Xem mục lục

     Nếu là kẻ khác đưa ra điều kiện như vậy, Lộc Miên chắc chắn sẽ thấy thật biến thái, nhưng nếu là Nghiêm Hành, cậu lại cảm thấy cũng không sao, cậu rất thích Nghiêm Hành hôn mình, càng hôn càng dễ chịu, thậm chí càng có chút chờ mong, nhưng cũng vẫn có chút sợ hãi. Cậu không thể nói rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì. Cậu chỉ biết, nếu đó là Nghiêm Hành thì bản thân không thấy có gì chán ghét.

     Lộc Miên suy nghĩ một chút, liền cò kè mặc cả, “Vậy những ngày cha nuôi không về nhà buổi tối thì con có thể ở lại trường học chứ?”

Nghiêm Hành rất muốn giam Lộc Miên lại, nhưng hắn biết cậu không phải thú cưng mà là một con người có cảm xúc và cần được xã giao. Trong lòng ngàn vạn lần không muốn nhưng hắn vẫn đồng ý. Lộc Miên ôm Nghiêm Hành, dùng sức hôn một cái, “Cha nuôi là tốt nhất.”

     Nghiêm Hành quả thực đối xử đặc biệt với Lộc Miên, nhưng hắn vẫn là một tay thương nhân. Vừa thương lượng điều kiện xong hắn liền muốn thực hành ngay, đưa tay cởi quần áo của Lộc Miên. Cậu “Ô” một tiếng, xấu hổ tự che mắt mình.

     Nghiêm Hành từ trán bắt đầu hôn cậu. Môi hắn càng lướt xuống dưới, Lộc Miên càng phát run. Cậu chưa từng biết cơ thể mình lại nhạy cảm như vậy, che mắt không dám nhìn. Nghiêm Hành lại thấy rõ ràng, toàn thân Lộc Miên đỏ ửng lên, khẽ run rẩy.

     Hắn liếm một chút lên cổ cậu, chậm rãi lướt xuống. Nhìn hai nhũ tiêm đỏ thắm, hắn ngậm lấy một hơi. Tiếng nước bọt chậc chậc vang lên, Lộc Miên run run rẩy rẩy gọi cha nuôi, hai chân đạp loạn dưới thân hắn. Nghiêm Hành ép chân cậu xuống, đột nhiên cảm giác được có cái gì chọt vào mình, cúi đầu đã thấy cậu nhỏ của Miên Miên ngóc dậy.

     Lộc Miên muốn che mắt mình, nhưng cảm thấy phía dưới có biến, lại muốn đưa tay che phía dưới. Nghiêm Hành nói, “Còn chưa xong hết đâu, lần sau phải bù lại, còn phải tính thêm lãi. Hôm nay cha nuôi giúp con xử lý trước đã.” Nói đoạn hắn trực tiếp ôm cậu vào phòng tắm.

     Hôm sau tỉnh dậy, Lộc Miên chui vào phòng tắm rửa mặt. Thấy cổ mình có vết đỏ, cậu cởi quần áo ra xem. Bên dưới xương quai xanh có càng nhiều vết đỏ, tất cả đều là do Nghiêm Hành hôn mà ra… Nhìn chính mình trong gương phừng phừng hai má, cậu vội vàng mặc lại đồ rồi đi ra.

     Hôm nay Nghiêm Hành dậy muộn hơn, vẫn đang nằm trên giường. Nhìn cậu đeo cặp sách chuẩn bị đi học, Nghiêm Hành vẫy tay, “Lại đây.”

Lộc Miên quỳ gối xuống đất, ghé mặt vào bên giường, “Sao vậy?”

Nghiêm Hành rõ ràng chưa tỉnh ngủ, nói một câu khiến Lộc Miên đỏ cả mặt, “Hôn cha nuôi rồi đi.”

Lộc Miên nghĩ đến đêm qua mình có phản ứng, sáng nay lại vừa mới thấy dấu hôn khắp trên người, vốn đã xấu hổ lại càng thêm xấu hổ, giờ Nghiêm Hành lại còn ăn nói linh tinh! Cậu liền tiến tới, cắn một cái lên tai hắn, cắn xong bỏ chạy. Nghiêm Hành đau hừ một tiếng, nhóc con đã chạy mất dạng.

     Hôm nay Tiểu Lý đến tìm giáo viên chủ nhiệm, nói rõ mọi yêu cầu về ký túc xá, còn nói Lộc Miên thường chỉ ở trường buổi trưa, lúc nào sếp Nghiêm không về nhà thì cậu mới ở trường qua đêm. Hiện giờ chỉ còn khu ký túc xá của học sinh lớp 12 là còn trống phòng, mà điều kiện cũng tốt, Lộc Miên liền chọn một phòng.

     Trần Tục trở lại ký túc xá, không thấy ai nhưng giường sát vách đã kín đồ đạc mới chuyển đến. Dù chủ nhiệm lớp đã nói trước cho hắn rằng có vị thiếu gia nhà giàu muốn chuyển vào ở, kêu hắn chiếu cố một chút, nhưng Trần Tục không ngờ cậu này được chiều tới vậy – người khác trọ ở trường, cùng lắm là thêm cái chăn bông riêng, bột giặt và chút đồ vật thường ngày, nhưng cậu này thế mà có cả cái tủ lạnh cỡ nhỏ, đồ ăn vặt nhét tràn đây, đồ chơi cũng đầy giường, còn có cả gấu bông. Thật không biết là một học sinh cấp ba đến trọ hay là bé gái đi nhà trẻ!

     Trần Tục mặc dù trong lòng khinh bỉ, nhưng không tiện nói gì, chỉ lăn lên giường ngủ trưa. Vừa nhắm mắt lại đã nghe được tiếng mở cửa, chắc là vị thiếu gia kia về, hắn hé mắt ra nhìn thoáng qua.

Thân hình không cao lắm, bộ dáng rất đáng yêu.

Thấy hắn đang ngủ, Lộc Miên do dự một chút xem có nên chào hỏi không, cuối cùng chỉ nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường của mình. Cậu không tiện phát rồ, nhưng nhìn đống đồ chơi mũm mĩm phấn hồng cùng gấu bông trên giường, trong lòng cậu mạnh mẽ mắng Nghiêm Hành một lần, lại nằm sấp xuống nhắn cái tin, “Từ giờ trở đi không muốn nói chuyện với cha nuôi!”

     Nghiêm Hành thấy vậy, đang định hỏi xem có chuyện gì, Lộc Miên lại nhắn, “Không được trả lời tin nhắn, cũng không được gọi sang đây.”

Nghiêm Hành suy tư một chút, lúc này mà gọi liệu Lộc Miên có tức giận hay không. Cuối cùng hắn nhịn, chờ buổi tối về nhà lại đi hỏi chuyện tiểu tổ tông này.

     Lộc Miên ngủ dậy thì Trần Tục đã ra ngoài. Buổi tối cậu không đến, Trần Tục đoán là về nhà. Liên tiếp vài ngày sau cậu cũng chỉ đến ngủ trưa, hai người chưa có cơ hội nói chuyện. Mãi tới tuần thứ hai, Nghiêm Hành đi công tác, Lộc Miên mới chạy tới trọ ở trường.

     Thấy Lộc Miên, Trần Tục còn sửng sốt một chút. Cậu nói, “Em chào anh. Em là Lộc Miên.”

Trần Tục nghe cậu gọi “anh” mà không biết đáp làm sao. Ngay từ đầu chủ nhiệm nói sẽ có một cậu thiếu gia nhà giàu dọn vào, Trần Tục đã có ấn tượng không tốt đẹp gì, được chiều từ bé thì chắc không dễ ở chung. Nhưng mấy ngày nay Lộc Miên đều yên lặng, hôm nay mở miệng câu đầu tiên đã ngoan ngoãn gọi anh, Trần Tục cảm thấy có lẽ mình quá thành kiến rồi.

     Hắn trả lời, “Xin chào, anh là Trần Tục.”

Lộc Miên hỏi, “Ở ký túc xá trực nhật thế nào ạ?”

Lộc Miên đã hỏi bạn cùng lớp, bọn họ nói trọ ở trường là phải chia nhau trực nhật. Trần Tục khó hiểu nói, “Em không biết sao? Ngày nào cũng có người đến quét dọn, không phải là người nhà em gọi tới sao?”

