nghe thấy tiếng gầm của nó.Nguồn: langsatti.wordpress.com

“Chủ nhân…… Chủ nhân……” Báo nhỏ liều mạng cào cào lông sắt muốn chạy trốn, lồng sắt lù lù bất động.

Lý Hoài chơi chán rồi, lại nhặt nhánh cây dài, thử thăm dò đến gần, dùng nhánh cây chọc chọc báo nhỏ.

Báo nhỏ gầm nhẹ, ở trong lồng đấu đá lung tung. Thấy báo vương cũng chỉ như con mèo bị nhốt trong lồng, Lý Hoài to gan dùng nhánh cây nhọn chọc vào mắt nó.

Báo nhỏ nhe răng gầm rú, muốn cắn, nhưng không ra được khỏi lồng sắt.

Lý Hoài đang chơi hăng hái, gọi mấy đứa còn lại tới cùng chơi, lại không ai đáp. Nó kỳ quái quay đầu lại nhịn, không ngờ cánh tay đột nhiên bị hung hăng bắt lấy, thế tử ca ca đã đứng ở sau lưng.

Lý Mạt hung ác cười: “Ngươi coi lời ta nói là đánh rắm?”

“Thế tử… Ca ca…!” Lý Hoài sợ tới lưỡi xoắn lại, liều mạng giãy giụa cũng tránh không thoát.

Lý Mạt xách cổ nó lên, quay đầu nhìn đám tiểu công tử hừ cười: “Tới đây, ném đá thì ném ta xem, để coi ai ném chuẩn.”

Mấy đứa nhóc sợ tới mức ôm đầu khóc rống.

Lý Hoài lau nước mắt oa một tiếng khóc ầm lên: “Mẫu phi ——”

Lý Mạt nhướng mày: “Gọi mẫu phi chứ gì? Được thôi, đi gọi hết mẫu thân các ngươi tới đây, cùng bổn thế tử ba mặt một lời.”

Vài vị di nương thấy con mình bị thế tử điện hạ giáo huấn khóc lóc trở về, liền ầm ĩ ôm con đi tìm Vương phi, cùng tìm cách đối phó với thế tử điện hạ.

Lĩnh Nam vương phong lưu đa tình, trắc phi nhân lúc mẫu thân của Lý Mạt mất mới bước lên vị trí chính phí. Lý Hoài là hài tử của nàng. Mẫu thân làm Vương phi, nhi tử đương nhiên kiêu ngạo, ngay cả thế tử điện hạ cũng dám đắc tội.

Vài vị phu nhân vội vàng ôm hài tử tới, thế tử điện hạ đang dựa vào ghế, bên cạnh một con báo vàng to bằng mấy người đang nằm rạp.

Báo nhỏ da lông hỗn độn chật vật, kinh hoàng ghé vào người Lý Mạt, cái đầu lông xù xù ủy khuất cọ cọ Lý Mạt.

Vương phi cũng tới rồi, Lý Mạt lười giương mắt nhìn nàng, mặc kệ nàng, cúi đầu dỗ dành báo nhỏ.

Báo nhỏ rốt cuộc được ra khỏi lồng sắt, vừa thấy đứa nhóc Lý Hoài kia liền đột nhiên bò dậy, bộ dáng hung ác như sắp vồ mồi, trừng mắt nhìn Lý Hoài, thấp giọng rít gào. Không có lồng sắt trói buộc, báo nhỏ có thể xé nát tất thảy đám người này dễ như trở bàn tay.

Lý Hoài kinh hãi trốn sau lưng Vương phi.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Lý Mạt vỗ vỗ tiểu báo tử: “Bảo bối ngoan bị thiệt thòi rồi, lại đây ôm một cái.”

Báo nhỏ nghe xong lập tức ngoan ngoãn bò qua, mắt to xanh thẳm tràn đầy nước mắt, sắp ủy khuất đến thở không xong, ghé vào lòng Lý Mạt khụt khịt nức nở.

Vương phi thấy cánh tay nhi tử bị Lý Mạt nắm đỏ lên dấu ngón tay, đau lòng cả giận nói: “Mạt nhi, ngươi xuống tay quá độc ác rồi đấy, đây chính là đệ đệ ruột của ngươi.”

