Author: langsatti
Người nọ run run bả vai, dường như định nghiêng người qua, nhưng cuối cùng vẫn đưa lưng về phía hắn.
Thật lâu sau, lâu đến nỗi hắn tưởng rằng y đã ngủ mất, mới nghe thấy y nói rất khẽ:
“Ta…”
Hắn kiên nhẫn không thúc giục, chờ đợi một chữ tiếp theo như chờ đợi toà tuyên án.
Không ngờ sau khi người nọ gian nan “Ta” mấy lần… lại đột nhiên bật dậy như bị kim đâm, luống cuống khoác áo xỏ giày, bỏ lại một câu:
“Ta thấy đêm nay ánh trăng thực đẹp, ta ra ngoài đi dạo một chút.”
Sau đó y tông cửa xông ra như đang chạy trốn, để lại mình hắn quay mặt nhìn tường, cắn răng chịu đựng.
Đêm đó ánh trăng quả thực rất đẹp. Không chỉ kẻ ra ngoài ngắm trăng mà kẻ nằm trên giường ngắm trăng qua lỗ thủng mái nhà cũng ngắm tới khi hai quầng mắt thâm sì.
Hôm sau người nọ càng tránh né hắn rõ ràng hơn. Lúc ăn cơm cũng hận không thể chôn luôn mặt vào bát. Hắn không khỏi buồn bực. Vốn tưởng rằng mình đã đủ hiểu người nọ, người nọ hành sự nhanh gọn, không vòng vo rối rắm, sao lại cũng có lúc không dứt khoát như vậy? Chỉ cần nói một câu, vậy mà làm như hắn tới đòi nợ thuê, tránh né như gặp quỷ. Hắn thở dài một tiếng, thế là người nọ lại xê ra xa khỏi hắn thêm một chút.
May là vết thương đã khá hơn không ít, hai người liền lên đường đi tiếp, để đêm đó khỏi phải tiếp tục chung giường cho khó xử thêm.
Hai ngày sau, lại tiến vào núi rừng hoang dã.
Sau đó.
Thường hành tẩu giang hồ, sao có thể không dính chưởng. Ăn một chưởng rồi còn có thể lại ăn thêm một chưởng.
Giống như trong những cuốn tiểu thuyết hạ lưu, hắn trúng xuân dược.
Giống như trong những cuốn tiểu thuyết hạ lưu, xung quanh bọn họ chỉ có núi sâu rừng rậm, động vật sống duy nhất gần đó chỉ có chim bay trong sơn cốc và cá lội dưới khe sâu.
Quả thực giống như là lịch sử lại một lần tái diễn. Chỉ tiếc là vị trí nhân vật đã thay đổi, hắn không thể nào cảm thán cô nam quả nam thiên thời địa lợi nhân hoà như lần trước được nữa.
Hơi thở dồn dập, sắc mặt ửng đỏ, nội tức hỗn loạn, toàn thân khô nóng, nơi xấu hổ nào đó hưng phấn dựng lên… Người kia còn đưa tay sờ trán hắn, dường như có chút lo lắng.
Hắn thử vận công, máu nóng lại càng thêm sôi trào trong huyết mạch, tim hắn nảy lên như là muốn phá lồng ngực văng ra. Người học vĩ ai cũng biết khi trúng xuân dược thì tối kỵ nhất chính là vận công, vì chân khí lưu chuyển chỉ khiến dược hiệu phát huy càng mau. Nhưng hắn vẫn cứ thử vận khí.
Người nọ mở miệng ngăn cản:
“Ngươi trúng xuân dược, đừng vận công nữa.”
Hắn cắn răng:
“Sao có thể?”
Người của Đường Môn xưa nay bách độc bất xâm, nhất là kẻ tinh thạo về độc dược như Đường Môn Tam công tử. Vậy mà lúc này chỉ một chút xuân dược cũng có thể phát huy tác dụng, chẳng phải là khiến cả thiên hạ chê cười sao?
Người nọ chần chờ một chút, mới nói:
“Thiên hạ rộng lớn, đâu phải chỉ một mình Đường Môn là chuyên luyện dược. Dược nếu do môn phái khác chế ra, dĩ nhiên ngươi sẽ không chống cự được. Chuyện này cũng không có gì lạ.”
Giọng nói của y vốn là trong sáng êm tai, lúc đỡ hắn dậy liền gần như dán sát vào tai hắn mà nói. Hắn như nghe thấy tiếng thiên sứ vang vọng bồi hồi, vành tai đã nóng lên còn bị hơi thở ấm áp của y khẽ khàng lướt qua, máu nóng càng thêm dâng trào.
Hắn nghiến răng nghiến lợi:
“Nếu để ta biết là ai xuống tay, ta nhất định sẽ trả lại gấp mười lần.”
Đúng là có mắt không nhìn thấy Thái Sơn! Oan có đầu nợ có chủ, chờ hắn tìm được tên khốn vô lại này nhất định dạy cho gã biết thế nào là xuân dược! Nhưng nghĩ như vậy cũng không thể dập tắt lửa giận, ngược lại còn làm cho lửa dục càng thêm cháy.
Hắn ngước mắt nhìn người nọ, rõ ràng kẻ trúng xuân dược là hắn, nhưng người nọ còn đỏ mặt hơn, dáng vẻ đã quẫn bách lại áy náy, còn có chút… thẹn thùng? Hắn thở dài, khàn giọng nói:
“Phiền ngươi tránh đi một chút .”
Người nọ chần chờ một lát, chân lại không nhúc nhích, cánh tay đỡ hắn cũng chẳng buông ra. Y nghiêm túc nói:
“Ta không yên tâm để ngươi một mình.”
Hắn nhíu mày, tức giận nói:
“Chúng ta ở gần nhau ngươi mới càng không yên tâm chứ? Mau tránh đi, ta tự có biện pháp giải quyết.”
Không thể vận công, cũng không có điều kiện phối dược, đơn giản nhất là châm cứu bức độc ra ngoài. Chỉ là chỗ cần châm cứu có chút khó nói, quá trình bức độc cũng rất mực đau đớn. Hắn không muốn khoe ra bộ dạng banh đùi nhe răng trợn mắt ngu xuẩn của mình trước mặt người nọ.

