Xem mục lục

Nghiêm Hành lần này đi công tác đã hơn nửa tháng, Lộc Miên cũng ở trường học hơn nửa tháng. Nghiêm Hành kêu cậu cuối tuần về nhà, Lộc Miên không nghe. Núi cao hoàng đế xa, Nghiêm Hành cũng quản không được, có chuyện gì chờ Nghiêm Hành về nhà lại nói. Lộc Miên ngoài việc nhớ Nghiêm Hành ra thì những chuyện khác đều khá tốt, chỉ có duy nhất một vấn đề – cậu phát sốt.

Đã là tháng 10, trời dần dần chuyển lạnh, Lộc Miên đêm qua thấy Trần Tục đang xem sách liền mặc áo ngủ ra ngoài ban công gọi điện thoại. Một lần gọi đã buôn chuyện hết hai tiếng, hứng gió lạnh ngoài trời, hôm sau liền phát sốt. Vốn định cuối tuần về nhà, Trần Tục thấy Lộc Miên mặt đỏ hồng, gọi vài tiếng mới chậm rì rì mở mắt ra. Cậu khàn giọng kêu “Ca ca, hình như em phát sốt.”

Trần Tục sờ trán cậu, có chút nóng.

Lộc Miên cả đời mới ốm một lần nên thực sự yếu ớt, chỉ hơi một chút đã mít ướt. Trần Tục vừa định gọi thầy giáo phụ trách ký túc xá tới, cậu không chịu liền muốn khóc. Trần Tục chưa từng dỗ con trai lớn như vậy bao giờ, nhất thời không biết làm sao, vội vàng nói, “Không gọi thầy tới nữa, đừng khóc.”

Lộc Miên lúc này mới nín, Trần Tục hỏi, “Gọi thầy tới thì làm sao vậy?”

Trần Tục nào biết, cha nuôi Lộc Miên không thích để cậu trọ ở trường. Cậu nói, “Nói cho thầy thì cha nuôi sẽ biết ngay em bị ốm, chắc chắn sẽ không cho ở ký túc nữa.”

Lại là cha nuôi, Trần Tục hết sức tò mò về vị cha nuôi này, đồng thời có chút địch ý, dù không hiểu địch ý này từ đâu mà ra. Trần Tục không báo cho thầy nữa vì không muốn để Lộc Miên dọn ra ngoài. Lộc Miên dạo này mỗi ngày theo sau hắn gọi ca ca, ca ca, đột nhiên không nghe thấy nữa thì sẽ thấy thiêu thiếu.

Hỏi Lộc Miên không thoải mái ở đâu, Trần Tục tự mình đến phòng y tế một chuyến, cầm thuốc về, nói, “Nếu uống thuốc xong chờ một lát không đỡ sốt thì phải đi bệnh viện đó.”

Lộc Miên ngoan ngoãn uống thuốc, ngủ đến chiều mới tỉnh. Cũng may đã đỡ sốt, chỉ còn hắt xì và chảy nước mũi. Có lẽ do nghẹt mũi, giọng Lộc Miên nghe càng mềm nhũn. Lộc Miên vừa ngủ, Trần Tục ở cạnh đắp chăn cho cậu, thấy hết sốt mới yên lòng.

Lộc Miên ngủ cả ngày chưa ăn gì, ủ rũ nhìn Trần Tục, có chút do dự chớp chớp mắt. Trần Tục hỏi, “Làm sao vậy?”

“Trần Tục ca ca, ta đói bụng.”

Trần Tục đi mua cháo trắng trở về thì đã nguội, cũng may Lộc Miên có nồi, nhưng lại chưa dùng bao giờ.

“Chờ đấy, để anh hâm nóng cho.”

Lộc Miên khoác áo rời giường, trùm kín mít, đùn thành một đống mềm như bông ngồi trước bàn. Trần Tục đem cháo đến trước mặt cậu, thấy hơi nóng bốc lên, Lộc Miên cũng đỡ buồn ngủ, cười hì hì nhìn Trần Tục, “Cảm ơn Trần Tục ca ca.”

Trần Tục không nói gì, ngồi nhìn cậu ăn, lại cảm thấy trong lòng mềm mại. Bầu không khí thế này thật tốt quá, càng nhìn càng cảm thấy Lộc Miên đáng yêu.

Tiếng di động lúc này đột nhiên vang lên, vừa nghe nhạc chuông là Trần Tục đã biết cha nuôi Lộc Miên gọi tới. Rất ít người gọi cho cậu, trừ cha nuôi thì cũng chỉ có ba mẹ. Cậu còn thiết lập nhạc chuông riêng cho cha nuôi.

Lộc Miên bỏ thìa xuống nghe máy, “Cha nuôi.”

Giọng điệu Lộc Miên khi nói chuyện với cha nuôi rất khác biệt. Đối với người khác đều là ngoan ngoãn lễ phép, nhưng đối với cha nuôi, dù nói chuyện gì cũng nghe như đang làm nũng, trong giọng nói có chút oán trách, có lẽ ngay cả Lộc Miên cũng chưa phát hiện ra. Giọng điệu thế này Trần Tục vẫn luôn cảm thấy nghe quen quen, nhưng lại nghĩ không ra quen ở đâu.

Mãi đến hôm nọ cùng anh bạn đi chơi bóng, thấy bạn gái người ta vừa đưa nước vừa oán trách này kia, lúc ấy Trần Tục liền nghĩ tới Lộc Miên, cho nên gần đây Lộc Miên cùng cha nuôi nói chuyện điện thoại, Trần Tục liền đặc biệt để ý. Lộc Miên không giống như là đang nói chuyện với người lớn trong nhà, mà cứ như đang nói chuyện với người thân mật nhất với mình, ví dụ như, người yêu.

Nghiêm Hành vừa nghe giọng Lộc Miên liền hỏi, “Bảo bối, giọng làm sao thế?”

Lộc Miên hoảng hốt, “Có làm sao đâu.”

Nhìn bát cháo trên bàn, cậu nói, “Vừa xong bị sặc cháo.”

Nghiêm Hành nhìn đồng hồ, “Hai giờ rưỡi mới ăn cơm?”

Lộc Miên rất ít nói dối, nhất thời không nói gì để lấp liếm. Nghiêm Hành có chút tức giận, “Nếu còn có lần sau, con nói gì cha nuôi cũng sẽ không cho ở trọ ở trường nữa.”

Lộc Miên âm thầm thở phào, “Đã biết.”

Cậu lại vội vàng đổi chủ đề, “Cha nuôi khi nào trở về? Con nhớ cha nuôi.”

Nghiêm Hành hơn nửa tháng chưa gặp cậu, nếu không phải thật sự bận thì đã sớm trở về, lúc này vừa nghe Lộc Miên nói vậy liền thấy mềm mại trong lòng, “Cha nuôi bận xong sẽ về ngay, cha nuôi cũng nhớ con.”

Lộc Miên nói lời nhớ nhung một cách thoải mái trơn tru như vậy với cha nuôi, Trần Tục ở cạnh nghe mà bần thần, đoạn sau bọn họ nói gì hắn cũng không nghe vào tai được nữa, trong đầu óc chỉ còn bộ dáng Lộc Miên làm nũng giận dỗi cha nuôi. Trần Tục đột nhiên cảm thấy, Lộc Miên thật sự hiểu sao? Lộc Miên có lẽ không hiểu, cho nên mới có thể không e dè gì mà nói nhớ nhung với cha nuôi như vậy. Nếu đổi lại thành một người khác, mưa dầm thấm lâu, Lộc Miên cũng sẽ làm nũng được như vậy, tỷ như chính hắn.

Lại qua mấy ngày, Lộc Miên khỏi hẳn cảm mạo, buổi tối nằm trên giường không đợi nổi Nghiêm Hành gọi tới, liền tự mình gọi sang. Chuông vang hai tiếng, bên kia lập tức bắt máy, nhưng không phải giọng Nghiêm Hành. Là một giọng nữ xa lạ. Cậu cảm thấy rất kỳ quái, Nghiêm Hành trước kia từng nói đây là số riêng của hắn, rất ít người có số này, hơn nữa đã 9 giờ đêm, vì sao còn có phụ nữ ở bên cạnh Nghiêm Hành…

Lộc Miên vẫn rất lễ phép hỏi, “Xin chào, xin hỏi một chút Nghiêm Hành có ở đó không?”

Bên kia nghe giọng đoán được là một bé trai, liền thuận miệng đáp, “Cậu là gì của Nghiêm tổng? Anh ấy đang tắm.”

Tắm? Vì sao Nghiêm Hành đang tắm mà trong phòng còn có phụ nữ, “Nghiêm Hành là cha nuôi của tôi.”

Người phụ nữ hừ cười một tiếng, cha nuôi, trước kia nàng cũng từng có cha nuôi, không ngờ Nghiêm tổng giờ lại thích chơi loại này sao. Nhìn tên được lưu trong danh bạ “Miên Miên”, nghe như là chuyên phục vụ này đó, nàng chỉ cho rằng đối phương là bạn giường mà Nghiêm Hành bao dưỡng. Hôm nay nàng tới hầu hạ Nghiêm Hành, liền nhịn không được muốn chọc tức Lộc Miên:

“Mai gọi lại nhé, lát nữa Nghiêm tổng ngủ với tôi.”

Lộc Miên còn chưa kịp nói gì, bên kia đã xoạch một tiếng cúp máy.

Trần Tục từ phòng tắm đi ra, thấy Lộc Miên ở trên giường phát ngốc.

“Làm sao vậy?”

Lộc Miên không thể nói ra được là làm sao vậy, chỉ là có chút tức giận.

“Vừa rồi em mới gọi cho cha nuôi. Một người phụ nữ nghe máy, còn nói em ngày mai gọi lại, để bọn họ đi ngủ.”

Trần Tục nghĩ thầm, mấy ngày nay nghe Lộc Miên nói thì rõ ràng cha nuôi này là một ông chủ lớn, bên người có đàn bà không phải thực bình thường sao? Nhưng Lộc Miên rõ ràng không hiểu được đạo lý này. Trần Tục cũng không muốn nói quá khó nghe, uyển chuyển giải thích, “Cha nuôi bao nhiêu tuổi?”

Lộc Miên không hiểu Trần Tục hỏi cái này làm gì, “27.”

Trần Tục không ngờ cha nuôi trẻ như vậy, nghĩ thầm khó trách.

“27 rồi, không phải tới tuổi kết hôn rồi sao? Có lẽ là bạn gái đấy, có bạn gái cũng thực bình thường.”

Lộc Miên trước nay chưa nghĩ tới vấn đề này, nghe nhắc tới hai từ “bạn gái”, “kết hôn”, cậu liền nghĩ càng nhiều. Nghiêm Hành sẽ cùng một người phụ nữ kết hôn, sẽ có con ruột của mình, lúc ấy, cha nuôi sẽ không còn là của mình cậu nữa.

Trần Tục nhìn sắc mặt Lộc Miên biến hóa, khổ sở lại rầu rĩ, hắn vừa định an ủi thì chuông điện thoại lại reo nữa, là cha nuôi kia gọi tới. Lộc Miên nhìn di động, trong lòng không thể nói rõ là vì cái gì mà buồn bực, cậu hiện tại không muốn nghe Nghiêm Hành nói chuyện, nghe giọng hắn cậu sẽ khóc, cậu liền ngắt máy. Nghiêm Hành lại gọi lại, Lộc Miên lại ngắt. Trần Tục ở cạnh nhìn, “Không muốn bắt máy thì tắt nguồn đi.”

Lộc Miên nghe vậy thật sự tắt nguồn, trùm chăn lên tự rầu rĩ một mình.

Nghiêm Hành tắm rửa xong đi ra đã thấy trong phòng có thêm một cô gái. Cô ta nghênh đón nói, “Nghiêm tổng.”

Nghiêm Hành nhìn cô ta, “Cô là ai?”

Bị hỏi mà sửng sốt, cô ta không ngờ Nghiêm Hành đã quên mình. Năm trước khi Nghiêm Hành tới thành phố của cô ta, chính cô ta ra tiếp đãi. Cô ta có chút ngại ngùng nói, “Là ông chủ Mã bảo tôi tới.”

Nghiêm Hành lau khô tóc, ném khăn qua một bên, hất cằm nói, “Không cần, ra ngoài đi.”

Cô ta cố gắng duy trì nụ cười trên mặt, do dự nửa ngày mới nghẹn ra được một tiếng “A”.

“Còn muốn tôi lặp lại lần nữa sao?”

Sợ Nghiêm Hành nổi giận, cô ta xám xịt bỏ đi.

