Muốn tiết kiệm mà chê body mist/ nước hoa Hàn thì xài cái gì?

Ok các cô, đây mới là đất diễn của t nè :))))

Trước tiên nói về tiết kiệm thì t cũng đang phải chắt bóp lắm vì lương có 6tr thoy mà chồng t còn đang thất nghiệp tạm thời nữa, ko dám vòi vĩnh :)))) May là ở chung với bố mẹ nên đỡ cái tiền nhà. Nếu các cô cũng đang phải tiết kiệm hoặc chỉ đơn giản là chưa muốn chi nhiều cho nước hoa thì cùng xuồng rồi nhé.

Thứ 2 là về chuyện thơm, con gái đến một thời điểm nào đó trong đời sẽ mún thơm, ngay cả như t ngày xưa đi học rất là tomboy luôn mà đến mấy năm gần đây tự dưng cũng thích thơm. Thơm cho thư giãn tinh thần, thay đổi tâm trạng đó các cô, cũng ko nhất định là để gây ấn tượng với người khác phái đâu.

Thứ 3 là về tiêu chuẩn t đưa ra: ở đây t loại hết body mist, nước hoa Hàn Quốc giá rẻ (mấy cái loại giá dưới 500k/chai ấy, t ko nhớ tên gì), và loại hết nước hoa Victoria Secret lẫn Miniso luôn nhé. Vấn đề của mấy loại này ko phải là giá bao nhiêu, mà là mùi nó tệ quá, t ngửi mà đau đầu, và thật sự là mùi nghe kém sang (nếu cô nào đang xài ưng thì t xin lỗi trước nhé, cái này cũng là quan điểm và thị hiếu cá nhân thôi, cũng có thể nó hợp cơ địa da của cô thì nó nghe sang hơn là khi xịt lên da của t chẳng hạn…). Có lần t vào Hasaki thử mấy cái mùi nước hoa của Hàn mà t sợ hết hồn luôn vì nó dở ko khác j mấy cái nước hoa trong Miniso, thậm chí còn đau đầu hơn Miniso. T xịt thử vào cổ tay và sau đó… T chỉ ước gì cái tay này ko phải mọc ra trên người t thôi. Quá kinh hãi!!!

Nếu thật sự cô có chừng ấy tiền, hoặc một nửa chừng ấy tiền, để mua những loại này thì t khuyên là hãy thử các option dưới đây, có lẽ các cô sẽ thích hơn nhiều đấy!

1. Dùng vial/ chiết:

Đừng chê vial/chiết nhỏ nhé, bởi vì nếu cô mua 1 chai fullsize mà cuối cùng bỏ dở vì ko ưng/ xài chưa hết đã chán/ xài 1 thời gian tự dưng ko ngửi thấy gì nữa, thì thà dùng số tiền đó để thử đủ loại vial và chiết còn hơn. Vì sao?

Ví dụ thay vì 1 chai Victoria Secret cô có thể mua 3 chai chiết 5-10ml khác nhau của các hãng khác ok hơn hẳn, mùi ok hơn, và dùng thay đổi giữa 3 mùi đó cho bớt chán + phù hợp với nhiều hoàn cảnh/ tâm trạng khác nhau.

Ngay cả khi cô đã cực kỳ ưng 1 mùi nào đó và mua fullsize, khả năng rất cao là dùng được 1 thời gian thì chán (t đã bị vậy 7-8 lần rồi nên t biết…) hoặc chưa chán nhưng tự dưng ko ngửi thấy mùi của nó nữa dù một số người khác vẫn ngửi thấy (đó là vì dùng quá lâu nên mũi của cô quen với cái mùi đó và kết quả là mũi của cô quyết định lờ nó đi). Nếu cô xài 3-5 loại khác nhau (dưới dạng chiết/ vial) thì cô ko bao giờ sợ điều này, vì cứ chán/ quen mùi là có thể xoay sang mùi khác.

Một mặt nữa là, nếu cô mua vial rồi lỡ ko ưng thì cũng đỡ phí hơn là mua fullsize rồi lỡ ko ưng chứ, đúng ko? Vial ko ưng thì xịt vào tủ quần áo hoặc xịt vào sách vở là được. Chứ lỡ nhích fullsize rồi thì xịt đâu cho hết đây?

Ok đến đây nếu cô muốn xem review sơ sơ của t về 1 số loại nước hoa đáng để mua chiết thì xem bài này nhé.

2. Ướp hương lên những chỗ gần mũi thay vì xịt nước hoa lên người:

Ok cách này thoạt nghe thì công nhận là hơi củ chuối, vì đồ mặc lên người và nước hoa là 2 phạm trù khác nhau hoàn toàn rồi.

Nhưng thực ra nếu mục đích của cô là thơm để thư giãn/ thay đổi tâm trạng thôi thì cách này vẫn đáp ứng được. Như vậy cũng giải quyết được vấn đề mũi nhạy cảm của một số người. Mặt khác, khi cô đã xài nhiều loại nước hoa rồi, cô sẽ thấy rằng một số loại dù giá khá đắt nhưng lưu hương chỉ chừng 30-60p trên da, thậm chí ngắn hơn, và nhiều khi chỉ mình cô ngửi thấy thôi (ví dụ như Lost Cherry của Tom Ford, giá thì đắt mà thơm được 30p là may, lưu hương tệ như Light Blue =.=). Trong trường hợp đó thì ví dụ chỉ cần 1 cái nến thơm xịn hẳn so ra còn lưu hương lâu hơn và có độ toả xa hơn và ướp cái khẩu trang của cô được vô số lần.

Cách xử lý ở đây là: đặt khẩu trang lên trên, cách mặt nến chừng 3-5cm. Ngày hôm sau cô sẽ ngửi thấy mùi hương đó trong vòng 3-8 tiếng, tùy chất lượng của nến. Hoa quả khô cũng có thể dùng theo cách này. Loại hoa quả khô t hay dùng là cam sấy khô, dứa sấy khô, vỏ quế và hương thảo sấy khô/ tươi. Cam và dứa sấy t đang dùng sẵn để ủ cafe coldbrew nên chỉ cần nhét khẩu trang vào trong cái bịch cam/dứa sấy đó để qua đêm là hôm sau thơm ngay. Mùi cam và quế mix với nhau cũng rất dễ chịu. Trường hợp cô ưng một mùi hair mist, tinh dầu, xịt gối nào đó thì có thể xịt/bôi nó lên mặt ngoài của khẩu trang (chỗ ko tiếp xúc với da mặt ấy). Nếu ngại khẩu trang quá sát mũi thì có thể xịt lên phần vải lót trước trán của mũ bảo hiểm. Chỗ đó cũng dễ ngửi thấy nhưng ko sợ nồng.

