Chương 6- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Kiều là một sát thủ ưa sạch sẽ.

Mặc dù nhắc tới cận chiến thì không ai trong tổ chức địch nổi cậu, lúc làm nhiệm vụ cậu cũng rất ít tiếp xúc thân thể với người khác.

     Y nói đó là sự cao ngạo của cao thủ, Kiều lại nghĩ đơn giản.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Không muốn dính phải máu, sau đó lại phải giặt quần áo, tắm rửa, rửa dao.

     Nói một cách tương đối thì Kiều là bệnh nhân ung thư lười.

     Kiều theo đường cũ trở về, lúc đi qua lầu trên thấy quần áo đã được thu dọn sạch sẽ. Cửa phòng nào đó mở toang, trên giường chỉ có một cô gái đang ngủ.

     Hợp Thời Tuyển không lên lầu, Kiều biết hắn đang ở phòng nào.

     Thân hình thoắt ẩn thoắt hiện nhanh như quỷ ảnh, trong nháy mắt cậu đã từ bệ cửa sổ nhảy xuống dưới lầu, tiến nhanh về căn phòng bên kia của mình.

     Cậu không có chú ý tới biểu cảm kỳ dị của người mất ngủ đứng bên cửa sổ. Không, cậu căn bản không phát hiện ra động tác parkour của mình đã bị cú đêm kia nhìn thấy rõ ràng.

     Hợp Thời Tuyển tay cầm rượu đỏ đi tới cái bàn bên cửa sổ, kéo rèm, rốt cục muốn đi ngủ.

     Ngày thứ hai, Kiều đang ngủ say sưa, lại có tiếng gõ cửa vang lên khiến cậu phiền muốn chết. Kiều không để ý, mặc kệ hắn gõ mười mấy phút cũng không ra.

     Muốn cùng Kiều so độ lỳ, chính xác là không ai có thể thắng.

     Chạng vạng Kiều mới ung dung tỉnh lại.

     Gần đây Kiều hơi có chút lâng lâng, quả nhiên không cần làm sát thủ thực quá thoải mái. Không cần chạy việc ban đêm, không cần huấn luyện ban ngày, chỉ có một việc hơi phiền não là mỗi ngày ba bữa.

     Kiều lại đói.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Nhưng hôm qua đã nếm mùi ngon, giờ cậu càng thêm chướng mắt mấy cái bánh mì khô cằn kia.

     Kiều không phải người ngồi chờ chết, cậu muốn giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

     Lần trước chịu thua thiệt rồi, Kiều biết đi siêu thị là phải chọn thời điểm. Vậy là lúc trời tối, cậu đến khu công viên yên tĩnh gần siêu thị tản bộ một vòng. Dù không cần huấn luyện, thói quen nhiều năm như vậy không thể nói bỏ liền bỏ.

     Kiều không biết rời tổ chức xong còn có thể đi đâu để tập, trong thành phố như vậy cũng chỉ có công viên trống vắng hoang vu là có thể tự do lăn lộn.

     Không có kiến thức gì, Kiều cũng không biết còn có phòng gym để người bình thường có thể tới rèn luyện. Đương nhiên, cậu cũng không tính là người bình thường, không nhất định sẽ tới mấy chỗ như vậy.

     Kiều đã lâu không di chuyển với tốc độ nhanh thế này. Sau khi chạy giữa khu rừng, cậu thoải mái treo ngược mình lên một gốc cây ngô đồng, yên lặng. Hồi lâu sau, chạc cây vẫn im ắng không một tiếng động, cậu xoay người xuống đất.

     Tiết trời tháng mười, gió thu rì rào, trong rừng một mảnh đìu hiu.

     Kiều nhìn đồng hồ, đã muộn hơn 2 tiếng so với lần trước đi siêu thị, chắc là có thể đi rồi.

     Cành khô héo úa dưới chân vang lên những thanh âm giòn tan, mãi tới khi cậu nghe được một tiếng rên rỉ.

     Kiều trực giác nghĩ có người đang đánh nhau.

     Nhưng chờ cậu cẩn thận nghe một lúc lại thấy thanh âm này cực kỳ mâu thuẫn, giống y như tiếng động tối hôm qua.

     Hai nam nhân?Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều đương nhiên không rảnh để ý loại chuyện này, kể cả nếu có ai đánh nhau thì chắc cậu cũng sẽ hờ hững rời đi.

     Thế là cho dù hiếu kì, Kiều vẫn không lưu luyến rời đi.

     Toàn thân mặc đồ đen, cả người như là chìm vào hắc ám, cậu bước ra khỏi rừng, dù là ở trong màn đêm cũng có chút gây chú ý.

     Kiều hơi khó chịu muốn nhanh chóng đi qua khu vực đông đúc ngoài ý muốn này, lúc đi qua một cô bé, bị tiếng kêu khóc chói tai làm cho giật mình.

     Kiều 1 là không thích đông người, 2 là không thích âm thanh lớn.

     Kiều dùng ánh mắt biểu lộ sự tức giận, chỉ thấy cô bé đang gào khóc kia đã bị mẹ ôm lấy chạy như bay. Kiều kỳ quái nhìn theo, lại lạnh lẽo thu tầm mắt lại.

     Hoàn toàn không ý thức được chính khí chất hắc ám của mình dọa con nhà người ta khóc.

     Kiều cúi đầu xem kẹo bông gòn màu trắng rơi trước mặt, trầm mặc nhặt lên ném vào thùng rác cách đó không xa.

     Kiều là một sát thủ thích sạch sẽ, trên mọi phương diện.

     Kiều không chỉ không nhận ra mình đã dọa khóc đứa trẻ, còn không nhận ra là mọi người xung quanh đang rút chạy như thủy triều.

     Người đi đường tự động né tránh cậu mở ra con đường thông thoáng, khiến quãng đường đến siêu thị trở nên thư thái hẳn.

     Kiều trực tiếp đi tới khu bán sách. Lần trước đi ngang qua nhưng vì tự tin vào trù nghệ của bản thân nên cũng không để ý.

     Kiều cầm lên cuốn “Tuyển tập món ăn hàng ngày”, lật xem, nhíu mày, lại bỏ xuống.

     Không thấy những món đủ ngon theo tiêu chuẩn của cậu.

     Cậu chọn chọn lựa lựa lại cầm lên xem —— «Ẩm thực Mãn Hán toàn tập bản in màu».