Đuổi người xong, Nghiêm Hành vội gọi cho Lộc Miên. Thấy cũng đã khuya, sợ cậu đã ngủ, nhưng vẫn gọi xem sao. Chỉ là bên kia liên tục cúp máy, cuối cùng còn tắt máy luôn. Nghiêm Hành nghĩ có khi nào Lộc Miên sợ làm bạn cùng phòng tỉnh giấc nên không nghe điện thoại hay không. Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, nếu như vậy chắc chắn cậu đã gửi tin nhắn cho hắn. Lại sợ Lộc Miên gặp chuyện gì nguy hiểm, kêu Tiểu Lý hỏi một chút thầy chủ nhiệm lớp xem cậu có đang ở trường học không.

Chủ nhiệm lớp cam đoan Lộc Miên tuyệt đối chỉ ngủ ở ký túc xá. Nghiêm Hành không thể nghĩ ra nổi vì lý do gì mà Lộc Miên ngắt máy, chỉ biết cậu vẫn đang an toàn. Vậy nên sáng sớm hôm sau hắn liền trực tiếp ngồi máy bay quay về.

Xem mục lục

Xem mục lục

Trần Tục không hỏi cha nuôi là ai, Lộc Miên liền đi tắm trước.

     Trần Tục vừa nằm xuống thì cậu chạy ra hỏi, “Anh Trần, muốn mở nước nóng phải làm thế nào ạ?”

Không phải Lộc Miên được nuông chiều từ bé, mà là trước kia nhà cậu căn bản không có máy nước nóng, về nhà Nghiêm Hành mới bắt đầu có để dùng, nhưng đều là do bảo mẫu hoặc Nghiêm Hành bật trước cho.

     Trần Tục không biết vẻ mặt mình lúc này như thế nào, nhưng vẫn dẫn cậu vào toilet hướng dẫn, bụng nghĩ thầm, thật đúng là cậu ấm. “Cái này gạt bên trái là nước lạnh, bên phải là nước nóng.”

Lộc Miên nhẹ gật đầu, Trần Tục cúi nhìn Lộc Miên, lại nói, “Tắm xong ko cần tắt công tắc, lát nữa anh vào tắt.”

     Lộc Miên đang tắm rửa thì điện thoại của cậu ở bên ngoài rung không ngừng, Trần Tục không có ý định làm người tốt mà nghe giúp cậu, chỉ mặc kệ điện thoại sáng lại tắt. Lộc Miên ra hắn mới nói, “Nãy giờ có ai gọi cho em đấy.”

Nói xong hắn liền đi vào phòng tắm. Lộc Miên cảm ơn rồi gọi lại. Bên kia lập tức bắt máy.

“Cha nuôi.”

Lại là cha nuôi, đoạn sau Trần Tục không nghe thấy, lẳng lặng vào phòng tắm. Tắm xong đi ra, hắn nghe thấy Lộc Miên đang hổn hển quát vào điện thoại, so với tức giận thì nói đúng ra là giống như đang làm nũng.

Lộc Miên không chú ý tới Trần Tục đã ra, hoàn toàn tập trung vào nghe điện thoại. Nghiêm Hành nói, “Đang nghe đang nghe, sao đột nhiên lại nóng vậy? Vật nhỏ, ngoan, về sau cha nuôi sẽ luôn thương lượng trước với con.”

Trần Tục nghe không được Nghiêm Hành nói gì, nhưng mắt thấy Lộc Miên rất nhanh đã bị “vuốt lông”, bộ dáng hầm hè mới rồi đã biến mất tăm. Cậu ôm gấu bông ngoan ngoãn lăn ra giường.

     Hôm nay Lộc Miên lần đầu qua đêm ở trường. Nghiêm Hành không yên lòng, mới gọi mấy cuộc không thấy cậu bắt máy đã súyt kêu Tiểu Lý liên hệ chủ nhiệm lớp.

“Sao mãi mới nghe máy?”

Lộc Miên nằm bẹp trên giường, “Vừa nãy đang tắm! Cha nuôi đang làm gì?”

Nghiêm Hành đang bận, nhưng hắn tranh thủ lúc Lộc Miên chưa ngủ để gọi cho cậu.

     “Đang về khách sạn. Bảo bối ở ký túc xá đã quen chưa? Bạn cùng phòng ổn chứ?”

Lộc Miên ôm gấu – dù ngoài miệng nói không thích, nhưng mấy ngày nay lúc nào ngủ trưa cũng ôm.

“Rất tốt ạ, đàn anh cùng phòng cũng rất tốt, còn giúp con mở nước nóng.”

Đàn anh? Nghiêm Hành rất để ý xưng hô thế này, Lộc Miên ban đầu gọi hắn là chú, sao đến lượt người khác đã gọi đàn anh ngay được? Giám đốc Nghiêm thật sự không cần mặt mũi, người đâu đã sắp ba mươi rồi còn muốn so đo chuyện xưng hô với một nhóc trung học!

     “Lộc Miên?”

     Nghe tiếng Trần Tục gọi, cậu mới nhận ra Trần Tục đã đi ra, liền nhỏ tiếng bớt, “Cha nuôi, con đi ngủ đây.”

Bên kia nói gì Trần Tục nghe không rõ, chỉ thấy Lộc Miên cười hì hì mắng một tiếng “Biến thái!” rồi cúp máy.

     Trần Tục cảm thấy có chút kỳ quái. Loại cảm giác này rất khó tả. Lộc Miên tưởng mình nghe điện thoại làm ồn đến Trần Tục, liền hỏi, “Anh Trần, có phải em làm ồn quá không?”

Trần Tục lắc đầu, “Vừa rồi là cha nuôi em gọi sao?”

Lộc Miên đáp, “Đúng vậy.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nếu là kẻ khác đưa ra điều kiện như vậy, Lộc Miên chắc chắn sẽ thấy thật biến thái, nhưng nếu là Nghiêm Hành, cậu lại cảm thấy cũng không sao, cậu rất thích Nghiêm Hành hôn mình, càng hôn càng dễ chịu, thậm chí càng có chút chờ mong, nhưng cũng vẫn có chút sợ hãi. Cậu không thể nói rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì. Cậu chỉ biết, nếu đó là Nghiêm Hành thì bản thân không thấy có gì chán ghét.

     Lộc Miên suy nghĩ một chút, liền cò kè mặc cả, “Vậy những ngày cha nuôi không về nhà buổi tối thì con có thể ở lại trường học chứ?”

Nghiêm Hành rất muốn giam Lộc Miên lại, nhưng hắn biết cậu không phải thú cưng mà là một con người có cảm xúc và cần được xã giao. Trong lòng ngàn vạn lần không muốn nhưng hắn vẫn đồng ý. Lộc Miên ôm Nghiêm Hành, dùng sức hôn một cái, “Cha nuôi là tốt nhất.”

     Nghiêm Hành quả thực đối xử đặc biệt với Lộc Miên, nhưng hắn vẫn là một tay thương nhân. Vừa thương lượng điều kiện xong hắn liền muốn thực hành ngay, đưa tay cởi quần áo của Lộc Miên. Cậu “Ô” một tiếng, xấu hổ tự che mắt mình.

     Nghiêm Hành từ trán bắt đầu hôn cậu. Môi hắn càng lướt xuống dưới, Lộc Miên càng phát run. Cậu chưa từng biết cơ thể mình lại nhạy cảm như vậy, che mắt không dám nhìn. Nghiêm Hành lại thấy rõ ràng, toàn thân Lộc Miên đỏ ửng lên, khẽ run rẩy.

     Hắn liếm một chút lên cổ cậu, chậm rãi lướt xuống. Nhìn hai nhũ tiêm đỏ thắm, hắn ngậm lấy một hơi. Tiếng nước bọt chậc chậc vang lên, Lộc Miên run run rẩy rẩy gọi cha nuôi, hai chân đạp loạn dưới thân hắn. Nghiêm Hành ép chân cậu xuống, đột nhiên cảm giác được có cái gì chọt vào mình, cúi đầu đã thấy cậu nhỏ của Miên Miên ngóc dậy.

     Lộc Miên muốn che mắt mình, nhưng cảm thấy phía dưới có biến, lại muốn đưa tay che phía dưới. Nghiêm Hành nói, “Còn chưa xong hết đâu, lần sau phải bù lại, còn phải tính thêm lãi. Hôm nay cha nuôi giúp con xử lý trước đã.” Nói đoạn hắn trực tiếp ôm cậu vào phòng tắm.

     Hôm sau tỉnh dậy, Lộc Miên chui vào phòng tắm rửa mặt. Thấy cổ mình có vết đỏ, cậu cởi quần áo ra xem. Bên dưới xương quai xanh có càng nhiều vết đỏ, tất cả đều là do Nghiêm Hành hôn mà ra… Nhìn chính mình trong gương phừng phừng hai má, cậu vội vàng mặc lại đồ rồi đi ra.

     Hôm nay Nghiêm Hành dậy muộn hơn, vẫn đang nằm trên giường. Nhìn cậu đeo cặp sách chuẩn bị đi học, Nghiêm Hành vẫy tay, “Lại đây.”

Lộc Miên quỳ gối xuống đất, ghé mặt vào bên giường, “Sao vậy?”

Nghiêm Hành rõ ràng chưa tỉnh ngủ, nói một câu khiến Lộc Miên đỏ cả mặt, “Hôn cha nuôi rồi đi.”

Lộc Miên nghĩ đến đêm qua mình có phản ứng, sáng nay lại vừa mới thấy dấu hôn khắp trên người, vốn đã xấu hổ lại càng thêm xấu hổ, giờ Nghiêm Hành lại còn ăn nói linh tinh! Cậu liền tiến tới, cắn một cái lên tai hắn, cắn xong bỏ chạy. Nghiêm Hành đau hừ một tiếng, nhóc con đã chạy mất dạng.

     Hôm nay Tiểu Lý đến tìm giáo viên chủ nhiệm, nói rõ mọi yêu cầu về ký túc xá, còn nói Lộc Miên thường chỉ ở trường buổi trưa, lúc nào sếp Nghiêm không về nhà thì cậu mới ở trường qua đêm. Hiện giờ chỉ còn khu ký túc xá của học sinh lớp 12 là còn trống phòng, mà điều kiện cũng tốt, Lộc Miên liền chọn một phòng.

     Trần Tục trở lại ký túc xá, không thấy ai nhưng giường sát vách đã kín đồ đạc mới chuyển đến. Dù chủ nhiệm lớp đã nói trước cho hắn rằng có vị thiếu gia nhà giàu muốn chuyển vào ở, kêu hắn chiếu cố một chút, nhưng Trần Tục không ngờ cậu này được chiều tới vậy – người khác trọ ở trường, cùng lắm là thêm cái chăn bông riêng, bột giặt và chút đồ vật thường ngày, nhưng cậu này thế mà có cả cái tủ lạnh cỡ nhỏ, đồ ăn vặt nhét tràn đây, đồ chơi cũng đầy giường, còn có cả gấu bông. Thật không biết là một học sinh cấp ba đến trọ hay là bé gái đi nhà trẻ!

     Trần Tục mặc dù trong lòng khinh bỉ, nhưng không tiện nói gì, chỉ lăn lên giường ngủ trưa. Vừa nhắm mắt lại đã nghe được tiếng mở cửa, chắc là vị thiếu gia kia về, hắn hé mắt ra nhìn thoáng qua.

Thân hình không cao lắm, bộ dáng rất đáng yêu.

Thấy hắn đang ngủ, Lộc Miên do dự một chút xem có nên chào hỏi không, cuối cùng chỉ nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường của mình. Cậu không tiện phát rồ, nhưng nhìn đống đồ chơi mũm mĩm phấn hồng cùng gấu bông trên giường, trong lòng cậu mạnh mẽ mắng Nghiêm Hành một lần, lại nằm sấp xuống nhắn cái tin, “Từ giờ trở đi không muốn nói chuyện với cha nuôi!”

     Nghiêm Hành thấy vậy, đang định hỏi xem có chuyện gì, Lộc Miên lại nhắn, “Không được trả lời tin nhắn, cũng không được gọi sang đây.”

Nghiêm Hành suy tư một chút, lúc này mà gọi liệu Lộc Miên có tức giận hay không. Cuối cùng hắn nhịn, chờ buổi tối về nhà lại đi hỏi chuyện tiểu tổ tông này.

     Lộc Miên ngủ dậy thì Trần Tục đã ra ngoài. Buổi tối cậu không đến, Trần Tục đoán là về nhà. Liên tiếp vài ngày sau cậu cũng chỉ đến ngủ trưa, hai người chưa có cơ hội nói chuyện. Mãi tới tuần thứ hai, Nghiêm Hành đi công tác, Lộc Miên mới chạy tới trọ ở trường.

     Thấy Lộc Miên, Trần Tục còn sửng sốt một chút. Cậu nói, “Em chào anh. Em là Lộc Miên.”

