>> Xem mục lục

   Ảnh vệ vốn đã làm bạn nhiều năm bỗng đột nhiên kề sát trong gang tấc, đầu óc Sở Đàm tức thì trống rỗng. Y sợ hãi trừng lớn mắt, ngửa đầu nhìn Tương Hạ. Trên mặt Tương Hạ một mảnh ửng đỏ, khóe mắt chau lên tràn đầy tình dục. Ánh mắt hắn nhìn Sở Đàm có thâm tình khó nhịn, có đau khổ xen lẫn.

     Tương Hạ một tay đè lại hai cổ tay y, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Sở Đàm. Hắn rũ mắt mỉm cười: “Tên ngươi là gì?”

     Sở Đàm liều chết giãy cũng giãy không ra, nghe hắn hỏi như vậy lập tức trong lòng càng tức giận không nén được, buột miệng mắng chửi: “Tục danh của Bản Vương… là Sở Đàm, buông cái tay càn rỡ của ngươi ra!”

     Sở Đàm chấn động cả người, mở to mắt ngơ ngác nhìn hắn.

     Hồi lâu sau, y há to miệng, nhất thời lại không nói nên lời. Sau gáy y bị Tương Hạ vừa hôn vừa cắn, vừa ôn nhu vừa cường thế. Từng cơn tê dại từ cổ lan tràn đến toàn thân. Sở Đàm bất giác nhíu mày, mặt mũi nóng bừng lên, toàn thân mềm nhũn, vật nhỏ giữa hai chân có chút khó nhịn.

     Đang giãy dụa lại phát hiển thân thể mình có biến hóa như vậy, Sở Đàm ngượng ngùng không chịu nổi, muốn giấu mặt vào trong chăn, nhưng như vậy cần cổ lại càng bại lộ không sót cái gì trước mắt Tương Hạ.

     Sở Đàm thăm dò hỏi hắn: “Ngươi ái mộ chủ tử của ngươi sao?”

     “Ta không dám.” Tương Hạ cúi người ôm Sở Đàm, hôn y, giọng nói trầm thấp mập mờ hỏi, “Ngươi rất giống người nọ, ngươi làm Sở Đàm của ta đi… Thuộc hạ nguyện ý vì Vương gia làm Ảnh vệ cả đời.”

     “Ngươi thanh tỉnh một chút cho bản vương !” Sở Đàm rốt cục giãy ra được một cái tay, không nói hai lời liền vả vào mặt Tương Hạ. Một tiếng bốp giòn tan, trên mặt Tương Hạ đỏ lét một mảng, Sở Đàm còn có chút hối hận mình dùng lực quá đà.

     Coi như say rượu nói lời thật lòng cũng được, thật ra trong lòng Sở Đàm cao hứng. Hiểu được tâm ý mà Tương Hạ giấu kín, nhưng y lại không muốn cùng hắn thật sự phát sinh cái gì vào lúc này. Chí ít… cũng phải chờ hắn tỉnh rượu, hai người nói rõ ràng đã, rồi mới tính chuyện khác.

     Nhỡ đâu hắn chỉ đangsay rượu loạn ngôn, tưởng mình là tiểu quan mà một đêm phong lưu, vậy chẳng phải là hiểu lầm mà cao hứng sao.

  Hắn nói là ái mộ, nhưng Sở Đàm càng thêm bất an. Thứ mình không có được bao lâu nay bỗng nhất thời đạt được, luôn khiến người ta khó mà tin nổi.

     Tương Hạ lại bị một bạt tai này làm cho đen mặt. Ánh mắt ôn nhu đột nhiên trở nên cường ngạnh. Hắn đè lại một chân Sở Đàm, cười lạnh: “Đừng rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt! Ta là Ảnh vệ trưởng của Trấn Nam Vương phủ, bao nhiêu mỹ nhân dâng lên miệng ta còn chưa thèm nếm, hôm nay chẳng qua là nể mặt Ninh nhị công tử, nếu không phải vì ngươi giống người nọ, ngươi cho rằng lão tử sẽ coi trọng ngươi chắc?”

     “Đau…” Sở Đàm nhíu mày thở hắt ra, cổ chân bị Tương Hạ nắm chặt lập tức đỏ lên năm dấu ngón tay, xương cốt cũng cảm giác như sắp bị vặn nát.

     “Biết đau thì nghe lời.” Tương Hạ không chờ nổi nữa liền giật phăng y phục của Sở Đàm ra, không đủ kiên nhẫn để cởi từng thứ một liền dứt khoát dùng răng xé rách, lột ra thân thể tiêm gầy bên trong mà ôm chặt vào trong ngực. Hắn hôn thật sâu xuống cổ y, cười lạnh:

     “Tiền bạc ăn mặc đều sẽ không bạc đãi ngươi, về sau ngươi chính là Sở Đàm của ta, mỗi ngày ta mở mắt đều phải nhìn thấy ngươi, huấn luyện trở về cũng phải thấy ngươi đầu tiên. Ta phải nhốt ngươi vào trong lồng, không được đi đâu hết.”

     Sở Đàm hoảng hốt lấy tay che đi thân thể của mình. Nghe tiếng Tương Hạ âm lãnh uy hiếp, lập tức trong lòng y sợ hãi. Sở Đàm rất ít khi sợ bất kỳ cái gì, bởi vì biết dù thế nào cũng có Tương Hạ thủ hộ ngay bên cạnh, không để cho mình gặp chuyện. Nhưng ngày hôm nay Tương Hạ mất khống chế, chút cảm giác an toàn còn sót lại cuối cùng của y cũng theo đó tan rã. Y kinh hãi đẩy Tương Hạ ra, liều mạng bò tới phía chân giường.

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Dưới gối Sở Đàm để một cây kéo vàng, suốt mười năm nay. Ban đầu là để đề phòng Tương Hạ phản chủ, nhưng dần dần lại trở thành một cách Sở Đàm tự trấn an bản thân. Y thường hay bừng tỉnh giữa đêm, sờ cây kéo vàng dưới gối mà nghĩ thầm, qua mấy năm nữa, ngày Tương Hạ rời đi, y còn sống cũng không để làm gì.

     Bởi ngay cả nếu y lặng lẽ chết đi trong phủ, cũng sẽ chẳng có ai để ý thấy, hoặc kể cả nếu có người phát hiện ra thì cùng lắm cũng chỉ cảm thán một câu đáng tiếc mà thôi.

     Có loại người như vậy, sống vô lo, vô thần, cũng vô nghĩa —— y chẳng qua là bị ép phải sinh ra, rồi lại thống khổ tịch mịch mà sống.

     Cái gì y cũng có, trừ người mình yêu.

     Tương Hạ yên lặng ôm y, hai tay bao lấy Sở Đàm đang co rúm run rẩy trong lồng ngực mình. Hắn từ từ vuốt khẽ lên tóc y, mí mắt rũ xuống, ban đầu là đau lòng, dần dần thành ra thất vọng.

     Mỗi lần hắn thử thăm dò Sở Đàm, hỏi y có phải là không nỡ hay không, chỉ cần y đáp một câu không nỡ, Tương Hạ có thể lập tức từ bỏ tất cả để cùng y một đời.

     Nhưng Sở Đàm chưa bao giờ trả lời hắn.

     Hắn không đoán được thiếu niên tuổi này trong lòng thường nghĩ cái gì, hay là Sở Đàm chẳng có gì mà không nỡ, giữa chủ tớ vốn cũng không nên có dây dưa thừa thãi này kia.

     Nhưng dù vậy, ba năm nữa hắn cũng sẽ không đi. Chủ tử còn chưa lớn lên, không ai bảo vệ y, chọc y cười, cuộc sống của y sẽ rất quạnh quẽ. Nhớ tới bộ dạng đứa nhỏ này đáng thương ngồi xổm ở cổng chờ mình, Tương Hạ biết cả một đời này hắn không buông được. Nhưng thứ càng khiến hắn dày vò hơn chính là những khát vọng dơ bẩn của mình đối với chủ tử.

     Đơn thuần như tờ giấy trắng, Sở Đàm ỷ lại vào hắn, tin tưởng hắn. Mà hắn lại có tâm tư khác.

     Sở Đàm ngủ thiếp đi trong lòng Tương Hạ, vẻ mặt mỏi mệt, có nhiệt độ cơ thể sưởi ấm khiến y tạm thời thả lỏng, tạm quên đi những phiền não.

     Tương Hạ nhìn vẻ mặt ngủ gật không chút phòng bị của người nọ, cúi đầu hôn một cái lên vầng trán lạnh lẽo kia.

     Cách biệt một trời một vực, như mây với bùn, một Ảnh vệ sao dám mảy may tơ tưởng gì tới người của Vương tộc. Nếu có thể cả đời làm cái bóng của y cũng là tốt lắm rồi.