Vấn đề duy nhất của cách làm này là ko dễ để tìm được 1 mùi nến thơm/ hair mist/ xịt gối/ tinh dầu thật sự dễ chịu hoặc tạo cảm giác tự nhiên. Nếu cô cũng thấy vậy thì tham khảo mấy mùi này nhé:

– New beginnings của Naunau. Loại này 300k/hũ nhỏ 100ml, so với nến thơm thì ko rẻ nhưng so với nước hoa đại trà thì mùi này có chiều sâu, rất thú vị và sang hơn tỉ lần. Nó là 1 mùi trà khô nhưng phối trộn nhiều loại thảo mộc khác nhau, nên ngửi ko giống bất kỳ loại trà nào mà t từng biết. Mùi này ấm áp và hơi cay nhẹ, tạo cảm giác sạch sẽ, khô ráo, thư giãn nữa. Nếu nó là 1 loại nước hoa thì giá dưới 1tr8/50ml vẫn rất đáng mua, tiếc là nó chỉ có ở dạng nến thôi. Mỗi lần ngửi mùi này t lại cảm giác như vừa bước chân vào 1 cái art gallery vậy.

– Citrus Sage của Yankee Candle: loại nến này thì t mua size L để đốt nhưng sau đó lại thấy để im thì mùi toả xa và rõ hơn lúc đốt -_- vì thế cô có thể mua size S và xài nó để ủ khẩu trang ấy cho đỡ tiếc tiền. T thề là mở nắp ra thôi mà đứng cách đó nửa mét đã thấy thoang thoảng rồi ấy. Trong khi con bạn t xài nước hoa La Vie est Belle mà t phải đứng sát sau lưng nó mới thấy mùi. Citrus sage có hương nhẹ nhàng tự nhiên và rất dễ chịu, ngọt thanh và thơm mùi cỏ tươi, có một chút hơi hướm giống mùi dưa gang. Mũi t ngửi thì ko thấy nó có tí gì cam chanh như tên của nó hết -_- Cô nào thích mùi cay ấm thì chắc ko ưng đâu, nhưng cô nào thích mùi nhẹ nhàng tươi mát và hơi ngọt xíu thì ưng chắc luôn. Mỗi lần ngửi lại cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm, và mùi này thật sự là ngon hơn kha khá nhiều mùi nước hoa đó.

– Jungle Fantasy của Zenme: mùi như kiểu trong rừng nhiệt đới có nắng ấy. Tươi mát, thiên nhiên, cảm giác thanh xuân phơi phới ngay và luôn. Loại này t chưa mua nên ko biết chi tiết, nhưng ngửi mùi khi chưa đốt thì nó vậy đó. Cảm giác như đang đi picnic vậy.

– Tinh dầu trà trắng: cái mùi này sạch sẽ, cảm giác khô ráo và thanh nhã đừng hỏi. Haha, mê.

Bath and body works thì t chưa thử, cô nào biết mùi nào hay ho thì cho xin chiếc review nha.3

3. Dùng vial/ chiết để ướp hương:

Dùng vial/ chiết xong ưng mà ko muốn mua fullsize thì phải làm sao? Chuyện này xảy ra rất nhiều lần với t rồi. Đôi khi ưng mùi nhưng ko muốn mua full size vì sợ mua về lại chán bỏ xó, đôi khi là vì chai đó quá đắt mà lại lưu hương được 20-30p. Nhưng vẫn thích mùi đó thì phải làm sao?

Trường hợp đó thì cô cứ tiếp tục xài chiết/vial đi. Nếu đang bí tiền nên phải dùng dè, hoặc nếu dùng thường xuyên quá rồi nên cô bị điếc luôn cái mùi đó (mà vẫn chưa chán) thì cô có thể xịt nó lên mặt ngoài khẩu trang/ lên vải lót phía trước mũ bảo hiểm như cách 2 ở trên. Như thế cô sẽ vẫn thoang thoảng ngửi thấy nó đó, vì nước hoa lưu hương trên da ko lâu bằng trên vải.

Trường hợp Un Jardin Sur La Lagune của Hermes là t đã bị như vậy rồi. T xài hết 1 chai 100ml, giờ mà xịt lên người thì chỉ 5p sau là mũi t ko ngửi thấy mùi đó nữa. Cho nên t đổi qua xịt khẩu trang, chống chế tạm vậy, nhưng như thế lại ngửi thấy lâu và rõ hơn hẳn, vì nó gần mũi hơn mà.

Tất nhiên, cách 2 và cách 3 ko phù hợp nếu cô định dùng mùi hương để gây ấn tượng với ai đó. Cơ mà t cũng ko xài nước hoa vào mục đích đó bao giờ nên t ko quá quan tâm.

Còn các cô thì dùng cách nào và ưng mùi nào? Comment cho t tham khảo với nha.

Shop ruột trên shopee/ lazada của các cô là shop nào?

Hi các cô, t đang stress quá vì vừa bị wordpress trừ gần 2tr5 tiền duy trì domain TTTT.TTTT, lại còn thêm 1tr mỗi năm để duy trì thẻ tín dụng (cũng chỉ để thanh toán cho wordpress chứ ko để làm gì khác), mà oppa chồng t còn đang thất nghiệp nữa chứ. Thật là khó sống mà. Anw vì t thấy tiếc tiền quá trời nên chắc từ nay sẽ up đủ thứ chứ ko chỉ up truyện nữa. Trước giờ mấy thứ ko phải truyện thì t hay up chỗ khác cơ.

Mà stress quá cho nên t viết cái gì đó xả stress tí nhở, tuy giờ cũng chả có tiền mà shopping đâu nhưng vẫn cứ là đam mê í :))))

T mua đồ của mấy nhà này chừng 7 năm nay rồi nên rất là tin cậy, share cho các cô cho vui.

Các cô cũng nhớ share link shop ruột của các cô cho t nhé, kèm lý do nhé, ko chơi seeding đâu đấy!!!! Lazada hay shopee đều ok. Lazada thì càng ngon 👻 vì shopee dạo này chả cho t được cái mã freeship hay giảm giá nào ra hồn nữa rồi 🤢

1. Chenghouse: nhà này chuyên gom order hầm bà lằng đủ thứ, giá t thấy ok nhất, ít khi thấy nhà nào rẻ bằng. T nằm vùng trong group Facebook của nhà này 5 năm nay rồi, tốn bao máu với bà Hoa này rồi :))))) thứ duy nhất t thấy ko ok lắm là quần tất loại dai và bàn chải điện canh sale nhé. Quần tất thì cũng dai hơn loại bình thường trên shopee đấy, nhưng cũng ko phải là nồi đồng cối đá đến mức như quảng cáo đâu ạ, nhưng công nhận là mặc rất lâu lâu lâu mới bị tưa thật. Chừng 2 năm mới bắt đầu tưa nha, thủng thì ko bao giờ luôn. Còn cái bàn chải điện thì t canh loại j của Hàn Quắc ấy, ko phải Oral B, lúc đầu sài phê lắm, cơ mà đù má dùng được chừng 2 tuần nó đã ngỏm ngay trong miệng t rồi. Ôi thốn tận rốn. Từ sau đừng ai canh bàn chải điện giá rẻ nha. Oral B có nên canh ko thì t ko biết, ko dám phán, mà t cũng cạch luôn bàn chải điện từ đấy rồi. Còn mỹ phẩm, nhất là kem chống nắng cứ canh nhà này ko lo hối hận nhá. Thời gian hàng về thì nhà này về nhanh lắm, ko sốt ruột. Ai cần link thì comment t bắn link chuẩn cho.