Trần Tục nghe cậu gọi “anh” mà không biết đáp làm sao. Ngay từ đầu chủ nhiệm nói sẽ có một cậu thiếu gia nhà giàu dọn vào, Trần Tục đã có ấn tượng không tốt đẹp gì, được chiều từ bé thì chắc không dễ ở chung. Nhưng mấy ngày nay Lộc Miên đều yên lặng, hôm nay mở miệng câu đầu tiên đã ngoan ngoãn gọi anh, Trần Tục cảm thấy có lẽ mình quá thành kiến rồi.

     Hắn trả lời, “Xin chào, anh là Trần Tục.”

Lộc Miên hỏi, “Ở ký túc xá trực nhật thế nào ạ?”

Lộc Miên đã hỏi bạn cùng lớp, bọn họ nói trọ ở trường là phải chia nhau trực nhật. Trần Tục khó hiểu nói, “Em không biết sao? Ngày nào cũng có người đến quét dọn, không phải là người nhà em gọi tới sao?”

     Từ ngày Lộc Miên bắt đầu vào ngủ trưa, mỗi ngày đều có người đến quét dọn, Trần Tục tưởng rằng Lộc Miên gọi tới. Nghe điệu bộ này thì rõ ràng cậu cũng không biết. Lộc Miên mím môi, “Chắc là cha nuôi em gọi tới.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành nói vậy nhưng cũng chẳng trở về sớm. 4 ngày sau đó hắn vẫn chỉ có thể tranh thủ gọi điện về trước khi Lộc Miên đi ngủ.

     Rốt cục xử lý xong công chuyện, Nghiêm Hành mới hộc tốc trở về. Hắn không nói cho Lộc Miên biết trước mình sẽ về hôm nay, mà chỉ lặng lẽ tới trường đón cậu.

     Đứng bên cạnh xe của mình, hắn nhìn từng tốp học sinh cấp ba tan học. Mãi mới thấy Lộc Miên khoan thai đi ra khỏi lớp cùng vài bạn học.

     “Lộc Miên, đó có phải cha nuôi cậu không thế?”

Lộc Miên nhìn sang hướng bạn mình chỉ, sau đó…

     Còn chưa kịp chào bạn, cậu đã chạy vụt đến chỗ Nghiêm Hành, “Cha nuôi!”

Nhìn Lộc Miên chạy về phía mình, Nghiêm Hành dang hay tay ra. Lộc Miên hưng phấn như là một con cún đã lâu không được gặp chủ nhân, nhào vào lòng Nghiêm Hành, khiến hắn lảo đảo một cái.

     Lộc Miên vừa ngẩng đầu đã được cha nuôi nhấc bổng lên khỏi mặt đất, “Cha nuôi sao lại tới đây.”

Lộc Miên giống như vừa lao vào tim hắn. Tách ra mấy ngày, kẻ chưa từng biết nhớ nhung là gì như Nghiêm Hành lại lần đầu tiên trong đời có cảm giác muốn cất Lộc Miên vào trong túi, đi đâu cũng mang theo, “Cha nuôi về sớm nên tới đón.”

     Hai người bạn vừa nãy của cậu tiến lên chào hỏi. Lộc Miên nhớ ra có bạn bè ở đây liền muốn xuống. Nghiêm Hành lúc này mới buông cậu ra.

     Lúc lên xe, Nghiêm Hành ôm Lộc Miên vào lòng, thủ thỉ bên tai, “Có nhớ cha nuôi không?”

Khoảng cách quá gần, Lộc Miên cảm thấy lỗ tai nhồn nhột một chút, nhịn không được ngửa ra sau, tựa lên chỗ ngồi. Nghiêm Hành không thấy Lộc Miên trả lời, cũng dán sát theo, cụng trán với cậu, che hết tầm nhìn của Lộc Miên rồi lại hỏi một lần, “Vẫn chưa trả lời cha nuôi?”

     Lộc Miên ngước mắt nhìn Nghiêm Hành, “Có nhớ.” Nói đoạn cậu ôm cổ hắn.

Hai người cách nhau quá gần, Nghiêm Hành cảm thấy bờ môi Lộc Miên như đang hấp dẫn hắn vậy. Mấy lần hắn nghĩ từ từ tiến đến cái con mẹ nó, trước tiên cứ chiếm lấy Lộc Miên đã rồi nói tiếp. Chính hắn cũng không ngờ mình còn có thể nhịn đến nước này… quả thực là nghẹn sắp chết rồi! Hắn nói, “Chỉ nói nhớ cha nuôi, không chứng minh sao?”

     Chứng minh? Lộc Miên cảm thấy mình nghe hiểu được ý của cha nuôi. Hai người lúc này đã kề sát như vậy, làm sao để thân mật hơn? Lộc Miên ma xui quỷ khiến hôn một cái ngoài miệng hắn. Nghiêm Hành cũng không ngờ Lộc Miên sẽ trực tiếp hôn mình, trong lòng mừng rỡ như điên. Cậu chỉ mới chạm nhẹ một cái đã rời đi, Nghiêm Hành sao có thể cứ như vậy bỏ qua? Hắn bế Lộc Miên ngồi lên đùi mình, cùng cậu đối diện nhau.

     “Qua loa vậy thôi sao?” Nghiêm Hành làm bộ không hài lòng. Lộc Miên chống tay lên đùi hắn, nhích lại gần hơn, “Qua loa đâu mà qua loa?”

Nói đoạn cậu lại kề môi lên môi hắn, nhưng không biết phải làm thế nào mới tính là không qua loa nên cậu không nhúc nhích nữa. Nghiêm Hành nhìn cậu, cậu cũng nhìn hắn.

     Lộc Miên cảm thấy có lẽ vậy là đủ lâu rồi, đang chuẩn bị đứng dậy thì Nghiêm Hành đột nhiên đè gáy cậu lại. Lộc Miên mở to mắt nhìn, còn chưa biết hắn định làm gì thì đã cảm giác được đầu lưỡi hắn vươn ra liếm lên môi mình. Lộc Miên không biết nên cử động hay không, nhưng Nghiêm Hành làm môi cậu nhột quá, cậu nhịn không được liếm môi một cái.

     Đầu lưỡi chạm vào nhau, Nghiêm Hành đột nhiên bất động, chỉ hé miệng chờ đợi. Lộc Miên ngồi dịch lên một chút, càng kề sát vào cha nuôi, còn giả bộ cắn môi hắn. Nghiêm Hành cười khẽ một tiếng, mặc cho Lộc Miên đá lưỡi lung tung trong miệng mình. Lộc Miên cảm thấy như lại bị cha nuôi chế giễu liền muốn trả đũa, câu lấy đầu lưỡi hắn rồi cắn. Nghiêm Hành cũng không tránh, chỉ ôm cậu càng chặt hơn.

     Lộc Miên không có kinh nghiệm hôn môi, căn bản chẳng hề có kỹ xảo gì đáng nói. Nhưng Nghiêm Hành bị cậu hôn tới mức cứng ngắc. Nếu không phải đang ở trên xe, hắn thật sự không biết mình có thể nhịn tiếp nổi hay không.

     Lộc Miên mỏi miệng rồi, cũng không biết dùng mũi lấy hơi mà hô hấp, bắt đầu thở hổn hển, nước bọt cũng ứa ra. Lộc Miên buông cha nuôi ra, nhìn môi hắn bị mình gặm cho đầy nước bọt và dấu răng.

     Nghiêm Hành đưa tay lau khóe miệng cậu. Không khí trong xe quá khác thường, cảm giác không như những lần trước cùng cha nuôi một chỗ. Như có thứ gì cuộn lên trong ngực cậu, Lộc Miên lúc này mới phát giác tiếng tim mình bịch bịch đập mạnh, trên mặt cũng càng lúc càng nóng, quá khó xử. Nghiêm Hành nãy giờ không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cậu, nhìn đến nỗi đầu óc cậu chết máy.

     Đưa tay che mắt Nghiêm Hành, cậu vừa bực tức nói, “Không được nhìn.”

Cậu vùi đầu vào vai hắn, Nghiêm Hành biết Lộc Miên xấu hổ, cầm tay cậu, “Không nhìn không nhìn.”

     Tiểu Lý nghe là biết phía sau đang làm gì, nhưng anh ta có một kỹ năng đặc biệt – tự hoá thân thành thùng rác, dù Nghiêm Hành ở phía sau làm gì thì anh ta cũng đều có thể giả vờ như không biết, chỉ chuyên tâm lái xe.

     Về đến nhà Nghiêm Hành trực tiếp ôm người lên lầu, Lộc Miên còn dúi mặt vào vai hắn không chịu ngẩng lên. Hắn cũng không ép buộc cậu, thuận thế ôm cậu cùng lăn ra giường. Một hồi lâu sau, Lộc Miên mới mở miệng, “Nặng chết mất, cha nuôi tránh ra đi.”

Lộc Miên không chịu xuống lầu, lúc này nhìn ai cậu cũng thấy ngượng, hai người ăn cơm trong phòng.

     Nghiêm Hành cũng không về thư phòng làm việc, đi ngủ cũng không về phòng mình, chỉ ở lỳ trong phòng Lộc Miên. Cậu làm bài tập, hắn ngồi một bên xem văn kiện, Lộc Miên viết xong, hai người lần lượt tắm rửa rồi cùng nằm vật xuống giường.

     Lộc Miên nằm úp trên giường, hai chân quơ trái quơ phải. Nghiêm Hành đưa tay vén áo cậu lên khiến Lộc Miên giật mình, “Cha nuôi làm gì vậy!”

“Để cha nuôi nhìn xem trên lưng khỏi chưa?”

“Sắp khỏi rồi.”

Nghiêm Hành liền đưa tay cởi từng cúc áo trước ngực cậu. Vết bỏng nắng trên lưng Lộc Miên đã khá hơn nhiều, không còn sưng, mụn nước cũng đã hết.

     Lộc Miên ngồi dậy định mặc áo lại. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm khiến cậu luống cuống chân tay, nhưng vẫn mạnh miệng hung dữ nói, “Cha nuôi nhìn đủ chưa?”

Hắn nhìn chưa đủ, nhưng cũng không nói ra. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm da thịt lộ ra của cậu, trắng nõn lại mảnh mai, hai viên đậu đỏ trên ngực cậu no đủ, hồng hào khiến hắn không thể dời mắt.

     Mặc áo lại xong, Lộc Miên đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cậu nằm sấp xuống bên cạnh Nghiêm Hành, “Cha nuôi, cho con trọ ở trường có được không?”

Nghiêm Hành còn đang mải tưởng tượng ra thân thể trần trụi của Lộc Miên lại đột nhiên nghe vậy, liền nói, “Vì sao?”

     Biết Nghiêm Hành không thích mình trọ ở trường, Lộc Miên vẫn đánh bạo nói, “Giờ nghỉ trưa quá ngắn nên không thể về nhà nghỉ ngơi, buổi chiều lên lớp lại ngủ gật. Với lại cuối tuần con sẽ về nhà. Dù sao trong tuần cha nuôi cũng đâu có ở nhà.”

Nghiêm Hành lại nghĩ tới thân thể trần trụi của cậu, hắn không hề muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ đó. Thấy Nghiêm Hành không nói lời nào, Lộc Miên nằm úp lên người hắn, chóp mũi chạm vào chóp mũi, “Có được hay không vậy, cha nuôi cha nuôi.”

Lộc Miên làm nũng, Nghiêm Hành rất muốn nói không được, nhưng hắn biết chỉ cần hắn dám nói không được thì cậu có thể lập tức khóc cho hắn xem. Vậy nên hắn không nói gì, chỉ tiếp tục im lặng nhìn cậu.

     Lộc Miên thấy làm nũng cũng không có tác dụng, nên dán sát tới cắn môi Nghiêm Hành. Trong lòng hắn lộp bộp một chút, vật nhỏ học xấu rồi! Lộc Miên biết Nghiêm Hành thích mình hôn hắn, liền có chút lấy lòng liếm liếm môi Nghiêm Hành.

     Nghiêm Hành xoay người đè lên cậu. Lộc Miên chưa kịp giãy dụa, Nghiêm Hành đã hung dữ hôn xuống, không gặm cắn lung tung như cậu mà triền miên mút mát. Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc như biến thành bùn nhão, túm chặt vạt áo hắn không buông. Nghiêm Hành chỉ cần chống mình ngồi dậy là có thể nhìn thấy ánh mắt mê ly và đầu lưỡi nhiệt tình đáp lại của cậu.

     Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên, đột nhiên cảm thấy có thể làm một giao kèo, “Được rồi, giữa trưa ở lại trường ngủ, buổi tối nhất định phải về nhà.”

Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc chết máy, nghe vậy mới tỉnh táo lại. Nghiêm Hành nói tiếp, “Nhưng bảo bối phải đồng ý với một điều kiện của cha nuôi.”