     Tương Hạ chờ Sở Đàm ngủ hẳn, lặng lẽ ra khỏi phòng. Trong viện có hai ảnh vệ áo đen, một nam một nữ đang quỳ. Thu Thiền và Gian Quan chờ ngay ngoài cửa.

     “Trưởng quan, đã xử lý êm.” Thu Thiền thấp giọng bẩm báo.

     Tương Hạ gật đầu cười, “Khá lắm, kết quả là ai?”

     “Còn chưa rõ lắm, nhưng phía cháu họ Thái hậu đã thỏa hiệp.”

     “Vậy là tốt rồi.” Tương Hạ nhẹ nhàng thở hắt ra. Thái hậu có đứa cháu gái họ sang năm cập kê, nghe nói được chiều từ bé, thành ra tính tình mạnh mẽ ngang ngược. Sở Đàm lại thích thanh tịnh. Cô nương này mà gả vào Trấn Nam Vương phủ thì không biết sẽ giày vò Sở Đàm thành cái dạng gì.

     “Lão tử thiếu mỹ nhân sao? Không cần, kêu hắn giữ lấy mà hưởng.” Tương Hạ phất tay, “Có sức vắt óc nghĩ mấy chuyện này không bằng ngẫm lại xem làm sao dỗ chủ tử vui vẻ.”

     “… Vâng.”

     Thời gian vẫn bình lặng trôi như cũ, Tương Hạ ngày ngày theo dõi đám hộ vệ thao luyện, thời gian nhàn rỗi để mặt dày mày dạn quấy rối Sở Đàm cũng ít dần.

     Mãi tới khi thánh chỉ ban hôn đến tay Sở Đàm.

     Sở Đàm lẳng lặng quỳ, nghe xong thánh chỉ liền dâng hai tay tiếp nhận, bình tĩnh hữu lễ, không chút nào lộ ra cảm xúc trong lòng.

     Thật ra y cũng không có cảm xúc gì. Cuộc đời mặc cho kẻ khác định đoạt thì kết cục chính là như thế này, y biết, cũng không quan tâm, chỉ coi như tiếp nhận một cô nương xa lạ vào phủ ở. Dù sao y đã không có hi vọng gì, thì lúc mất đi hi vọng cũng chỉ nhẹ nhàng vậy thôi.

     Trên mặt Tương Hạ mang ý cười nhẹ nhõm, một gối quỳ xuống bên người Sở Đàm, vuốt cằm nói : “Chúc mừng vương gia.”

     Sở Đàm đặt thánh chỉ lên bàn trà, hững hờ hỏi: “Người này từ đâu tới.”

     “Là nhị tiểu thư của Hộ Quốc Công phủ, Vân Đình tiểu thư. Cầm kỳ thi họa mọi đều tinh thông, còn rất có học thức, ôn nhu rộng lượng, rất xứng với ngài.”

     Sở Đàm ngước mắt nhìn Tương Hạ: “Nàng cao bao nhiêu.”

     “Hả?” Một câu hỏi khiến mấy lời đã thuộc kỹ của Tương Hạ đều nghẹn trở về, chần chờ hồi lâu mới dám nói, “À… Vậy, vậy chắc là như liễu rủ trong gió, như chim non nép vào người…”

     “Bản vương thích người phải cao hơn ta.” Sở Đàm liếc mắt nhìn hắn.

     Nụ cười trên mặt Tương Hạ liền sượng trân.

     “Tốt nhất là cánh tay phải như ngươi, có cơ bắp, không thể quá mảnh mai, chân với hông cũng vậy.” Sở Đàm một tay chống má, một tay huơ huơ, “Nếu không thì làm sao ôm được bản vương.”

     “… A.” Tương Hạ đột nhiên cảm thấy trái tim của mình có chút bất ổn.

     “Lui xuống đi, để bản vương yên tĩnh một hồi.” Sở Đàm phất tay. Tương Hạ đành bất đắc dĩ cáo lui.

     “Vân gia Nhị tiểu thư…” Sở Đàm lại cầm thánh chỉ lên nhìn qua hai lần, nhàm chán vuốt ve gấm lụa.

     “Liên Giác.” Y bỗng mở miệng kêu lên.

     “Có thuộc hạ.” Liên Giác tức thì xuất hiện, cúi đầu chờ lệnh.

     “Thay ta đi kinh thành đi một chuyến.” Sở Đàm tiện tay ném thánh chỉ, vẫy Liên Giác tới gần, dán sát vào bên tai nói nhỏ vài câu.

     Liên Giác sắc mặt trắng bệch: “Vương gia! Việc này quá lớn, xin hãy nghĩ lại đi ạ…”

     “Nhanh lên.” Sở Đàm đứng dậy về phòng ngủ.

     Tương Hạ cũng là không đi, chỉ im lặng ngồi xổm trên mái nhà phòng ngủ của Sở Đàm, nhìn trời nhập nhoạng tối, nhìn ngọn liễu phất phơ cắt vụn ánh trăng.

     Trên mái nhà lại có thêm một nữ nhân. Thu Thiền đặt xuống hai chung rượu, giao cho Tương Hạ: “Mời ngài.”

     “Đặt ở đấy đi.” Tương Hạ nhìn thoáng qua, không nhúc nhích.

     “Ừm.” Thu Thiền lạnh lùng một tiếng, “Ninh nhị công tử nói, đêm nay sẽ đưa mỹ nhân đó tới cửa cho ngài.”

     Tương Hạ trầm mặc hồi lâu, nhếch mép cười: “Được. Vừa vặn hôm nay lão tử tâm trạng đang tốt. Ngươi thay ta canh đến sáng, ta mệt mỏi, về trước.”

     “Vâng.”

     Tương Hạ thấy bóng đêm đã sâu, nến trong phòng Sở Đàm đã tắt, liền xách chung rượu nhảy xuống, đứng lặng thật lâu trước cửa Sở Đàm, trong lòng ngũ vị tạp trần.

     Rốt cục, chủ tử của ta đã lớn, sẽ thành gia thất.

     Hắn vui mừng cười cười, xoay người rời đi.

     Thu Thiền ngồi trên mái nhà, lạnh lùng nhìn Tương Hạ rời đi. Bóng lưng cô đơn tịch mịch, chẳng còn vẻ sắc bén gai góc lúc trước, dáng dấp đã từng kiệt ngạo, lúc này chỉ còn lại vẻ ôn nhu.

     Nàng lẳng lặng canh gác Sở Đàm.

     Đợi tới nửa đêm, trong phòng ngủ truyền đến tiếng ho khan. Thu Thiền nhanh chóng vọt vào phòng Sở Đàm, thắp nến, rót chén nước ấm. Y dụi mắt uống, hơi thanh tỉnh một chút mới thấy kẻ đứng bên người là Thu Thiền, liền hơi kinh ngạc: “Tương Hạ không ở đây sao?”

     “Đã về phòng uống rượu.” Thu Thiền nói tường tận, “Hôm nay trưởng quan tâm trạng không tốt.”

     “Uống rượu?” Sở Đàm lập tức mở to mắt, lông mày nhíu chặt, “Từ khi nào có thói quen xấu như vậy?”

     Thu Thiền lẳng lặng chờ Sở Đàm uống nước xong, cũng không nói gì thêm.

     “Bản vương phải tìm hắn nói chuyện.” Sở Đàm mặc thêm y phục, vội vàng tới phòng Tương Hạ.

     Tương Hạ tựa vào thư án, sớm đã uống đến mức không biết trời trăng gì nữa. Trên bàn dưới đất tán loạn bình rượu, mùi rượu đầy phòng. Hắn nắm chặt hai con hạc giấy kia, đã kẹp trong sách quá lâu, màu giấy đã ngả vàng, không còn đẹp mắt như lúc đầu. Tương Hạ vẫn một mực giữ lại.

     Lúc trước vương gia thường ban thưởng đồ cho hắn, nhưng chỉ có cái này là y tự mình làm, làm để tặng hắn.

     Tương Hạ dụi dụi mắt, uống quá nhiều, nhìn không rõ đồ vật, nhìn cái gì cũng ra mấy cái bóng.

     Cửa phòng bị đẩy ra, Sở Đàm nhăn mặt đi vào, giật phăng bầu rượu trong tay Tương Hạ, lạnh lùng cúi đầu hỏi: “Ngươi đang làm gì đây?”

     Tương Hạ chậm rãi giương mắt. Thấy tiểu mỹ nhân trước mặt, hắn sửng sốt một chút, liềnđưa tay qua ôm.

     “Ninh nhị công tử thật có mắt nhìn.” Tương Hạ mập mờ cười, “Biết ta thích dạng này.”