2. Bành Hoàng Nhi: ê hình như nhà này ko có shopee hay sao í vì t toàn ship ngoài. Nhà này cũng gom order canh sale như Chenghouse, nhưng thời gian chờ hàng lâu vãi luôn, có thỏi son t chờ nửa năm… Có cái loa t chờ 8 tháng sau mới báo là hủy vì claim chất lượng… Lạy chúa chờ lâu quá hết hứng unbox đồ luôn. Ai canh sale để mua về làm quà sinh nhật thì né nhà này ra nhá hic. Ưu điểm nhà này là thi thoảng có deal son giá rất ngon và canh đồ Hàn nhiều hơn Chenghouse nhé. Mấy cái khác thì t ít mua nhà này vì chờ lâu + ship đắt. Ship tính 35k/đơn mà từ lúc hàng về vẫn phải chờ 4-5 hôm mới ship đến tay, sao ko gọi grab mà ship ko biết!

3. Oceanshop (shopee): đây là shop mỹ phẩm mà t hay mua khi cần gấp, vì nó cũng ở nội thành HN nên ship nhanh và ship rẻ. Giá rẻ so với ở HN còn so với các shop HCM thì ko rẻ bằng. Shop này thi thoảng xả một vài mã hàng, lúc đấy là t găm luôn về xài dần. Mà năm ngoái ko thấy xả phát nào hay sao í. Buồn 3s! Shop này chuyên hàng Hàn và Nhật nhé, Pháp cũng có nhưng ít thôi.

4. Annbeauty shop (shopee/lazada): ôi mỹ phẩm thì nhà này là rẻ và ngon và nhiều đồ lạ lạ nhất đó, nhưng chuyên về hàng Hàn. Nếu các cô muốn thử những hãng lạ lạ thì ở đây có. T hay săn mask cận date trên này. Vì cận date thì rẻ lắm và dùng hàng ngày thì chả ảnh hưởng j hết, vẫn dùng xong trước date thoải mái nha, kkk. Nhưng bây giờ shopee phí ship đắt rồi, t ở HN shop này ở HCM nên bất lợi tiền ship. Dạo này cũng ít thấy shop này có mẫu mã gì mới :< nhưng thế cũng được, t đỡ tốn tiền :))

5. Niilady (shopee): nhà này cũng nhiều thứ hay ho nhưng ko rẻ bằng Annbeauty. Nhiều son Hàn ;)))) nhưng giờ t ít xài son Hàn lắm rồi, vì quen săn son sale của Givenchy/ Dior/ Mac trên Chenghouse/ Bành Hoàng Nhi rồi, giá nhỉnh hơn son Hàn ko nhiều mà dùng thích hơn hẳn.

6. Diepmoon0110 (shopee): chỗ này t hay mua vial nước hoa thôi vì rẻ và ship nhanh.

7. Trangcon (shopee): t mua hàng Swanicoco ở đây thấy có vẻ đúng auth, hàng khác thì t ko biết. Nhưng thấy ghi date đầy đủ là t có cảm tình rồi đấy.

8. Phongphenhauth.com (shopee): bên này thì t mua nước hoa Yves Rocher. Auth hay ko thì ko dám bàn nhưng xài thì thấy ko khác gì hàng mua ở showroom của Yves Rocher mà giá lại ngon hơn nhiều. Mấy thứ khác thì t chưa mua ở đây bao giờ. Thực ra Yves Rocher vốn là nước hoa phân khúc giá rẻ và lưu hương ko lâu, nếu mua giá showroom thì t thấy ko đáng. May là chồng t chỉ thích mùi nhẹ nhàng thôi (vì ổng bị xoang và dị ứng phấn hoa, dị ứng cả khói thuốc luôn, mũi nhạy cảm) nên t xài Yves Rocher thấy hợp lý, mùi dù sao vẫn sang và tự nhiên hơn nước hoa của mấy hãng Hàn Quốc / body mist nhiều 😌

9. Tonydangperfume (shopee): t hay mua nước hoa tester ở đây, vì họ có mấy mã hàng ít nơi bán, giá cũng tạm được. Auth hay ko thì ko biết nhưng chất lượng như t xài thì t thấy hợp lý với giá này rồi. Tiếc là ko bán mấy loại t muốn mua fullsize và cũng ko bán chiết. T đang kiếm Elixir eau de merveilles với cả Un jardin sur la lagune/ sur le Nil, mà shop này ko có, ai biết chỗ nào có mà hàng chuẩn giá ngon thì cho t xin chiếc link nhé :< Please đừng seeding mà tội nghiệp 😓

Nào các cô, cho t xin ít info nào :)) bao giờ có tiền t mua.

Với cả t bảo, có cô nào mua mỹ phẩm Hàn của các shop nước ngoài trên shopee mà ship từ Hàn Quốc sang đây chưa? Xin hỏi chất lượng thế nào? Có uy tín ko vậy hay hàng dỏm?

Xem mục lục

Chương 13: Tùy cơ ứng biến

     Toàn bộ dịp nghỉ lễ Quốc Khánh, Lâm Dục Thư gần như không ra khỏi nhà.

     Ở nhà làm cơm, đếm tiền, xem tin tức, ngày nghỉ trôi qua thong dong tự tại.

     Tống Khải Minh lại thường xuyên ra ngoài, có lúc là dắt chó đi dạo, có lúc đi từ ban ngày đến đêm mới về, cũng không biết bận rộn cái gì.

     Ngày nghỉ cuối cùng, Lâm Dĩ Tắc đi du lịch về, Lâm Dục Thư liền sang ăn chực.

     “Chú, chú xài cái gì để dưỡng da thế?” Trên bàn cơm, Lâm Hi Hi cắn đũa tò mò nhìn Lâm Dục Thư, “Sao sắp ba mươi mà da còn non mịn như thế?”

     Lâm Hi Hi vừa lên lớp mười một, độ tuổi thích chưng diện, trước kia không chú ý chống nắng, nên đen hơn Lâm Dục Thư không ít.