“Nếu cách đó có thể xử lý được, thì cứ như vậy đi.”
Y vừa về đến nhà đã thấy Tống Khải Minh đang bưng chén nước từ trong thư phòng của ra. Hắn kinh ngạc nói: “Không phải đã bảo em ăn xong gọi anh tới đón sao?”
Lâm Dục Thư cũng là muốn để hắn đến đón, nhưng sợ lại bị chim lợn oanh tạc nên lại thôi. Sếp Tống này từ nay trở đi vẫn nên cẩn thận một chút mới thỏa đáng.
“Anh đã coi nơi này là nhà mình rồi đấy à?”
Thấy y đi vào phòng ngủ, Tống Khải Minh chậm rãi đi theo, “Đồ đạc anh hay dùng đã để cả ở bên này, sang đây bàn công việc tiện hơn.”
Lâm Dục Thư không phủ nhận, nhà mình lạnh như băng, có không khí như một cái văn phòng. Còn nhà Tống Khải Minh thường xuyên bị Ốc Ốc quậy cho ngổn ngang, nhưng lại có cảm giác sinh hoạt hơn hẳn.
Lấy ra quần áo ở nhà, y quay đầu nhìn Tống Khải Minh đang tựa vào cửa, cau mày nói: “Tôi muốn thay quần áo.”
“Em thay đi.” Tống Khải Minh uống một hớp nước, “Trên người em có chỗ nào mà anh chưa hôn qua chứ?”
Lâm Dục Thư căm tức ném một bộ đồ trong rổ quần áo bẩn vào mặt hắn, “Đi ra ngoài cho tôi!”
Chịu đựng thân mình nhức mỏi, y chật vật thay xong quần áo ở nhà, tê liệt ngã phịch xuống sofa phòng khách. Vừa bật ti vi, y vừa nói với kẻ đang lúi húi trong bếp: “Nam An sẽ không từ bỏ việc hợp tác.”
Tống Khải Minh không đáp, mở tủ lạnh hỏi: “Muốn uống cái gì?”
“Trà.”
Tống Khải Minh cầm một lon bia, rồi rót một chén trà nóng, quay trở lại sofa.
“Em cùng anh ta trò chuyện những gì?”
“Chủ yếu là trưởng phòng đầu tư của BĐS Vĩnh Tinh nói.”
Kỳ thật Lâm Dục Thư cố tình mang ông này theo là hoàn toàn hợp tình lý, lại đỡ tốn nước bọt. Không cần y dặn, ông ta cũng sẽ giúp Thiệu Chấn Húc nói chuyện, y liền không cần phải ra mặt chống đối. Nhất là ông ta lại càng không sợ đắc tội Thiệu Chấn Đông, muốn nói gì thì nói, càng dễ thăm dò hơn là để y vòng vo uyển chuyển.
Tống Khải Minh lập tức nhướn mày, “Em còn biết ném đá giấu tay cơ à?”
“Chắc chắn Thiệu Chấn Húc cũng muốn trực tiếp câu thông. Xem như đôi bên cùng có lợi thôi.”
Tống Khải Minh nở nụ cười, Lâm Dục Thư liếc hắn một cái: “Vẻ mặt gì vậy?”
“Không có gì.” Hắn thu lại ý cười, uống một ngụm bia, “Anh đang nghĩ, quả nhiên anh không nhìn lầm, em chính là một con hồ ly.”
… Cái gì mà hồ ly chứ, muốn nói tâm cơ thì ai đọ được với Tống Khải Minh?
Y nhìn lướt qua bia trong tay Tống Khải Minh, nói: “Tôi muốn uống trà.”
Chén trà bày trên bàn trà, nhưng y chống đỡ thân thể kiệt sức này cả ngày nay, lúc này ngồi xuống liền không muốn nhúc nhích.
Tống Khải Minh dâng trà lên tận miệng y: “Xem ra đàn anh kia thái độ rất kiên quyết.”
“Phải. Anh ta mà xuống tay thì không đùa được đâu. Anh nghĩ ra cách gì chưa?”
“Chưa. Cuối tuần này công bố S-Power rồi anh sẽ đi tìm Thiệu Chấn Húc tâm sự.”
So với lễ ra mắt S-power, chuyện này cũng chỉ có thể tạm thời gác lại.
“Phải rồi,” y đặt chén trà xuống, nói, “Về sau đừng đến phòng làm việc của tôi.”
“Hửm?” Tống Khải Minh không hiểu gì, nghiêng đầu, “Vì sao?”
“Anh đang tạo chủ đề cho người ta bàn tán đó. Ai cũng đang so sánh anh với Thiệu Quang Kiệt. Đoán chừng hắn cũng đang bắt đầu đề phòng.”
“Vậy thì sao?”
“Cứ thế này sẽ kích động đến Thiệu Quang Kiệt, làm cho hắn càng xun xoe với tôi.”
“Cái gì?” Tống Khải Minh nhíu mày.
“Hôm nay hắn còn đòi tặng tôi quà mừng thăng chức.” Lâm Dục Thư một lần nữa nâng chén trà, nhàn nhạt uống một ngụm, “Tôi từ chối.”
Tống Khải Minh nhíu mày càng chặt: “Hắn muốn tặng em cái gì?”
“Không có gì. Đồng hồ mà thôi.”
Lâm Dục Thư thừa nhận, y lại đang cài bẫy.
Ai kêu Tống Khải Minh còn chưa dâng lên lễ vật thăng chức chứ? Tính đến lần thua thiệt tối qua, hẳn là đến giờ Tống Khải Minh thiếu y hai phần lễ vật mới đúng.
Đàn ông quả nhiên không chịu nổi khiêu khích. Y vừa dứt lời, Tống Khải Minh liền đặt bia xuống đứng lên: “Em ngồi chờ.”
Chẳng bao lâu sau, Tống Khải Minh cầm một cái ví đen quay lại nhà y.
Ném ví vào ngực y, hắn thản nhiên nói: “Cầm đi, quà mừng thăng chức đó.”
Lâm Dục Thư nhìn một chút, không khỏi cảm thấy khó hiểu.
Lễ vật y cũng không quan tâm đắt giá hay không, nhưng cái ví này đã bị người ta dùng rồi, chẳng lẽ Tống Khải Minh lại tặng đồ second-hand?