     “Ninh cái gì?…” Sở Đàm còn chưa kịp nói xong, chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, bị Tương Hạ ôm eo khiêng lên vai, hung hăng ném lên giường. Y chưa kịp phản ứng, Tương Hạ đã đè hai tay y, cả người đè lên.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Sở Đàm nghẹn ngào, im lặng ôm chặt cổ Tương Hạ. Y cọ nước mắt lên bả vai hắn. Thân thể từ từ bị ôm lấy, sau lưng có bàn tay nhẹ nhàng vỗ về. Sở Đàm như đứa nhỏ được an ủi, khóc càng thương tâm hơn.

“Được rồi…” Tương Hạ một tay ôm y, một tay xoa lưng y, động viên, “Vương gia thiệt thòi rồi.”

Sở Đàm không nói gì, cũng không nói được gì. Y hưởng sự cao sang nhàn nhã của vương tộc, đổi lại cũng phải trả giá thật lớn. Cô độc, u buồn y đều đáng phải nhận.

Tương Hạ đau lòng ôm thật chặt Sở Đàm, đôi môi cọ lên đỉnh đầu y, nhỏ giọng nói: “Đừng khổ sở, còn có ta ở đây.”

“Lại thêm một tuổi,” Sở Đàm đứt quãng nói, “Vậy qua một năm nữa… Ngươi sẽ phải đi.”

“Làm sao mà phải đi? Tiểu chủ nhân nhà chúng ta còn chưa lớn, thuộc hạ sao có thể không quản ngài.”

“Ta nói Nhược Quán trả lại tự do cho ngươi.. Chỉ cần làm việc ba năm…”

“Bên ngoài lạnh lắm,” Tương Hạ giữ gáy y, ôm thân thể cứng ngắc của y càng chặt hơn. Ngón tay thô ráp lau đi giọt nước mắt trên hai má Sở Đàm, “Vào nhà rồi lại nói, không khóc nữa.”

“…”

Sở Đàm rất muốn nói không nỡ, quả thật cũng không nỡ. Nhưng y không đành lòng bắt Tương Hạ cả đời cùng mình chịu đựng trong lao tù này. Người tốt như hắn vốn nên được tới những nơi rộng lớn hơn.

Từ nhỏ đến giờ, chỉ cần y nói ra yêu cầu gì, dù vô lý đến đâu, Tương Hạ đều dụng tâm làm, nghĩ mọi biện pháp chỉ để y nở nụ cười. Y biết, một khi nói “Không nỡ”, Tương Hạ nhất định sẽ không ngỗ nghịch, cả đời cùng y chết già ở nơi vắng vẻ này.

Sở Đàm lắc đầu, nhào vào lòng Tương Hạ, lệ rơi đầy mặt cũng không nói gì. Y chưa từng tự hỏi Tương Hạ nghĩ gì, bởi vì Tương Hạ sẽ luôn nói những lời nhằm dỗ y vui vẻ, chưa bao giờ nói lời thật lòng.

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Thoáng cái đã tới Tết.

     Ngoài phủ pháo nổ tưng bừng, ánh lửa chập chờn, trong phủ lại tĩnh mịch thưa vắng. Ngày tết, đám nha hoàn và hậu vệ đều được nghỉ, dù sao cũng chẳng có mấy người cần được hầu hạ.

     Sở Đàm một mình ngồi trong phòng, chẳng hề để ý tới huyên náo ngoài kia. Y ngẩn người nhìn thứ đồ vật sặc sỡ duy nhất trong phòng – bức tranh tết đã mua ngày đó ở chợ phiên y dạo cùng Tương Hạ.

     Cửa gỗ gõ vang, Tương Hạ bưng bát sủi cảo đẩy cửa vào.

     “Vương gia, vẻ mặt gì thế này?” Tương Hạ gắp một miếng sủi cảo trông lành lặn nhất, thổi thổi rồi đưa đến bên miệng Sở Đàm, “Cuối năm, ăn sủi cảo cho có không khí nào.”

     “…”

     “Thật ra thuộc hạ làm sáu mươi sáu cái, sau đó, nhưng đằng nào cũng chỉ có một bát nên đổ hết vào chung một nồi, cuối cùng thành ra thế này… ta cứu vớt được mấy miếng sống sót, cho ngài cả đấy.”

     Sở Đàm nhịn không được mím môi cười, há mồm cắn một miếng.

     Bề ngoài chẳng ra sao cả, nhưng hương vị không tính khó ăn.

     Tương Hạ liên tiếp đút cho Sở Đàm mấy cái, y khoát tay : “No rồi.”

     “Ngài không vui vẻ.” Tương Hạ đặt chén đũa sang một bên, nghiêng đầu nhìn y: “Vậy để ta cho ngài xem trò này nhé, sở trường của ta đấy.”

     “…” Sở Đàm hừ cười, “Ngươi thật phiền.”

     “Đến đây nào vương gia.” Tương Hạ từ trong ngực móc ra một xấp giấy, lắc lắc trước mắt y, “Cái này ta nghiên cứu mấy ngày trời.”

     Sở Đàm thực sự quá rảnh, cũng có chút hiếu kì, liền khoác thêm áo lông theo hắn ra ngoài.

     Tương Hạ tung ra xấp giấy trong tay, thổi phù. Thoắt cái đã nên hình chiếc đèn lồng. Tương Hạ châm lửa, đèn lồng từ từ bay lên.

     Sườn mặt Sở Đàm phủ lên ánh sáng ấm áp nhu hòa. Y nhìn thứ này, đưa tay sờ sờ, vô tình chạm vào tay Tương Hạ.

     “Món đồ chơi này gọi là đèn Khổng Minh. Vì sao gọi là đèn Khổng Minh? Thuộc hạ suy nghĩ mấy ngày mới ngộ ra, có lẽ người phát minh ra thứ này tên là Khổng Minh, sau đó có một vị đại sư này, hắn… Thuộc hạ bịa không nổi nữa, vương gia.”

     Tương Hạ ném cho Sở Đàm một cây bút lông, nói, “Thứ này rất linh, ngài viết điều ước lên bên đó đi, thuộc hạ viết bên này. Chúng ta không thể nhìn trộm của nhau đâu đấy. Mau viết đi kẻo lát nữa cháy hết mất.”

     Sở Đàm cảm thấy mới lạ, cầm bút viết hai chữ lên mặt giấy mỏng.

     Tương Hạ.

     Nếu đã là điều ước, tham lam một chút chắc cũng không sao…

     “Ngài viết cái gì đó?” Tương Hạ đảo mắt muốn ghé lại gần nhìn.

     “Không liên quan gì tới ngươi.” Sở Sở ĐàmĐàm đẩy mặt hắn ra xa.

     Hai người từ từ thả tay ra. Đèn lồng chậm rãi bay lên giữa khoảng trời của Vương phủ. Sở Đàm nhón chân lên cũng không thấy rõ, bên này đèn viết chữ Tương Hạ, bên kia viết chữ Sở Đàm.

     Khuôn mặt lạnh nhạt của y trở nên nhu hòa không ít, quay người muốn về. Tương Hạ vô thức đứng sau lưng nhìn theo, bỗng nhiên xốc nách y, nhấc bổng lên.

     Dưới ánh trăng và ánh lửa dập dìu bên ngoài, trên mặt Sở Đàm như phủ một tầng hào quang ấm áp.

     Y sinh ra vốn đã đẹp, lại muốn gì được nấy, có vinh hoa có địa vị, còn có cả sự cô độc.

     “Tiểu chủ tử lại thêm một tuổi.” Tương Hạ nghiêng đầu nhếch miệng, nhìn vào đôi mắt trong trẻo của y.

     Sở Đàm giật giật khóe miệng, muốn cười, cuối cùng lại chỉ mím môi, nhào vào lòng Tương Hạ, ôm cổ hắn mà khóc.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

Trần Tục không hỏi cha nuôi là ai, Lộc Miên liền đi tắm trước.

     Trần Tục vừa nằm xuống thì cậu chạy ra hỏi, “Anh Trần, muốn mở nước nóng phải làm thế nào ạ?”

Không phải Lộc Miên được nuông chiều từ bé, mà là trước kia nhà cậu căn bản không có máy nước nóng, về nhà Nghiêm Hành mới bắt đầu có để dùng, nhưng đều là do bảo mẫu hoặc Nghiêm Hành bật trước cho.

     Trần Tục không biết vẻ mặt mình lúc này như thế nào, nhưng vẫn dẫn cậu vào toilet hướng dẫn, bụng nghĩ thầm, thật đúng là cậu ấm. “Cái này gạt bên trái là nước lạnh, bên phải là nước nóng.”

Lộc Miên nhẹ gật đầu, Trần Tục cúi nhìn Lộc Miên, lại nói, “Tắm xong ko cần tắt công tắc, lát nữa anh vào tắt.”