     Từ ngày Lộc Miên bắt đầu vào ngủ trưa, mỗi ngày đều có người đến quét dọn, Trần Tục tưởng rằng Lộc Miên gọi tới. Nghe điệu bộ này thì rõ ràng cậu cũng không biết. Lộc Miên mím môi, “Chắc là cha nuôi em gọi tới.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành nói vậy nhưng cũng chẳng trở về sớm. 4 ngày sau đó hắn vẫn chỉ có thể tranh thủ gọi điện về trước khi Lộc Miên đi ngủ.

     Rốt cục xử lý xong công chuyện, Nghiêm Hành mới hộc tốc trở về. Hắn không nói cho Lộc Miên biết trước mình sẽ về hôm nay, mà chỉ lặng lẽ tới trường đón cậu.

     Đứng bên cạnh xe của mình, hắn nhìn từng tốp học sinh cấp ba tan học. Mãi mới thấy Lộc Miên khoan thai đi ra khỏi lớp cùng vài bạn học.

     “Lộc Miên, đó có phải cha nuôi cậu không thế?”

Lộc Miên nhìn sang hướng bạn mình chỉ, sau đó…

     Còn chưa kịp chào bạn, cậu đã chạy vụt đến chỗ Nghiêm Hành, “Cha nuôi!”

Nhìn Lộc Miên chạy về phía mình, Nghiêm Hành dang hay tay ra. Lộc Miên hưng phấn như là một con cún đã lâu không được gặp chủ nhân, nhào vào lòng Nghiêm Hành, khiến hắn lảo đảo một cái.

     Lộc Miên vừa ngẩng đầu đã được cha nuôi nhấc bổng lên khỏi mặt đất, “Cha nuôi sao lại tới đây.”

Lộc Miên giống như vừa lao vào tim hắn. Tách ra mấy ngày, kẻ chưa từng biết nhớ nhung là gì như Nghiêm Hành lại lần đầu tiên trong đời có cảm giác muốn cất Lộc Miên vào trong túi, đi đâu cũng mang theo, “Cha nuôi về sớm nên tới đón.”

     Hai người bạn vừa nãy của cậu tiến lên chào hỏi. Lộc Miên nhớ ra có bạn bè ở đây liền muốn xuống. Nghiêm Hành lúc này mới buông cậu ra.

     Lúc lên xe, Nghiêm Hành ôm Lộc Miên vào lòng, thủ thỉ bên tai, “Có nhớ cha nuôi không?”

Khoảng cách quá gần, Lộc Miên cảm thấy lỗ tai nhồn nhột một chút, nhịn không được ngửa ra sau, tựa lên chỗ ngồi. Nghiêm Hành không thấy Lộc Miên trả lời, cũng dán sát theo, cụng trán với cậu, che hết tầm nhìn của Lộc Miên rồi lại hỏi một lần, “Vẫn chưa trả lời cha nuôi?”

     Lộc Miên ngước mắt nhìn Nghiêm Hành, “Có nhớ.” Nói đoạn cậu ôm cổ hắn.

Hai người cách nhau quá gần, Nghiêm Hành cảm thấy bờ môi Lộc Miên như đang hấp dẫn hắn vậy. Mấy lần hắn nghĩ từ từ tiến đến cái con mẹ nó, trước tiên cứ chiếm lấy Lộc Miên đã rồi nói tiếp. Chính hắn cũng không ngờ mình còn có thể nhịn đến nước này… quả thực là nghẹn sắp chết rồi! Hắn nói, “Chỉ nói nhớ cha nuôi, không chứng minh sao?”

     Chứng minh? Lộc Miên cảm thấy mình nghe hiểu được ý của cha nuôi. Hai người lúc này đã kề sát như vậy, làm sao để thân mật hơn? Lộc Miên ma xui quỷ khiến hôn một cái ngoài miệng hắn. Nghiêm Hành cũng không ngờ Lộc Miên sẽ trực tiếp hôn mình, trong lòng mừng rỡ như điên. Cậu chỉ mới chạm nhẹ một cái đã rời đi, Nghiêm Hành sao có thể cứ như vậy bỏ qua? Hắn bế Lộc Miên ngồi lên đùi mình, cùng cậu đối diện nhau.

     “Qua loa vậy thôi sao?” Nghiêm Hành làm bộ không hài lòng. Lộc Miên chống tay lên đùi hắn, nhích lại gần hơn, “Qua loa đâu mà qua loa?”

Nói đoạn cậu lại kề môi lên môi hắn, nhưng không biết phải làm thế nào mới tính là không qua loa nên cậu không nhúc nhích nữa. Nghiêm Hành nhìn cậu, cậu cũng nhìn hắn.

     Lộc Miên cảm thấy có lẽ vậy là đủ lâu rồi, đang chuẩn bị đứng dậy thì Nghiêm Hành đột nhiên đè gáy cậu lại. Lộc Miên mở to mắt nhìn, còn chưa biết hắn định làm gì thì đã cảm giác được đầu lưỡi hắn vươn ra liếm lên môi mình. Lộc Miên không biết nên cử động hay không, nhưng Nghiêm Hành làm môi cậu nhột quá, cậu nhịn không được liếm môi một cái.

     Đầu lưỡi chạm vào nhau, Nghiêm Hành đột nhiên bất động, chỉ hé miệng chờ đợi. Lộc Miên ngồi dịch lên một chút, càng kề sát vào cha nuôi, còn giả bộ cắn môi hắn. Nghiêm Hành cười khẽ một tiếng, mặc cho Lộc Miên đá lưỡi lung tung trong miệng mình. Lộc Miên cảm thấy như lại bị cha nuôi chế giễu liền muốn trả đũa, câu lấy đầu lưỡi hắn rồi cắn. Nghiêm Hành cũng không tránh, chỉ ôm cậu càng chặt hơn.

     Lộc Miên không có kinh nghiệm hôn môi, căn bản chẳng hề có kỹ xảo gì đáng nói. Nhưng Nghiêm Hành bị cậu hôn tới mức cứng ngắc. Nếu không phải đang ở trên xe, hắn thật sự không biết mình có thể nhịn tiếp nổi hay không.

     Lộc Miên mỏi miệng rồi, cũng không biết dùng mũi lấy hơi mà hô hấp, bắt đầu thở hổn hển, nước bọt cũng ứa ra. Lộc Miên buông cha nuôi ra, nhìn môi hắn bị mình gặm cho đầy nước bọt và dấu răng.

     Nghiêm Hành đưa tay lau khóe miệng cậu. Không khí trong xe quá khác thường, cảm giác không như những lần trước cùng cha nuôi một chỗ. Như có thứ gì cuộn lên trong ngực cậu, Lộc Miên lúc này mới phát giác tiếng tim mình bịch bịch đập mạnh, trên mặt cũng càng lúc càng nóng, quá khó xử. Nghiêm Hành nãy giờ không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cậu, nhìn đến nỗi đầu óc cậu chết máy.

     Đưa tay che mắt Nghiêm Hành, cậu vừa bực tức nói, “Không được nhìn.”

Cậu vùi đầu vào vai hắn, Nghiêm Hành biết Lộc Miên xấu hổ, cầm tay cậu, “Không nhìn không nhìn.”

     Tiểu Lý nghe là biết phía sau đang làm gì, nhưng anh ta có một kỹ năng đặc biệt – tự hoá thân thành thùng rác, dù Nghiêm Hành ở phía sau làm gì thì anh ta cũng đều có thể giả vờ như không biết, chỉ chuyên tâm lái xe.

     Về đến nhà Nghiêm Hành trực tiếp ôm người lên lầu, Lộc Miên còn dúi mặt vào vai hắn không chịu ngẩng lên. Hắn cũng không ép buộc cậu, thuận thế ôm cậu cùng lăn ra giường. Một hồi lâu sau, Lộc Miên mới mở miệng, “Nặng chết mất, cha nuôi tránh ra đi.”

Lộc Miên không chịu xuống lầu, lúc này nhìn ai cậu cũng thấy ngượng, hai người ăn cơm trong phòng.

     Nghiêm Hành cũng không về thư phòng làm việc, đi ngủ cũng không về phòng mình, chỉ ở lỳ trong phòng Lộc Miên. Cậu làm bài tập, hắn ngồi một bên xem văn kiện, Lộc Miên viết xong, hai người lần lượt tắm rửa rồi cùng nằm vật xuống giường.