Thế thì quá thiếu thành ý.
“Tôi có ví rồi.” Lâm Dục Thư nhíu mày, bỏ xuống bên cạnh.
“Không phải tặng em cái ví.” Tống Khải Minh ngồi xuống, lại nhét cái ví vào tay y, “Tặng cái bên trong.”
Bên trong?
Lâm Dục Thư trong lòng khẽ rục rịch, mở ví ra nhìn một chút. Bên trong có thẻ, chi phiếu, cả căn cước của Tống Khải Minh.
Cho nên quà của hắn là…
Thẻ ngân hàng?!
“Mật mã là sáu số cuối căn cước. Quà này đủ tư cách chứ?”
“Không phải chứ, anh…” Lâm Dục Thư khiếp sợ trừng lớn hai mắt, “Anh làm sao… lại đưa thẻ ngân hàng cho tôi???”
“Chẳng nhẽ không nên sao?” Tống Khải Minh hỏi lại.
Lâm Dục Thư nhìn màu thẻ là biết, tiền tiết kiệm trong này không dưới năm triệu.
“Vậy,” Lâm Dục Thư chậm lại, nói, “Chiến lược theo đuổi của anh… chính là đập tiền vào sao?”
Không thể không nói, thật đúng là gãi đúng chỗ ngứa của Lâm Dục Thư.
Đời này y chỉ mê hai thứ, một là xe đua, hai là kiếm tiền, chưa từng có ai như Tống Khải Minh, hiểu rõ nên đánh vào chỗ nào của y như thế.
“Không được sao?” Tống Khải Minh nói, “Anh cho là em sẽ thích.”
Lâm Dục Thư quả thực rất thích, nhưng y đột nhiên cảm thấy không thích hợp, nhíu mày hỏi: “Tôi nhắc tới Thiệu Quang Kiệt thì anh mới tức thời nghĩ đến chiêu này sao?”
“Không phải.” Tống Khải Minh dùng ngón tay trỏ gãi gãi mặt, ánh mắt lóe lên vẻ lúng túng, “Vốn là anh định chờ sau buổi công bố mới chính thức thổ lộ, dù sao bây giờ em đã thăng chức rồi, anh cũng nhất định phải cố gắng mới xứng được.”
“Xứng với tôi?” Lâm Dục Thư nghe xong liền có chút ngơ ngẩn, “Anh làm sao lại không xứng với tôi???”
“Em không dựa dẫm vào người nhà mà tự mình từng bước có được vị trí hôm nay, anh không muốn em cảm thấy năng lực của anh yếu hơn.”
Lâm Dục Thư chưa từng nghĩ trong mắt Tống Khải Minh trong mắt, y mới là bên ưu tú hơn.
Nhưng trái lại, không phải trong mắt y cũng xem đối phương là bên ưu tú hơn sao?
Y vốn luôn cảm thấy Tống Khải Minh xa không thể với. Đâu ngờ lại có ngày, Tống Khải Minh chú ý tới y, còn cảm mến y.
Nếu quay ngược thời gian về cái khoảnh khắc y ấn follow insta của Tống Khải Minh, y căn bản mơ cũng không dám mơ.
Không, ngay cả lúc gặp gỡ ở Singapore, y cũng hoàn toàn chưa từng dám nghĩ, bờ ngực nóng bỏng đó sau này còn có thể sờ tiếp…
Cảm giác này so với lúc lái SP-01 còn mộng ảo hơn.
Đối với Lâm Dục Thư mà nói, đây quả thật chính là giấc mộng biến thành hiện thực.
“Tống Khải Minh.” Lâm Dục Thư cười khẽ, nhìn hắn, “Thẻ này tôi nhận rồi, về sau anh đừng hòng đòi lại.”
Thâm hụt một con số như vậy, Tống Khải Minh lại vui vẻ cười. Hắn lấy đi chén trà, đè y lên thành sofa mà hôn: “OK, bảo bối.”
Áo mưa hôm qua mới mua, đêm nay đã xài hết.
Sau này không thể như vậy nữa, Lâm Dục Thư nghĩ thầm.
Mỗi ngày đều bị ép không còn giọt nào, sớm muộn sẽ hư thận mất.
Tống Khải Minh sảng khoái ôm y đi tắm rửa xong vẫn còn hứng thú bừng bừng nằm nghịch điện thoại.
Lâm Dục Thư ghé vào ngực hắn, nhìn lướt qua màn hình điện thoại, là giao diện Wechat.
“Đang làm gì đấy?” Y hỏi.
“Đổi tên.” Tống Khải Minh một tay ôm sau lưng y, một tay gõ chữ.
“Tên ai?” Lâm Dục Thư lại nhìn lướt qua, phát hiện trên màn hình là avatar của mình.
“Em.” Tống Khải Minh ấn nút xác nhận, khung chat liền hiện tên mới:
Không phải “Bảo bối”, cũng không phải “Babe”, mà là “Ốc mama”.
Lâm Dục Thư: “…”
Bầu không khí tình tứ tức thì tan vỡ. Lâm Dục Thư hai mắt nhắm lại, hít sâu một hơi, gân xanh trên trán bắt đầu giật giật: “Tiếng Trung của anh thật không ra gì!”
BỮA TIỆC THỊ GIÁC CỦA CHẤT LIỆU THỜI TRANG
Hi các cô,
Đại khái các cô cũng biết đấy, t làm mảng thời trang và t bị ám ảnh bệnh nghề nghiệp rất nặng luôn về chất liệu ấy. Nhiều khi một thiết kế tối giản chỉ cần đổi sang loại chất liệu thượng hạng là thành phẩm nhìn sang chảnh hơn 1 tỉ lần, còn một thiết kế cầu kỳ mấy mà dùng chất liệu xoàng xĩnh thì thành phẩm trông hết sức là… (không dám dùng từ gì ở đây luôn).
Hôm nay t sẽ chia sẻ sự ám ảnh của t với các cô nhé =)) vì dạo này t stress thậm tệ luôn, coi như kiếm chỗ lải nhải mà xả TT>TT





