>> Xem mục lục

     Bác sĩ kiểm tra một lần, thân thể Lâm Dao Viễn không có vấn đề gì, có thể trở về nhà nghỉ ngơi.

     Từ bệnh viện đi ra, Lâm Dao Viễn giật nảy mình khi thấy đám paparazzi nhao nhao đứng kín cổng, lập tức phản xạ có điều kiện trốn ra sau Đường Khải Diệu, “Sao lại như thế này???”

     Đường Khải Diệu nao lòng, hiện tại hắn có chút không tập trung, hoàn toàn quên mất phóng viên có thể sẽ bao vây bọn họ, giờ mới trốn ra cửa sau thì cũng đã muộn.

     Các phóng viên vừa nhìn thấy hai người liền ùa lên, đèn flash không ngừng lóe sáng, rất nhiều micro dí vào mặt bọn họ.

     Lâm Dao Viễn làm diễn viên, được chú ý đến vậy tất nhiên là cao hứng, nhưng chưa kịp cười thì khóe miệng đã xụ xuống.

     “Ông Đường, có báo chí đưa tin ông và Lâm Dao Viễn đang ở bên nhau, xin hỏi có phải là thật hay không?”

     “Tối hôm qua Lâm Dao Viễn không lấy được giải diễn viên mới xuất sắc nhất, nghe đồn là do đối thủ của ông cố tình chèn ép, ông có thể tiết lộ một chút sự thật đằng sau được không?”

     “Lâm Dao Viễn! Chỉ trong một năm mà cậu đột nhiên hot như vậy, đều là nhờ vào ông Đường nâng đỡ, có phải cậu bị chơi quy tắc ngầm không?”

     “Còn có người chụp được ảnh hai người tại Cầu Cảng Sydney đang trao nhẫn vào đêm Trừ Tịch, có phải là thật không?”

     May mà có Văn Mike và Phạm Tiểu Vũ kịp thời chạy đến cứu giá, nhét bọn họ vào xe mới có thể thoát ra khỏi đám hỗn loạn.

     Ngồi hàng sau, Lâm Dao Viễn lúc này mới kinh ngạc kêu lên: “Phạm Tiểu Vũ? Cô là Phạm Tiểu Vũ?”

     Đang lái xe, Phạm Tiểu Vũ ngớ ngẩn nhìn kính chiếu hậu một cái, nói: “Sếp Đường, không phải mọi người đã nói cậu ấy ổn rồi sao? Sao tôi cứ cảm thấy như là còn đang bị di chứng gì vậy?”

     Đường Khải Diệu chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ vô cùng sa sút.

     Văn Mike nói: “Hiện giờ không phải lúc để hai người giận dỗi. Qua những gì mà báo chí hỏi lúc nãy có thể thấy tình huống tệ hơn chúng ta tưởng. Tối hôm qua vừa mới có người vạch trần xu hướng tình dục của Lâm Dao Viễn, vậy mà sáng nay đã lan truyền rộng đến thế này,” Anh ta lấy ra một vài quyển tạp chí đưa cho Đường Khải Diệu, nói tiếp, “Hôm nay có tới 4 tờ báo khác nhau đưa chuyện này lên trang nhất, xem ra có kẻ đã chuẩn bị rất kỹ càng.”

     Trên trang bìa, một bức là ảnh tối qua Lâm Dao Viễn bước trên thảm đỏ, một bức là ảnh Đường Khải Diệu và Lâm Dao Viễn ôm hôn tại Cầu Cảng Sydney; một bức là ảnh Lôi Nhất Minh từ phía sau ôm Lâm Dao Viễn ở quán bar; một bức là ảnh Trình Sâm khoác vai Lâm Dao Viễn. Bên cạnh là tiêu đề in đậm: Giải mã nguyên nhân đằng sau sự nổi tiếng nhanh bất thường của ngôi sao họ Lâm.

     Đường Khải Diệu nhíu mày ném tạp chí, nói: “Giờ tôi không muốn quản những cái này, cậu cứ điều tra thêm chuyện gì xảy ra, tôi có việc khác phải làm.”

     Văn Mike kinh ngạc nói: “Cậu mà cũng có lúc nói ra được lời này sao? Còn chuyện gì có thể quan trọng hơn chứ?”

     Đường Khải Diệu nhìn Lâm Dao Viễn đang cúi đầu xem tạp chí: “Nếu giải quyết không được chuyện này, những tin tức vớ vẩn kia còn liên quan gì tới tôi nữa?”

     Văn Mike có chút sững sờ, bất đắc dĩ nói, “Công ty và dưới lầu nhà cậu ta chắc chắn rất đông phóng viên.”

     Đường Khải Diệu nói với Phạm Tiểu Vũ: “Cô có biết lối tắt vào hẻm Hoa Mai không?”

     Phạm Tiểu Vũ gật đầu: “Chúng ta đến đó làm gì?”

     Đường Khải Diệu lại nhìn Lâm Dao Viễn đang vùi đầu đọc báo, nói: “Tìm người.”

     Đường Khải Diệu từng tới đây một lần, vốn sợ khó tìm, nhưng Phạm Tiểu Vũ lại như là thổ địa, thuận lợi đến trước một toà nhà trông như đã xây vài chục năm trước. Phạm Tiểu Vũ hiếu kì ló đầu ra nhìn: “Sao nhìn không giống chỗ minh tinh ở vậy?”

     Đường Khải Diệu xuống xe, trực tiếp gõ cổng, Văn Mike cũng theo sau.

     Phạm Tiểu Vũ nhìn Lâm Dao Viễn say sưa đọc tạp chí, chọt chọt: “Còn không đi theo đi kìa, muốn thất sủng sao?”

     Lâm Dao Viễn cổ quái ngẩng đầu: “Phạm Tiểu Vũ, sao tự dưng cô cứ như gà mẹ vậy?”

     Phạm Tiểu Vũ đoạt lấy tạp chí, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cậu để tâm chút coi! Cậu với sếp Đường đã như vậy rồi, còn dính lấy Lôi Nhất Minh làm gì, còn nữa, đã chia tay với Trình Thiên Vương rồi, không có việc gì thì đừng dán lấy anh ta nữa! Nhìn mặt sếp đi, nhất định là tức giận rồi! Còn không mau mau nghĩ cách dỗ chồng đi còn gì, ở đấy mà đọc vớ đọc vẩn!”

     Lâm Dao Viễn há hốc mồm, kinh ngạc nói: “Tôi với Trình Sâm thật sự có một chân ư?! Thế sao lại chia tay??! Tôi còn chưa kịp cảm thụ tí nào đâu! Không đúng, tôi với Lôi Nhất Minh đã sớm cắt bào đoạn nghĩa rồi, sao lại làm lành? Sao lại làm lành hả mau nói đi!!!”

     Phạm Tiểu Vũ chớp mắt, lại chớp mắt, lại chớp mắt, nuốt ực một miếng nước bọt, hỏi: “Cái kiểu nói chuyện này của cậu… sao quen thế nhỉ…”

     “Hai người các cậu, còn không mau ra đây!” Văn Mike đứng ở cổng gọi. Bọn họ liền vội vàng xuống xe.

     Một thanh niên tầm hai mươi tuổi đứng sau cánh cửa, không biết Đường Khải Diệu nói gì, anh ta cười tủm tỉm mời bốn người tiến vào. Sau đó bọn họ thấy một ông già râu tóc muối tiêu. Đường Khải Diệu cung kính nói: “Chào ông Tôn.”

     Ông Tôn khẽ gật, ánh mắt đánh giá tất thảy bốn người, cuối cùng nhướng mày nhìn Lâm Dao Viễn.

     Đường Khải Diệu cũng bồn chồn quay đầu nhìn cậu ta một cái, hỏi ông Tôn: “Cậu ấy có vấn đề gì sao?”

     Ông Tôn vuốt râu: “Anh Đường, tôi biết anh tới đây là để làm gì, nhưng chuyện này tôi bất lực.”

     Đường Khải Diệu mang hi vọng mà đến, sao có thể từ bỏ, “Ý của ông là?”

     Ông Tôn đứng lên vặn vặn hông, chậm rãi nói: “Lần trước anh đến, tôi đã nói cậu ta có thể thoát một kiếp là do có duyên, hiện tại cái duyên này đã hỏng, mọi người đều có vận mệnh riêng của mình, anh cưỡng cầu không được.”

     “Vậy hãy tạo ra một cái duyên đi!” Đường Khải Diệu vội vã nói.

     “Sao mà được? Trước đó bản phách tán loạn bên ngoài, mới khiến cho cậu ta có chỗ trú, hiện tại bản phách đã trở về bản thể, nếu tôi làm như vậy thì chính là đang hại người!”

     Phạm Tiểu Vũ càng nghe mặt càng đần, còn vẻ mặt Văn Mike bắt đầu ngưng trọng.

     Lâm Dao Viễn bỗng nhiên có vẻ hiểu ra, dùng sức vỗ tay, mấy bước đi đến trước mặt ông Tôn, chắp tay nói: “Tôi rõ rồi. Tôi chính là bản phách đúng không? Ông Tôn! Tôi không muốn quay lại nơi này, tôi muốn về! Chỉ cần ông có thể cho tôi trở về, thân thể này tôi có thể tặng vô điều kiện cho Đường Khải Diệu!”

     Đường Khải Diệu cũng khẩn thiết nhìn ông Tôn.

     Ông ta lắc đầu: “Cũng không phải ngươi tình ta nguyện là có thể làm được, nếu không còn cần gì đến lục đạo cương thường? Anh bạn trẻ, bây giờ anh đã trở lại chỗ anh nên ở, hãy cố mà trân trọng những gì trước mắt đi. Nếu thật sự muốn thoát khỏi bản thể, e là chỉ còn con đường chết.”

     Lâm Dao Viễn uể oải nói: “Ý của ông là, tôi về không được sao?”

     “Tôi không biết cậu muốn về nơi nào, nhưng khẳng định không phải là nơi vốn có. Chắc hẳn ở đó cậu cũng phụ thuộc vào thân thể người khác phải không?” Thấy Lâm Dao Viễn gật đầu, ông ta mới nói tiếp: “Cậu đã rời khỏi cơ thể đó, bản phách của nó chắc hẳn đã trở về, tại nơi đó cậu đã không có chỗ dung thân thì còn về làm gì nữa?”

     Lâm Dao Viễn còn muốn nói gì, lại bị Đường Khải Diệu cướp lời, “Ông Tôn, vậy có thể giúp tôi nhìn xem bây giờ cậu ấy đang ở đâu không?”

     Chuyện nhỏ này ông Tôn lại đồng ý giúp, lần trước tìm đến đây Đường Khải Diệu đã cung cấp ngày sinh tháng đẻ của Đường Khải Huy nên lần này rất đơn giản.

