Xem mục lục

Lâm Dục Thư thu dọn qua loa liền đến công ty, ngoài quầng thâm mắt ra thì không có dấu vết nào khiến kẻ khác có thể nghi ngờ y vừa bị “chà đạp” cả đêm. Nhưng nếu ai có tâm quan sát, sẽ phát hiện tổng giám đốc Lâm ngày thường mạnh mẽ lanh lẹ nhưng hôm nay tốc độ bước đi bỗng nhiên chậm như là bật mode slow motion.

Kẻ tội đồ gần giữa trưa mới đến làm, có lẽ như vậy cũng không đủ để gạt đi nỗi lo của Thiệu Quang Kiệt nhưng ít ra sẽ không khiến những đồng nghiệp khác hoài nghi.

Hai giờ chiều, Lâm Dục Thư đúng giờ đi vào phòng họp nhỏ, tham gia “cuộc họp quan trọng” trong miệng Thiệu Quang Kiệt.

Nội dung chính đã được thư ký của Thiệu Chấn Đông gửi đến y qua email, nói là muốn thảo luận đường hướng phát triển tương lai của công ty. Mãi đến khi ngồi xuống bàn, Lâm Dục Thư mới phát hiện không khí trong phòng họp có chút vi diệu.

“Đầu tiên,” chờ mọi người tới đông đủ, chủ tịch Thiệu Chấn Đông phát biểu nói, “Xin chúc mừng Phó chủ tịch đòi lại được phần đất đã mất đi.”

Dám thêm chữ “Phó” ngay trước mặt Thiệu Chấn Húc thì cũng chỉ có mình Thiệu Chấn Đông. Đám người theo phe Thiệu Chấn Đông phối hợp vỗ tay, khiến vẻ mặt Thiệu Chấn Húc càng thêm khó coi.

“Tiếp theo là về những miếng đất này,” Thiệu Chấn Đông dừng một chút, lại tiếp tục nói, “Nếu tiếp tục để đó làm tài sản thế chấp vay vốn, tôi cho rằng lãng phí, không biết Phó chủ tịch thấy thế nào?”

     “Lãng phí hay không cũng không thể chỉ cần ‘cho rằng’.” Thiệu Chấn Húc cũng châm chọc Thiệu Chấn Đông nói không có căn cứ.

     Ông ta hiển nhiên đã sớm chuẩn bị. Thư ký đem một xấp tài liệu phân phát cho tất cả mọi người, nói: “Đây doanh thu 2 năm nay của công ty giải trí Vĩnh Tinh, cho thấy khoản tiền này đầu tư vào giải trí là vô cùng hợp lý.”

     Mớ số liệu này Lâm Dục Thư đã nhớ kỹ, nhưng y đột nhiên ý thức được, cuộc họp này dường như không đơn giản. Hai vị sếp lớn có vẻ muốn giao tranh chính diện.

     “Anh không phủ nhận mảng điện ảnh của chú quả thực hái ra tiền.” Thiệu Chấn Đông nhìn lướt qua số liệu, hời hợt nói, “Nhưng anh muốn nói, cứ đầu tư vào giải trí thì nhất định phải dùng đất để thế chấp vay vốn sao? Trên tay chú nhiều cổ phiếu như vậy, cũng có thể bán đi lấy vốn.”

     Đây là phương pháp huy động vốn rất thường gặp, nhưng phần lớn là chỉ khi công ty nguy khốn. Thiệu Chấn Húc có nhiều tài sản như vậy trong tay, đâu cần phải lấy cố phiếu riêng của mình ra huy động. Thiệu Chấn Đông nói như vậy rõ ràng là đang vũ nhục trí thông minh của Thiệu Chấn Húc.

     Lâm Dục Thư không khỏi khó hiểu. Từ khi ông cụ sinh bệnh, hai anh em nhà này tranh chấp không ngừng, nhưng ít khi tới mức đối chọi gay gắt như hôm nay. Càng nghĩ y càng cảm thấy chỉ có thể có một khả năng — gần đây đã có chuyện gì đó kích phát mâu thuẫn giữa bọn họ.

     “Mấy miếng đất kia là tài sản của công ty bất động sản Vĩnh Tinh, em muốn làm gì là chuyện của em.” Thiệu Chấn Húc không hề nhượng bộ, “Nếu em nhớ không lầm, bất động sản là mảng em quản lý, có phải anh với hơi bị xa rồi khôgn?”

     “Vậy anh nhất định phải nhắc nhở chú một câu, nếu không phải nhờ quản lý Lâm —” nói đến đây, Thiệu Chấn Đông dường như nhớ tới chuyện y thăng chức, đổi giọng, “Tiểu Lâm tổng đòi về giúp thì đã rơi vào tay em dâu từ lâu rồi!”

     Lâm Dục Thư không lên tiếng, rũ mắt nhìn tư liệu, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình.

     “Đã đòi được rồi, anh còn định nhắc đi nhắc lại tới khi nào?” Thiệu Chấn Húc không thể nhịn được nữa, vỗ mặt bàn, “Tốt nhất là anh nói thẳng ra đi, chẳng qua anh muốn cướp đất của em đúng không?”

     “Cái gì mà đất của chú?” Thiệu Chấn Đông lên giọng, “Rõ ràng là đất của công ty!”

     Hai người này cũng không kiêng kỵ gì người khác ngồi chung quanh, cứ như vậy anh một câu tôi một câu ầm ĩ lên.

     Đất kia nói đúng ra là của công ty bất động sản Vĩnh Tinh, nhưng Thiệu Chấn Húc là cổ đông lớn nhất của công ty đó, cho nên ông ta dĩ nhiên có quyền xử trí. Phương Lan trước kia muốn đòi đất cũng là cậy vào việc hô hoán hùn vào với những cổ đông nhỏ khác mới đủ quyền lên tiếng.

     Nhưng công ty bất động sản Vĩnh Tinh trực thuộc tập đoàn niêm yết Vĩnh Tinh, đằng sau tập đoàn này có sự khống chế của công ty cổ phần Vĩnh Tinh, bởi vậy Thiệu Chấn Đông làm chủ tịch công ty cổ phần đó, muốn lên tiếng về vài miếng đất này cũng không phải là không có tư cách.

     “Hiện tại chính sách ngày một bất ổn, anh không biết lưu tại tài sản trong tay mới là bảo đảm nhất sao?” Thiệu Chấn Húc nói, “Cái làng du lịch gì đó mà Nam An đề xuất, em thấy 3-5 năm nữa cũng chưa chắc đã có thể hòa vốn!”

     “Hạng mục đó được chính phủ ủng hộ, về sau sẽ quy hoạch nguyên cả một vùng kinh tế, sao có thể không hòa được vốn?” Thiệu Chấn Đông gầm thét.

     “Hòa vốn được hay không, bây giờ tranh luận cũng vô nghĩa.” Thiệu Chấn Húc quyết không nhượng bộ, “Đổi góc độ khác mà nói, chờ khi nhà nước quy hoạch xong vùng đó, giá trị mảnh đất kia đã tăng gấp bội, chúng ta cần gì phải vội vàng đi hợp tác với Nam An? Chờ vùng đó phát triển, chúng ta sẽ có càng nhiều lựa chọn tốt, sao phải đi xây làng du lịch?”

     “Đúng là thiển cận!” Thiệu Chấn Đông vẻ mặt muốn mắng chửi, “Nam An có kinh nghiệm ở tầm cỡ toàn, nếu bước lên vai bọn họ, về sau còn nhiều cơ hội tốt hơn nữa, chẳng lẽ chỉ vì muốn bảo vệ một vài mảnh đất đó của chú mà phá hủy đại cục? Chẳng qua chú chỉ không muốn thu lại những gì đã đầu tư vào mảng giải trí chứ gì? Lỡ mồm hứa hẹn tài nguyên với mấy nữ minh tinh đó chứ gì?”