“Điều kiện gì?”

Nghiêm Hành vừa cởi quần áo Lộc Miên, vừa dùng ngón tay lướt khẽ từ trán cậu dần dần xuống dưới, “Để cha nuôi từ chỗ này…”, lướt tới ngực, rồi tới đùi cậu, “… hôn tới chỗ này.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành đẩy hết công việc hôm nay đi để có thời gian cho Lộc Miên. Ít có dịp Lộc Miên lên thành phố, nhưng cậu lại không hăng hái lắm, nhìn thấy Nghiêm Hành liền tránh né. Hắn biết cậu còn đang ngượng bởi chuyện mới vừa rồi.

     Lúc này Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên trước mắt, khát vọng độc chiếm và khống chế cậu dâng lên trong lòng chưa bao giờ mạnh mẽ như vậy. Cảm giác này giống như muốn phá lồng ngực hắn thoát ra, cuồng nhiệt lại hân hoan. Vừa rồi hắn vắt óc nghĩ hết lời để chữa ngượng cho cậu, không ngờ Lộc Miên chỉ là một tờ giấy trắng trong mấy chuyện phát dục này, ngoài xấu hổ ra thì căn bản chẳng hiểu gì cả.

     Cảm giác phạm tội và cảm giác thoả mãn chưa từng mãnh liệt như vậy. Hắn muốn từ từ tiến triển, để trong thế giới tình cảm của Lộc Miên chỉ có một mình hắn, Lộc Miên không hiểu cũng không sao hết. Nghiêm Hành khuyên bảo một hồi lâu, Lộc Miên rốt cục chịu để hắn ôm, “Bé ngoan, cha nuôi mang con ra ngoài ăn cơm có được không? Sau này đi học rồi sẽ ít có thời gian gặp mặt cha nuôi hơn.”

     Lộc Miên vẫn khá thích cha nuôi, Nghiêm Hành nói vậy khiến cậu lại mềm lòng không nỡ. Cậu liền nắm lấy tay Nghiêm Hành. Đến trung tâm thương mại, Nghiêm Hành dắt Lộc Miên vào cửa hàng.

     Gần đây cậu bị Nghiêm Hành ôm nhiều thành quen, hễ có chuyện gì là hắn lại trực tiếp ôm cậu mà dỗ dành. Nhưng bây giờ đang ở cửa hàng, xung quanh lại đông người, Lộc Miên chắc chắn không thể để hắn ôm, chỉ nắm tay hắn, hết nhìn đông lại nhìn tây.

     “Đi học cần dùng đến cái gì, bây giờ chúng ta đi mua.”

     Lộc Miên quay đầu nhìn hắn một cái, “Dì bảo mẫu đã chuẩn bị cả rồi.”
     “Vậy mua quần áo và đồ chơi đi.”

      Thật ra, Nghiêm Hành không biết phải làm sao để lấy lòng một đứa bé. Những bạn giường trước kia đều thích tiền, sổ đỏ, kim cương, nhưng những cái này Lộc Miên cũng không dùng tới.

     Cậu nói, “Trong tủ treo đầy quần áo mới rồi, con từng này tuổi còn muốn đồ chơi gì nữa.” Nói đoạn cậu lại liếc Nghiêm Hành một cái. Hắn đúng là không nghĩ ra nên mua gì. Lúc này đột nhiên có ai đó gọi Lộc Miên.

     Triệu Kỳ và Bành Duệ rủ mấy nữ sinh đi chơi, đang túm tụm lại một chỗ bàn xem ăn cơm ở đâu thì một nữ sinh tinh mắt nhìn thấy Lộc Miên, cả đám liền đi tới chào hỏi.

     Nghiêm Hành quá chói mắt, bộ dáng đẹp trai lịch lãm, lại thêm khí chất trầm ổn, quả đúng là loại hình mà những nữ sinh trung học thích nhất. Bọn họ hoa mắt nhìn Lộc Miên nắm tay hắn, không biết hắn nói cái gì, bị Lộc Miên lườm một cái.

     Một nữ sinh bắt chuyện trước, “Lộc Miên đây là anh của cậu sao? Thật đẹp trai.”

Lộc Miên vội giải thích, “Không phải, đây là cha nuôi tớ.” Nói xong còn nhỏ giọng giới thiệu với Nghiêm Hành rằng đây là các bạn học của mình.

Nghiêm Hành nhìn bọn họ, “Xin chào, chú là cha nuôi của Lộc Miên, họ Nghiêm, tên là Nghiêm Hành.”

     Mấy nữ sinh lập tức xôn xao thì thầm với nhau, oa thật là đẹp trai á, giọng nói cũng thật là hay á,… những lời này đều bị Lộc Miên và Nghiêm Hành nghe thấy. Một nữ sinh lại kinh ngạc nói, “Cha nuôi của Lộc Miên thật trẻ.”

     Nghiêm Hành từ đầu đến cuối luôn mỉm cười nhìn mấy bạn nhỏ này. Xem ra Lộc Miên cũng rất được mọi người chào đón, là những nữ sinh, bọn họ đều muốn rủ cậu cùng đi chơi. Lộc Miên căng thẳng siết tay Nghiêm Hành, “Hôm nay không được đâu, cha nuôi cố tình nghỉ việc để đi với tớ, ngày mai cha nuôi lại bận rồi.”

Nghiêm Hành có chút kinh ngạc. Bạn đồng lứa mời đi chơi, lại còn là nữ sinh, vậy mà Lộc Miên lại ưu tiên hắn trước.

     Mấy nữ sinh đều thở dài tiếc nuối. Triệu Kỳ có chút tự ái, hẹn gái đi chơi lại bị Lộc Miên đoạt hết sự chú ý, liền mở miệng mỉa mai, “Lộc Miên lớn như thế mà ra ngoài còn dắt tay cha nuôi à.”

     Lộc Miên bị nói đỏ cả mặt, thật ra cậu đã để ý từ lâu rằng chỉ có bọn nhóc con mấy tuổi mới hay nắm tay người lớn. Cậu vội hất tay Nghiêm Hành ra, cha nuôi cũng không giận dỗi, còn chiếu cố mặt mũi cho cậu, “Miên Miên mới đến thành phố, sợ lạ đường lạ cái ấy mà.”

Mấy nữ sinh cũng không cảm thấy có gì không bình thường, chỉ nói, “Vậy chúng cháu đi trước nhé, hẹn gặp lại nha.”

     Chào bọn họ xong, Nghiêm Hành đưa Lộc Miên đi ăn cơm. Vừa định dắt tay lại bị Lộc Miên né tránh, còn phải nghe lời chính nghĩa, “Về sau không cho cha nuôi dắt tay, trẻ con mới dắt cần người lớn dắt tay.”

Nói đoạn cậu liền đi trước mấy bước, Nghiêm Hành theo sau, trong lòng thầm mắng mấy đứa nhóc kia ngàn vạn lần, miệng lại dỗ dành, “Con có biết đường không? Nếu bị lạc cha nuôi sẽ lo chết mất.”

     Quả thực không biết đường, Lộc Miên ngừng lại nhìn Nghiêm Hành, Nghiêm Hành tưởng là có thể nắm tay tiếp được rồi, Lộc Miên lại nói, “Cha nuôi đi lên trước đi.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Nghiêm Hành còn muốn khuyên nhủ một chút, Lộc Miên không muốn nghe. Lần nào nghe cha nuôi nói xong cậu cũng cảm thấy hắn nói có lý, nhưng cậu thật sự cảm thấy mình lớn như vậy rồi, đi đường còn nắm tay cha nuôi thì kỳ quá. Cậu liền ngắt lời Nghiêm Hành, “Mau lên.”

     Nghiêm Hành hết cách, đành tiến lên phía trước, cứ đi mấy bước lại ngoái đầu lại nhìn xem Lộc Miên có theo kịp không. Nhiều lần như vậy cậu cũng mềm lòng, nhưng vì mặt mũi nam tử hán nên vẫn cố chịu đựng.

     Hai người đi vào một nhà hàng kiểu Trung, trang trí rất có gu. Nhìn Lộc Miên nhu thuận ngồi ăn bên cạnh mình, Nghiêm Hành nói, “Miên Miên, thật sự không chịu để cha nuôi nắm tay nữa sao?”

Lộc Miên không nói gì, cũng không nhìn hắn. Hắn lại nói, “Bảo bối, cha nuôi đau lòng quá.” Nói đoạn hắn buông đũa xuống, thở dài thườn thượt, làm bộ làm tịch như người già neo đơn bị con cái vứt bỏ, khổ sở đến không nuốt nổi cơm.

     Lộc Miên rốt cục nhịn không được nhìn hắn một cái, lau miệng cân nhắc một chút, “Vậy lúc nào không có người thì nắm.”

Được rồi, mỗi người lui một bước, Nghiêm Hành vẫn xem như không thiệt gì.

     Mặc dù Lộc Miên nói không thiếu cái gì, Nghiêm Hành vẫn mua tất cả những gì hắn có thể nghĩ ra, lúc Tiểu Lý đến đón phải sắp xếp vào cốp sau xe thành một ngọn núi nhỏ. Về nhà, Nghiêm Hành căn bản không định trở lại phòng mình, mà đi theo về phòng Lộc Miên.

“Cha nuôi, con đi tắm đây.”

“Đi đi.”

Lộc Miên nghe vậy tưởng là Nghiêm Hành sẽ về phòng hắn. Nhưng cha nuôi lại chờ ngay bên ngoài phòng tắm của cậu. Lộc Miên tựa vào bồn tắm, đột nhiên cảm thấy trên lưng đau rát, muốn nhìn nhưng xoay đầu cũng không thấy. Cậu cuống quít hô lên, “Cha nuôi, cha nuôi.”

     Nghiêm Hành liền đi vào phòng tắm, “Làm sao vậy?”

“Lưng rát quá.”

Lộc Miên trần chuồng đứng lên trong bồn tắm. C-him nhỏ ẩn ẩn hiện hiện trước mắt Nghiêm Hành… Nếu không phải Lộc Miên kêu đau thì hắn đã không thể nào dời mắt được. Hắn vội nhìn lưng cậu, trên làn da trắng nõn có một một mảng lớn đỏ lên, còn có mấy nốt mủ. Lộc Miên vừa đau vừa ngứa liền với tay muốn sờ, Nghiêm Hành vội túm chặt tay cậu, “Đừng nặn.”

     Hắn bế cậu lên, gọi bác sĩ đến. Lộc Miên nằm sấp trên giường, trên lưng bỏng rát, tay bị Nghiêm Hành nắm chặt không cho cào. Lộc Miên khó chịu cúi đầu khóc rấm rứt. Nghiêm Hành mặc cho cậu quần đùi, không dám cho mặc áo.

     Nghiêm Hành dỗ thế nào cậu vẫn khóc, hắn bế cậu lên, để cậu ghé vào vai hắn. Biết Nghiêm Hành muốn tốt cho mình, nhưng cậu vẫn rất ngứa rất khó chịu, không biết phát tiết thế nào liền cắn một cái lên cổ Nghiêm Hành. Nghiêm Hành xúyt xoa một tiếng than đau, nghe vậy Lộc Miên lại áy náy, vươn đầu lưỡi liếm liếm chỗ vừa cắn. Nghiêm Hành bị cậu liếm, súyt thì không chịu nổi.

     Bác sĩ nói đây là do bị bỏng nắng trong lúc huấn luyện quân sự. Lúc ấy có lẽ không phát hiện ra, lại thêm mồ hôi, cuối cùng thành ra nhiễm trùng. Bác sĩ căn dặn tuyệt đối không được gãi, tắm rửa cũng phải tránh làm ướt nơi đó.

     Lộc Miên uống thuốc, nằm lỳ trên giường, Nghiêm Hành bôi thuốc cho cậu, lại nhẹ nhàng quạt gió để thuốc khô nhanh, Lộc Miên lúc này mới đỡ ngứa. Lúc này có chút buồn ngủ, Lộc Miên nắm góc áo Nghiêm Hành, miệng rầm rì gì nói muốn cha nuôi ngủ bên cạnh.

     Nghiêm Hành hôm sau phải tự mình đi tới thành phố khác công tác. Lộc Miên tỉnh dậy thì hắn đã đi rồi, trong nhà trống vắng. Cậu chán chường trôi qua một ngày, quần áo sách vở lên lớp ngày mai đều đã có người chuẩn bị cho. Lúc bảo mẫu tới tắm rửa thoa thuốc cho cậu, Lộc Miên rất nhớ Nghiêm Hành. Một ngày này dài lê thê lại tẻ nhạt trôi qua. Buổi tối cậu nằm lỳ trên giường, sắp mười giờ liền cầm điện thoại lên.