     Phạm Tiểu Vũ mơ mơ màng màng cuối cùng mới nghe ra được là chuyện gì đang xảy ra, biết ông thầy này chắc đang chuẩn bị mở đàn làm phép, liền hết sức hưng phấn.

     Ông Tôn lấy một cái hộp xuống từ giá sách, trong hộp có một chuỗi hơn mười đồng xu. Ông thảy hai đồng xu lên bàn.

     “A?” Ông nói, “Cậu ta cũng ở nơi đây, hẳn là đi theo các người đến.”

     “A a a a a a!” Phạm Tiểu Vũ và Lâm Dao Viễn kêu to ôm chặt lấy nhau, “Sao trong nhà Thầy lại có thể có thứ đó chứ trời ơi đừng làm bậy!”

     Ông Tôn nghiêm mặt nói: “Trận pháp nhà tôi chỉ cản oán hồn ác quỷ.”

     Phạm Tiểu Vũ đã sắp khóc đến nơi, “Thầy à trận pháp của thầy có được hay không đó! Vừa rồi chỉ làm có mỗi vậy thì cũng quá qua loa rồi, ai chẳng quăng được đồng xu! Chớ làm bừa!!!”

     Ông Tôn nói: “Ai cũng làm được ư? Vậy cô làm đi!”

     Phạm Tiểu Vũ méo miệng không dám nói gì, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh.

     Ông Tôn lại nói: “Cô còn dám ôm cậu ta, cậu ta đã chết được một năm rồi.”

     Phạm Tiểu Vũ không hiểu gì nhìn Lâm Dao Viễn, Lâm Dao Viễn vô tội sờ sờ mũi: “Đúng vậy, suýt quên nhỉ, tôi thì sợ gì mấy cái này chứ!”

     Phạm Tiểu Vũ hét lên một tiếng nhảy phóc ra sau, toàn thân run như cầy sấy.

     Ông Tôn vừa lòng, quay đầu nhìn Đường Khải Diệu đang ngơ ngác đứng im, có chút không đành lòng: “Có lẽ cậu ta không nỡ xa cậu, nên mới đi theo bên cạnh cậu.”

     Đường Khải Diệu đột nhiên hỏi: “Ông Tôn, có cách nào để tôi có thể nhìn thấy cậu ấy chăng?”

     “Chết vì tai nạn xe cộ, xương cốt cũng không còn, bộ dáng có thể không đẹp mắt lắm, cần gì miễn cưỡng chứ?”

     Đường Khải Diệu ngơ ngác một chút, nói: “Tôi không sợ.”

     Ông Tôn không chịu nổi, đành giao cho đồ đệ xử lý, cũng chính thanh niên ra mở cửa lúc nãy. Anh ta vội cầm đồ đạc tới.

     “Đây là nước mắt trâu, xoa lên mí mắt sẽ nhìn thấy cậu ta. Nhưng tốt nhất cậu nên dùng vào ban ngày, chọn nơi nào sạch sẽ ấy, kẻo lại nhìn thấy những thứ khác ngoài ý muốn nữa.”

     Đường Khải Diệu tiếp nhận cái bình, “Cậu ấy có thể lưu lại bên cạnh tôi bao lâu?”

     Ông Tôn thở dài: “Sẽ không quá lâu, cậu ta cũng sẽ phải đi đến nơi nên đến.”

     Đường Khải Diệu yên lặng, trong lòng như đao cứa.

     Lâm Dao Viễn lại hỏi: “Thật sự tôi không thể trở về sao? Tôi rất muốn trở về…”

     Ông Tôn cười lắc đầu, bảo đồ đệ tiễn khách.

     Phạm Tiểu Vũ không dám đến gần Lâm Dao Viễn, cũng không dám cách Đường Khải Diệu quá xa, đành phải ôm tay Văn Mike sống chết không buông ra, cửa xe cũng không dám mở. Văn Mike lái xe cô ngồi cạnh, Lâm Dao Viễn và Đường Khải Diệu im lặng ngồi ở ghế sau.

     Sắc trời dần tối, đưa Phạm Tiểu Vũ về nhà xong, bọn họ trực tiếp tới nhà Đường Khải Diệu.

     Văn Mike và Đường Khải Diệu vốn ở cùng một tòa chung cư. Lâm Dao Viễn xung phong đi theo bọn họ, nói là để xem có giúp được gì không, nhưng thật ra là không dám về nhà mình.

     Trong thang máy, Văn Mike hỏi: “Có phải định về nhà để dùng cái bình kia không?”

     Đường Khải Diệu nhẹ nhàng gật đầu, “Cậu ấy ở bên cạnh tôi mà tôi lại không nhìn thấy, nghĩ đến đó là không muốn đợi thêm một giây nào nữa.”

     Văn Mike nhìn Lâm Dao Viễn, “Tôi ở cạnh vẫn hơn, ông Tôn nói rất đúng, mặc dù trời chưa tối hẳn, nhưng nhỡ đâu… lại nhìn thấy cái gì khác kỳ quái…”

     Đường Khải Diệu không nói gì, hắn không sợ mấy thứ này, nhưng không muốn từ chối ý tốt của Văn Mike.

     Lâm Dao Viễn nhỏ giọng nói: “Sếp Đường, các anh luôn nói đến “cậu ấy”, cậu ấy chính là Đường Khải Huy sao?”

     Đường Khải Diệu cúi đầu không đáp, Lâm Dao Viễn thức thời im lặng.

     Tiến vào cửa, Đường Khải Diệu bật đèn, dừng lại một chút trước hộp tro màu đen, đưa tay nhẹ nhàng sờ vào nó.

     Văn Mike và Lâm Dao Viễn mỗi người một góc phòng khách. Nhìn Đường Khải Diệu xoa thứ chất lỏng kia lên mắt, cả hai cùng lúc cảm giác sau lưng lạnh lẽo.

     “Thấy cái gì?” Văn Mike cẩn thận dò hỏi.

     Đường Khải Diệu đứng giữa phòng khách, mắt mở thật to, trông có vẻ băn khoăn. Sau một hồi lâu, hắn rũ mắt nói nhỏ: “Không thấy gì cả.”

     Văn Mike nói: “Có lẽ… Có lẽ ông thầy này giả danh lừa bịp thôi.”

     Lâm Dao Viễn phản đối: “Không thể nào, ông ta nói rất chuẩn. Ngay cả chuyện trước đó tôi bám vào thân thể người khác ông ta còn nhìn ra được. Sếp Đường, có khi nào em trai anh đã đi rồi không? Ông Tôn nói cậu ta không thể nán lại lâu mà?”

     Đường Khải Diệu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Dao Viễn, Lâm Dao Viễn lúng ta lúng túng nói: “A … Tôi vừa rồi nói hươu nói vượn thôi… Có khi là… Cậu ấy ra ngoài đi chơi rồi? Này đừng nhìn tôi như vậy, rất đáng sợ… Đậu má anh l… anh làm gì…” Sau đó cậu hết nói được gì nữa – dù là ai mà bị bóp cổ thì có lẽ đều không thể thốt nên lời.

     Văn Mike giật nảy mình vội chạy qua, muốn gỡ tay Đường Khải Diệu ra, nhưng hắn lại vô cùng dùng sức, Văn Mike vội la lên: “Cậu làm gì vậy! Mau thả cậu ta ra!”

     Đường Khải Diệu mặt thản nhiên, tay lại siết càng lúc càng chặt, lạnh lùng nói: “Có lẽ cậu ta chết rồi thì cậu ấy sẽ có nơi để đến.” 

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Khi các giải thưởng dần dần được công bố, không khí trường quay càng lúc càng sôi trào. « Bồng Lai Song Hiệp » đã ẵm giải biên kịch xuất sắc nhất, nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, Lâm Dao Viễn tham gia phim nên từ đáy lòng cũng cảm thấy cao hứng. Lôi Nhất Minh cũng được đề cử giải nam chính xuất sắc nhất, dù nói Trình Sâm cũng được đề cử nên anh ta không ôm hi vọng quá lớn, nhưng rõ ràng cả người vẫn căng chặt, cảm giác hồi hộp không dám thở.

     Phim « mạo hiểm » cũng như dự liệu đạt được giải thưởng phim nhựa xuất sắc nhất.

     MC công bố xong một vài giải thưởng thì lại đến các tiết mục văn nghệ xen kẽ, Lâm Dao Viễn đành phải tiếp tục chờ đợi công bố giải diễn viên mới xuất sắc nhất. Sau tiết mục văn nghệ, trên màn hình bắt đầu chiếu lên hình ảnh những ứng cử viên của hạng mục này.

     “Oa, năm nay hạng mục này cạnh tranh thật khốc liệt. Người nào cũng rất xuất sắc, nhưng cuối cùng ai sẽ là người cầm được cúp đây? Xin hãy hoan nghênh khách mời trao giải của chúng ta, ca sĩ Hoàng Khải Xán!”

     Trong tiếng hú hét chói tai của dàn fan nữ, Hoàng Khải Xán mặc nguyên một cây cây trang màu trắng ung dung bước lên sân khấu, tay cầm một phong bì.

     Lâm Dao Viễn cảm thấy có chút bất ngờ khi cậu ta xuất hiện tại đây, nhưng Hoàng Khải Xán hiện giờ rất hot, liên tục phát hành hai album đều được đứng đầu bảng xếp hạng tiêu thụ, những được mời làm móng vừa trao giải thì cũng không có gì lạ. Lúc này Đường Khải Diệu đột nhiên đứng lên đi ra ngoài.

     Chuyện gì thế này? Lâm Dao Viễn bỗng nhiên mơ hồ cảm thấy nóng ruột.

     Hoàng Khải Xán ngắn gọn chào hỏi, sau đó mở ra phong thư, mỉm cười nói:

     Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói chướng tai: “Lâm tiền bối, định đi đâu vậy?”

     Lâm Dao Viễn thản nhiên nhìn Hoàng Khải Xán: “Không ngờ cậu còn có năng khiếu làm chó săn tin đó nhỉ.”

     Hoàng Khải Xán bĩu môi khinh thường, tới trước mặt cậu châm chọc: “Chẳng lẽ không được giải gì nên thấy mất mặt, thừa dịp mọi người không chú ý mà lén trốn đi? Cũng chỉ đến vậy mà thôi, debut 5 năm mà ngay cả giải diễn viên mới xuất sắc nhất cũng chưa lấy được, chắc là chỉ muốn chui xuống đất.”

     Lâm Dao Viễn không muốn để ý đến cậu ta, cậu ta muốn cái gì thì cậu không rõ, nhưng lúc nào cậu ta cũng có thừa bản lĩnh sinh sự.