     “Thiệu Chấn Đông, chớ nói nhảm vô nghĩa.”

     Nghe hai người nhao nhao nửa ngày, Lâm Dục Thư rốt cuộc hiểu ra. Thì ra chuyện hợp tác mà Đỗ Vũ Phi từng đề cập đến chính là muốn dùng đất của BĐS Vĩnh Tinh để xây làng du lịch. Thiệu Chấn Húc hiển nhiên không chịu. Đỗ Vũ Phi liền đi tìm Thiệu Chấn Đông, lúc này mới khiến hai anh họ họ mâu thuẫn.

     Trong đầu nhanh chóng rà lại thông tin của mỗi miếng đất, Lâm Dục Thư đột nhiên có linh cảm xấu.

     Hắn nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi Thiệu Quang Kiệt: “Nam An nhắm đến mảnh đất nào?”

     “Chính là mảnh đất trũng rách nát ở mé ngoài đặc khu phát triển kinh tế.” Thiệu Quang Kiệt nhỏ giọng đáp.

     … Xong, quả nhiên chính là miếng đất Tống Khải Minh nhắm đến.

     “Đã vậy đừng trách anh không nể tình.” Thiệu Chấn Đông rốt cục cãi nhau chán, “Anh sẽ tổ chức họp hội đồng quản trị, để các thành viên vote xem chúng ta hợp tác với Nam An hay không.”

     “Anh!” Thiệu Chấn Húc lập tức tức giận đến không nói nên lời. Không có đủ vai vế, một số thời khắc ông ta thật sự rất khó phản kháng Thiệu Chấn Đông.

     “Phải rồi, tiểu Lâm tổng.” Thiệu Chấn Đông đột nhiên nhìn y, nói, “Nghe nói Đỗ Vũ Phi, tổng giám đốc bên đó là bạn học cũ của cậu. Cậu giành thời gian trao đổi thêm với cậu ta, thúc đẩy việc hợp tác nhé.”

     … N ói vậy tức là đã ngầm thừa nhận hội đồng quản trị sẽ thông qua quyết định của ông ta.

     Lâm Dục Thư mím môi, “Vâng thưa sếp.”

     Thiệu Chấn Húc đóng sầm cửa bỏ đi. Thấy những người lần lượt ra về, Thiệu Quang Kiệt đột nhiên gọi y lại: “Tiểu Lâm tổng.”

     Vẫn là cách xưng hô mà Thiệu Chấn Đông đã dùng, nhưng giọng nói của Thiệu Quang Kiệt lại ngả ngớn, như thể muốn biến xưng hô này thành một biệt danh thân mật.

     “Đến phòng làm việc của tôi đi, tôi có thứ này cho cậu.”

     Lâm Dục Thư còn tưởng hắn có chuyện gì cần y lo liệu, nào ngờ Thiệu Quang Kiệt từ trong ngăn kéo lấy ra một cái hộp đồng hồ, đưa cho y: “Cầm đi, lễ vật mừng thăng chức.”

     Nghe được mấy chữ này, Lâm Dục Thư đột nhiên nhớ tới “lễ vật mừng thăng chức” hết sức ô long tối hôm qua. Tính ra, Tống Khải Minh còn chưa đưa lễ vật!

     — Cái y tự đòi dĩ nhiên không được tính!

     “Cái này,” y nhìn chiếc Rolex kia, khó xử nói, “Quá đắt rồi, sếp Thiệu.”

     Nhưng thật ra so với chiếc của Tống Khải Minh, cái này chỉ hai mươi vạn, không tính là quá đắt.

     “Nhận đi, cậu xứng đáng.” Thiệu Quang Kiệt không nâng cổ tay y lên, giúp y đeo vào, “Thích không?”

     … Cũng không.

     “Tôi không thể nhận.” Lâm Dục Thư muốn tháo xuống, nhưng Thiệu Quang Kiệt đè lại cổ tay y.

     “Chớ từ chối hảo ý của tôi.” Thiệu Quang Kiệt quay trở lại sau bàn làm việc, không cho y cơ hội từ chối, “Buổi tối tôi đã đặt trước bàn ăn, hôm qua văn phòng bên cậu liên hoan, tối nay đến phiên tôi.”

     Lâm Dục Thư chưa từng phản ứng nhanh như vậy, y lập tức nói: “Tôi vừa hẹn tổng giám đốc Đỗ bên Nam An ăn tối rồi.”

     Thật ra còn chưa hẹn, nhưng lý do này không chê vào đâu được.

     Thiệu Quang Kiệt cũng không tiện nói gì vì chính bố hắn đã chỉ đạo chuyện này, chỉ có thể nhíu mày: “Cậu hot vậy cơ à? Hẹn ăn bữa cơm cũng không được.”

     “Sếp Thiệu, tấm lòng tôi xin nhận.” Lâm Dục Thư vẫn gỡ đồng hồ, đặt xuống mặt bàn.

     Lần trước trong phòng vệ sinh, y đã nghẹn xuống cơn tức để giữ mặt mũi cho Thiệu Quang Kiệt, hiện tại cũng không định tiếp tục làm như vậy.

     “Thăng chức rồi tôi tự khắc sẽ càng cố gắng. Anh không cần ban thưởng, chuyện đó sẽ không tác động gì tới thái độ của tôi.”

     Ý chính dồn cả vào mấy chữ đằng sau. Vẻ mặt Thiệu Quang Kiệt biến hóa vi diệu, hiển nhiên là nghe ra ý mà Lâm Dục Thư ngầm nhắn nhủ.

     “Vậy tôi về làm tiếp đây.” Lâm Dục Thư nói đoạn bỏ đi.

     Trên đường quay về văn phòng của mình, Lâm Dục Thư nhanh chóng chốt hẹn với Đỗ Vũ Phi, sau đó nhắn cho Tống Khải Minh.

     Lâm Dục Thư: chuyện xây đường đua không ổn rồi

     Lâm Dục Thư: Thiệu Chấn Đông muốn xây làng du lịch

     Tống Khải Minh mãi chưa reply, y còn tưởng rằng hắn đang bận bịu.

     Nhưng chân trước y vừa đi vào văn phòng, hắn liền chân sau chui vào theo.

     “Tổng giám đốc Lâm.” Tống Khải Minh gõ cửa tượng trưng mấy cái, “Có thời gian không? Tôi tìm cậu có chút chuyện.”

     Mấy đồng nghiệp đều nhìn sang đây, Lâm Dục Thư vẻ mặt tự nhiên nói, “Mời vào”. Hắn vừa đóng cửa lại, y liền kéo hết cửa chớp xuống, đổi giọng hỏi tội:

Mặt Lâm Dục Thư lập tức đỏ.

Lão già Đức này sao lại đáng ghét như vậy?

     Y quay mặt đi, cau mày: “Đừng có nói liên thiên ở chỗ làm việc của tôi.”

     Tống Khải Minh cười cười, “Được, nói chuyện công việc vậy.”

     Lâm Dục Thư đưa biên bản họp cho hắn xem, còn tiện phân tích tình thế: “Hội đồng quản trị có 11 ghế. Phe Thiệu Chấn Đông chiếm 4 ghế. Ban đầu Thiệu Chấn Húc và BĐS Phương Thiên hùn vào được 3 ghế, nhưng bây giờ không biết bên Phương Thiên liệu có đứng về phe ông ta nữa không. Ngoài ra còn 4 ghế trung lập của người ngoài. Gần đây Thiệu Chấn Húc dính phốt quá nhiều, chắc chắn 4 người này sẽ ủng hộ Thiệu Chấn Đông.”

