>> Xem mục lục

Một chén thuốc càng uống càng ái muội. Nước thuốc đắng mà sệt, hắn lại như uống mật đường, nhấp từng ngụm nhỏ, mỗi một ngụm đều là một lần hưởng thụ. Kẻ luyện võ, đặc biệt là luyện kiếm, chú ý nhất là chữ “Ổn”, tay phải chắc, không bao giờ được run. Lúc này hảo kiếm khách như y vậy mà lại làm bát thuốc sóng sánh không ngừng. Y vì đút thuốc cho hắn mà không thể dời đi ánh mắt, mặt mũi quẫn bách đến thảm, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm nước thuốc.

Chậc chậc, người này sao lại mặt mỏng như vậy, quan hệ giữa họ nay đã khác rồi, ngày trước khi còn là bằng hữu thì đừng nói là đút thuốc, ngay cả lau miệng vết thương không phải cũng đã làm rồi sao?

Có lẽ ý cười trong mắt hắn quá mức rõ ràng, người nọ rốt cục thẹn quá hoá giận, một ngụm cuối cùng gần như là cầm chén nhét vào miệng hắn. Hắn không kịp nuốt, thuốc liền theo khóe miệng chảy ra, người nọ lại vội vàng vươn tay lau đi, sau mới cảm thấy động tác này quá ái muội, muốn rút tay về. Sao có thể? Hắn kéo ngón tay dính thuốc của người nọ đưa vào trong miệng, tinh tế liếm mút. Ý cười trong mắt trở nên thâm sâu, hắn một tay đoạt chén trong tay người nọ, một tay ôm lấy vai người nọ kéo lại gần, nghiêng người hôn xuống……

“Kẽo kẹt!”

“Cạch!”

Tiếng cửa phòng bị đẩy ra và tiếng chén thuốc rớt xuống cùng lúc vang lên. Hai vị cao thủ nhanh nhẹn kịp thời tách ra, nhưng lại giấu không được vẻ mặt đỏ bừng và hơi thở dồn dập.

Diệp Luật chậm rãi phe phẩy quạt tiến vào, tròng mắt đảo từ cái chén đến chỗ người ngồi bên bàn, từ khuôn mặt đỏ bừng bên này sang khuôn mặt đỏ bừng bên kia. Ánh mắt gã liền có chút ý vị hài hước, cuối cùng lại chỉ “phạch” một tiếng khép lại cây quạt, cười lên thật tao nhã:

“Ta đi hỏi thăm cố nhân mà lại không gặp được, đành quay về. Đêm nay ánh trăng rất đẹp, lại đang có chợ đêm, hay là cùng nhau ra ngoài dạo một chút?”

Người nọ mặt vẫn cứ hồng, mất tự nhiên nhìn xuống đất, nói:

“Cũng, cũng được.”

Nghĩ nghĩ lại nói:

“Mai là tới nơi rồi, lần này bái phỏng hai vị tiền bối, lát nữa ra chợ hẳn nên chuẩn bị ít lễ mọn.”

Diệp Luật hơi mỉm cười:

“Sở huynh mà mang lễ vật tới, bọn họ sẽ giận đó. Cứ tùy ý đi dạo là được rồi.”

Diệp Luật đảo đảo mắt, chợt “A” một tiếng, dùng quạt gõ gõ đầu:

“Suýt quên, thuốc ta sắc cho Đường huynh, uống xong là phải tránh gió.”

Người nọ lập tức lo lắng mà đứng dậy, đóng hết cửa sổ mới yên lòng, lại xoay người dặn dò hắn:

Sáng sớm hôm sau, ba người lên đường, rời khỏi trấn nhỏ mà đi sâu vào trong núi. Chạng vạng mới tới trong cốc.

Không biết có phải ảo giác của hắn không, Diệp Luật từ sau đêm qua có vẻ càng thân thiết với người nọ. Gã ta vốn hoạt bát dẻo miệng, từ lúc đồng hành chưa từng để cho bầu không khí tẻ ngắt. Nhưng từ sau đêm qua, gã ta như càng cố ý bắt chuyện, chọn toàn những có thể khiến cho người nọ hứng thú, bàn luận cao hứng không ngớt. Càng bực mình là thỉnh thoảng gã lại cố ý vô tình liếc nhìn hắn, khóe miệng đắc ý cười như có như không. Nếu ánh mắt của hắn có thể biến thành ngân châm thì chỉ sợ gã ta đã sớm biến thành tổ ong vò vẽ. Hắn chỉ mong sớm tới trong cốc, bái phỏng cho xong hai vị tiền bối kia rồi mau chóng cùng họ Diệp này đường ai nấy đi.

Cuối cùng rốt cuộc cũng tới nơi. Ánh nắng vàng xuyên qua tầng tầng lá cây rọi vào ba người họ. Người nọ thật đẹp, hắn ngắm tới ngây ngẩn. Diệp Luật lúc này lại không biết sống chết mà sán đến chỗ người nọ, thân mật nghiêng đầu về phía y, quạt giấy chỉ một cây tùng cổ thụ cách đó không xa:

“Qua đó đi, đó là Phi Tuyệt Cốc.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Có thêm một người đồng hành, ban ngày ăn cùng bàn, ban đêm ngủ cùng phòng, hắn bỗng nhiên không còn cơ hội gì để sán vào người nọ. Diệp Luật công tử lớn lên với một gương mặt đào hoa, đôi mắt cong cong hớp hồn người khác, còn có nốt ruồi mỹ nhân chí, khi cười rộ lên khiến cho đối phương cảm thấy như tắm mình trong gió xuân, đã vậy còn ăn nói có duyên, đôi môi khép mở liền phun châu nhả ngọc. Chỉ mới được vài ngày mà người nọ dường như đã vô cùng thân với gã ta.

Hắn cực kỳ buồn bực, nói ra thì ngại, oán hận tích tụ trong lòng càng lúc càng nhiều, thao, không phải ngươi ghét nhất bàng môn tả đạo sao, lúc trước ta phải che che giấu giấu thân phận Đường Môn Tam công tử mới dám lại gần ngươi, vậy mà bây giờ ngươi lại coi trọng cái loại rắn rết này. Không phải chỉ là giỏi quơ cái gậy rẻ rách thôi sao, đáng để đồ võ si nhà ngươi phải cun cút theo đuôi đi Tây Sơn như thế sao? Ta đây trên tay dưới háng đều hảo công phu, sao không thấy ngươi lại đây cùng ta luận bàn?

Buồn bực như thế được hai ngày, người nọ cuối cùng nhận ra là không ổn, lúc ăn cơm tối liền đưa tay sờ trán hắn, quan tâm hỏi:

“Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Trong lòng thật sự mỹ mãn nhưng có người khác ở đây nên ngoài mặt hắn vẫn làm trò, chỉ nhàn nhạt nói:

“Không sao, chỉ là do ở đây tiết trời ẩm ướt khiến trong người bứt rứt, nhất thời chưa quen mà thôi.”

Diệp Luật phe phẩy cây quạt, ân cần nói:

“Đường công tử không phải người ở đây, lạ nước lạ cái cũng là bình thường. Thanh Trúc có một phương thuốc, chuyên trị chứng bứt rứt, hay là……”

Hắn trừng mắt ngắt lời:

“Không phiền Diệp huynh, khó chịu một chút mà thôi, Đường mỗ tự có biện pháp.”

Gã Diệp Lục Hoa Hồng này đáng chém ngàn đao, đang êm đẹp lại thò cái mặt ra hóng hớt cái gì!!? Người nọ đang sờ trán hắn vừa thấy gã đến gần liền rút tay lại! Nực cười, làm bộ chân chó ân cần thì giỏi lắm sao?

Cơm tối xong xuôi, Diệp Luật ra cửa kết bạn, hắn lưu tại khách điếm nghỉ tạm, người nọ xuống lầu một lát, lại bưng một chén thuốc sặc mùi tiến vào. Hắn bị nghe mùi mà nhíu mày.

Người nọ đến bên hắn, nói:

“Ta biết ngươi khinh thường thuốc của Diệp huynh, nhưng thân thể của mình mình phải giữ gìn mới được. Coi như là để an tâm, mau uống đi.”

Hắn nhìn chằm chằm người nọ, hỏi:

“Thuốc này là ngươi xin hắn sao?”

Người kia hơi hơi quay mặt đi, “Ân” một tiếng.

Trong lòng mỹ mãn ngọt ngào, ngoài mặt hắn lại làm bộ ghét bỏ, thò lại gần ngửi ngửi mùi thuốc. Biết chỉ là mấy vị thảo dược phổ thông, hắn mới chơi xấu nói:

“Vậy ngươi đút cho ta.”

Người nọ nhíu mày nhìn hắn:

“Đường Lê Sơ, ngươi đâu phải hài tử ba tuổi, sao còn như thế……”

Thấy y nói nửa chừng lại thôi, hắn biết ánh mắt giả bộ đáng thương của mình nhiều ít có tác dụng, người nọ tâm mềm. Quả nhiên y bất đắc dĩ thở dài một hơi, chậm rãi bưng chén đưa tới bên miệng hắn, mặt lại từ từ đỏ lên, lắp bắp:

“Uống…… Uống đi.”

Hắn vươn đầu lưỡi ra liếm liếm môi, ánh mắt không rời khuôn mặt đỏ hồng của y:

“Được.”

>> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Hắn đang xem sách đến nhập tâm thì cửa kẽo kẹt một tiếng mở ra. Hắn kinh hãi không kịp trở tay, quyển sách liền phạch một cái rơi xuống đất.