     “Cái gì mà sắp ba mươi?” Lâm Dục Thư tranh khúc xương sườn trước mặt đứa cháu, so đo nói, “Cuối tuần mới đầy hai mươi chín biết chưa?”

     “Thì cũng là sắp ba mươi còn gì.” Lâm Hi Hi lầu bầu, vội càn quét sạch đĩa xương sườn.

     Lâm Dĩ Tắc để đũa xuống, nói: “Chú cũng trưởng thành rồi, khi nào giải quyết vấn đề cá nhân?”

     Lại nữa…

     Không giục về nhà làm thì cũng giục kết hôn. Lâm Dục Thư vùi đầu gặm xương sườn, giả điếc.

     Hà Yến Quân nói: “Đúng thế chú Thư, chị thấy điều kiện của chú đâu có tệ, sao mãi không tìm được đối tượng yêu đương?”

     Kỳ thật hồi đại học Lâm Dục Thư đã từng thích một người, nhưng thổ lộ lại bị từ chối. Về sau y liền tập trung hết vào sự nghiệp, hoàn toàn miễn dịch với virus yêu đương trong suốt bao năm qua. Tiếp xúc với Tống Khải Minh như lần trước đã có thể xem như là thân mật vô cùng rồi.

     “Em không phải không tìm được,” Lâm Dục Thư cuối cùng dừng đũa, “Hiện tại sự nghiệp đang lên, hơi đâu mà yêu đương?”

     “Yêu đương ảnh hưởng gì tới sự nghiệp chứ?” Lâm Dĩ Tắc nói, “Anh thấy mấy người nhà họ Thiệu vẫn chọn được thông gia mà, sao chú lại không tự thu xếp cho bản thân đi chứ?”

     “Anh trai chú nói có lý đó. Chú giao thiệp rộng như vậy, chắc chắn biết không ít con gái nhà người ta? Lẽ nào lại không vừa mắt được ai?”

     “Nhà chúng ta hẳn là nên học tập nhà họ Thiệu. Kinh nghiệm thành công cả đấy. Anh cũng có thể tìm cho chú vài mối phù hợp.”

     “Chú đừng chỉ xem xét mỗi công việc của người ta, còn phải để ý cả tính cách họ thế nào nữa.”

     “Biết biết biết…”

     Hai vợ chồng anh một câu em một câu, đá qua đá lại một hồi như vậy liền quyết định xong luôn chuyện đại sự của Lâm Dục Thư.

     Y tạm thời coi như không liên quan đến mình, tiếp tục gặm xương sườn. Lâm Hi Hi ở bên cạnh bỗng cười trộm.

     “Cười gì?” Y quay đầu qua, thấp giọng hỏi.

     “Chú đi xem mắt con nhà giàu thì chứng tỏ nhà chúng ta cũng được xếp vào dạng tài phiệt rồi đó nhỉ?” Lâm Hi Hi hí hửng cười trên nỗi đau của người khác.

     “Cứ cười đi,” Lâm Dục Thư nói, “Kế tiếp đến lượt cháu ngay thôi.”

     Lâm Hi Hi le lưỡi. Lúc này điện thoại Lâm Dục Thư đột nhiên rung. Thiệu Quang Kiệt gọi tới. Y rốt cục có cớ trốn khỏi thế vây công của vợ chồng Lâm Dĩ Tắc, vội cầm điện thoại đi ra ban công.

     “Sếp ạ.”

     “Nghỉ lễ thế nào rồi?” Thiệu Quang Kiệt tỏ vẻ đã hết kỳ nghỉ, đã đến lúc quay lại với công việc.

     “Cũng tạm.” Y hỏi, “Sếp có gì cần xử lý sao?”

     “Gần đây Tống Khải Minh đang tìm luật sư mới,” Thiệu Quang Kiệt nói, “Cậu biết không?”

     Lâm Dục Thư tỏ vẻ tỉnh bơ, “Cần tôi đi nghe ngóng sao?”

     Câu trả lời ý muốn nói y không biết, nhưng tất nhiên trước mặt sếp không bao giờ được nói “Tôi không biết”.

     “Không cần, sáng mai đã đàm phán lại rồi. Giờ đi dò la cũng không kịp.” Thiệu Quang Kiệt nói, “Vả lại luật sư mới đó trước đây còn có khúc mắc với Vĩnh Tinh, khó có thể mua chuộc được. Chẳng hiểu ai mách nước cho cậu ta.”

     Kẻ mách nước nào đó tỉnh bơ phụ họa: “Có lẽ hắn cũng có mạng lưới quan hệ riêng của mình.”

     “Tóm lại ngày mai cậu ta khí thế rất hăng, mai cậu chủ động trao đổi với hắn, mặc kệ hắn yêu cầu cái gì, cậu cứ giữ vững ranh giới của Vĩnh Tinh là được.”

     “Tôi đứng ra ư?” Lâm Dục Thư khẽ nhíu mày, cái này rõ ràng là việc của Thiệu Quang Kiệt, sao nói đẩy là đẩy ngay cho y?

     “Kiểu gì cậu ta chẳng chơi bài anh em thân tình với tôi, tôi cũng không muốn kéo dài cuộc đàm phán này nữa, mãi chẳng có kết quả.”

     … Anh sợ chống đỡ không nổi chứ gì? Lâm Dục Thư nghĩ thầm.

     Đã đổi hẳn sang một luật sư có khúc mắc với Vĩnh Tinh thì chính là Tống Khải Minh đang tuyên chiến rõ ràng rồi, ai buồn chơi bài anh em thân tình ở đây nữa?

     “Vậy nếu ngày mai vẫn không chốt được thì sao?” Lâm Dục Thư nhẫn nại hỏi.

     “Không thể thống nhất thì cũng là chuyện rất bình thường, giá mong muốn của cậu ta chắc chắn là chênh lệch rất nhiều so với giá chúng ta muốn trả. Mai cậu cứ tùy cơ ứng biến. Nhất định phải cò kè mặc cả vào, kể cả nếu chênh lệch rất lớn thì vẫn phải cố gò cậu ta vào vòng đàm phán tiếp theo.”

     “… Được rồi.” Trong lòng tức điên nhưng Lâm Dục Thư vẫn hoàn mỹ trả lời, “Để đấy cho tôi.”

     Ngày nghỉ kết thúc, trên đường lại kẹt xe gấp mấy lần bình thường. Lâm Dục Thư ăn cơm tối xong phải mất hơn một tiếng mới về đến nhà.

     Thang máy mới lên tới tầng một đã mở ra —— thật đúng lúc, Tống Khải Minh dắt Ốc Ốc đi vào. Con chó bự thấy người quen liền tăng động nhào tới, đô con như Tống Khải Minh cũng bị nó kéo lê mấy bước, không thể không quát lên: “Ốc Ốc, ngồi xuống!”