     “Cho nên,” Tống Khải Minh suy tư sờ cằm, “Có thể nói hội đồng quản trị chia làm bốn phe: Thiệu Chấn Đông, Thiệu Chấn Húc, BĐS Phương Thiên, và hội trung lập.”

     “Đúng.” Lâm Dục Thư không khỏi thở dài, “Nếu không có Thiệu Chấn Đông xen vào, chuyện xây đường đua nói không chừng còn có chút hi vọng. Nhưng bây giờ chủ tịch đã lên tiếng thì anh không còn đường nào mà tranh đâu.”

     Tống Khải Minh không nói gì.

     “Anh trực tiếp tơi xin ông ngoại anh còn dễ hơn là tranh với Thiệu Chấn Đông.”

     —— nhưng với sự ưu tiên tối cao mà Thiệu Chấn Bang dành cho “sự hòa thuận trong nhà” thì ắt ông cụ sẽ không làm ra chuyện thiên vị như thế.

     “Bên Nam An sao rồi?” Tống Khải Minh mở miệng, “Có thể nào tác động vào bên họ không?”

     “Anh biết.” Tống Khải Minh dường như không đang nghe vào đầu, chỉ qua loa nói, “Để anh tính.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

Hắn chọn đi về phía Nam là bởi vì người nọ từng nhắc tới một trấn nhỏ phương Nam có cảnh sắc rất đẹp vào mùa này, ánh mặt trời dịu êm, cỏ lau mọc ngang đầu.

Không ngờ lại gặp cố nhân.

Người nọ một thân bạch y, cưỡi ngựa tới đầu cầu rồi lặng yên ngắm nhìn cảnh vật chung quanh. Cả người y toát lên khí chất của kẻ luyện võ, đẹp như một bức họa.

Đáng tiếc khi y và hắn bốn mắt nhìn nhau, không khí chẳng còn tốt đẹp như vậy.

Đến lúc này hắn đã thành quen với việc gặp phải sự tình như trong tiểu thuyết nhưng lại chẳng thể có được kết cục như trong tiểu thuyết. Vậy nên, hắn chỉ cố gắng nặn ra một nụ cười, chắp tay nói:

“Sở công tử, thật tình cờ.”

“Đường Tam công tử, thật tình cờ.”

Lời này nói vậy mà không phải chỉ để cho mình y nghe, bởi vì… phía sau lưng y đột nhiên tách ra năm sáu người nữa tựa như ảo thuật, ai cũng vác đao cầm kiếm, đều là người giang hồ…

“Chúng tôi đang tập hợp một hội để cùng đi đến đại hội võ lâm Tây Sơn, tới sớm không bằng tới đúng lúc, Đường công tử, cùng đi nhé?”, một người tiến lên nhiệt tình tiếp đón.

Hắn nhìn người nọ. Y vẫn cứ xoay mặt đi nơi khác, chỉ chừa cho hắn một sườn mặt thật đẹp. Thôi, hà tất phải tự mình tìm ngược. Hắn lưu luyến nhìn thoáng qua thân ảnh đĩnh bạt nọ, chắp tay nói với vị đại hiệp trước mặt:

“Thật sự rất ngại, ta……”

Lúc này lại có người quen tiến lên khoác vai hắn:

“Nghe nói Đường huynh đã lâu không hành tẩu giang hồ. Lần này cũng nên tranh thủ mở rộng tầm mắt chứ. Nếu ngươi không có chuyện gì gấp gáp thì tới cùng chúng ta đi.”

“Chỉ là…”

“Đi thôi đi thôi.”

Không cho phép cãi lại, vị này gần như là vừa kéo vừa đẩy hắn. Hắn sờ sờ cái mũi, aizz, thế mới ngại gặp phải người quen, chỉ cần không từ chối đủ dứt khoát, bọn họ thể nào cũng làm như không thấy.

Hắn nhìn người nọ phóng ngựa đi phía trước đoàn, nghĩ thầm: Thôi, qua hai hôm nữa lại tìm cái cớ mà tách đoàn là được. Chỉ cần hai hôm nữa thôi… Hẳn là không sao chứ?

Đến buổi tối hắn mới phát hiện là vô cùng có sao…

Người nọ vẫn không nhìn hắn, giọng điệu nhàn nhạt bình thản, nghe không ra hỉ nộ. Nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng ngo ngoe một tia hy vọng…

Vào phòng khách, hai người không nói chuyện. Y thu thập sửa sang lại, xem như hắn là người tàng hình.

Nói vậy cũng không chính xác, người nọ thực tế là đang tránh né hắn. Kể cả khi đi từ trước giường đến chỗ bàn trà rót chén nước, y cũng phải đi vòng một đoạn cách xa chỗ hắn nhất có thể mà đi. Thay quần áo cũng phải chui vào giường kéo màn che kín mít, thậm chí còn không yên tâm mà dùng góc chăn chặn lại màn che để khỏi có khe hở.

Cho nên khi tiểu nhị đem thau nước tắm vào, hắn tự giác khụ một tiếng:

“Đêm nay ánh trăng đẹp quá, ta ra ngoài dạo một chút, Sở công tử cứ tự nhiên.”

Mùng một ánh trăng thực sự ảm đạm, cảnh sắc tiêu điều, chẳng biết đẹp chỗ nào. Hắn ở bên ngoài nhàn tản thật lâu mới quay về, vừa đẩy cửa liền thấy người nọ từ bên bàn đứng phắt dậy, cúi đầu đi nhanh qua bên người hắn, bỏ lại một câu:

“Thau tắm đã đổi nước. Ta cũng đi dạo ngắm trăng đây.”

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Lâm Dục Thư mơ thấy một giấc mộng hoang đường.

     Theo từng động tác chập chùng nhấp nhô của hắn, tám múi cơ bụng kia dần dần rịn ra mồ hôi, không ngừng co thắt liên tục.

     Vân vân…

     Tống Khải Minh đang làm gì nha? Vì sao cơ bụng của hắn lại co thắt như thế???

     Lâm Dục Thư phút chốc mở bừng mắt ra, thẳng tắp nhìn lên trần nhà.

     Cơn đau nhức rã rời từ khắp toàn thân ập đến, như thể vừa mới leo núi xong vậy, muốn nhấc đầu ngón tay lên cũng không có sức. Làn da dính nhớp mồ hôi khiến y hết sức khó chịu.

     Cảm giác rõ ràng nhất chính là đoạn từ eo trở xuống, hơi cựa quậy đã đủ khiến bắp đùi vô cùng đau đớn, như thể hai chân đã từng bị banh ra đến một góc rộng chưa từng có.

 

     “Choang!” Hy vọng vỡ tan!

     Lâm Dục Thư buộc mình phải trấn tĩnh lại, run rẩy hít sâu mấy cái.

     Đã qua cái tuổi hễ gặp biến liền hốt hoảng, dù là sáng nay tỉnh dậy trong tình trạng như vậy quả thực cảm giác không khác nào trái đất bị người ngoài hành tinh xâm chiếm, nhưng y vẫn nhất định phải giữ vững sự tỉnh táo, trước hết nghĩ xem xử lý như thế nào.

     Không có gì, y không ngừng thôi miên chính mình, Tống Khải Minh vẫn chưa tỉnh lại, chuyện này vẫn còn có thể vãn hồi.

     Y cũng không muốn mơ mơ hồ hồ cùng Tống Khải Minh xác nhận mối quan hệ, hiện tại xem ra, biện pháp tốt nhất là giả bộ say rượu xong không nhớ gì hết.

     Dù sao chỉ cần y chết sống không chịu nhận, Tống Khải Minh có thể làm gì được chứ?

     Trên thương trường y đã rèn luyện bản lĩnh giả ngu đến mức đỉnh cao, không ngờ lúc này cũng có thể phát huy. Nghĩ như vậy, y liền bình tĩnh lại.

