Xem mục lục

Đêm giao thừa đầy bão táp.

Những tin tức về việc mừng xuân năm mới trên Weibo dần dần bị nhấn chìm trong tin tức Thiệu Chấn Bang qua đời.

Diễn đàn chứng khoán khủng hoảng trên diện rộng. Cũng may lúc này sàn chứng khoán đã nghỉ nên giá cổ phiếu Vĩnh Tinh chưa bị ảnh hưởng gì.

Hai người tâm trạng nặng nề đi tới biệt thự nhà Phương Lan.

—— đêm 30 còn mò tới nhà người khá, đời này chắc cũng chỉ có một lần.

“Cụ mới mất mà các người đã tìm tới đây?”

Phương Lan đưa họ vào thư phòng, ngăn cách bầu không khí hoà thuận vui vẻ ở bên ngoài cánh cửa.

Người hầu bưng một đĩa trái cây vào, Phương Lan phất tay nói: “Không cần.”

Hiện tại cũng không ai có tâm trạng ăn trái cây.

“Cháu cần cô đứng về phía cháu.” Tống Khải Minh nói trắng ra.

“Nhớ không lầm thì,” Phương Lan khoanh tay trước ngực, “…món nợ lần trước tôi đã trả cậu rồi mà nhỉ?”

“Vậy hãy để cháu nợ cô lần này.” Tống Khải Minh không nói râu ria, tư thế tiến công khiến ngay cả Lâm Dục Thư cũng có chút choáng váng, “Để Thiệu Chấn Đông cầm quyền thì Phương Thiên cũng sẽ bị gạt ra rìa, cô biết chỉ có cháu mới có thể mang đến ích lợi lớn nhất cho cô.”

Đây là sự thật miễn bàn.

Phương Lan vắt chân nhàn nhã nói chuyện phiếm: “Ông ngoại vừa mới đi mà đã bắt đầu muốn tranh gia sản, cậu không sợ tổn thương trái tim ông ngoại sao?”

Tống Khải Minh nhíu mày: “Hiện tại không phải lúc lo trước lo sau.”

Lâm Dục Thư hiểu rõ tình cảnh lúc này của Tống Khải Minh. Thật ra hắn có thể không tranh giành, nhưng vấn đề là, Thiệu Chấn Đông sẽ không để hắn yên.

Chỉ có thể nói Thiệu Chấn Bang đi vào thời điểm quá tréo ngoe, đúng lúc hai phe đang mâu thuẫn kịch liệt. SNếu ông cụ sống lâu thêm một chút, có thể nhìn thấy Tống Khải Minh quản lý công ty như thế nào, hẳn cũng không đến mức gạt hắn ra rìa hay để hắn bị anh họ mình ép đến đường cùng.

Về tới bệnh viện đã hơn 11 rưỡi.

Thông cáo về việc hậu sự của Thiệu Chấn Bang đã được công bố. Lâm Dục Thư dù gì cũng là CEO của công ty quản lý gia đình họ Thiệu, nhưng trên danh sách người lo ma chay lại không thấy tên y.

Chứng tỏ Thiệu Chấn Đông từ giờ đã bắt đầu đi nước cờ dẹp loạn.s

Dưới mái hiên nhà, Lâm Dục Thư nhàn nhã ngả lưng vào ghế, ngửa cổ nhìn bầu trời đen như mực mà thở dài.

“Em đã come out với anh hai chưa?” Tống Khải Minh nghiêng người về phía trước, hai tay chống lên đầu gối, tư thế căng thẳng hơn y không ít.

“Chưa kịp. Em đã chuẩn bị cho tình huống tệ nhất, cùng lắm là bị đánh gãy chân, ai ngờ… Aizz.”

“Đúng vậy.” Tống Khải Minh cũng không nói thêm cái gì, lại nặng nề nhìn xuống đất.

“Anh rất lo lắng sao?” Lâm Dục Thư đặt tay lên vai hắn.

“Anh không thích cảm giác này.” Tống Khải Minh cũng dựa vào ghế, nhíu mày nói, “Trong lòng không an tâm.”

Thiệu Chấn Bang giữ 100% cổ phần của công ty cao tầng khống chế Vĩnh Tinh, là đại cổ đông chân chính mà không ai lay động được.

Nhưng công ty cao tầng đó chỉ có tác dụng khống chế cổ phần chứ không có nghiệp vụ nào thực tế, bởi vậy việc đấu đá quyền lực đều xoay quay công ty trung tầng. Nói cách khác, cổ phần của công ty trung tầng mới là quan trọng nhất.

60% cổ phần của công ty trung tầng do công ty cao tầng nắm giữ. 40% còn lại thả nổi bên ngoài.

Vốn dĩ Thiệu Chấn Bang có thể hoàn toàn khống chế 60% này, nhưng ông cụ qua đời sẽ chia ra cho con cháu dựa theo di chúc, cho nên 60% này sẽ không còn tập trung vào một chỗ nữa.

Trường hợp ông cụ chia đôi cho Thiệu Chấn Đông và Thiệu Chấn Húc, vậy thì hai anh em này sẽ nắm được 60% quyền kiểm soát tập đoàn, mỗi người tính ra là 30%.

Nhưng Thiệu Chấn Bang cố ý để Thiệu Chấn Đông tiếp quản tập đoàn nên sẽ không đời nào chia đều như vậy. Thiệu Chấn Đông chắc chắn được phần hơn, như vậy sau di chúc, trong tay ông ta ít nhất nắm hơn 30%.

Lâm Dục Thư biết bao năm qua, người nhà họ Thiệu đều cố ý thâu tóm thêm cổ phiếu niêm yết ngoài thị trường, bởi vậy suất của Thiệu Chấn Đông chắc chắn phải hơn 40%. Một khi con số này vượt qua 50%, thì Vĩnh Tinh chính là thiên hạ của ông ta. Tống Khải Minh cũng chỉ còn nước cuốn gói cút đi.

“Đi chứ?” Lâm Dục Thư nhìn Tống Khải Minh hỏi.

Vừa mới dỗ xong bảo bối, y không muốn để tâm trạng hắn lại bị phá hỏng.

“Ừ.” Tống Khải Minh lên tiếng, hai người đứng dậy.

“Mày chờ đã.” Thiệu Quang Kiệt một tay kẹp thuốc, chặn đường hai người, lại phun ra một ngụm khói, “Cũng đến lúc mày thu dọn cuốn xéo về Đức rồi đấy nhỉ?”

“Anh gấp vậy cơ à?” Lâm Dục Thư nhíu mày.

“Ha, lời này để tao hỏi nó mới đúng.” Thiệu Quang Kiệt sảng khoái không chịu nổi, “Đòi đổi văn phòng, mày gấp vậy cơ à?”

… Đáng chết.

Ngày y tự chủ trương việc đổi văn phòng cho Tống Khải, Lâm Dục Thư cũng không ngờ sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất nhanh như vậy.

Tống Khải Minh thật ra không có phản ứng gì lắm, chỉ nhàn nhạt nói: “Đi thôi.”

“Được.”

Hai người làm lơ Thiệu Quang Kiệt, cứ thế bỏ đi. Thiệu Quang Kiệt đột nhiên nói: “Tao đại khái đã biết di chúc viết sao rồi. Lão già hẳn là không sửa gì.”

Hai người khựng lại bước chân.

Lúc trước còn thành thật gọi “ông nội”, người vừa mất đã biến thành “lão già”.

“Nhà tao được ưu tiên hàng đầu, chẳng có gì lạ.” Thiệu Quang Kiệt thổi thổi điếu thuốc, không hề che giấu vẻ đắc chí, “Mặt khác từ năm ngoái lão già bệnh nặng, nhà tao đã gián tiếp nắm giữ thêm 10% cổ phần.”

Trong lòng Lâm Dục Thư trầm xuống.

“Mày biết như thế nghĩa là sao không?” Thiệu Quang Kiệt nhìn bóng lưng Tống Khải Minh, ném điếu thuốc xuống mà hung hăng dẫm, “Mày xong đời, Tống Khải Minh!”

Lâm Dục Thư nhịn không được quay đầu lại. Dưới ánh đèn vàng vọt, hốc mắt Thiệu Quang Kiệt sưng đỏ, nhưng khóe miệng hắn lại treo lên vẻ tươi cười dữ tợn.

Lâm Dục Thư tin rằng, đối với việc ông nội qua đời, Thiệu Quang Kiệt khổ sở là thật. Nhưng cảm thấy ông nội qua đời thật đúng lúc cũng là thật.

Xem mục lục

Xem mục lục

Đêm 30, đường xá quạnh quẽ, taxi cũng không thấy bóng dáng.