chứ không phải độ bóng lộ liễu của poly

trở nên duyên dáng, thanh thoát vô cùng

theo mỗi bước chân

những chuyển động trong gió của tơ




holographic/ metallic organza đi

























một cái gì đó siêu nghệ!

những lớp vải óng ánh phối cùng nó và tạo thêm chiều sâu cho bộ đồ

những lớp vải óng ánh phối cùng nó và tạo thêm chiều sâu cho bộ đồ





khi phối thành nhiều lớp



những lớp vải óng ánh phối cùng nó và tạo thêm chiều sâu cho bộ đồ










phá cách đến mấy đi chăng nữa

Bởi vì hắn bị thương, hai người ngụ lại mấy ngày ở một thôn gần đó.
Thôn xóm điều kiện đơn sơ, nhà tranh ánh sáng không tốt, giường tuy xem như rộng nhưng lại chỉ có một cái, thau tắm thì thủng, múc nước còn phải đi mấy nhà mới nhờ được cái giếng. Thức ăn cũng xoàng xinh không muốn nhìn.
Cũng may sau thôn là núi, thảo dược không thiếu, không làm chậm trễ việc trị thương của hắn.
Tuy rằng điều kiện ăn ở tệ hại, nhưng lại có thể cùng người nọ cùng ăn cùng ngủ, hắn cơ hồ thích thú không thể che giấu, thậm chí còn âm thầm vận khí để làm cho miệng vết thương ngấm thuốc chậm hơn. Đương nhiên, loại thủ đoạn hạ lưu thế này cũng chỉ dám len lén làm, nếu để người nọ phát hiện ra thì nhất định sẽ càng thêm chán ghét hắn.
Người kia vẫn hầu như không nói gì, chỉ nhìn hắn mỗi khi thay dược. Nhưng nhìn động tác khẽ khàng săn sóc của y, có vẻ như y đang thật sự lo lắng.
Hắn biết y chủ yếu áy náy vì được hắn đỡ chiêu giúp nên mới có thể đối xử dịu dàng với hắn như vậy. Nhưng khi nhìn y cúi đầu thay dược, vành tai ửng đỏ, ngón tay còn khẽ run mỗi khi giúp hắn lau máu dọc theo đường eo, đôi môi mím nhẹ…, hắn vẫn không nhịn được mà nghĩ tới đủ loại ý niệm hoang đường.
Đáng chết, rõ ràng dạo này đâu có xem mấy cuốn tiểu thuyết ba xu.
Cứ nghẹn như thế mấy ngày trời, hắn cuối cùng không nhịn được nữa. Một buổi tối hắn rốt cuộc nói ra nghi vấn trong lòng mình.
Ánh trăng đêm xuyên qua những lỗ rách trên mái nhà, điểm xuyết trên lưng người nọ. Hắn nằm trên giường, trầm mặc ngắm thật lâu. Thật ra người nọ vẫn đề phòng hắn. Tắm gội, thay đồ đều phải trốn đến một góc hắn nhìn không thấy. Tuy chịu cùng hắn chia sẻ cái giường, nhưng y luôn chỉnh tề nằm thẳng, hơn nữa còn xoay lưng về phía hắn, lùi đến một góc xa nhất có thể, cứ như thể hắn là rắn đốc vậy, đến gần sẽ bị cắn chết.
Nhìn bóng lưng cứng đờ của y lúc này, hắn bỗng nhiên không muốn làm bộ đã say giấc để y có thể an tâm ngủ như mọi khi. Hắn hít sâu một hơi, hỏi:
“Sở công tử, ngươi còn hận ta sao?”
Bóng lưng kia lập tức càng thêm cứng đờ, nhưng không thấy lên tiếng.
Hắn thở dài thườn thượt:
“Ta đoán ngươi hận ta phải không? Mấy ngày này, ngươi không chịu nói chuyện với ta, cũng không nguyện ý nhìn ta một cái, còn đề phòng ta như đề phòng cướp.”
Y vẫn không trả lời. Hắn tiếp tục nói:

Thân thể người nọ run lên, lại vẫn không đáp lời, cũng không phản bác.
Hắn không ngừng cố gắng:
“Sở Phong, trong lòng ngươi, Đường Lê Sơ ta tính là cái gì?”
“Ta không thông minh, lại hay ảo tưởng. Ngươi chỉ cần tốt với ta một chút, ta liền nhịn không được tự mình đa tình, đoán tới đoán lui đến mệt mỏi. Nếu ngươi hận ta thì hãy nói rõ ra, để ta chết tâm, từ nay sẽ không bao giờ tới làm phiền ngươi nữa.”
Có chút đau lòng :<
Cũng từng thầm mến người khác, tự hỏi rồi phỏng đoán hoài, rất mệt mỏi, rất đau tim, luôn muốn kết thúc nhanh nhanh, một là có tất cả, hai là chấp nhận mất hết để làm lại từ đầu.
Nhưng để có thể đi đến một bước đó, quả thực là phải rất rất thích đối phương rồi ấy, thích ko thể chịu nổi.
Nếu thật sự mệt mỏi quá thì tốt nhất là thổ lộ đi, được thì được, mất thì thôi, tìm người nào cùng mình có hảo cảm lẫn nhau mà quen, cảm giác vẫn nhẹ nhàng, thoải mái hơn hẳn nha. Thời gian có hạn mà, dành ra để nhấm nháp nỗi buồn liệu có đáng ko?
Vốn dĩ chỉ định đi chung hai ngày rồi kiếm cớ tách đoàn, nhưng không biết làm sao hắn lại có chút luyến tiếc, thế là hắn lại vãn cảnh trăng đêm phương nam thêm mấy bận.
Đường đi Tây Sơn nhàn nhã, không giống hành tẩu giang hồ mà càng giống như đang đi du sơn ngoạn thủy. Cho nên khi bất ngờ bị tập kích, cả đoàn đều không hề phòng bị gì trước.
Quân số hai bên ngang nhau, nhưng vì không có phòng bị, phía đoàn bên này ngay từ đầu đã rơi vào thế hạ phong.
Đối phương tung chiêu quỷ dị, ra tay tàn nhẫn, hắn không dám mất cảnh giác. Cùng người nọ dựa lưng vào nhau, hắn chuyên tâm đối phó với kẻ địch.
Sau một hồi giao chiến, trên người hắn không ngừng có thêm vết thương lớn nhỏ, thể lực nhanh chóng xói mòn. Hắn cũng dần dần nhìn ra manh mối. Chiêu thức của kẻ địch tuy hung tàn, nhưng không phải đánh vào những chỗ hiểm yếu, nhiều lần có thể đoạt mạng hắn nhưng kẻ địch lại không xuống tay, xem chừng không phải muốn đuổi tận giết tuyệt, mà chỉ muốn ngăn cản bọn họ đi tiếp.
Mọi người trong đoàn xem ra cũng đã nhận ra vấn đề. Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, hắn tung ra một khối đạn khói, miệng hô lên một tiếng “Rút”, sương trắng lập tức phủ đầy không gian. Hắn ôm eo người nọ, dùng sức đề khí, lăng ba vi bộ.
Chạy được vài trăm dặm, cảnh vật xung quanh hoang vu, xác nhận không còn ai đuổi theo, hắn mới thở phào một hơi. Để phân tán đối phương, mỗi người trong đoàn đi một hướng, lúc này chỉ còn mình hai người họ ở đây. Thả lỏng rồi mới phát hiện trên người vô cùng đau đớn, hắn thở hổn hển nhìn người nọ. Ngoài vài vết rách trên tay áo y không dính quá nhiều vết thương, hắn không khỏi cảm thấy có chút nhục. Tài dùng kiếm của hắn có thể kém người nọ một chút, nhưng lần này ngay cả ám khí cũng đã tung ra hết, ai ngờ hắn vẫn chật vật hơn người nọ rất nhiều.
Hai người tìm đến một cửa động, dừng lại xử lý vết thương. Hắn đang do dự xem có cần tránh vào một góc kín để cởi áo ra hay không thì thấy đôi mắt đã nhiều ngày chưa từng ngó hắn lúc này lại đang chăm chú nhìn hắn. Không chỉ nhìn, vẻ mặt y còn có nôn nóng, khiến hắn không khỏi ngây ngẩn.