Hai cặp mắt tức thì nhìn về phía này. Tuy hắn tự thấy mình trước nay da mặt không quá mỏng, nhưng lúc này vẫn cảm thấy mặt nóng cả lên. Dưới hai ánh mắt một bên khó coi một bên hứng thú dào dạt kia, hắn chậm rì rì khom lưng nhặt lên quyển tiểu thuyết ba xu khiến người tức điên kia, vỗ vỗ bụi đất phía trên, lại thấp thỏm ngẩng đầu nhìn lên.

Cái người mà hắn tâm tâm niệm niệm kia thì khỏi phai nói, gương mặt tuấn tú đã đen như trời sắp nổi bão, còn người đi cùng y thì ló mặt ra hi hi cười, mắt không nhìn hắn lại nhìn chằm chằm bìa quyển sách kia, ôm quyền nói:

“Hạnh ngộ hạnh ngộ, được gặp “Diệu thủ thần châm” Đường Tam công tử quả nhiên thật may mắn cho ta.”

Hắn sờ sờ cái mũi, không dám nhìn mặt người nọ nữa, vội ném quyển sách đó sang một bên, ngượng ngùng nói:

“Chê cười rồi.”

Người nọ nhịn rồi lại nhịn, mới bình thản nói:

“Ta tưởng Diệp huynh đã biết Đường Môn Tam công tử rồi chứ. Đường huynh, vị này chính là Diệp Luật ca của phái Thanh Trúc.”

Hắn chậc chậc tự nhủ không xong rồi, người nọ quả nhiên giận hắn. Từ khi hai người kết đôi, người nọ luôn gọi hắn “Đường Lê Sơ”, nào có lúc nào xa cách gọi hắn là “Đường huynh”?

Không trách được, tại hắn đuối lý trước. Quyển sách rơi trên mặt đất kia… mặt trên rành mạch vẽ hai người đang quấn lấy nhau, lại còn…… khụ, còn không mặc quần áo, hơn nữa…… Khụ khụ, còn là nam nhân. Hàng ba xu đúng là tiền nào của nấy, lối vẽ tỉ mỉ sinh động như thật, liếc một cái là đủ rõ ngay.

Sách này vừa rớt liền không chỉ chọc giận người nọ tính tình nghiêm túc mà còn thành trò cười cho vị Thanh Trúc kia. Cái gì mà Diệp Lục với chẳng Hoa Hồng, thật đáng ghét.

Buổi tối ba người cùng dùng bữa ở khách điếm. Diệp Luật là người mồm mép tép nhảy, nói nói cười cười, khiến cho bầu không khí không quá lạnh lẽo. Người nọ thì vẫn như bình thường, chỉ là vẻ mặt nhàn nhạt, nhìn không ra thái độ thế nào. Người nọ nói:

“Bổng pháp của Diệp huynh thực tinh diệu, nghe nói là nhờ có hai vị tiền bối truyền lại. Hai vị tiền bối hiện ở Tây Phong tuyệt cốc, cách nơi này chỉ ba ngày đi đường. Ta định nhờ Diệp huynh dẫn đường bái phỏng một chút hai vị tiền bối ấy.”

Nghe được nửa chừng, hắn suýt phun cả trà ra khỏi miệng. Vừa tách ra hơn một tháng, lại muốn đi giao lưu kết bạn tiếp… Vốn tưởng rằng dù không được khanh khanh ta ta ngọt ngào một chút thì chí ít cũng được hưởng thụ không gian riêng tư vài hôm. Nào ngờ bỗng dưng mọc đâu ra một tay Diệp Luật, phá hỏng cả kế hoạch của hắn!

Vì sao hắn không thể nào có được một màn dạo đầu hương diễm như trong tiểu thuyết ba xu chứ? Không có thì thôi đi, đã vậy vừa mới mở đầu đã vớ ngay phải “kẻ thứ ba” lỗi lạc khỉ khô? Đường Tam công tử vừa ăn vừa âm thầm nghiến răng nghiến lợi.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Không lâu sau, Lâm Dục Thư xuống xe ở nơi giao lộ đã nói. Thiệu Quang Kiệt đậu xe ven đường, xoay đầu lại nói với y: “Những gì vừa rồi tôi nói cậu cũng suy nghĩ thật kỹ đi, hiện tại chọn lại còn kịp.”

     Thái độ của hắn đã bình tĩnh lại như trước, làm bộ như vừa rồi chưa từng có lúc nào cuồng vọng phách lối.

     “Được, sếp Thiệu.” Nói đoạn, y liền ra phía sau lấy vali.

     Thiệu Quang Kiệt vừa mới nguội bớt cơn điên, lúc này lại nổi trận lôi đình, nhìn theo bóng lưng Tống Khải Minh mà hét: “Con mẹ nó chính mày mới là học sinh tiểu học đấy?!”

     —— chỉ có học sinh tiểu học mới nói xấu sau lưng…

     Mới vừa rồi châm chọc như thế, lúc này chính Tống Khải Minh quay đầu liền kéo Lâm Dục Thư đi mất.

     Hai người đi bộ chừng mười phút là về tới khu nhà.

     Thiệu Quang Kiệt không đi theo, nhưng Lâm Dục Thư cũng không quan tâm.

     Trong khu nhà treo đầy đèn lồng đỏ chót, cổng chính treo câu đối “Cung chúc tân xuân vui vẻ” .

     Chỉ hơn mười ngày nữa là đến tết. Nhưng cuộc họp cổ đông đã tới gần, Lâm Dục Thư cũng không có tâm tư mừng năm mới.

     “Em đang lo lắng sao?” Trên con đường bốn bề vắng lặng, Tống Khải Minh nắm lấy tay y.

     Tháng giêng trời lạnh, nhưng lòng bàn tay hắn rất ấm áp, xua tan hết sự giá rét.

     “Thiệu Quang Kiệt quả thật có chút tự mãn.” Lâm Dục Thư nói.

     “Chuyện hắn nói anh họ Tống câu sao?”

     “Ừm.”

     Mấu chốt của kế hoạch là ông cụ phải không nhúng tay vào, nhưng Thiệu Quang Kiệt lại nhắc nhở hai người hắn là cháu đích tôn, còn Tống Khải Minh chỉ là cháu ngoại.

     “Hiện tại còn có đường lui.” Tống Khải Minh nói, “Mai anh sẽ tới resort một chuyến xem ông ngoại thái độ thế nào.”

     “Em cũng phải sắp xếp thời gian đi một chuyến.” Lâm Dục Thư nói, “Chuyện thành hay bại, quan trọng là khúc này.”

     Biết trong hành lang sáng sủa lại có camera giám sát, hai người tạm thời buông tay nhau ra.

     “Nghỉ lễ có sắp xếp gì không?” Tống Khải Minh chạm vào sau lưng y, theo y vào thang máy.

     “Tạm thời chưa có. Về nhà ăn tết thôi.”

     Nhà Lâm Dục Thư ăn tết không giống bận rộn như nhà khác, phần lớn thời gian đều không ra ngoài. Huống hồ y vốn không thích tham gia náo nhiệt, cho dù có thời gian cũng không muốn đi du lịch.

     “Vậy… có muốn đi Đức với anh không?”

     “Đức?” Lâm Dục Thư kinh ngạc.

     “Ừm, bố anh cũng muốn gặp em.”

     Lâm Dục Thư mới chỉ thấy mẹ Tống Khải Minh trong lúc video call. Không ngờ bố hắn cũng biết đến sự tồn tại của y.

     Bố Tống ở Đức là một kỹ sư công trình, chưa từng lộ mặt trước báo chí, thậm chí là trong insta của Tống Khải Minh.

     Lâm Dục Thư dĩ nhiên không ngại gặp người nhà của Tống Khải Minh. Chỉ là vào lúc sắp sửa họp cổ đông mà Tống Khải Minh vẫn còn tâm tình nghĩ đến chuyện hẹn gặp phụ huynh, xem ra đầu óc sếp Tống chủ yếu vẫn là mải yêu đương.

     “Vậy em phải nói thế nào với anh hai đấy? Cuối năm đi Đức du lịch, nghe chẳng giống kiểu bình thường của em.”

     “Vì sao không thể nói thẳng?” Tống Khải Minh khó hiểu, “Anh ấy còn chưa biết chuyện của chúng ta sao?”

     “Còn là sao?” Lâm Dục Thư nhịn không được nhắc nhở, “Chúng ta mới ở bên nhau chưa được một tháng.”

     “Nhưng chúng ta đã ở bên nhau rồi mà.” Tống Khải Minh khẽ nhíu mày, “Chuyện này chẳng lẽ không phải nên nói cho người nhà sao?”

     Rốt cuộc là lớn lên ở Tây khác hẳn lớn lên ở Trung Quốc, hai người luôn không đồng quan điểm về mặt tiến trình… Ví như về chuyện hẹn hò trước đó cũng thế.

     “Tống Khải Minh.” Lâm Dục Thư nghiêm mặt nói, “Anh biết em rất truyền thống, chuyện thế này phải cho em thời gian.”

     Tống Khải Minh không phải khó câu thông, chỉ cần Lâm Dục Thư nói đạo lý, hắn sẽ hiểu. Nhưng không vui tóm lại vẫn là không vui vẻ, tóm lại vẫn cần được dỗ dành cho cẩn thận.

     “Được thôi.” Hắn nói, “Em gọi anh một tiếng bảo bối, thì anh bỏ qua chuyện này.”

     Thang máy đến tầng của bọn họ, Lâm Dục Thư kéo vali ra ngoài, “Không gọi, quá buồn nôn.”