Lâm Dục Thư chỉ tốn nửa giờ đã chạy từ trung tâm thành phố chạy tới vùng ngoại thành. Lúc này đã có không ít truyền thông bu kín trước cửa bệnh viện.

Ngoài hành lang, họ hàng nhà Thiệu đứng chật kín, vẻ mặt bi thương, có người thậm chí khóc không đứng nổi.

Lâm Dục Thư có linh cảm xấu Đi thêm vài bước đã thấy giường bệnh được phủ lên tấm vải bố trắng……

“Mười phút trước đi rồi.”

Trên sân thượng, Tống Khải Minh chống hai tay lên lan can, ngắm nhìn về phía xa, giọng nói nghe không ra có mấy phần bi thương. Nhìn vẻ mặt, xem chừng hắn vẫn còn chưa thôi đắn đo chuyện gì đó. Lâm Dục Thư vỗ vai hắn: “Nén bi thương.”

“Ừm.”

Dưới lầu tiếng khóc không ngừng. Lâm Dục Thư không ngờ Thiệu Quang cũng gào khóc.

Thiệu Chấn Bang nói là đối xử công bằng, nhưng rõ ràng là ưu ái Thiệu Quang Kiệt, người mang họ của ông cụ và đã dính lấy ông cụ từ nhỏ.

Thiệu Chấn Bang đi, Tống Khải Minh cũng không quá bi thương, còn Thiệu Quang Kiệt lại có thể cảm nhận được một cách thấm thía nỗi đau mất đi thân nhân.

Lâm Dục Thư cũng không tránh khỏi có chút khổ sở, nhưng y là người ngoài, hơn nữa đã sớm biết Thiệu Chấn Bang sắp chết nên không có quá nhiều cảm xúc.

“Vé máy bay phải hủy thôi.” Tống Khải Minh nói, “Bố mẹ anh đang bay gấp tới đây.”

“Ừm.” Lâm Dục Thư gật đầu.

Người mới vừa đi, cũng không tiện đề cập tới di chúc, y uyển chuyển hỏi: “Anh đang nghĩ cái gì?”

“Di chúc.” Tống Khải Minh vẫn thẳng thắn như vậy, không kiêng nể gì, “Tình huống hiện tại thực bất lợi với anh.”

Tống Khải Minh vừa mới lên làm CEO của Ô tô Vĩnh Tinh còn chưa kịp có thành tích gì, hơn nữa đuổi Thiệu Quang Kiệt cũng khiến Thiệu Chấn Bang rất không vui. Dù thế nào, lúc này di chúc ắt sẽ không có lợi gì cho hắn.

“Anh nghĩ cũng vô ích thôi.” Lâm Dục Thư nhíu mày, “Lúc này hẳn là đi tìm Thiệu Chấn Húc.”

Tống Khải Minh có chút đau đầu vò vò tóc mái: “Nhưng ông ngoại còn đang nằm kia…”

“Vậy tóm lại anh tranh hay không tranh?” Lâm Dục Thư cắt ngang, “Nếu không tranh, ghế CEO của anh cũng sẽ bị đoạt lại thôi.”

Tống Khải Minh lúc trước mất nhiều công sức như vậy đều là vì lần đánh cuộc cuối cùng này.

Lâm Dục Thư hiểu di chúc nhất định sẽ thiên vị Thiệu Chấn Đông. Đối với Tống Khải Minh đây sẽ là một kích trí mạng, khó trách hắn cũng phải cân nhắc rút lui hay không.

“Anh biết.” Tống Khải Minh thở hắt ra một hơi, “Anh sẽ gọi Thiệu Chấn Húc.”

Mười tới phút sau, Thiệu Chấn Húc đến. Vừa thấy Tống Khải Minh và Lâm Dục Thư, ông ta liền hỏi: “Có chuyện gì?”

Dù hai mắt khóc sưng, nhưng ông ta cũng giống Tống Khải Minh – nét mặt khó giấu vẻ lo lắng.

“Cùng cháu hợp danh cổ phần đi.” Tống Khải Minh nói thẳng.

“Cháu muốn đấu lại Thiệu Chấn Đông?” Thiệu Chấn Húc rất kinh ngạc, “Vậy thà để chú ra mặt đại diện.”

Hợp danh cổ phần là khi nhiều cổ đông hợp nhất lại, một người trong đó đứng ra đại diện trong việc bỏ phiếu.

Ví dụ như, nếu sau khi di chúc công bố, Tống Khải Minh được 10% cổ phần, Thiệu Chấn Húc được 20%, vậy hai người ký kết hiệp nghị hợp danh thì ở đại hội cổ đông phe Tống sẽ được tính 30% trong việc bỏ phiếu.

“Chú không được. Nếu chú đứng ra, chú cảm thấy bên Phương Lan sẽ chịu về phe mình sao?”

Thiệu Chấn Húc trầm mặc, suy tư một lát mới nói: “Bố vẫn luôn cố ý để Thiệu Chấn Đông tiếp quản tập đoàn, nếu di chúc chia phần lớn cho phe hắn, chúng ta có hợp vào cũng vô ích.”

“Dù sao cũng phải chuẩn bị sẵn sàng.” Lâm Dục Thư nhịn không được nhắc nhở nói, “Có thể xác định là, việc đầu tiên phe tổng giám đốc Thiệu sẽ làm chính là phản pháo chúng ta.”

Tống Khải Minh và Lâm Dục Thư nhìn nhau: “Giờ bọn cháu sẽ tìm bà ta.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Hôm nay là lễ Trừ tịch, Lâm Dục Thư sớm sang nhà Lâm Dĩ Tắc. Nhà họ ít người, không có thói quen ra ngoài ăn cơm. Chị dâu làm một bàn đầy món ăn, phật khiêu tường còn làm từ sáng sớm.

“Anh hai, em thật là quá hâm mộ anh.” Lâm Dục Thư cắn một miếng bào ngư, nói, “Có thể cưới được chị dâu thật sự là anh phải tích phúc mấy đời đấy.”

“Đừng nói như vậy,” Yến Quân vỗ vai Lâm Dục Thư, “Anh hai chú cũng giỏi nấu ăn lắm.”

Lâm Dục Thư được anh hai nuôi lớn, dĩ nhiên biết tay nghề của Lâm Dĩ Tắc không tồi. Tay nghề của y được Tống Khải Minh khen ngợi như vậy cũng là học từ Lâm Dĩ Tắc mà ra.

“Vị hôn thê của chú thế nào rồi đấy?” Lâm Hi Hi cắn đũa nhìn y, “Nghe nói là đại tiểu thư con của lão nhị nhà họ Thiệu sao?”

Nghe đã biết con bé này lại hóng hớt trên báo. Lâm Dục Thư bỏ một miếng hải sâm vào miệng: “Không phải chuyện của cháu.”

“Vậy chú kết hôn,” Lâm Hi Hi hiển nhiên không dễ đuổi như vậy, “Tống công tử con của bà ba đồng ý không?”

Lâm Dục Thư suýt sặc, buông đũa lau miệng, kỳ quái hỏi: “Liên quan gì đến hắn?”

Đương nhiên, chuyện này có liên quan tới Tống Khải Minh, chỉ là Lâm Dục Thư không biết sao Lâm Hi Hi lại cho rằng như vậy.

Trong TV, tiếng tiết mục ca nhạc đón Tết vang lên làm nền cho câu chuyện phiếm.

“Năm nay đã đổi MC mới rồi sao?” Lâm Dĩ Tắc hỏi.

“Năm trước đã là ông này rồi, chắc anh không để ý.”

Hai vợ chồng anh hai đều đang tập trung vào TV.

“Tuy rằng cháu không tin lắm…” Lâm Hi Hi ghé lại gần, thức thời nhỏ giọng nói, “Nhưng cháu xem tin tức rồi, chú là bạn trai mới của hắn nha.”

“……”

Bọn học sinh cấp 3 bây giờ đều không chịu chú tâm vào việc học như vậy sao?

“Nghe hóng ở đâu ra?” Y ra vẻ trấn định hỏi.

Lâm Hi Hi lấy ra di động, quẹt quẹt mấy cái liền khoe ra bài báo chụp ảnh công viên hôm nọ, “Có người nói cái cậu đội mũ lưỡi trai này chính là idol mới nổi, cháu thấy có vẻ đáng tin cậy đấy.”

Mới qua mấy ngày, bài báo kia đã có mấy ngàn comment. Comment top 1 nhận xét người đội mũ lưỡi trai kia chính là một idol mới nổi.

Mẹ ơi!

Lâm Dục Thư có điểm muốn chửi bậy.