     Lộc Miên nằm úp trên giường, hai chân quơ trái quơ phải. Nghiêm Hành đưa tay vén áo cậu lên khiến Lộc Miên giật mình, “Cha nuôi làm gì vậy!”

“Để cha nuôi nhìn xem trên lưng khỏi chưa?”

“Sắp khỏi rồi.”

Nghiêm Hành liền đưa tay cởi từng cúc áo trước ngực cậu. Vết bỏng nắng trên lưng Lộc Miên đã khá hơn nhiều, không còn sưng, mụn nước cũng đã hết.

     Lộc Miên ngồi dậy định mặc áo lại. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm khiến cậu luống cuống chân tay, nhưng vẫn mạnh miệng hung dữ nói, “Cha nuôi nhìn đủ chưa?”

Hắn nhìn chưa đủ, nhưng cũng không nói ra. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm da thịt lộ ra của cậu, trắng nõn lại mảnh mai, hai viên đậu đỏ trên ngực cậu no đủ, hồng hào khiến hắn không thể dời mắt.

     Mặc áo lại xong, Lộc Miên đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cậu nằm sấp xuống bên cạnh Nghiêm Hành, “Cha nuôi, cho con trọ ở trường có được không?”

Nghiêm Hành còn đang mải tưởng tượng ra thân thể trần trụi của Lộc Miên lại đột nhiên nghe vậy, liền nói, “Vì sao?”

     Biết Nghiêm Hành không thích mình trọ ở trường, Lộc Miên vẫn đánh bạo nói, “Giờ nghỉ trưa quá ngắn nên không thể về nhà nghỉ ngơi, buổi chiều lên lớp lại ngủ gật. Với lại cuối tuần con sẽ về nhà. Dù sao trong tuần cha nuôi cũng đâu có ở nhà.”

Nghiêm Hành lại nghĩ tới thân thể trần trụi của cậu, hắn không hề muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ đó. Thấy Nghiêm Hành không nói lời nào, Lộc Miên nằm úp lên người hắn, chóp mũi chạm vào chóp mũi, “Có được hay không vậy, cha nuôi cha nuôi.”

Lộc Miên làm nũng, Nghiêm Hành rất muốn nói không được, nhưng hắn biết chỉ cần hắn dám nói không được thì cậu có thể lập tức khóc cho hắn xem. Vậy nên hắn không nói gì, chỉ tiếp tục im lặng nhìn cậu.

     Lộc Miên thấy làm nũng cũng không có tác dụng, nên dán sát tới cắn môi Nghiêm Hành. Trong lòng hắn lộp bộp một chút, vật nhỏ học xấu rồi! Lộc Miên biết Nghiêm Hành thích mình hôn hắn, liền có chút lấy lòng liếm liếm môi Nghiêm Hành.

     Nghiêm Hành xoay người đè lên cậu. Lộc Miên chưa kịp giãy dụa, Nghiêm Hành đã hung dữ hôn xuống, không gặm cắn lung tung như cậu mà triền miên mút mát. Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc như biến thành bùn nhão, túm chặt vạt áo hắn không buông. Nghiêm Hành chỉ cần chống mình ngồi dậy là có thể nhìn thấy ánh mắt mê ly và đầu lưỡi nhiệt tình đáp lại của cậu.

     Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên, đột nhiên cảm thấy có thể làm một giao kèo, “Được rồi, giữa trưa ở lại trường ngủ, buổi tối nhất định phải về nhà.”

Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc chết máy, nghe vậy mới tỉnh táo lại. Nghiêm Hành nói tiếp, “Nhưng bảo bối phải đồng ý với một điều kiện của cha nuôi.”

“Điều kiện gì?”

Nghiêm Hành vừa cởi quần áo Lộc Miên, vừa dùng ngón tay lướt khẽ từ trán cậu dần dần xuống dưới, “Để cha nuôi từ chỗ này…”, lướt tới ngực, rồi tới đùi cậu, “… hôn tới chỗ này.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành đẩy hết công việc hôm nay đi để có thời gian cho Lộc Miên. Ít có dịp Lộc Miên lên thành phố, nhưng cậu lại không hăng hái lắm, nhìn thấy Nghiêm Hành liền tránh né. Hắn biết cậu còn đang ngượng bởi chuyện mới vừa rồi.

     Lúc này Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên trước mắt, khát vọng độc chiếm và khống chế cậu dâng lên trong lòng chưa bao giờ mạnh mẽ như vậy. Cảm giác này giống như muốn phá lồng ngực hắn thoát ra, cuồng nhiệt lại hân hoan. Vừa rồi hắn vắt óc nghĩ hết lời để chữa ngượng cho cậu, không ngờ Lộc Miên chỉ là một tờ giấy trắng trong mấy chuyện phát dục này, ngoài xấu hổ ra thì căn bản chẳng hiểu gì cả.

     Cảm giác phạm tội và cảm giác thoả mãn chưa từng mãnh liệt như vậy. Hắn muốn từ từ tiến triển, để trong thế giới tình cảm của Lộc Miên chỉ có một mình hắn, Lộc Miên không hiểu cũng không sao hết. Nghiêm Hành khuyên bảo một hồi lâu, Lộc Miên rốt cục chịu để hắn ôm, “Bé ngoan, cha nuôi mang con ra ngoài ăn cơm có được không? Sau này đi học rồi sẽ ít có thời gian gặp mặt cha nuôi hơn.”

     Lộc Miên vẫn khá thích cha nuôi, Nghiêm Hành nói vậy khiến cậu lại mềm lòng không nỡ. Cậu liền nắm lấy tay Nghiêm Hành. Đến trung tâm thương mại, Nghiêm Hành dắt Lộc Miên vào cửa hàng.

     Gần đây cậu bị Nghiêm Hành ôm nhiều thành quen, hễ có chuyện gì là hắn lại trực tiếp ôm cậu mà dỗ dành. Nhưng bây giờ đang ở cửa hàng, xung quanh lại đông người, Lộc Miên chắc chắn không thể để hắn ôm, chỉ nắm tay hắn, hết nhìn đông lại nhìn tây.

     “Đi học cần dùng đến cái gì, bây giờ chúng ta đi mua.”

     Lộc Miên quay đầu nhìn hắn một cái, “Dì bảo mẫu đã chuẩn bị cả rồi.”
     “Vậy mua quần áo và đồ chơi đi.”

      Thật ra, Nghiêm Hành không biết phải làm sao để lấy lòng một đứa bé. Những bạn giường trước kia đều thích tiền, sổ đỏ, kim cương, nhưng những cái này Lộc Miên cũng không dùng tới.

     Cậu nói, “Trong tủ treo đầy quần áo mới rồi, con từng này tuổi còn muốn đồ chơi gì nữa.” Nói đoạn cậu lại liếc Nghiêm Hành một cái. Hắn đúng là không nghĩ ra nên mua gì. Lúc này đột nhiên có ai đó gọi Lộc Miên.

     Triệu Kỳ và Bành Duệ rủ mấy nữ sinh đi chơi, đang túm tụm lại một chỗ bàn xem ăn cơm ở đâu thì một nữ sinh tinh mắt nhìn thấy Lộc Miên, cả đám liền đi tới chào hỏi.

     Nghiêm Hành quá chói mắt, bộ dáng đẹp trai lịch lãm, lại thêm khí chất trầm ổn, quả đúng là loại hình mà những nữ sinh trung học thích nhất. Bọn họ hoa mắt nhìn Lộc Miên nắm tay hắn, không biết hắn nói cái gì, bị Lộc Miên lườm một cái.

     Một nữ sinh bắt chuyện trước, “Lộc Miên đây là anh của cậu sao? Thật đẹp trai.”

Lộc Miên vội giải thích, “Không phải, đây là cha nuôi tớ.” Nói xong còn nhỏ giọng giới thiệu với Nghiêm Hành rằng đây là các bạn học của mình.

Nghiêm Hành nhìn bọn họ, “Xin chào, chú là cha nuôi của Lộc Miên, họ Nghiêm, tên là Nghiêm Hành.”

     Mấy nữ sinh lập tức xôn xao thì thầm với nhau, oa thật là đẹp trai á, giọng nói cũng thật là hay á,… những lời này đều bị Lộc Miên và Nghiêm Hành nghe thấy. Một nữ sinh lại kinh ngạc nói, “Cha nuôi của Lộc Miên thật trẻ.”