     “Không muốn nói chuyện sao? Chắc anh bị nói trúng tim đen rồi chứ gì, ” nhưng Hoàng Khải Xán có vẻ có rất nhiều lời muốn nói với cậu, “Cái loại như anh nếu không nhờ mặt dày, giở mọi thủ đoạn ra để bò lên giường anh tôi thì e là cả đời cũng chỉ có thể diễn vai phụ trong các phim thần tượng mà thôi! Còn muốn giải Kim Bách ư? Đừng mơ mộng nữa!”

     Lâm Dao Viễn bị cậu ta lèm bèm mà nhức đầu, nhịn không được nói: “Hình như tôi đã từng nói chuyện giữa tôi và Đường Khải Diệu không liên quan gì đến cậu mà nhỉ. Với lại tôi thấy hắn cũng đâu có xem cậu là em, chẳng hiểu ai đang mơ mộng đây?”

     Hoàng Khải Xán cả giận nói: “Nói hươu nói vượn! Tôi có được ngày hôm nay cũng là nhiều anh ấy. Anh ấy tốt với tôi vô cùng!”

     Lâm Dao Viễn bật cười, Đường Khải Diệu từ lâu đã không còn nhúng tay vào chuyện của Hoàng Khải Xán, tưởng cậu không biết sao? Nhưng bỗng nhiên cậu lại cảm thấy lạ, Hoàng Khải Xán debut mới hơn nửa năm, không ai giúp thì sao có thể hot đến mức này?

     “Cậu là người của Emma?” Lâm Dao Viễn cảm thấy đây là cách duy nhất để giải thích chuyện này, “Là Emma nâng đỡ cậu đúng không?”

     Hoàng Khải Xán không trả lời, nhưng nét mặt đủ để trả lời hết thảy.

     Lâm Dao Viễn liên tưởng chuyện xưa, “Khó trách khi đó mẹ cậu bị ốm mà Emma lại vào viện hầu hạ. Nhưng vì sao chị ta với cậu lại tự dưng móc nối với nhau?”

     Hoàng Khải Xán bực bội nói: “Chuyện này chẳng liên quan quái gì đến anh! Lâm Dao Viễn, anh tôi đã không còn giá trị lợi dụng đối với anh nữa rồi, anh ấy giờ chẳng giúp được gì cho anh nữa đâu, giải thưởng đêm nay chính là một ví dụ. Từ nay anh cách xa anh ấy ra, bằng không đừng trách tôi đuổi tận giết tuyệt!”

     Lâm Dao Viễn buồn cười nói: “Tôi lợi dụng anh ấy? Liên quan gì đến cậu? Cậu thì hiểu cái gì? Mà cậu tính đuổi tận giết tuyệt tôi kiểu gì?”

     Hoàng Khải Xán oán độc trừng mắt, “Tôi đương nhiên hiểu! Anh luôn bắt chước Đường Khải Huy, tưởng tôi không nhìn ra chắc?”

     Lâm Dao Viễn sững sờ, cổ quái nhìn Hoàng Khải Xán: “Cậu đã từng gặp Đường Khải Huy?”

     Hoàng Khải Xán cười lạnh: “Thừa nhận rồi chứ gì? Chẳng qua anh bắt chước cậu ta nên mới khiến anh tôi chú ý đến thôi, thật đúng là vô liêm sỉ.”

     Lâm Dao Viễn không nhớ mình đã từng thấy người này ở đâu, lúc trước cậu căn bản không biết mình còn có một đứa em cùng mẹ khác cha thế này.

     “Đường Khải Huy giả bộ đáng thương, chiếm lấy anh ấy mười mấy năm, cuối cùng cũng chết rồi. Tự dưng lại mọc đâu ra loại vô liêm sỉ như anh bắt chước cậu ta!” Hoàng Khải Xán càng nói càng kích động, “Để tôi cho anh biết, Đường Khải Huy chết là phải tới phiên tôi! Anh dựa vào cái gì mà tranh giành!”

     Lâm Dao Viễn mở to hai mắt, “Đến phiên cậu… Cái quái gì vậy?” Nói đoạn, cậu bỗng cảm giác được trên lối đi bên kia có đèn xe chiếu tới bên này, trực giác mách bảo rằng trợ lý đã tới đón. Hoàng Khải Xán phẫn nộ liếc qua, ánh mắt bỗng nhiên trở nên ngoan độc.

     Lâm Dao Viễn lập tức có linh cảm xấu, lui một bước để cách xa cậu ta: “Hôm nay tới đây thôi, nếu còn gì bất mãn thì đi mà tìm Đường Khải Diệu, tôi không muốn lại…” Cậu nói còn chưa dứt lời, bỗng Hoàng Khải Xán xông tới đây, cậu phản xạ có điều kiện ngửa về sau một cái…

     Trợ lý vốn không thuộc đường ở đây, vòng vèo hồi lâu mới tìm thấy Lâm Dao Viễn, liền vội vàng tăng tốc. Nào ngờ Lâm Dao Viễn bỗng nhiên ngã ngửa ra đằng sau ngay trên đường cái, trợ lý vội vàng đạp phanh nhưng đã muộn.

     “Ầm!” Tiếng chiếc xe va đập và thân thể khiến trợ lý sợ hãi cứng đơ cả người. Lâm Dao Viễn văng mạnh ra xa 5,6 mét rồi ngã xuống đất.

     Qua mười mấy giây, trợ lý mới run rẩy mở cửa nhảy xuống, chạy đến bên cạnh gọi tên Lâm Dao Viễn. Người nằm dưới đất lại hoàn toàn không phản ứng.

     Đường Khải Diệu nhận được tin tức lập tức chạy ra, vội vã muốn xem xét vết thương của Lâm Dao Viễn. Vài nhân viên công tác thấy vậy liền ngăn lại: “Tốt nhất đừng đụng vào cậu ấy vội, nhỡ đâu xương sườn gãy sẽ rất dễ dàng đâm vào nội tạng đó!”

     Đường Khải Diệu giãy dụa mấy lần, nghe vậy mới an tĩnh lại, sau đó đen mặt mắng: “Khốn kiếp! Ai nói cậu ấy gãy xương sườn?!!”

     Mấy người đưa mắt nhìn nhau, cũng không biết nên nói gì nữa.

     Đường Khải Diệu ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng sờ sờ tóc Lâm Dao Viễn, giọng khàn cả đi, “Không việc gì. . . Không việc gì. . .”

     Văn Mike ngẩn người nhìn dưới đầu gối hắn tí tách rồi dần ẩm ướt. Đường Khải Diệu khóc.

     Xe cứu thương và cảnh sát tới rất nhanh, đám paparazzi bị gạt hết ra ngoài.

     Vạn hạnh là Lâm Dao Viễn bị gãy xương sườn, chỉ là đầu bị ngoại lực va chạm nên tạm thời hôn mê sâu.

     “Để bệnh nhân ngủ một giấc, sáng mai tỉnh lại kiểm tra một chút là được rồi. Vừa rồi chụp phim cho thấy trong đầu không bị tụ máu, gia đình đã có thể yên tâm.”

     Văn Mike đưa khăn tay cho hắn, nói: “Chưa gì đã khóc.”

     Đường Khải Diệu tùy tiện lau mặt, nói: “Giờ tôi không có tâm trạng mà đùa với cậu đâu.”

     Văn Mike thở dài: “Vừa nãy nhìn điệu bộ đó của cậu, tự dưng tôi cứ có cảm giác như lịch sử lại tái diễn.”

     Đường Khải Diệu rũ mắt, “Tôi cũng sợ là tái diễn.”

     Văn Mike thấp giọng nói: “Hơn nữa lại còn cùng một ngày.”

     Sáng sớm hôm sau, đúng như bác sĩ nói, cậu tỉnh lại.

     Đường Khải Diệu ngồi trông cả đêm, lúc này vội hỏi: “Tỉnh rồi sao? Đau đầu không? Có chỗ nào không thoải mái không?”

     Lâm Dao Viễn đảo mắt lia lịa hai vòng, sắc mặt đại biến, hỏi: “Tôi đang ở đâu thế này???”

     Đường Khải Diệu khẽ gẩy tóc rối trên trán cậu, “Hôm qua xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, dù bác sĩ nói không sao, nhưng anh thật sự lo muốn điên.”

     Ánh mắt Lâm Dao Viễn chuyển qua mặt hắn, nhìn chằm chằm mười mấy giây, lại bỗng nhiên đưa tay nhéo mạnh một cái lên mặt hắn. Đường Khải Diệu hít một ngụm khí lạnh, “Em làm gì vậy?”

     “Đau không?”

     Đường Khải Diệu vừa đỡ trán vừa nhéo trả thù. Lâm Dao Viễn sững sờ trọn vẹn mười giây mới “A” một tiếng: “Thế mà không phải đang nằm mơ! Tôi… Tôi trở về thật rồi!”

     Đường Khải Diệu mờ mịt một hồi, sắc mặt dần thay đổi. Hắn thu tay lại, đứng lên: “Lâm Dao Viễn.”

     Cậu ôm chăn mền lăn lộn mấy vòng mới ngồi dậy, phản xạ có điều kiện nói: “Sao vậy sếp Đường?”

     Đường Khải Diệu há hốc miệng, hồi lâu mới phun ra một câu, “Tại sao cậu không chết?” 

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Về diễn xuất, xưa nay Lâm Dao Viễn vốn luôn đuổi theo Trình Sâm. Hiện tại lâm vào thế khó, dĩ nhiên là muốn nhờ y giúp đỡ.

     Trình Sâm gần đây không nhận phim nào, bệnh dạ dày còn chưa đỡ hẳn, cả ngày ở nhà dưỡng sinh. Lâm Dao Viễn trước kia qua mấy lần nên đã biết nhà.

     Hai người hơn nửa tháng không gặp, Trình Sâm trông đã khá nhiều, hai má cũng đầy đặn lên một chút.

     “Nghe nói làm việc Phương Bình là thoải mái nhất, xem ra không sai, ” Trình Sâm rót chén nước cho cậu, “Trời còn chưa tối mà nam chính đã tan ca.”

     Lâm Dao Viễn có chút ủ rũ nói: “Nếu thoải mái thì đã chẳng cần tìm đến sư huynh.” Cậu kể lại chuyện hôm nay rồi nói, “Em cảm thấy có lẽ kinh nghiệm sống vẫn hạn chế, không hiểu được đạo diễn muốn tìm cảm giác gì.”

     Trình Sâm hứng thú hỏi: “Đang quay mà đạo diễn còn cải biên lại nguyên tác, cậu không e ngại gì sao?”

     Lâm Dao Viễn do dự một chút, Trình Sâm cười: “Không sao, chẳng qua tôi cảm thấy kịch bản cải biên rất thú vị, tôi hỏi thế là hơi đường đột.”