     Lộc Miên đang tắm rửa thì điện thoại của cậu ở bên ngoài rung không ngừng, Trần Tục không có ý định làm người tốt mà nghe giúp cậu, chỉ mặc kệ điện thoại sáng lại tắt. Lộc Miên ra hắn mới nói, “Nãy giờ có ai gọi cho em đấy.”

Nói xong hắn liền đi vào phòng tắm. Lộc Miên cảm ơn rồi gọi lại. Bên kia lập tức bắt máy.

“Cha nuôi.”

Lại là cha nuôi, đoạn sau Trần Tục không nghe thấy, lẳng lặng vào phòng tắm. Tắm xong đi ra, hắn nghe thấy Lộc Miên đang hổn hển quát vào điện thoại, so với tức giận thì nói đúng ra là giống như đang làm nũng.

Lộc Miên không chú ý tới Trần Tục đã ra, hoàn toàn tập trung vào nghe điện thoại. Nghiêm Hành nói, “Đang nghe đang nghe, sao đột nhiên lại nóng vậy? Vật nhỏ, ngoan, về sau cha nuôi sẽ luôn thương lượng trước với con.”

Trần Tục nghe không được Nghiêm Hành nói gì, nhưng mắt thấy Lộc Miên rất nhanh đã bị “vuốt lông”, bộ dáng hầm hè mới rồi đã biến mất tăm. Cậu ôm gấu bông ngoan ngoãn lăn ra giường.

     Hôm nay Lộc Miên lần đầu qua đêm ở trường. Nghiêm Hành không yên lòng, mới gọi mấy cuộc không thấy cậu bắt máy đã súyt kêu Tiểu Lý liên hệ chủ nhiệm lớp.

“Sao mãi mới nghe máy?”

Lộc Miên nằm bẹp trên giường, “Vừa nãy đang tắm! Cha nuôi đang làm gì?”

Nghiêm Hành đang bận, nhưng hắn tranh thủ lúc Lộc Miên chưa ngủ để gọi cho cậu.

     “Đang về khách sạn. Bảo bối ở ký túc xá đã quen chưa? Bạn cùng phòng ổn chứ?”

Lộc Miên ôm gấu – dù ngoài miệng nói không thích, nhưng mấy ngày nay lúc nào ngủ trưa cũng ôm.

“Rất tốt ạ, đàn anh cùng phòng cũng rất tốt, còn giúp con mở nước nóng.”

Đàn anh? Nghiêm Hành rất để ý xưng hô thế này, Lộc Miên ban đầu gọi hắn là chú, sao đến lượt người khác đã gọi đàn anh ngay được? Giám đốc Nghiêm thật sự không cần mặt mũi, người đâu đã sắp ba mươi rồi còn muốn so đo chuyện xưng hô với một nhóc trung học!

     “Lộc Miên?”

     Nghe tiếng Trần Tục gọi, cậu mới nhận ra Trần Tục đã đi ra, liền nhỏ tiếng bớt, “Cha nuôi, con đi ngủ đây.”

Bên kia nói gì Trần Tục nghe không rõ, chỉ thấy Lộc Miên cười hì hì mắng một tiếng “Biến thái!” rồi cúp máy.

     Trần Tục cảm thấy có chút kỳ quái. Loại cảm giác này rất khó tả. Lộc Miên tưởng mình nghe điện thoại làm ồn đến Trần Tục, liền hỏi, “Anh Trần, có phải em làm ồn quá không?”

Trần Tục lắc đầu, “Vừa rồi là cha nuôi em gọi sao?”

Lộc Miên đáp, “Đúng vậy.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nếu là kẻ khác đưa ra điều kiện như vậy, Lộc Miên chắc chắn sẽ thấy thật biến thái, nhưng nếu là Nghiêm Hành, cậu lại cảm thấy cũng không sao, cậu rất thích Nghiêm Hành hôn mình, càng hôn càng dễ chịu, thậm chí càng có chút chờ mong, nhưng cũng vẫn có chút sợ hãi. Cậu không thể nói rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì. Cậu chỉ biết, nếu đó là Nghiêm Hành thì bản thân không thấy có gì chán ghét.

     Lộc Miên suy nghĩ một chút, liền cò kè mặc cả, “Vậy những ngày cha nuôi không về nhà buổi tối thì con có thể ở lại trường học chứ?”

Nghiêm Hành rất muốn giam Lộc Miên lại, nhưng hắn biết cậu không phải thú cưng mà là một con người có cảm xúc và cần được xã giao. Trong lòng ngàn vạn lần không muốn nhưng hắn vẫn đồng ý. Lộc Miên ôm Nghiêm Hành, dùng sức hôn một cái, “Cha nuôi là tốt nhất.”

     Nghiêm Hành quả thực đối xử đặc biệt với Lộc Miên, nhưng hắn vẫn là một tay thương nhân. Vừa thương lượng điều kiện xong hắn liền muốn thực hành ngay, đưa tay cởi quần áo của Lộc Miên. Cậu “Ô” một tiếng, xấu hổ tự che mắt mình.

     Nghiêm Hành từ trán bắt đầu hôn cậu. Môi hắn càng lướt xuống dưới, Lộc Miên càng phát run. Cậu chưa từng biết cơ thể mình lại nhạy cảm như vậy, che mắt không dám nhìn. Nghiêm Hành lại thấy rõ ràng, toàn thân Lộc Miên đỏ ửng lên, khẽ run rẩy.

     Hắn liếm một chút lên cổ cậu, chậm rãi lướt xuống. Nhìn hai nhũ tiêm đỏ thắm, hắn ngậm lấy một hơi. Tiếng nước bọt chậc chậc vang lên, Lộc Miên run run rẩy rẩy gọi cha nuôi, hai chân đạp loạn dưới thân hắn. Nghiêm Hành ép chân cậu xuống, đột nhiên cảm giác được có cái gì chọt vào mình, cúi đầu đã thấy cậu nhỏ của Miên Miên ngóc dậy.

     Lộc Miên muốn che mắt mình, nhưng cảm thấy phía dưới có biến, lại muốn đưa tay che phía dưới. Nghiêm Hành nói, “Còn chưa xong hết đâu, lần sau phải bù lại, còn phải tính thêm lãi. Hôm nay cha nuôi giúp con xử lý trước đã.” Nói đoạn hắn trực tiếp ôm cậu vào phòng tắm.

     Hôm sau tỉnh dậy, Lộc Miên chui vào phòng tắm rửa mặt. Thấy cổ mình có vết đỏ, cậu cởi quần áo ra xem. Bên dưới xương quai xanh có càng nhiều vết đỏ, tất cả đều là do Nghiêm Hành hôn mà ra… Nhìn chính mình trong gương phừng phừng hai má, cậu vội vàng mặc lại đồ rồi đi ra.

     Hôm nay Nghiêm Hành dậy muộn hơn, vẫn đang nằm trên giường. Nhìn cậu đeo cặp sách chuẩn bị đi học, Nghiêm Hành vẫy tay, “Lại đây.”

Lộc Miên quỳ gối xuống đất, ghé mặt vào bên giường, “Sao vậy?”

Nghiêm Hành rõ ràng chưa tỉnh ngủ, nói một câu khiến Lộc Miên đỏ cả mặt, “Hôn cha nuôi rồi đi.”

Lộc Miên nghĩ đến đêm qua mình có phản ứng, sáng nay lại vừa mới thấy dấu hôn khắp trên người, vốn đã xấu hổ lại càng thêm xấu hổ, giờ Nghiêm Hành lại còn ăn nói linh tinh! Cậu liền tiến tới, cắn một cái lên tai hắn, cắn xong bỏ chạy. Nghiêm Hành đau hừ một tiếng, nhóc con đã chạy mất dạng.

     Hôm nay Tiểu Lý đến tìm giáo viên chủ nhiệm, nói rõ mọi yêu cầu về ký túc xá, còn nói Lộc Miên thường chỉ ở trường buổi trưa, lúc nào sếp Nghiêm không về nhà thì cậu mới ở trường qua đêm. Hiện giờ chỉ còn khu ký túc xá của học sinh lớp 12 là còn trống phòng, mà điều kiện cũng tốt, Lộc Miên liền chọn một phòng.

     Trần Tục trở lại ký túc xá, không thấy ai nhưng giường sát vách đã kín đồ đạc mới chuyển đến. Dù chủ nhiệm lớp đã nói trước cho hắn rằng có vị thiếu gia nhà giàu muốn chuyển vào ở, kêu hắn chiếu cố một chút, nhưng Trần Tục không ngờ cậu này được chiều tới vậy – người khác trọ ở trường, cùng lắm là thêm cái chăn bông riêng, bột giặt và chút đồ vật thường ngày, nhưng cậu này thế mà có cả cái tủ lạnh cỡ nhỏ, đồ ăn vặt nhét tràn đây, đồ chơi cũng đầy giường, còn có cả gấu bông. Thật không biết là một học sinh cấp ba đến trọ hay là bé gái đi nhà trẻ!