Bạn trai chính quy đây đã xuất hiện rồi, sao đám người đồn đại linh tinh này vẫn không cho y cái danh phận chính đáng?!

Làm người quả nhiên đều có mâu thuẫn. Lâm Dục Thư vừa lo sợ chưa kịp chuẩn bị come out đã bị truyền thông vạch mặt, lại vừa tức giận người ta đồn đại mình thành vị nào khác.

“Phía dưới không phải có comment nói là CEO công ty quản lý gia đình nhà họ Thiệu sao?” —— chắc chắn là nhân viên của Vĩnh Tinh vào bình luận.

Lâm Dục Thư uống miếng nước, làm giá hỏi: “Sao cháu lại cảm thấy không phải chú ?”

“Nhìn là biết không phải rồi. Chú sao có thể mặc quần jean?”

“Đó là ngụy trang.” Lâm Dục Thư bình tĩnh nói.

Lâm Hi Hi: “?”

Nhận ra ý của Lâm Dục Thư, Lâm Hi Hi cả kinh rớt cằm, tất cả nước chanh trong miệng quay lại hết về trong ly.

“Hi Hi, làm trò gì đấy!” Yến Quân vội rút khăn giấy đưa qua, “Có bẩn không hả.”

“Khụ khụ.” Lâm Hi Hi xoa xoa cằm, quay đầu nhìn sau TV, khiếp sợ ghé sát lại chỗ Lâm Dục Thư, “Sao chú lại như vậy hả Tiểu Thư?!”

“Sợ rồi sao?” Lâm Dục Thư chôn đầu vào bát, thấp giọng nói.

“Doạ chết bà cô tôi rồi.” Lâm Hi Hi nói tới đây, sợ Lâm Dục Thư nói mình chưa hiểu việc đời liền bồi thêm một câu, “Chú thích đàn ông thì thật ra cháu cũng chả lạ gì, cơ mà không ngờ chú có thể câu được cả Tống Khải Minh.”

Lâm Dục Thư hơi hồi hộp nhìn cái bàn đối diện, cũng may anh y bận nghe ca múa nhạc, căn bản không để ý bên này nói gì.

“Là hắn theo đuổi chú đấy.” Lâm Dục Thư nhỏ giọng nói.

“OMG!”, Lâm Hi Hi bất giác hú lên, khiến Yến Quân nhíu mày: “Cái gì vậy?”

“Năm nay ca múa nhạc hay ghê.” Lâm Hi Hi vội chống chế.

Nhưng cô bé vừa dứt lời, tiết mục liền kết thúc. Lâm Hi Hi cũng không dám nói gì nữa, chỉ hưng phấn rung rung chân.

Điện thoại rung lên, y nhìn tin nhắn Lâm Hi Hi nhắn tới.

Lâm Hi Hi: Thổ bát thử thét chói tai.jpg

Lâm Hi Hi: Sao chú có thể cùng idol ở bên nhau aaa!!

Lâm Dục Thư: Không phải chứ

Lâm Dục Thư: Cháu không hiếu kỳ vì sao chú thích đàn ông sao?

Lâm Hi Hi: Cháu từng nghĩ tới, nhưng không dám chắc

Lâm Hi Hi: Ai bảo chú mãi không có bạn gái

Lâm Hi Hi: Tống Khải Minh không tồi, chú siêu thật

Lâm Hi Hi: Giờ chú chính là thần tượng của cháu!!

Lâm Hi Hi: Ước gì cháu cũng được ngủ với idol

Lâm Dục Thư mồ hôi đầy đầu…

Lâm Dục Thư: Cháu tập trung học cho tử tế đi

Lâm Hi Hi buông di động, huých huých y, nhỏ giọng hỏi: “Không đúng, không phải chú định cùng Thiệu Trân Nhuế liên hôn sao?”

“Không phải, bố cháu nghe lầm. Tống Khải Minh nói là cùng hắn.”

“Hắn dũng cảm như vậy sao?!” Lâm Hi Hi nhíu mày, còn lo lắng hơn cả Lâm Dục Thư, “Bố cháu không nghe lầm thì chắc cũng chẳng đồng ý đâu?”

“Không biết. Lát nữa chú hỏi một chút.”

“Chú…?” Lâm Hi Hi trừng lớn hai mắt, kính nể giơ ngón cái: “Chú yên tâm! Cháu nhất định sẽ toàn lực giúp chú, kể cả nếu phải đoạn tuyệt quan hệ với bố cháu!”

Lâm Dục Thư: “…”

“Nãy giờ hai đứa chúng mày xì xầm cái gì đấy?”

Lâm Dĩ Tắc rốt cuộc nhìn sang đây.

“Bố, chú có lời muốn nói với bố này.” Lâm Hi Hi nghiêm túc nói.

Tuy rằng con bé đang đẩy y lên thớt, nhưng cũng vì có “sân sau” chống đỡ mà gánh nặng trong lòng Lâm Dục Thư quả thực nhẹ bớt không ít.

“Anh,” Lâm Dục Thư liếm liếm môi, chậm rãi mở miệng nói, “Về chuyện liên hôn…”

“Làm sao vậy?” Lâm Dĩ Tắc hỏi, “Không phải anh bảo chú đừng coi là thật sao?”

“Không phải. Chỉ là nếu muốn liên hôn, thì đối tượng…”

“Không phải Thiệu Trân Nhuế sao?” Yến Quân nói tiếp, “Cô ấy khá tốt mà.”

“Đúng là khá tốt.” Lâm Dục Thư hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói, “Nhưng mà đối tượng của em là ——”

Thình lình điện thoại rung cắt ngang nửa câu sau. Lâm Hi Hi tỏ vẻ “đến đoạn hay lại play quảng cáo”, bất mãn nhìn cái điện thoại. Nhưng khi thấy trên màn hình hiện lên ba chữ “Tống Khải Minh”, vẻ mặt con bé thoáng cái nhu hòa.

Lâm Dục Thư nghe điện thoại trước, bởi vì khi không có gì cấp bách thì Tống Khải Minh sẽ không đột nhiên gọi điện. Chẳng lẽ hắn ở bên kia cũng đang đề xuất chuyện liên hôn với mấy người nhà họ Thiệu sao?

Nhưng Lâm Dục Thư lại cảm thấy không đúng lắm, căn bản hắn cũng không thân thiết gì với họ hàng bên đó. Vả lại nếu có nói đi chăng nữa thì cũng không có gi đến mức phải gọi điện thoại cho y.

Nghĩ như vậy, Lâm Dục Thư bỗng nhiên ý thức được, cuộc gọi này chắc chắn rất quan trọng. Sự thật chứng minh chính là như vậy.

“Mau tới bệnh viện.” Tống Khải Minh sốt ruột nói, “Ông ngoại sắp không được rồi.”

Xem mục lục

Xem mục lục

Tuần mới, Lâm Dục Thư vẫn như bình thường đến Vĩnh Tinh đi làm.

Từ thang máy ra, cô lễ tân vẫn như bình thường chào hỏi y, chỉ khác là ánh mắt mấy cô này nhìn y có thêm chút tò mò hóng hớt.

Có lẽ là ảo giác, cũng có thể là thật. Dù sao cũng không quá quan trọng.

Thay vì phí sức để ý chuyện này, Lâm Dục Thư còn có việc quan trọng hơn phải làm. Đi vào văn phòng, đóng cửa lại, y gọi cho Lâm Dĩ Tắc. Tối hôm qua bị Tống Khải Minh dọa chết khiếp, vốn định lập tức gọi điện hỏi anh hai xem là sao, nhưng nghĩ anh hai say không vừa, y liền hoãn tới sáng nay.

Bên kia đầu dây vang lên tiếng Lâm Dĩ Tắc: “Tiểu Thư?”

“Anh, hôm nay có chỗ nào không thoải mái không?”

“Không sao, chị dâu chú nấu canh giải rượu cho anh rồi.”

“Vậy tốt rồi.” Lâm Dục Thư đột nhiên có chút ấp a ấp úng, “Hôm qua nói chuyện với Tống Khải Minh thấy thế nào?”

“Khá tốt. Cậu ta rất sáng dạ.”

“Đề nghị của hắn…,” Lâm Dục Thư dừng một chút, “anh cảm thấy không thành vấn đề sao?”

“Có vấn đề gì đâu?” Lâm Dĩ Tắc thoải mái nói, “Anh đã sớm nói với chú rồi, anh ủng hộ liên hôn. Đối tượng liên hôn là Vĩnh Tinh thì không phải là càng tốt sao?”

Anh y từ khi nào lại cởi mở như vậy???

Lâm Dục Thư không khỏi cảm thấy kỳ quái, lại không biết là kỳ quái chỗ nào… Nhưng Tống Khải Minh đúng là rất được, thật sự có tài.