     Lúc này Nghiêm Hành chắc đã hết bận rồi, gọi sang chắc sẽ không quấy rầy đến hắn. Nghiêm Hành bắt máy, Tiểu Lý và thư ký báo cáo đang báo cáo giở chừng liền được hắn cho nghỉ ngơi một chút.

     “Alo, cha nuôi.”

Nghe thấy giọng nói mềm mại của Lộc Miên, cả người Nghiêm Hành lập tức giãn ra, bộ dáng giương cung bạt kiếm vừa rồi biến mất. Hắn nới lỏng cổ áo, ngồi phịch xuống ghế sô pha, khẽ mỉm cười, “Miên Miên, còn chưa ngủ sao, ngày mai không phải là bắt đầu đi học sao?”

Lộc Miên có chút nũng nịu nói, “Cha nuôi hôm nay chưa gọi điện thoại về nhà.”

     Nghiêm Hành từ sáng tới giờ bị mấy ông chủ ở đây vây quanh, báo cáo đến bây giờ còn chưa nghe xong, Hắn ném văn kiện trong tay sang một bên, “Cha nuôi bận quá, thật xin lỗi bảo bối.”

Tiểu Lý biết tiểu thiểu gia gọi điện tới, đoán chừng không cúp máy nhanh được, liền kêu thư ký ra ngoài trước. Thư ký bình thường không xử lý chuyện sinh hoạt của Nghiêm Hành, vô cùng tò mò, “Anh Lý, vừa rồi là con nuôi của sếp sao?”

Tiểu Lý đau đầu, “Cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

     Nghiêm Hành hỏi, “Hôm nay thoa thuốc chưa?”

“Thoa rồi, còn hơi ngứa thôi.”

Nghiêm Hành vội nói, “Bảo bối tuyệt đối đừng gãi.”

Lộc Miên hừ hừ hai tiếng, “Cha nuôi có ở đây thì tốt rồi, có thể giúp con thổi một chút.”

     Nghiêm Hành trong lòng mềm nhũn, nghe Lộc Miên nũng nịu mà hắn chỉ hận không thể lập tức trở về nhà. Nhưng công việc bên này còn chưa xử lý xong.

“Ngoan, Miên Miên, cha nuôi sẽ sớm trở về.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Đi học quân sự ở trường cấp 3 mất 1 tuần, chủ yếu là làm dáng nên không quá mất sức, nhưng học sinh phải mặc đồng phục rằn ri, tập ở thao trường dưới thời tiết rất nóng bức.

     Không ít học sinh bị sạm đen, đặc biệt là nữ sinh, ai cũng kêu khổ thấu trời. Lộc Miên cũng cảm thấy thật mệt mỏi, mỗi ngày đều phải đứng mấy tiếng, nhưng cậu lại không bị đen. Qua mấy ngày nay, bạn học đã dần làm quen với nhau, Lộc Miên đẹp mắt, không ít nữ sinh thích ra bắt chuyện.

     Lộc Miên mỗi ngày tan học đều có xe sang đưa đón, rất nhiều bạn cùng lớp cũng đã thấy, ai tinh mắt còn chú ý tới giày của cậu, bởi vì ba đôi cậu từng đi đều có giá trên dưới một vạn, bán đi một đôi cũng đủ trang trải tiền học cả năm thậm chí cả tiền sinh hoạt mấy năm.

     Nhưng Lộc Miên không biết, đổi giày mỗi ngày là vì đi tập quân sự quá nóng, hôm nào cậu cũng ra đầy mồ hôi. Từ khi đến ở cùng cha nuôi, giày dép quần áo đều là cha nuôi sai người mang tới, chật kín cả tủ, quần áo trước kia của cậu đã bị chen xuống tận đáy tủ.

     Huấn luyện một tuần rốt cục kết thúc. Cuối tuần, Lộc Miên dậy từ 6h, hết ngày lại 9h đi ngủ, căn bản không thấy mặt Nghiêm Hành. Cậu cảm thấy có chút nhớ cha nuôi.

     Mặc dù không thấy mặt, nhưng dù về nhà khuya tới đâu, Nghiêm Hành đều sẽ đến phòng Lộc Miên ngắm cậu ngủ. Hắn nhịn không được cúi xuống, cho cậu một nụ hôn ngủ ngon. Trong lòng mang tư tâm, hắn chỉ hôn lên trán, những chuyện càng thân mật hơn lại muốn đợi cậu tỉnh dậy mới làm.

     Ngày mai không cần tập, có thể ngủ nướng. Lộc Miên muốn gặp cha nuôi, cho nên cậu tắm rửa, gọi cho cha mẹ Lộc từ sớm rồi nằm trên giường ngẩn người, chờ hắn về nhà. Nghiêm Hành dù đêm nào cũng về khuya, nhưng hàng ngày Lộc Miên làm gì cũng có người báo cáo tỉ mỉ cho hắn.

     Lộc Miên chờ mãi, đến lúc mí mắt díp hết vào nhau, cậu vẫn không chịu đi ngủ. Gần 12h, nghe có tiếng ai lên lầu, Lộc Miên biết Nghiêm Hành về, đang gật gà gật gù lập tức tỉnh. Cậu chạy chân trần ra mở cửa. Nghiêm Hành còn chưa thấy rõ ràng đã bị Lộc Miên nhào vào trong lòng, “Cha nuôi!”

     Nghiêm Hành cảm giác như đã quá lâu không được nghe giọng Lộc Miên vậy. Hắn bế bổng cậu lên. Lộc Miên thức khuya như vậy chờ hắn về, còn bổ nhào vào lòng hắn, lại ngọt ngào mềm mại gọi hắn là cha nuôi, Nghiêm Hành cảm giác trong lòng thật sự sắp tan chảy.

“Muộn như vậy mà chưa ngủ sao.”

     Lộc Miên ôm cổ Nghiêm Hành cổ, “Ngày mai không phải đi tập quân sự, nhưng dậy muộn thì lại không thấy mặt cha nuôi.”

Nghiêm Hành bế Lộc Miên lên giường rồi đè lên cậu.

     Hắn vùi đầu vào vai Lộc Miên. Mấy ngày nay rượu chè xã giao liên tục, tuy không phải uống nhiều nhưng trên người hắn nồng nặc mùi khói. Nghe hương sữa tắm trên người cậu, hắn nhịn không được hít thật sâu một hơi, sau đó mới buông Lộc Miên ra.

“Cha nuôi tắm rửa cái đã, kẻo lại ám mùi khói lên người con.”

     Nghiêm Hành không về phòng của mình mà kêu Lộc Miên đi lấy giúp đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm của cậu. Hắn tắm xong đi ra thấy Lộc Miên vẫn đang ngoan ngoãn ngồi chờ mình trên giường.

     Nghiêm Hành ngồi xuống bên cạnh cậu, “Miên Miên, tập quân sự có mệt không?”

Lộc Miên nghĩ nghĩ, “Chỉ là đứng lâu nên chân đau.”

Nghiêm Hành nắm chân cậu, nhẹ nhàng xoa bóp, “Cha nuôi chưa bao giờ hầu hạ ai như vậy đâu. Bảo bối không ban thưởng gì sao?”

Lộc Miên không biết có thể ban thưởng gì, đứng dậy ôm cổ hắn rồi hôn một cái thật kêu lên mặt hắn. Nghiêm Hành bị chọc cười, ôm cậu lăn ra giường, lại cụng trán với cậu, “Có nhớ cha nuôi không?”

Lộc Miên có chút tủi thân, đã một tuần không thấy mặt Nghiêm Hành, nhưng ngoài miệng cậu cũng không chịu thừa nhận, “Con mới không thèm nhớ cha nuôi.”

Nghiêm Hành cũng không tức giận, “Cha nuôi nhớ con.” Nói đoạn hôn một cái lên chóp mũi cậu.

     Lộc Miên từng này tuổi đầu mới chỉ thân mật như vậy với cha mẹ khi còn bé, nhưng cha nuôi gần gũi với cậu cỡ nào đi nữa cũng không khiến Lộc Miên có cảm giác bài xích. Nhất là trong ban đêm tĩnh lặng, cha nuôi thấp giọng thủ thỉ, hỏi cậu có nhớ hắn không… Từ một nơi sâu thẳm nào đó trong lòng cậu có một cảm giác rung động không dám lộ ra. Lộc Miên cũng không hiểu rõ, nhưng cậu rất thích.

     Nghiêm Hành ôm cậu vào lòng, “Tối nay cha nuôi ngủ cùng con được không?”

Lộc Miên ngoài miệng nói, “Tùy cha nuôi,” nhưng đã tự giác lăn đến bên cạnh, gác chân lên lưng hắn. Lộc Miên đêm nay ngủ rất sâu, có lẽ là vì có Nghiêm Hành bên cạnh.

     Tỉnh dậy, Lộc Miên ngồi đần mặt trên giường. Nghiêm Hành vẫn đang ngủ. Lộc Miên vừa tức vừa hoảng – cậu nằm mơ, mơ thấy bị ai đó làm chuyện xấu, nhưng cậu thấy không rõ lắm đó là ai, lúc tỉnh dậy bên dưới đã cứng ngắc…

Lộc Miên lần đầu tiên gặp phải chuyện này. Cậu muốn vạch ra nhìn xem, nhưng Nghiêm Hành ngủ ngay bên cạnh, cậu không dám. Ngồi ngốc một hồi, bên dưới đã không chịu nổi nữa, Lộc Miên đành phải len lén chui vào chăn. Cậu vừa sờ đến chỗ đó của mình thì đột nhiên cha nuôi đột nhiên nói chuyện. Nghiêm Hành đã tỉnh dậy một lần, nhưng biết Lộc Miên được nghỉ hôm nay nên chỉ gọi cho Tiểu Lý kêu cậu ta hoãn hết công việc hôm nay của mình, rồi lại ôm Lộc Miên ngủ tiếp.

     Lần này tỉnh dậy, thấy trong chăn đùn lên một đống lớn, không biết Lộc Miên chui vào chăn làm cái gì, hắn hỏi, “Miên Miên, đang làm gì vậy?”

Lộc Miên giật mình nhảy dựng, Nghiêm Hành nói đoạn cũng vén chăn lên xem. Lộc Miên khó thở, kêu lên, “Không được nhìn.”

Nghiêm Hành bị cậu hét mà tỉnh cả ngủ. Lộc Miên đưa lưng về phía hắn nhưng sống chết không chịu xoay người lại.

     Nghiêm Hành không yên tâm, trực tiếp ôm người đứng dậy xem. Lộc Miên một tay che che úp úp không cho hắn nhìn, một tay đưa lên đòi che mắt hắn. Nghiêm Hành bắt được tay cậu, liền thấy vật nhỏ thẳng tắp kia. Hắn còn chưa lên tiếng, Lộc Miên đã khóc lên, hắn lập tức luống cuống tay chân, ôm lấy cậu dỗ dành, “Khóc cái gì?”

     Lộc Miên mình cũng không biết mình khóc cái gì, chỉ cảm thấy bị cha nuôi nhìn thấy, rất xấu hổ. Nghiêm Hành đưa tay nắm lấy vật nhỏ kia, bắt đầu trên dưới xoa nắn. Lộc Miên có chút mất tự nhiên, “Mau thả con ra.” Nói đoạn còn bị sặc nước miếng.

     Nghiêm Hành đương nhiên không buông ra, tay vẫn mân mê không ngừng, còn ghé vào bên tai cậu an ủi, “Chuyện này không có gì phải xấu hổ. Con trai tới tuổi này ai cũng như vậy, để cha nuôi dạy con.”

Lộc Miên lúc này mới ngừng khóc, “Cha nuôi… Cũng từng bị như vậy sao?”

Bàn tay Nghiêm Hành thật dịu dàng an ủi, Lộc Miên cũng nhịn không được hừ ra thành tiếng. Nhìn phản ứng của cậu, hắn rất kiên nhẫn trả lời, “Đúng vậy, ngoan, bảo bối, cứ hưởng thụ đi.”

     Mặc dù Nghiêm Hành nói vậy, Lộc Miên vẫn có chút xấu hổ không chịu nổi, mấy lần muốn khép chân lại, nhưng đều bị Nghiêm Hành cản trở. Bàn tay hắn mang đến cảm giác càng lúc càng mãnh liệt, Lộc Miên liền ư ư a a kêu lên, cả người mềm nhũn trong lòng hắn.