     Trần Tục mặc dù trong lòng khinh bỉ, nhưng không tiện nói gì, chỉ lăn lên giường ngủ trưa. Vừa nhắm mắt lại đã nghe được tiếng mở cửa, chắc là vị thiếu gia kia về, hắn hé mắt ra nhìn thoáng qua.

Thân hình không cao lắm, bộ dáng rất đáng yêu.

Thấy hắn đang ngủ, Lộc Miên do dự một chút xem có nên chào hỏi không, cuối cùng chỉ nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường của mình. Cậu không tiện phát rồ, nhưng nhìn đống đồ chơi mũm mĩm phấn hồng cùng gấu bông trên giường, trong lòng cậu mạnh mẽ mắng Nghiêm Hành một lần, lại nằm sấp xuống nhắn cái tin, “Từ giờ trở đi không muốn nói chuyện với cha nuôi!”

     Nghiêm Hành thấy vậy, đang định hỏi xem có chuyện gì, Lộc Miên lại nhắn, “Không được trả lời tin nhắn, cũng không được gọi sang đây.”

Nghiêm Hành suy tư một chút, lúc này mà gọi liệu Lộc Miên có tức giận hay không. Cuối cùng hắn nhịn, chờ buổi tối về nhà lại đi hỏi chuyện tiểu tổ tông này.

     Lộc Miên ngủ dậy thì Trần Tục đã ra ngoài. Buổi tối cậu không đến, Trần Tục đoán là về nhà. Liên tiếp vài ngày sau cậu cũng chỉ đến ngủ trưa, hai người chưa có cơ hội nói chuyện. Mãi tới tuần thứ hai, Nghiêm Hành đi công tác, Lộc Miên mới chạy tới trọ ở trường.

     Thấy Lộc Miên, Trần Tục còn sửng sốt một chút. Cậu nói, “Em chào anh. Em là Lộc Miên.”

Trần Tục nghe cậu gọi “anh” mà không biết đáp làm sao. Ngay từ đầu chủ nhiệm nói sẽ có một cậu thiếu gia nhà giàu dọn vào, Trần Tục đã có ấn tượng không tốt đẹp gì, được chiều từ bé thì chắc không dễ ở chung. Nhưng mấy ngày nay Lộc Miên đều yên lặng, hôm nay mở miệng câu đầu tiên đã ngoan ngoãn gọi anh, Trần Tục cảm thấy có lẽ mình quá thành kiến rồi.

     Hắn trả lời, “Xin chào, anh là Trần Tục.”

Lộc Miên hỏi, “Ở ký túc xá trực nhật thế nào ạ?”

Lộc Miên đã hỏi bạn cùng lớp, bọn họ nói trọ ở trường là phải chia nhau trực nhật. Trần Tục khó hiểu nói, “Em không biết sao? Ngày nào cũng có người đến quét dọn, không phải là người nhà em gọi tới sao?”

     Từ ngày Lộc Miên bắt đầu vào ngủ trưa, mỗi ngày đều có người đến quét dọn, Trần Tục tưởng rằng Lộc Miên gọi tới. Nghe điệu bộ này thì rõ ràng cậu cũng không biết. Lộc Miên mím môi, “Chắc là cha nuôi em gọi tới.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành nói vậy nhưng cũng chẳng trở về sớm. 4 ngày sau đó hắn vẫn chỉ có thể tranh thủ gọi điện về trước khi Lộc Miên đi ngủ.

     Rốt cục xử lý xong công chuyện, Nghiêm Hành mới hộc tốc trở về. Hắn không nói cho Lộc Miên biết trước mình sẽ về hôm nay, mà chỉ lặng lẽ tới trường đón cậu.

     Đứng bên cạnh xe của mình, hắn nhìn từng tốp học sinh cấp ba tan học. Mãi mới thấy Lộc Miên khoan thai đi ra khỏi lớp cùng vài bạn học.

     “Lộc Miên, đó có phải cha nuôi cậu không thế?”

Lộc Miên nhìn sang hướng bạn mình chỉ, sau đó…

     Còn chưa kịp chào bạn, cậu đã chạy vụt đến chỗ Nghiêm Hành, “Cha nuôi!”

Nhìn Lộc Miên chạy về phía mình, Nghiêm Hành dang hay tay ra. Lộc Miên hưng phấn như là một con cún đã lâu không được gặp chủ nhân, nhào vào lòng Nghiêm Hành, khiến hắn lảo đảo một cái.

     Lộc Miên vừa ngẩng đầu đã được cha nuôi nhấc bổng lên khỏi mặt đất, “Cha nuôi sao lại tới đây.”

Lộc Miên giống như vừa lao vào tim hắn. Tách ra mấy ngày, kẻ chưa từng biết nhớ nhung là gì như Nghiêm Hành lại lần đầu tiên trong đời có cảm giác muốn cất Lộc Miên vào trong túi, đi đâu cũng mang theo, “Cha nuôi về sớm nên tới đón.”

     Hai người bạn vừa nãy của cậu tiến lên chào hỏi. Lộc Miên nhớ ra có bạn bè ở đây liền muốn xuống. Nghiêm Hành lúc này mới buông cậu ra.

     Lúc lên xe, Nghiêm Hành ôm Lộc Miên vào lòng, thủ thỉ bên tai, “Có nhớ cha nuôi không?”

Khoảng cách quá gần, Lộc Miên cảm thấy lỗ tai nhồn nhột một chút, nhịn không được ngửa ra sau, tựa lên chỗ ngồi. Nghiêm Hành không thấy Lộc Miên trả lời, cũng dán sát theo, cụng trán với cậu, che hết tầm nhìn của Lộc Miên rồi lại hỏi một lần, “Vẫn chưa trả lời cha nuôi?”

     Lộc Miên ngước mắt nhìn Nghiêm Hành, “Có nhớ.” Nói đoạn cậu ôm cổ hắn.

Hai người cách nhau quá gần, Nghiêm Hành cảm thấy bờ môi Lộc Miên như đang hấp dẫn hắn vậy. Mấy lần hắn nghĩ từ từ tiến đến cái con mẹ nó, trước tiên cứ chiếm lấy Lộc Miên đã rồi nói tiếp. Chính hắn cũng không ngờ mình còn có thể nhịn đến nước này… quả thực là nghẹn sắp chết rồi! Hắn nói, “Chỉ nói nhớ cha nuôi, không chứng minh sao?”

     Chứng minh? Lộc Miên cảm thấy mình nghe hiểu được ý của cha nuôi. Hai người lúc này đã kề sát như vậy, làm sao để thân mật hơn? Lộc Miên ma xui quỷ khiến hôn một cái ngoài miệng hắn. Nghiêm Hành cũng không ngờ Lộc Miên sẽ trực tiếp hôn mình, trong lòng mừng rỡ như điên. Cậu chỉ mới chạm nhẹ một cái đã rời đi, Nghiêm Hành sao có thể cứ như vậy bỏ qua? Hắn bế Lộc Miên ngồi lên đùi mình, cùng cậu đối diện nhau.

     “Qua loa vậy thôi sao?” Nghiêm Hành làm bộ không hài lòng. Lộc Miên chống tay lên đùi hắn, nhích lại gần hơn, “Qua loa đâu mà qua loa?”

Nói đoạn cậu lại kề môi lên môi hắn, nhưng không biết phải làm thế nào mới tính là không qua loa nên cậu không nhúc nhích nữa. Nghiêm Hành nhìn cậu, cậu cũng nhìn hắn.

     Lộc Miên cảm thấy có lẽ vậy là đủ lâu rồi, đang chuẩn bị đứng dậy thì Nghiêm Hành đột nhiên đè gáy cậu lại. Lộc Miên mở to mắt nhìn, còn chưa biết hắn định làm gì thì đã cảm giác được đầu lưỡi hắn vươn ra liếm lên môi mình. Lộc Miên không biết nên cử động hay không, nhưng Nghiêm Hành làm môi cậu nhột quá, cậu nhịn không được liếm môi một cái.

     Đầu lưỡi chạm vào nhau, Nghiêm Hành đột nhiên bất động, chỉ hé miệng chờ đợi. Lộc Miên ngồi dịch lên một chút, càng kề sát vào cha nuôi, còn giả bộ cắn môi hắn. Nghiêm Hành cười khẽ một tiếng, mặc cho Lộc Miên đá lưỡi lung tung trong miệng mình. Lộc Miên cảm thấy như lại bị cha nuôi chế giễu liền muốn trả đũa, câu lấy đầu lưỡi hắn rồi cắn. Nghiêm Hành cũng không tránh, chỉ ôm cậu càng chặt hơn.