Lâm Dục Thư đang muốn hỏi anh y sao lại có thể chấp nhận chuyện này, thì anh y nói tiếp: “Vậy đối tượng liên hôn là con cả của Thiệu Chấn Húc à?”

“?”

“Anh chị đều cảm thấy không tệ đâu, hai đứa tuổi tác xấp xỉ, thân phận cũng thích hợp.”

“…”

“Nhưng nếu bắt ở rể thì chú lại phải suy xét. Đương nhiên, anh chị vẫn tôn trọng lựa chọn của chú.”

Quả nhiên là ông nói gà bà nói vịt, không cùng một tần số. Lâm Dục Thư vừa thở dài nhẹ nhõm, vừa cảm thấy áp lực lại bắt đầu đổ lên đầu mình. Nếu cứ để Tống Khải Minh mơ mơ hồ hồ giúp y come out thì có vẻ cũng không tồi, nhưng xem ra đời không như là mơ.

“Thật vậy?” Y hỏi, “Anh chị thật sự tôn trọng lựa chọn của em?”

“Đúng vậy, chú lớn như vậy rồi còn gì.”

“Vậy nếu em là ——”

Lời đã đến bên miệng, Lâm Dục Thư vẫn nuốt trở về. Come out qua điện thoại xem chừng cũng không nên.

“Nếu là cái gì?”

“Không có gì. Chuyện liên hôn là hắn thuận miệng nói thế thôi, anh đừng tưởng là thật.”

Cúp điện thoại, Lâm Dục Thư xử lý công việc tồn đọng suốt cả tuần.

Tự truyện của Thiệu Chấn Bang đã bước vào giai đoạn chế tác, chừng hai tháng nữa là có thể đưa ra thị trường. Thông báo bãi nhiệm Thiệu Quang Kiệt cũng đã được gửi vào mail, nhưng còn chưa xác định sẽ an bài Thiệu Quang Kiệt đi đâu tiếp theo.

Lâm Dục Thư reply mail xong thì điện thoại nội tuyến réo.

“Tổng giám đốc Lâm, anh có thể xuống văn phòng tổng giám đốc Thiệu được không? Có chút việc cần anh hòa giải một chút.”

“Hòa giải?”

“Về chuyện bàn giao…”

Bên kia chỉ cần nói vài từ ngữ mấu chốt, Lâm Dục Thư đã biết là chuyện gì. Đi vào văn phòng Thiệu Quang Kiệt, quả nhiên thấy Tống Khải Minh và trợ lý của Thiệu Quang Kiệt, cùng với họ Lý bên ban hành chính.

“Sếp Lâm à, là như vậy,” Lý tổng giám giải thích, “Sau khi sếp Thiệu bãi nhiệm…”

“Tôi biết rồi.” Lâm Dục Thư tiếp lời, “Văn phòng hẳn là nhường lại cho sếp Tống .”

“Gấp như vậy sao?” Trợ lý của Thiệu Quang Kiệt cãi lại, “Sếp Thiệu còn chưa chốt sẽ tới chỗ nào, lại sắp tết rồi, nhất định phải đúng lúc này đòi đổi văn phòng làm gì?”

Lâm Dục Thư hỏi: “Sếp Thiệu đâu?”

“Không đi làm.” Tống Khải Minh lười biếng dựa vào cạnh cửa. Rõ ràng hắn là trung tâm của sự việc tranh chấp, lại làm bộ như không liên quan gì tới mình.

“Vấn đề không phải vội hay không vội,” họ Lý khó xử nói, “Đây là quy trình bình thường thôi, nhân sự đã thông báo xuống dưới rồi, xin hãy phối hợp một chút.”

“Không phải tôi không phối hợp, đây là anh đang làm tôi khó xử.” Trợ lý nói, “Sếp Thiệu hiện tại không liên hệ được, anh ấy trở về nếu thấy văn phòng của mình đã bị đổi thì tôi phải giải thích sao đây???”

“Nhưng chuyện này cũng không thể hoãn mãi không làm đúng không?”

“Có thể làm chứ, nhưng trước tiên hãy hỏi ý sếp Thiệu đã.”

Hai người dần dần bắt đầu tranh cãi, Lâm Dục Thư nhìn Tống Khải Minh, Tống Khải Minh lại nhún vai, tỏ vẻ “đây cũng không có biện pháp”. Thật ra hắn có biện pháp, chỉ cần hắn nể mặt mũi, không tranh giành nữa là được. Nhưng hắn không tỏ thái độ thì phía hành chính dĩ nhiên cũng chỉ có thể theo lệ mà làm.

Một bên là trợ lý sếp cũ, một bên là sếp, đồ đần cũng biết đắc tội bên nào đỡ mệt hơn.

“Được rồi.” Lâm Dục Thư cắt ngang, nhưng cũng không hòa giải, “Phòng này để sếp Tống dọn vào, cứ như vậy đí.”

“Sếp Lâm, vậy không tốt lắm đâu.” Trợ lý nhíu mày, “Tôi biết nói sao với sếp Thiệu?”

“Có vấn đề gì kêu hắn tìm tôi.”

Nếu Lâm Dục Thư đã lên tiếng, trợ lý cũng không tiện nói thêm nữa, chỉ đành bắt đầu thu thập đồ đạc của Thiệu Quang Kiệt.

Nhưng ánh mắt cô ta nhìn Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh nhiều ít có chút cổ quái. Lần này y chắc chắc không phải là ảo giác.

“Em không sợ bọn họ nói xấu?”

Ra ngoài hành lang, đi đến bên cửa sổ, Tống Khải Minh đưa mắt nhìn vào cô trợ lý đang lúi húi trong văn phòng, hỏi.

“Sớm muộn mà thôi.” Lâm Dục Thư có chút bất chấp, “Hẳn là mọi người đã bắt đầu nói.”

“Không sao.” Tống Khải Minh nâng tay lên, không chút kiêng kỵ nhéo mặt y, “Chờ chúng ta tổ chức hôn lễ xong, bọn họ cũng không còn gì để nói.”

Lâm Dục Thư nghiêng đầu né đi, “Hôn lễ?”

Lão già Đức này sao cứ đòi tiến độ nhanh như vậy?

“Không phải anh hai em đã đồng ý liên hôn rồi sao? Tuy chúng ta ở bên nhau chưa lâu, nhưng chuyện liên hôn đã nói xong rồi.”

Nhắc tới việc này, Lâm Dục Thư liền có chút câm nín.

“Anh hai tưởng là cùng Thiệu Trân Nhuế liên hôn.”

“Cái gì?” Tống Khải Minh vẻ mặt khó hiểu, “Nhưng anh nói là cùng anh mà.”

“Khi đó anh hai uống nhiều chưa?”

“Được rồi.” Tống Khải Minh suy tư sờ sờ cằm, “Lát nữa anh lại đến gặp anh ấy.”

“Đừng!” Lâm Dục Thư vội cản, “Đêm 30 em sẽ tự nói. Đừng làm cho em thêm phiền.”

“Vậy được rồi, vé máy bay vẫn đặt chứ?”

Tống Khải Minh đặt vé mùng 1 bay đi Đức, hai người ai về nhà nấy cho qua giao thừa rồi sẽ bay. Lần này đi Đức có vui vẻ nổi hay không, hai người chỉ có thể xem tình hình đêm 30 thế nào… Tùy cả vào việc Lâm Dục Thư come out có thuận lợi hay không.

Xem mục lục

Vài tháng gần đây nhìn số liệu wordpress đổ về thì t vẫn gọi là không phiền lòng, cho đến khi sáng nay rảnh rỗi lên facebook search thử langsatti xem những người khác comment thế nào về truyện t edit, thì t mới có chút choáng váng các cô ạ.

Vốn t cũng không cho rằng gu của t là gu đại chúng đâu nhưng ko ngờ có nhiều người bash cái gu của t như vậy luôn đó 0.0, ví dụ như có người chê quyển Chủ tịch cty băng vệ sinh là quá teenfic, chê Bắt sống một tên nhóc nói lắp là quá nhạt, chê Lọ lem điện ảnh là cái gì mà incest .-. Rồi chê Ngữ tiếu lan san là quá xàm, tác giả share đường lưỡi bò…

Nói chung bị bash thì ắt cũng có buồn, nhất là bash sau lưng :’) Cũng một phần vì gần đây t thấy ông sếp t thực sự quá xịn và tử tế như bụt rồi cũng vẫn bị nhân viên bash sau lưng như thường, nên t cũng đã shock qua rồi, bây giờ hơi rung lắc nhẹ tí thôi.