     Lâm Dao Viễn vội nói: “Em không có ý đó, thật ra kịch bản và nguyên tác khác nhau không nhiều. Theo nguyên tác thì Chu Văn Sinh chết bệnh trước khi kịp hồi hương. Còn kịch bản để ông ta sống đến giữa thập niên 90, có thêm cảnh ông ta xung đột với con trai xoay quanh cuộc đấu tranh giải phóng, cũng là màn quan trọng.”

     Trình Sâm sờ cằm: “Khán giả khó chấp nhận kết cục bi kịch hơn là kết cục đoàn viên.”

     Lâm Dao Viễn bỗng nhiên hỏi: “Tiểu thuyết nguyên tác không được chấp thuận phát hành trong nước, sao anh đã đọc được rồi?”

     Trình Sâm nhún vai nói: “Có lần tình cờ gặp Phương Bình, ông ta có hỏi tôi muốn tham gia phim này không, nên tôi dành thời gian xem tài liệu.”

     Lâm Dao Viễn chần chờ nói: “Phương Đạo chỉ mời anh tham gia thôi sao?” Không phải vai nam chính sao?

     Trình Sâm cười liếc cậu một cái, “Đừng nghĩ nhiều, chỉ là vai khách mời thôi. Tôi không thích một mình cân hai vai, cái này cậu phải biết chứ, cậu không phải fan cứng sao?”

     Lâm Dao Viễn bứt tóc, cậu đương nhiên biết, Trình Sâm trước kia từng quay một mình cân 2 vai trong một bộ phim, sau đó trả lời phỏng vấn rằng,”Cứ có cảm giác đang tự mình đọ lại mình, loại phim này về sau sẽ không diễn nữa.”

     Đối với Lâm Dao, cùng Trình Sâm trò chuyện về diễn xuất là một chuyện cực kỳ vui vẻ. Với xuất thân chính quy cộng thêm kinh nghiệm phong phú, còn có thiên phú trời ban, Trình Sâm rõ ràng là một người thầy tốt.

     Thu hoạch mặc dù rất nhiều, nhưng rốt cục làm sao để diễn ra được đúng tâm trạng của nhân vật Chu Văn Sinh khi trở về nhà, Trình Sâm cũng chỉ đưa ra vài kiến giải khác nhau.

     “Vui sướng hân hoan khẳng định là có, nhất là đứa con chưa từng gặp mặt mà đã chín tuổi rồi, cho nên có chút sợ hãi bất an cũng hợp lý, cũng có đau buồn vì thanh xuân tươi đẹp trôi qua, có phiền muộn khi từ nơi thôn quê cằn cỗi bỗng nhiên trở lại phồn hoa đô thị…” Trình Sâm nói rất chậm.

     Lâm Dao Viễn lại càng mê mang, “Vậy làm thế nào mà diễn ra được đây? Ống kính chỉ quay tầm mười mấy giây mà thôi, nhiều loại cảm xúc như vậy làm sao kịp thể hiện hết?” Cậu lại nhịn không được thầm nghĩ, nếu Trình Sâm diễn, có lẽ… Cũng không phải là khó.

     Trình Sâm đoán được ý nghĩ của cậu: “Đúng thế. Kể cả nếu tôi diễn thì cũng không kịp đâu.”

     Lâm Dao Viễn chán nản nói: “Tóm lại vẫn không được sao?”

     Trình Sâm trầm tư chốc lát, nói: “Phương Bình hoàn toàn quay theo trình tự thời gian, nói cách khác mười năm này của Chu Văn Sinh cậu đều đã trải qua, vật thì tâm trạng trong mười mấy giây này của cậu như nào, tâm trạng Chu Văn Sinh chính là cái như thế.”

     Lâm Dao Viễn không rõ, “Nhưng mười năm đó em cũng chỉ diễn tả bằng vài cảnh quay…”

     “Cậu đừng quên, ” Trình Sâm nói, “Người xem phim cũng chỉ xem mấy cảnh đó, mấy cảnh đó chính là mười năm rồi. Chu Văn Sinh nên khóc hay nên cười, nên cao hứng hay nên e ngại, cái này đều phải hỏi người đã diễn những cảnh đó.”

     Lâm Dao Viễn như là bỗng nhiên được thông não, hưng phấn đứng lên: “Bảo sao Phương Đạo lại nói ‘Cậu mới là Chu Văn Sinh, cậu nghĩ gì sao tôi biết được!'”

     “Phương Bình nói vậy sao?” Trình Sâm hơi kinh ngạc, y chưa từng cùng Phương Bình hợp tác, cũng không hiểu rõ ông ta lắm, “Xem ra ông ta thật sự thoáng đó nhỉ.”

     Lâm Dao Viễn cao hứng muốn về studio tiếp tục quay, Trình Sâm cũng không giữ khách, cầm theo ví tiền chìa khoá và kính râm, nói: “Tôi đưa cậu xuống lầu, tiện đi siêu thị mua chút đồ.”

     Trong thang máy, Trình Sâm lơ đãng hỏi một câu: “Kim Bách bắt đầu đưa chọn phim nhựa, Đường Khải Diệu đăng ký phim nào cho cậu đó?”

     Lâm Dao Viễn có chút lúng túng: “« Bồng Lai Song Hiệp » và «Mạo hiểm», hai bộ phim cùng lúc.”

     Trình Sâm kinh ngạc nhướn mày, “Không giống phong cách của Đường Khải Diệu lắm nhỉ. Xem ra hắn muốn cậu trúng giải bằng mọi giá rồi. Hao tâm tổn sức đến mức này, trừ lúc trước đối xử với cậu em trai đó thì chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ.”

     Lâm Dao Viễn miễn cưỡng cười chừ, Trình Sâm lại mải nghĩ chuyện khác, cũng không chú ý tới, “Mà cũng tròn 1 nám Đường Khải Huy mất rồi. Haiz, cậu ta ra đi cũng thật đáng tiếc.”

     Lúc này thang máy đến tầng một, Trình Sâm đeo kính râm ra trước, Lâm Dao Viễn trong lòng chột dạ theo sau, không biết nói gì.

     Trình Sâm đi hai bước bỗng nhiên phát hiện ra cái gì, quay đầu lại hỏi nói: “Cậu… làm sao đấy?”

     Lâm Dao Viễn khoé môi giật giật, “Không có gì, nghe anh nhắc đến Đường Khải Huy nên… có chút cảm khái thôi.”

     Ánh mắt Trình Sâm ẩn sau kính râm nhìn không rõ, nhưng Lâm Dao Viễn không hiểu sao cảm thấy y có vẻ như đang có chút… Đồng cảm?

     Trình Sâm duỗi tay ra khoát vai cậu, tiếp tục đi ra ngoài, đổi chủ đề: “Tôi đột nhiên muốn ăn canh thịt bò, cậu nói xem nên làm súp thịt bò bầm vẫn là canh cà chua thịt bò?”

     Lâm Dao Viễn căn bản chưa kịp phản ứng lại, thuận miệng đáp: “Súp thịt bò bầm tốt hơn cho bệnh dạ dày.”

     Trình Sâm bỗng nhiên khựng lại một chút, kéo Lâm Dao Viễn nhanh chóng đổi hướng.

     “Làm sao thế?” Lâm Dao Viễn mờ mịt nói.

     Phó đạo diễn hú hét, chọc chọc lưng Phương Bình: “Đàn ông sắp ba mươi rồi sao còn cute như thế chứ! Aaaa…”

Phương Bình quát: “Còn không mau chuẩn bị đi!”

     Lần này quay chụp thuận lợi vô cùng. Chu Văn Sinh xuống xe, nhìn vợ con đang ra đón, bằng ánh mắt bình tĩnh lại dịu dàng, đôi mắt đỏ lên, nhưng khóe miệng khẽ mỉm cười. Nỗi oán hận trong mười năm này đã dần tiêu tan, chỉ còn lại mong chờ được đoàn tụ, cũng không hề e ngại gian nan vất vả sau này.

     Lâm Dao Viễn cuối cùng đã rõ, kiên cường và ấm áp chính là tính cách mà cậu đã giao phó cho nhân vật này.

     Phương Bình hài lòng phất tay hô “Qua”, cậu bé đóng vai đứa con chín tuổi liền ôm eo Lâm Dao Viễn khóc lớn, mấy cô nhân viên hậu trường phải dỗ mãi mới được.

     Sau bữa tối, Phùng Oánh Oánh diễn một cảnh quay đêm đến hơn một giờ sáng. Phương Bình vừa nói kết thúc công việc, mọi người đang chuẩn bị thu dọn thì một tin tức xấu không hẹn mà tới.

     Tưởng Tùng Thành, người sắm một vai phụ quan trọng trong phim, hai giờ trước đột nhiên bị tụ máu não phải nhập viện. Phương Bình và Tưởng Tùng Thành là bạn nhiều năm, nghe vậy lập tức vào thăm. Lâm Dao Viễn cũng từng được Tưởng Tùng Thành chiếu cố rất nhiều, lúc này cũng đi theo.

     Đến bệnh viện, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở phào. May là được cứu kịp thời, mặc dù còn hôn mê, nhưng bác sĩ nói không nguy hiểm tính mạng, dù bị di chứng một chút về vấn đề đi lại nhưng cũng sẽ dần khỏi hẳn.

     1h30 sáng, trên đường về, Phương Bình cảm khái tuổi tác càng lúc càng lớn, thân thể càng ngày càng kém, có tuổi như ông ta chỉ một đêm không ngủ thế này cũng cảm giác uể oải, vẻ tiều tụy lộ rõ.

     Lâm Dao Viễn khuyên nhủ: “Bác sĩ nói chú Tưởng Lão dần dần sẽ không sao, ông cũng đừng quá lo.”

     Phó đạo diễn nói: “Ông Phương này, đợt này ông Tưởng không thể đóng phim được rồi, chúng ta phải mau tìm người thay thế mà quay bù đi thôi. Giờ là đầu xuân, đám diễn viên có kinh nghiệm chắc đều nhận phim mất rồi, sợ là không dễ tìm người đâu.”

     Phương Bình nói: “Lúc ở bệnh viện tôi đã nghĩ đến một người, diễn xuất không thua ông Tưởng lắm đâu.”

     Lâm Dao Viễn hỏi: “Triệu Á Huân sao?”

     Phương Bình lại lắc đầu: “Hắn hai năm nay có danh tiếng như thế, khéo là đã kín lịch rồi. Người tôi định nhắm chắc hẳn cậu rất quen, có thể coi là Thái Đẩu của giới kịch bản đương đại, tính cách cũng khiêm tốn.”

     Lâm Dao Viễn không biết nên nói gì. Cậu căn bản không nghe ra được là ai.

     Phó đạo diễn lại bỗng nhiên đoán ra, giật mình nói: “Ý ông là Thẩm Chính Minh sao?!”