     “Không phải chứ,” Tống Khải Minh lập tức đi theo ra ngoài, “Rõ ràng em cũng từng gọi rồi, sao bây giờ lại kêu buồn nôn?”

     Trong cửa phòng vang lên tiếng gào thét của Ốc Ốc, hiển nhiên là đã nghe ra tiếng của bọn họ.

     Những ngày này đều phải nhờ tòa nhà chăm sóc nó, chắc hẳn trong tiếng tru gào của nó phần lớn là đang mắng chửi thô tục.

     Lâm Dục Thư mở cửa phòng hắn ra, bóng dáng to đùng của nó liền lập tức vọt tới, vây quanh y xun xoe điên rồ.

     Y ngồi xổm xuống, xoa đầu Ốc Ốc đầu: “Bảo bối, có nhớ tao không hả?”

     Ốc Ốc: “Gâu gâu!”

     Tống Khải Minh: “?”

     “Rốt cục ai mới là chồng em!???”

     ——————–

     Giải thích của tác giả:

     1. Cổ đông là cái gì?

     Chỉ cần có được cổ phần thì sẽ là cổ đông, dù chỉ 1%.

     2. Ghế ở đây là gì?

     Công ty có rất nhiều cổ đông, không thể nào hễ họp liền tập hợp đủ hết, cho nên cổ đông sẽ bỏ phiếu tuyển ra một số người đại diện để có mặt xử lý sự vụ ngày thường.

     Số ghế của những người đại diện này thường là số lẻ, sẽ không tùy tiện tăng giảm.

     3. Vì sao có ghế cho người ngoài gia tộc?

     Một công ty khi niêm yết cổ phiếu ra thị trường sẽ trải qua nhiều vòng gọi vốn, qua mỗi vòng sẽ có vốn từ bên ngoài thị trường rót vào, do đó sẽ thiết lập thêm ghế cho người bên ngoài.

     (cũng có thể không thiết lập, còn có rất nhiều tình huống khác)

     4. CEO là gì?

     Là người làm thuê ở cấp bậc cao nhất, CEO có lúc chính là một trong số cổ đông hoặc một trong số các ghế của hội đồng quản trị, cũng có lúc chỉ là thuê từ bên ngoài về làm cho công ty.

     5. Khi nào sẽ họp cổ đông, khi nào sẽ họp hội đồng quản trị?

     Việc trọng đại mới họp cổ đông, việc bình thường thì chỉ họp hội đồng quản trị.

Xem mục lục

Xem mục lục

     Buổi chiều, Vĩnh Tinh tập hợp lại, ngồi xe bus tiến về sân bay.

     “Nhà cậu ở đâu?” Vừa xuống xe, Thiệu Quang Kiệt gọi y lại, “Tôi đưa về.”

     Lâm Dục Thư ít nhiều có chút kinh ngạc, vốn tưởng rằng sau chuyện đêm qua hắn sẽ không bắt chuyện với mình nữa.

     “Không cần đâu sếp Thiệu.” Lâm Dục Thư vẫn khách khí, “Tôi lái xe tới.”

     Nói đúng ra là Tống Khải Minh lái xe tới.

     Lúc này Tống Khải Minh cũng vừa xuống xe, như có như không nhìn một chút sang đây.

     “Vậy thì chờ ở bãi đỗ xe.” Thiệu Quang Kiệt từ trong túi quần móc ra chìa khóa xe, không cho cơ hội từ chối, “Xe tôi đậu dưới hầm.”

     “Vậy có quá phiền phức không?” Lâm Dục Thư đứng im không nhúc nhích, toàn thân trên dưới đều thể hiện rõ ràng hai chữ “từ chối”.

     “Có mấy lời tôi muốn nói với cậu.” Hắn ung dung nói, “Giữa chúng ta quả thật có chút hiểu lầm phải làm rõ.”

     Thái độ của hắn không còn ngả ngớn như trước, cứ như thể giữa hai người đồng nghiệp với nhau, rất đúng mực.

     Vừa mới bị Thiệu Chấn Đông cảnh cáo, Lâm Dục Thư cũng không tiện vả mặt, đành nói: “Vậy xin làm phiền sếp Thiệu.”

     Lâm Dục Thư cất vali vào cốp xe, lấy điện thoại ra định nhắn cho Tống Khải Minh thì bên cạnh y đột nhiên lù lù mọc ra thêm một người, cũng nhét vali vào cốp xe.

     Lâm Dục Thư nhìn Tống Khải Minh: “?”

     “Lên xe.” Đóng cốp xuống, hắn kéo tay Lâm Dục Thư đi đến cửa xe.

     Hắn ngồi ngay vào ghế phó lái, Lâm Dục Thư chỉ có thể ngồi ghế sau.

     “Tống Khải Minh?” Thiệu Quang Kiệt vừa thắt đai an toàn xong thì thấy rõ người ngồi cạnh là ai, lập tức khó chịu nhíu mày, “Chú lên xe làm gì?”

     “Đi nhờ.” Tống Khải Minh điều chỉnh độ cao ghế, duỗi hai cái chân dài cho thật thoải mái.

     “Anh có lời cần nói với Tiểu Lâm Tổng.” Trán Thiệu Quang Kiệt giật giật mấy cái gân xanh, tỏ vẻ Tống Khải Minh không xuống thì hắn sẽ không nổ máy.

     “Lời gì? Không phải là định nói về em à?” Tống Khải Minh bình chân như vại, “Em cho là chỉ có học sinh tiểu học mới nói xấu sau lưng.”

     “Chú—” Thiệu Quang Kiệt lập tức nghẹn không ra lời, bởi vì rất hiển nhiên là hắn đang định cùng Lâm Dục Thư nói về Tống Khải Minh.

     Lâm Dục Thư cúi đầu nhịn cười.

     Trước kia sao không phát hiện ra lão già Đức này mồm toàn gai như vậy chứ?

     “Sếp Thiệu,” Lâm Dục Thư điều chỉnh vẻ mặt, đường hoàng nói, “Cần tôi lái không?”

     Lâm Dục Thư không nói địa chỉ cụ thể nhà mình mà chỉ kêu Thiệu Quang Kiệt lái tới một ngã tư gần đó.

     Cuối kỳ nghỉ lễ nên đường lại kẹt xe kinh khủng. Đoạn đường vốn chỉ cần lái xe hai mươi phút mà Thiệu Quang Kiệt lái nửa tiếng chưa tới nơi.

     Phía trước lại có đèn đỏ, dòng xe cộ lần nữa chậm lại. Có lẽ rốt cục đã quen với sự tồn tại trắng trợn của Tống Khải Minh, Thiệu Quang Kiệt hơi quay đầu sang, nói với Lâm Dục Thư ở hàng ghế sau: “Chuyện tối hôm qua…”

     Lâm Dục Thư nói lời xã giao: “Tôi không để bụng.”

     “Vậy thì tốt.” Thiệu Quang Kiệt lại nhìn phía trước, “Đồng nghiệp với nhau có hiểu lầm cũng rất bình thường. Nếu tôi có đùa quá chớn thì đừng để ý, miễn đừng để ảnh hưởng công việc.”

     Dù sao cũng là người thừa kế được nhà họ Thiệu bồi dưỡng, mặc dù tại năng lực khiếm khuyết, nhưng kỹ năng làm bộ làm tịch thì thật sự thượng thừa.

     Nếu không phải Lâm Dục Thư biết bộ mặt thật của Thiệu Quang Kiệt thì chỉ sợ lúc này cũng cảm thấy hắn quả là một cấp trên hiểu chuyện, khiêm tốn.

     Lâm Dục Thư không đáp, bất giác nhìn xem Tống Khải Minh phản ứng thế nào.

     Tống Khải Minh gác tay lên cửa sổ, bàn tay đỡ bên má, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Thiệu Quang Kiệt.

     Nếu như Lâm Dục Thư không đoán sai, trên mặt hắn lúc này hẳn là viết mấy chữ: “Xin mời bắt đầu màn biểu diễn!”

     Quả nhiên, cảm nhận được ánh mắt của Tống Khải Minh, Thiệu Quang Kiệt lập tức khó chịu nhíu mày, “Nhìn cái gì? Tóm lại chú định xuống ở đâu?”

     Tống Khải Minh không đáp, chỉ hất cằm về phía trước, nơi đó đang có một vị trí thoáng đường, “Anh để dành chỗ rộng như vậy là để nhường cho đứa khác chen vào trước mặt đấy à?”

     Trong vòng nửa tiếng, đây đã là lần thứ ba Tống Khải Minh chỉ đạo Thiệu Quang Kiệt lái xe.

     Lần đầu tiên Thiệu Quang Kiệt vô duyên không nhường đường cho người đi bộ, lần thứ hai thì một mình hắn chiếm hai làn xe, những cái này đúng là nên nói, nhưng đoán chừng bình thường cũng không ai nói hắn.

     Thiệu Quang Kiệt hiển nhiên là không thể nhịn được nữa, dẹp luôn cái mặt nạ lịch thiệp đi, một chân đạp ga rút ngắn khoảng cách với chiếc xe phía trước, sau đó nổi cơn tam bành quát Tống Khải Minh: “Gần đây đứa muốn bãi nhiệm tao chính là mày chứ gì?”

     Rốt cuộc vẫn hỏi ra miệng.

     Lâm Dục Thư đã sớm biết Thiệu Quang Kiệt đòi đưa mình về là để hỏi cái này.