     May là áo ngủ ném ở ngay chỗ tủ đầu giường, càng đỡ phải đi tìm. Y vừa nhẫn nhịn chịu đựng đau buốt toàn thân, vừa rón rén định mặc vào, nhưng khi hai chân vừa mới chạm đất, ngay cả đầu gối cũng không có sực, cứ thế ngã quỳ xuống đất một tiếng “uỵch” thật lớn…

     “Ừm…” Trên giường, Tống Khải Minh trở mình, bất mãn lầm bầm.

     Trái tim Lâm Dục Thư lập tức vọt lên tận cổ họng, trong đầu đã tưởng tượng đến cảnh Tống Khải Minh ngồi dậy, sau đó trông thấy bộ dạng chật vật mất mặt này của y, sau đó chắc chắn sẽ chế giễu chuyện y muốn đánh bài chuồn.

     Nhưng không, mấy giây sau, hơi thở của Tống Khải Minh lại dần dần bình ổn – hắn lại ngủ thiếp đi.

     Nguy hiểm thật.

     Lâm Dục Thư thở dài một hơi, đỡ eo bò dậy, cứ tập tễnh được ba bước lại dừng một chút, lò dò đi vào phòng vệ sinh.

     Người trong gương quả thực rã rời không tưởng nổi, tóc rối tung như ổ chó, khóe mắt đầy tơ máu, dưới mắt là hai cái quầng thâm rõ ràng.

     Đỏ thế này thì phải bóp mạnh cỡ nào?

     Đáng ghét!

     Mất công tính sổ nửa ngày, lúc ấy đầu óc rốt cuộc chập chỗ nào mà đã không đòi được món nợ lại còn bị thua thiệt thêm một khoản thế này???

     Xem ra sau này không thể lại quá chén như tối hôm qua được, trí thông minh sẽ offline, thật không xong.

     Vặn mở vòi sen, tiếng nước xả xuống làm dịu đi cảm giác ảo não của y.

     Dù sao chuyện đã rồi, chỉ có thể đối mặt.

     Y tin Tống Khải Minh là người hiểu chuyện, dù sao tối hôm qua hắn còn cố gắng giữ hình tượng như vậy, là tự y nhất định quấn lấy, không cho hắn đi.

     Vừa nghĩ tới hành vi tối hôm qua của mình, Lâm Dục Thư lại bắt đầu ảo não.

     Y vội lắc đầu xua hết đi những hình ảnh kia, tự mình làm bộ chưa có gì phát sinh.

     Cởi xuống quần áo, trong lúc chờ nước ấm lên, Lâm Dục Thư nhàm chán nghĩ, có lẽ tối hôm qua phát sinh chuyện ngoài ý muốn như thế, kẻ tội đồ không phải là cồn, mà là chuyện y thăng chức.

     Làm người quả nhiên không thể sống quá phiêu.

     Lần trước y phiêu như vậy là khi đoạt cúp quán quân cuộc thi đầu tư kia, sự tự tin bỗng chốc tăng vọt khiến y mạnh bạo đi thổ lộ, kết quả mới thảm như vậy. Lần này y phiêu cũng là vì sự tự tin đột ngột thăng hoa, cảm thấy mình tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, cũng đã đến lúc nên trải nghiệm chút chuyện vui vẻ của người trưởng thành.

     Kết quả thì sao?

     “Không phải sao?” Tống Khải Minh không hiểu nói, “Bố mẹ anh đều gọi nhau là babe mà.”

     Có lẽ là do hắn đã quen với cách dùng từ trong tiếng Anh, một từ ngữ mà Lâm Dục Thư vừa nghe đã buồn nôn hết cả người nhưng rơi vào tai hắn lại thành hết sức bình thường.

     Nhưng đây cũng không phải vấn đề chính.

     “Tống Khải Minh.” Lâm Dục Thư tắt vòi sen, kéo khăn tắm qua tạm thời che nửa người của mình lại, quyết định nói cho rõ, “Chuyện tối qua tôi không nhớ rõ, hi vọng anh chớ có hiểu lầm.”

     Đôi mắt ngái ngủ của hắn lập tức trở nên tỉnh táo. Tống Khải Minh nhíu mày, giữa hàng lông mày ẩn ẩn áp suất thấp: “Hiểu lầm cái gì?”

     Lâm Dục Thư lần đầu phải xử lý tình huống này, cũng không biết nên nói thẳng tới mức nào, lại sợ giải thích không rõ. Y chỉ có thể cố gắng nghiêm túc giải thích:

     Vừa nói “không nhớ rõ”, rồi lại nhấn mạnh “không có ý nghĩa”, vậy chẳng phải là có nhớ rõ sao?

     Y mím môi, che dấu vẻ chột dạ: “Không nhớ rõ.”

     “Được thôi.” Tống Khải Minh thản nhiên mở vòi sen, sau đó bỗng nhiên túm Lâm Dục Thư kéo vào vị trí nước xối, “Để anh giúp em nhớ lại.”

     Nước ấm sót lại đã chảy hết, vòi hoa sen liền bắt đầu xả nước lạnh. Khăn tắm từ bên hông trượt xuống, nước lạnh khiến Lâm Dục Thư không khỏi co rút bả vai.

     “Tống Khải Minh! Ư…”

     Lời phản kháng bị chặn ở trong miệng, Lâm Dục Thư đột nhiên ý thức được, Tống Khải Minh đang trừng phạt y. Trừng phạt y vì giả bộ mất trí nhớ, trừng phạt y vì muốn mối quan hệ giữa bọn họ quay về như lúc trước.

     Có điều, vẫn là Tống Khải Minh dính nước lạnh nhiều hơn. Dường như hắn muốn dùng nước lạnh để dập bớt lửa giận, để ép buộc bản thân tỉnh táo.

     Lúc kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi.

     Lâm Dục Thư cả người ỉu xìu nằm bẹp trên giường, lúc này đến cả xương cũng mềm. Biết thế lúc mới tỉnh lại cứ chấp nhận số mệnh là tốt rồi, làm gì phải vòng vo rồi lại chịu tội…

     Lúc đó y đã nghĩ thế nào?

     —— chỉ cần y chết sống không chịu nhận, Tống Khải Minh có thể làm gì được chứ?

     Hiện tại xem ra, y thật sự đã đánh giá quá cao mức độ văn minh của hắn, ở đâu ra cái kiểu nói chuyện đàng hoàng không chịu còn trực tiếp động thủ?

     Lâm Dục Thư cũng không ngờ, mình vừa mới chết sống không chịu nhận, liền bị hành tới khi hắn thấy đủ mới thôi!

     Quá thất sách!!!

          Y thử chống lên nửa người trên, nói: “Được rồi, dọn dẹp đi còn đi làm.”

     Vừa dứt lời, đột nhiên vang lên tiếng điện thoại réo inh ỏi. Lâm Dục Thư nhìn chung quanh một chút, cuối cùng Tống Khải Minh từ bên giường mò lên áo khoác của ý, đưa điện thoại qua.

     “Thiệu Quang Kiệt?” Hắn nhìn lướt qua cái tên trên màn hình, nhíu mày.

     Lâm Dục Thư đột nhiên cảm thấy có chút không ổn. Thiệu Quang Kiệt đã gọi tới số cá nhân thì chứng tỏ hắn đã gọi số bàn của văn phòng y, phát hiện y không đi làm.

     Hắn kêu Tống Khải Minh “Đừng nói gì”, rồi ấn nút nghe: “Sếp Thiệu.”

     “Quản lý Lâm,” Thiệu Quang Kiệt còn chưa sửa lại cách xưng hô, “Hôm nay không tới làm sao?”

     Nói kẹt xe cũng không được, dù sao lúc này đã trễ hơn nửa giờ rồi.

     Lâm Dục Thư quyết định ăn ngay nói thật: “Đêm qua liên hoan, không cẩn thận uống quá chén, sáng nay mệt mỏi nên tôi tới muộn một chút.”