     Rất tốt. Kiều hài lòng cầm sách đi trả tiền.Nguồn: langsatti.wordpress.com

>> Xem mục lục

Chương 5- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Kiều là một sát thủ ưu việt từ kỹ năng đến tố chất.

     Nếu không tính đến phong độ của cậu trong hai ngày không làm sát thủ này.

     Kiều am hiểu nhất là ám sát, tại thời điểm con mồi không cảnh giác liền cho hắn một kích trí mạng, cậu từ trước đến nay chưa từng phí sức.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Cho nên Kiều rất tự tin về việc đột nhập nhà hàng xóm lặng lẽ lấy thảm về.

     Căn nhà trên dốc núi ven biển này đã rơi vào trạng thái ngủ say. Kiều có thể hoàn toàn yên tâm khóa cửa đi sang nhà hàng xóm.

     Cửa sổ lầu dưới và cửa chính đóng chặt chẽ, Kiều nghĩ một chút, thân hình lóe lên, dùng bệ cửa sổ lầu một lấy đà vọt lên lầu hai mà không gây ra một chút động tĩnh nào.

     Sân thượng lầu hai không lớn, lại có một cửa sổ sát đất cực lớn khiến Kiều ao ước. Cửa sổ sát đất lúc này lại mở rộng, gió biển thỏa sức thổi tung rèm cửa nhạt màu.

     Kiều nhếch miệng, chỉ thoáng qua nụ cười lại tan biến.

     Kiều nhanh chóng tiến vào, liếc nhìn toàn bộ phòng khách. Trang trí đơn giản hàm súc, bên ngoài ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào, đủ thấy rõ từng thứ trong phòng.

     Và cả quần áo rơi đầy đất.

     Kiều chán ghét kiểm tra quần áo hỗn tạp trên mặt đất, của nam nữ đều có, rải rác đến tận cửa gian phòng nào đó.

     Không thấy, dựa theo tư duy thông thường thì có lẽ là đặt ở dưới lầu.

     Lúc đi qua gian phòng nào đó, Kiều lại nghe được loại âm thanh mà cậu không xa lạ gì kia.

     Loại thanh âm không biết là đau hay là thích của nam nữ trong lúc giao hợp.

     Cậu dừng bước, xác định người trong phòng đang đắm chìm trong hoạt động tràn đầy mâu thuẫn đó rồi mới bước vài bước xuống lầu.

     Phòng bếp, phòng vệ sinh, thư phòng, cùng mấy căn phòng trống không biết để làm gì, đều bị Kiều kiểm tra một loạt.

     Không thấy.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều nhíu mày, lại trở lại phòng tắm lớn kia, phòng tắm có hai gian, gian ngoài có máy giặt và chỗ phơi đồ, gian trong là bể tắm cực lớn. Chẳng lẽ hắn đã đem nó đi giặt rồi?

     Kiều đi tới chỗ máy giặt. Ngay lúc cậu sắp mở nắp, dưới lầu có người.

     Chính là tiếng chân của cái gã tên Hợp Thời Tuyển kia.

     Kiều không để ý thấy bản thân hóa ra lại quen thuộc với giọng nói của người này đến thế.

     Kiều nghiêng người trốn vào sau máy giặt, nghe thấy tiếng người kia dần bước tới gần.

     Gian phòng rất trống, nếu hắn tiến đến, cậu căn bản không còn chỗ ẩn thân.

     Kiều nghĩ, quả nhiên cậu không còn đủ tư cách làm sát thủ, mới chỉ trốn khỏi tổ chức một tháng mà đã lụt nghề thế này.

     Có lẽ là bởi vì lần đầu không cần giết người, Kiều hiếm thấy tự an ủi mình. Cậu thật sự không muốn lại phải giết người, huống chi người này trước đây không lâu còn cho cậu đồ ăn mỹ vị.

     Kiều đích thực là một sát thủ chuyên nghiệp, ngoài nhiệm vụ ra thì không giết bất luận kẻ nào, còn một khi có nhiệm vụ thì giết người lưu loát chuẩn xác như là robot được lập trình.

     Có lẽ cậu cũng không cần giết chết hắn, chỉ cần đánh ngất không để lại dấu vết rồi thoát thân là xong.

     Kiều quyết định chủ ý, chờ hắn tự chui đầu vào lưới.

     Nhưng mà Hợp Thời Tuyển không tiếp tục bước tới.

     Hợp Thời Tuyển đi vào bếp. Kiều nghe được tiếng uống nước ừng ực, tiếp theo là tiếng bước chân lệt xệt, cùng tiếng chốt mở cửa thanh thúy.

     Hết thảy lại lần nữa yên tĩnh.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều thật nhanh đứng dậy mở nắp máy giặt, vẫn không có gì.

     Cậu thất vọng đóng nắp lại, dù không tình nguyện lắm cũng chỉ có thể chấp nhận mục tiêu bất thành mà rút lui.

     Vứt rồi sao?

     Kiều chỉ mất hai giây suy nghĩ xem có nên lục thùng rác không, rồi lại lập tức phủ quyết ý nghĩ này.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Cậu là một sát thủ thích sạch sẽ.

>> Xem mục lục

Chương 4- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Kiều là một sát thủ thận trọng.

     Cho nên đối với người đàn ông đang khẽ cười kia Kiều vẫn không tỏ chút thái độ gì.

     Hắn dường như cũng không ngại, đưa khay cho Kiều, cậu liền nhận lấy.

     Sau đó thì sao?Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Vì sao hắn còn chưa đi? Kiều hơi nôn nóng, kiên nhẫn không còn bao nhiêu để mà tiếp tục giữ cửa mở, muốn lập tức đem cái người hảo tâm mời ăn này khóa ở bên ngoài.

     Nụ cười trên mặt người đàn ông càng sâu, “Tôi là Hợp Thời Tuyển, cậu tên gì?”

     Kiều không nói chuyện, trong lòng càng mất kiên nhẫn, sao tôi phải nói chuyện với anh?

     “Dương Kiều?”

     Kiều nghe hắn nói vậy liền ngẩng đầu nhìn một cái, lạnh lùng, mất kiên nhẫn, nghi hoặc, thậm chí có chút giống như tỏ ý biết rồi sao còn hỏi.

     Hợp Thời Tuyển giải thích, “Dương Viên kể với tôi. Dương Viên chính là người dẫn cậu đến xem phòng.”