Chung quy lại thì t cũng nhận ra là mình ko thể nào chọn được 1 món gì đó mà ko ai bash =)) Đến như Taylor Swift còn bị những đứa vô duyên như Kanye nhảy lên giật mic bash ngay lúc bả “đăng quang”, mặc dù bả là một hiện tượng hiếm thấy chưa từng fail doanh thu trong lịch sử âm nhạc USUK. Nói vậy cũng ko phải là t đang tự so mình với Taylor hay gì cả, mà t chỉ đang tự an ủi rằng có lẽ ko cần quá để ý người khác nói j sau lưng vì dù có nỗ lực đến mấy thì vẫn có người ngứa mắt bạn thôi. Thực ra gu của t cũng giống Kanye, thích Beyonce hơn và ko thực sự thích nhạc Taylor, nhưng t cũng chẳng đi bash Taylor làm gì, vì đơn giản gu mỗi người khác nhau.

Và có lẽ người ta cứ bash sau lưng t thì t cũng đỡ mất thời gian phải đi reply họ hơn ấy nhỉ?

>> Xem mục lục

Như nắng hạn gặp mưa rào, như động phòng hoa chúc, hiếm khi có dịp người nọ chịu cùng hắn điên cuồng, lại không biết phải chờ bao lâu mới có lần sau, hắn chỉ hận không thể một đêm thử hết tất cả tư thế trong mấy quyển sách ba xu kia. Ngày hôm sau tỉnh lại đã là gần trưa, dù toàn thân ê ẩm, dưới mắt thâm quầng, hắn vẫn sung sướng nhịn không được bẻ khớp tay.

Người nọ lẳng lặng nằm cạnh hắn, tóc đen của hai người xõa trên gối, quyện vào nhau. Bờ vai trần của người nọ lộ ra một chút ở ngoài chăn, nơi đó còn lưu lại chút ấn ký đào hoa dọc theo xương quai xanh tới tận trong chăn. Ngẩng đầu thấy người nọ đã tỉnh lại, vừa cùng hắn nhìn nhau đã vội luống cuống dời mắt, nhưng khóe miệng lại nhợt nhạt mỉm cười, hắn tức thì hung hăng xao xuyến một chút, cảm giác như cả thế giới đều đẹp như ảo mộng.

Bước chân chậm rì rì tới bên giếng nước để rửa mặt, hắn lúc này mới phát hiện mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nóng rát. Bên giếng có một người đang khom lưng múc nước, gã ta ngồi dậy, cong cong mắt nhìn sang phía hắn, không phải Diệp Luật thì còn ai vào đây?

Diệp Luật mặt mũi trắng bệch, dưới đôi mắt đào hoa là hai cái quầng thâm đen sì, thoạt nhìn không tinh thần cho lắm, lại cố tình nhếch mép mỉm cười, bộ dáng hồ ly ăn no gà mái đắc ý vênh váo, khiến người nhìn cảm thấy đáng khinh không nói nên lời. Hắn chỉ mải cười nhạo người khác, lại quên không soi vào giếng xem bộ dáng túng dục quá độ của chính mình có thua gì đối phương…

Diệp Luật đặt gáo nước xuống, đảo mắt lia lịa, cuối cùng nhìn phía sau lưng hắn:

“Tệ xá đơn sơ, không biết Đường huynh Sở huynh tối hôm qua ngủ có ngon hay không?”

Chậc, gã này vẫn còn có mặt mũi hỏi như vậy. Khóe mắt liếc về phía sau, hắn thấy người nọ đã sửa sang xong, một chân vừa định bước ra cửa, nhưng nghe thấy gã ta nói vậy lại đỏ mặt xấu hổ khựng lại. Hắn âm thầm chửi rủa cả phái Thanh Trúc, lại tươi cười chắp tay:

“Rất ngon. Chỉ là trong cốc mèo hoang kêu ồn quá, kêu gần như suốt đêm.”

Diệp Luật vẫn tỉnh bơ, phạch một tiếng xòe quạt ra che khuất nửa khuôn mặt, hihi cười:

“Mèo hoang sao, loại này quả là thích hóng hớt, bên này kêu bên kia cũng không chịu nổi phải kêu theo, bên này định dừng nghe vậy lại phải kêu tiếp. Đường huynh nghe tưởng là mình nó kêu cả đêm, chứ thực ra lúc đầu là một đám, lúc sau lại là một đám khác đấy. Không giấu gì huynh, Diệp mỗ tối hôm qua cũng ngủ không nổi á.”

Nghe gã nói đến mức mặt trơ trán bóng, hắn đang muốn mỉa mai phản đòn thì bỗng thấy phía sau Diệp Luật chui ra một người. Hắn liền mỉm cười hào phóng, chắp tay nói:

“Hoa huynh dậy sớm vậy. Chẳng lẽ Hoa huynh cũng bị mèo làm ồn mất ngủ sao?”

Thiếu niên kia quần áo hỗn độn, cổ đầy hồng ngân, lại vẫn tự nhiên thoải mái đáp:

“Khiến Đường huynh và Sở huynh chê cười rồi.”

Sau đó cậu ta liền kéo tai Diệp Luật xách về phòng.

“Ai u, Tiểu Hồng, đau nào……”

“Câm mồm!”

Hai người kia đi khỏi, lại vẫn vọng lại đây tiếng Hoa Hồng thấp giọng chửi mắng:

“Chết tiệt, ngươi lại gây tai họa, ta đã nói không được, sẽ bị người nghe thấy mà!”

“Hi hi, không phải chúng ta cũng nghe trả rồi sao, mất gì đâu… Ai u! Tiểu, Tiểu Hồng…”

Cuối cùng huề nhau, hắn đắc ý dào dạt quay đầu lại định kể công với người nọ, lại thất vọng phát hiện bên khung cửa đã sớm không còn bóng người. Có lẽ là mấy lời qua lại vừa rồi quá… Khụ khụ, có lẽ người nọ nghe không nổi nên trốn về phòng rồi. Hắn sờ sờ cái mũi, ai nha, mặt sao lại mỏng như thế nha.

Sau bữa trưa, bọn họ liền chào từ biệt. Trong cốc tuy cảnh đẹp, nhưng bọn họ lại ăn không tiêu tiếng mèo gào nửa đêm. Hoa Hồng đại khái có lẽ vẫn còn thẹn thùng nên cũng không giữ họ lại.

Trời chiều ngả về đằng tây. Hai người sóng vai đi giữa núi rừng, gió núi hiu hiu phảng qua, cực kỳ thích ý. Tâm tình tốt hết sức, hắn nắm lấy tay người nọ, nói:

“Hành trình thỉnh kinh lần này thật là không tồi nha.”

“Ân.” Người nọ chỉ nhàn nhạt lên tiếng, có lẽ còn hơi chút tiếc nuối vì không gặp được hai vị tiền bối kia.

“Chỉ tiếc không thấy được hai vị tiền bối, không thể cùng bọn họ luận bàn.”

Người nọ lại thấp giọng “Ân” một tiếng, chậm rãi nói: “Thật ra cũng không tính là đáng tiếc.”

Người nọ không ngoảnh đầu nhìn hắn, trên mặt lại hơi ửng hồng, không biết là ánh hoàng hôn hay là sao. Hắn đang chấm hỏi đầy đầu thì người nọ lại nhỏ giọng nói:

“Thật ra lần này đến bái phỏng không phải để học hỏi võ công.”

“Lúc trước cùng Diệp huynh tán gẫu, huynh ấy nói trong bang bọn họ có hai vị tiền bối đều là nam tử, rồi lại là người yêu, yêu nhau mấy chục năm, ta liền muốn đến xem để… Học hỏi.”

Người nọ dừng lại bước chân, cúi đầu, trên mặt hồng hồng đến tận cổ, lại nghiêm túc nói:

“Đường Lê Sơ, ta trì độn, cũng không hiểu được đã là nam tử thì… ở chung như thế nào. Tính tình ta không thú vị, những cái đó… Cũng không biết. Ngươi, ngươi xem những quyển sách đó… xét cho cùng cũng là vì có bất mãn đối với ta đi.”

“Tối hôm qua… chuyện như vậy… ta, ta cũng không chán ghét, chỉ là, là, là…”

Người kia càng nói càng đỏ mặt, đỏ đến không chịu được. Hắn lại như uống phải một hớp rượu mật mà say đến tê dại, niềm vui sướng như muốn bộc phá từ trong cổ họng bay ra ngoài. Nhịn không được, hắn nhéo nhéo tay người nọ, cúi đầu chạm lên khóe môi y, ôn nhu nói:

“Ngươi không cần phải nói, ta đều hiểu.”