     Nghiêm Hành từ đầu đến cuối luôn mỉm cười nhìn mấy bạn nhỏ này. Xem ra Lộc Miên cũng rất được mọi người chào đón, là những nữ sinh, bọn họ đều muốn rủ cậu cùng đi chơi. Lộc Miên căng thẳng siết tay Nghiêm Hành, “Hôm nay không được đâu, cha nuôi cố tình nghỉ việc để đi với tớ, ngày mai cha nuôi lại bận rồi.”

Nghiêm Hành có chút kinh ngạc. Bạn đồng lứa mời đi chơi, lại còn là nữ sinh, vậy mà Lộc Miên lại ưu tiên hắn trước.

     Mấy nữ sinh đều thở dài tiếc nuối. Triệu Kỳ có chút tự ái, hẹn gái đi chơi lại bị Lộc Miên đoạt hết sự chú ý, liền mở miệng mỉa mai, “Lộc Miên lớn như thế mà ra ngoài còn dắt tay cha nuôi à.”

     Lộc Miên bị nói đỏ cả mặt, thật ra cậu đã để ý từ lâu rằng chỉ có bọn nhóc con mấy tuổi mới hay nắm tay người lớn. Cậu vội hất tay Nghiêm Hành ra, cha nuôi cũng không giận dỗi, còn chiếu cố mặt mũi cho cậu, “Miên Miên mới đến thành phố, sợ lạ đường lạ cái ấy mà.”

Mấy nữ sinh cũng không cảm thấy có gì không bình thường, chỉ nói, “Vậy chúng cháu đi trước nhé, hẹn gặp lại nha.”

     Chào bọn họ xong, Nghiêm Hành đưa Lộc Miên đi ăn cơm. Vừa định dắt tay lại bị Lộc Miên né tránh, còn phải nghe lời chính nghĩa, “Về sau không cho cha nuôi dắt tay, trẻ con mới dắt cần người lớn dắt tay.”

Nói đoạn cậu liền đi trước mấy bước, Nghiêm Hành theo sau, trong lòng thầm mắng mấy đứa nhóc kia ngàn vạn lần, miệng lại dỗ dành, “Con có biết đường không? Nếu bị lạc cha nuôi sẽ lo chết mất.”

     Quả thực không biết đường, Lộc Miên ngừng lại nhìn Nghiêm Hành, Nghiêm Hành tưởng là có thể nắm tay tiếp được rồi, Lộc Miên lại nói, “Cha nuôi đi lên trước đi.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Nghiêm Hành còn muốn khuyên nhủ một chút, Lộc Miên không muốn nghe. Lần nào nghe cha nuôi nói xong cậu cũng cảm thấy hắn nói có lý, nhưng cậu thật sự cảm thấy mình lớn như vậy rồi, đi đường còn nắm tay cha nuôi thì kỳ quá. Cậu liền ngắt lời Nghiêm Hành, “Mau lên.”

     Nghiêm Hành hết cách, đành tiến lên phía trước, cứ đi mấy bước lại ngoái đầu lại nhìn xem Lộc Miên có theo kịp không. Nhiều lần như vậy cậu cũng mềm lòng, nhưng vì mặt mũi nam tử hán nên vẫn cố chịu đựng.

     Hai người đi vào một nhà hàng kiểu Trung, trang trí rất có gu. Nhìn Lộc Miên nhu thuận ngồi ăn bên cạnh mình, Nghiêm Hành nói, “Miên Miên, thật sự không chịu để cha nuôi nắm tay nữa sao?”

Lộc Miên không nói gì, cũng không nhìn hắn. Hắn lại nói, “Bảo bối, cha nuôi đau lòng quá.” Nói đoạn hắn buông đũa xuống, thở dài thườn thượt, làm bộ làm tịch như người già neo đơn bị con cái vứt bỏ, khổ sở đến không nuốt nổi cơm.

     Lộc Miên rốt cục nhịn không được nhìn hắn một cái, lau miệng cân nhắc một chút, “Vậy lúc nào không có người thì nắm.”

Được rồi, mỗi người lui một bước, Nghiêm Hành vẫn xem như không thiệt gì.

     Mặc dù Lộc Miên nói không thiếu cái gì, Nghiêm Hành vẫn mua tất cả những gì hắn có thể nghĩ ra, lúc Tiểu Lý đến đón phải sắp xếp vào cốp sau xe thành một ngọn núi nhỏ. Về nhà, Nghiêm Hành căn bản không định trở lại phòng mình, mà đi theo về phòng Lộc Miên.

“Cha nuôi, con đi tắm đây.”

“Đi đi.”

Lộc Miên nghe vậy tưởng là Nghiêm Hành sẽ về phòng hắn. Nhưng cha nuôi lại chờ ngay bên ngoài phòng tắm của cậu. Lộc Miên tựa vào bồn tắm, đột nhiên cảm thấy trên lưng đau rát, muốn nhìn nhưng xoay đầu cũng không thấy. Cậu cuống quít hô lên, “Cha nuôi, cha nuôi.”

     Nghiêm Hành liền đi vào phòng tắm, “Làm sao vậy?”

“Lưng rát quá.”

Lộc Miên trần chuồng đứng lên trong bồn tắm. C-him nhỏ ẩn ẩn hiện hiện trước mắt Nghiêm Hành… Nếu không phải Lộc Miên kêu đau thì hắn đã không thể nào dời mắt được. Hắn vội nhìn lưng cậu, trên làn da trắng nõn có một một mảng lớn đỏ lên, còn có mấy nốt mủ. Lộc Miên vừa đau vừa ngứa liền với tay muốn sờ, Nghiêm Hành vội túm chặt tay cậu, “Đừng nặn.”

     Hắn bế cậu lên, gọi bác sĩ đến. Lộc Miên nằm sấp trên giường, trên lưng bỏng rát, tay bị Nghiêm Hành nắm chặt không cho cào. Lộc Miên khó chịu cúi đầu khóc rấm rứt. Nghiêm Hành mặc cho cậu quần đùi, không dám cho mặc áo.

     Nghiêm Hành dỗ thế nào cậu vẫn khóc, hắn bế cậu lên, để cậu ghé vào vai hắn. Biết Nghiêm Hành muốn tốt cho mình, nhưng cậu vẫn rất ngứa rất khó chịu, không biết phát tiết thế nào liền cắn một cái lên cổ Nghiêm Hành. Nghiêm Hành xúyt xoa một tiếng than đau, nghe vậy Lộc Miên lại áy náy, vươn đầu lưỡi liếm liếm chỗ vừa cắn. Nghiêm Hành bị cậu liếm, súyt thì không chịu nổi.

     Bác sĩ nói đây là do bị bỏng nắng trong lúc huấn luyện quân sự. Lúc ấy có lẽ không phát hiện ra, lại thêm mồ hôi, cuối cùng thành ra nhiễm trùng. Bác sĩ căn dặn tuyệt đối không được gãi, tắm rửa cũng phải tránh làm ướt nơi đó.

     Lộc Miên uống thuốc, nằm lỳ trên giường, Nghiêm Hành bôi thuốc cho cậu, lại nhẹ nhàng quạt gió để thuốc khô nhanh, Lộc Miên lúc này mới đỡ ngứa. Lúc này có chút buồn ngủ, Lộc Miên nắm góc áo Nghiêm Hành, miệng rầm rì gì nói muốn cha nuôi ngủ bên cạnh.

     Nghiêm Hành hôm sau phải tự mình đi tới thành phố khác công tác. Lộc Miên tỉnh dậy thì hắn đã đi rồi, trong nhà trống vắng. Cậu chán chường trôi qua một ngày, quần áo sách vở lên lớp ngày mai đều đã có người chuẩn bị cho. Lúc bảo mẫu tới tắm rửa thoa thuốc cho cậu, Lộc Miên rất nhớ Nghiêm Hành. Một ngày này dài lê thê lại tẻ nhạt trôi qua. Buổi tối cậu nằm lỳ trên giường, sắp mười giờ liền cầm điện thoại lên.

     Lúc này Nghiêm Hành chắc đã hết bận rồi, gọi sang chắc sẽ không quấy rầy đến hắn. Nghiêm Hành bắt máy, Tiểu Lý và thư ký báo cáo đang báo cáo giở chừng liền được hắn cho nghỉ ngơi một chút.