     Kiều chẳng quan tâm Dương Viên là ai, giờ cậu chỉ muốn biết mấy lời vô nghĩa của người này lúc nào mới nói xong.

     “Thật sự không sang cùng chúng tôi sao? Còn nhiều món khác tôi không mang hết sang được cho cậu.”

     Kiều trong lòng kiên định nói không, ánh mắt lại không nhịn được nhìn thoáng qua khu vườn náo nhiệt nhà bên.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Có điểm tâm ngọt đủ màu sắc.

     Kiều thích đồ ngọt, cậu luôn yêu cầu khách sạn đưa bữa ăn phải có nhiều điểm tâm ngọt.

     Hợp Thời Tuyển như là đang chờ cậu trả lời, thong thả dựa vào bên cửa.

     Kiều thu lại tầm mắt, cúi đầu nhìn đống hỗn độn vụn thủy tinh và rượu đỏ hất bẩn thảm cửa.

     Kiều khẽ nhíu mày, cậu không thích đồ đạc của mình dính phải mùi vị của người khác, càng không thích trật tự bị xáo trộn, nhát là tình huống vừa hư hỏng vừa xáo trộn đồ đạc thế này.

     “A, thật xin lỗi, cậu có chổi không? Tôi quét dọn giúp cậu?”

     Hợp Thời Tuyển thấy bộ dáng cứng ngắc của cậu, thu liễm lại vẻ nhàn tản trước đó, trịnh trọng nói.

     Kiều lắc đầu, dù hắn cho đồ ăn cậu cũng không định bận tâm thêm tới cảm thụ của hắn, lui một bước đóng cửa lại.

     Hắn nghĩ như thế nào thì liên quan gì tới cậu.

     Kiều ngồi trên giường lớn ăn xong cả bàn đồ ăn. Hương vị rất ngon, nhất là thịt bò, nướng vừa chín, thì là hòa với ớt tiêu dưới nhiệt độ cao hòa lẫn với thịt, bỏ vào miệng quả thực là mỹ vị nhân gian.

     So với thịt bò luộc nước sôi của cậu đúng là không cùng một đẳng cấp. Kiều hơi hơi ao ước, nếu như cậu có tay nghề như vậy thì tốt biết bao nhiêu.

     Sau khi ăn xong cậu rửa sạch đĩa để ở quầy phòng bếp, nhìn chằm chằm đĩa nửa ngày không nhúc nhích.

     Có lẽ khỏi cần trả, một cái đĩa không đáng bao nhiêu tiền.

     Nghĩ như vậy, Kiều liền thoải mái. Cậu tới chỗ cửa sổ sát đất, lặng lẽ vén rèm lộ ra một cái khe nhỏ, nhìn tình huống ở khu vườn sát vách.

     Đã không còn ai.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Một đống lớn đồ ăn và dụng cụ bày trong sân không ai xử lý, đồ ngọt trên bàn cũng không ai động tới.

     Bọn họ sao lại không thích ăn. Kiều nghi ngờ nghĩ một hồi, vẫn thấy khó hiểu nổi.

     Sát vách là biệt thự hai tầng, không giống căn hộ của cậu, căn nhà kia lớn nhưng kín, chỉ có vài cửa sổ lộ ra cảnh tượng bên trong, nhưng ở giữa lầu hai có một cửa sổ sát đất cức lớn.

     Cũng chỉ có cái này mới lọt vào mắt Kiều.

     Xét thấy đèn sáng, người chắc cũng đã vào nhà.

     Kiều cầm chổi xẻng, nhẹ nhàng mở cửa.

     Thảm để ở cửa không thấy đâu.

     Kiều tìm một vòng, không chỉ không thấy thảm, thủy tinh vụn cũng đã bị quét dọn sạch sẽ, xếp thành một đống nhỏ cạnh cửa.

     Kiều không muốn thừa nhận mình ăn say sưa tới mức không chú ý tới động tĩnh ngoài cửa.

     May là người đó không phải là sát thủ.

     Kiều đem mảnh vụn hốt vào xẻng, nhíu mày nhìn cái cửa trông cứ thiếu thiếu.

     Cậu không muốn chưa gì đã lại phải đi siêu thị, tủ lạnh đã lấp đầy đồ ăn, một tuần cũng không cần ra khỏi cửa, nhưng mà ngoài cửa trống rỗng không còn thảm khiến cậu nhìn không quen nổi.

     Dù mới vào ở bốn ngày, Kiều đã đem tất cả cách bày biện phòng này gom hết vào phạm vi sở hữu của mình.

     Hàng xóm thật đáng ghét, Kiều khó chịu liếc phòng đối diện.

     Lại là gã đó.

     Kiều thấy Hợp Thời Tuyển đi ra, dù là trong màn đêm, cậu cũng biết đối phương hướng cậu nở nụ cười.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều lạnh lùng tức giận nhìn hắn chằm chằm, vì sao lại lấy thảm nhà cậu?

     Hợp Thời Tuyển hiển nhiên không hiểu ra được tín hiệu chỉ trích của cậu, sau hắn còn có một người phụ nữ, vừa ra ngoài đã mềm oặt không xương dán lên người Hợp Thời Tuyển. Chân nàng đi một đôi giày cao gót Kiều nhìn mà kinh tâm.

     Kiều cảm thấy khó hiểu, không sợ ngã sao? Cậu thậm chí không dám tự tin thân thủ của mình đủ để điều khiển được một đôi giày như thế, mặc dù việc này cũng chẳng liên quan tới cậu.

     Kiều giật mình nhận ra mình đang xen vào việc của người khác, lại dán lên vẻ mặt lạnh lùng, lui một bước, bộp một tiếng đóng cửa lại.

     Kiều cầm lên đĩa trên quầy trong phòng bếp, hồi lâu, lại nhét vào tầng sâu nhất của tủ bát.

     Người kia lấy mất thảm rồi, có lẽ cái đĩa này càng khỏi cần trả hắn.

     Kiều bực mình nằm ở trên giường.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Ham muốn kiểm soát lãnh địa cá nhân của cậu mạnh hơn cậu tưởng nhiều.

     Đến nửa đêm, Kiều rời giường. Không được, phải đi lấy thảm về.

>> Xem mục lục

Chương 2- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Kiều là một sát thủ có tiền.