“Ta biết, ngươi không quen cùng ta thân mật, chứ không phải là cố ý né tránh. Như vậy thật sự tốt, ta thực thích, ai nói là không thú vị?”

Nói đoạn, hắn lại trộm hôn bẹp một cái:

“Đừng nóng vội, chúng ta từ từ tới, thời gian còn rất nhiều mà.”

Trong ngực áo cộm một quyển sách dày cộp, là trước khi đi Diệp Luật đưa cho hắn, vẻ mặt hồ ly cười đầy thâm thúy:

“Hắc hắc, kỳ thật Diệp mỗ và Đường huynh là kẻ đồng đạo nha, đây là tiểu thuyết mới nhất của Trì Vũ Trai Tân á, cực kỳ hiếm có khó mua nha. Lần sau gặp mặt hảo hảo giao lưu giao lưu há.”

Hắn ôm người nọ vào lòng, tinh tế hôn, vừa cân nhắc tối nay có thể thử vài thư thế minh họa bên trong sách này hay không, vừa thầm nghĩ, thật ra tiểu thuyết ba xu cũng không tệ lắm. Mấy bữa nữa rảnh rảnh lại mua thêm một quyển, ân, phải tiếp tục học hỏi!

>> Xem mục lục

Chậc chậc, xong rồi đấy. Có ai cũng hay đọc tiểu thuyết hạ lưu ba xu như Đường huynh không? =))))))

Tiếp theo sẽ là một quyển bao dưỡng, cha nuôi vs con nuôi nha hehe. Tui hảo bín thái!!!

>> Xem mục lục

Động tĩnh dĩ nhiên là từ phòng Diệp Luật Hoa Hồng truyền đến. Kẻ luyện võ, nhất là chuyên dùng ám khí như hắn, tai ắt vô cùng thính. Tiếng động kia hắn nghe rõ ràng.

Đầu tiên là tiếng kim loại va chạm! Sau đó là tiếng thứ gì đó bị quệt vào đổ xuống lạch cạch, sau đó là tiếng vải vóc cọ xát sột soạt. Người nọ cũng chưa ngủ, dĩ nhiên cũng nghe thấy hết. Chỉ là dại một lần ắt có khôn hơn một chút, hai người lần này rất ăn ý lựa chọn mắt điếc tai ngơ.

Sau một hồi xột xoạt, bên kia liền vang tới tiếng nói chuyện đứt quãng.

Giọng thiếu niên ngọt ngấy mà kéo dài:

“Ưmmm…… Không được đâu……”

Một giọng khác trầm hơn, trêu chọc cười:

“Vừa nãy ngươi nói giữa nơi núi rừng hoang vu, không được, bây giờ về phòng rồi, sao lại vẫn không được, hửm?”

Thiếu niên có chút rầu rĩ ảo não than:

“Ngươi…… ư…… Có người…… Sẽ bị nghe thấy……”

“Ồ,” nam nhân mặc kệ nói, “Không đâu…… cách xa mà…… Hơn nữa bọn họ chắc ngủ rồi…”

Hắn oán hận nghiến răng. Tiếng mút mát chụt chụt liên tục dội vào tai, khó chịu như kiến bò trong ngực. Phi lễ chớ nghe phi lễ chớ nghe, hắn ra sức bình ổn khí tức…

Nhưng tiếng nước càng lúc càng rõ ràng, khiến chân khí tán loạn. Nội tâm đã xao động thì càng không muốn nghe lại càng nghe rõ.

Giọng mũi ư hừ mê loạn vô nghĩa càng lúc càng nhiều, mấy lời thoại có ý nghĩa lại càng lúc càng ít. Cuối cùng chợt nghe thiếu niên cao vút một tiếng “A”, sau đó vừa thẹn vừa bực oán trách:

“Ngươi!”

Bên kia, tiếng thở dốc đã biến thành tiếng rên rỉ gần cao trào. Hắn nhắm mắt lại, cảm thấy những hình ảnh hạ lưu trong mấy cuốn tiểu thuyết ba xu kia như sống động hiện lên trong đầu, các loại tư thế biến ảo không ngừng, dưới thân hắn nóng lên như là bị ai châm lửa, muốn bùng cháy.

Chân khí nghịch chuyển, “oành” một cái trong đầu hắn. Hắn đứng bật dậy như dẫm trúng chảo lửa, nhảy vội xuống giường. Người nọ lại đột nhiên lên tiếng, hơi thở không xong hỏi:

“Ngươi…… Ngươi đi đâu?”

Hắn hung tợn nghiến răng:

“Xối nước lạnh.”

>> Xem mục lục

Chương sau lại thịt thịt thịt kkk

>> Xem mục lục

Cách đó không xa có tiếng nước trút ào ạt, khe núi tựa hồ ở sát bên cạnh. Trong sơn cốc yên tĩnh, giữa tiếng nước chảy lại xen kẽ cả tiếng ai đó nói chuyện:

“Phong sư bá sao tự dưng lại đi khỏi cốc? Có việc gì gấp sao?”

Một giọng khác khẽ cười một tiếng:

“Làm gì có chuyện gì. Phong tiền bối đánh cuộc thua, nên phải ngoan ngoãn đi theo Lăng tiền bối tới Tây Cương. Ngươi cũng không phải không biết, Lăng tiền bối đòi đi Tây Cương bao năm nay mà. Bọn họ cũng không muốn bị Thanh Trúc theo đuôi, vậy nên mới đi mà không báo trước.”

Hai người nghe đến đây là biết Diệp Luật, Hoa Hồng đang ở dưới hang, liền không muốn nghe lén. Nhưng chưa kịp đi chỗ khác thì họ lại nghe được Diệp Luật hihi nói:

“Cũng đúng, nếu là ta cùng Tiểu Hồng ra ngoài, ta cũng không muốn có người thứ ba quấy rầy á.”

Hoa Hồng cả giận nói:

“Hừ, ngươi là cái gì mà đòi so với hai vị tiền bối chứ, thật không biết xấu hổ.”

Diệp Luật cũng không giận, chỉ thấp giọng cười một tiếng:

“Luận võ công nhân phẩm, ta dĩ nhiên là kém hơn rồi, nhưng nếu luận đến mức độ si tình thì…”

Hắn kinh ngạc không ngờ hai vị tiền bối kia hoá ra lại là một đôi, hơn nữa đệ tử cũng biết, hơn nữa đệ tử lại cũng đoạn tụ… Phái Thanh Trúc này không lẽ có trào lưu đoạn tụ sao??? Mặt khác hắn cũng âm thầm cảm thán gã hồ ly tinh kia hễ mở mồm là có thể trơn tru tuôn lời âu yếm như vậy, thật đúng là không biết xấu hổ!

Diệp Luật nói đến một nửa lại đột nhiên không có tiếng động gì nữa. Cả sơn cốc chỉ còn lại tiếng nước trút ào ạt, an tĩnh đến lạ thường.

Trong lòng cả kinh, hắn cùng người kia nhìn nhau, nắm tay song phi về phía thác nước.

Hai người kia, không phải Diệp Luật Hoa Hồng thì còn ai vào đây???

Mặt hắn đỏ bừng, phi lễ chớ xem! Hắn với người nọ cơ hồ là vội vã song phi chạy trối chết khỏi hiện trường, khinh công đột phá một tầng cao mới. May mà hai vị đó đang tình nùng mật ý nên cũng không phát hiện ra có người đến người đi…

Bởi vì một màn kia quá mức kích thích, khi quay lại phòng, hai vị đại hiệp đều có chút xấu hổ, xấu hổ hơn cả lúc chưa đi ngắm “trăng”. Chia nhau rửa mặt qua quít xong, cả hai liền sớm lên giường, lại rơi vào trầm mặc.

Người nọ từ lúc về phòng vẫn chưa hết đỏ mặt. Hắn cũng muốn ra ngoài một lát để cho người nọ đỡ ngại. Nhưng cái cớ ngắm trăng đã dùng một lần rồi, sao có thể dùng lại lần hai? Hắn chỉ đành lúng ta lúng túng mà nằm xuống.

Giường chỉ có một cái, lại cũng đủ rộng, giữa hai vị đại hiệp vẫn còn thừa chỗ để chen vừa một vị đại hiệp. Hắn trằn trọc khó ngủ. Trong bóng đêm, hơi thở người nọ dồn dập hắn nghe được rõ ràng… Chậc, rõ ràng kẻ trình diễn đông cung sống giữa nơi hoang vu sơn dã là hai tên kia, vì sao kẻ có tật giật mình lại hai người quy củ khoanh tay nằm thẳng trên giường chứ? Hắn bực bội thầm chửi rủa Diệp hồ ly, trong đầu bất giác tua lại màn trình diễn vừa nãy…

Ở giữa nơi núi rừng hoang vu, hắn và người nọ cũng từng nha, chỉ là khi đó người nọ không tỉnh táo hoàn toàn.