     Bóng ma tâm lý của Lâm Dục Thư đối với con chó này vẫn còn chưa tiêu tán. Thấy Ốc Ốc xông lên, y vô ý thức lùi đến một góc thang máy. Mãi đến khi nó ngoan ngoãn ngồi xuống, y mới thở phào, thuận miệng nói: “Vừa dắt nó đi dạo sao?”

     “Ừm. Vừa trở về à?”

     “Ừm.”

     Qua lại vài câu với hàng xóm xong, Lâm Dục Thư cũng không định nói thêm gì. Nhưng Tống Khải Minh lại lần nữa chủ động nhắc tới chuyện đàm phán: “Ngày mai cậu cũng có mặt à?”

     “Có.” Không chỉ có mặt mà còn là phát ngôn viên cho Thiệu Quang Kiệt.

     “Thiệu Quang Kiệt có định nâng giá không? Dù sao 1 triệu tôi cũng sẽ không bán.”

     “Sẽ tăng một chút, nhưng cũng đến không được đến mức như anh muốn.”

     “Giá có thể giảm cũng được, nhưng việc mở công ty con thì tuyệt đối không thể thương lượng lại.”

     “Khoan đã.” Lâm Dục Thư khựng lại, “Có gì để mai nói đi, giờ đừng nói vội.”

     Tống Khải Minh đang nhìn biển điện tử hiển thị số tầng, nghe vậy quay đầu nhìn y, “Vì sao?”

     “Tôi còn phải giả giả vờ không biết, anh đừng làm khó tôi được không?”

     Tống Khải Minh bật cười: “Coi như thử thách diễn xuất của cậu thôi.”

     “Biết vậy thì tốt.” Lâm Dục Thư nói, “Thiệu Quang Kiệt đâu phải ngu, nếu anh làm tôi bị lộ thì không còn ai giúp anh đâu.”

     Thang máy mở ra, Ốc Ốc tăng động xông ra ngoài đầu tiên. Tống Khải Minh đi ra, lại quay đầu nói, “Vậy là cậu nghĩ xong rồi sao?”

     “Cái gì?”

     “Chuyện giúp tôi đó.”

     “Tôi tùy theo tình hình thôi.”

     Nói xong, y dùng vân tay mở cửa phòng. Tống Khải Minh lại gọi y lại: “Phải rồi, cậu có nhà hàng nào muốn đề cử để tôi gọi cơm trưa không?”

     “Cơm trưa?”

     “Đúng rồi, tôi xem review trên app nhưng thấy không đáng tin lắm.”

     “Lát nữa tôi nhắn Wechat cho vài chỗ.”

     Nói là “vài cái”, cuối cùng Lâm Dục Thư mất hẳn nửa tiếng, soạn cả một bảng Excel gửi sang, bên trong liệt kê phân loại chi tiết hơn hai mươi nhà hàng, từ bình dân tới cao cấp, còn ghi chú cả món tủ của mỗi nhà hàng.

     Lâm Dục Thư sở dĩ làm thế cũng không phải là để xun xoe với Tống Khải Minh mà chẳng qua là do thói quen nghề nghiệp, bởi vì mấy sếp bên nhà họ Thiệu giao việc gì y cũng đều sẽ làm chu đáo như thế.

     Lâm Dục Thư: Xem đi, cứ chọn theo khẩu vị của anh là được

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc kinh ngạc đến ngây người. jpg

Tống Khải Minh: Chi tiết ghê vậy?

     Để tránh bị hiểu lầm, Lâm Dục Thư thuận miệng viện cớ.

     Lâm Dục Thư: Trước đây đã soạn cho mấy sếp Thiệu rồi

     Nhưng thật ra không phải vậy.

     Khung chat hiện lên trạng thái: “Đối phương đang soạn tin nhắn…”, một lát sau mới thấy tin nhắn mới:

     Tống Khải Minh: Cậu đãi ngộ tốt với các sếp vậy ư?

     Lời này có chút ngược đời, trước giờ chỉ có đãi ngộ với nhân viên tốt hay dở, nào có ai lại bàn tới đãi ngộ dành cho sếp ra sao.

     Không chờ Lâm Dục Thư phản hồi, khung chat lại nhảy ra thêm hai tin nhắn.

     Tống Khải Minh: Tôi sẽ cố gắng một chút

     Tống Khải Minh: Để sớm ngày lên làm sếp của cậu

Xem mục lục

kkk, lão Minh thật có chí khí =)))) chưa gì đã muốn leo lên đầu sư tử Hà Đông rồi à

Xem mục lục

     ☆, mặt nạ Đông y

     Lam Đa Đa rất nhiều ngày sau không thèm để ý tới Thẩm Nghị. Cậu cảm thấy lúc trước chập mạch mới cho rằng Thẩm Nghị ấm áp quan tâm tới mình. Thẩm Nghị ngoài cao to đen hôi lại giàu ra thì còn có cái gì ra hồn? Chỉ biết bắt nạt cậu, bắt nạt cậu, bắt nạt cậu!!! Chỉ có thiểu năng mới ở bên hắn!

     Triệu Mộng Khiết cùng con trai gọi video call, hỏi:

     “Đa Đa à, mặt thế nào rồi? Khá hơn rồi sao?”

     “Đỡ nhiều rồi mẹ, không tin thì mẹ nhìn kỹ xem.” Lam Đa Đa xoay trái xoay phải, cười hỏi: “Lúc cười nhìn cũng không có gì lạ đúng không mẹ?”

     “Hồi phục không tệ nhỉ. Vậy lúc nào thì về? Có cần mẹ đi đón không?”

     “Tạm thời chưa cần. Con phải hỏi bác Chung đã, nếu bác bảo được rồi thì con về.”

     “Vậy lúc nào cần thì gọi mẹ.” Triệu Mộng Khiết nói xong định cúp, đột nhiên nhìn thấy sau lưng cậu có một cái tượng con bò bằng vàng, nhìn nó không hiểu sao bà lại nhớ tới Thẩm Nghị, hỏi: “Đúng rồi, Thẩm Nghị đâu?”

     “Hắn hai ngày trước thu mua một trang trại, hình như đang đi khảo sát cơi nới.” Lam Đa Đa nói xong, nghe thấy quản gia dưới lầu gọi, vội nói, “Mẹ, con phải đi dán thuốc, lát nữa lại gọi mẹ nhé.”

     “…”

     Bác Chung đưa thuốc xong, nói: “Về sau không cần bấm huyệt nữa. Miệng cậu đã hết lệch rồi. Mắt cũng không có vấn đề.”

     Lam Đa Đa vui vẻ không chịu được, như thể đang cầm chìa khóa hạnh phúc chứ không phải cầm thuốc cao, “Vậy có phải là cháu hoàn toàn khôi phục rồi không?”