     Liên hoan là chuyện hẳn có thể thông cảm, còn lý do mệt mỏi thì không cần thiết phải nói rõ.

 

     Thiệu Quang Kiệt lại hỏi: “Vậy cậu biết Tống Khải Minh đi đâu rồi không?”

     —— hắn đang giở trò xấu xa với tôi đây.

     Hô hấp còn có thể miễn cưỡng ổn định, nhưng y sợ lộ tẩy, tiếng tim đập vang tới mức y hoảng hốt.

     Y quay đầu lại, trừng mắt cảnh cáo một chút, lại nói vào điện thoại: “Tôi không thân với anh ta, không rõ lắm.”

     “Vậy được rồi.” Thiệu Quang Kiệt biết hỏi cũng không dò được gì, có chút mất hứng, “Cậu tới công ty đi, buổi chiều có buổi họp quan trọng.”

     “Được rồi.” Lâm Dục Thư dùng một giọng đều đều nói vậy rồi cúp máy, vừa quay đầu liền rống lên, “Tống Khải Minh!”

     Kẻ tội đồ vừa mới dính trên người y như keo 502 lập tức liền lui ra.

     “Anh dắt Ốc Ốc đi ra ngoài đây.” Hắn lanh lẹ mặc quần áo, “Chắc nó sắp nhịn hết nổi rồi.”

Xem mục lục

(*) wow, mãnh liệt khiếp vậy =)) thế mà chị Cúc ko vén màn cho tui rình coi TTTT.TTTT

>> Xem mục lục

Mũi kiếm chĩa thẳng vào tim hắn. Hắn nhìn lồng ngực người nọ vì phẫn nộ mà kịch liệt phập phồng. Cách đó không xa là quang cảnh náo nhiệt của tiệc cưới, tân lang tân nương mỉm cười nhìn nhau, tay nắm tay, còn hắn bên này bị người mình thích chĩa kiếm vào tim, chất vấn “Ngươi vì sao muốn làm nhục ta?”

Hắn đột nhiên không còn sợ hãi. Trước kia, hắn cẩn thận che giấu đủ loại thói quen, thậm chí che giấu cả phương pháp dùng binh khí của mình, sợ người nọ phát hiện hắn là Đường Môn Tam công tử. Sau khi phát sinh sự kiện kia, hắn lại sợ y chán ghét mình, luôn nơm nớp quan sát nhất cử nhất động của y. Từ khi tách ra, hắn lại sợ không cẩn thận sẽ bỏ lỡ cơ hội cùng y tái ngộ, nên vẫn luôn để ý động tĩnh trên giang hồ.

“Ta che giấu thân phận, là bởi vì ngươi xưa nay chán ghét thủ đoạn đánh lén sau lưng. Đường Môn vừa mạnh dùng độc lại chuyên ám khí, ta sợ ngươi biết được sẽ xem thường ta.”

“Ngươi trúng xuân dược mà ta lại không, cũng không phải bởi vì ta biết trước có kẻ hạ dược, mà là vì người của Đường Môn từ nhỏ đã lớn lên giữa đủ loại dược vật, tạo nên thể chất đặc thù, ta vì thế mà miễn nhiễm với thứ xuân dược đó. Đường môn chúng ta nghiên cứu những loại độc dược phục vụ tác chiến, chứ không tìm hiểu về những loại dược có tính chất thôi tình. Ta căn bản không biết ngươi trúng xuân dược.”

“Sở huynh, ngươi vẫn luôn đều nhìn lầm người. Đường Lê Sơ ta là kẻ tiểu nhân đê tiện, vô sỉ, hạ lưu. Lần đó… ngươi hãy xem như bị chó cắn một miếng đi. Muốn chém muốn giết tùy ngươi, ta sẽ không phản kháng.”

Khi người kia “keng” một tiếng ném kiếm rồi phất tay áo bỏ đi, hắn mới rõ ràng cảm thấy đau đớn quặn thắt trong lồng ngực. Loại cảm xúc này, có phải gọi là tự làm tự chịu hay không?

Sau hỷ sự hôm đó, có nửa năm trời hắn không tái xuất giang hồ. Ban ngày nhốt mình ở trong viện, chạng vạng liền mang ít tiền lẻ lảo đảo lắc lư ra cửa, nhìn xem cửa tiệm bên đường có ra thêm cuốn tiểu thuyết ba xu nào hay không. Gần đây khuôn mẫu đang thịnh hành là hoan hỉ oan gia, yêu hận triền miên, thông thường sẽ bắt đầu câu chuyện bằng một tình tiết vừa hương diễm vừa cũ rích là lên nhầm giường, sau đó trải qua một quá trình rối rắm hiểu lầm, cuối cùng kết cục viên mãn hạnh phúc. Chậc chậc, gần đây phẩm vị quần chúng quả là càng ngày càng hạ lưu. Hắn vẫn như trước, mê mẩn đọc một lèo hết sạch.

Hắn cảm thấy chính mình đang tự sa đoạ, người nhà lại tưởng hắn đang “ăn không ngồi rồi”. Một ngày nọ, đại ca cuối cùng không thể nhịn được nữa mà xách cổ áo hắn lên, ném cả người lẫn tay nải ra ngoài đường:

“Ngươi cũng nên hành tẩu giang hồ chút đi, cả ngày buồn bực ở nhà, cái gì cũng không làm, ra thể thống gì nữa?!!!”

Hắn bất mãn cãi lại:

“Ta đâu phải cái gì cũng không làm, mấy tháng nay ta vẫn luôn luyện dược mà.”

“Ngươi thật không biết xấu hổ, nhìn xem ngươi luyện toàn là thứ dược gì vậy, nói ra còn không phải là làm mất hết mặt mũi Đường Môn sao!”

“Đường Môn chúng ta đâu phải tà ma ngoại đạo, chẳng lẽ mỗi ngày đều phải chế ra những loại độc dược nham hiểm hạ lưu đó mới có thể tự hào sao?”

Mặt đại ca hắn vặn vẹo cả lên:

“Nhưng ngươi tốt xấu cũng đừng luyện giải dược chứ! Ra ngoài làm gì thì làm đi, đừng có ở nhà lãng phí dược liệu của ta nữa!”

Đường Môn Tam công tử cất trữ đầy sân những loại thảo dược quý hiếm, nhưng luyện ra toàn là giải dược. Hơn nữa giải cái độc dược gì không giải, lại đi giải thứ xuân dược tuy hạ lưu nhưng lại không thể tổn hại đến tính mạng ai. Khi hắn cẩn thận đóng gói giải dược rồi phái người gửi tới cho người nọ, còn không quên dặn hạ nhân phải chuyển lời đầy đủ:

“Giang hồ hiểm ác, phòng vệ không thừa. Sở công tử dù có chán ghét Đường công tử, cũng xin đừng tùy ý vứt bỏ thứ này, nhỡ để kẻ xấu nhặt được lại nghiên cứu chế tạo ra loại độc dược mới mạnh hơn, ngay cả loại này cũng không giải được thì lại thành ra làm hại giang hồ cũng nên.”

Nhưng hiểu thì cũng làm được gì đâu? Hắn sờ sờ mũi, nhặt lên tay nải bị đại ca quẳng ra ngoài, bỏ nhà ra đi.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Lại lần nữa gặp mặt là ở cửa nhà hắn. Hôm ấy là ngày hỉ của đại ca hắn. Hắn đứng ở cửa tiếp đón khách khứa, người nọ nhìn thấy hắn còn có chút kinh ngạc, ngay sau đó liền tự nhiên chắp tay:

“Thì ra Đường huynh là Đường Môn Tam công tử, thất kính rồi.”