Lý Mạt vuốt ve tiểu báo tử, nhướng mày cười: “Ngươi là mẹ kế còn có thể sinh cho ta đệ đệ ruột à?”

Vương phi nghiến răng nghiến lợi, thịnh nộ trừng mắt với Lý Mạt. Nàng kiêng kị nhất việc người khác nhắc đến xuất thân thứ phi của mình.

“Chư vị, nhìn xem bảo bối của ta bị thằng nhãi con kia bắt nạt thành cái dạng gì?” Lý Mạt vuốt ve da lông báo nhỏ, chỉ chi mấy chỗ bị thương, “Ta đã sớm nhắc nhở, ai đụng đến báo của ta, ta liền băm ngón tay kẻ đó. Vương phi, nhi tử của ngươi thật không sợ rủi ro.”

Vương phi cười lạnh: “Con nít trêu đùa mà thôi, ngươi cùng chúng nó so đo làm gì?”

Lý Mạt xua xua tay: “Đừng già mồm. Lại đây, chặt ngón tay vị đệ đệ ruột này xuống cho ta, để xem ta có so đo hay không.”

Hai cái ám vệ đột nhiên đến sau lưng Vương phi, bắt lấy Lý Hoài đang run bần bật, đè xuống đất.

Vương phi tái cả mặt, chỉ vào Lý Mạt thét chói tai: “Lý Mạt! Ngươi dám!”

Lý Mạt giơ lên khóe miệng: “Ta không dám? Ngươi đi tìm phụ vương cáo trạng đi, không sao, ta không để bụng.”

“Để xem phụ vương muốn một nhi tử có thể lập chiến công cho hắn hay là muốn cái loại nhi tử nghịch ngợm gây sự đỡ không nổi một đao?”

Năm đó Nam Việt chiến loạn, Lý Mạt ở dưới trướng tướng quân, vốn là đi rèn luyện một phen, lại không ngờ hắn xin ra trận, bắn thủng mắt trái của tướng địch, kinh diễm tam quân.

Lý Mạt năm nay hai mươi, sớm đã chiến công đầy mình, được bệ hạ ban cho tên gọi “Sở Kiều”, lại khen ngợi hắn là nhân tài kiệt xuất, khắp thiên hạ tìm không ra một vị con cháu vương tộc có thể sánh cùng.

Ở trong mắt Lĩnh Nam vương, vị thế tử điện hạ này chilà bảo bối.

Trong vương phủ thật đúng là không có ai có thể cùng hắn đối nghịch.

Lý Mạt sờ sờ đầu báo nhỏ: “Xem đi, gia cấp bảo bối xả giận. Chờ cái gì, các ngươi động thủ đi!”

Hai tên ám vệ không lưu tình chút nào, rút chủy thủ muốn chặt ngón tay Lý Hoài xuống. Tiểu hài tử sợ hãi gào khóc.

Vương phi luống cuống, đành phải xin tha: “Mạt nhi, thế tử điện hạ, Hoài nhi có sai, là do thiếp dạy dỗ không tốt, cầu xin điện hạ…… Giơ cao đánh khẽ……”

Vài vị di nương cũng liên tiếp quỳ xuống xin tha.

Lý Mạt nhìn chằm chằm các nàng hồi lâu, cười cười: “Nhớ cho kỹ, báo vương là bảo bối của ta, các ngươi phải coi như thế tử phi mà tôn kính, nghe hiểu chứ?”

“Vâng…”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Các nàng thế tới rào rạt hiện tại hoàn toàn ủ rũ, vội vàng mang hài tử về biệt viện. Vương phi kéo Lý Hoài dậy, thấp giọng dạy dỗ rồi túm đi.

Báo nhỏ hóa thành thiếu niên, đáng thương hề hề rúc vào lòng Lý Mạt, mắt to chớp chớp nhìn Lý Mạt, nhỏ giọng nói: “Chủ nhân, nhớ ngươi.”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Lý Mạt bế cậu lên: “Bảo bối ngoan, ta mang về cho ngươi rất nhiều thịt, ăn no là tốt rồi.”

Báo nhỏ quấn lấy Lý Mạt, khụt khịt cái mũi cọ lên mặt Lý Mạt, hôn hôn hắn.