     Bác Chung ho nhẹ một tiếng, “Cũng có thế nói vậy, nhưng đã có một lần thế này rồi, về sau vẫn có khả năng bị lại, trừ phi…”

     “Trừ phi cái gì?”

     “Trừ phi cậu tiếp tục một đợt trị liệu củng cố, thêm chừng nửa tháng nữa. Nửa tháng này dùng thuốc khác, chỉ để phòng tránh về sau bị lại thôi. Hơn nữa còn có tác dụng làm đẹp da.”

     “Đẹp da sao?!” Lam Đa Đa chỉ nghe vậy đã sáng mắt lên, “Vậy nhất định phải trị liệu củng cố rồi, bác Chung xin đừng ngại, có đồ tốt cứ cho cháu dùng đi!” Dù sao Thẩm Nghị bỏ tiền, Thẩm Nghị bắt nạt cậu như thế, tiền này ngu gì không tiêu!

     Bác Chung gật đầu, ánh mắt nhìn Lam Đa Đa mang theo một thương hại khó mà phát hiện ra. Lam Đa Đa quá mức hưng phấn, căn bản không có chú ý tới.

     Thẩm Nghị giữa trưa không về ăn cơm. Lam Đa Đa đứng bên cửa sổ, thấy thợ làm vườn đang tỉa cái tay cầm hoa cúc của thỏ thành con bò, quyết định sẽ kêu anh ta lại tỉa hai con bọ hung cho vui. Nào ngờ cậu vừa xuất hiện, anh ta đã chuồn đâu mất dạng.

     Di động reo lên, thấy là Tiêu Bằng gọi, cậu liền bắt máy.

     “Ma cà rồng, tao đang đi ăn cưới ở thành phố B này. Nếu rảnh thì mày qua đây chơi đi.”

     “Được, Lát nữa được không?”

     “Thôi để tao makeup cho cô dâu xong thì qua đón mày.” Tiêu Bằng hỏi địa chỉ rồi tiếp tục bận rộn một hồi mới lái xe tới Biệt Viện Ngô Đồng.

     “Chú Lưu, đêm nay có thể cháu không trở về, không cần làm cơm cho cháu nhé.” Lam Đa Đa vừa đi ra ngoài vừa nói.

     “Vậy nếu như cậu chủ trở về hỏi cậu thì…”

     “Chú cứ nói là cháu đi chơi với bạn là được, nếu không thì bảo anh ta gọi cho cháu nhés.”

     Lam Đa Đa ngồi lên xe Tiêu Bằng, chuyện thứ nhất là cho cậu ta nhìn hai bên mặt, “Bằng Bằng, mày xem có phải là lại bình thường rồi không?”

     Tiêu Bằng một chưởng đẩy mặt Lam Đa Đa ra, “Làm gì có người nào hai bên hoàn toàn cân nhau đâu? Như này đã là rất bình thường rồi. Hôm nào mày định về đó? Không thì tí nữa về cùng tao luôn?”

     Lam Đa Đa lắc đầu, “Tao còn phải chừng nửa tháng nữa.”

     Tiêu Bằng trêu chọc, “Á à có phải mày bắt đầu không nỡ xa chủ tịch Thẩm rồi không?”

     Lam Đa Đa bĩu môi, “Không nỡ cái rắm! Hắn ta chỉ biết bắt nạt tao! Mày biết không? Tao cùng hắn đến một trại chăn nuôi, tao hỏi có động vật nhỏ gì không, hắn nói có, nói là còn đáng yêu hơn con thỏ. Tao chờ mong hơn nửa ngày, cuối cùng hắn… hắn thế mà dám dâng cho tao hai con bọ hung! Mẹ nó thiểu năng sao, không có một chút tế bào lãng mạn nào sất!!!! Thế mà còn nói là thích tao, thích cái quỷ!!!”

     Tiêu Bằng rất không nể mặt mũi cười phụt cả nước, “Ha ha ha ha ha, thế này mày bị ăn là cái chắc rồi.”

     “Lăn con bê!”

     Lam Đa Đa buồn bực nghĩ, nếu không vì cái mặt nạ dưỡng da kia thì ai muốn chịu đựng tên thiểu năng kia thêm nửa tháng chứ!?!

     Hôm nay Thẩm Nghị về nhà không thấy Lam Đa Đa, liền cảm giác thiếu thiếu. Hắn đặt xuống bàn một cái lồng lớn, cởi cà vạt, cau mày nói, “Đa Đa đâu?”

     Chú Lưu quản gia nhận áo khoác của hắn, nói: “Cậu ấy nói là đi chơi với bạn, đêm nay có thể không về, còn nói là có chuyện gì thì gọi điện thoại.”

     Thẩm Nghị nhìn đôi thỏ tai cụp màu trà mà mình tốn sức sai người đi kiếm về, ngồi xuống ghế chụp ảnh chúng nó, gửi vào Wechat cho Lam Đa Đa.

Đây, thỏ màu trà tai cụp để dỗ em Đa đây =))

     Lam Đa Đa đang đợi Tiêu Bằng đắp mask cho mình, mở wechat ra xem, lập tức “Áu” một tiếng nhảy dựng lên, “Anh Thẩm, ở đâu ra thế?!”

     Thẩm Nghị nói: “Anh sai người kiếm từ Anh về cho em, thế mà em không ở nhà?”

     Lam Đa Đa xoắn xuýt nhìn Tiêu Bằng sắp trộn xong mặt nạ, cắn răng nói: “Bằng Bằng, tao không đắp nữa đâu, tao phải về đây!”

Cậu đưa màn hình cho Tiêu Bằng xem, “Thấy không? Mày hiểu tao mà, phải không?”

     Tiêu Bằng cáu giận: “Hiểu mẹ mày đấy, có phải 3 tuổi nữa đâu! Tao còn không bằng hai con thỏ à!”

     Lam Đa Đa cười ha ha, vắt chân lên cổ mà chạy, tức tốc đón xe quay về. Thẩm Nghị vừa mới chuẩn bị ăn tối, Lam Đa Đa đã hùng hổ xông vào, “Anh Thẩm, thỏ đâu rồi?”

     Thẩm Nghị thong thả dập tắt điếu thuốc, “Để ở phòng em. Ăn cơm trước đã.”

     “Lên xem một chút rồi xuống ăn nha!”

     Thẩm Nghị cười lắc đầu, “Lớn như thế mà còn như đứa trẻ con!”

     Lam Đa Đa về phòng sờ sờ mó mó hồi lâu mới rửa tay đi ăn. Đặt mông ngồi xuống cạnh Thẩm Nghị, cậu nói, “Cám ơn anh Thẩm, chắc là tốn không ít công sức mới kiếm được?”

     “Bình thường. Em thích là được rồi. Ăn đi.”