     Mặc dù chuyện đã rõ như ban ngày, nhưng ai đầu têu, ai tham dự thì Thiệu Quang Kiệt có lẽ cũng không chắc.

     “Có người muốn bãi nhiệm anh á?” Tống Khải Minh vẫn một tay chống cằm, lười biếng hỏi.

     “Mày bớt giả ngu đi, tao biết thừa là mày.” Thiệu Quang Kiệt thu bớt lại cơn điên, khôi phục mấy phần điềm tĩnh, “Tao cảnh cáo mày, hội đồng quản trị không phải trò đùa, muốn kiếm đủ 8 phiếu đồng ý bãi miễn tao sao, cái này là không khả thi, mày hiểu chưa?”

     Tống Khải Minh cũng lười giả bộ, không ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo nữa mà chỉnh lại tư thế cho thẳng thớm: “Anh chắc chắn 4 người kia sẽ ủng hộ mình đến vậy sao?”

     “Đương nhiên.” Thiệu Quang Kiệt buồn cười nói, “Một là bố đẻ tao, một là đàn anh của bố đẻ tao, hai người còn lại là người nhà mẹ tao, ai điên mà ủng hộ mày?”

     Bố mẹ Thiệu Quang Kiệt cha mẹ cũng kết hôn vì mục đích thương mại. Công ty nhà mẹ đẻ hắn sớm đã xuống dốc, ai có năng lực đều đã vào làm cho Vĩnh Tinh.

     “Còn chưa có kết quả, đừng vội khẳng định như vậy.” Tống Khải Minh nói.

     “Giờ tao nói luôn cho mày biết kết quả, muốn lật tao sao? Không có cửa đâu.” Nghẹn suốt một đường rốt cuộc có chỗ phát tiết lửa giận, Thiệu Quang Kiệt vênh mặt tựa như người thắng cuộc, nói, “Hội đồng 11 ghế thì 4 ghế tao cầm chắc rồi, dù thế nào mày cũng không kiếm nổi 8 ghế. Đây là sự thật giản đơn, đâu cần tao phải dạy mày đúng không?”

     Tống Khải Minh không đáp, nhìn ra ngoài cửa sổ, thoạt nhìn như là đang yếu thế.

     “Mày biết vậy nghĩa là sao không?” Thiệu Quang Kiệt thôi nổi nóng, nhàn tản nói, “Đây là vì ông nội đã trải đường cho tao, thứ tao có mày sẽ không đời nào mơ nổi.”

     “Nhứng đừng quên…” Tống Khải Minh thu tầm mắt lại, từ tốn nói, “Ngoài 4 ghế người nhà kia thì cả 7 ghế còn lại đều ủng hộ bãi miễn anh.”

     Thiệu Chấn Húc đã cho tin chính xác, 4 ghế trung lập đều đồng ý bãi miễn Thiệu Quang Kiệt.

     Về phần Phương Lan, trước khi ly hôn cũng đã cùng chồng chống lại phe Thiệu Chấn Đông, giờ lại thêm mắc nợ chuyện phong sát Vũ Tu nên Tống Khải Minh chỉ cần muốn, bà ta sẽ không lý gì từ chối giúp đỡ. 2 ghế của BĐS Phương Thiên dĩ nhiên sẽ bỏ phiếu tán thành.

     Cho tới lúc này, chiến sự đã hết sức căng thẳng, nhưng đúng như Thiệu Quang Kiệt nói, phần thắng của Tống Khải Minh là gần như không có.

     “Vậy thì làm sao? Mày định thắng tao bằng niềm tin à?” Con ường phía trước rốt cục thoáng lên, Thiệu Quang Kiệt nhàn nhã nhấn ga, “Hội đồng quản trị thế nào mà mày còn không nắm được thì tao khuyên thật, bỏ đi thôi, cứ thành thành thật thật quản cái mảng của mày, chớ táy máy chuyện quản lý tập đoàn làm gì.”

     Tống Khải Minh lại nhìn ra cửa sổ, Lâm Dục Thư biết đây không phải là hắn yếu thế, chỉ là đang nhẫn nại.

     “Mày biết điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng ta là gì chưa?” Thiệu Quang Kiệt tiếp tục nói, “Tao họ Thiệu, mày họ Tống, chỉ cần như vậy đã đủ quyết định hết thảy.”

     Tống Khải Minh không nói tiếp, ván này Thiệu Quang Kiệt toàn thắng.

Xem mục lục

Xem mục lục

    Hôm sau, Tống Khải Minh mặc trang phục bình thường đi diễn thuyết.

     Hắn mặc vest trông quá lạ mắt, Lâm Dục Thư cũng không biết lên cơn cái gì, tâm huyết dâng trào đòi hắn mặc vào, kết quả sửng sốt nghịch cho vest của hắn lung tung ngổn ngang.

     Tại buổi toạ đàm, hắn chia sẻ thong dong như đi dạo.

     Khác với Thiệu Quang Kiệt, quan điểm của hắn đều là cái nhìn cá nhân về ngành công nghiệp ô tô, đồng thời toàn bộ nói bằng tiếng Anh, cũng thỉnh thoảng trích dẫn vài câu tiếng Trung ngạn ngữ, tại hai loại trong lời nói không có khe hở hoán đổi.

     Khi hắn phát biểu, số người ngồi nghịch điện thoại ít hơn hẳn so với lúc Thiệu Quang Kiệt phát biểu.

     Chờ hắn chia sẻ xong, y liền tới tiệc tea-break sát vách, định xã giao làm quen một chút. Không ngờ Thiệu Chấn Đông tìm tới.

     “Quang Kiệt và Khải Minh phát biểu cậu đều nghe chứ?” Hắn hỏi.

     “Nghe.” Lâm Dục Thư nói, “Đều rất tốt.”

     Thiệu Chấn Đông gật đầu nhìn xung quanh, lại thong thả nhấp một ngụm rượu, mới nói: “Gần đây tôi nghe được một ít đồn đại.”

     Lâm Dục Thư tức thì căng thẳng: “Đồn đại?”

     Thiệu Chấn Đông thu lại tầm mắt, nhìn thẳng vào y, “Lại có người muốn lật Quang Kiệt.”

     Lại.

     Hắn sở dĩ sẽ thêm chữ “Lại” là bởi vì lúc Thiệu Quang Kiệt làm giá cổ phiếu sụt giảm quá nhiều, đã từng có người trong hội đồng yêu cầu bãi nhiệm hắn.

     Lần này, Tống Khải Minh còn chưa chính thức ra tay, Thiệu Chấn Đông đã nghe được đồn đại, chắc là Thiệu Chấn Húc đã bắt đầu rục rịch sau lưng ông ta.

     Lâm Dục Thư giả bộ không biết: “Muốn bãi miễn chức vụ CEO sao?”

     “Xem chừng là vậy.” Thiệu Hòa Đông đều đều nói, ánh mắt nhìn về phía y đột nhiên trở nên sắc bén, “Cậu thấy thế nào?”

     Lâm Dục Thư duy trì vẻ bình thản, ngắn gọn trả lời: “Có vẻ là không khả thi.”

     Nói nhiều sai nhiều, Thiệu Chấn Đông cũng không dễ gạt như Thiệu Quang Kiệt.

     “Đúng là hoàn toàn không khả thi.” Ông ta trực tiếp loại bỏ sự không chắc chắn của y.

     Ông ta nói tiếp: “Dựa theo điều lệ mới, muốn bãi miễn CEO cần ít nhất 2/3 ghế trong hội đồng đồng ý. Nói cách khác, 11 ghế thì 8 ghế phải duyệt. Cậu thấy khả thi sao?”

     Lâm Dục Thư âm thầm xiết chặt ly rượu.

     Ở những công ty khác, chỉ cần hơn nửa hội đồng đồng ý là được.

     Nhưng lần trước Thiệu Quang Kiệt suýt bay ghế, Thiệu Chấn Bang liền tăng lên thành tối thiểu 2/3.

     Lý do Thiệu Chấn Bang đưa ra cũng rất đơn giản —— không muốn người ngoài nhúng tay vào việc quản lý, bất lợi cho sự đoàn kết nội bộ.

     Bởi vậy bây giờ muốn bãi miễn Thiệu Quang Kiệt đích thật là khó.

     Nhưng Lâm Dục Thư chẳng lẽ không biết khó sao?

     Y biết rất rõ ràng mà Thiệu Chấn Đông còn cố tình nhắc nhở, dĩ nhiên là để cảnh cáo.

     Xem ra Thiệu Quang Kiệt không đi mách ông mà đi mách bố trước. Nghe nói Lâm Dục Thư đứng về phe Tống Khải Minh, ông ta liền ý thức được ngay sắp có biến, nên mới tới thăm dò, cộng thêm cảnh cáo.

     Không thể không thừa nhận, quả nhiên gừng già mới là gừng cay.

     “Đương nhiên không khả thi.” Lâm Dục Thư phụ họa, “Phía sếp Thiệu có 4 ghế rồi, làm sao mà kiếm ra được 8 ghế đồng ý?”

     “Ừm, cậu biết là tốt.” Thiệu Chấn Đông từ tốn nói, “Network tiếp đi.”

     Thiệu Chấn Đông đi khỏi. Lâm Dục Thư đổi một ly Champagne mới, tránh khỏi đám người đang trò chuyện vui vẻ, đi vào một góc tối vắng vẻ.

     Y hiện giờ không có tâm tư xã giao, trong đầu chỉ còn lại từng tư liệu của các vị trong hội đồng quản trị.

     11 ghế thì phe Thiệu Hòa Đông chiếm 4, quả thực phi thường khó giải quyết.