Hắn tưởng tượng một chút bản thân liếc mắt đưa tình nói với người nọ “Ta si tình trước ngươi đến độ trên trời dưới đất không ai địch nổi”, sau đó liền hung hăng run rẩy nổi da gà da vịt… Người nọ chưa cần vung kiếm lại đây, hắn chắc đã tự cho mình một đao vĩnh biệt.

Lúc này ngẫm lại, vừa nãy tay của Diệp Luật tựa hồ là đặt ở… Ngao, không được nghĩ nữa!!! Ngủ thôi, ngoan ngoãn ngủ, không được tưởng tượng những hình ảnh đó nữa, không được để ý hơi thở cũng đã dồn dập gấp gáp của người nọ!

Chỉ tiếc lúc này theo tiếng gió bỗng dưng vọng lại đây một chút tiếng động kỳ quái từ phòng bên cạnh…

>> Xem mục lục

Xem mục lục

Đỗ Vũ Phi tìm tới, Lâm Dục Thư không có gì bất ngờ. Là bên bị ảnh hưởng lợi ích bởi sự xáo trộn trong hội đồng quản trị, Đỗ Vũ Phi không tìm tới mới lạ.

“Có chút đáng tiếc, không thể cùng em hợp tác rồi.” Đỗ Vũ Phi thoải mái nói.

“Về sau sẽ có dịp thôi.”

“Trước tiên vẫn phải chúc mừng sếp Tống.”

Chúc mừng Tống Khải Minh, nhưng lại gọi y? Hẳn là gọi tới mục đích không chỉ để tán gẫu đơn giản như vậy. Y vẫn phối hợp nói: “Em sẽ giúp anh truyền lời.”

“Được. Có dịp thì cùng ăn bữa cơm đi.” Đỗ Vũ Phi dừng một chút mới nói tiếp, “Với lại…”

“Sao cơ?”

“Anh có nghe được ít đồn đại, đương nhiên cũng không có chứng cứ, có lẽ chỉ là đồn đại…”

—— còn muốn tiếp tục giấu giếm sao?

Nếu bây giờ thừa nhận, có lẽ chỉ vài ngày là lan tới tai Lâm Dĩ Tắc.

Những suy nghĩ này lướt nhanh qua trong đầu y.

“Đúng vậy.”

“Đúng vậy, lúc ấy còn quá trẻ, anh không hiểu chuyện.” Đỗ Vũ Phi nói, “Dù có đồng ý hay không cũng không nên nói với em những lời như vậy.”

Đây xem như lời xin lỗi muộn màng sao?

Nói thực ra, Lâm Dục Thư cũng không có cảm xúc gì nhiều, nhưng quả thực bớt ngại hẳn.

“Ai mà không từng có thời trẻ dại chứ?” Y nói.

Y hồi đó cũng vậy, ngông nghênh quá mức, chính là dạng ngựa non háu đá.

Nếu hồi đó cùng Tống Khải Minh ở bên nhau, có lẽ y đã nắm tay Tống Khải Minh đến gặp anh hai ngay rồi.

Nhưng cũng vì trải qua những chuyện đó mới có tính cách như y hiện giờ. Nếu gặp Tống Khải Minh hồi đi học, có khi chưa chắc y đã thích hắn.

“Em không để ý là mừng rồi. Xin chúc phúc hai người. Về sau nếu có dịp, anh vẫn hy vọng chúng ta có thể hợp tác nhiều hơn.”

Cúp điện thoại, Lâm Dục Thư về chỗ ngồi.

Chai rượu đã thấy đáy, y không khỏi khó hiểu: “Sao các anh uống nhiều vậy?”

“Tiểu Thư.” Ánh mắt Lâm Dĩ Tắc đã có chút hỗn độn, “Công việc thế nào chú cứ tự cân nhắc đi. Dù chú chọn sao anh cũng tôn trọng.”

Lâm Dục Thư nhấp một ngụm trà, nhìn Tống Khải Minh cũng đã choáng váng ngây ngất: “Sao anh hai lại thay đổi thái độ thế?”

“Bởi vì anh ấy là một người anh tốt.” Tống Khải Minh nghiêm túc tuyên dương.

“Được lắm, Tiểu Tống, hôm nay chúng ta không say không về!”

“Dĩ nhiên rồi!”

Nhìn hai ông anh em tốt kia cạn tới cạn lui, Lâm Dục Thư cũng lười quản, chỉ tập trung phân cao thấp với đĩa xương sườn, tự hỏi khi nào anh hai sẽ biết sự thật.

Giáp tết, hội hè liên miên như vậy, có lẽ sẽ có chừng phân nửa người trong giới biết đây là sự thật. Nhưng cũng không có gì ghê gớm, chỉ là ăn tết yên bình được thêm ngày nào mừng ngày nấy.

Lâm Dục Thư không uống rượu, trên đường về y lái xe.

Tống Khải Minh đã say đến bất tỉnh, nhưng khi Lâm Dục Thư lái ra khỏi bãi đỗ, hắn một giây liền tỉnh.

“Anh hai em uống giỏi thật đó.” Hắn mở một chai nước, trên má còn đỏ ửng.

“Anh giả vờ say?” Lâm Dục Thư nhướng mày.

“Không giả vờ thì không biết uống tới khi nào mới xong.”

“Có lẽ anh hai cao hứng. Coi bộ không giống giả vờ vui vẻ.”

“Vậy là tốt rồi.” Tống Khải Minh điều chỉnh ghế ngồi, Anh ngủ một lát đây, bảo bối, về đến nhà gọi anh.”

“Ừm.”

Không bao lâu sau, Tống Khải Minh đã ngáy đều.

Lâm Dục Thư nhàm chán nghĩ, hôm nay có thể cho Tống Khải Minh 90 điểm.

Trừ điểm lúc đầu gân cổ cãi anh hai. Đoạn sau khá tốt. Cứ như vậy xem chừng come out cũng hẳn là sẽ dễ dàng hơn chút…

Về tới khu nhà, Tống Khải Minh tự tỉnh lại. Lâm Dục Thư hỏi, “Anh hai muốn em về nhà làm. Anh thấy thế nào?”

“Anh ấy nói tôn trọng ý kiến của em mà.” Tống Khải Minh lười biếng xoa xoa sau gáy.

“Đấy là nói thế thôi. Ảnh chỉ muốn em về nhà.”

“Không,” Tống Khải Minh dừng lại động tác, nhìn y, “Anh ấy thật sự tôn trọng em đó.”

Lâm Dục Thư có chút khó hiểu: “Anh chắc chắn đến vậy sao?”

“Ừm, anh ấy muốn em về, anh lại không muốn. Thế là anh liền đề ra giải pháp.”

“Giải pháp gì?”

“Anh nói,” Tống Khải Minh dừng một chút, “Em với anh liên hôn, hai nhà thành một nhà, thế là vấn đề được giải quyết.”

Lâm Dục Thư đầu óc chậm một nhịp mới kịp phản ứng lại, tức thì dẫm chân phanh kít lại: “Tống Khải Minh!!!”

Xem mục lục

Xem mục lục

Hôm sau là chủ nhật. Chạng vạng, tại một nhà hàng Trung Quốc, chiếc bàn đủ cho hơn mười người lại chỉ bày ba bộ chén đũa, có vẻ rộng rãi quá mức cần thiết.

Tống Khải Minh hẳn thấy kỳ lạ, vừa lật xem menu, vừa hỏi, “Chị dâu với cháu gái em không tới sao?”

“Không tới.” Lâm Dục Thư uống nước trà, chậm rì rì nói, “Anh hai tưởng là đi gặp gỡ xã giao.”

Tối hôm qua Lâm Dục Thư hẹn Lâm Dĩ Tắc ăn cơm, vốn là định cho Tống Khải Minh ra mắt.

Ai ngờ vừa nghe thấy “sếp mới của tập đoàn Vĩnh Tinh” muốn hẹn ăn cơm, Lâm Dĩ Tắc liền đặt luôn bàn ở đây.

“Tức là anh vợ còn chưa biết chuyện của chúng ta.” Tống Khải Minh khép lại menu, đưa cho người phục vụ.

“Đại khái thế.” Lâm Dục Thư nói, “Nhưng anh ấy biết anh là CEO mới.”

Vừa dứt lời, Lâm Dĩ Tắc từ ngoài cửa đi vào, tây trang thẳng thớm, cổ thắt khăn lụa trang trọng, khác hẳn kiểu ăn mặc tùy ý của hai người. Lâm Dục Thư biết chỉ có những dịp vô cùng trang trọng, anh y mới ăn mặc ra sức như vậy.