     Dù không thể rút hết tiền tích cóp bao năm nay về, cậu vẫn cứ là một sát thủ có tiền. Khá là đáng tiếc, Kiều nghĩ thầm, nhưng cũng chẳng sao, cậu là người dễ thỏa mãn. Có lẽ giờ không thể gọi cậu là sát thủ được nữa, phải gọi là một kẻ phản bội đang chạy trốn, tự ý rời khỏi tổ chức. Cậu chẳng có ý kiến gì với tội danh này, chỉ đơn giản là không muốn quay về.

Kiều không thích nói chuyện với người khác. Bình thường cậu cũng chẳng cần giao lưu gì. Cuộc sống của cậu đơn giản ngắn gọn: huấn luyện, chiến đấu, chấp hành nhiệm vụ.

Nhưng giờ đã khác rồi. Thấy trong nhà hết lương thực dự trữ, cậu mới phát hiện nơi này không giống khách sạn. Kiều chưa từng gọi đồ ăn ngoài, cậu không biết hiện tại điện thoại đã đa năng tới mức chỉ cần bấm vài nút là có đồ ăn ship đến ngay. Trời vừa chập tối, Kiều đã ở lỳ trong phòng ba ngày liền, cậu biết mình nhất định phải đi ra ngoài. Dạ dày trống rỗng hành hạ cậu giống như nhiều năm trước khi cậu làm bài sát hạch kiểm tra giới hạn sức chịu đựng.

Kiều rời giường, tròng áo khoác đen vào, ngẩng đầu nhìn quanh phòng, lấy mũ lưỡi trai ở cửa phòng tắm. Nguồn: langsatti.wordpress.com

Lúc xuống núi có người gọi Kiều. Cậu không quay đầu lại, nhưng cậu biết đó là người đã dẫn mình đến xem phòng, một kẻ nhiệt tình thái quá, rất thích xen vào việc của người khác. Kiều không thích gã đó, nhưng người ta giúp cậu tìm phòng ưng ý, có lẽ không nên quá lạnh lùng. Cậu dừng bước, uyển chuyển nói cám ơn.

“Cậu xuống núi à?” Người kia hỏi.

Kiều nghe tiếng bước chân của hắn chậm rãi tới gần, miễn cưỡng dừng chân, lại nhịn không được bước thêm một bước nhỏ về phía trước.

“Đi ăn cơm à? Dưới núi có mấy quán cũng ngon, tôi đang muốn đi, cậu cùng đi không?”

Kiều không trả lời, cũng không quay mặt lại mà đi thêm hai bước. Khoảng cách như vậy khiến cậu không thoải mái, vô ý thức muốn tránh.

“Sao vậy? Tôi rất thạo đ. . .”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Người phía sau càng lúc càng tới gần, Kiều rốt cục nhịn hết nổi, không nói gì chạy vụt đi. Bóng dáng cao gầy, toàn thân đồ đen dần dần biến mất dưới ánh đèn đường. Nháy mắt đã bị bỏ lại, người kia kinh ngạc nhìn theo một hồi, lắc đầu thong thả xỏ dép lào xuống núi.

     Kiều không đi nhà hàng nào. Cậu tới một siêu thị.

     Nhưng hiển nhiên là cậu đã chọn sai thời điểm. Đứng tại cửa siêu thị nhìn biển người chen chúc bên trong, Kiều quay người bỏ đi ngay lập tức.

     Kiều quyết định xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm chờ vắng người một chút rồi lại vào. Cậu dựa vào cầu thang trong lối thoát hiểm mà ngủ gật. Nơi này rất yên tĩnh, chỉ là hơi tối một chút.

     Không thích cũng chịu thôi, đành tạm thời chấp nhận.

     Có người dây dưa xông vào lối thoát hiểm, Kiều phản xạ có điều kiện chống tay nhảy vèo một cái vào góc chết ở chỗ cua. Thị lực của cậu cực tốt, thích ứng xong với bóng tối nên có thể nhìn rõ ràng đôi nam nữ đang dây dưa. Cậu từng được tận mục sở thị những màn ái ân còn nóng bỏng hơn. Có một lần làm nhiệm vụ, mục tiêu ám sát đang làm tình, Kiều vốn định để gã hoàn thành một lần phong lưu cuối cùng của cuộc đời, nhưng gã không biết thế nào là thoả mãn, chập tối rồi vẫn còn đang kích tình mãi không thôi. Vội vàng về ngủ cho kịp để đón ánh nắng bình minh, Kiều đành phải chọc gậy uyên ương, khiến cho gã tại thời khắc cuối đời vẫn còn đang hôn hít mỹ nhân.

     Trong bóng tối Kiều quan sát hai người kia, so với lần làm nhiệm vụ đó thì không giống, lần này người chủ động không phải là bên nam mà là bên nữ.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Thì ra phụ nữ cũng có lúc chủ động như thế. Theo động tác người phụ nữ kia mò vào trong quần người đàn ông, trái tim cậu cũng lên lên xuống xuống. Mãi tới khi gã ta đè lại bàn tay đang mò mẫm lung tung đó, Kiều rốt cục mới nhẹ nhàng thở hắt ra.

     Kiều không biết vì sao mình lại thở phào, có lẽ sợ lại phải nhìn người ta làm tình đến tận sáng chưa xong. (khổ lắm, vấy bẩn hết cả tâm hồn nhi đồng) Cậu không thích rình coi cho lắm, vì loại chuyện này nhìn vừa dơ bẩn vừa mệt nhọc. Cậu không hiểu sao nhiều người lại thích như vậy, chí ít trong tổ chức X thì đa phần mọi người lúc không có nhiệm vụ đều thích làm chuyện đó.

     Trừ y. Cho nên cậu không quá chán ghét y. Y là người duy nhất trong phòng mà cậu có thể tiếp nhận. Nhưng giờ thì cũng không cần, cậu đã có phòng riêng của mình.

     Người đàn ông kia hình như có nhìn thoáng qua chỗ cậu. Kiều rụt người lại, trực giác của sát thủ mách bảo có lẽ cậu đã bị người ta nhìn thấy.

     Người đàn ông thấp giọng nói gì đó với cô gái, cô ta cười khanh khách, thanh âm bén nhọn khiến Kiều nhức cả tai. Cô ta rất nhanh đã xỏ giày cao gót đi khỏi hành lang, tiếng gót giày cộp cộp còn quanh quẩn trong lối thoát hiểm. Kiều lại kinh hãi. Quả nhiên cậu bị phát hiện.

     “Cậu ổn chứ?” Người đàn ông kia nói.