     Nhìn Lộc Miên đỏ mặt, bờ môi mấp máy không nói nổi một câu đầy đủ, chỉ có thể đứt quãng gọi cha nuôi, Nghiêm Hành cảm thấy mình thật sự là nhịn quá giỏi rồi. Chính hắn cũng nghĩ không thấu, mình muốn một bé trai là chuyện rất đơn giản, không cần trăm phương ngàn kế nhận con nuôi, còn che chở như bảo bối thế này. Trước kia, chỉ cần hắn muốn lên giường, mềm không được thì cứng cũng được, không gì là không thể dùng tiền xử lý êm đẹp. Nhưng với Lộc Miên lại không thể, hắn cứ nhất định phải xem cậu như tâm can bảo bối mà sủng ái. Từ khi coi trọng Lộc Miên, dù ai tặng người lên giường hắn, hắn đều không muốn, đến giờ đã cấm dục hơn một tháng.

     Nghiêm Hành vẫn sợ dọa đến cậu. Lần này dù Lộc Miên có thể xem như tự mình dâng tới cửa, Nghiêm Hành cũng không dám làm gì quá mức. Hắn cố nén xuống khát vọng muốn đặt Lộc Miên dưới thân mình. Cuối cùng Lộc Miên run rẩy toàn thân, nắm lấy cánh tay hắn mà siết, rồi tiết ra trong tay hắn. Cậu thở hổn hển nhìn Nghiêm Hành, “Cha nuôi.”

Lộc Miên cũng không biết nên nói cái gì. Nghiêm Hành đặt cậu lên giường, hôn một cái lên trán cậu rồi nhắm mắt lại, hắn hít sâu một hơi, “Cha nuôi đi rửa tay một chút, ngoan.”

     Trong toilet, Nghiêm Hành cảm thấy mình như là thanh niên lần đầu yêu đương vậy. Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Lộc Miên, hắn yên lặng đánh máy bay. Lúc bắn ra, Nghiêm Hành cũng tự mình thấy buồn cười – lần gần nhất hắn phải dùng tay phải thế này đã là chuyện của bao nhiêu năm trước.

     Ra khỏi toilet, thấy Lộc Miên im thít trốn trong chăn, Nghiêm Hành trực tiếp kéo cậu ra ngoài mà ôm vào lòng. Lộc Miên mặt mũi ửng hồng, không dám nói gì.

“Lần sau còn muốn cha nuôi giúp nữa không?”

Lộc Miên tức thì đỏ bừng cả tai, “Cắn chết cha nuôi!” Nói xong còn thật sự cắn lên vai hắn…

Nghiêm Hành cũng không tức giận, chỉ vỗ mông cậu một cái, “Ngoan, lần sau cha nuôi sẽ dạy con tỉ mỉ.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Tiểu Lý lái xe đến đón Lộc Miên. Ban đầu cậu rất hưng phấn, nhưng lát sau bắt đầu say xe. Có nhiều đoạn đường đất khó đi, hơn nữa cậu ít khi ngồi ô tô, say đến nỗi xanh cả mặt. Tiểu Lý tắt điều hoà không khí, nói, “Tiểu thiếu gia, tôi giúp cậu mở cửa sổ nhé.”

     Lộc Miên ghé vào cửa sổ mới dễ chịu hơn một chút. Tiểu Lý không dám đi nhanh. Cuối cùng cậu vẫn nhịn không được, “Chú Lý, dừng lại một chút.”

Lộc Miên mở cửa xe, nôn ngay tại ven đường. Ngủ không được, cậu chỉ có thể nhắm chặt hai mắt chịu đựng. Mấy tiếng sau rốt cục tiến vào thành phố, Lộc Miên ngơ ngơ ngác ngác nhìn những toà nhà chọc trời ngoài cửa sổ. Lý trợ lý gọi điện thoại, nói, “Ông chủ, tôi đã đón tiểu thiếu gia, trên đường cậu ấy say xe nên đến muộn một chút.”

     Nghiêm Hành mặc dù bận nhiều việc, không có thời gian tự mình đi đón, nhưng hắn đã đẩy hết lịch hẹn đi để chờ cậu trước cửa nhà. Nhìn Lộc Miên bẹp dúm trên ghế, hắn sốt ruột vô cùng, biết vậy đã cho trực thăng đi đón. Đứng cạnh cửa xe, Nghiêm Hành giang hai tay về phía cậu, “Miên Miên.”

Nghe giọng hắn, Lộc Miên mới nhẹ nhàng mở mắt ra, vô cùng đáng thương hô một tiếng, “Cha nuôi.”

Say xe khiến cậu cảm thấy rất tủi thân, giọng đã có chút nức nở. Cậu mềm nhũn bổ nhào vào ngực hắn. Lộc Miên nhỏ con, Nghiêm Hành ôm cậu lên như ôm đứa con nít. Lộc Miên ôm cổ hắn, gục đầu vào vai hắn.

     Biệt thự của Nghiêm Hành thuộc một khu nổi danh trong thành phố. Người giúp việc kéo nhau ra xem vị tiểu thiếu gia mới, nhưng cậu ỉu xìu như mèo ốm, chỉ ngước mắt lên nhìn một chút, thấy quá đông người lại vùi đầu vào vai Nghiêm Hành. Lộc Miên cảm thấy nhà Nghiêm Hành thật lớn, thật nhiều người, mặc dù hiếu kỳ, nhưng bây giờ cậu không có sức mà tò mò gì nữa.

     Ôm cậu lên lầu, Nghiêm Hành gọi người bưng đồ ăn lên.

     “Miên Miên, đây là phòng của con. Phòng của cha nuôi ở bên cạnh, đối diện là thư phòng.”

Lộc Miên ừm một tiếng, gian phòng này đã được Nghiêm Hành cho người trang trí lại, còn dặn dò là cho bạn nhỏ ở, hơn nữa còn tự mình giám sát. Bên thiết kế kêu hắn chọn giữa hồng và lam để làm màu chủ đạo, Nghiêm Hành chọn hồng.

     Sửa sang xong, hắn rất hài lòng, hào hứng ôm Lộc Miên tới bên cửa. Lộc Miên nhìn cả căn phòng màu phấn hồng mà đau cả mắt. Say xe vốn đã khó chịu, cậu cảm thấy Nghiêm Hành đang cố ý chơi xấu mình, tủi thân kêu lên, “Con không muốn như này, con muốn đến trường ở.”

Nghiêm Hành cũng không biết đã đụng chạm phải chỗ đau gì của cậu, Lộc Miên vừa rồi còn giống như con cừu con, lúc này tại sao đột nhiên lại nổi nóng, “Làm sao vậy, vừa rồi vẫn còn ok mà?”

     Lộc Miên tức không nhịn nổi, đánh hai cái lên bả vai hắn, “Đây là phòng cho bé gái ở.”

Nghiêm Hành quả thật chưa nghĩ tới vấn đề này, chẳng qua hắn cảm thấy rất hợp với Lộc Miên. Hắn đành phải giả bộ đáng thương, để Lộc Miên khỏi đòi đến trường ở, “Cha nuôi vừa trở về từ thị trấn S đã đặc biệt tìm người sửa chữa, ngày nào cũng đến giám sát đó, chỉ là không ngờ Miên Miên không thích.”

     Hắn còn tỏ vẻ thổn thức một chút, Lộc Miên đột nhiên cảm thấy mình thật không ra gì, cha nuôi mỗi ngày bận rộn như vậy mà còn để bụng những chuyện lông gà vỏ tỏi thế này… Nghiêm Hành thấy vẻ mặt áy náy của cậu, lại nói, “Dù sao cũng là tấm lòng của cha nuôi, Miên Miên tạm ở được không? Nếu thực sự không thích thì sang phòng bên cạnh ngủ cùng cha nuôi cũng được. Trọ ở trường cũng không phải là đơn giản như con nghĩ đâu.”

     Lộc Miên sợ Nghiêm Hành thương tâm, lập tức đổi giọng, “Không trọ ở trường nữa, thế này cũng rất tốt, cảm ơn cha nuôi, con rất thích.”

Nghiêm Hành bán thảm thành công, ôm cậu đi vào phòng. Nghiêm Hành lúc đầu muốn ăn cơm trước, Lộc Miên lại sống chết đòi đi tắm trước, hắn không lay chuyển được, đành kêu người giúp việc cất thức ăn, chờ cậu tắm xong lại mang ra hâm nóng, còn hắn chờ trong phòng Lộc Miên.

     Người giúp việc trong nhà đều được một phen sáng mắt – chưa từng thấy ai ra lệnh được cho Nghiêm Hành như vậy. Thật ra tất cả bọn họ đều ngầm hiểu với nhau, trước kia Nghiêm Hành cũng từng bao nuôi tình nhân, cũng rất thích mang về nhà. Nhưng loại người tiếu lý tàng đao như hắn dù có thích người ta tới mấy cũng phải là người ta ngoan ngoãn nghe lời hắn. Nghiêm Hành không thích cái gọi là trò chơi tình yêu, hắn không rảnh vờn nhau với đám người đó, nên bọn họ cũng đều thức thời. Giờ vị tiểu thiếu gia này dù Nghiêm Hành gọi là con nuôi, nhưng mọi người đều hiểu hắn tính toán thế nào, chỉ không ngờ Nghiêm Hành lại chiều cậu ta như vậy.

     Áo ngủ cũng là Nghiêm Hành chuẩn bị, có mũ lại có cả 2 cái tai nhỏ. Lộc Miên không thích, nhưng lại sợ cô phụ tâm ý của cha nuôi nên cậu không dám từ chối. Tắm rửa xong liền đói, cậu chạy đến ngồi cạnh cha nuôi, đồ ăn lập tức được bưng lên.

     Theo lý thuyết thì Lộc Miên đang vào tuổi lớn, nhưng dáng vóc cậu lại nhỏ con. Lộc Miên thích lạnh, chỉ mặc quần đùi và áo lót, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sa lon mà chân cũng không thể hoàn toàn chạm đất, hai cái đùi quơ trái quơ phải, Nghiêm Hành nhìn mà tâm tư nhộn nhạo.

     Đồ ăn được dọn lên bàn, Nghiêm Hành mới kéo cậu dậy. Lộc Miên không kén ăn, cho cái gì ăn cái đó. Nghiêm Hành hỏi gì cậu cũng ngoan ngoãn trả lời. Lộc Miên nhìn hắn, “Cha nuôi có muốn đưa con đi nhập học không?”

Nghiêm Hành khẽ gật đầu, Lộc Miên bĩu môi nhưng trong lòng cao hứng gần chết, ngoài miệng còn tỏ vẻ không quan trọng, “Cha nuôi không phải bận lắm sao?”

Biết vật nhỏ này lại định làm khó mình, Nghiêm Hành nhận sai trước, “Bận rộn mấy cũng phải xử lý xong chuyện học hành của con đã.”

     Ngày khai giảng, hiệu trưởng tự mình ra tiếp Nghiêm Hành và Lộc Miên. Lộc Miên tưởng phụ huynh cùng đến nhập học thì chỉ là đi cùng và xách cặp hộ mình, trước kia cùng lắm thì Lộc Diệp chỉ gặp chủ nhiệm lớp một chút, căn bản không biết lần này phụ huynh còn gặp cả hiệu trưởng.

     Hiệu trưởng khách khí y như bí thư Trần, “Cảm ơn sếp Nghiêm đã đóng góp máy móc giảng dạy tân tiến nhất cho nhà trường, tôi nhất định sẽ thu xếp lớp tốt nhất cho thiếu gia và trao đổi trước với chủ nhiệm lớp, tuyệt đối sẽ không để thiếu gia thiệt thòi.”

Nói đoạn, ông ta còn cúi đầu khom lưng một cái, Lộc Miên chưa từng gặp tình huống quỷ dị thế này, quả thực hoang mang. Nghiêm Hành dắt tay cậu đi ra khỏi phòng hiệu trưởng. Lộc Miên nghĩ thầm nhập học là như thế này sao? Hai tay trống trơn, đến sách cũng không phải cầm, cũng không biết lớp học ở đâu, bạn học cũng chưa thấy cái mặt… Lộc Miên rầu rĩ không vui đá đá chân, bị Nghiêm Hành trực tiếp ôm lên. Hắn là ai chứ? Lộc Miên chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là hắn nhìn thấu ngay lập tức.

“Sách đã kêu Tiểu Lý đi nhận rồi. Cha nuôi làm vậy cũng không phải là muốn con trở thành trường hợp cá biệt. Ngoài hiệu trưởng và thầy giáo thì các bạn học khác không ai biết. Chủ yếu là cha nuôi sợ con ở trường bị bắt nạt.”

     Nghiêm Hành thật sự rất bận, đưa Lộc Miên về xong cũng không kịp cùng cậu ăn cơm trưa, vội vàng đến công ty ngay. Lộc Miên về phòng bắt đầu loay hoay không biết làm sao bọc sách vở. Trước kia ở nhà đều là mẹ cậu bọc giúp. Lộc Miên có chút nhớ cha mẹ. Cha nuôi không ở đây, bọc sách cũng thôi luôn. Cậu nằm sấp lên giường gọi cho Liêu A Hinh.