     Vốn Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh dự định chờ hết toạ đàm kinh tế, rồi đăng báo nói xấu Thiệu Quang Kiệt, lại dùng lợi ích để mua chuộc mấy ghế kia.

     Nhưng bây giờ Thiệu Chấn Đông sớm có chuẩn bị, muốn lôi kéo họ lại càng khó.

     Thiệu Chấn Húc và BĐS Phương Thiên có 3 ghế, cùng 4 ghế trung lập, nếu bọn họ đều đồng ý thì mới được 7 phiếu, căn bản không cách nào bãi miễn Thiệu Quang Kiệt.

     “Sao lại ở đây một mình?” Tống Khải Minh đột nhiên xuất hiện.

     Nhìn chung quanh thấy không ai chú ý góc này, y liền kể lại chuyện vừa rồi.

     “Nhưng hội đồng quản trị còn mấy ngày nữa là họp rồi.”

     Hai người lần nữa rơi vào trầm tư, Lâm Dục Thư đột nhiên sinh ra một ý tưởng, nhưng lúc này Tống Khải Minh lại nói: “Có lẽ, lần này thôi đi.”

     Lâm Dục Thư dừng lại, chờ hắn nói.

     “Thời gian đúng là không dư dả. Hiện tại dừng tay, em còn có đường lui. Nếu tiếp tục mà không thể thành công… Anh thì không sao, nhưng tình cảnh của em sẽ rất khó xử.”

     Lâm Dục Thư hơi kinh ngạc nói: “Anh sợ rồi?”

     “Anh không phải sợ.” Tống Khải Minh lập tức phủ định, “Vhỉ là —— “

     “Anh lo cho em.” Lâm Dục Thư nói nốt nửa câu sau.

     “Ừm.” Tống Khải Minh bất đắc dĩ thở dài, “Cái này dù sao cũng là chuyện của anh, không lý gì lại để vạ lây sang em.”

     Lâm Dục Thư cười khẽ một tiếng, “Anh vẫn quá xem nhẹ em rồi, Tống Khải Minh.”

     “Hửm?” Tống Khải Minh khó hiểu nhìn y.

     Lâm Dục Thư cùng hắn cụng ly, một hơi uống cạn: “Bước tiếp theo để em, bảo bối.”

Xem mục lục

>> Xem mục lục

Ở giao lộ vòng quanh mấy lần, cuối cùng hắn hạ quyết tâm dừng lại, thảy xuống 3 đồng xu, ôm quyền nói:

“Lão bản, quyển sách này ta muốn.”

“Được được, khách quan, thêm ba đồng nữa là có thể mua thêm quyển này,” lão bản thần bí hề hề rút ra một quyển sách nhỏ, nở nụ cười bỉ ổi, “Khách quan ngài có muốn hay không?”

Hắn nghiến răng, đáp:

“Muốn.”

Mặt trời đã lên cao, hắn nâng tay áo lau mồ hôi trên trán, chậm rì rì trở về khách điếm, rót chén trà uống cạn. Ngồi vào trên giường, hắn liếc mắt nhìn chiếc giường đối diện chỉnh tề ngăn nắp… Hắn rút mấy quyển sách cất trong người ra, bắt đầu xem.

Người nọ nằm giường bên kia, sáng sớm nay đã đi cùng một đám người để giao lưu học hỏi võ lâm gì đó. Hắn vốn hoàn toàn vô cảm với việc kết bạn với các bang phái khác, một mình ở lại khách điếm. Vừa rồi cũng là nhàm chán quá mức mới đi dạo một chút, vốn chỉ định mua ít điểm tâm về nếm thử, nào ngờ vẫn cứ ngứa tay mua thêm mấy quyển tiểu thuyết mới ra.

Người nọ tuy rằng không thích hắn xem những thứ nội dung tục tĩu dụ dỗ người gian dâm thế này, nhưng xưa nay cũng không nói gì. Chỉ là khi nhìn thấy chữ “Tục” viết to tướng trên bìa, chính hắn cũng nhịn không được tự khinh bỉ chính mình một chút.

Gần đây tiểu thuyết cẩu huyết bán thật là chạy. Nội dung ban đầu vốn đã không có dinh dưỡng gì, chỉ là một đôi tình nhân hiểu lầm tới hiểu lầm lui, cuối cùng thành thân, nhưng phần 2, phần 3 ra tiếp lại càng thêm cẩu huyết, kiểu gì cũng phải mọc ra một đứa tiểu tam, không phải là một nữ nhân từng bị nam chính phụ lòng nhưng nay đã sinh con cho hắn, thì cũng là một vị anh họ lỗi lạc nhiều năm không gặp của nữ chính, vừa xuất hiện liền gây ra đủ loại biến cố…

Loại tiểu thuyết máu chó này không xem cũng được, nhưng đã xem phần một mà không xem tiếp phần hai thì cứ thấy khuyết thiếu thế nào đó, Đường Môn Tam công tử nằm trên giường vừa lật trang sách, vừa oán hận nguyền rủa bọn viết sách bất lương!

Không mất thời gian đi vào chi tiết của cuộc theo đuổi người tình như phần 1, phần 2 dạo đầu ngay bằng một màn tình chàng ý thiếp, điên loan đảo phượng. Xem đến chỗ xuất sắc, hắn liền bắt đầu hồi tưởng lại hai lần mình cùng người nọ hương diễm va chạm.

Nơi núi rừng hoa dại nở, mười ngón tay đan vào nhau, người nọ toàn thân ửng hồng, còn cắn môi khó nhịn…… Tâm tình kích động!

Một lần trước nữa là ở trong hồ nước. Đôi mắt người nọ mù mịt mênh mông như hồ nước là sâu không thấy đáy mà hút lấy hắn, chung quanh nước lạnh thấu xương, thân thể giao triền lại nóng bỏng như lửa…… Cảm xúc mênh mông.

Còn một lần khác…… Ờm, không có.

Đường Môn Tam công tử buồn bực bẻ ngón tay cành cạch. Đúng vậy, hắn cùng người nọ mới chỉ có hai lần như vậy mà thôi, còn đều là nhờ xuân dược ban cho. Từ đó tới nay, hắn và người nọ vẫn luôn quân tử chi giao, một chút thân mật suồng sã cũng không có.

Kẻ quân tử dĩ nhiên không phải Đường Lê Sơ hắn! Từ sau ngày ấy, hai người lại kết bạn đồng hành một thời gian, ăn cùng bàn, ngủ cùng giường, lại biết được người mình thích cũng thích mình, tình nùng ắt không kiềm chế được. Nơi phố xá đông đúc không tiện làm càn, hắn cũng chỉ dám nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay người nọ. Lúc đóng cửa lại chỉ còn hai người với nhau, người nọ rõ ràng cũng động tình, lại chỉ dám cùng hắn nắm tay chạm má, cùng lắm là đỏ mặt mặc cho hắn hôn, còn tiến thêm một bước sao? Căn bản là không dám.

Hắn biết người nọ mặt mỏng, lại không biết người nọ mặt mỏng đến mức này. Đã vậy y còn là một nam nhân oai hùng, không thể như yểu điệu thục nữ, bị tình nhân khinh bạc một chút cũng phải đưa bàn tay trắng như phấn đấm nhẹ vài cái rồi ỡm ờ mặc kệ. Người nọ quá quẫn bách sẽ “soạt” một cái kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng phản chiếu thân kiếm hắt lên khuôn mặt đỏ bừng, lại không thể tới gần thêm nửa bước. Huống chi biết người nọ xưa nay đứng đắn đoan chính, yêu y kính y, cho dù hai lần nọ tương giao cũng không dám nói lời ngả ngớn hay trêu đùa quá trớn, sợ làm nhục y. Giờ sao hắn dám quá mức khinh bạc bức bách y? Thường thường chỉ dám trộm hôn một cái là thôi, bốn mắt lưu luyến nhìn nhau, chờ đợi nhịp tim cuồng loạn từ từ bình ổn lại.

Tình triều cứ vừa thăng hoa lại bị ép xuống, sống thật không dễ dàng! Thường xuyên nghẹn đến mức khó chịu, hắn đều đã tính đến hay là dùng xuân dược, dù sao người nọ cũng sẽ không thật sự giận hắn. Đương nhiên, chỉ dám nghĩ vậy mà thôi. Có lần người nọ có việc tách ra hơn một tháng, hắn đã tính toán dùng cái cớ “Tiểu biệt thắng tân hôn” để cùng người nọ tiến thêm một bước, không ngờ y chẳng hiểu phong tình, vừa về lại hứng thú bừng bừng ôm kiếm ra cửa đi giao lưu kết bạn…

Hắn oán hận siết chặt quyển sách nhỏ mà nghiến răng. Suốt ngày ôm kiếm giao lưu, chẳng lẽ Đường Lê Sơ hắn không có “kiếm” sao? Nhân lúc nùng tình mật ý, giao lưu dưới lớp chăn, không phải càng thích sao?

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Thiệu Quang Kiệt hiển nhiên nghe ra là giọng của Tống Khải Minh, nhíu chặt mày, nghi ngờ nhìn Lâm Dục Thư: “Cậu đang cùng Tống Khải Minh gọi điện thoại?”

     Thiệu Quang Kiệt dường như đã hiểu ra vì sao Lâm Dục Thư không phối hợp với trò đùa của mình, bởi vì đối diện là Tống Khải Minh, không tính là người ngoài nên liền không cần giữ mặt mũi.