     Lộc Miên không có kinh nghiệm hôn môi, căn bản chẳng hề có kỹ xảo gì đáng nói. Nhưng Nghiêm Hành bị cậu hôn tới mức cứng ngắc. Nếu không phải đang ở trên xe, hắn thật sự không biết mình có thể nhịn tiếp nổi hay không.

     Lộc Miên mỏi miệng rồi, cũng không biết dùng mũi lấy hơi mà hô hấp, bắt đầu thở hổn hển, nước bọt cũng ứa ra. Lộc Miên buông cha nuôi ra, nhìn môi hắn bị mình gặm cho đầy nước bọt và dấu răng.

     Nghiêm Hành đưa tay lau khóe miệng cậu. Không khí trong xe quá khác thường, cảm giác không như những lần trước cùng cha nuôi một chỗ. Như có thứ gì cuộn lên trong ngực cậu, Lộc Miên lúc này mới phát giác tiếng tim mình bịch bịch đập mạnh, trên mặt cũng càng lúc càng nóng, quá khó xử. Nghiêm Hành nãy giờ không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cậu, nhìn đến nỗi đầu óc cậu chết máy.

     Đưa tay che mắt Nghiêm Hành, cậu vừa bực tức nói, “Không được nhìn.”

Cậu vùi đầu vào vai hắn, Nghiêm Hành biết Lộc Miên xấu hổ, cầm tay cậu, “Không nhìn không nhìn.”

     Tiểu Lý nghe là biết phía sau đang làm gì, nhưng anh ta có một kỹ năng đặc biệt – tự hoá thân thành thùng rác, dù Nghiêm Hành ở phía sau làm gì thì anh ta cũng đều có thể giả vờ như không biết, chỉ chuyên tâm lái xe.

     Về đến nhà Nghiêm Hành trực tiếp ôm người lên lầu, Lộc Miên còn dúi mặt vào vai hắn không chịu ngẩng lên. Hắn cũng không ép buộc cậu, thuận thế ôm cậu cùng lăn ra giường. Một hồi lâu sau, Lộc Miên mới mở miệng, “Nặng chết mất, cha nuôi tránh ra đi.”

Lộc Miên không chịu xuống lầu, lúc này nhìn ai cậu cũng thấy ngượng, hai người ăn cơm trong phòng.

     Nghiêm Hành cũng không về thư phòng làm việc, đi ngủ cũng không về phòng mình, chỉ ở lỳ trong phòng Lộc Miên. Cậu làm bài tập, hắn ngồi một bên xem văn kiện, Lộc Miên viết xong, hai người lần lượt tắm rửa rồi cùng nằm vật xuống giường.

     Lộc Miên nằm úp trên giường, hai chân quơ trái quơ phải. Nghiêm Hành đưa tay vén áo cậu lên khiến Lộc Miên giật mình, “Cha nuôi làm gì vậy!”

“Để cha nuôi nhìn xem trên lưng khỏi chưa?”

“Sắp khỏi rồi.”

Nghiêm Hành liền đưa tay cởi từng cúc áo trước ngực cậu. Vết bỏng nắng trên lưng Lộc Miên đã khá hơn nhiều, không còn sưng, mụn nước cũng đã hết.

     Lộc Miên ngồi dậy định mặc áo lại. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm khiến cậu luống cuống chân tay, nhưng vẫn mạnh miệng hung dữ nói, “Cha nuôi nhìn đủ chưa?”

Hắn nhìn chưa đủ, nhưng cũng không nói ra. Nghiêm Hành nhìn chằm chằm da thịt lộ ra của cậu, trắng nõn lại mảnh mai, hai viên đậu đỏ trên ngực cậu no đủ, hồng hào khiến hắn không thể dời mắt.

     Mặc áo lại xong, Lộc Miên đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cậu nằm sấp xuống bên cạnh Nghiêm Hành, “Cha nuôi, cho con trọ ở trường có được không?”

Nghiêm Hành còn đang mải tưởng tượng ra thân thể trần trụi của Lộc Miên lại đột nhiên nghe vậy, liền nói, “Vì sao?”

     Biết Nghiêm Hành không thích mình trọ ở trường, Lộc Miên vẫn đánh bạo nói, “Giờ nghỉ trưa quá ngắn nên không thể về nhà nghỉ ngơi, buổi chiều lên lớp lại ngủ gật. Với lại cuối tuần con sẽ về nhà. Dù sao trong tuần cha nuôi cũng đâu có ở nhà.”

Nghiêm Hành lại nghĩ tới thân thể trần trụi của cậu, hắn không hề muốn người khác nhìn thấy dáng vẻ đó. Thấy Nghiêm Hành không nói lời nào, Lộc Miên nằm úp lên người hắn, chóp mũi chạm vào chóp mũi, “Có được hay không vậy, cha nuôi cha nuôi.”

Lộc Miên làm nũng, Nghiêm Hành rất muốn nói không được, nhưng hắn biết chỉ cần hắn dám nói không được thì cậu có thể lập tức khóc cho hắn xem. Vậy nên hắn không nói gì, chỉ tiếp tục im lặng nhìn cậu.

     Lộc Miên thấy làm nũng cũng không có tác dụng, nên dán sát tới cắn môi Nghiêm Hành. Trong lòng hắn lộp bộp một chút, vật nhỏ học xấu rồi! Lộc Miên biết Nghiêm Hành thích mình hôn hắn, liền có chút lấy lòng liếm liếm môi Nghiêm Hành.

     Nghiêm Hành xoay người đè lên cậu. Lộc Miên chưa kịp giãy dụa, Nghiêm Hành đã hung dữ hôn xuống, không gặm cắn lung tung như cậu mà triền miên mút mát. Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc như biến thành bùn nhão, túm chặt vạt áo hắn không buông. Nghiêm Hành chỉ cần chống mình ngồi dậy là có thể nhìn thấy ánh mắt mê ly và đầu lưỡi nhiệt tình đáp lại của cậu.

     Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên, đột nhiên cảm thấy có thể làm một giao kèo, “Được rồi, giữa trưa ở lại trường ngủ, buổi tối nhất định phải về nhà.”

Lộc Miên bị hôn đến mức đầu óc chết máy, nghe vậy mới tỉnh táo lại. Nghiêm Hành nói tiếp, “Nhưng bảo bối phải đồng ý với một điều kiện của cha nuôi.”

“Điều kiện gì?”

Nghiêm Hành vừa cởi quần áo Lộc Miên, vừa dùng ngón tay lướt khẽ từ trán cậu dần dần xuống dưới, “Để cha nuôi từ chỗ này…”, lướt tới ngực, rồi tới đùi cậu, “… hôn tới chỗ này.”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Nghiêm Hành đẩy hết công việc hôm nay đi để có thời gian cho Lộc Miên. Ít có dịp Lộc Miên lên thành phố, nhưng cậu lại không hăng hái lắm, nhìn thấy Nghiêm Hành liền tránh né. Hắn biết cậu còn đang ngượng bởi chuyện mới vừa rồi.

     Lúc này Nghiêm Hành nhìn Lộc Miên trước mắt, khát vọng độc chiếm và khống chế cậu dâng lên trong lòng chưa bao giờ mạnh mẽ như vậy. Cảm giác này giống như muốn phá lồng ngực hắn thoát ra, cuồng nhiệt lại hân hoan. Vừa rồi hắn vắt óc nghĩ hết lời để chữa ngượng cho cậu, không ngờ Lộc Miên chỉ là một tờ giấy trắng trong mấy chuyện phát dục này, ngoài xấu hổ ra thì căn bản chẳng hiểu gì cả.

     Cảm giác phạm tội và cảm giác thoả mãn chưa từng mãnh liệt như vậy. Hắn muốn từ từ tiến triển, để trong thế giới tình cảm của Lộc Miên chỉ có một mình hắn, Lộc Miên không hiểu cũng không sao hết. Nghiêm Hành khuyên bảo một hồi lâu, Lộc Miên rốt cục chịu để hắn ôm, “Bé ngoan, cha nuôi mang con ra ngoài ăn cơm có được không? Sau này đi học rồi sẽ ít có thời gian gặp mặt cha nuôi hơn.”

     Lộc Miên vẫn khá thích cha nuôi, Nghiêm Hành nói vậy khiến cậu lại mềm lòng không nỡ. Cậu liền nắm lấy tay Nghiêm Hành. Đến trung tâm thương mại, Nghiêm Hành dắt Lộc Miên vào cửa hàng.