     Mẹ Lộc vui vẻ bắt máy, hỏi thăm cậu. Lộc Miên không dám nói cha nuôi vì mình mà quyên tặng này kia cho trường học, chỉ nói cha nuôi đối xử với mình rất rất tốt, cùng mình đi nhập học. Nhưng cha nuôi bận rồi, cậu nói nhớ nhà. Lộc Miên lần đầu tiên rời khỏi thị trấn, Liêu A Hinh an ủi một hồi mới khiến cậu nguôi ngoai. Cúp máy xong, Lộc Miên nhìn sách trên mặt bàn, ủ dột quấn chăn ngủ. Lát sau người giúp việc đi vào, thấy cậu ngủ cũng không đánh thức.

     Nghiêm Hành sợ Lộc Miên mới tới nhà mình còn chưa quen, 7h tối đã trở về. Nghe người giúp việc nói thiếu gia còn đang ngủ, hắn nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, trông thấy Lộc Miên bộ dạng ngái ngủ ngồi dụi mắt trên giường. Lộc Miên vừa dậy, còn chưa tỉnh táo. Thấy Nghiêm Hành ngồi xuống bên cạnh, cậu liền mềm mại gọi một tiếng cha nuôi rồi nhào vào lòng hắn. Thấy đống đồ trên bàn, Lộc Miên lúc này mới nhớ ra, nói:

“Cha nuôi, sách của con chưa bọc.”

Nghiêm Hành ôm cậu đi tới bên bàn, “Để cha nuôi bọc.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Cũng may chân cậu không bị nặng, bác sĩ bó xương xong, dặn cậu tránh vận động mạnh rồi để họ cầm rượu xoa bóp về.

     Mặc dù bác sĩ nói không có vấn đề gì, nhưng Nghiêm Hành không yên tâm. Hắn cảm thấy bệnh viện tỉnh lẻ không đáng tin cậy. Dù bác sĩ nói không vận động mạnh là được, hắn vẫn không dám để Lộc Miên tự mình đi. Mặc kệ cậu từ chối thế nào, hắn cũng không chịu thả cậu xuống.

     Đã sắp hơn 10h, Lộc Miên còn chưa về nhà, cha mẹ cậu có chút lo lắng. Thị trấn này thi thoảng lại có vụ trẻ nhỏ nghỉ hè đi hồ nước bơi lội bị chết đuối. Họ đang định đi ra ngoài tìm thì thấy cậu bị một người đàn ông bế về.

     Cha mẹ cậu vội ra nghênh đón, còn chiếu đèn vào người Nghiêm Hành. Thấy hai người đều lấm bùn toàn thân, thoạt nhìn chật vật không chịu nổi, cha Lộc tiếp nhận Lộc Miên từ tay Nghiêm Hành rồi hỏi, “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Nghiêm Hành phủi bớt bụi đất trên người, nói, “Miên Miên bị ngã, trật khớp chân. Tôi đã đưa đi bệnh viện xem xét rồi, không việc gì đâu.”

     Hai vợ chồng rối rít cảm tạ Nghiêm Hành, “Cảm ơn cậu! Miên Miên làm bẩn hết người cậu rồi, mau lên tắm rửa đi.”

Lộc Miên lúc đầu lười phản bác, mình ngã cũng đều tại người này mà ra, giờ cha mẹ lại coi hắn như ân nhân cứu mạng vậy, còn kêu hắn đi tắm rửa! Lộc Miên không nhịn được nữa, “Tắm gì mà tắm, hắn đáng đời!”

     Sắc mặt cha Lộc liền sa sầm, nghiêm túc nhìn Lộc Miên, “Người ta có lòng tốt cứu con, sao còn tỏ thái độ như vậy.”

Lộc Miên tủi thân, mẹ cậu cũng chỉ trích, “Đúng thế, Miên Miên, sao con lại không lễ phép như vậy, lại còn hậu đậu như vậy? Lớn tướng rồi mà đi đứng thế nào còn ngã được!”

     Lộc Miên tủi thân nói không nên lời, Nghiêm Hành mỉm cười nhìn cậu. Cha Lộc hỏi hắn, “Xin hỏi nên xưng hô với cậu như thế nào?”

“Nghiêm Hành.”

Nghiêm Hành cười lễ độ. Cha mẹ Lộc cảm thấy hắn thật là khoan dung độ lượng đối với đứa nhỏ này. Nhưng Lộc Miên biết, người này chẳng qua là đang làm bộ làm tịch, ra vẻ đạo mạo, mặt người dạ thú, hắn chính là kẻ muốn phá huỷ thị trấn của bọn họ.

     Cha Lộc dẫn Nghiêm Hành lên lầu. Khi Nghiêm Hành tắm xong đi ra, hắn mặc một bộ quần áo thể thao của Lộc Diệp, cậu mặc còn rộng nhưng hắn mặc như bị bó giò, trông có chút tức cười. Hắn cũng không để ý cái này. Liêu A Hinh vừa xào vài món ăn, có vẻ định giữ Nghiêm Hành ở lại ăn khuya. Hắn đương nhiên đồng ý.

     Lộc Diệp kêu Nghiêm Hành ngồi chờ một chút, rồi gọi Lộc Miên từ trên lầu đi xuống. Tắm xong, Lộc Miên đã thay áo ngủ, cả người cậu trông mềm như bông. Cậu liếc mắt nhìn quần áo Nghiêm Hành đang mặc, trong lòng điên cuồng nhịn cười.

     Ngồi vào bàn ăn, Lộc Diệp rót rượu trước cho Nghiêm Hành, “Thật không biết làm sao để cảm ơn cậu Nghiêm, xin hãy ăn một chút.”

Nghiêm Hành nói, “Khách khí rồi.”

Lộc Miên âm thầm nghĩ cách giở trò, “Cha, chính chú này muốn xây dựng lại thị trấn của chúng ta đấy.”

     Lộc Diệp và Liêu A Hinh sững sờ. Nghiêm Hành biết đứa nhóc này có ý xấu, liền mở miệng trước, “Ừm, đúng là có quyết định này.”

Lộc Diệp không ngờ đây chính là vị sếp nọ, cũng muốn biết tương lai thị trấn sẽ như thế nào, liền nói, “Cậu Nghiêm thật sự định phá dỡ thị trấn sao?”

     Nghiêm Hành đã gặp nhiều người như cha mẹ Lộc, vốn là dân chúng bình thường, dễ dàng câu thông vì bọn họ không có ý đồ xấu gì, chỉ muốn sống yên ổn. Hắn nói, “Xây dựng lại chứ không phải phá dỡ, chỉ hủy đi chứ không di dời, cốt để có thêm nhiều người thấy được mặt tốt của khu này, như vậy mọi người trong thị trấn kiếm tiền cũng dễ hơn, nhất là trẻ em về sau sẽ càng có thêm nhiều cơ hội.”

     Làm thầy giáo, Lộc Diệp cảm thấy Nghiêm Hành nói có lý. Nếu không bắt bọn họ phải đi nơi khác mà thị trấn lại to đẹp hơn thì quá tốt. Lộc Diệp vội kết thúc chủ đề lúng túng này, “Vẫn là muốn cảm ơn cậu đã cứu Miên Miên nhà tôi, nếu sau này có gì cần đến thì chúng tôi nhất định sẽ giúp.”

     Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên, “Thật sự không cần khách sáo như thế. Tôi tiện tay giúp mà thôi, không cần báo đáp gì cả.” Nghiêm Hành dừng một chút, lại nói, “Thật ra trước khi tôi đến đây, đã tìm hỏi thầy phong thủy. Người làm ăn ấy mà, không tin thần tin quỷ nhưng cũng phải có thờ có thiêng mới yên tâm. Thầy đó nói với tôi là nếu tôi nhận con nuôi ở trong thị trấn thì về sau nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.”

     Cha mẹ Lộc nghe vậy liền hiểu hắn có ý gì. Họ nhìn nhau, lại nhìn Miên Miên. Nghiêm Hành cứu con họ, sau này sẽ còn trùng kiến thị trấn, yêu cầu này không có gì là quá phận. Nghiêm Hành còn nói, “Tôi rất thích Miên Miên, nếu có thể nhận Miên Miên, tôi chắc chắn sẽ đối xử như với con ruột, tuyệt đối sẽ không bạc đãi Miên Miên.”

     Lộc Miên giờ mới hiểu được tới Nghiêm Hành đang nói cái gì. Cậu vừa định mở miệng từ chối thì cha cậu đã nói, “Cậu Nghiêm khách sáo quá, cậu cứu Miên Miên, để nó nhận cậu làm cha nuôi cũng không có gì quá phận.”

Lộc Miên khiếp sợ nhìn cha. Cha Lộc nâng ly đưa cho cậu, nói, “Miên Miên, gọi cha nuôi đi.”

     Nghiêm Hành mỉm cười, chờ cậu mời rượu. Thấy con vẫn thờ ơ, mẹ Lộc vỗ cậu một cái, nhỏ giọng thúc giục, “Nhanh lên nào Miên Miên.”

Lộc Miên nghiến răng, không cam lòng gọi, “Cha nuôi.”

     Nghiêm Hành thật cao hứng gật đầu, đứa con nuôi này xem như nhận xong. Hắn lại hỏi, “Miên Miên bây giờ đang học trung học sao?”

Lộc Miên không nói, lại bị mẹ vỗ một cái, “Cha nuôi đang hỏi kìa.”

     Đáng ghét! Lộc Miên tức giận, lại không dám nói gì, “Tốt nghiệp cấp 2 rồi, khai giảng sẽ lên thành phố học cấp 3.”

Nghiêm Hành rất hài lòng, “Ngoan, đến lúc đó cha nuôi gọi người tới đón con.”

     Khách sáo mấy câu rồi ăn xong bữa cơm “kết nạp” này, Nghiêm Hành bị cha mẹ Lộc giữ lại. Hắn rất khéo hiểu lòng người, kêu mẹ Lộc không cần chuẩn bị phòng, ban đêm liền ngủ cùng Miên Miên. Cậu còn chưa tiện xuống đất đi bộ, nếu nửa đêm đi tiểu hắn còn có thể dắt đi. Nghiêm tiên sinh thật sự là bình dị lại gần gũi.

     Lộc Miên quấn chăn xoay lưng về phía Nghiêm Hành. Hắn cũng không tức giận, đào người từ trong chăn ra, Lộc Miên giãy dụa hô lên, “Làm gì vậy.”

Lộc Miên trừng mắt, “Đáng đời, đều tại chú.”

Nghiêm Hành cười khẽ, hơi dùng lực một chút, không cho Lộc Miên rụt chân về. Lộc Miên cảm thấy hắn dùng lực, muốn né ra, hắn lại không để cậu chạy, nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn chân cậu. Lộc Miên có máu buồn nghiêm trọng, lập tức lăn lộn như cá trạch, “Ha ha ha ha mau dừng tay.”

Nghiêm Hành chậm rãi nói, “Biết sai chưa?”

     Bị nhột, Lộc Miên giương cổ lên, còn cứng mồm cãi, “Không sai, không sai.”

Nghiêm Hành lại cù tiếp, Lộc Miên không bao lâu liền đầu hàng, “Sai sai, mau dừng tay.” Nghiêm Hành vẫn không ngừng tay, Lộc Miên cười ra cả hai hàng nước mắt, “Cha nuôi, cha nuôi con sai rồi, tha cho con đi.”

     Lần này Nghiêm Hành mới dừng lại, nhét cậu vào trong chăn. Rửa tay xong, hắn cũng nằm lên giường. Lộc Miên từ khi lớn lên chưa từng cùng ai ngủ chung giường, xoay người nói, “Nằm gần như vậy con ngủ không được.” Nói đoạn, cậu đẩy Nghiêm Hành một cái.

     Nghiêm Hành biết đứa nhỏ thối tha này cả đêm cũng sẽ không chịu yên tĩnh, liền uy hiếp, “Chưa gì đã quên đau đúng không?”

Lộc Miên co chân, sợ lại bị hắn cù, đành hừ một tiếng ngoan ngoãn nằm im.

     Thông báo tái thiết thị trấn S không bao lâu sau đã được đăng lên. Nghiêm Hành phải lên tỉnh. Mấy ngày nay tới đây, công việc của hắn đã chất đống. Trước khi đi, hắn nhắc cha mẹ Lộc rằng không cần đưa cậu lên thành phố nhập học, đến lúc đó hắn sẽ gọi người tới đón cậu đi. Chuyện ở trường hắn cũng thu xếp trước, không cần ở bán trú, chỉ việc tới nhà hắn ở là được.