Tuy rằng để tiện hành tẩu nên đa phần người trong giang hồ thường sửa tên đổi họ, nhưng khi thân phận thực sự mà hắn vẫn luôn cẩn thận che dấu trước mặt người nọ bỗng chốc bị vạch trần, hắn vẫn có chút bất an. Thấy y mỉm cười, hắn mới yên lòng, ôm quyền nói:

“Xin mời Sở huynh vào nhà. Chúng ta vừa ăn mừng vừa ôn chuyện.”

Một canh giờ sau.

Đón xong hết khách khứa vào nhà, hắn thở phào một hơi, chọn một lối đi yên tĩnh để quay trở lại hậu viện, tính toán tắm gội một phen, đổi bộ đồ khác thoải mái thanh tân rồi vào dự tiệc.

Đang đi nửa đường thì đột nhiên từ đâu có thanh kiếm lao tới, hiểm ác đánh úp rồi kìa hắn. Hắn phản ứng cực nhanh đưa tay nắm chuôi kiếm bên hông, nhưng kiếm chưa ra khỏi vỏ thì hắn đã thấy rõ đối phương, bất giác không thể rút kiếm ra được, chỉ hơi lắc mình né tránh. Hắn ngơ ngác hỏi:

“Sở huynh?”

Người nọ không lên tiếng, vừa tiếp đất lại một kiếm đâm tới, hắn thầm kêu không ổn. Người nọ luôn luôn giữ gìn hình tượng, ngay cả lúc tức giận cũng vẫn kiềm chế bộc lộ ra ngoài, nhưng lúc này y đã nhíu mày mím môi, không buồn che giá vẻ tức giận.

Rõ ràng một canh giờ trước còn mỉm cười chắp tay với hắn, sao bây giờ đã muốn giết hắn?

May mà y xuống tay tương đối có chừng mực, mỗi chiêu đều tránh đi những chỗ hiểm của hắn, cũng để hắn có đủ khoảng trống để đặt câu hỏi:

“Sở huynh sao lại đối xử với ta như thế?”

Người kia lại đâm tới một kiếm, thanh âm lạnh lẽo:

“Ngươi là Đường Môn Tam công tử.”

Hắn càng thêm khó hiểu:

“Đúng vậy.” Hắn không phải đã nói từ một canh giờ trước sao?

Giọng người nọ càng thêm lạnh lẽo:

“Ta lại mất một canh giờ mới ngẫm ra được.”

“Cái gì?”

“Lần đó ta trúng xuân dược còn ngươi lại không, nhưng không phải là vì dược không hạ trong đồ ăn thức uống.”

Lại một kiếm.

“Đường Môn tinh thông dùng dược như vậy, sao có thể không phát hiện ra có kẻ hạ xuân dược? Ta không muốn coi ngươi như hạng tiểu nhân cố ý hạ dược, nhưng ít ra ngươi biết có người ngấm ngầm hạ độc ta mà lại không ngăn cản, chỉ trơ mắt nhìn ta ăn vào.”

“Phải rồi, ngươi giấu giếm thân phận Đường Môn với ta hẳn cũng là vì chuyện này đúng không?”

Lại một kiếm.

“Ngày ấy ta còn nói sẽ không để ý, ngươi mới thay ta giải trừ dược tính. Hiện tại xem ra, ngươi căn bản là cố ý hãm hại ta.”

Người kia ra chiêu càng lúc càng nhanh, cuối cùng “keng” một tiếng hất bay kiếm của hắn:

“Đường Lê Sơ, ta vẫn luôn coi ngươi là huynh đệ tốt, giữa chúng ta xưa nay không thù không oán, vì sao ngươi phải dùng thủ đoạn bỉ ổi hạ lưu như thế để làm nhục ta?”

>> Xem mục lục

Xem mục lục

        Hai chữ phong sát nói thì đơn giản, thao tác lại vô cùng phiền toái.

        Vũ Tu là nghệ sĩ độc lập, muốn tất cả các thương hiệu đều đồng loạt hủy hợp đồng với cậu ta thì chỉ có thể lợi dụng những mối quan hệ của Thiệu Chấn Húc, hơn nữa còn phải để Thiệu Chấn Húc đứng ra trả tiền phạt vi phạm hợp đồng cho tất cả những thương hiệu này.

        Có một số hợp đồng là do Thiệu Chấn Húc âm thầm thúc đẩy, xử lý ắt đơn giản, nhưng phần lớn hợp đồng không liên quan đến ông ta nên phải tốn không ít công sức.

        Mỗi khi gặp phải một thương hiệu “khó chơi” thế này, khối lượng công việc của Lâm Dục Thư lại tăng lên, bởi vì với tư cách là CEO của công ty quản lý gia đình Thiệu thị, y phải khống chế chi phí chi tiêu cho việc “phong sát Vũ Tu”, còn phải thay Thiệu Chấn Húc suy nghĩ xem nên trích từ khoản mục nào để trả số tiền phạt vi phạm hợp đồng khổng lồ đó.

        Sau hai tuần bận rộn, dần dần, trên đường cái cơ hồ không còn bóng dáng Vũ Tu.

        Phần lớn tài nguyên của Vũ Tu đều bị Thiệu Chấn Húc chặn lại, chỉ còn lại một số thương hiệu nhỏ lẻ là chưa đưa ra câu trả lời chắc chắn, không biết là do khá thân thiết với Vũ Tu hay là vì muốn vòi thêm tiền phạt.

        “1,17 tỷ…”

        Nhìn con số cuối cùng trên bảng, Lâm Dục thở hắt ra một hơi thật dài, ngã lưng lên ghế.

        Thiệu Chấn Húc sẵn lòng bỏ ra bao nhiêu tiền để phong sát Vũ Tu đều là do y quyết định, bởi vì một kẻ siêu giàu như Thiệu Chấn Húc có khi còn chẳng nắm rõ bằng y rằng bản thân ông ta rốt cuộc có bao nhiêu tiền.

        Miễn là không tổn hại đến lợi ích của tập đoàn, Lâm Dục Thư cố gắng tăng ngân sách lên, coi như là âm thầm trợ giúp Vũ Tu.

        Chờ khi sự tình lắng xuống, hơn một tỷ tiền phạt vi phạm hợp đồng này sau khi trừ đi thuế, sẽ rơi vào túi của Vũ Tu.

        Cho dù nửa đời sau cậu ta chỉ ngồi chơi cũng không cần lo ăn mặc nữa, chỉ là không biết liệu cậu ta có thể thản nhiên chấp nhận kết quả như vậy hay không…

       Điện thoại rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dục Thư. Đỗ Vũ Phi gọi tới.

        “Đàn anh?” Y nhấn nút nghe, ngồi thẳng dậy.

        “Gần đây có bận không?” Đỗ Vũ Phi hỏi, “Hình như bên em đã xảy ra không ít chuyện.”

        Quan hệ giữa Thiệu Chấn Húc và Vũ Tu chưa được công khai, đa phần mọi người chỉ nghĩ là Vũ Tu có lẽ đã chọc phải một người không nên chọc.

        Lâm Dục Thư khó hiểu hỏi: “Đàn anh còn quan tâm đến những thứ này sao? ”

        “Đương nhiên quan tâm.” Đỗ Vũ Phi nói, “Nghe nói bất động sản Vĩnh Tinh và Phương Thiên lại không chia tài sản nữa?”

        Hóa ra là chuyện này.

        Cũng không biết có phải thấy được thành ý của Thiệu Chấn Húc hay không, Phương Lan không còn tính toán chi li về vấn đề phân chia tài sản, cũng không yêu cầu tái cấu trúc công ty nữa, những dự án hợp tác nào giữa bất động sản Vĩnh Tinh và Phương Thiên nên tiếp tục thì vẫn cứ tiếp tục.