     Kiều không trả lời.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     “Ngại quá bọn tôi đi đây, cậu có thể bước ra rồi.”

     Kiều không nhúc nhích, đợi người đàn ông kia biến mất sau hành lang, Kiều mới chậm rãi đi ra, nhanh chóng lên lầu, lúc này siêu thị đã vắng bớt.

>> Xem mục lục

Chương 1- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Kiều là một sát thủ.

     Làm xong nhiệm vụ hôm nay, Kiều không về tổng bộ. Nhân lúc xe lửa đi qua cầu, Kiều móc ra từ trong cổ tay con chip đại diện cho thân phận của mình suốt 11 năm nay, tiện tay ném xuống sông.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Trên nóc toa tàu, gió phần phật trong không trung thổi tung vạt áo khoác đen dài tới gối của Kiều. Khi toa cuối sắp chạy qua cầu, Kiều đã không còn bóng dáng.

     Năm 9 tuổi Kiều bị người cha mà cậu không còn nhớ nổi tên bán cho bọn buôn người. Cụ thể sau đó vì sao lại rơi vào tay tổ chức X thì cậu không tra rõ được.

     X là một tổ chức ám sát nổi danh, nơi Kiều đã gắn bó 10 năm nay. Cậu ở đó huấn luyện 5 năm, làm nhiệm vụ 6 năm, giờ cũng đã chán.

     Kiều mắc chứng ngại xã giao mức độ nhẹ. Một vị bác sĩ tâm lý trước khi bị hắn ám sát đã nói vậy.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều không hỏi bác sĩ làm sao biết, vì cậu chưa từng cùng người lạ nói chuyện. Dù có chút nghi ngờ nhưng cậu vẫn gọn gàng xuống tay giải quyết vị đó. Kiều vẫn còn nhớ rõ, thời khắc bác sĩ trợn mắt tim ngừng đập, trông như là rất muốn nói cho hắn biết. Kiều ít khi hối hận, rất nhanh đã thấy thoải mái. Chết thì cũng chết rồi.

     Kiều có nhiều thân phận giả, tất cả đều do tổ chức X chuẩn bị. Chỉ có một thân phận là mình cậu biết.

     Dương Kiều.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Thân phận mà cậu nhớ kỹ nhiều năm như vậy thì ra vẫn có lúc dùng tới.

     Kiều đến một thành phố khác, nơi cậu chưa từng đến làm nhiệm vụ, chọn một phòng đón ánh nắng tốt nhất để thuê. Trong nhà vị bác sĩ kia cậu từng thấy một bức tranh vẽ y hệt căn phòng này.

     Ở cạnh sườn núi bên biển, chiếc cầu thang màu vàng bắc lên, đi qua những căn nhà trệt san sát nhau là tới một tòa nhà trệt view hoàng hôn, một tòa nhà kỳ quái gần như 4 bề đều làm bằng kính.Nguồn: langsatti.wordpress.com

     Kiều không có sở thích gì, nếu phải chọn một cái, cậu sẽ chọn đi ngủ.

     Không biết từ bao giờ cậu có một thói quen là mỗi khi xong nhiệm vụ sẽ thuê một căn phòng thoải mái dễ chịu để đánh một giấc. Phòng đó nhất định phải có một cửa sổ sát đất cực lớn, cậu sẽ chọn lúc ánh nắng gắt nhất để nằm ngủ. Ngủ từ lúc ánh nắng bao phủ toàn thân cậu tới khi màn đêm phủ xuống mới rời đi.

     Y nói cậu thật quái gở, giống như một con thiêu thân.

     Cậu rất hài lòng với căn phòng mới tìm được này, có thể ngủ từ sáng tới tối, thân thể thấm đẫm hơi thở mặt trời. Mà phòng này lại là của cậu, không cần phải rời đi nữa.

     Kiều có chút muốn mua đứt.Nguồn: langsatti.wordpress.com

>> Xem mục lục

☀ Dưa chuột nhỏ của ta

Dưa chuột nhỏ của ta (Ngã đích tiểu hoàng qua)

Tác giả: QifuA, Mạc Lí, Khí Phụ A

Editor: Langsatti

Nguồn QT: link

Bản edit chưa được tác giả cho phép (Do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép Edit bản QT này. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác.)

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, hài bựa, phúc hắc công x tiểu bạch thụ

Số chương: 13 chương 1 PN

Ngày bắt đầu edit: 30/9/2021

Lịch lên chương mới: cách ngày một chương

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4

Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8

Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12

Chương 13 | Phiên ngoại

Password chương 8: Hoàng A Dưa bẻ gãy cái gì? (3 chữ viết liền, tổng 12 ký tự không dấu)

Password chương 9: Tên cũ của Alice là gì? (7 ký tự không dấu, có cách, có viết hoa)

☀☀☀☀☀

Xưa nay thẳng nam Hoàng Tiếu Quang có chút ngốc.

Cậu mặc cả cây quần áo lao động màu xanh lá cây, trông như một quả dưa chuột tràn trề sinh khí.

Cậu tung tăng nhảy nhót, vừa làm những chuyện ngốc nghếch vừa tưởng mình rất lợi hại.

Thậm chí còn lắc mông nhỏ, vô thức dụ dỗ người ta.

Cố Gia Dương thích dưa ngốc này.

Càng đối xử dịu dàng bao dung với cậu, lại càng bị cậu xem như người xấu mà né thật xa.

Đã thế dưa chuột nhỏ còn cực kỳ thiếu đánh.

Đến mức tiểu công quốc dân năm tốt cũng bị cậu biến thành mẹ kế xấu xa trong truyện cổ tích.

“Cậu tên là gì?”

“Tôi là Hoàng Tiếu Quang.”

“Ồ, ra là Hoàng Tiểu Qua (Tiểu Qua = Dưa Chuột Nhỏ).

……

“Này dưa nhỏ, anh thích em như thế, em thích anh một chút thì chết à!”

“Tôi cũng không phải bào ngư nhân sâm tôm hùm, anh thích tôi như vậy làm gì???”

“Ngại ghê, anh cứ thích thứ dưa chuột ngu ngốc vặn vẹo này.”

☀ Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

(Xã giao chướng ngại chứng sát thủ dữ hoa hoa công tử tố lân cư đích nhật tử)

Tác giả: Thất Nguyệt Bán

Editor: Langsatti

Bản edit chưa được tác giả cho phép (Do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép Edit bản QT này. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác.)