     Lâm Dục Thư không trả lời, đi thẳng ra mở cửa phòng. Hắn sợ Tống Khải Minh lại đập cửa tiếp thì mọi người trong những phòng khác đều sẽ ra hóng hớt.

     Khóa cửa vừa mới mở, cánh cửa liền ập vào trong, suýt nện vào mặt y.

     Tống Khải Minh mặt đầy lửa giận vọt vào, nhưng thấy sau cửa là Lâm Dục Thư, hắn liền nén xuống ba chữ “Thiệu Quang Kiệt”, lo lắng nhìn y: “Hắn có làm gì em không?”

     “Không.” Lâm Dục Thư ngăn trước mặt Tống Khải Minh để hắn khỏi đánh người, nhẹ giọng nói, “Đừng xúc động, giờ chưa phải lúc.”

     Thiệu Quang Kiệt từ ban công đi vào, hỏi Tống Khải Minh: “Đêm hôm khuya khoắt còn bắt Tiểu Lâm Tổng giúp chú làm việc?”

     Nghe lời này, hắn hiển nhiên hoàn toàn tin tưởng Lâm Dục Thư, cho rằng giữa bọn họ chỉ là quan hệ công việc và Tống Khải Minh gọi tới cũng là vì công việc. Có lẽ trong mắt hắn, Tống Khải Minh đêm hôm khuya khoắt tìm y đòi làm việc cũng không khác gì hắn, nhất định là vì có ý gì khác với Lâm Dục Thư. Nói cách khác, hắn cảm thấy mình và Tống Khải Minh kẻ tám lạng người nửa cân.

     “Sếp Thiệu, tự anh uống rượu đi.” Lâm Dục Thư nhặt vali, bắt đầu thu thập hành lý, “Tôi đổi phòng.”

     “Cậu đổi đi chỗ nào?” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, hiển nhiên là bất mãn thái độ không khách khí này, “Ở đây còn có phòng nào cho cậu đổi sao?”

     Lúc này nếu y muốn đổi gian phòng thì sẽ phải hỏi ban tổ chức xem có ai sẵn sàng ghép phòng, rất phiền phức. Huống hồ thái tử Thiệu Quang Kiệt đã tình nguyện cùng y chung phòng, chẳng lẽ y còn tự cao tự đại, muốn ở riêng một phòng sao?

     Người Trung Quốc thực chất không có khuynh hướng làm trái với sắp xếp của tập thể, mới đầu Lâm Dục Thư cũng thế, nhưng bây giờ đã không thể nhịn nổi nữa.

     “Cái này không phiền sếp Thiệu hao tâm tổn trí.” Lâm Dục Thư thu thập xong tất cả hành lý, đi về phía Tống Khải Minh đang đứng cạnh cửa, “Đi thôi.”

     Nếu khách sạn không còn phòng trống thì y vẫn có thể đi sang phòng Tống Khải Minh.

     “Lâm Dục Thư.” Dường như rốt cục ý thức được tình huống không trong quyền kiểm soát của mình, Thiệu Quang Kiệt nhíu mày hỏi, “Cậu chắc chắn muốn rời khỏi chỗ này của tôi, đi cùng Tống Khải Minh?”

     Lâm Dục Thư không nói gì, Tống Khải Minh nhận vali của y, nói: “Tự quản tốt chính mình đi.”

     Thiệu Quang Kiệt không cam lòng lên giọng: “Cậu biết mình chọn sai phe rồi chứ?”

     Lâm Dục Thư đáp lời hắn bằng tiếng đóng cửa không chút do dự.

     Muốn nói về việc chọn phe, kỳ thật Lâm Dục Thư đã sớm chọn xong. Chỉ là gần đây y vẫn luôn lừa gạt Thiệu Quang Kiệt, khiến hắn ảo giác mà thôi.

     Dù sao đứng từ góc độ của Thiệu Quang Kiệt, hắn có ưu thế tuyệt đối, đúng là khó mà hiểu nổi vì sao Lâm Dục Thư sẵn sàng vứt bỏ hắn mà đi.

     “Anh biết.” Tống Khải Minh giúp y cởi giày, rồi nằm xuống bên cạnh, nhìn lên trần, “Anh sẽ kêu ông ngoại chớ nhúng tay vào, nếu như ông không đồng ý —— “

     “Thì sao?” Lâm Dục Thư quay đầu nhìn hắn.

     “Anh không ngại làm cho nhà họ Thiệu gà bay chó chạy.”

     “Làm ơn.” Lâm Dục Thư lại nhức đầu, “Trong tay em còn rất nhiều cổ phiếu quyền chọn, anh đừng để em lên cơn tụt huyết áp được không?”

     “Yên tâm đi, bảo bối.” Tống Khải Minh ôm y vào trong ngực, hôn một cái lên trán, “Anh còn thiếu nợ vài tỷ, anh sẽ có chừng mực.”

     Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, Lâm Dục Thư vẫn cảm thấy sẽ không đến mức phải gà bay chó chạy.

     Lúc trước Thiệu Chấn Bang muốn y làm rể, cũng vì sợ đông đảo người nhà phản đối mà phải thôi. Như vậy ông vụ hoàn toàn không hi vọng gia đình mâu thuẫn. Chỉ là nếu Tống Khải Minh bằng vào năng lực của mình mà cạnh tranh với Thiệu Quang Kiệt, mà Thiệu Chấn Bang không nhúng tay, vậy thì phe Thiệu Chấn Đông ắt sẽ không chịu ngồi yên.

     “Mà…” Tống Khải Minh đột nhiên thu lại cái cằm, nhìn y, “Vừa rồi anh nghe thấy em bị Thiệu Quang Kiệt bắt nạt, lúc đó anh đột nhiên có một ý nghĩ.”

     “Cái gì?” Lâm Dục Thư nghĩ thầm, không phải là muốn thiến anh họ hắn đấy chứ?

     “Nếu như vì giúp anh mà em phải chịu thiệt thòi,” Tống Khải Minh ôm chặt y, “Anh có thể không cần gì hết.”

     Lại nữa, mấy lời tâm tình của lão già Đức.

     Câu nói này có uy lực quả thực gấp trăm lần so với việc thiến Thiệu Quang Kiệt.

     “Cái này không gọi là chịu thiệt thòi.” Lâm Dục Thư tựa vào hõm cổ hắn, “Ẩn nhẫn là cách làm của nhà triết học. Em đã nhịn Thiệu Quang Kiệt nhiều năm, mấy cái này cũng không liên quan đến anh.”

     “Nhưng đúng là bởi vì anh xuất hiện, hắn mới càng quá đà.”

     “Ừm, thế nên…” Lâm Dục Thư trầm tư một chút, nói, “Anh mua thỏi vàng đền bù cho em đi.”

     “Thỏi vàng sao?” Tay Tống Khải Minh bắt đầu mò mẫm không an phận, “Nếu cho cơ hội chọn lại, muốn thỏi vàng hay muốn gậy sắt, em chọn cái nào?”

     “Không cần, thỏi vàng còn đáng tiền hơn cây gậy sắt của anh ok? Em chọn thỏi vàng!” Lâm Dục Thư giãy dụa, “Ưm… Tống Khải Minh… Anh có chịu nói lý không vậy…”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Lâm Dục Thư nhếch mép thản nhiên, reply:

     Lâm Dục Thư: Thiệu Quang Kiệt có vẻ đang hoài nghi chúng ta

     Khung chat nhanh chóng có tin nhắn mới.

     Tống Khải Minh: Không sao

     Tống Khải Minh: Dù sao cũng phải khai chiến

     Cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới. Thiệu Chấn Đông đã thông báo sẽ biểu quyết phê duyệt việc bắt tay với Nam An. Nhưng Tống Khải Minh muốn nhân dịp này bãi miễn Thiệu Quang Kiệt. Đây cũng chính là chuyện bận rộn mấy ngày nay. Đến lúc đó dù kết quả là tốt là xấu, đều sẽ liên lụy đến Lâm Dục Thư.

     Điện thoại lại rung.

     Tống Khải Minh: Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em thật tốt

     Thật ra Lâm Dục Thư không sợ, một là y đã thăng lên CEO cty quản ly gia đình, hai là vẫn có thể lui về làm cho cty nhà mình.

     So với mấy tháng trước, lúc này thân phận và giá trị bản thân của y đã khác, còn có thêm một người bạn trai, tâm tính dĩ nhiên cũng khác.

     Lâm Dục Thư: Không cần

     Lâm Dục Thư: Cứ tập trung làm chuyện của anh đi

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc thân thiết. jpg

     Tống Khải Minh: Yêu em bảo bối

     Lão già Đức lại bắt đầu nói lời buồn nôn, quả thực không dám nhìn.

     Lâm Dục Thư cất điện thoại bắt đầu ngủ bù, cũng may bên cạnh Thiệu Quang Kiệt không đòi nói chuyện nữa.

     Tới khách sạn đã là chạng vạng tối, vừa lúc có thể dùng cơm.

     Lâm Dục Thư nhận thẻ phòng mới biết phải ở cùng phòng với Thiệu Quang Kiệt.

     “Đi không?” Thiệu Quang Kiệt chủ động đi đến cạnh y, “Tôi giúp cậu xách hành lý.”

     “Không cần.” Lâm Dục Thư túm lại vali của mình, khách khí đáp, “Cảm ơn sếp Thiệu.”

     Vừa rồi đã cảm thấy kỳ quái khi Thiệu Quang Kiệt nói “Đến nơi rồi lại nói”.

     Hóa ra là hắn đã sắp xếp trước không gian riêng tư tốt đẹp cho hai người.