Không đợi hắn trả lời, người nọ liền cúi đầu cởi bỏ đai lưng rồi đến xiêm y của hắn. Người nọ cẩn thận nhẹ nhàng lau đi máu đen trên miệng vết thương, lại tỉ mẩn dò xét một phen, mở ra lòng bàn tay thấp giọng nói:
“Dược.”
Hắn lại ngơ ngác lắc đầu. Người nọ vừa lấy ra một bình nhỏ màu xanh dắt ở bên hông, vừa tức giận mắng:
“Biết chế dược gửi cho ta mà không biết chế cho chính mình một chút mang theo sao?”
Dược này là loại cầm máu tốt nhất do chính tay Đường Tam công tử điều chế. Đường Tam công tử lúc ấy chỉ nghĩ giang hồ hiểm ác, có lẽ người nọ ngày nào đó sẽ cần, không ngờ cuối cùng lại dùng tới trên người mình.
Hắn không chớp mắt nhìn người nọ rắc thuốc, băng bó cho mình. Thật ra trước kia khi hai người kết bạn cùng hành tẩu giang hồ, cũng thường băng bó vết thương cho nhau. Nhưng đã nhiều tháng trời bị y lạnh nhạt như thế, lúc này lại có được loại đãi ngộ này, hắn thật sự có chút thụ sủng nhược kinh.
Có lẽ vui sướng trong mắt hắn thật sự quá lộ liễu, người nọ có chút mất tự nhiên quay mặt đi, ném khăn vải lên bờ ngực trần trụi của hắn:
“Vết thương trên đùi chắc là có thể tự mình xử lý chứ!”
Khăn vải không may quệt vào miệng vết thương, hắn bất giác hừ hừ hai tiếng. Người nọ lập tức bồn chồn quay lại, cẩn thận cởi quần tra thuốc cho hắn, trong miệng còn nhịn không được nói mãi:
“Đối phương chiêu thức quỷ quyệt, lai lịch không rõ, nên cẩn thận, không thể chỉ dùng lực mà còn phải dùng trí. Bọn chúng đã cố tính tấn công về phía ta, ngươi còn xông lên chắn làm gì? Tự mình tìm ngược sao?”
Dược chấm vào miệng vết thương thượng lại có chút xót. Hắn giật giật khóe miệng, không phải bởi vì đau, mà là vì vui sướng.
Tống Khải Minh vừa đi, Chiêm Đình liền dựa vào khung cửa gõ một cái, trêu chọc: “Gần đây sếp Tống hay đến tìm sếp Lâm nhà chúng ta ghê nha.”
Thật ra hắn chỉ ghé qua đây hai lần nhưng hai người lại thường xuyên “tình cờ gặp” ở phòng ăn học phòng trà của công ty, mới tạo thành ấn tượng như thế trong mắt đồng nghiệp.
Bọn họ đúng là cần phải chú ý hơn.
“Đâu có.” Y nói, “Sếp Tống rất ít tới tìm tôi.”
“Tôi thấy cả rồi, sếp Tống chắc cũng muốn lung lạc sếp Lâm nhà chúng ta.” Một đồng nghiệp khác ngẩng đầu lên từ phía sau màn hình, “Giờ sếp Lâm đã là CEO, sự vụ lớn nhỏ gì của nhà họ Thiệu cũng tới tay, ai chẳng muốn lung lạc người ta?”
“Bảo sao sếp Tống ân cần như thế.” Lại một đồng nghiệp khác gia nhập cái chợ, “Hắn không sợ sếp Thiệu đề phòng hắn sao.”
Không đợi Lâm Dục Thư tìm lý do, mấy vị chim lợn này đã “đoán ra” động cơ của hắn —— mua chuộc Lâm Dục Thư.
“Sếp Thiệu có thể không đề phòng hắn sao?” Chim lợn đầu đàn Chiêm Đình một lần nữa tiếp lời, “Tôi thấy chiến trường chẳng mấy mà chia thành 2 cặp chính, sếp tổng vs sếp phó tổng, Thiệu con vs sếp Tống đó.”
“Phó tổng lấy đâu ra phần thắng.” Một đồng sự khác xen vào nói, “Sếp tổng với sếp Tống Tổng hợp lực vào quá mạnh, gần đây thị trường đầu tư xem trọng sếp Tống như thế.”
“Sếp Lâm, cậu cảm thấy Thiệu con với sếp Tống ai sẽ thắng?”
Đương nhiên là Tống Khải Minh, y nghĩ thầm.
Chẳng qua ngoài miệng y vẫn nói: “Sếp Tống không có những tâm tư đó đâu, các người chớ đoán mò.”
“Sao mà thế được?” Chiêm Đình nói, “Sếp Tống rất có năng lực, hắn cam lòng làm thủ hạ cho Thiệu con được sao? Kể cả hắn không có mưu đồ gì thì Thiệu con chắc chắn vẫn cảm thấy nguy cơ nha.”
“Đợt trước trong forum đầu tư còn có bài so sánh sức chiến đấu của hai vị này đấy, sếp Tống toàn thắng.”
“Bài đó bị xóa rồi, đoán chừng chính là do sếp Thiệu con ra lệnh.”
“Xóa làm gì? Tất cả mọi người đều thấy được mà.”
“…”
Nghe bọn họ nói chuyện phiếm, Lâm Dục Thư đột nhiên nhận ra một chuyện. Thì ra đột nhiên Thiệu Quang Kiệt dạo này vô cùng để ý tương tác giữa y và Tống Khải Minh, còn đột nhiên hóa ân cần với y như vậy là do hắn cảm nhận được nguy cơ từ phía Tống Khải Minh… Nếu thế chỉ e vài câu ám chỉ là không đủ để khiến hắn lùi bước.
Bữa tối hẹn tại một nhà hàng Đông Nam Á.