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, điềm văn, mặt nóng dán mông lạnh, chậm nhiệt, thanh thủy văn, trăng hoa công x antisocial mặt liệt EQ thấp thụ

Em thụ này đúng là mặt liệt nhất trong các loại mặt liệt, cũng lạnh lùng có 1 không 2. Băng sơn mỹ nhân, lại còn bạo lực, nhưng mà vì ham ăn nên thi thoảng vô thức lộ ra một mặt khiến người ta muốn cưng. Ẻm khiến mình nghĩ tới con mèo đen nữ vương vừa chảnh chó không cho sờ không cho nựng, vừa không thích chia sẻ không gian cá nhân, chỉ thích một mình một góc nhưng lại vừa muốn hưởng thụ cưng chiều vô độ. Trước đây mình thực sự gặp một con mèo đen xấu xa như thế rồi, ấn tượng khó phai. Thế nên bộ này mình để toàn ảnh mèo cho có không khí =)).

Tóm lại, đây là một áng văn ngọt mà không ngấy nha, về chuyện tình giữa một tên công thần kinh vặn vẹo, mặt dày sán vào, bị ngược thành nghiện, với một em thụ băng sơn nữ vương, không hiểu phong tình, mặt dày ăn chực, chậm rì rì bị đồ ăn cảm hóa. Nếu ai cảm thấy quá trình cưa cẩm thú vị hơn nhiều so với lúc đã thành đôi thì lội đúng hố rồi nha :))

Số chương: 48

Lịch lên chương mới: cách ngày một lần.

Password chương 23: rượu mà Kiều uống ở chương 22 có mùi gì? (9 ký tự)

Password chương 35: người yêu cũ của Hợp Thời Tuyển tên là gì? (hai chữ không dấu, có cách)



1m97 và 1m73 – phần 1 

Dụ Giác là đứa nhỏ nhà Thân Sí nhận nuôi, kém Thân Sí mười chín tuổi.
Hồi đó ba mẹ Thân Sí đến vùng nào đó xa xôi hẻo lánh tới mức chim không thèm ị rồi tha cậu về, vừa lau nước mắt vừa nói đứa nhỏ này thật là đáng thương, phải để chúng ta đến nuôi thôi, rồi không mấy tháng sau đã chạy đi chu du bốn bể, quẳng Dụ Giác cho Thân Sí lo.

Dụ Giác lúc đó tám tuổi, còn Thân Sí hai mươi bảy lại chưa từng cùng omega nào nói chuyện yêu đương, cả beta cũng chưa.
Thân Sí là cảnh sát hình sự. Cả người hắn tráng hán thô thiển, không biết cách bảo vệ săn sóc một omega hay beta nhu nhược. Mỗi ngày hắn chỉ biết dẫn đầu một đám alpha hung hãn, chiến nhau với mấy kẻ hung hãn khác, lúc nào trên người cũng sứt sẹo chồng chất.

Vậy nên cái bánh bao trắng múp mềm mại này vừa rớt trúng đầu, hắn liền không biết làm sao.
Bánh bao nhỏ muốn đồ chơi, tên alpha thối này gãi đầu gãi tai, liền rút súng ra tháo đạn rồi vứt qua.
Bánh bao nhỏ bị mùi thuốc súng còn sót lại dọa cho khóc lên, Thân Sí mới đột nhiên nhớ ra ba mẹ hắn ngày đó nhặt đứa nhỏ này về từ trong thuốc súng.
“Đừng khóc.”
Thân Sí luống cuống vứt khẩu súng qua một bên.
“Ngươi muốn cái gì? Hay là sang bà nội nhà bên chơi được không?”
Bánh bao nhỏ rất hiểu chuyện, lau nước mắt lắc đầu.
“Ca ca…”
Bánh bao nhỏ là người Trung Quốc, Thân Sí biết, chỉ có điều không hiểu sao nó lại lưu lạc tới vùng biên giới, được ba mẹ hắn nhặt về.
“Ca ca đi làm, ta ở nhà.”
Bánh bao túm quần áo hắn, chạy qua nhặt khẩu súng về, tay nhỏ vẫn run cầm cập.
“Ca ca đi bắt kẻ xấu…”
Thân Sí xoa xoa đầu bánh bao:
“Ngươi nên đi học.”

Thân Sí lần này đi làm nhiệm vụ bị thương, trên cánh tay bị rạch thêm 1 vết dài. Lúc kẻ xấu phát rồ lên hung ác tấn công con tin, Thân Sí vứt khiên bóp cổ kẻ xấu, máu tươi phun đầy mặt gã.
Tin tức tố alpha trong máu của Thân Sí có mùi cực kỳ hăng, tựa như mùi thuốc lá nồng nặc gay mũi. Hắn băng bó cẩn thận xong rời khỏi bệnh viện, hễ không cẩn thận là vết thương lại rỉ máu.

Xin nghỉ phép mấy ngày, Thân Sí cùng bánh bao nhỏ hiếm khi có dịp ở chung.
Bánh bao năm nay mười một tuổi.
“Ca ca ca ca ca ngươi tránh ra đi! Để ta!”
Bánh bao thấy Thân Sí làm vỡ bát sứ, trên cánh tay lại bắt đầu rỉ máu tươi, liền hoảng hốt nhảy dựng lên, đẩy Thân Sí vào phòng ngủ.
“Vải băng bó để ta gỡ cho, bông cầm máu đây rồi, thuốc đâu? Thuốc bác sĩ kê để đâu?”
Bánh bao rất hoảng, líu ríu nhặng xị lên, bắn ráp ầm ầm, Thân Sí nghe mà đầu muốn nổ tung.
“… Ngươi trật tự đi, đây chỉ là chuyện vặt thôi.”
Thân Sí thô thiển quen rồi, vết thương này đối với hắn mà nói đúng là chuyện nhỏ.
“Nhỏ cái rắm, cho ngươi đau chết.”
Dụ Giác cẩn thận gỡ vải băng, nhìn vết thương uốn lượn như con rết liền hít vào một ngụm khí lạnh, cầm miếng bông lau máu.
“Ui… Ca, tin tức tố của đúng là nồng nặc…”
“Thế thì tránh xa chút, ta tự xử lý được.”
Dụ Giác bị búng một phát vào trán, bĩu môi:
“Ngươi đúng là FA nhờ bản lĩnh, thô bỉ như vậy omega nào thèm yêu.”
“Kết hôn làm gì, kết hôn cũng chỉ để có con, ta có ngươi rồi, cũng đâu khác gì.”
Trong lúc nói chuyện Dụ Giác đã bôi thuốc xong, đang từng vòng băng bó vào.
“Ặc… Vậy cũng đâu có giống…”
Dụ Giác cũng không biết là không giống nhau chỗ nào, vì cậu đúng là bị Thân Sí nuôi như nuôi con.
Ba mẹ Thân Sí năm ngoái bị tai nạn xe cộ mà bỏ mình, chỉ còn lại bọn họ trên danh nghĩa anh em mà nương tựa nhau.
—— có lẽ số cậu đã định, đời này đều ở bên Thân Sí.
“Đừng nghĩ nhiều, đời này ngươi sẽ không có chị dâu.”
Thân Sí cười cười, râu trên cằm trông thực chói mắt.