     Lâm Dao Viễn mờ mịt nói: “Thẩm Chính Minh… Không sợ quá trẻ sao?” Cậu nhớ Đường Khải Diệu từng nói đây là bạn cùng lớp của “Lâm Dao Viễn”.

     Phương Bình đáp: “Trông vậy thôi, chứ ông ta còn hơn ông Tưởng vài tuổi cơ mà, trẻ nỗi gì nữa.”

     Trong đầu Lâm Dao Viễn “oành” một tiếng, thế là thế nào???

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Sau ngày ký với Phương Bình, Phạm Tiểu Vũ hẹn Lâm Dao Viễn ăn trưa, vẻ mặt xấu hổ đưa thiệp cưới cho cậu.

     Lâm Dao Viễn kinh ngạc: “Tưởng cô mới vừa ra mắt thôi mà, sao vội kết hôn vậy?”

     “Muốn kết hôn cho nên mới đi gặp phụ huynh đó. Ngày này là ngày đẹp nhất cho cả hai, nếu bỏ lỡ lại phải đợi hai năm chín tháng nữa.”

     Lâm Dao Viễn dở khóc dở cười: “Cô tin cái này thì còn dễ hiểu được, Tiểu Chí vậy mà cũng tin sao?”

     Phạm Tiểu Vũ chân thành nói: “Này tôi nói thật, có rất nhiều thầy âm dương lừa đảo đó. Nhưng ông này là tốt thật.”

     Cô bla bla bla kể lể các loại chiến công vĩ đại của ông thầy, gần như là lên trời xuống đất không gì làm không được. Lâm Dao Viễn không quan tâm nghe một hồi mới cười: “Sao tôi cứ cảm giác như là đang đi gả con gái vậy nhỉ.”

     Phạm Tiểu Vũ xì một tiếng khinh miệt, “Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ nha tên gay chết tiệt này, con gái cậu chui ở đâu ra? Cậu sinh hay là sếp Đường sinh?”

     Hai người cười nói cơm nước xong xuôi, Phạm Tiểu Vũ còn muốn về công ty làm, Lâm Dao Viễn nhất thời hứng thú dâng trào, mua một cái bánh Hắc Sâm Lâm, cùng cô về công ty.

     Đường Khải Diệu không thích đồ ngọt lắm, nhưng bánh Hắc Sâm Lâm lại thích vô cùng. Văn Mike không biết đã đi đâu, không có ở tầng 18. Lâm Dao Viễn gõ cửa hai lần, bên trong Đường Khải Diệu cho phép cậu mới đẩy cửa vào.

     Đường Khải Diệu lúc đầu đang tập trung chơi dò mìn, nghe được tiếng đập cửa mới ngồi nghiêm chỉnh dậy, thấy người đi vào là Lâm Dao Viễn liền lập tức đứng lên nghênh đón, “Sao em lại tới đây? Mấy ngày nay sương mù, anh đã nói hạn chế ra ngoài cơ mà?” Nói thì nói thế, nhưng nụ cười của hắn rõ ràng chính là mười phần kinh hỉ.

     Lâm Dao Viễn nhìn trái nhìn phải, cố ý nói: “Khụ khụ, tôi đến kiểm tra xem sếp có kim ốc tàng kiều ở văn phòng hay không.”

     Đường Khải Diệu ngồi xuống, mở bánh gatô ra, cười tủm tỉm: “Xem ra đã đoán trước là sếp chắc chắn vô tội, nên mới chuẩn bị phần thưởng cho sếp đúng không?”

     “Ai nói là mang cho anh? Đó là điểm tâm ngọt sau bữa trưa của tôi đó.”

     Đường Khải Diệu đưa tay nhéo nhéo mặt cậu: “Vậy sếp đành phải ăn em thôi.” Nói đoạn liền sán tới muốn hôn.

     Lâm Dao Viễn ghét bỏ đẩy hắn ra, “Đi ra đi ra, người anh toàn mùi canh rong biển của nhà ăn công ty thôi!”

     Đường Khải Diệu lỳ lợm sán vào, hôn một cái lên mặt cậu mới vừa lòng thỏa ý. Hắn cầm một sấp giấy A4 cho cậu, nói: “Đây là kịch bản của Phương Bình. Em xem đi.”

     Lâm Dao Viễn ánh mắt sáng lên, kích động nhận lấy.

     “Anh xem qua rồi. Phùng Oánh Oánh đã sửa hết những chỗ có thể sửa rồi, anh cũng không bắt bẻ gì nữa. Em xem còn gì không hài lòng, chúng ta sẽ trao đổi lại với Phương Bình.”

     Lâm Dao Viễn vùi đầu vào kịch bản, Đường Khải Diệu chậm rãi ăn bánh, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn cậu.

     Hôm nay là một ngày nắng hiếm hoi. Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ sát đất hắt vào hai người. Đường Khải Diệu mặt mày cong cong, bánh quá ngon, không biết mua ở chỗ nào, lát nữa nhất định phải hỏi Lâm Dao Viễn.

(haha, cha Diệu dễ dỗ vậy, mua cho cái bánh thôi mà vui quá trời vậy :)) )

     Một tuần sau, «Nửa sau Hồng kỳ » chính thức khởi quay.

     Nếu như lúc Lâm Dao Viễn khăng khăng đòi nhận phim này, sếp Đường đã canh cánh trong lòng, thì sau khi khởi quay, cảm giác u oán này lại càng tăng lên một trình độ cao chưa từng thấy.

     Lúc đầu đã nói không cần đến thành phố khác, nhưng đến ngày khởi quay Đường Khải Diệu mới biết được, hoàn toàn chính xác là như vậy, chẳng qua là đoàn phim đến ngoại ô dựng cảnh nên bắt mọi người ăn ở tại đó luôn cho tiện.

     “Bất đắc dĩ thôi mà, anh đừng xụ mặt.” Lâm Dao Viễn vừa vui vẻ thu thập hành lý, vừa an ủi hắn, “Quay xa như vậy mà còn ngày ngày đi đi về về thì mệt lắm, quay làm sao nổi nữa, hôm nào quay đêm thì đi về cũng không an toàn.”

     Đường Khải Diệu lập tức nói: “Không sợ, anh đưa đón là được.”

     “Phương Đạo diễn nói không thể tùy tiện xin phép nghỉ, làm chậm tiến độ sẽ ngại chết đó. Chỉ có ba tháng để quay thôi, nếu nhanh thì hơn hai tháng là xong rồi.”

  “Tôi đã sớm nói cậu là vàng mà, cuối cùng sẽ toả sáng.”

     Lâm Dao Viễn ngượng ngùng đáp, “Chị đừng trêu, chút bản lĩnh đó của em trong mắt ảnh hậu thì sao đủ nhét kẽ răng!”

     Phùng Oánh Oánh cười ha ha: “Hỏng bét, về sau công ty kem đánh răng chắc chắn không dám chọn tôi làm đại diện thương hiệu nữa, bởi vì răng tôi quá thưa.”

     Lâm Dao Viễn cúi đầu xuống, không biết giấu mặt vào đâu.

     Phùng Oánh Oánh trêu chán rồi mới nghiêm túc nói: “Chúng ta đóng vai một đôi vợ chồng cùng chung hoạn nạn mấy chục năm, cậu không được cứ khách khí như vậy với tôi, sẽ khiến lúc diễn kịch khó vào trạng thái.”

     Lâm Dao Viễn trịnh trọng gật đầu.

     “Về sau cũng đừng gọi tôi ảnh hậu nọ ảnh hậu kia nữa. Chúng ta là đồng nghiệp, gọi như vậy rất xa cách. Lúc mới vào làm tôi cũng được Emma quản lý, về sau đổi sang Đường Khải Diệu, cũng có nhiều điểm chung với cậu.”

     Lâm Dao Viễn biết mấy năm dưới tay Emma, Phùng Oánh Oánh vẫn luôn không hot nổi, vào tay Đường Khải Diệu mấy tháng đã lấy được giải nữ phụ xuất sắc nhất của Kim Bách, sau đó một đường đi lên. Lúc trước đã từng có báo chí đồn rằng cô và Đường Khải Diệu có mờ ám.

     Nói như vậy, hai người bọn họ quả thật là có duyên.

     Lâm Dao Viễn từ đây đổi sang gọi cô là “chị Oánh”.

     Lâm Dao Viễn chính là loại ra đường thì rất khiến người khác ưa thích, về nhà lại sẽ trở thành tiểu khủng long bạo chúa. Đoàn phim ai cũng quý mến cậu, Phương Bình vốn vừa ý Lâm Dao Viễn mới mặt dày mày dạn quấn đến, vậy mà ngày khởi quay còn bị Đường Khải Diệu gọi điện thoại nấu cháo hơn nửa tiếng, đề nghị ông ta phải đối xử tốt với Lâm Dao Viễn một chút.

     Hiện tại lại đợt rét đầu xuân, tuyết đọng trên mặt đất chưa tan, thở ra toàn là khói trắng. Cũng vì thời tiết này phù hợp với bối cảnh nên Phương Bình mới vội vàng khởi quay như vậy. Xế chiều hôm đó, đoàn phim bắt đầu làm việc.

     Lâm Dao Viễn phải một mình cân hai vai: nhân vật nam chính Chu Hồng Kỳ và bố của anh ta, Chu Văn Sinh. Chu Văn Sinh là một giáo viên trung học bị án oan sai trong cuộc vận động chính trị, phải chuyển đến nông thôn làm người chăn dê. Cảnh đầu quay trong một buổi sáng gió tuyết, Chu Văn Sinh tìm kiếm con dê bị mất tích trong đống đất tuyết.

     Phương Bình mặc dù tương đối yên tâm về diễn xuất của Lâm Dao Viễn, nhưng hai vai diễn này đều là một sự khảo nghiệm nặng nề về tâm lý nhân vật. Chưa từng trải qua những biến cố như vậy, người trẻ tuổi rất khó nắm bắt được tâm trạng nhân vật này. Lâm Dao Viễn thử mấy lần, Phương Bình cũng mấy lần giải thích với cậu về tâm trạng ông giáo già, nhưng thấy Lâm Dao Viễn trông vẫn như đang mông lung suy nghĩ, có vẻ chưa thể hoàn toàn hiểu thấu, Phương Bình yên lặng thở dài, bất đắc dĩ thầm giảm bớt tiêu chuẩn xuống, chỉ cần Lâm Dao Viễn có thể chuẩn xác biểu hiện ra vẻ cuống cuồng và lo sợ bất an liền cho qua.

     Chiếu sáng, camera vào vị trí sẵn sàng, Action!