Đỗ Vũ Phi lẫn Lâm Dục Thư đều mang theo trưởng phòng đầu tư của hai bên tới cùng. Nhưng khác với sự đủng đỉnh của phía Đỗ Vũ Phi, bên Lâm Dục Thư cứ ba câu lại có một câu bày tỏ lo lắng về việc hợp tác lần này, chủ yếu xoay quanh chuyện liệu giá trị miếng đất có tăng lên sau khi nhà nước ra văn bản chính thức về việc quy hoạch vùng kinh tế hay không, liệu có nên chờ tới khi đó mới định giá lại miếng đất hay không, liệu sang năm khi thị trưởng mới lên nắm quyền thì kế hoạch quy hoạch này có bị nhà nước rút lại hay không…
“Các vị cứ yên tâm, chậm nhất cũng chỉ năm sau là có văn bản rồi.” Trưởng phòng đầu tư của đối phương nói, “Hay là… các vị sợ Nam An chúng tôi liên hệ hợp tác sớm là để chiếm hời từ việc tăng giá đất?”
Hai vị trưởng phòng anh một câu tôi một câu, nói tới nói lui một hồi mà phía Nam An vẫn chưa chốt được cái gì. Đỗ Vũ Phi xem chừng đã ngửi thấy mùi bất ổn, liền hỏi Lâm Dục Thư: “Sao nào, đàn em, có phải bên em còn lăn tăn gì về vụ hợp tác này không?”
“Không phải,” Lâm Dục Thư vội phủ nhận, dù sao y đang đại diện phe Thiệu Chấn Đông, đương nhiên không thể rối loạn lập trường, “Chỉ là giờ còn nhiều vấn đề chính sách nhà nước chưa chốt, lợi ích sau này cũng khó xác định.”
“Khó gì đâu.” Đỗ Vũ Phi nói, “Nam An đã có nhiều kinh nghiệm thành công, VD dự án nhà vườn bên Singapore xây từ hồi chúng ta đang đi học đó. Lúc mới xây dựng gặp được rất nhiều khó khăn, nhưng không quá ba năm đã bắt đầu sinh lời. Giờ dự án đó đã là biểu tượng của Trung Quốc tại Singapore rồi đó thôi.”
… Lúc đi học à.
Lâm Dục Thư đương nhiên nhớ kỹ, lúc ấy Nam An nổi tiếng toàn cầu với dự án đó. Còn công ty nhà y mới đang rục rịch chuyển đổi sang năng lượng mới, chỉ là một cái xưởng nhỏ, khó trách không lọt được vào mắt xanh của vị này. Có lẽ lúc đó Đỗ Vũ Phi mới là kẻ “phiêu” hơn, từ chối Lâm Dục Thư thì thôi, lại còn phun ra hai chữ “đẳng cấp”.
Nhưng tuổi hai mươi ngông cuồng cũng là rất bình thường, giờ y đã lười so đo chuyện quá khứ.
“Nhưng Châu Cảng không thể so với Singapore.” Y chậm rãi nói, “Ví dụ, trường đua F1 ven ngoại thành Thượng Hải xây xong, trong thành phố gần như không cảm giác được không khí tranh tài. Còn Singapore mỗi năm tổ chức giải đua đều đạt được hiệu quả thúc đẩy nền kinh tế quốc gia rất mạnh mẽ. Không thể lấy một dự án ở ngoại thành của Trung Quốc để so với một dự án tại Singapore được.”
“Cũng đúng.” Đỗ Vũ Phi khẽ gật đầu, suy tư chốc lát rồi nói, “Xem ra thành ý của bên anh là chưa đủ, để anh về chuẩn bị căn cứ thêm. Dù sao đây là một hạng mục siêu lợi nhuận, anh tin là bên em sẽ có lựa chọn chính xác.”
Với thái độ này của Đỗ Vũ Phi, xem chừng muốn khiến anh ta bỏ cuộc là không thể nào. Lâm Dục Thư quan sát vị trưởng phòng đầu tư đi cùng mình, người vốn thuộc phe Thiệu Chấn Húc. Lúc này ông ta cũng đã thôi nã đạn vào đối phương, xem chừng cũng đã từ bỏ việc đấu tranh giữ đất cho Thiệu Chấn Húc.
Mấy nay tiêm vaccine xong mệt và lười quá chừng nên t cắt nhỏ cái chương ra cho đỡ oải =))
Chứ ko cảm giác như là mãi mãi mãi ko xong nổi 1 chương vậy. Bà Cúc để chương dài lê thê quá thể, edit ko thể nhanh như Hạ lưu được.
Phương nam non xanh nước biếc, lại thêm mưa bụi cuối xuân, phong cảnh kiều diễm vô cùng. Nhưng hai ngày này lại trôi qua trong nỗi thấp thỏm của hắn.
Có lẽ trong cảm nhận của người nọ, y đã trở thành kẻ xấu xa bẩn thỉu nhất. Lúc tắm gội ngủ nghỉ y đều cẩn thận phòng bị, không nói chuyện với hắn, cũng né tránh ánh mắt hắn. Nhưng muốn nói người nọ hận hắn ghét hắn, thì dường như lại không phải. Với tính tình của y, nếu thật sự chán ghét một ai đó, chắc chắn y sẽ đoạn tuyệt đến cùng, né càng xa càng tốt, hiển nhiên sẽ không chịu cùng phòng, thậm chí kể cả là đi cùng một lối.
Không đuổi hắn đi, nhưng lại không nói chuyện với hắn, rốt cuộc là đang nghĩ gì? Hắn vừa mân mê ngân châm, vừa trộm liếc nhìn y, thật sự là không hiểu nổi.
Trong nhóm đồng hành có người tán thưởng:
“Nước trà đồ ăn đều phải dùng ngân châm thử độc, Đường Tam công tử quả nhiên rất cẩn thận.”
Hắn rút ra ngân châm từ đĩa đồ ăn, cười chắp tay:
“Để Lý huynh chê cười rồi, chẳng qua chỉ là do thói quen.”
Thật ra người Đường Môn có thể chất đặc thù, căn bản không sợ độc dược, không cần dùng ngân châm thử độc. Nhưng sau sự cố xuân dược lần trước, trong lòng cả hai đều có khúc mắc, chuyến này hắn dứt khoát thử độc mọi thứ trước mặt mọi người để y yên tâm.