     “Alo, cha nuôi.”

Nghe thấy giọng nói mềm mại của Lộc Miên, cả người Nghiêm Hành lập tức giãn ra, bộ dáng giương cung bạt kiếm vừa rồi biến mất. Hắn nới lỏng cổ áo, ngồi phịch xuống ghế sô pha, khẽ mỉm cười, “Miên Miên, còn chưa ngủ sao, ngày mai không phải là bắt đầu đi học sao?”

Lộc Miên có chút nũng nịu nói, “Cha nuôi hôm nay chưa gọi điện thoại về nhà.”

     Nghiêm Hành từ sáng tới giờ bị mấy ông chủ ở đây vây quanh, báo cáo đến bây giờ còn chưa nghe xong, Hắn ném văn kiện trong tay sang một bên, “Cha nuôi bận quá, thật xin lỗi bảo bối.”

Tiểu Lý biết tiểu thiểu gia gọi điện tới, đoán chừng không cúp máy nhanh được, liền kêu thư ký ra ngoài trước. Thư ký bình thường không xử lý chuyện sinh hoạt của Nghiêm Hành, vô cùng tò mò, “Anh Lý, vừa rồi là con nuôi của sếp sao?”

Tiểu Lý đau đầu, “Cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

     Nghiêm Hành hỏi, “Hôm nay thoa thuốc chưa?”

“Thoa rồi, còn hơi ngứa thôi.”

Nghiêm Hành vội nói, “Bảo bối tuyệt đối đừng gãi.”

Lộc Miên hừ hừ hai tiếng, “Cha nuôi có ở đây thì tốt rồi, có thể giúp con thổi một chút.”

     Nghiêm Hành trong lòng mềm nhũn, nghe Lộc Miên nũng nịu mà hắn chỉ hận không thể lập tức trở về nhà. Nhưng công việc bên này còn chưa xử lý xong.

“Ngoan, Miên Miên, cha nuôi sẽ sớm trở về.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Chuyện này không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại khiến trong lòng Tương Hạ như thiêu như đốt.

     Ninh nhị công tử thật đúng là mang tới cho hắn một tin tức quan trọng.

     Trấn Nam Vương Sở Uy từng là tướng quân, chín lần xuất chinh bình định phía Nam, công lao rạng danh cả họ. Trấn Nam Vương dù không còn tại thế, nhưng những thuộc hạ trung thành của ông vẫn còn trong quân đội, Sở Đàm lại là con trai độc nhất nối dõi, nay Ninh phủ chỉ cần viết phong thư tiến cử thì con đường lên làm tướng quân của y sẽ tức thì bằng phẳng. Ninh phủ lúc này lại đang muốn nịnh bợ, dựa dẫm vào Trấn Nam Vương phủ nên không tiếc sức tìm cách trợ lực cho Sở Đàm.

     Nhớ tới chuyện này, Tương Hạ đau đầu vô cùng. Nếu thật sự đằng gái là người hiền thục ôn nhu thì nạp làm Vương phi cũng tốt, sẽ không đến nỗi không chịu nổi tính tình quái gở lãnh đạm của Sở Đàm. Nhưng tâm tư Thái hậu thâm hiểm thế nào, Tương Hạ lòng tỏ như gương. Bà ta nhất định sẽ chọn người nhà mình. Sở Đàm từ bé đã được gọi vào cung thường xuyên, nay y mà đảm đương trọng trách thì nhất định sẽ bị bà ta dùng người để khống chế. Đời này của y nhất định sẽ bị bà ta theo dõi đến từng chân tơ kẽ tóc.

     “Phế vật!” Tương Hạ hất Liên Giá xuống đất, mắn, “Vương gia mà bị cảm lạnh thì ngươi cứ chờ đấy!”

     Tương Hạ đuổi theo Sở Đàm về Vương phủ. Sở Đàm đi về phòng mình, sập cửa cái rầm. Tương Hạ bị nhốt bên ngoài, còn bị cửa va phải suýt gãy mũi. Hết cách, hắn đành phải dựa vào cửa ngồi thụp xuống, lẳng lặng canh giữ.

     Hắn rất hiểu Sở Đàm. Hắn biết y ỷ lại ở mình, từ nhỏ đã thích dính lấy mình. Khi lão Vương gia qua đời, Sở Đàm chỉ còn lại mình Tương Hạ. Y thật nhìn rất kiên cường, nhưng cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, có thể kiên cường tới mức nào?

     Lúc này y chẳng khác nào những đệ đệ nhà khác, thấy ca ca muốn kết hôn liền ăn dấm chua, cảm thấy ca ca thích cô nương nhà ai thì sẽ không để ý tới mình nữa.

     Thứ duy nhất Tương Hạ không ngờ được, cũng không thể nào ngờ được, là cách tường đỏ ngói xanh, cách tình nghĩa chủ tớ, Sở Đàm lại có thể thầm mang lòng yêu hắn.

     Hắn ở ngoài cửa đến khuya, nghe thấy tiếng thở đều đều bên trong, biết y đã ngủ liền lặng lẽ đẩy cửa hé ra một cái khe nhỏ, nghiêng người chui vào. Rón rén đóng cửa xong, hắn đến bên giường nhìn Sở Đàm.

     Tương Hạ quỳ xuống, rém góc chăn cho Sở Đàm, lại nhịn không được cúi đầu ngắm y. Sở Đàm ngủ không an ổn, mày nhíu thật chặt, mặt đầy nước mắt.

     Nghe nói người dưới mắt có nốt ruồi thì thường hay khóc.

     Tương Hạ đưa tay nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt chưa khô, đau lòng nói nhỏ: “Khiến chủ tử chịu tổn thương là lỗi của ta, là tại ta không tốt, luôn khiến ngài tức giận.”

     Hắn yên lặng ngắm y trong chốc lát, lại nhớ ra phải quay về thu dọn sổ sách công văn. Vừa định đứng dậy, ống tay áo đã bị người nọ nhẹ nhàng giữ chặt.

     Sở Đàm ngước mắt nhìn hắn: “Đừng đi, ở lại với ta.”

     “Còn chưa ngủ ư.” Tương Hạ giật mình, lại khẽ cười, quỳ gối bên giường, “Ta ở đây, không đi đâu hết.”

     Sở Đàm nhìn hắn, không nói gì.

     “Cam đoan ngày mai ngài mở mắt liền thấy ta.” Tương Hạ đành phải nói.

     “Được.” Sở Đàm chậm rãi nhắm mắt lại.

     Tương Hạ quỳ gối cả đêm bên giường, vùi mặt vào cánh tay thiếp đi.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Sở Đàm sượng cứng cả người, xoay đầu đi né tránh bàn tay hắn, còn bỗng nhiên đưa tay đẩy hắn. Lúc này trong lòng y cũng không biết mình đang nghĩ cái gì, chỉ muốn mau mau bỏ trốn, cách xa hắn một chút.

     Tương Hạ không để ý, nhẹ buông tay ra, suýt thì để con mèo nhỏ này bỏ trốn.

     Hắn xoay người túm một cái, đứa nhỏ đang chạy trối chết liền bị hắn ôm lấy từ sau lưng. Hai tay hắn vây chặt quanh nơi xương quai xanh nổi rõ của y, ôm chủ tử gầy yếu vào trong lòng.

     Sở Đàm đờ ra, mở to đôi mắt, ngơ ngác cảm nhận hơi ấm dịu dàng từ sau lưng truyền đến.

     Bao nhiêu năm nay không có ai ôm y. Sở Đàm kinh hoảng nhưng càng giãy dụa thì càng bị ôm chặt. Đầu óc y trống rỗng, lát sau mới dần dần an tĩnh lại. Cảm giác được lồng ngực người nọ có chút run run, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nói nhỏ vui vẻ: “Thuộc hạ thất lễ.”

     Sở Đàm lúc này mới thả lỏng thân thể, đáy mắt dần ảm đạm, nhẹ giọng mắng hắn: “Biết thất lễ còn không buông ra.”

     Trong lòng hắn người nọ vừa mềm lại vừa thơm, há có thể nói buông là buông. Tương Hạ không muốn buông tay, chua chát cười: “Đằng nào cũng đã thất lễ, để thuộc hạ ôm lâu thêm một chút đi.”

“…”

     “Lúc chiều là ta lỡ lời, Vương gia đại nhân đại lượng, đừng so đo với kẻ phàm phu tục tử như ta được không?”