     Chu Văn Sinh tới tới lui lui trên bãi chăn dê, la lớn lên để tìm kiếm con dê mất tích. Từ một đầu bờ ruộng, ông ta lấy đà nhảy qua lạch nước nhỏ, loạng choạng suýt ngã dúi xuống đất. Cái quần xanh đen liền dính đầy bùn, nước tuyết làm ướt đẫm quần áo của ông ta, nhưng dường như ông ta hoàn toàn không cảm nhận được, chỉ tiếp tục dáo dác tìm kiếm.

     Giọng nói của ông ta dần dần khàn đặc rồi câm lặng, chỉ có thể phát ra vài âm thanh khàn khàn không có ý nghĩa.

     Ông ta rốt cục cũng ngừng lại, cách đó không xa trong khe núi, mấy con dê đang cúi đầu bình thản nhai cỏ.

     Chu Văn Sinh quay đầu lại nhìn một chút, ánh hừng đông mờ nhạt chiếu từ sau lưng ông ta hòa vào tuyết đọng trên đồng, lóe lên một sắc điệu khiến người ta tuyệt vọng. Nhưng xoay người lại, nhìn những sinh linh kia, những gì đã mất đi bỗng chốc sinh trưởng mạnh mẽ trên cỏ xanh, như tỏ rõ rằng hi vọng nhất định sẽ quay trở lại. Mặt mũi ông ta ảm đạm dưới áp lực cuộc sống, thời khắc này bỗng một lần nữa bừng sáng.

     Phương Bình nhẹ nhõm thở phào. Biểu hiện của Lâm Dao Viễn tinh chuẩn tuyệt đối, quá tốt so với dự đoán của ông ta. Ông ta giơ tay lên đang định hô cắt, Lâm Dao Viễn bỗng nhiên đi hai bước về phía bầy cừu. Cameraman lưỡng lự nhìn Phương Bình, nhỏ giọng nói: “Phương Đạo?”

     Phương Bình phản ứng cực nhanh, phất tay ý bảo anh ta chớ vội làm gì, trong lòng mơ hồ đoán rằng Lâm Dao Viễn đại khái đang nghĩ đến cái gì đó mà cậu muốn biểu hiện ra.

     Môi Chu Văn Sinh run run mấy lần, hào hển thở như người ngạt nước, hai hàng nước mắt theo gò má lấm bùn lăn xuống. Ông ta ngẩng đầu nhìn chân trời, khàn giọng hô lớn: “A —— Tố Khiết! Tố Khiết!”

     Phùng Oánh Oánh đang yên tĩnh đứng nhìn, bỗng nhiên che miệng, đôi mắt đỏ lên. Tố Khiết là nhân vật của cô, là vợ Chu Văn Sinh. Khi ông ta bị phân xuống nông thôn ở, cô vừa mới mang thai chưa được một tuần.

     Phương Bình sững người hồi lâu mới hô lên “Qua!” .

     Lâm Dao Viễn nhận khăn giấy Phạm Tiểu Vũ đưa cho, bởi vì sợ lau mất lớp hóa trang nên chỉ cẩn thận chấm quanh mắt mấy cái, sau đó liền tới chỗ camera, vội vàng hỏi: “Phương Đạo, vừa rồi tôi diễn như vậy có ổn không?”

     Phương Bình không trả lời: “Cậu nghĩ thế nào mà lại muốn gọi tên Tố Khiết?”

     Lâm Dao Viễn nơm nớp nói: “A? Không nên làm vậy sao? Những cái Phương Đạo nói tôi thấy rất nhiều thứ khó có thể đồng cảm hết được, nhưng tôi cảm thấy, ông ta xa nhà lâu như vậy, chịu nhiều đau khổ như vậy, niềm hy vọng lớn nhất trong lòng hẳn là có thể về nhà gặp lại vợ…”

     Phương Bình dùng sức vỗ vai cậu: “Không! Cậu gào tốt lắm! Trong lòng ông ta chắc chắn là nghĩ như vậy!” Sau đó ông quay đầu hô to biên kịch: “Mau mau mau! Có vài câu trong kịch bản phải sửa lại, nhất định phải sửa!”

     Lâm Dao Viễn chần chờ hỏi Phạm Tiểu Vũ: “Phương Đạo vừa rồi là đang khen tôi sao?”

     Phạm Tiểu Vũ hai mắt cũng đỏ: “Chắc chắn rồi! Tôi xem mà còn muốn khóc!”

     Đoàn phim “Nửa sau Hồng Kỳ” quay chụp coi như đã có khởi đầu tốt đẹp. Hiếm có phim nào quay cảnh đầu tiên mà NG ít như vậy. Truyền thông đã sớm chú ý đoàn phim này, tiếc là Phương Bình luôn nghiêm cấm leak cảnh hậu trường trước khi đóng máy, lúc nhận phỏng vấn thậm chí còn không tiết lộ cả đề tài của phim.

     Hiện tại cuối cùng cũng có một chút manh mối như vậy để lên bài. Thế là hôm sau “Lâm Dao Viễn khiêu chiến một vai diễn bí mật, biểu hiện hoàn mỹ không NG” liền trở thành đề tài được thêm mắm thêm muối đăng lên trên tạp chí. Thấy manh nha tin tức, đám fan hâm mộ nhao nhao phỏng đoán phim này là phim nào, Lâm Dao Viễn sẽ tạo hình ra sao, Phùng Oánh Oánh tái xuất sẽ đem lại kinh hỉ gì… Nhất thời «Nửa sau Hồng Kỳ» trở thành hot search ba ngày liên tiếp.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Cúp máy xong, Lâm Dao Viễn nhào lên sofa lăn mấy vòng, tâm trạng quá là thích, chẳng có gì thỏa mãn hơn là khi hai người yêu nhau lại ăn ý hiểu nhau.

     Năm ngoái đêm trao giải Kim Bách, trước khi gặp tai nạn xe cộ, cậu với Đường Khải Diệu cãi cọ, cũng là vì Đường Khải Diệu tùy tiện nhúng tay vào chuyện của cậu. Đương nhiên về sau cậu cũng hiểu được tâm tình của hắn, làm anh trai muốn trải con đường bằng phẳng cho em mình là hoàn toàn chính đáng. Hiện tại quan hệ của hai người đã khác quá nhiều, là người yêu, Đường Khải Diệu giúp đỡ cậu vô điều kiện, đồng thời còn có thể hiểu được cái cậu thực sự muốn là gì.

     Lâm Dao Viễn càng nghĩ càng cảm thấy, từ khi cậu sống lại với một thân phận mới, được ở bên hắn chính là điều tốt đẹp nhất.

     Mãi đến tết nguyên tiêu, hai người đều dính như keo một chỗ, Đường Khải Diệu thậm chí chỉ về nhà hắn để lấy ít đồ đạc sang, ngày ngày đều xuất phát từ căn hộ nhỏ của Lâm Dao Viễn đi làm, tan tầm lại đường cũ trở về.

Những nạn nhân ngộ độc cơm chó của bọn họ bao gồm: Giản Phái Nhiên mùng 8 gọi đến rủ Đường Khải Diệu đi nhậu, Trình Sâm mùng 9 mang rượu tới cửa tìm Lâm Dao Viễn, Hoàng Khải Xán mùng 10 trông Hoàng Trân Hoa trong viện, Phạm Tiểu Vũ và Lý Văn chí ngày 13 đi ăn lẩu bắt gặp, Mike và Mason ngày 14 vào thang máy bắt gặp, cùng vô số người qua đường xui xẻo. Thậm chí Lôi Nhất Minh đang ở tận Hải Nam gọi điện đến cũng trốn không thoát cơm chó. Cứ như vậy, Đường Khải Diệu với Lâm Dao Viễn gần như đã là nửa công khai mối quan hệ với bạn bè.

     Lâm Dao Viễn cho tới bây giờ chưa từng lo nghĩ gì, chỉ thi thoảng xoắn xuýt chuyện Đường Khải Diệu kỳ thật là anh của cậu… Đường Khải Diệu lại rất ung dung cho rằng, báo chí tuy có thể đánh hơi được gì đó, nhưng hắn đã mười mấy năm lăn lộn trong giới, là một thế lực ẩn tàng đằng sau giới giải trí, cẳn bản không ai ngu mà viết báo về hắn để kiếm cơm, hoặc có nói đến chắc cũng không ai coi là thật. Về sau, khi chuyện này đã to như con lạc đà đè chết người, Đường Khải Diệu mới giật mình nhận ra bản thân quá chủ quan.

     Qua Tết Nguyên Tiêu, Lâm Dao Viễn, Văn Mike và Phương Bình chính thức gặp mặt. Đường Khải Diệu lúc đầu muốn cùng đi, nhưng ngày này Phi Phàm lại khánh thành công ty con IF Media. Xét đến Lâm Dao Viễn và Phi Phàm còn hơn ba tháng mới hết hạn hợp đồng, hiện giờ chưa muốn trở mặt, vậy nên hắn đành đi dự lễ cắt băng cho đủ mặt mũi.

     Phim của Phương Bình tạm gọi tên là «Nửa sau Hồng kỳ», kịch bản đã nhiều lần sửa chữa, Đường Khải Diệu và Văn Mike xem xong cũng kiếm không ra chỗ nào để yêu cầu sửa nữa. Nhưng dù sao dàn diễn viên chuyên nghiệp đều rất lo lắng, không ai muốn diễn xong bị phong sát cả đời.

     Nói đến đây, để Lâm Dao Viễn rất hết hồn bởi vì, nữ chính vậy mà lại là ảnh hậu Phùng Oánh Oánh, người đã liên tục hai năm làm ảnh hậu của Kim Bách. Phùng Oánh Oánh năm ngoái ngừng hợp đồng với Phi Phàm xong, mai danh ẩn tích hơn nửa năm, nghe đồn là đi nước ngoài an dưỡng, chẳng qua Lâm Dao Viễn hỏi Đường Khải Diệu thì mới biết sức khỏe cô Phùng Oánh Oánh vẫn rất tốt, đi nước ngoài là thật, nhưng đi làm gì thì không biết. Các vai phụ cũng đều là người quen, bao gồm cả tiền bối Tưởng Tùng Thành.

     Lâm Dao Viễn lúc đầu tưởng Phương Bình nhất định muốn cậu diễn nam chính là vì tai to mặt lớn trong giới đều không chịu nhận kịch bản quá “khoai” này, hậu bối lại không đủ sức, cho nên cậu mới giẫm phải vỏ chuối, bị Phương Bình nhắm trúng. Nhưng nhìn đội hình này thì căn bản không phải là như vậy.

     “Phương Đạo diễn,” cậu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi, “Vì sao ông chọn tôi vào vai này vậy?”