Lý Mạt cúi đầu liếm mút cánh môi thiếu niên, an ủi hôn hôn báo nhỏ: “Sợ hãi?”

Báo nhỏ gật gật đầu: “Không cao hứng, chủ nhân chải lông cho bảo bối.”

Lý Mạt cười rộ lên, sờ sờ mặt cậu: “Được được, ta đến bồi tội.”

Báo nhỏ ủy khuất hỏi hắn: “Vậy buổi tối, ôm bảo bối ngủ.”

Lý Mạt hôn lên trán cậu: “Được.”

>> Xem mục lục

Chương 4- Báo mỹ nhân

Lý Mạt thấy cậu lại biến trở về bộ dáng báo vàng, tai cứ rũ xuống, cúi đầu liếm liếm mông, tủi thân cực kỳ.

Mỹ nhân dịu ngoan không ít, đại khái là sợ bị nhốt vào lồng. Cậu ghé vào bên vai Lý Mạt hức hức rầm rì.

“Sao cứ liếm nơi đó vậy, hôm qua ta làm đau ngươi sao?” Lý Mạt vuốt ve mái tóc mềm mại của thiếu niên.

Báo nhỏ gật gật đầu, đôi mắt xanh thẳm rưng rưng nước mắt, nhíu mày ủy khuất nói: “Đau……”

Lý Mạt nâng cằm báo nhỏ, rũ mắt chăm chú nhìn đôi mắt ngập nước kia. Nói còn chưa sõi, thế mà câu dẫn người khác thì học nhanh như vậy.

Lý Mạt nói: “Lại đây hôn một cái.”Nguồn: langsattι.wordpress.com

Báo nhỏ rầm rì khịt mũi cọ cọ lên mặt Lý Mạt.

Lý Mạt ôm cậu ngã tới giường, vừa vuốt ve an ủi, vừa bôi thuốc lên tiểu huyệt giữa hai chân cậu.

“Ư…… a a……” Thiếu niên nhợt nhạt rên rỉ, hai tai dịu ngoan rũ xuống muốn Lý Mạt xoa đầu.

Mãi tới khi báo nhỏ đau tới mức hai mắt rưng rưng, Lý Mạt mới bôi thuốc xong, nhìn thiếu niên ở trong lòng đang hé miệng khe khẽ thở dốc.

Báo nhỏ như nguyện được ăn thịt khô thơm ngon, rúc vào lòng Lý Mạt ăn từng miếng một.

Lý Mạt cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cậu: “Bảo bối, cẩn thận nghẹn. Lúc ta đi ra ngoài không được liếm miệng vết thương, cũng không được liếm mông. Ở đó mới bôi thuốc.”

Báo nhỏ bỗng nhiên ngừng ăn, ngửa đầu nhìn Lý Mạt: “A?”

Lý Mạt bế cậu thả vào lồng, dù sao cũng là một mãnh thú chưa thuần, ra ngoài nếu cắn bị thương người khác thì to chuyện.

Thiếu niên giãy giụa cào cào song sắt không chịu vào, ôm tay Lý Mạt nức nở cầu xin: “Đừng… Đừng… Đừng nhốt ta…”

Lý Mạt ngồi xổm xuống dỗ cậu: “Ngoan ngoãn đợi trong lồng, ta trở về sẽ ôm ngươi ngủ. Không thì ta sẽ vứt bỏ ngươi.”

Báo nhỏ cắn môi, do dự buông tay.

Lý Mạt nhân cơ hội nhét cậu về lồng, khoá cửa.

Báo nhỏ ghé vào lồng, đáng thương nhìn Lý Mạt lui ra. Hạ nhân tới mang linh miêu đi, trong phòng an tĩnh, không còn ai cũng chẳng có âm thanh gì.

Báo nhỏ co người rúc vào một góc, ăn thịt khô Lý Mạt để lại, khụt khịt mũi.

Miệng vết thương ngứa, muốn liếm, nhưng chủ nhân không cho, nói là bên trên bôi thuốc, liếm là không ngoan, không ngoan không cho ôm.

Lâu quá a, sao còn chưa trở lại?

Báo nhỏ liếc mắt nhìn cánh cửa, ngóng trông hắn trở về.