     Lam Đa Đa vừa ăn vừa thỉnh thoảng liếc mắt về phía phòng ngủ của mình. Thẩm Nghị lau lau miệng đứng dậy, “Đi thôi, còn ngoái nữa thì gãy cổ mất.”

     Lam Đa Đa cười híp mắt cùng hắn đi vào phòng. Cậu nhìn thỏ, Thẩm Nghị nhìn cậu. Lam Đa Đa thuận miệng nói: “Tiêu Bằng tới, trộn mặt nạ cho tôi.”

     “Bây giờ muốn đắp sao?”

     “Tự mình đắp hơi khó, thôi để sau.”

     Thẩm Nghị không khách khí chút nào, nói: “Anh có thể giúp.”

     Lam Đa Đa nghĩ nghĩ, cảm thấy vậy cũng được, nếu đã trộn rồi mà để lâu quá cũng không tốt. Cậu ngồi vào ghế, vừa ngắm thỏ, vừa bảo Thẩm Nghị giúp cậu dùng bàn quết mặt nạ lên mặt. Nhưng càng quết, ánh mắt cậu lại chuyển từ con thỏ lên mặt Thẩm Nghị.

     Thẩm Nghị có khuôn mặt góc cạnh, khiến người ta có cảm giác rất cường ngạnh, nhưng cậu không sợ hắn mà còn cảm thấy như vậy mới có cảm giác an toàn.

     Thẩm Nghị không ngẩng đầu lên cũng cảm nhận được ánh mắt của cậu, cười hỏi: “Trên đầu anh có thỏ sao?”

     Lam Đa Đa tỉnh bơ thu hồi ánh mắt, “Không, không có gì.”

     Thẩm Nghị đặt bàn chải sang một bên, “Ok rồi, ngồi đây, anh đi lấy thêm mặt nạ đắp luôn một thể.”

     “Ở đâu ra?”

     “Bác Chung làm. Để anh đi lấy.” Thẩm Nghị nói xong ra ngoài, chỉ chốc lát sau đã cầm một cái bát đựng thứ gì đó sền sệt màu nâu. Hắn giúp Lam Đa Đa rửa mặt xong, bắt đầu dùng tay quết thứ này lên mặt cậu.

     “Anh… anh Thẩm, không cần dùng bàn chải sao?”

     “Không cần.”

     “Oh.”

     “Cảm giác thế nào?”

     “Rất thoải mái, nhưng mà… chỗ miệng đâu cần bôi?!” Lam Đa Đa quýnh lên, sờ miệng cậu làm gì!

     “… Bác Chung nói là phải mất một lúc mới có mùi.” Thẩm Nghị tỉnh bơ bịa chuyện rồi đi tẩy tay, rồi lại cầm chút văn kiện đến, ngồi cạnh cậu mà đọc.

     “A? Bây giờ bắt đầu có chút mùi rồi này.” Lam Đa Đa ngửi ngửi thử, sau đó hoài nghi nói, “Sao giống mùi thịt bò sốt vang thế nhỉ?”

     “Chắc tại em thèm thịt chứ gì? Anh thấy giống mùi thuốc Đông y đó chứ.”

     “Thật sao?”

     Lam Đa Đa dẹp đi nỗi nghi ngờ, chờ mặt nạ khô mới bóc ra. Vào phòng vệ sinh, cậu định rửa mặt lại, thấy Thẩm Nghị yên lặng ra ngoài. Một loại cảm giác quỷ dị thúc đẩy Lam Đa Đa dừng lại, len lén đi theo hắn.

     Thẩm Nghị đi vào bếp. Lam Đa Đa núp sau tủ rượu, rõ ràng nhìn thấy Thẩm Nghị lấy ra từ trong túi áo một cái bao nhỏ, cất vào tủ bếp.

     Lam Đa Đa không thấy rõ bao bì, nhưng không tiện thò mặt ra, liền đứng im tại chỗ chờ hắn đi khỏi. Thẩm Nghị lên lầu rồi, cậu vội mở tủ bếp ra xem cái bao đó rốt cuộc là cái quái gì. Con mẹ nó, thì ra là một bịch Ngũ Vị Hương đang xài dở?!!!

Xem mục lục

Xem mục lục

     ☆, động vật nhỏ

     Thẩm Nghị không phải ngày đầu tiên biết Lam Đa Đa, cho nên hắn hiểu Lam Đa Đa dù tâm tính thiện lương nhưng đôi khi cũng sẽ bốc đồng nảy ra một vài trò nghịch ngợm, hơn nữa còn chơi khá vui. Nhưng bộ đôi dưa leo với hoa cúc cũng thật sự sỉ nhục thường thức quá sức rồi, thế là hắn vung tay lên, kêu thợ làm vườn, “sửa lại như cũ!”

     Thợ làm vườn thật muốn phát điên, nhưng vì tiền lương hắn cảm thấy hắn phải nhịn!

     Lam Đa Đa dán thuốc cao mỗi ngày một lần là được, để khỏi hù dọa người khác nên cậu luôn chui về phòng mới dán, vừa dán vừa nghịch Weibo hơn nửa tiếng sau mới được gỡ, sau đó lại mời bác Chung ấn huyệt.

     Thẩm Nghị đang xem báo, ngẩng lên thấy miệng Lam Đa Đa hình như thật sự đã cân hơn một chút, không khỏi tự nhủ ông thầy thuốc này cũng khá đáng tin cậy. Hắn hỏi, “Đa Đa, hôm nay muốn ra ngoài không?”

     Lam Đa Đa thật ra không thích thành phố B lắm, liền nói: “Chắc là không đi, anh Thẩm ra ngoài sao?”

     Lam Đa Đa nhớ Thẩm Nghị đến đây là để tham quan một trại chăn nuôi, nhưng vì vướng chuyện của y nên mới ở nhà nghỉ ngơi một ngày chưa đi.

     “Sáng nay anh định đi đến trại chăn nuôi, em muốn đi cùng không?”

     “Nuôi con gì?” Lam Đa Đa nghe xong liền vểnh tai lên, cậu rất thích các loài động vật nhỏ.

     “Con bò.”

     “…”

(ủa kỳ thị con bò hay gì =.=)

     Lam Đa Đa đột nhiên nhớ tới, công ty của hắn bán tất cả những sản phẩm làm từ sữa, da bò, sữa bò, thịt bò lạp xưởng hun khói, thịt bò khô, phân bón… Ngay cả mở nhà hàng Lẩu Đại Lí cũng là để bán lẩu bò.

     Thẩm Nghị nửa ngày không thấy cậu trả lời, hỏi: “Có đi không?”

     Bác Chung nhận chi phiếu, ho nhẹ một tiếng, “Nhưng mà làm thế này là trái với đạo đức nghề y, thuốc xài nhiều dù sao cũng không tốt…”

     “Cái này không cần bác nhọc lòng, đến lúc đó cháu tự có thu xếp.”