     “Cậu đã hỏi thì tôi cũng không ngại nói. Kịch bản này đã nung nấu từ 5 năm trước rồi, nhưng hồi đó mình tôi đã ôm 3 kịch bản khác, không còn thì giờ, sức lực mà làm nữa.” Phương Bình nghiện thuốc cực nặng, từ lúc vào cửa đã hút liên tục không dừng, tích cực lấp đầy cái gạt tàn trước mặt. Vừa nhả khói, ông ta vừa nói, “Ban đầu là tôi nhắm Trình Sâm hoặc là mấy cậu thành danh đã lâu, khi đó tôi còn chưa biết đến tên cậu Lâm Dao Viễn. Bộ phim trước của tôi cậu tới thử vai, trên thực tế tôi tương đối hài lòng, có biết vì sao về sau tôi không dùng cậu không?”

     Văn Mike vốn định cho Phương Bình cửa chuồn êm, ai biết ông ta không tiếp chiêu lại còn tiếp tục leo thang. Hắn đành hỏi: “Đã vậy, lúc đó ngài chọn Lâm Bạch là có dụng ý gì?”

     Lâm Dao Viễn được Phương Bình tán thưởng mà ngây ngất, vẻ hưng phấn lộ rõ trên mặt, cũng mở to mắt nhìn Phương Bình, muốn nghe câu sau của ông ta…

     Phương Bình thản nhiên nói: “Cũng là bởi vì vậy nên tôi mới không dùng Lâm Dao Viễn, ai lại dùng dao mổ trâu để giết gà.”

     Lâm Dao Viễn gần như muốn khóc!

     Văn Mike hiểu rõ liếc nhìn lão hồ ly già này. Quả nhiên đã bước được tới vị trí này thì lời gì cũng có thể nói ra được, da mặt dày cỡ nào cũng được, miễn là có thể mua chuộc lòng người, quả thực không thua gì Đường Khải Diệu.

     Nhưng anh ta không nói gì, chuyện này dù sao như ván đã đóng thuyền, trước khi đến Đường Khải Diệu cũng chỉ dặn trong hợp đồng không thể để Lâm Dao Viễn, cái khác anh ta hắn cũng không cần quản, mà cũng cũng không quản nổi. Lâm Dao Viễn này khờ khạo như vậy, quản kiểu gì? Huống chi Đường Khải Diệu quả thực thích cái loại khờ khạo này tới chết mất.

     Yên lặng một hồi, anh ta bình tĩnh nói: “Không bằng chúng ta bàn đến cát-sê thôi.”

     Trận đua tranh hôm nay lúc này mới chính thức bắt đầu.

     Ở đây hoàn toàn không có chỗ cho Lâm Dao Viễn. Cậu nghe đôi bên ngươi tới ta đi tung chiêu, ngồi một bên cũng nhàm chán, liền nhắn tin cho Đường Khải Diệu.

     Đường Khải Diệu đang buồn chán chờ cắt băng khánh thành thì nhìn thấy tin nhắn khoe khoang của Lâm Dao Viễn: “Phương Bình khen em! Ông ấy nói dù không phải xuất thân chính quy, nhưng là khả năng lĩnh ngộ và sức sáng tạo cực kỳ xuất sắc, ha ha ha ha.”

     Đường Khải Diệu đôi mắt cong lên, trả lời: “Đương nhiên, tự tay anh dạy dỗ thì phải vậy chứ. Thế nên em phải không ngừng biểu hiện ra năng lực lĩnh ngộ và sức sáng tạo cho anh xem đi.”

     “Làm sao để biểu hiện ra?” Lâm Dao Viễn còn thêm một cái emo ngốc ngốc cuối câu.

     “Tư thế đèn treo kiểu Ý thì sao?” Đường Khải Diệu cũng thêm một cái emo ngu ngu cuối câu, nhưng không biết sao trông còn cực kỳ hèn mọn. Nhắn xong hắn liền bắt đầu yy các kiểu dáng vẻ xấu hổ phát rồ của Lâm Dao Viễn khi nhận tin nhắn, sau đó biểu cảm của hắn bắt đầu trở nên giống hệt cái emo hắn gửi… Rất muốn đến trước mặt trêu trọc bảo bối một chút, chờ cậu xấu hổ phát rồ xong hắn sẽ nhào vào gặm!

     Quả nhiên nửa phút đồng hồ sau, Lâm Dao Viễn mới reply: “Anh! Đi! Chết! Đi!”

     Mọi người đều có chút chưa quen với việc Cho Hi Chi sẽ quản lý IF Media, vì mảng điện ảnh trước nay vốn thuộc về Đường Khải Diệu. Báo chí nhạy cảm đánh hơi thấy sự lạ, liền nhao nhao đặt câu hỏi cho hắn, ngược lại không mấy ai chú ý đến nhân vật chính thật sự là Cho Hi Chi. Đường Khải Diệu mỉm cười từ đầu tới cuối, bộ dáng cởi mở nhưng lại không lộ ra một chút thông tin nào. Lúc này mới có tay phóng viên chuyển hướng sang Cho Hi Chi, người này chắc chắn dễ nhằn hơn Đường Khải Diệu!

     Cho Hi Chi quả thật thoáng hơn kỳ vọng, nhất là cuối buổi phỏng vấn, hắn còn thả ra một tin chấn động: IF Media thành công ký hợp đồng với Lâm Bạch!

     Lâm Bạch đi ăn máng khác, tin này quả thực gây shock., Tân Nghệ truyền thông cùng Phi Phàm nghệ nhân hẹn có khác biệt lớn, Phi Phàm là truyền thống công ty giải trí, trừ tục hẹn bên ngoài, ký nghệ nhân hợp đồng hết thảy đều là năm năm cất bước, thậm chí còn bảy năm tám năm mười năm càng lâu. Tân Nghệ truyền thông tại thành lập mới bắt đầu liền đánh ra nghệ nhân cùng công ty là quan hệ hợp tác mà cũng không phải là trên dưới thuộc quan hệ mặt bài, nhà hắn quản lý hẹn thời hạn co dãn phi thường lớn, cho nghệ nhân tự do lựa chọn không gian tương đối lớn, nghĩ ký một năm hoặc hai năm ngắn hạn hẹn cũng được, nhưng tới xứng đôi chính là càng kiêu ngạo hơn phí bồi thường vi phạm hợp đồng. Đương nhiên trường kỳ hẹn nghệ nhân đạt được phát triển cơ hội phải hơn rất nhiều, ví dụ như Lôi Nhất Minh, hắn cùng Tân Nghệ truyền thông quản lý hẹn là mười lăm năm, tại hiện nay điều kiện hạ gần như xem như văn tự bán đứt, hắn đạt được hồi báo rõ như ban ngày.

     Bởi vì hợp đồng linh hoạt thời gian, không bắt buộc nghệ sĩ phải cam kết ở lại lâu dài, nhưng đổi lại chi phí đền bù khi hủy hợp đồng siêu cao, nên Tân Nghệ xưa nay chưa từng có tiền lệ nghệ sĩ dưới trướng đi ăn máng khác.

     Lâm Dao Viễn vừa rời khỏi chỗ Phương Bình liền hay tin này.

     Văn Mike lạnh lùng nói: “Hừ, cậu còn chưa đi khỏi Phi Phàm mà họ đã tìm được người thay chỗ rồi đó.”

     Lâm Dao Viễn năm ngoái liên tục quay mấy bộ phim có ảnh hưởng khá lớn, lên sóng san sát, trong đó phim « mạo hiểm » chiếu sóng khá thành công trong danh mục hài, còn « Bồng Lai Song Hiệp » dù doanh thu bán vé ở mức bình thường, nhưng review và chấm điểm douban khá tốt, hơn 9 điểm. Không nghi ngờ gì nữa, từ khi Trình Sâm đi, Lâm Dao Viễn chính là át chủ bài của Phi Phàm.

     IF Media giúp Lâm Bạch thanh toán tiền đền bù vi phạm hợp đồng lên tới bảy chữ số, đã trả giá lớn như vậy, hiển nhiên không đời nào để nó đổ xuống sông xuống biển. Sự châm biếm trong lời Văn Mike thực ra là thật, đoán chừng ai cũng nhìn ra được Lâm Bạch chính là con cờ dùng để chèn ép Lâm Dao Viễn và Đường Khải Diệu đứng sau lưng cậu.

     Lâm Dao Viễn lại không nghĩ gì vấn đề này, chỉ tò mò Lâm Bạch vì sao lại rời bỏ Tân Nghệ?

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Lâm Dao Viễn khó tránh khỏi có chút mệt, cơm trưa ăn xong liền làm tổ trên giường. Đường Khải Diệu ngồi trêu chọc cậu một hồi, thấy cậu thật sự buồn ngủ liền dém chăn giúp cậu, nhẹ chân nhẹ tay ra ngoài phòng khách. Hắn gọi cho Văn Mike.

     Văn Mike biết hắn về nước sớm như vậy, rất kinh ngạc. Nghe Hoàng Trân Hoa bị tai nạn xe cộ, anh ta nói: “Đến giờ tôi cũng chưa hiểu rõ bà ta muốn làm gì. Hoàng Khải Xán gần đây phát triển cũng khá rồi, đúng như cậu dự liệu, sự phát triển của cậu ta hoàn toàn tách rời khỏi ảnh hưởng của cậu.”

     “Tôi đã có manh mối, nhưng chưa làm rõ thôi, rồi nói sau. Hội đồng quản trị không phải muốn mở công ty con sao? Tiến độ như thế nào rồi?”

     “Hai mươi tám tháng chạp sẽ bổ nhiệm Cho Hi Chi, cơ chế dường như đã kiện toàn tám chín phần mười.”

     Đường Khải Diệu cười lạnh, “Động tác vừa nhanh vừa kín đáo, thật sự là thần không biết quỷ không hay.”

     “Đại khái là sợ cậu biết.” Văn Mike ho khan hai tiếng, “Hội đồng quản trị đều cho là cậu sẽ bị đả kích lớn.”

     “Bọn họ còn chưa ảo tưởng chán đâu. Cậu làm sao đấy? Cảm mạo?”

     “Không việc gì, tôi cảm nhẹ. Nghe giọng cậu có vẻ tâm trạng tốt nhỉ, nghệ sĩ của tôi còn sống không đó?”

     Cậu đang bực thì cửa lạch cạch mở ra. Đường Khải Diệu xách một cái túi đi vào, vừa trở tay đóng cửa vừa nói: “Tỉnh sớm vậy sao?Anh đi mua đồ, sợ em tỉnh lại không thấy anh sẽ tức giận, ai dè vẫn chậm một chút.”

     Hắn đặt túi cạnh tủ, giày cũng không thay đã đi tới, vẻ mặt khoa trương nhìn Lâm Dao Viễn, “Bảo bối, tức giận rồi?”