     Gần đây cậu bị Nghiêm Hành ôm nhiều thành quen, hễ có chuyện gì là hắn lại trực tiếp ôm cậu mà dỗ dành. Nhưng bây giờ đang ở cửa hàng, xung quanh lại đông người, Lộc Miên chắc chắn không thể để hắn ôm, chỉ nắm tay hắn, hết nhìn đông lại nhìn tây.

     “Đi học cần dùng đến cái gì, bây giờ chúng ta đi mua.”

     Lộc Miên quay đầu nhìn hắn một cái, “Dì bảo mẫu đã chuẩn bị cả rồi.”
     “Vậy mua quần áo và đồ chơi đi.”

      Thật ra, Nghiêm Hành không biết phải làm sao để lấy lòng một đứa bé. Những bạn giường trước kia đều thích tiền, sổ đỏ, kim cương, nhưng những cái này Lộc Miên cũng không dùng tới.

     Cậu nói, “Trong tủ treo đầy quần áo mới rồi, con từng này tuổi còn muốn đồ chơi gì nữa.” Nói đoạn cậu lại liếc Nghiêm Hành một cái. Hắn đúng là không nghĩ ra nên mua gì. Lúc này đột nhiên có ai đó gọi Lộc Miên.

     Triệu Kỳ và Bành Duệ rủ mấy nữ sinh đi chơi, đang túm tụm lại một chỗ bàn xem ăn cơm ở đâu thì một nữ sinh tinh mắt nhìn thấy Lộc Miên, cả đám liền đi tới chào hỏi.

     Nghiêm Hành quá chói mắt, bộ dáng đẹp trai lịch lãm, lại thêm khí chất trầm ổn, quả đúng là loại hình mà những nữ sinh trung học thích nhất. Bọn họ hoa mắt nhìn Lộc Miên nắm tay hắn, không biết hắn nói cái gì, bị Lộc Miên lườm một cái.

     Một nữ sinh bắt chuyện trước, “Lộc Miên đây là anh của cậu sao? Thật đẹp trai.”

Lộc Miên vội giải thích, “Không phải, đây là cha nuôi tớ.” Nói xong còn nhỏ giọng giới thiệu với Nghiêm Hành rằng đây là các bạn học của mình.

Nghiêm Hành nhìn bọn họ, “Xin chào, chú là cha nuôi của Lộc Miên, họ Nghiêm, tên là Nghiêm Hành.”

     Mấy nữ sinh lập tức xôn xao thì thầm với nhau, oa thật là đẹp trai á, giọng nói cũng thật là hay á,… những lời này đều bị Lộc Miên và Nghiêm Hành nghe thấy. Một nữ sinh lại kinh ngạc nói, “Cha nuôi của Lộc Miên thật trẻ.”

     Nghiêm Hành từ đầu đến cuối luôn mỉm cười nhìn mấy bạn nhỏ này. Xem ra Lộc Miên cũng rất được mọi người chào đón, là những nữ sinh, bọn họ đều muốn rủ cậu cùng đi chơi. Lộc Miên căng thẳng siết tay Nghiêm Hành, “Hôm nay không được đâu, cha nuôi cố tình nghỉ việc để đi với tớ, ngày mai cha nuôi lại bận rồi.”

Nghiêm Hành có chút kinh ngạc. Bạn đồng lứa mời đi chơi, lại còn là nữ sinh, vậy mà Lộc Miên lại ưu tiên hắn trước.

     Mấy nữ sinh đều thở dài tiếc nuối. Triệu Kỳ có chút tự ái, hẹn gái đi chơi lại bị Lộc Miên đoạt hết sự chú ý, liền mở miệng mỉa mai, “Lộc Miên lớn như thế mà ra ngoài còn dắt tay cha nuôi à.”

     Lộc Miên bị nói đỏ cả mặt, thật ra cậu đã để ý từ lâu rằng chỉ có bọn nhóc con mấy tuổi mới hay nắm tay người lớn. Cậu vội hất tay Nghiêm Hành ra, cha nuôi cũng không giận dỗi, còn chiếu cố mặt mũi cho cậu, “Miên Miên mới đến thành phố, sợ lạ đường lạ cái ấy mà.”

Mấy nữ sinh cũng không cảm thấy có gì không bình thường, chỉ nói, “Vậy chúng cháu đi trước nhé, hẹn gặp lại nha.”

     Chào bọn họ xong, Nghiêm Hành đưa Lộc Miên đi ăn cơm. Vừa định dắt tay lại bị Lộc Miên né tránh, còn phải nghe lời chính nghĩa, “Về sau không cho cha nuôi dắt tay, trẻ con mới dắt cần người lớn dắt tay.”

Nói đoạn cậu liền đi trước mấy bước, Nghiêm Hành theo sau, trong lòng thầm mắng mấy đứa nhóc kia ngàn vạn lần, miệng lại dỗ dành, “Con có biết đường không? Nếu bị lạc cha nuôi sẽ lo chết mất.”

     Quả thực không biết đường, Lộc Miên ngừng lại nhìn Nghiêm Hành, Nghiêm Hành tưởng là có thể nắm tay tiếp được rồi, Lộc Miên lại nói, “Cha nuôi đi lên trước đi.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Nghiêm Hành còn muốn khuyên nhủ một chút, Lộc Miên không muốn nghe. Lần nào nghe cha nuôi nói xong cậu cũng cảm thấy hắn nói có lý, nhưng cậu thật sự cảm thấy mình lớn như vậy rồi, đi đường còn nắm tay cha nuôi thì kỳ quá. Cậu liền ngắt lời Nghiêm Hành, “Mau lên.”

     Nghiêm Hành hết cách, đành tiến lên phía trước, cứ đi mấy bước lại ngoái đầu lại nhìn xem Lộc Miên có theo kịp không. Nhiều lần như vậy cậu cũng mềm lòng, nhưng vì mặt mũi nam tử hán nên vẫn cố chịu đựng.

     Hai người đi vào một nhà hàng kiểu Trung, trang trí rất có gu. Nhìn Lộc Miên nhu thuận ngồi ăn bên cạnh mình, Nghiêm Hành nói, “Miên Miên, thật sự không chịu để cha nuôi nắm tay nữa sao?”

Lộc Miên không nói gì, cũng không nhìn hắn. Hắn lại nói, “Bảo bối, cha nuôi đau lòng quá.” Nói đoạn hắn buông đũa xuống, thở dài thườn thượt, làm bộ làm tịch như người già neo đơn bị con cái vứt bỏ, khổ sở đến không nuốt nổi cơm.

     Lộc Miên rốt cục nhịn không được nhìn hắn một cái, lau miệng cân nhắc một chút, “Vậy lúc nào không có người thì nắm.”

Được rồi, mỗi người lui một bước, Nghiêm Hành vẫn xem như không thiệt gì.

     Mặc dù Lộc Miên nói không thiếu cái gì, Nghiêm Hành vẫn mua tất cả những gì hắn có thể nghĩ ra, lúc Tiểu Lý đến đón phải sắp xếp vào cốp sau xe thành một ngọn núi nhỏ. Về nhà, Nghiêm Hành căn bản không định trở lại phòng mình, mà đi theo về phòng Lộc Miên.

“Cha nuôi, con đi tắm đây.”

“Đi đi.”

Lộc Miên nghe vậy tưởng là Nghiêm Hành sẽ về phòng hắn. Nhưng cha nuôi lại chờ ngay bên ngoài phòng tắm của cậu. Lộc Miên tựa vào bồn tắm, đột nhiên cảm thấy trên lưng đau rát, muốn nhìn nhưng xoay đầu cũng không thấy. Cậu cuống quít hô lên, “Cha nuôi, cha nuôi.”

     Nghiêm Hành liền đi vào phòng tắm, “Làm sao vậy?”

“Lưng rát quá.”

Lộc Miên trần chuồng đứng lên trong bồn tắm. C-him nhỏ ẩn ẩn hiện hiện trước mắt Nghiêm Hành… Nếu không phải Lộc Miên kêu đau thì hắn đã không thể nào dời mắt được. Hắn vội nhìn lưng cậu, trên làn da trắng nõn có một một mảng lớn đỏ lên, còn có mấy nốt mủ. Lộc Miên vừa đau vừa ngứa liền với tay muốn sờ, Nghiêm Hành vội túm chặt tay cậu, “Đừng nặn.”

     Hắn bế cậu lên, gọi bác sĩ đến. Lộc Miên nằm sấp trên giường, trên lưng bỏng rát, tay bị Nghiêm Hành nắm chặt không cho cào. Lộc Miên khó chịu cúi đầu khóc rấm rứt. Nghiêm Hành mặc cho cậu quần đùi, không dám cho mặc áo.