“Ta chưa từng hoài nghi ngươi hạ xuân dược trong đồ ăn.”
Sau đó, y lại cúi đầu bước nhanh về phía trước.
Đây là lần đầu tiên người nọ chủ động nói chuyện với hắn trong hai ngày qua. Dù sau đó y vẫn không hề nhìn hắn, cũng không nói thêm câu nào, hắn vẫn nhịn không được có chút lâng lâng, vì thế đêm nay lúc đẩy cửa đi ra, giọng hắn cũng thêm mấy phần nhẹ nhàng:
“Đêm nay ánh trăng đẹp hơn đêm qua, ta đi ra ngoài dạo một chút, Sở công tử cứ tự nhiên.”
Ngắm trăng tới ngắm trăng lui, mắc mệt hai bố này =))
Hi các cô!
Chắc các cô cũng biết t có chút ám ảnh về việc tái cơ cấu lại tủ quần áo, nước hoa và đồ makeup skincare của mình trong thời gian gần đây.
Cụ thể là nhiều thứ dẩm lên mua mua mua, xong về nhà lại ko xài đến mấy, rồi ngồi đấy nhìn mà tiếc tiền :))
Cụ thể là khi phát hiện ra những thứ đáng để đầu tư mua hàng xịn hẳn thì lại ngậm ngùi vì ko đủ tiền.
Để chữa cái bệnh mãn tính này t sẽ lập cái group trên Facebook để t và các cô cùng pass đồ cho nhau nhé.
Quan điểm là đồ phải ít xài và còn dùng tốt thì mới pass nhé.
Giá thì t ko nhất thiết đòi hỏi các cô phải pass rẻ đâu, nhưng thiết nghĩ là đã ko hay dùng đến thì hãy tự hỏi nếu giờ mình bỏ tiền ra mua thì mình sẵn sàng chi bao nhiêu cho món đó, rồi cân nhắc bán ở mức giá tầm tầm đó thôi nhé. Như thế thì pass mới nhanh được!
Còn nếu đã ko muốn cho đi nhanh thì có khi cô vẫn đang muốn giữ nó lại cho riêng mình đó 😉
Ai quan tâm vào link này join group cùng tôi nhé ☺️:
https://www.facebook.com/groups/185186354270689/?ref=share
Còn về việc order sản xuất tại nhà máy, đại khái là vì mục tiêu có hàng xịn, giá siêu tốt cho mọi người thôi, nhưng t cũng chưa biết liệu có khả thi không nữa. Vậy nên cái này để ngày mai t lại nói nha giờ mệt quá rùi TTTT.TTTT
3 màu son khuyên các cô nên có
1. Màu hồng cam đất (matte):
Hiệu ứng làm dày môi dù ánh màu tự nhiên như không thoa son
Vừa tây vừa cổ điển
Hợp làm má hồng, trông siêu tự nhiên luôn

2. Màu đỏ thiên cam (satin):
Hiện đại, đầy sức sống
Làm má hồng tạo cảm giác khoẻ khoắn, bừng sáng gương mặt
Phối với cả set đồ trắng tạo nên phong cách phóng khoáng và thanh lịch
Chống chỉ định khi da mặt đang sạm hoặc quầng thâm mắt quá xanh

3. Màu đỏ hồng đất (bóng nhẹ):
Trắng răng
Tôn da
Tự nhiên như không tô son
Trông hồn nhiên, trong trẻo, trẻ trung và dễ phối đồ hơn màu đỏ lạnh

Cô nào muốn t update thêm tên hãng và tên màu son trong hình thì comment nhé. Tại t cũng ko nhớ chính xác, đang ngồi trên xe bus ko mang thỏi nào theo để tra lại.