Cha mẹ Lộc cảm thấy thế này quá phiền đến Nghiêm Hành, nhưng hắn nói trong nhà không có ai khác, toàn là osin nên rất buồn. Hắn không cảm thấy phiền, cũng không yên tâm để Miên Miên trọ ở trường. Cha mẹ Lộc Miên nghe vậy cũng ngại từ chối.

     Trong lúc Lộc Miên vô tư nghỉ hè, Nghiêm Hành cách mấy ngày lại gọi điện thoại cho hắn một lần. Mới đầu, Lộc Miên còn chê hắn phiền, về sau gọi nhiều thành quen, Lộc Miên mỗi ngày đều kể cho cha nuôi nghe vài chuyện lông gà vỏ tỏi, cha nuôi cũng nguyện ý nghe. Cuối tháng tám, cha nuôi liền gọi người đi đón cậu lên nhập học.

Xem mục lục

Chương 2 – Cha nuôi

Xem mục lục

     Lộc Miên vừa dứt lời, bên ngoài “đoành” một tiếng sấm rền, sau đó là liên tiếp những tiếng đùng đoàng. Đèn đóm trong tiệm trà chớp nháy mấy lần rồi tắt ngóm. Cả tiệm lập tức tối đen. Bí thư Trần là người đầu tiên phản ứng, ông ta hướng về phía Lộc Miên hô hoán, “Trời ạ, sao tự dưng lại thế này!”

     Lộc Miên nghĩ có lẽ bóng đèn bị hỏng, liền chui vào nhà xem xét nguồn điện rồi quay ra nói cho bọn họ là bị mất điện. Trải qua chuyện này, không ai nhắc lại việc phá dỡ thị trấn. Lộc Miên cũng chẳng quan tâm mấy người này nịnh nọt vị kia ra sao, chỉ yên lặng lui ra ngồi phía sau quầy thanh toán. Ngược lại là Nghiêm Hành, ánh mắt một mực không rời khỏi Lộc Miên, cứ nhìn mãi mái tóc của cậu lộ ra sau quầy.

     Đám người ngồi chờ mưa ngớt rồi mới đi. Lộc Miên đang dọn bàn thì thấy cha mẹ về. Lộc Miên tò mò hỏi, “Sao hôm nay cha về sớm vậy?”

Lộc Diệp vẩy hết nước mưa đọng trên chiếc dù, “Vừa nãy có nghe thấy sét đánh không? Chắc là cáp điện của thị trấn bị đứt, trường học cũng mất điện rồi, cho nên cha kêu tụi nhỏ toàn học sớm. Nếu mưa còn không chịu ngồi thì tối nay chắc cũng chưa kịp sửa xong trạm điện.”

Lộc Diệp dừng một chút mới phát hiện ra chỗ kỳ quái, “Sao con lại mặc váy? Bộ này không phải là bộ đồ cưới của mẹ sao?”

Liêu A Hinh bật cười, “Giống em không?”

Lộc Diệp nhìn trên nhìn dưới một phòng rồi gật đầu. Liêu A Hinh vừa lau bàn vừa nói, “Lúc nãy có đoàn khách đến à?”

Lộc Miên gật đầu, đột nhiên nhớ lại chuyện vừa nãy, “Cha, cha mẹ có biết thị trấn của chúng ta sẽ bị di dời đi không?”

Liêu A Hinh hỏi, “Con nghe ai nói?”

“Vừa rồi bí thư Trần cùng một ông sếp đến đây tránh mưa. Chính bọn họ nói như vậy.”

Lộc Diệp có chút giật mình, phá dỡ cả thị trấn là một chuyện lớn, có lẽ rất nhiều người chưa biết. Mẹ Lộc Miên lẩm bẩm, “Sao có thể như vậy được? Chưa thấy thị trấn thông báo gì. Bọn họ có nói khi nào sẽ bắt đầu phá dỡ không?”

     Lộc Miên lắc đầu, “Lúc đó bí thư Trần chỉ nói là về sau chuyện xây lại thị trấn sẽ nhờ cả vào vị sếp kia.”

     Cha mẹ Diệp suy tư một hồi, chuyện lớn như vậy mà chưa nghe ai nói, bọn họ cũng không tiện hỏi han hàng xóm xung quanh.

     Trận mưa to mãi đến chạng vạng mới ngừng, nhiệt độ lạnh hẳn. Lộc Miên thay quần áo dài tay, đứng ở đầu ngõ ngó nghiêng, không thấy nhà nào sáng đèn, có vài nhà đã thắp nến. Ông cụ bên hàng xóm nói, vừa mới có một đội đi đến trạm điện, đêm nay chắc sửa không xong được rồi.

     Ăn tối xong, Lộc Miên một mình cầm đèn pin ra ngoài đi dạo. Không ít người tụ tập ngoài đường tán gẫu. Đám trẻ con vui vẻ đùa giỡn. Lộc Miên sinh sống mười lăm năm ở đây, mỗi ngày đều yên bình hài hoà như vậy. Cậu không hề muốn thị trấn bị xây dựng lại, thậm chí là di dời đi nơi khác.

     Lộc Miên đi đến cổng đình, phát hiện bên trong đã đứng đầy người. Thấy một bóng dáng khá quen mắt, cậu lia lia đèn pin một lúc mới nhìn rõ, đây chẳng phải chính là vị sếp mới gặp hồi sáng nó sao? Chỉ là hắn ta đã thay bộ vest ra, thoạt nhìn không lạnh lùng nghiêm túc như vậy nữa. Nhưng cậu vẫn không muốn nhìn thấy mặt hắn, tên này muốn phá hủy thị trấn của bọn họ. Cậu xoay người định bỏ đi.

     Nghiêm Hành ở lại nhà của lãnh đạo thị trấn. Nhà của ông ta cũng mất điện, Nghiêm Hành liền đi ra ngoài tản bộ một chút, không ngờ lại mặt anh bạn nhỏ này.

     Hiển nhiên anh bạn nhỏ không hề chào đón hắn, vừa thấy hắn đã xoay người định bỏ đi. Nghiêm Hành vậy liền biết cậu không thích mình. Hắn sao có thể để người ta cứ như vậy bỏ đi được, vội đuổi theo, “Này bạn nhỏ, sao lại chạy?” Nghiêm Hành chân dài, chạy mấy bước liền đuổi kịp, còn bị kéo cổ tay cậu.

     Lộc Miên vô thức tránh sang một bên, dùng đèn pin chiếu vào ngực Nghiêm Hành, “Chú làm cái gì vậy?”

Chú??? Nghiêm Hành nghe cách xưng hô thế này liền có chút không vừa lòng. Hắn còn chưa tới 30, mới có 27! Nhưng hắn cũng không uốn nắn Lộc Miên, “Cậu vừa thấy tôi liền chạy.”

Nói đoạn hắn còn định kéo gần lại khoảng cách giữa hai người, bước một bước về phía Lộc Miên. Lộc Miên thấy vậy lại muốn tránh, bước sang trái một cái, ai ngờ dẫm hụt, liền ngã xuống bậc tam cấp.

     Tình huống quá bất ngờ khiến Nghiêm Hành không kịp phản ứng. Lộc Miên hét thảm một tiếng. Hắn vội chạy xuống bậc thang xem cậu bị ngã thế nào. Trời vừa mưa xong, Lộc Miên lăn mấy bậc, bị bùn lấm toàn thân. Mặc kệ Lộc Miên giãy dụa, hắn lập tức bế ngang cậu lên, ôm vào trong đình.

     Đặt cậu lên bàn đá, Nghiêm Hành cúi người hỏi,”Có sao không?”

Lộc Miên tức giận, hổn hển đẩy ngực hắn, “Chú làm gì đấy!” Nói đoạn cậu nhảy xuống, lại phát hiện mắt cá chân đau nhói. Nếu không phải Nghiêm Hành nhanh tay đỡ được cậu thì Lộc Miên đã ngã lăn ra đất. Cậu nhỏ giọng xuýt xoa, “Chân đau…”

     Nghiêm Hành lại ôm cậu lên bàn, ngồi xổm xuống nhìn chân cậu. Vừa đụng phải Lộc Miên liền kêu lên. Hắn nói, “Có thể là trật khớp.”

Lộc Miên nhăn mặt, “Không thấy đèn pin đâu.”

Nghiêm Hành không vui, “Cậu tránh cái gì, tôi cũng đâu ăn thịt cậu. Giờ mà còn mải nhớ thương đèn pin sao, ngày mai tôi mua cho cái khác.”

     Lộc Miên tức giận nói, “Nếu không phải tại chú thì cháu đã chẳng ngã xuống! Ai cần đèn pin của chú!”

Khoe tiền cái quái gì?!! Nghĩ vậy nhưng cậu cũng không dám nói ra. Nghiêm Hành gọi một cuộc điện thoại xong liền quay ra nói, “Lái xe đang tới đón chúng ta đi bệnh viện.”

Hắn bế Lộc Miên xuống, lại bị cậu đẩy ra, “Thả cháu xuống!”

     Nghiêm Hành đột nhiên mở miệng, “Cậu chán ghét tôi đến vậy sao?”

Lộc Miên tức thì yên tĩnh trở lại, “Chán ghét.”

Nghiêm Hành nở nụ cười. Lộc Miên cảm thấy hắn đang cười nhạo mình, tức giận mím môi. Nghiêm Hành nói, “Cậu tự nhìn lại nơi này đi, mất điện lâu như vậy rồi mà còn chưa sửa xong.”

Lộc Miên cảm thấy lời hắn nói có ẩn ý. Quả nhiên Nghiêm Hành nói tiếp, “Không khai phát xây dựng lại thì ở đây sẽ cứ mãi lạc hậu như vậy.”

     Lộc Miên cảm thấy hắn nói có chút đạo lý, nhưng cậu vẫn tức giận, không thèm đáp lời hắn. Một chiếc xe dừng lại trước mặt họ, tài xế mở cửa. Nghiêm Hành bế cậu vào trong xe.

     Lộc Miên rất ít có dịp ngồi xe ô tô, trừ những lần đi lên thành phố để học. Xe nổ máy, cậu nói, “Anh muốn đuổi chúng tôi ra khỏi nơi đây, nói là để giúp xây dựng tái thiết lại, nhưng chẳng qua là vì anh muốn kiếm tiền mà thôi.”

Lái xe nghe vậy, trộm nhìn cậu qua kính chiếu hậu. Anh ta nhận ra cậu bé này, buổi chiều trong quán trà, ông chủ nhìn chằm chằm cậu ta rất lâu. Làm trợ lý đã 3 năm nay cho Nghiêm Hành, anh ta hiểu rõ tính tình ông chủ. Nếu không phải Nghiêm Hành có chút để ý thì đã chẳng thèm quản chuyện của cậu nhóc này.

     Nghiêm Hành rất kiên nhẫn trả lời, “Chữ giúp này nói thì dễ nhưng làm thì tốn rất nhiều tiền. Đúng là xây dựng lại để kiếm tiền, nhưng tôi chưa bao giờ nói muốn đuổi mọi người đi. Chẳng qua là muốn nơi đây phát triển hơn một chút. Ví dụ như chuyện mất điện này chẳng hạn, nếu là ở trên thành phố thì đã sớm khắc phục xong rồi.”

     Tiểu Lý không ngờ đường khó đi như vậy. Tuy ở thôn không tắc đường nhưng đường lại hẹp, hơn nữa rất nhiều dân tụ tập hai bên đường hóng mát, anh ta bấm còi mà họ cũng chỉ xê dịch một cách có lệ. Nghiêm Hành nhìn đường, nói, “Trên thành phố đường cái rộng rãi, cậu đây mới chỉ là đau chân phải đi viện, chứ nếu là sản phụ sắp sinh hoặc bệnh nhân đang cần cấp cứu mà gặp phải tình trạng đường xá thế này thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến mạng người.”

     Lộc Miên cảm thấy Nghiêm Hành càng nói càng có lý, bản thân mình chẳng nghĩ được cách nào để phản bác, bỗng sinh ra ức chế ngột ngạt. Cậu liền chơi xấu, cọ hết bùn trên người mình lên người Nghiêm Hành. Hắn cũng không tức giận, “Tôi là Nghiêm Hành, Nghiêm trong từ nghiêm túc, Hành trong từ ngọc hành.”

Lộc Miên còn đang nghĩ xem cái tên đó viết như thế nào, đã nghe hắn hỏi, “Cậu tên gì?”

     Lộc Miên không để ý tới hắn, Nghiêm Hành nói tiếp, “Tôi đã nói cho cậu biết rồi, mà tôi còn đang đưa cậu đi bệnh viện đó.”

Lộc Miên lúc này mới chịu thôi, “Lộc Miên, Lộc là con hươu, Miên là ngủ.”

Nghiêm Hành gọi một tiếng, “Miên Miên.”

Người trong ngực lập tức lại quạu, “Ai cho phép chú gọi như vậy!”

Xem mục lục