     Lần này đi với đoàn khá đông, Lâm Dục Thư quả thực không ngờ hắn còn có thể bị xếp vào cùng xó với Thiệu Quang Kiệt. Tống Khải Minh hiển nhiên cũng không ngờ Thiệu Quang Kiệt sẽ giở trò tới mức này, gương mặt ẩn dưới mũ lưỡi trai âm trầm đến đáng sợ.

     Tống Khải Minh: Anh một mình một phòng

     Tống Khải Minh: đổi sang phòng anh

     Hai người đứng hai góc thang máy, Lâm Dục Thư nhắn:

     Lâm Dục Thư: Không việc gì

     Lâm Dục Thư: Em ứng phó được

     Nếu thật sự đổi phòng thì khác nào giấu đầu lòi đuôi, khẳng định suy đoán của Thiệu Quang Kiệt.

     Vào giai đoạn mẫn cảm thế này, y không muốn có thêm sự cố.

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc sủa loạn. jpg

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc muốn ồn ào. jpg

     Lâm Dục Thư cất điện thoại, nhìn lướt Tống Khải Minh, trong Wechat hắn đã sắp muốn nổi điên, nhưng ngoài mặt vẫn hết sức khắc chế.

     Về phòng cất hành lý xong, Lâm Dục Thư không muốn cùng Thiệu Quang Kiệt ở chung lâu, lên tiếng chào hỏi liền muốn xuống lầu ăn cơm.

     Đang là giờ ăn, tưởng Thiệu Quang Kiệt hẳn sẽ không muốn sinh sự vào lúc này, nào ngờ trong suy nghĩ của hắn ta, đã ở cùng phòng thì phải cùng dùng cơm.

     “Chỗ này đồ ăn không tệ.” Thiệu Quang Kiệt bưng khay ngồi xuống đối diện Lâm Dục Thư, “Trước kia cậu từng ở đây rồi sao?”

     “Ở rồi.”

     “Từ khi nào?” Thiệu Quang Kiệt thuận miệng hỏi.

     “Năm trước.” Lâm Dục Thư hững hờ vừa ăn vừa nói. Không lâu sau, một bóng dáng quen thuộc ngồi xuống cạnh y.

     “Em họ.” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, vẻ mặt mất hứng.

     Lâm Dục Thư nhìn bên cạnh, xa cách chào hỏi: “Sếp Tống.”

     “Ừm.” Tống Khải Minh không nhìn thẳng vào Thiệu Quang Kiệt, chỉ gắp sườn cho y, “Đừng chỉ ăn rau quả, ăn nhiều thịt vào.”

     Lâm Dục Thư: “…”

     Chơi cái trò gì vậy?

     “A.” Thiệu Quang Kiệt chậm rãi bỏ dao trong tay xuống, “Chú với Tiểu Lâm Tổng nhà anh đã thân quen như vậy rồi sao?”

     “Bình thường thôi.” Tống Khải Minh mặt tỉnh bơ, cắt bít tết, “Thân hơn anh một chút mà thôi.”

     Lâm Dục Thư phát hiện, Tống Khải Minh tới đây để khiêu khích.

     Dù sao chỉ vài ngày nữa đã vạch mặt, hiện tại cần gì đóng kịch?

     “Tiểu Lâm Tổng làm việc bên cạnh anh năm sáu năm,” Thiệu Quang Kiệt không chút nào yếu thế, “Hai người biết nhau mới được bao lâu? Mấy tháng?”

     “Cậu ấy làm việc bên cạnh anh năm sáu năm, ” Tống Khải Minh nhạt nhẽo nhại lại, “Mà anh còn không biết cậu ấy chơi xe đua sao?”

     Chuyện này trong công ty rất nhiều người đều biết.

     Nhưng cái này cũng giống như có người thì thích chụp ảnh, có người thích câu cá … Sở thích của đồng nghiệp đâu mấy ai chú ý.

     Thiệu Quang Kiệt đương nhiên biết Lâm Dục Thư chơi xe, nhưng bây giờ Tống Khải Minh nói vậy mới khiến hắn ý thức được, Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh có sở thích chung.

     Vòng này, Tống Khải Minh toàn thắng.

     “Thế nào, ” Thiệu Quang Kiệt nhìn Lâm Dục Thư, kéo ra một cái nụ cười, “Các cậu còn hẹn cùng nhau chơi sao?”

     Lâm Dục Thư đau đầu thở dài: “Không, tán gẫu linh tinh mà thôi.”

     Lâm Dục Thư không thích xung đột chính diện, huống chi là khi không cần thiết.

     Hiện tại Thiệu Quang Kiệt đã đang hoài nghi hai người, mặc dù hắn cũng không có chứng cớ gì, nhưng khiêu khích hắn cũng không cần thiết.

     “Tôi ăn xong rồi.” Lâm Dục Thư dứt khoát kéo khăn tay lau miệng, “Hai vị từ từ ăn.”

     Y đứng dậy đang muốn đi, nhưng lúc này Thiệu Quang Kiệt đột nhiên gọi y lại.

     “Cậu tắm rửa trước đi.” Thiệu Quang Kiệt nói, “Lát nữa tôi lên.”

     Thiệu Quang Kiệt ngữ khí vô cùng tự nhiên, như thể muốn Lâm Dục Thư tắm xong chờ hắn vậy.

     Tống Khải Minh xanh mặt, nhưng Lâm Dục Thư cũng không tiện nói gì, chỉ có thể mặc kệ cho Thiệu Quang Kiệt thắng lại một ván.

     Về đến phòng, y vẫn tắm một cái. Cũng không phải là y nghe lời Thiệu Quang Kiệt, chỉ là muốn mau chóng vệ sinh xong, đỡ phải cùng Thiệu Quang Kiệt giao lưu.

     Vừa thay xong đồ ngủ ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy Thiệu Quang Kiệt về đến phòng.

     Hắn dò xét y trên dưới một chút, cười: “Tắm xong chưa?”

     Ngữ điệu ngả ngớn khiến y khó chịu. Lấy ra laptop, y nói: “Sếp vào tắm đi.”

     Quả thực có một ít việc chưa làm, Lâm Dục Thư định dùng công việc để giết thời gian, nhưng chưa bao lâu sau, Thiệu Quang Kiệt tắm rửa xong đã đu ra, chỉ mặc quần, không mặc áo, trên đường cong cơ bụng rõ ràng còn bốc lên hơi nước.

     Lâm Dục Thư hơi nhíu mày, chuyên tâm nhìn laptop.

     “Muốn uống rượu không?” Thiệu Quang Kiệt hỏi, “Tôi gọi một chai Whiskey lên.”

     “Không được.” Lâm Dục Thư không thể không nhìn hắn, “Không phải mai anh còn phải diễn thuyết sao?”

     “Bản thảo tôi đã thuộc rồi.” Thiệu Quang Kiệt vẫn cầm lấy điện thoại gọi một chai Whiskey lên, rồi nói tiếp, “Nghỉ tết nguyên đán còn chưa kết thúc, không cần làm việc vất vả như vậy.”

     Lâm Dục Thư ôm laptop không nhúc nhích: “Công việc tồn quá nhiều không tốt.”

     “Rốt cuộc là công việc gì? Tôi xem một chút.”

     Nói xong câu này, hắn sán vào, Lâm Dục Thư lập tức căng cứng cả người, né sang một bên khác, kéo giãn khoảng cách.

     Cảm nhận được sự đề phòng, Thiệu Quang Kiệt cười cười, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, tôi sẽ không ăn cậu.”

     Đến lúc này, Lâm Dục Thư thật sự không thể nhịn được nữa.

     Y hết lần này đến lần khác giữ mặt mũi cho hắn nhưng Thiệu Quang Kiệt hết lần này đến lần khác khiêu chiến ranh giới cuối cùng của y.

     Lâm Dục Thư khép lại laptop, để qua một bên, nhíu mày: “Sếp Thiệu, rốt cuộc anh có ý gì?”

     “Không vội.” Thiệu Quang Kiệt lui ra, “Chờ rượu đưa lên rồi từ từ nói.”

     Xem ra đêm nay không dễ giết thời gian.

     Phục vụ viên đưa tới một chai Whiskey.

     Hai người ngồi tại bàn nhỏ, Thiệu Quang Kiệt tốt xấu cũng mặc áo vào, để Lâm Dục Thư đỡ mất tự nhiên.

     Hắn rót một chén, đưa qua: “Cậu bình thường ở nhà uống gì?”

     “Rượu vang.” Lâm Dục Thư cầm chén lên, nhàn nhạt nhấp một ngụm, lại bỏ xuống mặt bàn.

     “Sao không nói sớm.” Thiệu Quang Kiệt lại rót cho mình một ly, “Biết vậy tôi gọi vang.”

     Lâm Dục Thư không nói tiếp, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này mặt trăng còn chưa lên cao, tối nay còn dài đằng đẵng.

     Nhưng y cũng không vội. Thiệu Quang Kiệt muốn cùng y vòng vo, y phụng bồi là được.

     “Cậu hay đi trường đua lắm sao?” Thiệu Quang Kiệt đột nhiên hỏi.

     Lâm Dục Thư thu tầm mắt lại, thản nhiên nói: “Đi ít.”

     “Vậy tức là muốn đi.” Thiệu Quang Kiệt uống một ngụm rượu, lại hỏi, “Vậy là trường đua chỗ có scandal của Tống Khải Minh cậu cũng hay đi?”

     Tống Khải Minh bị điểm danh sớm hơn y tưởng.

     “Có đi.”