     Sở Đàm rũ mắt xuống, ngón tay lạnh buốt xoa lên mu bàn tay hắn. Cố nén nghẹn ngào trong cổ họng, y ra vẻ bình tĩnh nói: “Ngươi thường tới đây sao?”

     “Ít tới.”

     Sở Đàm u buồn nhíu mày, “Coi trọng tiểu thư nhà ai, thì… nói với bản vương… Chỉ cần không phải nữ nhân hoàng tộc…”

     “Vương gia muốn làm mối cho thuộc hạ sao?” Tương Hạ hơi cúi người, dán sát vào bên tai y, “Thuộc hạ chẳng có gì, ở rể nhà người ta chẳng phải là làm mất mặt vương gia sao?”

     “Sính lễ dĩ nhiên là trong phủ sẽ lo.” Sở Đàm dùng sức nuốt xuống mới thôi nghẹn ngào, “Đừng đến đây, không cần vì ta mà tự làm khổ mình.”

     “Ta dựa vào cái gì mà không nỡ?!” Sở Đàm đột nhiên như bị mấy chữ “cao chạy xa bay” này trói chặt toàn thân khiến xương cốt đau đớn. Y vùng ra khỏi vòng tay Tương Hạ, bỏ đi không quay đầu lại.

     Tương Hạ dựa vào tường gãi gãi ót, lại vội đuổi theo, nhưng không dám tới gần, đành phải xa xa bám đuôi. Ra đến cửa liền thấy tiểu ảnh vệ đang bồn chồn chờ bên ngoài.

     Liên Giác thấy hắn liền sợ tái mặt, chân cũng nhũn.

     “Ngươi…” Tương Hạ xác cổ Liên Giác lên, hung tợn hỏi : “Tiểu tử, lớn gan thật, thanh lâu cũng dám để chủ tử đi vào! Chủ tử mới mấy tuổi!”

     “Không không không…” Liên Giác cuống quít xua tay, “Không phải tại ta á… Vương vương Vương vương gia nhất định đòi đi theo ngài… Với cả… ngài khiến vương gia nổi giận trước mà, trút lên đầu ta cũng vô dụng thôi!”

“…”

     “Với lại, mười sáu tuổi… cũng cũng đâu còn bé bỏng gì nữa…” Liên Giác lí nhí, “Tuổi này thế tử phủ bên cạnh đều đã nạp thế tử phi rồi. Như này chẳng phải là trễ nải rồi sao.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Nhìn vị tiểu công tử giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất vương giả này, một thân quần áo bằng tơ bạc, đám người bên trong không cần hỏi cũng biết là không dễ phục vụ. Hơn nữa vẻ mặt Sở Đàm u ám khó gần, nhất thời không ai dám đi tới chào hỏi.

     “Người vừa mới vào đây đang ở đâu?” Sở Đàm giương mắt hỏi.

     “Ở… Lầu trên… Gian gần cuối hành lang, thẻ bài ghi tên Hồng Mai.”

     Sở Đàm lên lầu, đi đến cuối hành lang.

     Căn phòng treo thẻ bài ghi tên Hồng Mai đã cửa đóng then cài, từ bên trong truyền ra tiếng thở dốc thô nặng và những lời ngọt ngấy của cô nương đó.

     Sở Đàm cứng đờ cả người, lòng bàn tay ứa ra mồ hôi, cảm giác như bị một xô nước đá dội xuống đầu dưới tiết trời giá buốt của mùa đông, khiến y lạnh thấu xương. Hàng lông mày nhíu chặt dần dần giãn ra, bờ vai căng cứng cũng buông thõng xuống. Sự kinh ngạc trong đôi mắt y bỗng chốc hóa thành bất đắc dĩ chấp nhận.

     Là tại y quá ngây thơ. Đã đi vào Vân Nguyệt lâu thì còn có thể làm gì? Không biết mấy năm nay hắn đã lén đến đây bao nhiêu lần.

     Sở Đàm vẫn tưởng là, nếu như y không phải vương gia, chỉ con nhà thường dân thì sẽ có thể gần gũi Tương Hạ hơn một chút. Giờ y mới rốt cục tự thuyết phục mình chấp nhận rằng, thứ ngăn cách giữa hai người họ không phải thân phận của y, mà là bởi y là một nam nhân.

     “Chuyện này không thể trách ta…”, Sở Đàm dựa vào vách tường chậm rãi ngồi sụp xuống, chôn đầu thật sâu vào giữa hai cánh tay. Nếu như có thể chọn, y cũng sẽ không muốn sinh ra trong Vương tộc.

     Không biết bao lâu sau, Sở Đàm ngủ thiếp đi.

     Căn phòng đối diện cánh cửa treo thẻ bài Hồng Mai kia kẽo kẹt mở ra.

     Tương Hạ đi ra trước, thuận miệng nói lời khách sáo : “Ninh nhị công tử khách khí rồi, ta…”

     Chân còn chưa ra khỏi cửa đã thấy tiểu Vương gia tội nghiệp co ro ngủ dưới chân tường đối diện, tròng mắt hắn suýt thì rớt ra ngoài.

     “? ? ? ? ?”

     Ninh nhị công tử phe phẩy cây quạt sau lưng hắn, trên mặt có chút men say, nấc cụt một cái: “Aizz, Tương Hạ đại nhân không cần khách sáo với ta, hôm nay uống rượu thật sảng khoái mà.”

     Tương Hạ tay mắt lanh lẹ, nghiêng người chặn đường gã, che Sở Đàm sau lưng. Hắn đưa tay đẩy Ninh nhị, cười: “Sắc trời không còn sớm, công tử cứ về trước đi.”

     Ninh nhị công tử mắt say lờ đờ, bá vai Tương Hạ hỏi : “Thế nào, đại nhân còn muốn chơi thêm một chút sao?”

     “Trong phủ không cho ăn mặn, rảnh rỗi cũng phải sảng khoái một chút chứ sao.” Tương Hạ giật giật khóe miệng, lại che kỹ Sở Đàm ở sau lưng.

     “Ta hiểu ta hiểu.” Ninh nhị công tử tửu lượng không tốt, uống nhiều bắt đầu lèo nhèo dông dài. Tương Hạ vịn bả vai gã ta đẩy về phía trước: “Đi mau đi!”

     Ninh nhị công tử giật mình, “Ai u, thật hung dữ.” Sau đó mới phe phẩy quạt loạng choạng bỏ đi.

     Tương Hạ xoay người ngồi xuống nhìn đứa nhỏ đáng thương, khẽ xoa đầu y, đau lòng hỏi:

     Sở Đàm ôm đầu gối mà co ro thành một quả cầu nhỏ, ngơ ngác nhìn Tương Hạ. Sau đó y lại chậm rãi ngước lên nhìn thẻ bài treo trên cửa đối diện, người ta viết là “Thanh Mai” .

     “Tổ tông của ta, sao ngài lại tới đây ngồi xổm hít khí trời làm gì?”

     Tương Hạ trơ mắt nhìn khuôn mặt trắng nõn của y đột nhiên… đỏ lét.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Đi học quân sự ở trường cấp 3 mất 1 tuần, chủ yếu là làm dáng nên không quá mất sức, nhưng học sinh phải mặc đồng phục rằn ri, tập ở thao trường dưới thời tiết rất nóng bức.

     Không ít học sinh bị sạm đen, đặc biệt là nữ sinh, ai cũng kêu khổ thấu trời. Lộc Miên cũng cảm thấy thật mệt mỏi, mỗi ngày đều phải đứng mấy tiếng, nhưng cậu lại không bị đen. Qua mấy ngày nay, bạn học đã dần làm quen với nhau, Lộc Miên đẹp mắt, không ít nữ sinh thích ra bắt chuyện.

     Lộc Miên mỗi ngày tan học đều có xe sang đưa đón, rất nhiều bạn cùng lớp cũng đã thấy, ai tinh mắt còn chú ý tới giày của cậu, bởi vì ba đôi cậu từng đi đều có giá trên dưới một vạn, bán đi một đôi cũng đủ trang trải tiền học cả năm thậm chí cả tiền sinh hoạt mấy năm.