Người này thật tốt, cho mình bôi thuốc, còn ôm mình ngủ, trong lòng ngực hắn thật ấm áp thật thoải mái, hắn còn chải lông cho mình.

Có chủ nhân thật thích… So với việc một mình tịch mịch giữa cánh đồng hoang vu thì thích hơn hẳn.

Báo nhỏ chờ từ sáng tới tối cũng không thấy bóng người, thịt khô ăn hết cả rồi.

Ngoài phòng nổi lên một trận gió lớn, sấm chớp đùng đoàng đánh xuống, cả phòng sáng lên khiến báo nhỏ sợ tới mức cả người xù lông nép vào một góc.

Không bao lâu sau lại tới một trận sấm rền.Nguồn: langsattι.wordpress.com

Lúc Lý Mạt trở về đã là nửa đêm, ngồi xổm xuống nhìn cậu. Thiếu niên co ro, sợ hãi run bần bật.

Lồng vừa mở ra, thiếu niên nhào vào lòng Lý Mạt, run rẩy ôm chặt Lý Mạt, rầm rì nức nở.

Lý Mạt ôm cậu đặt ngồi trên đùi mình, trấn an: “Để bảo bối ở nhà, sợ hãi sao?”

Báo nhỏ tủi thân khụt khịt oán trách: “Hức, về rồi sao, lâu quá.”

Lý Mạt ôm cậu vào ổ chăn, vừa vuốt ve tóc cậu, vừa dúi cho một miếng gan ngỗng.

Gan ngỗng thơm ngào ngạt, thiếu niên liếm liếm môi, rõ ràng rất đói lại không chịu ăn. Cậu nơm nớp nhìn Lý Mạt lau nước mắt: “Bảo bối không muốn thịt khô…… Muốn ôm một cái, không muốn lồng sắt, xin ngươi.”

Lý Mạt trong lòng mềm mại, siết chặt báo nhỏ: “Vậy thì phải nghe lời, không được cắn người, không được gào loạn, nếu không về sau ta sẽ mặc kệ ngươi.”

“Ân.” Báo nhỏ mềm mại ghé vào trên người Lý Mạt cọ cọ, hứa hẹn nói, “Sẽ ngoan.”

Chỉ sợ thế nhân sẽ không ai tin nổi, một con báo vàng biến thành người sẽ có bộ dáng đáng thương dịu ngoan như vậy .

Bỗng nhiên, báo nhỏ bò xuống, thân mình run run, loay hoay mấy cái lại khôi phục hình thú, xoay lưng về phía Lý Mạt nằm sấp xuống, vểnh đuôi, lộ ra hai cái trứng hoàng kim muốn Lý Mạt sờ sờ.

Hình thể một con báo trưởng thành không tính là nhỏ, một khi hiện nguyên hình liền chiếm hơn nửa cái giường.

Lý Mạt thoải mái dựa vào cái bụng xù xù mềm mụp của nó, ôm chầm báo nhỏ hôn hôn.

“Thật ngoan.”Nguồn: langsattι.wordpress.com

>> Xem mục lục

Chương 2- Báo mỹ nhân

Thiếu niên cố nén nước mắt, răng nanh nhỏ nhòn nhọn nhe ra, hung hăng nhìn chằm chằm Lý Mạt, chỉ cần tháo xích là cậu có thể nhào qua cắn đứt yết hầu Lý Mạt, hút máu gặm xương hắn ngay lập tức.

Thiếu niên mảnh khảnh không biết nói, chỉ biết phun ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.

Cậu chính là vương a, tung hoành cả một cánh đồng hoang vu, hùng sư mãnh hổ còn tránh xa ba thước, sao có thể cam lòng để người làm nhục!

Thiếu niên liều mạng giãy giụa, xích sắt ép chặt khiến cậu không thể động đậy, cả người đều là những vết thương do bọn thợ săn bắn cung lưu lại, giãy giụa một chút miệng vết thương lại nứt ra, thống khổ khó nhịn.

Lý Mạt nhìn đã quen loại ánh mắt thống hận này mãnh thú, bị cậu trừng không đau không ngứa. Hắn lấy ra một cái thước dây dài chuyên dụng, dương tay quất xuống cặp mông trắng ngần đang đong đưa không ngừng.