     “Vậy sao?” Thiệu Quang Kiệt lắc lắc chén rượu, “Vậy lat các cậu không chỉ tán gẫu linh tinh.”

     “Sếp Thiệu.” Lâm Dục Thư nhẫn nại nói, “Nếu muốn biết tôi với sếp Tống có quan hệ gì thì có thể hỏi thẳng.”

     “Ồ?” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, “Vậy cậu nói đi.”

     “Chúng tôi không có quan hệ gì.” Mặt không biến sắc, y nói, “Tôi thấy anh rất thích so sánh với sếp Tống. Tôi thấy đâu cần thiết.”

     Thiệu Quang Kiệt lại uống một ngụm rượu, nhìn y: “Tôi tin cậu.”

     Dù sao cũng là nói dối, y cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm.

     “Vậy chúng ta tối nay thẳng thắn nhé?”

     “Thẳng thắn?”

     “Tôi vẫn luôn hiếu kì,” Thiệu Quang Kiệt chậm rãi hỏi, “Rốt cục cậu có thích đàn ông hay không?”

     Lâm Dục Thư vô thức nhìn đi chỗ khác, dù chỉ một chút nhưng đã đủ lộ ra sơ hở.

     “Xem ra tôi không đoán sai.” Thiệu Quang Kiệt tâm tình không tệ mỉm cười, “Cậu che giấu rất khá.”

     Lâm Dục Thư có chút ảo não nhíu mày: “Vậy thì sao?”

     Thiệu Quang Kiệt hỏi lại: “Cậu thích kiểu người thế nào?”

     “Không liên quan đến anh.” Sau nhiều năm như vậy, Lâm Dục Thư lần đầu tiên dùng loại giọng điệu này để nói chuyện với hắn.

     “Đừng nóng giận,” Thiệu Quang Kiệt không mấy để ý, cười nói, “Tâm sự chút thôi mà.”

     Lâm Dục Thư đã không còn muốn trò chuyện gì nữa.

     Y đang bắt đầu suy nghĩ xem nên làm thế nào một lần nói cho rõ ràng thì điện thoại di động bắt đầu rung, Tống Khải Minh gọi tới.

     Y che màn hình, nói “Tôi đi nghe điện thoại”, rồi bỏ ra ngoài ban công.

     “Ra ngoài ăn khuya không?” bên kia điện thoại vang lên giọng Tống Khải Minh, “Anh không muốn để em với gã đó ở cùng một chỗ.”

     Căng thẳng nãy giờ, đầu óc y lúc này mới thoáng chốc trầm tĩnh lại. Tống Khải Minh còn nói thêm: “Em cứ nói đây là điện thoại công việc, có chuyện phải xử lý, rồi cứ thế đi thôi.”

     Ngay cả lấy cớ gì cũng đã giúp y nghĩ kỹ.

     “Bây giờ nhất định phải phản hồi ngay sao?” Lâm Dục Thư giở giọng công việc, phối hợp nói dối, “Giờ tôi đang đi công tác, tìm số liệu khả năng mất chút thời gian đó.”

     “Hoặc là em cứ bảo hắn là em muốn cùng chồng em đi ăn khuya.”

     “Ừm, OK, vậy—— “

     “Anh còn biết tôi đang gọi điện thoại à?” Lâm Dục Thư ngắt điện thoại, không khách khí đẩy hắn ra, “Anh có ý gì, định quấy rối tình dục thật sao?”

     “Hả, quấy rối tình dục?” Thiệu Quang Kiệt tức giận bật cười, “Đều là đàn ông, làm dáng như thế làm gì?”

     Lâm Dục Thư quả thực muốn chửi thề, nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa mãnh liệt và tiếng gầm thét của Tống Khải Minh: “Mở cửa!”

Xem mục lục

Đù mé thằng trẻ nghé dâm dê não tàn này >.< đọc đoạn này bực ghê. Đúng là xây dựng nhân vật đáng khinh thì dễ mà xây dựng nhân vật đáng yêu mới khó….

Tống Husky chạy sang bảo vệ chủ quyền =))

Xem mục lục

     Diễn đàn kinh tế Châu Á tổ chức ở một thành phố khác, từ Châu Cảng bay chừng hai giờ mới đến.

     Ngoài Tống Khải Minh và Thiệu Quang Kiệt sẽ lên phát biểu, công ty còn có không ít lãnh đạo muốn tham gia, ngồi đầy một chiếc xe buýt ra sân bay.

     Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh không lái Civic và GTR tới, vì mấy ngày trước hai người họ đã mua một chiếc xe điện Tấn Tiệp, như vậy có thể đi không giới hạn ngày, không cần kiểm định định kỳ, cũng ít gây chú ý hơn.

     “Tối hôm qua không nghỉ ngơi tử tế sao?”

     Trên xe buýt, Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh tự giác tách ra, kết quả Thiệu Quang Kiệt liền ngồi xuống bên cạnh y.

     “Chào sếp.” Lâm Dục Thư không trả lời.

     Nhưng mà qua loa không được, Thiệu Quang Kiệt lại hỏi: “Có phải là ngày nghỉ quá buông thả rồi không?”

     Buông thả ý là: chơi cả đêm.

     Nếu như vậy, đợt nghỉ tết Nguyên đán này quả thực Lâm Dục Thư rất buông thả.

     “Oh, thật sao?” Thiệu Quang Kiệt hơi quay đầu lại, như có như không mà liếc Tống Khải Minh ngồi cách hai hàng ở phía sau, hiển nhiên không hoàn toàn tin tưởng y.

     Tống Khải Minh cũng không khá hơn y chút nào, một bộ dạng túng dục quá độ. Hắn đội mũ che hơn nửa khuôn mặt, khó trách Thiệu Quang Kiệt hoài nghi bọn họ.

     Xe buýt khởi động, đi về phía sân bay.

     Lâm Dục Thư hạ thấp thành ghế, định ngủ bù, nhưng lúc này Thiệu Quang Kiệt lại mở máy tính bảng, đưa tới trước mặt y: “Giúp tôi nhìn xem, bản thảo phát biểu này thế nào?”

     Nói mười phút đồng hồ thì ít cũng hai ba ngàn chữ, bình thường đọc phải mất 5-6 phút.

     —— đối với Lâm Dục Thư mà nói là 5-6 phút cực kỳ quý giá.

     Y nhẫn nại đọc.

     Bài phát biểu của Thiệu Quang Kiệt chọn toàn những quan điểm đã không còn mới mẻ, chỉ có thể nói quy củ hoàn chỉnh, không có chỗ nào để bắt bẻ mà thôi, nhưng cũng không có bất kỳ điểm sáng nào đáng chú ý.

     “Không có vấn đề gì.” Lâm Dục Thư trả máy tính bảng cho hắn, “Phân tích rất đúng chỗ.”

     “So với Tống Khải Minh thì sao?”

     Thì ra đây mới thực sự là mục đích.

     Lâm Dục Thư tỉnh bơ nói dối: “Tôi chưa xem của sếp Tống.”

     “Đã vậy.” Thiệu Quang Kiệt suy tư gật đầu, lại hỏi, “Vậy những phân tích về kinh tế Đức trong này, cậu cũng cảm thấy đúng sao?”

     Để thấy rõ chỗ hắn chỉ tay, Lâm Dục Thư nghiêng người ghé lại gần, bởi vậy hai người gần như sắp chạm đầu vào nhau.

     Điện thoại Lâm Dục Thư đột nhiên rung.

     Y không để ý, nhìn máy tính bảng nói: “Kinh tế Đức đúng là rất phụ thuộc vào ngành công nghiệp ô tô.”

     Nếu muốn Lâm Dục Thư nói về kinh tế Đức, y có thể nói hai giờ không ngừng. Dù sao thần tượng của y—— hiện tại là người yêu của y—— đã ở Đức lâu như vậy. Y để ý đến vấn đề này cũng là rất bình thường.

     Chẳng qua y lúc này mới ý thức được, Thiệu Quang Kiệt nói xấu kinh tế Đức như thế, hóa ra cũng là vì nhắm vào Tống Khải Minh.

     Thật đúng là rảnh.

     Y lui ra, đang muốn lấy điện thoại ra xem thì Thiệu Quang Kiệt đột nhiên thấp giọng hỏi: “Cậu đổi sang cùng loại nước hoa với Tống Khải Minh à?”

     Lâm Dục Thư cũng không có thói quen xịt nước hoa. Mùi trầm đen trên người y, hoặc là mùi xạ trắng, đều là từ Tống Khải Minh dây sang.

     Chẳng qua lần này y không muốn lại phải tìm cớ, bởi vì Thiệu Quang Kiệt thỉnh thoảng thăm dò như vậy thực sự khiến y thấy phiền.

     “Sếp Thiệu.” Y nhíu mày, “Tóm lại anh muốn nói cái gì?”

     Trước sau đều là lãnh đạo công ty, dù người ta không nhất định nghe lén nhưng nơi này quả thực không tiện nói chuyện.

     “Không có gì.” Thiệu Quang Kiệt thu hồi vẻ tọc mạch, “Đến bên kia rồi nói.”

     Lâm Dục Thư rốt cục có nhìn điện thoại. Là tin nhắn Wechat Tống Khải Minh gửi tới:

     Tống Khải Minh: DISTANCE! ! !

     Mới vừa rồi ghé vào gần Thiệu Quang Kiệt, nghiêm trọng đến mức lão già Đức đã giở cả tiếng Anh ra nói.

Xem mục lục

Dạo này đuối ghê, ko edit nổi chương dài lều nghều của má Cúc T>T