     Nhưng Lộc Miên không biết, đổi giày mỗi ngày là vì đi tập quân sự quá nóng, hôm nào cậu cũng ra đầy mồ hôi. Từ khi đến ở cùng cha nuôi, giày dép quần áo đều là cha nuôi sai người mang tới, chật kín cả tủ, quần áo trước kia của cậu đã bị chen xuống tận đáy tủ.

     Huấn luyện một tuần rốt cục kết thúc. Cuối tuần, Lộc Miên dậy từ 6h, hết ngày lại 9h đi ngủ, căn bản không thấy mặt Nghiêm Hành. Cậu cảm thấy có chút nhớ cha nuôi.

     Mặc dù không thấy mặt, nhưng dù về nhà khuya tới đâu, Nghiêm Hành đều sẽ đến phòng Lộc Miên ngắm cậu ngủ. Hắn nhịn không được cúi xuống, cho cậu một nụ hôn ngủ ngon. Trong lòng mang tư tâm, hắn chỉ hôn lên trán, những chuyện càng thân mật hơn lại muốn đợi cậu tỉnh dậy mới làm.

     Ngày mai không cần tập, có thể ngủ nướng. Lộc Miên muốn gặp cha nuôi, cho nên cậu tắm rửa, gọi cho cha mẹ Lộc từ sớm rồi nằm trên giường ngẩn người, chờ hắn về nhà. Nghiêm Hành dù đêm nào cũng về khuya, nhưng hàng ngày Lộc Miên làm gì cũng có người báo cáo tỉ mỉ cho hắn.

     Lộc Miên chờ mãi, đến lúc mí mắt díp hết vào nhau, cậu vẫn không chịu đi ngủ. Gần 12h, nghe có tiếng ai lên lầu, Lộc Miên biết Nghiêm Hành về, đang gật gà gật gù lập tức tỉnh. Cậu chạy chân trần ra mở cửa. Nghiêm Hành còn chưa thấy rõ ràng đã bị Lộc Miên nhào vào trong lòng, “Cha nuôi!”

     Nghiêm Hành cảm giác như đã quá lâu không được nghe giọng Lộc Miên vậy. Hắn bế bổng cậu lên. Lộc Miên thức khuya như vậy chờ hắn về, còn bổ nhào vào lòng hắn, lại ngọt ngào mềm mại gọi hắn là cha nuôi, Nghiêm Hành cảm giác trong lòng thật sự sắp tan chảy.

“Muộn như vậy mà chưa ngủ sao.”

     Lộc Miên ôm cổ Nghiêm Hành cổ, “Ngày mai không phải đi tập quân sự, nhưng dậy muộn thì lại không thấy mặt cha nuôi.”

Nghiêm Hành bế Lộc Miên lên giường rồi đè lên cậu.

     Hắn vùi đầu vào vai Lộc Miên. Mấy ngày nay rượu chè xã giao liên tục, tuy không phải uống nhiều nhưng trên người hắn nồng nặc mùi khói. Nghe hương sữa tắm trên người cậu, hắn nhịn không được hít thật sâu một hơi, sau đó mới buông Lộc Miên ra.

“Cha nuôi tắm rửa cái đã, kẻo lại ám mùi khói lên người con.”

     Nghiêm Hành không về phòng của mình mà kêu Lộc Miên đi lấy giúp đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm của cậu. Hắn tắm xong đi ra thấy Lộc Miên vẫn đang ngoan ngoãn ngồi chờ mình trên giường.

     Nghiêm Hành ngồi xuống bên cạnh cậu, “Miên Miên, tập quân sự có mệt không?”

Lộc Miên nghĩ nghĩ, “Chỉ là đứng lâu nên chân đau.”

Nghiêm Hành nắm chân cậu, nhẹ nhàng xoa bóp, “Cha nuôi chưa bao giờ hầu hạ ai như vậy đâu. Bảo bối không ban thưởng gì sao?”

Lộc Miên không biết có thể ban thưởng gì, đứng dậy ôm cổ hắn rồi hôn một cái thật kêu lên mặt hắn. Nghiêm Hành bị chọc cười, ôm cậu lăn ra giường, lại cụng trán với cậu, “Có nhớ cha nuôi không?”

Lộc Miên có chút tủi thân, đã một tuần không thấy mặt Nghiêm Hành, nhưng ngoài miệng cậu cũng không chịu thừa nhận, “Con mới không thèm nhớ cha nuôi.”

Nghiêm Hành cũng không tức giận, “Cha nuôi nhớ con.” Nói đoạn hôn một cái lên chóp mũi cậu.

     Lộc Miên từng này tuổi đầu mới chỉ thân mật như vậy với cha mẹ khi còn bé, nhưng cha nuôi gần gũi với cậu cỡ nào đi nữa cũng không khiến Lộc Miên có cảm giác bài xích. Nhất là trong ban đêm tĩnh lặng, cha nuôi thấp giọng thủ thỉ, hỏi cậu có nhớ hắn không… Từ một nơi sâu thẳm nào đó trong lòng cậu có một cảm giác rung động không dám lộ ra. Lộc Miên cũng không hiểu rõ, nhưng cậu rất thích.

     Nghiêm Hành ôm cậu vào lòng, “Tối nay cha nuôi ngủ cùng con được không?”

Lộc Miên ngoài miệng nói, “Tùy cha nuôi,” nhưng đã tự giác lăn đến bên cạnh, gác chân lên lưng hắn. Lộc Miên đêm nay ngủ rất sâu, có lẽ là vì có Nghiêm Hành bên cạnh.

     Tỉnh dậy, Lộc Miên ngồi đần mặt trên giường. Nghiêm Hành vẫn đang ngủ. Lộc Miên vừa tức vừa hoảng – cậu nằm mơ, mơ thấy bị ai đó làm chuyện xấu, nhưng cậu thấy không rõ lắm đó là ai, lúc tỉnh dậy bên dưới đã cứng ngắc…

Lộc Miên lần đầu tiên gặp phải chuyện này. Cậu muốn vạch ra nhìn xem, nhưng Nghiêm Hành ngủ ngay bên cạnh, cậu không dám. Ngồi ngốc một hồi, bên dưới đã không chịu nổi nữa, Lộc Miên đành phải len lén chui vào chăn. Cậu vừa sờ đến chỗ đó của mình thì đột nhiên cha nuôi đột nhiên nói chuyện. Nghiêm Hành đã tỉnh dậy một lần, nhưng biết Lộc Miên được nghỉ hôm nay nên chỉ gọi cho Tiểu Lý kêu cậu ta hoãn hết công việc hôm nay của mình, rồi lại ôm Lộc Miên ngủ tiếp.

     Lần này tỉnh dậy, thấy trong chăn đùn lên một đống lớn, không biết Lộc Miên chui vào chăn làm cái gì, hắn hỏi, “Miên Miên, đang làm gì vậy?”

Lộc Miên giật mình nhảy dựng, Nghiêm Hành nói đoạn cũng vén chăn lên xem. Lộc Miên khó thở, kêu lên, “Không được nhìn.”

Nghiêm Hành bị cậu hét mà tỉnh cả ngủ. Lộc Miên đưa lưng về phía hắn nhưng sống chết không chịu xoay người lại.

     Nghiêm Hành không yên tâm, trực tiếp ôm người đứng dậy xem. Lộc Miên một tay che che úp úp không cho hắn nhìn, một tay đưa lên đòi che mắt hắn. Nghiêm Hành bắt được tay cậu, liền thấy vật nhỏ thẳng tắp kia. Hắn còn chưa lên tiếng, Lộc Miên đã khóc lên, hắn lập tức luống cuống tay chân, ôm lấy cậu dỗ dành, “Khóc cái gì?”

     Lộc Miên mình cũng không biết mình khóc cái gì, chỉ cảm thấy bị cha nuôi nhìn thấy, rất xấu hổ. Nghiêm Hành đưa tay nắm lấy vật nhỏ kia, bắt đầu trên dưới xoa nắn. Lộc Miên có chút mất tự nhiên, “Mau thả con ra.” Nói đoạn còn bị sặc nước miếng.

     Nghiêm Hành đương nhiên không buông ra, tay vẫn mân mê không ngừng, còn ghé vào bên tai cậu an ủi, “Chuyện này không có gì phải xấu hổ. Con trai tới tuổi này ai cũng như vậy, để cha nuôi dạy con.”

Lộc Miên lúc này mới ngừng khóc, “Cha nuôi… Cũng từng bị như vậy sao?”