“An tĩnh chút đi, tiểu báo tử.”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Thiếu niên cả nguồi run lên, ở trong lồng đau đến mức ngao ngao thét chói tai, càng thêm phẫn nộ mà nhào qua hướng Lý Mạt. Nhưng có lồng sắt chắn lại, ngón tay tinh tế tái nhợt nắm chặt song sắt, lòng bàn tay mềm mại cọ ra vết máu.

Lý Mạt đã quen thuần phục mãnh thú. Trên tay dùng lực tinh chuẩn, không nặng không nhẹ, lưu lại trên cặp đùi tuyết trắng kia một vệt đỏ, lại không đến mức rách da.

Rốt cuộc cậu đã thương tích đầy mình, lại còn đói bụng năm sáu ngày trời, sẽ chịu không nổi đòn hiểm. Dù là báo vương, lại còn là loại đã thành tinh thế này, chỉ sợ cũng sẽ chết.

“Không phục?” Lý Mạt dương tay lại quất một roi lên thân mình thiếu niên.

“Hức……” Thiếu niên ngừng giãy giụa, mệt mỏi thở dốc nức nở, trên mông nóng rát đau đớn, trong ánh mắt nhận hết khuất nhục, eo nhỏ mảnh khảnh run rẩy.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Thiếu niên ghé vào một góc lồng sắt, yếu ớt bò bò, trên người không có sức, còn bị mấy chục cân xích sắt đè nặng, bò không nổi, lại cực kỳ đói. Trước mắt mơ hồ, cậu cảm thấy chính mình sắp chết rồi.

“Đói bụng thì thành thật một chút.” Lý Mạt ném thước xuống, phất tay áo vào phòng ngủ, gọi hạ nhân mang con linh miêu mình nuôi tới, ôm vào ngực vuốt ve, vừa lật xem binh thư vừa thỉnh thoảng gãi gãi cằm nó, gãi gãi bụng, cho nó ăn thịt khô.

Con linh miêu này nanh vuốt sắc bén, ở trong lòng ngực Lý Mạt lại ngoan như mèo con, dịu ngoan quay đầu lại dùng cái lưỡi thô ráp đầy gai ngược liếm liếm tay Lý Mạt xun xoe.

Lý Mạt bị liếm đau tay, vỗ nhẹ lên đầu nó dạy dỗ: “Nói bao nhiêu lần không được liếm ta, ngươi lại muốn ăn đòn?”

Linh miêu đáng thương mà rũ xuống lỗ tai dài đầy lông, dùng đầu cọ cọ cổ Lý Mạt, xin hắn khoan dung sủng ái.

Lý Mạt cười cười, cầm lấy cây lược gỗ chải chải lông trước ngực cho nó.

Báo thiếu niên bị trói ở trong lồng, khinh thường nhìn người trong phòng ngủ và con mãnh thú sắp kêu meo meo đến nơi kia.

Mất hết cả tôn nghiêm……

Thiếu niên hít hít mũi, lại nghĩ đến lông của mình cũng đã lâu không được chải vuốt, dơ bẩn ô uế.

Cậu tủi thân mà vươn cái lưỡi phấn nộn liếm liếm miệng vết thương.

Đói quá, cũng muốn ăn tiểu thịt khô.

Vật nhỏ trong tay người kia nếu cọ cọ một chút lông của mình thì nhất định thực thoải mái.

Lý Mạt buông linh miêu ra, đi đến bên lồng khoanh chân ngồi xuống, quơ quơ cây lược gỗ trước mặt báo vương: “Sao nào, muốn không? Gia sẽ khiến cho ngươi thoải mái.” (chải lông thôi mà, có cần phải nói đến mức damdang như thế không hả…)

Báo mỹ nhân quay đầu lại trừng mắt nhìn Lý Mạt một cái, nhìn cây lược gỗ liếm liếm môi, quỳ trên mặt đất nức nở một tiếng, cẳng chân cuộn lại, cả người lại biến về thành bộ dáng Báo vương lông vàng.

Lý Mạt ngồi dưới đất chải chải sống lưng và bụng tiểu báo tử, tiểu báo tử phát ra tiếng kêu ậm ừ thoải mái, ngại với thân phận báo vương nên còn tương đối xấu hổ rụt rè, .