“Ngại quá, tôi tới muộn.” Lâm Dĩ Tắc thân thiện vươn tay phải, “Chào tổng giám đốc Tống.”

Thật ra chưa tới giờ hẹn, chỉ là Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh tới sớm hơn. Lâm Dĩ Tắc nói vậy là khách sáo mà thôi.

Lâm Dục Thư muốn kêu Lâm Dĩ Tắc đừng câu nệ như vậy, lại thấy Tống Khải Minh đứng dậy, bắt tay Lâm Dĩ Tắc, nói “Chào đại ca.”

Lâm Dĩ Tắc hoang mang ra mặt, khó hiểu nhìn Lâm Dục Thư: “Đại ca?”

Đã gọi Tống Khải Minh là tổng giám đốc Tống mà Tống Khải Minh còn gọi “đại ca” thì nghe thực quỷ dị.

“Tổng giám đốc Lâm chứ.” Lâm Dục Thư nhìn Tống Khải Minh, nhắc nhở hắn đổi cách xưng hô.

Thực ra kêu đại ca cũng không sai, nhưng Lâm Dĩ Tắc đã mở màn như vậy rồi, Lâm Dục Thư cũng chỉ có thể phối hợp trước đã.

“Tổng giám đốc Lâm.” Tống Khải Minh ngoan ngoãn sửa lại, kết quả Lâm Dĩ Tắc càng thêm hoang mang.

Ngẫm lại cũng đúng, Tống Khải Minh là cấp trên, sao có thể tới phiên Lâm Dục Thư dạy bảo hắn cách làm việc.

“Tiểu Thư, chú sao vậy?” Lâm Dĩ Tắc nhíu mày, “Tổng giám đốc Tống là lãnh đạo của chú, sao lại để người ta ngồi bên cạnh?”

Được rồi, hiện tại Lâm Dục Thư có thể chắc chắn, anh y thật sự là không hề biết mối quan hệ của hai người họ.

Tống Khải Minh đổi tới ngồi giữa, gần về phía Lâm Dĩ Tắc hơn.

Đồ ăn được bưng lên, Lâm Dĩ Tắc không ngừng giới thiệu những món chiêu bài của nhà hàng này, cứ như là sợ Tống Khải Minh cảm thấy chọn này không đủ tốt vậy.

Tống Khải Minh bắt đầu câu nệ theo, hẳn là không quen với việc Lâm Dĩ Tắc hạ mình như thế.

Một bữa cơm càng ăn càng kỳ quái, vài phút sau, Lâm Dục Thư rốt cuộc nhịn không được mở miệng: “Anh hai, hôm nay không phải tới bàn công việc, cứ coi hắn như bạn bè là được rồi.”

“Đúng vậy,” Tống Khải Minh gật đầu, “Em và Lâm Tiểu Thư là bạn bè.”

Xưng hô này vừa ra khỏi miệng, Lâm Dĩ Tắc tức thì thả lỏng, tư thế ngồi cũng giãn hẳn ra. Anh ta có chút kinh ngạc hỏi: “Các chú chơi với nhau từ khi nào?”

“Chuyện này dài lắm.” Lâm Dục Thư nhấp một ngụm trà, “Thi thoảng em tới chỗ Lư Tử Bác chơi xe. Anh ấy cũng thế.”

“Ra là thế.” Lâm Dĩ Tắc kéo xuống cái khăn lụa trên cổ, tay gắp đồ ăn cũng tốc độ hẳn lên, “Vậy chẳng phải là giấc mơ của chú trở thành sự thật sao?”

“Instagram.” Tống Khải Minh cười, nhìn Lâm Dục Thư hỏi, “Em còn âm thầm follow anh cơ à?”

“Chứ còn gì nữa.” Lâm Dĩ Tắc nói, “Ngay cả quần áo cũng mặc theo ch ——”

“Anh!” Lâm Dục Thư cau mày buông đũa, rõ ràng là y nói không bàn công việc, giờ lại lôi công việc ra nói, “Anh biết Tống Khải Minh là CEO mới, anh không hỏi xem về sau người ta tính toán phát triển Vĩnh Tinh như thế nào sao?”

“Ặc,” Lâm Dĩ Tắc bị Lâm Dục Thư làm cho hoang mang, lại đổi về cách xưng hô vừa rồi, “Vậy tổng giám đốc Tống có muốn chia sẻ chút không?”

“Trước mắt trọng tâm vẫn là S-power,” Tống Khải Minh thu lại ý cười, “Sau đó sẽ xây một trường đua cấp quốc tế.”

Lâm Dĩ Tắc gật đầu, “Nghe đồn vì tranh hạng mục này mà chú lật sếp Thiệu.”

“Ừm, ít nhiều là nhờ Tiểu Thư.” Tống Khải Minh nói, gắp một miếng sườn cho y.

Lâm Dĩ Tắc lại bắt đầu hoang mang, Lâm Dục Thư vội vàng hỏi: “Vậy… Anh hai, anh còn nghe nói chuyện gì khác không?”

“Quả thực có nghe được một chút,” Lâm Dĩ Tắc buông đũa, làm Lâm Dục Thư bỗng chốc bồn chồn cả người, “Có người nói chú đắc tội cụ Thiệu phải không?”

Ra là việc này.

Lâm Dục Thư gặm xương sườn, hỏi: “Anh nghe ai nói?”

“Trong công ty có người đồn đoán. Nhưng cũng không thấy chú bị gì.”

“Em bị giáng chức.”

“Thế thì còn ra cái gì nữa?” Lâm Dĩ Tắc nhíu mày, “Về nhà đi, đúng lúc năm nay công ty đang định thuê CEO, vậy cho chú làm càng yên tâm.”

CEO Tấn Tiệp sao?

Nghe có vẻ cũng không tồi.

Lâm Dục Thư gặm xương sườn nghĩ thầm.

“Từ từ.” Tống Khải Minh đột nhiên mở miệng, “Đấy chỉ là tạm thời, em sẽ mau chóng khôi phục vị trí CEO cho em ấy.”

“Nhưng tình cảnh chú ấy như thế có chút khó xử đấy.” Lâm Dĩ Tắc nãy giờ vẫn thực khách khí, lúc này đột nhiên khăng khăng nói, “Lúc trước hai vị sếp cũ sếp mới chỉ là ngầm tranh đấu, hiện tại chia phe phái rõ ràng rồi, kêu Tiểu Thư nhà chúng ta kẹp ở giữa thì còn ra thể thống gì?”

“Em ấy không bị kẹp ở giữa,” Tống Khải Minh không thoái nhượng, “Em âyd là người của em.”

“Vậy chắc chắn chú ấy sec bị phe kia gây khó dễ.”

“Em sẽ bảo vệ em ấy thật tốt, mặt khác, bản thân em ấy cũng rất có năng lực, sao không phải em ấy gây khó dễ cho bên kia?”

Lại nữa.

Tống Khải Minh giống như chưa bao giờ biết vận dụng truyền thống kính già yêu trẻ của Trung Quốc, chỉ cần không hài lòng liền cãi lộn với trưởng bối.

“Đây là em tôi. Đến Vĩnh Tinh chẳng qua chỉ là để rèn luyện năng lực, về nhà làm không phải là chuyện hiển nhiên sao?” Tuy rằng Lâm Dĩ Tắc vẫn nói chuyện từ tốn nhưng y biết anh y cũng đã có chút không vui.

“Em ấy vẫn là bảo b——”

“Làm ở đâu là chuyện của em.” Lâm Dục Thư vội cắt lời, lại nói với Lâm Dĩ Tắc, “Em suy xét đã, trước khi nghỉ tết sẽ trả lời anh.”

“Ok. Cứ nghĩ cho kỹ đi. Về nhà mình khỏi cần nhìn sắc mặt người khác.”

“Ở chỗ anh cũng không cần nhìn sắc mặt ai.” Tống Khải Minh nói tới đây, lại không thể không bổ sung nói, “Trừ ông ngoại anh.”

“Vậy chẳng phải là vẫn phải nhìn sắc mặt người khác sao?”

“Em ấy ít khi phải gặp ông ngoại.”

Hai người lại có xu hướng cãi cọ, đúng lúc này điện thoại Lâm Dục Thư đột nhiên rung. Đỗ Vũ Phi gọi tới.

Y đứng dậy, vỗ vỗ vai Tống Khải Minh, ngầm nhắc nhở hắn không nên nói lung tung: “Đây là anh của em.”

Nói đoạn y cầm điện thoại đi ra ngoài.

Xem mục lục