Ai ngờ bánh bao chưa đầy mười sáu tuổi đã lên đại học.
“Ba mẹ ta tốt số thế nào mà lại may mắn nhặt được bảo bối thế này!”
Thân Sí vui vẻ cười, nơi khóe mắt mấy nếp nhăn nhếch nhếch lên.
“Ôi chao, thấy ta bản lĩnh chưa, mau khen ta đi, lập tức khen ta đi!”
Thế nhưng Dụ Giác vẫn là đứa nhỏ không chịu lớn, từ sáng tới tối quấn lấy Thân Sí như một omega vậy.
Dụ Giác ôm eo Thân Sí hi hi ha ha cười:
“Ba mẹ ta đẻ ra có khác.”
“Ba mẹ ngươi là ai, hả?”
Thân Sí khiêng Dụ Giác lên vai, ở trong phòng khách xoay tới xoay lui.
“Hic ặc! Thả ta ra ha ha ha ha đừng nhảy! Cụng vào trần nhà bây giờ…”
Thân Sí thật cao, gần 1m97, đi giày cảnh sát vào là tròn 2m.
“Ba mẹ ngươi là ai vậy, bao năm qua ta còn chưa hỏi.”
Thân Sí buông Dụ Giác ra, ôm vào trong lòng.
Ba mẹ Dụ Giác là bác sĩ ở biên giới, lúc đó ngay tại khu giáp danh đang cứu người thì bị máy bay bất ngờ ném bom, cả khu đất trực tiếp bị nổ toang, tất cả bác sĩ lẫn bệnh nhân không còn ai sống sót.
Dụ Giác trốn ở hầm trú ẩn chơi nên may mắn thoát một kiếp nạn.
“Rất nhiều thứ là ba mẹ ta dạy, ngươi biết không, so với người bình thường IQ của ta còn cao hơn gần 5 mức.”
Thân Sí không hiểu gần 5 mức là như thế nào, nhưng có thể hiểu đại khái là có ý khen Dụ Giác cực kỳ thông minh.
“Hừ hừ, lợi hại đấy.”
Dụ Giác ngửa đầu nhìn Thân Sí:
“Chắc là chiều cao và trí tuệ tỷ lệ nghịch.”
Sau đó Dụ Giác bị đế giày đập cho một trận cực kỳ hung ác.

Dụ Giác đỗ đại học hẳn là sắp sửa xa nhà, vốn cũng không bắt buộc phải ở nội trú, nhưng sau đó cậu lại viện cớ là xa nhà không quen, tuổi còn nhỏ, liền đăng ký ở tại nhà luôn.
Tốt xấu gì cũng phải chọn cái trường danh giá. Thân Sí nghĩ nghĩ, Dụ Giác chắc là sẽ học y, không ngờ Dụ Giác lại chọn văn hóa truyền thông.
“Ngươi chọn ngành này làm gì?”
Thân Sí nghiêm túc như là hỏi cung.
“Ta thích.”
Dụ Giác cảm thấy hơi oan ức, ngẩng đầu lên tỏ vẻ tủi thân.
Thân Sí hết cách, bảo Dụ Giác rằng hắn cũng không biết gì về ngành này, về sau đường đi thế nào phải tự thân mà xoay sở. Dụ Giác lườm một cái:
“Làm như ta mà chọn ngành khác thì ngươi có thể giúp gì được ta vậy… Ui chao ngươi lớn đầu thế này còn chưa kết hôn, tự lo thân mình trước đi.”
Thân Sí suy nghĩ một chút, thấy Dụ Giác nói cũng đúng.

Thời kỳ động dục của Dụ Giác ập đến khá đột ngột.
Còn 2 tháng nữa là cậu mười tám tuổi, hôm đó đúng lúc Thân Sí lại bị thương, tin tức tố trong máu bạo phát kích thích Dụ Giác dậy thì sớm.
Dụ Giác phân hóa thành omega, gặp tin tức tố phát tán trong không khí liền nháy mắt đã bị tình dục kích thích toàn thân, thở dốc một tiếng, chân run đứng không vũng, bịch một cái dựa vào tường.
“Ca…”

Thân Sí trố mắt, bị tin tức tố của omega đột nhiên tràn ngập trong phòng omega dọa, lập tức bản năng alpha bắt đầu điên cuồng cào xé hắn.
“Ngươi…”
Thân Sí không kịp nghĩ gì nữa, vội nâng thân mình nóng rực của Dụ Giác lên chạy vào phòng ngủ đóng cửa lại, khởi động hệ thống khẩn cấp trong nhà, vội vàng mặc áo khoác.
“Bảo bối ngươi chờ một lát, ta đi mua thuốc ức chế cho ngươi.”
“Ca…”
Dụ Giác bị nóng đến mức mê sảng, bủn rủn duỗi tay túm hụt góc áo của Thân Sí.
Thân Sí lao ra ngoài, Dụ Giác tủi thân cuộn mình lại khóc nấc lên.

Hiện tại thuốc ức chế không phổ biến như xưa vì có nghiên cứu cho thấy việc sử dụng lâu dài sẽ ảnh hưởng đến khả năng sinh sản của omega, bây giờ đa phần kê đơn đều đổi sang dùng thuốc khử mùi.
Dụ Giác lần đầu động dục, xuất phát từ vấn đề an toàn, mấy kẻ bán thuốc ức chế tề lẫn tiệm thuốc ven đường đều tự biết phải làm ăn thế nào.
Thân Sí về tới nơi nghe thấy tiếng Dụ Giác trầm thấp rên rỉ ở trong phòng, hắn dừng một chút, tự mình uống 2 viên thuốc ức chế của alpha, lại đeo lên cổ một cái vòng điện.
Dù rất tự tin vào năng lực tự kiềm chế của mình, Thân Sí cũng không dám mạo hiểm đem Dụ Giác ra cược, tất cả những khả năng xấu đều phải ngăn chặn hết.