Bị lãng quên linh miêu liền nhảy qua, ở sau lưng Lý Mạt cọ tới cọ lui, thấp giọng gầm rú, chất vấn hắn vì sao không sủng nó.

Báo vương bỗng nhiên quay đầu, tròng mắt xanh thẳm lóe lên ánh sáng hung ác, rít một tiếng với con linh miêu có mắt như mù kia.

Đại khái tỏ vẻ cút ngay cho bổn vương.

Linh miêu sợ tới mức cả người xù lông, xoay người bỏ chạy.

Đe dọa xong rồi tiểu báo tử lại nằm sấp xuống, chờ Lý Mạt chải lông.

Một chút một chút, thật là thích.

Bỗng nhiên ngừng.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Tiểu báo tử nôn nóng, hai cái trứng hoàng kim lại bị Lý Mạt nắm trong tay, xoa xoa nắn nắn.

Nó lập tức trở mặt, gầm nhẹ với Lý Mạt.

“Ngươi còn rất bá đạo, thiếu dạy dỗ.” Lý Mạt một tay xoa trứng hoàng kim, một tay lấy thước dài chỉ vào mông nó uy hiếp: “Muốn chải lông thì phải để gia sờ sờ trứng vàng, muốn bị đánh thì gầm đi, ngươi lại gầm đi? Còn muốn ăn đòn nữa hả?”

Tiểu báo tử đáng thương lại bất lực nằm sấp xuống, lấy nhẫn làm trọng dẩu mông lên để Lý Mạt sờ trứng hoàng kim.

“Ngoan.” Lý Mạt buông thước, chuyên tâm sờ hai cái trứng.

Ánh vàng rực rỡ, tròn tròn mềm mại.

Dần dần hai cái trứng hoàng kim này trở nên hơi hơi lớn.

“Hừ, ta sờ ngươi ngươi liền động dục sao tiểu báo tử?” Lý Mạt vừa xoa bóp trứng, vừa hứng thú dạt dào nhìn tiểu báo vương đang lấy nhẫn làm trọng, hai hàng nước mắt nhục nhã trào ra từ đôi mắt xanh thẳm.

“Hừ.” Lý Mạt buông tay, về phòng đi ngủ.

Để lại tiểu báo vương rớt nước mắt rúc vào trong góc lồng.

Chỉ lo sờ trứng, sờ cứng rồi liền mặc kệ, người này quả nhiên là vương bát đản.

Đúng là người xấu!Nguồn: langsatti.wordpress.com

……

>> Xem mục lục

Chương 1- Báo mỹ nhân

Mùa vải Lĩnh Nam chín rộ, Lý Mạt ung dung ôm mỹ nhân, chờ nha hoàn đem quả vải tươi nhất đến tận miệng.

Nha hoàn chạy tới không thấy cầm quả vải, mà lại hoan hoan hỉ hỉ bẩm báo: “Điện hạ, thợ săn có bảo vật muốn dâng lên!”

Lý Mạt lười biếng hừ một tiếng: “Ta thiếu gì bảo vật.”

“Là một con báo! Lông vàng lấp lánh, là báo vương!”

Lý Mạt hứng thú mở bừng mắt ra.Nguồn: langsattι.wordpress.com

Thế tử của Lĩnh Nam vương tính tình bạo liệt, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, thích nhất là mãnh thú, mãnh thú gì tới tay hắn cũng vậy, nếu không phải là bị huấn luyện thành dễ bảo thì chắc chắn là bị đánh đến thoi thóp hơi thở.

Các thợ săn nâng cái lồng lớn tiến vào, trong lồng một con báo đốm đen lông vàng phát sáng, cái đầu không nhỏ, da lông mượt mà oánh nhuận, tròng mắt xanh thẳm, dưới hai mắt sắc bén điểm hai chấm đen, tựa như nốt ruồi lệ chí* của mỹ nhân.

(*) Nốt ruồi lệ chí

Báo vương nằm trong lồng, ánh mắt đau thương, cả người toàn vết thương bị mũi tên bắn trúng, máu chảy bết lại trên da lông, nhìn cực kỳ chật vật đáng thương.