        Cứ như vậy, thủ tục ly hôn của hai người tiến triển vô cùng thuận lợi, nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay sẽ hoàn thành đăng ký ly hôn.

        Kết quả là, trong trò hề ly hôn này, Phương Lan đã trở thành người chiến thắng lớn nhất.

        Thiệu Chấn Húc phấn đấu nửa ngày lại chẳng kiếm được cái gì, phải bồi thường vô ích hơn một tỷ tiền vi phạm hợp đồng, mà Vũ Tu cũng bị bố đẻ của mình làm cho tiêu tán sự nghiệp.

        Thu lại suy nghĩ, y nói: “Cùng hợp tác mới tốt cho cả hai bên. ”

        “Đúng vậy.” Đỗ Vũ Phi phụ họa một câu, lại hỏi, “Lúc trước mấy mảnh đất mà tổng giám đốc Phương muốn lấy đi Vậy là đã trở lại trong tay Vĩnh Tinh rồi sao?”

        Quá trình ly hôn của Thiệu Chấn Húc và Phương Lan không ngày nào không chiếm sóng truyền thông.

        Đỗ Vũ Phi hẳn là vẫn luôn chú ý tới chuyện này.

        “Đó vốn là đất của Vĩnh Tinh.”

        “Cái này đương nhiên anh biết.” Đỗ Vũ Phi cười cười, dùng giọng tán gẫu nói, “Vậy sau đó vẫn tiếp tục thế chấp để vay sao? Có lẽ cũng có thể dùng nó theo một số cách khác.”

        “Như thế nào?” Lâm Dục Thư cũng dùng giọng điệu tán gẫu, nửa đùa nửa thật nói, “Đàn anh cũng đang để ý mấy mảnh đất đó sao?”

        “Không không không, anh chỉ hỏi chút thôi, Vĩnh Tinh thật sự chưa có kế hoạch khai thác nào sao?”

        Kế hoạch đương nhiên là có, nhưng đó là kế hoạch của Tống Khải Minh.

        Hơn nữa tiếp theo còn phải thuyết phục Thiệu Chấn Húc lấy mảnh đất kia đi xây đường đua, có lẽ cũng phải tốn khá nhiều thời gian.

        “Không có.” Lâm Dục Thoải thản nhiên nói, “Đàn anh có đề nghị gì không?”

        “Anh cũng chưa có đề nghị cụ thể gì, chỉ muốn hỏi liệu Vĩnh Tinh và Nam An cũng có thể hợp tác hay không?”

        Hợp tác khai thác đất?

        Lâm Dục Thư rục rịch trong lòng, bắt đầu tính toán.

        Nam An có quy mô lớn hơn Vĩnh Tinh, nếu có thể cùng hợp tác thì dĩ nhiên là chuyện tốt.

        Y hỏi: “Hợp tác khai thác, hay hợp tác đầu tư?”

        Đỗ Vũ Phi không đưa ra câu trả lời rõ ràng: “Đều được. ”

        Rõ ràng là hắn đề nghị muốn hợp tác, nhưng lại không chỉ rõ phương hướng , chứng tỏ cuộc điện thoại này chỉ mới là để thăm dò.

        “Vậy để em giúp anh hỏi sếp xem sao.” Lâm Dục Thư thức thời không tiếp tục hỏi nữa.

        “Được, vậy làm phiền đàn em nhé.”

        Lâm Dục Thư nhắn lại cho Thiệu Chấn Húc, dù sao chuyện bất động sản đều do ông ta phụ trách. Chỉ là gần đây Thiệu Chấn Húc hết bận rộn nên không biết có tinh lực mà quản đến chuyện hợp tác này hay không.

        Chuyện ly hôn của hai ông chủ cuối cùng cũng chấm dứt, trưa nay, Lâm Dục Thư hiếm khi đến nhà hàng của công ty ăn cơm sớm.

        Không lâu sau, bóng dáng Tống Khải Minh cũng xuất hiện trong phòng ăn.

        “Hôm nay không bận sao?” Ngồi xuống đối diện Lâm Dục Thư, hắn bày ra vẻ mặt tự nhiên khách sáo như thể hai người chỉ là đồng nghiệp bình thường.

        “Tiền phạt vi phạm hợp đồng đã tính xong, tạm thời không có việc gì.” Lâm Dục Thư cúi đầu nhìn mâm cơm, không nhanh không chậm gắp thức ăn.

        “Bao nhiêu?” Tống Khải Minh cũng tập trung gắp đồ, như thể nói chuyện phiếm chỉ là tiện thể còn ăn cơm mới là việc chính.

        “1,17 tỷ.”

        “Tôi  còn tưởng rằng sẽ không vượt qua một tỷ.”

        “Tùy theo cách tính toán.” Lâm Dục Thư thản nhiên nói, “Nhưng con số này đối với Thiệu Chấn Húc mà nói cũng không là gì.”

        Nụ cười trên mặt Tống Khải Minh đột nhiên biến mất, Lâm Dục Thư còn tưởng rằng người này rốt cục cũng biết chừng mực, nhưng ngay sau đó, chỗ trống bên cạnh y đột nhiên bị người khác chiếm lấy.

        “Chú ý thân phận gì?” Thiệu Quang Kiệt đặt mâm cơm xuống bàn, nhìn Lâm Dục Thư bên cạnh, lại nhìn Tống Khải Minh đối diện, có chút tò mò hỏi, “Không phải là như tôi nghĩ chứ? ”

        “Nghĩ gì?” Tống Khải Minh lười biếng hỏi, trên mặt không có chút chột dạ nào, nhưng khó giấu được vẻ mất hứng.

        “Vậy thì,” giọng Của Tống Khải Minh trở nên khó chịu, “Có liên quan gì đến anh?”

        “Tôi…” Lâm Dục Thư muốn xen vào, nhưng không thành công.

        “Có lẽ chú mới đến công ty nên còn chưa biết rõ,” Thiệu Quang Kiệt buồn cười nói, “Quản lý Lâm là người của tôi, thay tôi làm việc. Chú trêu chọc cậu ta, chính là đang trêu chọc tôi. Vừa rồi cậu ta đã bảo chú hãy để ý thân phận của mình, chẳng lẽ chú còn nghe chưa ra sao?”

        Lâm Dục Thư: “…”

        Thiệu Quang Kiệt lại quay đầu lại, nói với y, “Lần trước nghe nói hai người cùng nhau đi xem phim mới của Vũ Tu, tôi đã cảm thấy rất không thích hợp. Nói là muốn giải quyết chuyện nhà chú hai, nhưng thật ra là muốn dẫn cậu đi xem phim đúng không?”

        Y nói, “Cũng không phải…”

        “Cậu không cần phải cố kỵ thân phận của chú ấy.” Thiệu Quang Kiệt nói, “Sau này nếu lại bị quấy rầy thì cứ tìm tôi.”

        Mặt Tống Khải Minh đen như quạ, gân xanh trên trán dường như đang nảy lên.

        Lâm Dục Thư sợ hắn lên cơn tam bành, vội vàng giải thích: “Thật sự không phải như vậy, tổng giám đốc Thiệu, tôi chỉ nói đùa với sếp Tống, bảo anh ấy chú ý hình tượng thôi.”

        Trong những lời này thầm ám chỉ quan hệ giữa y và Tống Khải Minh là có thể nói đùa với nhau, không cần Thiệu Quang Kiệt xen vào việc của người khác, nhưng Thiệu Quang Kiệt dường như vô cùng chắc chắn y nói như vậy chỉ là để giữ mặt mũi cho “sếp Tống”, liền vỗ vỗ bả vai y mà nói: “Tôi biết, có chuyện gì tôi sẽ xử lý.”

        … Trước mắt anh tự đi mà xử lý chính mình đi.

        Lâm Dục Thư thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng ánh mắt ra hiệu cho Tống Khải Minh: Đừng chấp.