     Nghiêm Hành dỗ thế nào cậu vẫn khóc, hắn bế cậu lên, để cậu ghé vào vai hắn. Biết Nghiêm Hành muốn tốt cho mình, nhưng cậu vẫn rất ngứa rất khó chịu, không biết phát tiết thế nào liền cắn một cái lên cổ Nghiêm Hành. Nghiêm Hành xúyt xoa một tiếng than đau, nghe vậy Lộc Miên lại áy náy, vươn đầu lưỡi liếm liếm chỗ vừa cắn. Nghiêm Hành bị cậu liếm, súyt thì không chịu nổi.

     Bác sĩ nói đây là do bị bỏng nắng trong lúc huấn luyện quân sự. Lúc ấy có lẽ không phát hiện ra, lại thêm mồ hôi, cuối cùng thành ra nhiễm trùng. Bác sĩ căn dặn tuyệt đối không được gãi, tắm rửa cũng phải tránh làm ướt nơi đó.

     Lộc Miên uống thuốc, nằm lỳ trên giường, Nghiêm Hành bôi thuốc cho cậu, lại nhẹ nhàng quạt gió để thuốc khô nhanh, Lộc Miên lúc này mới đỡ ngứa. Lúc này có chút buồn ngủ, Lộc Miên nắm góc áo Nghiêm Hành, miệng rầm rì gì nói muốn cha nuôi ngủ bên cạnh.

     Nghiêm Hành hôm sau phải tự mình đi tới thành phố khác công tác. Lộc Miên tỉnh dậy thì hắn đã đi rồi, trong nhà trống vắng. Cậu chán chường trôi qua một ngày, quần áo sách vở lên lớp ngày mai đều đã có người chuẩn bị cho. Lúc bảo mẫu tới tắm rửa thoa thuốc cho cậu, Lộc Miên rất nhớ Nghiêm Hành. Một ngày này dài lê thê lại tẻ nhạt trôi qua. Buổi tối cậu nằm lỳ trên giường, sắp mười giờ liền cầm điện thoại lên.

     Lúc này Nghiêm Hành chắc đã hết bận rồi, gọi sang chắc sẽ không quấy rầy đến hắn. Nghiêm Hành bắt máy, Tiểu Lý và thư ký báo cáo đang báo cáo giở chừng liền được hắn cho nghỉ ngơi một chút.

     “Alo, cha nuôi.”

Nghe thấy giọng nói mềm mại của Lộc Miên, cả người Nghiêm Hành lập tức giãn ra, bộ dáng giương cung bạt kiếm vừa rồi biến mất. Hắn nới lỏng cổ áo, ngồi phịch xuống ghế sô pha, khẽ mỉm cười, “Miên Miên, còn chưa ngủ sao, ngày mai không phải là bắt đầu đi học sao?”

Lộc Miên có chút nũng nịu nói, “Cha nuôi hôm nay chưa gọi điện thoại về nhà.”

     Nghiêm Hành từ sáng tới giờ bị mấy ông chủ ở đây vây quanh, báo cáo đến bây giờ còn chưa nghe xong, Hắn ném văn kiện trong tay sang một bên, “Cha nuôi bận quá, thật xin lỗi bảo bối.”

Tiểu Lý biết tiểu thiểu gia gọi điện tới, đoán chừng không cúp máy nhanh được, liền kêu thư ký ra ngoài trước. Thư ký bình thường không xử lý chuyện sinh hoạt của Nghiêm Hành, vô cùng tò mò, “Anh Lý, vừa rồi là con nuôi của sếp sao?”

Tiểu Lý đau đầu, “Cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

     Nghiêm Hành hỏi, “Hôm nay thoa thuốc chưa?”

“Thoa rồi, còn hơi ngứa thôi.”

Nghiêm Hành vội nói, “Bảo bối tuyệt đối đừng gãi.”

Lộc Miên hừ hừ hai tiếng, “Cha nuôi có ở đây thì tốt rồi, có thể giúp con thổi một chút.”

     Nghiêm Hành trong lòng mềm nhũn, nghe Lộc Miên nũng nịu mà hắn chỉ hận không thể lập tức trở về nhà. Nhưng công việc bên này còn chưa xử lý xong.

“Ngoan, Miên Miên, cha nuôi sẽ sớm trở về.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Chuyện này không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại khiến trong lòng Tương Hạ như thiêu như đốt.

     Ninh nhị công tử thật đúng là mang tới cho hắn một tin tức quan trọng.

     Trấn Nam Vương Sở Uy từng là tướng quân, chín lần xuất chinh bình định phía Nam, công lao rạng danh cả họ. Trấn Nam Vương dù không còn tại thế, nhưng những thuộc hạ trung thành của ông vẫn còn trong quân đội, Sở Đàm lại là con trai độc nhất nối dõi, nay Ninh phủ chỉ cần viết phong thư tiến cử thì con đường lên làm tướng quân của y sẽ tức thì bằng phẳng. Ninh phủ lúc này lại đang muốn nịnh bợ, dựa dẫm vào Trấn Nam Vương phủ nên không tiếc sức tìm cách trợ lực cho Sở Đàm.

     Nhớ tới chuyện này, Tương Hạ đau đầu vô cùng. Nếu thật sự đằng gái là người hiền thục ôn nhu thì nạp làm Vương phi cũng tốt, sẽ không đến nỗi không chịu nổi tính tình quái gở lãnh đạm của Sở Đàm. Nhưng tâm tư Thái hậu thâm hiểm thế nào, Tương Hạ lòng tỏ như gương. Bà ta nhất định sẽ chọn người nhà mình. Sở Đàm từ bé đã được gọi vào cung thường xuyên, nay y mà đảm đương trọng trách thì nhất định sẽ bị bà ta dùng người để khống chế. Đời này của y nhất định sẽ bị bà ta theo dõi đến từng chân tơ kẽ tóc.

     “Phế vật!” Tương Hạ hất Liên Giá xuống đất, mắn, “Vương gia mà bị cảm lạnh thì ngươi cứ chờ đấy!”

     Tương Hạ đuổi theo Sở Đàm về Vương phủ. Sở Đàm đi về phòng mình, sập cửa cái rầm. Tương Hạ bị nhốt bên ngoài, còn bị cửa va phải suýt gãy mũi. Hết cách, hắn đành phải dựa vào cửa ngồi thụp xuống, lẳng lặng canh giữ.

     Hắn rất hiểu Sở Đàm. Hắn biết y ỷ lại ở mình, từ nhỏ đã thích dính lấy mình. Khi lão Vương gia qua đời, Sở Đàm chỉ còn lại mình Tương Hạ. Y thật nhìn rất kiên cường, nhưng cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, có thể kiên cường tới mức nào?

     Lúc này y chẳng khác nào những đệ đệ nhà khác, thấy ca ca muốn kết hôn liền ăn dấm chua, cảm thấy ca ca thích cô nương nhà ai thì sẽ không để ý tới mình nữa.

     Thứ duy nhất Tương Hạ không ngờ được, cũng không thể nào ngờ được, là cách tường đỏ ngói xanh, cách tình nghĩa chủ tớ, Sở Đàm lại có thể thầm mang lòng yêu hắn.

     Hắn ở ngoài cửa đến khuya, nghe thấy tiếng thở đều đều bên trong, biết y đã ngủ liền lặng lẽ đẩy cửa hé ra một cái khe nhỏ, nghiêng người chui vào. Rón rén đóng cửa xong, hắn đến bên giường nhìn Sở Đàm.

     Tương Hạ quỳ xuống, rém góc chăn cho Sở Đàm, lại nhịn không được cúi đầu ngắm y. Sở Đàm ngủ không an ổn, mày nhíu thật chặt, mặt đầy nước mắt.

     Nghe nói người dưới mắt có nốt ruồi thì thường hay khóc.

     Tương Hạ đưa tay nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt chưa khô, đau lòng nói nhỏ: “Khiến chủ tử chịu tổn thương là lỗi của ta, là tại ta không tốt, luôn khiến ngài tức giận.”

     Hắn yên lặng ngắm y trong chốc lát, lại nhớ ra phải quay về thu dọn sổ sách công văn. Vừa định đứng dậy, ống tay áo đã bị người nọ nhẹ nhàng giữ chặt.

     Sở Đàm ngước mắt nhìn hắn: “Đừng đi, ở lại với ta.”

     “Còn chưa ngủ ư.” Tương Hạ giật mình, lại khẽ cười, quỳ gối bên giường, “Ta ở đây, không đi đâu hết.”

     Sở Đàm nhìn hắn, không nói gì.

     “Cam đoan ngày mai ngài mở mắt liền thấy ta.” Tương Hạ đành phải nói.

     “Được.” Sở Đàm chậm rãi nhắm mắt lại.

     Tương Hạ quỳ gối cả đêm bên giường, vùi mặt vào cánh tay thiếp đi.

>> Xem mục lục