Có khỏe không?”
Thân Sí vừa mở cửa đã bị tin tức tố mãnh liệt kích thích, bước chân bất ổn, ba bước đổi thành hai bước vọt tới bên giường, kéo tay Dụ Giác khử khuẩn rồi tiêm một liều, lúc gỡ ra liền để lại năm lỗ máu trông như hoa mai.
“A!”
“Nhịn một chút, loại này đau nhưng hiệu quả hơn viên uống.”
Thân Sí cắn răng, mùi vị ngọt ngán của omega khiến hắn cực kì không thoải mái.
Dụ Giác thở hổn hển một hồi, tín tức tố đã cấp tốc dịu xuống. Hắn mở đôi mắt ướt át nhìn Thân Sí.
“Ca… Sao ta lại thành omega…”
Thân Sí nhíu mày.
“Ngươi là omega ưu tú nhất.”

“Còn khó chịu không bảo bối?”
“Tạm được, mấy hôm nay tại sốt nhẹ.”
Dụ Giác hơi choáng, cuộn mình dựa vào Thân Sí. Thân Sí dùng tay sờ trán hắn, cũng may không nóng. Tín tức tố đã bị hoàn toàn khống chế, Dụ Giác cũng ngoan ngoãn dùng thuốc khử mùi.
“Ta giúp ngươi lấy đồ.”
Thân Sí sờ đầu Dụ Giác, từ trên bàn cầm qua một cái vòng bảo hộ tuyến thể.
“Cổ đâu?”
Dụ Giác kéo cổ áo xuống, lộ ra cần cổ trắng mịn, nơi nhạy cảm nhất của omega.
Thân Sí không hiểu sao thấy họng có chút khô, ho khan hai tiếng, cẩn thận đeo vòng cổ cho Dụ Giác.
“Sau này không được để người khác tùy tiện sờ chỗ này, omega cũng không được, nếu gặp biến thái đừng hốt hoảng, không ai có thể cắn được xuyên qua cái vòng này.”
Thân Sí đã đem vòng này tới cục cảnh sát nhờ gia cố, alpha bình thường không thể nào phá hỏng được.
“Vâng.”
Tai Dụ Giác đỏ lên, lấy tay sờ sờ vòng bảo hộ bằng kim loại.
“Cái vòng này gặp tình huống khẩn cấp có thể báo tin cho cảnh sát chứ?”
“Có, nhưng cẩn thận chút thì cứ gọi cho ta.”
Dụ Giác không nói gì, mắt nhìn mũi mũi nhìn chân.
Thân Sí cảm thấy Dụ Giác như vậy ngọt ngào đáng yêu, rõ ràng lúc bình thường toàn líu ra líu ríu nhảy nhảy nhót nhót.
Hắn không cẩn thận quờ phải tuyến thể của Dụ Giác, mắt thấy Dụ Giác liền rõ ràng run lên một cái, quay đầu lại nhìn hắn, trong mắt có chút sợ hãi.
“… Xin lỗi.”
Dụ Giác lung tung lắc đầu, đi về phòng mình, tư thế trông có chút bất ổn.
Vừa rồi chỉ mới như vậy mà cậu đã cứng rồi.

Bình thường trong nhà omega và alpha đã dậy thì xong đều tách ra ở riêng, nhưng đáng tiếc Thân Sí tên đần này không thể nào tư duy giống người bình thường một chút được, còn Dụ Giác trực tiếp giả bộ không biết.
Dụ Giác hình như thích Thân Sí rồi, cũng không phải vì bị tin tức tố hay tình thân ảnh hưởng. Cậu đem IQ một trăm mấy chục ra phân tích tình cảm của mình, thật đáng tiếc, không có cách nào lảng tránh sự thật.
Tóm lại nhất định phải là người đó.


Dụ Giác lần đầu tiên trong đời thấy hoảng loạn. Loại chuyện phát triển vượt ngoài mức khống chế này khiến cậu hoang mang buồn bực. Thân Sí xưa nay lỳ như tảng đá, chưa từng đối với người nào tỏ ra yêu thích. Dụ Giác căn bản không biết đến nên làm gì để làm cho tảng đá biết đi.
... Cứ bất chấp hết mà câu dẫn là được rồi.
Dụ Giác bị ý tưởng bỉ ổi của chính mình dọa ngốc. Sau đó lại tự cảm thấy hết sức hợp lý.
Đúng vậy, mặc kệ thế nào chỉ cần đã là alpha thì kiểu gì cũng có phản ứng với omega, dù sao cũng không phải anh em ruột, tin tức tố sẽ không bài xích nhau, như vậy hết thảy đều đơn giản thôi!

Không ổn, chuyện câu dẫn này nếu không phải đúng trong thời kỳ động dục, không có tin tức tố xúc tác, nếu alpha không chịu phối hợp thì dù thế nào cũng không thành công.
Dụ Giác cào cào tóc thành ổ quạ, ở trên giường lăn lộn lăn lộn.

>> Xem mục lục

☀ Báo mỹ nhân

BÁO MỸ NHÂN

Tác giả: Lân Tiềm

Editor: Langsatti

Bản edit chưa được tác giả cho phép (Do ngôn ngữ bất đồng, mình cũng không biết tiếng Trung, nên mình chưa trao đổi trực tiếp được với tác giả để xin phép Edit bản QT này. Mình edit vì thú vui cá nhân thôi nên mong mọi người không copy tới nơi khác.)

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, ngọt sủng, đoản văn, nhược thụ, thuần phục, sinh tử

Đọc vui vẻ giải trí bán manh toàn tập đổi gió tí thôi nha =)) nhân thú thì logic cái nỗi gì. Nói vậy thôi chứ không có tình tiết nhân thú nào đâu nha, chiện tình cực kỳ chong xáng thoải mái đọc không sợ hố hen =))

Số chương: 20

Ngày bắt đầu up: 09/11/2021

Password chương 3: Lý Mạt vừa vuốt ve linh miêu vừa xem cái gì? (7 ký tự viết liền không dấu)

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 (H) | Chương 4 | Chương 5

Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10

Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15

Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20