        Nhưng Tống Khải Minh hiển nhiên không vì một ánh mắt mà bình tĩnh lại được, về mặt vẫn hết sức nóng nảy.

        “Thôi, tôi ăn xong rồi.” Lâm Dục Thư cảm thấy lúc này chuồn nhanh cho khỏe, “Hai vị cứ từ từ ăn.”

        Trở lại văn phòng không bao lâu, Lâm Dục Thư quả nhiên nhận được tin nhắn của Tống Khải Minh.

        Tống Khải Minh: Ốc Ốc sủa loạn.jpg

        Ốc Ốc trong hình há to miệng như cái bồn máu, bộ dáng hung dữ vô cùng nhưng bởi vì hai mắt trợn trắng quá lố nên không hiểu sao lại có cảm giác ngu xi.

        Lâm Dục Thư hiếm khi mở ra đống emo, lướt lên lướt xuống tìm tòi rồi chọn một cái gửi đi.

        Lâm Dục Thư: Ốc Ốc ngoan.jpg

        Biểu cảm này đương nhiên là trộm từ chỗ Tống Khải Minh, Lâm Dục Thư đã dùng qua nhiều lần, rất hiệu quả.

        Nhưng hôm nay thì không.

        Tống Khải Minh: bớt giả vờ ngoan

        Tống Khải Minh: em không nghe thấy hắn ta nói em là người của hắn à?

        Cái này hơi khó dỗ.

        Lâm Dục Thư: kệ hắn

        Tống Khải Minh: hắn lấy đâu ra sự tự tin vô lý như vậy?

        Tống Khải Minh: hắn có biết chúng ta đã ngủ với nhau không?

        Lâm Dục Thư nhất thời câm nín.

        Lâm Dục Thư: nói bậy cái gì đấy?

        Tống Khải Minh: hôm em cảm lạnh chúng ta đã ngủ với nhau rồi

        Lâm Dục Thư tiếp tục gõ: tiếng Trung của anh rất có vấn đề đó, như thế không được gọi là ngủ với nhau, chỉ gọi là nằm chung giường…

        Chữ còn chưa gõ xong, trên màn hình điện thoại di động đột nhiên bật ra một noti nhắc nhở có email mới.

        Nhìn thấy tiêu đề của email, trái tim y đập thình thịch, ngay lập tức đặt điện thoại xuống, mở máy tính.

        Tiêu đề email: Thông báo bổ nhiệm và bãi nhiệm nhân sự

        Người nhận: Tất cả nhân viên của công ty

        Nội dung thư:

        Để phù hợp với chiến lược phát triển công ty, theo nghị quyết của cuộc họp hội đồng quản trị của Công ty TNHH Tập đoàn Vĩnh Tinh Holdings, các quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm nhân sự sau đây đã được đưa ra.

        Giám đốc đầu tư của công ty quản lý gia đình Thiệu thị (sau đây gọi là “gia đình”) Lâm Dục Thư, nhờ siêng năng công tác, hiệu suất đầu tư nổi bật, hiện nay thăng chức lên làm CEO gia đình, toàn quyền phụ trách công việc lớn nhỏ trong gia đình.

        Đồng thời, bãi nhiệm CEO Chu Hiền.

        Hy vọng rằng CEO mới trong sẽ có thành tích nổi bật hơn!

        Việc thăng chức trên có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm sau, theo thông báo này.

        Điện thoại di động bắt đầu không ngừng rung lên, tất cả đều là tin nhắn chúc mừng.

        Lâm Dục Thư nhìn màn hình máy tính thật lâu, sau một năm quen biết Tống Khải Minh, cuối cùng sự nghiệp của y cũng bước lên một nấc thang mới.

Xem mục lục

>> Xem mục lục

Đảo mắt đã đến lúc chia ly.

Duyên đến rồi đi, có hợp có ly, chuyện chia ly là không có gì là đối với người trên giang hồ. Không có lời thoại ủy mị kinh điển “Núi chưa dịch chuyển, sông còn chảy trôi, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại”, đôi bên thường chỉ nhìn nhau mỉm cười, chắp tay vái chào, sau đó xoay người đường ai nấy đi.

Hành tẩu giang hồ bao năm nay, loại chuyện này đã sớm thành quen, hắn chưa từng có quá nhiều thương cảm. Nhưng chỉ khi tạm biệt người nọ, hắn không thể nào nhẹ nhàng từ biệt như thói quen trước nay.

Người nọ lại thật sự tự nhiên quay ngựa đi, cười nhẹ chắp tay:

“Đường huynh bảo trọng!”

Sau đó y liền xoay người giơ roi quất ngựa, tuyệt trần mà đi, thật sự là lỗi lạc tiêu sái, một chút lưu luyến cũng không có. Hắn ngơ ngẩn nhìn tro bụi mù mịt tung lên, qua thật lâu sau mới khẽ cắn môi, chậm rãi đi theo hướng ngược lại.

Trên đường về khách điếm, khi đi qua tiệm sách vỉa hè đầu hẻm kia, hắn quả nhiên không buồn lấy ra ba xu mua cái loại tiểu thuyết hạ lưu nhảm nhí này nữa. Chỉ là khi trở lại trong phòng, hắn vẫn nhịn không được móc ra quyển truyện đã cất cẩn thận dưới ga giường, lại tỉ mẩn đọc lại một lần.

Đáng giận chính hắn sẽ không có cơ hội thứ hai để ăn thịt lần nữa. Trong lòng hắn thầm chém giết trên biến thái hạ dược kia một nghìn lần.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Dù như thế, khi ngồi xuống bên người nọ, ngắm nhìn khuôn mặt an tĩnh say ngủ dưới ánh lửa hồng bập bùng của y, nghe tiếng côn trùng ran ran trong rừng, hắn vẫn cảm thấy hết thảy đều đẹp như mơ.

Cảm giác tốt đẹp này đến sáng hôm sau khi người kia mở mắt tỉnh dậy liền đột nhiên tan biến sạch sẽ.

Hắn đương nhiên không trông cậy vào cái tình tiết kinh điển miêu tả trong mớ tiểu thuyết ba xu kia, khi cô nương tỉnh dậy liền dùng ánh mắt tình ý lại xấu hổ nhìn đối phương, còn túm góc áo hắn mà thấp giọng nói:

“Thiếp thân đã đã phó thác cho quan nhân, xin quan nhân nhớ tới ân tình đêm qua, để chim liền cánh cây liền cành, bạch đầu giai lão.”

Nhưng hắn cũng không ngờ người kia sẽ thản nhiên đến mức dứt khoát như vậy, phủi phủi xiêm y rồi có nề có nếp nhắc lại y nguyên lời hắn nói lúc trước:

“Ta biết Đường huynh làm như vậy chỉ là để giúp ta giải trừ dược hiệu, chuyện này xin Đường huynh đừng quá để ý. Thủ đoạn vô sỉ của tên tiểu nhân kia thật sự khó đề phòng. Kẻ đáng xấu hổ chính là hắn ta mà thôi.”

Lòng hắn tức thì lạnh như nước hồ. Hắn vốn tưởng rằng kết cục tồi tệ nhất chính là người nọ rút kiếm ra, xem hắn như kẻ tiểu nhân hạ lưu mà khinh thường chán ghét. Ai ngờ đi lại thản nhiên xem như chưa có gì xảy ra.

Nào ngờ người nọ thật sự không hề giữ lại khúc mắc gì trong lòng, còn không hề e dè mà thay quần áo trước mặt hắn. Gặp phải tình huống khách điếm hết phòng, y vẫn thản nhiên cùng hắn chung giường, còn ngủ ngon lành.

Thì ra trong mắt y, hắn thật sự chỉ là huynh đệ, không hề có gì đặc biệt.

>> Xem mục lục