Bàn tay Nghiêm Hành thật dịu dàng an ủi, Lộc Miên cũng nhịn không được hừ ra thành tiếng. Nhìn phản ứng của cậu, hắn rất kiên nhẫn trả lời, “Đúng vậy, ngoan, bảo bối, cứ hưởng thụ đi.”

     Mặc dù Nghiêm Hành nói vậy, Lộc Miên vẫn có chút xấu hổ không chịu nổi, mấy lần muốn khép chân lại, nhưng đều bị Nghiêm Hành cản trở. Bàn tay hắn mang đến cảm giác càng lúc càng mãnh liệt, Lộc Miên liền ư ư a a kêu lên, cả người mềm nhũn trong lòng hắn.

     Nhìn Lộc Miên đỏ mặt, bờ môi mấp máy không nói nổi một câu đầy đủ, chỉ có thể đứt quãng gọi cha nuôi, Nghiêm Hành cảm thấy mình thật sự là nhịn quá giỏi rồi. Chính hắn cũng nghĩ không thấu, mình muốn một bé trai là chuyện rất đơn giản, không cần trăm phương ngàn kế nhận con nuôi, còn che chở như bảo bối thế này. Trước kia, chỉ cần hắn muốn lên giường, mềm không được thì cứng cũng được, không gì là không thể dùng tiền xử lý êm đẹp. Nhưng với Lộc Miên lại không thể, hắn cứ nhất định phải xem cậu như tâm can bảo bối mà sủng ái. Từ khi coi trọng Lộc Miên, dù ai tặng người lên giường hắn, hắn đều không muốn, đến giờ đã cấm dục hơn một tháng.

     Nghiêm Hành vẫn sợ dọa đến cậu. Lần này dù Lộc Miên có thể xem như tự mình dâng tới cửa, Nghiêm Hành cũng không dám làm gì quá mức. Hắn cố nén xuống khát vọng muốn đặt Lộc Miên dưới thân mình. Cuối cùng Lộc Miên run rẩy toàn thân, nắm lấy cánh tay hắn mà siết, rồi tiết ra trong tay hắn. Cậu thở hổn hển nhìn Nghiêm Hành, “Cha nuôi.”

Lộc Miên cũng không biết nên nói cái gì. Nghiêm Hành đặt cậu lên giường, hôn một cái lên trán cậu rồi nhắm mắt lại, hắn hít sâu một hơi, “Cha nuôi đi rửa tay một chút, ngoan.”

     Trong toilet, Nghiêm Hành cảm thấy mình như là thanh niên lần đầu yêu đương vậy. Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Lộc Miên, hắn yên lặng đánh máy bay. Lúc bắn ra, Nghiêm Hành cũng tự mình thấy buồn cười – lần gần nhất hắn phải dùng tay phải thế này đã là chuyện của bao nhiêu năm trước.

     Ra khỏi toilet, thấy Lộc Miên im thít trốn trong chăn, Nghiêm Hành trực tiếp kéo cậu ra ngoài mà ôm vào lòng. Lộc Miên mặt mũi ửng hồng, không dám nói gì.

“Lần sau còn muốn cha nuôi giúp nữa không?”

Lộc Miên tức thì đỏ bừng cả tai, “Cắn chết cha nuôi!” Nói xong còn thật sự cắn lên vai hắn…

Nghiêm Hành cũng không tức giận, chỉ vỗ mông cậu một cái, “Ngoan, lần sau cha nuôi sẽ dạy con tỉ mỉ.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

     “Cái gì cũng kẹp vào sổ sách…” Sở Đàm khom người nhặt lên, tiện tay nhét tờ giấy trở lại vào phong bì. Lúc này, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra. Tương Hạ đứng cạnh cửa, trông thấy Sở Đàm còn sửng sốt một chút.

     “Vương gia? Ngài tìm ta?” Tương Hạ ngẩn người, tầm mắt dời xuống phong bì trong ta Sở Đàm.

     Sở Đàm bị hắn nhìn chằm chằm, có chút mất tự nhiên. Đưa phong bì cho hắn, lại nhớ tới đôi hạc giấy kia, y nóng cả mặt, né tránh ánh mắt Tương Hạ, “Của ngươi đó…”

     “Trời! Ngài đừng động vào đồ của ta…” Tương Hạ vội nhận lấy rồi mở ra kiểm tra. Thư của Ninh nhị công tử thì chắc chắn là không có lời lẽ gì hay ho rồi, hi vọng không khiến cho Tiểu Vương gia hiểu lầm cái gì.

     Sở Đàm có chút tái mặt, đúng là y tự tiện bước vào chỗ ở của hắn, cũng quả thực có động vào động vật của hắn. Không đợi Sở Đàm mở miệng, Tương Hạ lại chần chờ hỏi: “Ngài xem rồi sao?”

     “Chưa xem.”

Sở Đàm đen cả mặt, phất tay áo đứng dậy, lách qua Tương Hạ mà bỏ đi.

     Tương Hạ lúc này mới nhận ra mình lỡ lời. Nghe nói mấy đứa nhỏ tuổi này là mẫn cảm nhất, hơn nữa từ nhỏ Sở Đàm đã cô độc, càng sợ những người bên cạnh mình sẽ rời xa.

     “Cái miệng chết tiệt này!” Tương Hạ tự vả mình một bạt tai. Vừa vội vã đuổi theo, hắn vừa thuận tay rút lá thư ra liếc qua, chi tiết chưa kịp đọc nhưng chưa gì đã thấy một hàng chữ “Mùng bảy giờ Dậu tới Vân Nguyệt lâu có chuyện quan trọng cần bàn.”

     Ninh nhị công tử dù không phải kẻ tốt đẹp gì nhưng đại ca gã trước kia từng làm mặt thám trong cung, luôn luôn tuồn ra tin tức chính xác nhanh chóng nhất. Ninh phủ dạo này luôn muốn nịnh bợ Sở Đàm, nói không chừng thật sự sắp có chuyện.

     “Mùng bảy? Hôm nay chẳng phải mùng bảy sao?” Tương Hạ nhẩm tính một chút, bây giờ chẳng phải chính là giờ Dậu sao?

     Thì ra hắn căn bản không định đuổi theo.

     Tiểu ảnh vệ nãy giờ lặng lẽ đi theo Sở Đàm liền nhảy xuống, thấp giọng khuyên y: “Vương gia, lạnh lắm, mau về đi thôi.”

     Sở Đàm thở dài, rủ mắt xoay người đi, nhưng nghĩ nghĩ lại đi ra khỏi Vương phủ. Liên Giác nơm nớp lo sợ đi theo, trong lòng vô cùng tuyệt vọng: “Xong đời! Chuyện này mà bị Tương Hạ biết thì mình nhất định sẽ bị băm ra cho gà ăn.”

     Sở Đàm lặng lẽ đi theo Tương Hạ, thấy hắn tiến vào Vân Nguyệt lâu.

     Liên Giác kinh hãi nuốt nước bọt… Ngày xưa có bao giờ thấy Tương Hạ đi đến thanh lâu đâu???

     “Còn đi thanh lâu.” Sở Đàm lẳng lặng đứng trong góc tối, chân mày nhíu càng chặt hơn.

     “Đúng vậy!” Liên Giác hết sức chuyên chú phụ họa, “Không ngờ hắn lại hư hỏng như thế!” Đảo mắt cậu lại bắt đầu cầu khẩn, “Tiểu vương gia xin hãy mau về phủ đi…”

     Lòng hiếu kỳ và khát vọng muốn độc chiếm của thiếu niên tuổi mười sáu mạnh tới mức khiến người ta chỉ biết than thở. Sở Đàm hất tiểu ảnh vệ vướng chân vướng tay kia ra, sửa sang lại quần áo rồi từ từ đi vào Vân Nguyệt lâu.

     “Ôi!” Liên Giác dùng sức cào tóc, nhỏ giọng gọi y, “Vương gia! Ngài là thiên kim quý tử, sao có thể đi vào những nơi thế này…” Vừa muốn đuổi theo, cậu lại phanh lại.

     Nếu xông vào theo chủ tử, cả con phố này sẽ đều biết, vương gia Trấn Nam Vương phủ đi chơi thanh lâu… Cậu đành phải nóng ruột chờ bên ngoài, cũng may đã có Tương Hạ ở trong để ứng phó giùm.

>> Xem mục lục