Nhóm thợ săn nói đây là báo vương bắt được từ tận cùng của rừng thẳm, tốn công chín trâu hai hổ mới bắt sống được nó, tiến cống cho điện hạ.

Lồng vừa chạm đất, báo vương kinh hách, đấu đá lung tung ở trong lồng, gào rống liên tục, ánh mắt phẫn hận hung hăng trừng Lý Mạt mà gầm.

Lý Mạt thong thả đứng dậy, bảo bọn họ mở lồng ra.

Các thợ săn do dự một chút, mở lồng.

Báo vương màu vàng kim kia lập tức nhảy dựng lên, rống vào mặt Lý Mạt mà lao lên.

Lý Mạt không lùi mà tiến, tóm lấy báo lông trên cổ báo vương, xoay người cưỡi lên, hung hăng trấn áp, đè con báo vốn đã thoi thóp xuống đất.

Sau đó bàn tay mò tới sau mông nó, sờ sờ hai quả trứng hoàng kim tròn xoe lông xù xù kia, bóp chặt hai phát.

Báo vương bị bóp đến phát đau, phát ra một tiếng rên nức nở ủy khuất, giãy giụa không thôi.

Các thợ săn sôi nổi tán dương thế tử điện hạ thật dũng mãnh, lãnh bạc vui sướng về nhà.

Báo vương bị an trí ở ngoại thất phòng ngủ của Lý Mạt, chân sau và eo nhỏ đều bị xích sắt cột chặt, nửa người trước xích vào lồng sắt, chỉ hé ra một cặp mông, thế tử điện hạ nhàn rỗi liền tới sờ sờ trứng.

Báo vương không ăn không uống tuyệt thực chống cự, Lý Mạt cũng kệ nó, chỉ bôi thuốc lên vết thương cho nó, vẫn cứ xích chặt, lúc đọc sách ngồi ở bên lồng, vừa đọc vừa sờ sờ trứng hoàng kim của nó.

Lông xù xù, trứng mềm mềm, ánh vàng rực rỡ.

Sờ không đủ.Nguồn: langsattι.wordpress.com

Qua năm ngày.

Lý Mạt từ bên ngoài trở về, trong lồng cột chặt một vị mỹ thiếu niên mảnh khảnh cả người trần như nhộng, vẫn như cũ mông vểnh ra ngoài mà nằm bò, đáng thương vô cùng.

Tai y giật giật, quay đầu nhìn Lý Mạt, đôi mắt xanh thẳm rưng rưng, nốt ruồi lệ chí nơi khóe mắt nhu nhược động lòng người, cổ họng phát ra một tiếng nức nở, giống như tiếng báo con còn đang mút sữa kêu rên.

Lý Mạt nhướng mày lặng nhìn nửa ngày. Nguồn: langsattι.wordpress.com

Tiểu mỹ nhân không nói chuyện, chỉ biết nhìn Lý Mạt kêu rên.

Lý Mạt đi qua, sờ tới dưới mông y, túm lấy vật nhỏ phấn hồng giữa hai chân, bỗng nhiên chất vấn:

“Trứng hoàng kim của ta đi đâu rồi? Biến trở lại trả cho ta mau!”

Tiểu mỹ nhân sợ hãi run lên, lỗ tai cụp xuống, đôi mắt xanh thẳm ngập nước, ô ô khóc lên.

>> Xem mục lục

☀ Báo mỹ nhân

BÁO MỸ NHÂN

Tác giả: Lân Tiềm

Editor: Langsatti

Bản edit chưa được tác giả cho phép (Do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép Edit bản QT này. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác.)

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, ngọt sủng, đoản văn, nhược thụ, thuần phục, sinh tử

Đọc vui vẻ giải trí bán manh toàn tập đổi gió tí thôi nha =)) nhân thú thì logic cái nỗi gì. Nói vậy thôi chứ không có tình tiết nhân thú nào đâu nha, chiện tình cực kỳ chong xáng thoải mái đọc không sợ hố hen =))

Số chương: 20

Ngày bắt đầu up: 09/11/2021

Password chương 3: Lý Mạt vừa vuốt ve linh miêu vừa xem cái gì? (7 ký tự viết liền không dấu)

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 (H) | Chương 4 | Chương 5

Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10

Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15

Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20