     Lâm Dao Viễn thấy trên trán hắn lấm tấm chút mồ hôi, xét thấy đầu năm còn rét, xem ra thật sự là chạy vội về. Khóe môi cậu nhếch lên, lại liếc đi chỗ khác, hỏi: “Ai tức cái gì, ai rảnh vậy chứ. Anh mua cái gì đó?”

     Đường Khải Diệu cầm cái túi cho cậu nhìn, bên trong toàn là đồ rửa mặt đánh răng.

     Lâm Dao Viễn bất mãn nhíu mày: “Em cũng đâu có hứa sẽ cho anh ở lâu ở nhà này? Mua về làm gì?”

     Đường Khải Diệu treo đồ vào WC, “Ở không lâu thì cũng cần.”

     Lâm Dao Viễn ra vẻ xem xét, lại làm màu nói: “Mua cũng mua rồi, đành cho anh cơ hội xài vài hôm.”

     Trong căn hộ nhỏ này, bọn họ ngọt ngào trải qua đến hết đợt nghỉ Tết. Trừ ra ngoài ăn cơm thì hầu như họ chẳng hề ra cửa, chỉ ở trong nhà xà nẹo tới xà nẹo lui.

     Đầu năm, Đường Khải Diệu phải đi làm, Lâm Dao Viễn không có thu xếp gì, hơn nữa đã bao ngày liên tiếp túng dục, cậu cũng thực sự rất thiếu ngủ. Đường Khải Diệu buổi sáng ra cửa, cậu cũng chỉ híp mắt nói bye bye liền trở mình ngủ như chết rồi.

     Đường Khải Diệu đến công ty check in rồi ở lỳ trong văn phòng chơi game tới trưa, trong lúc đó mấy gã quản lý trung tầng tới thám thính thăm dò, đều bị hắn kiếm cớ đuổi đi.

     Tới gần giờ nghỉ trưa, Emma gọi tới, hẹn hắn cùng nhau ăn cơm tại một nhà hàng Pháp cạnh công ty.

     Đường Khải Diệu đến sớm ngồi chờ. Bọn họ hẹn mười hai giờ, mười một giờ năm mươi chín, Emma đẩy cửa vào.

     Đường Khải Diệu giúp cô kéo ra cái ghế, nói: “Bao năm rồi cô vẫn là thích đến sát giờ như vậy nhỉ.”

     Emma rõ ràng khựng lại một chút mới ngồi xuống, khóe môi nhếch ên, “Cứ tưởng là anh đã quên hết chuyện xưa.”

     Đường Khải Diệu vẫy tay gọi phục vụ, “Trùng hợp, tôi cũng tưởng cô như vậy.”

     Nhân viên phục vụ đến, Emma vẫn còn đang suy nghĩ xem Đường Khải Diệu ám chỉ cái gì.

(Suy tới suy lui, mệt mõi thế rồi còn đòi yêu đương gì nữa bà nội????)

     Rượu rất nhanh đưa lên, Đường Khải Diệu nghiêng nghiêng ly của mình, “Dù hơi trễ rồi, nhưng vẫn xin chúc mừng cô lên chức CEO, thuận buồm xuôi gió nhé.”

     Emma nhấp một hơi, vẻ mặt rối rắm: “Khải Diệu, anh hiểu lầm em quá nhiều, có thật nhiều chuyện em có thể giải thích, chỉ cần anh nguyện ý nghe.”

     Đường Khải Diệu rũ mắt, thản nhiên nói: “Không phải có nguyện ý không, mà là nghe hay không đều vô nghĩa.”

     Emma hít sâu một hơi: “Lần trước anh nói như vậy là bởi vì em trai anh, lần này thì sao? Là bởi vì Lâm Dao Viễn?”

     Đường Khải Diệu ngẩng đầu, đáp: “Cũng là một phần thôi. Văn Thanh, tôi với cô từ mười năm trước đã không thể quay đầu lại được, cô hẳn là hiểu rõ rồi chứ.”

     Emma bỗng nhiên kích động lên: “Em không hiểu!”

     Nhân viên phục vụ khựng lại, Đường Khải Diệu phất tay ý bảo cậu ta không có việc gì, mới nói với Emma: “Nếu cô không an tĩnh được, chúng ta để hôm khác lại nói.”

     Ngực Emma kịch liệt nhấp nhô mấy chục lần, hạ giọng nói: “Khi đó em còn trẻ, vì sao anh không thể hiểu cho tâm trạng của em? Em thừa nhận khi đó em không đủ kiên định, nhưng còn anh? Nếu anh có thể kiên định một chút thì chúng ta đã chẳng chia tay!”

     Đường Khải Diệu chỉ đơn giản thuận theo: “Đúng, tôi cũng không đủ kiên định, nhưng hiện tại tôi không hối hận.”

(Thời trẻ cha Diệu xem ra cũng đen, cùng lúc bị 2 người phụ nữ quay lưng bỏ đi để tìm hạnh phúc mới, 1 là mẹ 2 là người yêu, đến lúc có tí sự nghiệp rồi lại cả 2 bà cải lương đòi quay lại, lại còn trách với móc, bảo sao về sau không thấy ổng cặp với đàn bà nữa. Rất nhiều đàn bà sẽ nhìn vào sự nghiệp, tiền đồ của đàn ông để chọn đi hay ở, bởi vì tâm lý phái yếu tìm bến đỗ, còn đàn ông thì không phải ai cũng vậy.)

     Mùa xuân, Phạm Tiểu Vũ và Lý Văn Chí đã ra mắt bố mẹ, các cha mẹ đều tương đối hài lòng, cũng âm thầm thúc giục cưới xin. Phạm Tiểu Vũ năm mới xuân phong đắc ý, đi làm ngày đầu tiên đã được các chị em nhao nhao chúc mừng, đòi khao. Hội chim lợn liền dắt nhau đi ăn cơm. Mới vừa đi tới giao lộ, một cô gái trong hội kinh ngạc nói: “Mọi người nhìn kìa, đó có phải sếp Ngải với sếp Đường không?”

     Mấy người nhìn sang, vừa vặn thấy Đường Khải Diệu cầm khăn tay giúp Emma lau nước mắt, cả đám lập tức xôn xao. Dù sao Đường Khải Diệu và Emma lúc trước đính hôn đã đình đám như thế, về sau mấy lần plot twist đều rất đặc sắc, trong công ty truyền bá N phiên bản về mười mấy năm yêu hận tình cừu của họ.

     “Nhìn cái kiểu này, chắc chắn là muốn quay lại với nhau rồi!”

     “Không sai không sai, gương vỡ lại lành cảm giác thật nhẹ nhõm!”

     “Sếp Tổng ôn nhu thế chòy, tôi cũng muốn khóc huhuhu.”

     “Hai người bọn họ mà quay lại thì… Vậy Lâm Dao Viễn phải làm sao bây giờ???”

     Mấy người đồng loạt nhìn Phạm Tiểu Vũ, Phạm Tiểu Vũ một mặt đần độn, bộ dáng hoàn toạ không thể tiếp nhận nổi tình tiết này…

     Đường Khải Diệu trở lại công ty lúc hai giờ chiều, vừa bật máy tính lên vừa gọi cho Lâm Dao Viễn. Bên kia lại báo máy bận mãi.

     Văn Mike gõ cửa tiến vào, giơ lên một bản hợp đồng: “Cậu dạy dỗ có vẻ không ổn rồi. Nghệ sĩ của tôi không nghe lời.”

     Đường Khải Diệu sững sờ, lập tức hỏi: “Phim của Phương Bình?”

     Văn Mike đưa đồ cho hắn: “Cậu quả là hiểu rõ cậu ta.”

     “Trừ cái này ra thì cũng ít có chuyện gì khác mà cậu ấy không nghe lời.”

     Lâm Dao Viễn nằm ngửa trên giường, hai mắt mở thật to, nghe Phạm Tiểu Vũ gọi đến cấp báo xong cậu liền không còn chút nào ngái ngủ. Đường Khải Diệu và Emma gặp riêng bên ngoài công ty, Emma khóc đến nỗi lê hoa đái vũ, Đường Khải Diệu thay cô ta lau nước mắt, đủ để cảm động toàn dân Trung Quốc!

     Mối tình đầu quả nhiên thật sự quá nguy hiểm…

     Trong phòng khách, điện thoại bàn reo lên, Lâm Dao Viễn não nề đi ra nghe, “Alo, ai đó?”

     Đầu bên kia điện thoại, Đường Khải Diệu nói: “Em còn đang ngủ à? Cơm trưa đã ăn chưa?”

     Lâm Dao Viễn rầu rĩ nói: “Tỉnh rồi, chưa ăn, không muốn ra ngoài.” Vừa nói vừa suy nghĩ, nên hỏi ra miệng như nào đây?

     “Trong tủ lạnh có sushi hôm qua mua, cả canh sườn anh để ngăn đông.” Đường Khải Diệu dừng lại mấy giây mới nói, “Viễn Viễn, hôm nay văn phòng Phương Bình ship hợp đồng tới đây rồi.”

     Lâm Dao Viễn trong lòng thót một cái, “Thật xin lỗi.”

     Đường Khải Diệu bật cười: “Sao lại xin lỗi?”

     “Em không nên tự mình quyết lấy. Anh không giận sao?”

     “Không, anh rất giận, ” Đường Khải Diệu đổi giọng, “Em chưa xem xét kỹ càng thiệt hơn đã quyết rồi, sau này em sẽ hối hận mình nhất thời xúc động.”

     “Em không phải nhất thời xúc động. . .”

     “Chuyện này khả năng sẽ khiến em tiêu tan sự nghiệp đóng phim, em suy nghĩ kỹ càng đi.”

     Lâm Dao Viễn bỗng nhiên phát giác ẩn ý trong lời hắn, hỏi “… Nếu như em vẫn kiên trì, anh sẽ đồng ý sao?”

     Đường Khải Diệu bất đắc dĩ nói: “Anh có thể làm những gì anh nghĩ rằng tốt nhất cho em, nhưng anh càng hi vọng có thể mang đến cho em cái em thật sự muốn.”

     Lâm Dao Viễn cảm giác như vừa ngã vào một vại mật ong vậy, thật sự ngọt ngào.

     “Anh đã liên lạc Phương Bình, kêu ông ta gửi kịch bản tới. Anh sẽ coi trước giúp em, em không được bàn cãi gì nữa.”

     Đôi mắt Lâm Dao Viễn cong lên, giọng nói cũng đầy ý cười: “Được rồi, không cãi anh.”

     Đường Khải Diệu nói xong chính sự, lại bồi thêm một câu: “Đừng nằm lỳ trên giường mãi, em đi ăn gì đi, nếu anh trở về còn thấy em trên giường, anh có thể cam đoan hôm nay em hết xuống được giường.”

>> Xem mục lục