     Lam Đa Đa ăn mặc nhẹ nhàng, đi giày thể thao, lưng đeo ba lô đi xuống cầu thang. Cậu còn mang cả sạc dự phòng, khăn ướt và một ít đồ ăn vặt xin từ chỗ quản gia.

     Thẩm Nghị thấy Lam Đa Đa bày ra vẻ mặt phấn khích trước trước bánh gato, không khỏi hỏi: “Thích ăn bánh gato sao?”

     “Ừm, tôi thích ăn vị blueberry và vị phô mai. Đầu bếp nhà anh tay nghề cao thật đấy, bánh này trông ngon thật!”

     Thẩm Nghị gật đầu, đột nhiên kêu tài xế dừng xe, đi vào siêu thị mua ít sữa bò và nước ép trái cây.

     Lam Đa Đa nhận lấy, trong lòng chợt ấm áp, đột nhiên cảm thấy Thẩm Nghị mặc dù bề ngoài cứng rắn, nhưng thật ra rất biết quan tâm.

     Trại chăn nuôi nằm ở phía Tây thành phố, lái xe mất nửa giờ. Dọc đường, Lam Đa Đa cùng Thẩm Nghị nói chuyện phiếm. Trước kia cậu cũng từng nghe đồn ít nhiều về Thẩm Nghị, nhưng nghe đồn so với việc nghe người trong cuộc tự kể lại thì sao có thể bằng được? Ví dụ như giang hồ đồn rằng Thẩm Nghị bán thịt bò là bởi vì hắn át vía bò, bò sợ hắn, nhưng cái này rõ ràng không đáng tin!

     Thẩm Nghị nghe xong cũng muốn cười, “Chẳng qua là ông ngoại khi còn sống đã nuôi bò, vả lại những năm đó thị trường cũng khá sôi động nên cứ bán tiếp thôi, cái gì mà bò phải sợ anh? Quả thực là nói vớ vẩn.”

     “Bò không sợ anh sao? Anh cao lớn như vậy.”

     Thẩm Nghị nói không cần nghĩ: “Em còn không sợ anh, làm sao bò lại có thể sợ anh?”

     Lam Đa Đa: “…”

     Nói đi nói lại, quanh co lòng vòng một hồi cuối cùng không phải chỉ để ám chỉ tôi không bằng con bò sao?! Mẹ nó khốn kiếp!

     Lam Đa Đa lén trừng mắt nhìn Thẩm Nghị một cái, “Anh Thẩm, vậy đến tận giờ anh vẫn chưa kết hôn là bởi vì anh chỉ thích đàn ông sao?”

     Thẩm Nghị không trả lời mà hỏi lại: “Em quyết định ở bên anh rồi đó à?”

     “Không hề.” Lam Đa Đa cảm thấy Thẩm Nghị quả thực khó hiểu.

     “Vậy thì thật xin lỗi, tôi đây xin phép không trả lời câu hỏi điều tra hộ khẩu từ bất kỳ ai ngoài bà xã tôi.” Thẩm Nghị quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

     Lam Đa Đa hận hận nhét một miếng bánh gatô vào miệng. Vô tình thấy ven đường có một biển chỉ đường tới trang trại nuôi bồ câu, cậu lại hỏi: “Hôm nay trại chăn nuôi mà chúng ta tới có nuôi động vật nào khác ngoài bò không?”

     “Có, em hỏi cái này làm gì?”

     Lam Đa Đa vui mừng nói: “Tôi thích nhất là các loại động vật nhỏ, nhất là thỏ, cả bồ câu và chó con nữa.”

     Thẩm Nghị quay đầu, im lặng nhìn Lam Đa Đa một hồi, sau đó đột nhiên nở nụ cười thần bí: “Nơi đó có một loại động vật còn đáng yêu hơn mấy loài mà em vừa nói. Tối nay em khắc biết.”

     Lam Đa Đa lập tức cảm thấy chuyến này đi thật đáng giá!

     Lúc xuống xe, Thẩm Nghị nói, “Bảo tiểu La dẫn em đi dạo quanh đây trước đi, anh với chủ trang trại bàn một chút chuyện, mất chừng 40p, sau đó sẽ tới tìm em.”

     Hôm nay trời đẹp, đi xung quanh phơi nắng, hòa mình vào thiên nhiên cũng rất thoải mái. Cách chỗ cậu chừng 200m chính là chuồng bò, cậu cũng có thể đi tới đó xem.

     “Chuồng bò thối lắm, cậu thật sự muốn tới sao?” La Trạm vẻ mặt đau khổ.

     “Đi thôi, dù sao chúng ta cũng rảnh. Lát nữa tôi còn muốn chụp ảnh với con bò.”

     La Trạm vừa dẫn đường vừa kể chuyện về khu trang trại này cho Lam Đa Đa nghe. Khu này vì mấy năm nay chăn nuôi kém hiệu quả nên ông chủ không có ý định tiếp tục kinh doanh. Thẩm Nghị lần này tới để khảo sát, nếu thấy thích hợp mới thu mua.

     Lam Đa Đa đến chỗ chuồng bò, phát hiện chỗ này quả thật không có nhiều bò lắm, tất cả chỉ chừng 6-70 con, mặc dù với quy mô trang trại này thì nuôi 500 con cũng không thành vấn đề.

     Lam Đa Đa đi loanh quanh một lúc liền chán. Cậu đột nhiên nhớ ra lúc ở trên xe Thẩm Nghị đã nói là ở đây còn nuôi một loại động vật nhỏ khác. Cậu vội hỏi La Trạm, “Ở đây trừ bỏ ra còn nuôi con gì vậy?”

     La trợ lý nghĩ nghĩ, “Trừ bò ra thì cũng chỉ có người thôi mà? Hình như làm gì có con gì khác.”

     Lam Đa Đa nhíu mày, “Nhưng anh Thẩm đại nói là có mà.”

     La Trợ Lý đành phải đến hỏi nhân viên trang trại, nhưng đối phương cũng nói rằng ở đây chỉ nuôi mỗi bò.

     Lam Đa Đa có chút buồn bực, nhưng lại cảm thấy Thẩm Nghị sẽ không lừa mình. Chỉ là nhân viên trang trại đã nói vậy thì cậu cũng ngại không hỏi lại. Nhìn đồng hồ có vẻ cũng đã qua gần 40 phút.

     Thẩm Nghị lúc này đã đàm phán hòm hòm. Hắn đứng dậy bắt tay với chủ trang trại, “Trong vòng hai ngày tôi sẽ có câu trả lời chắc chắn cho ông.”

     “Cùng ăn một bữa chứ? Hiếm khi có dịp cậu đến đây.”

     “Thôi, bên ngoài còn có người chờ tôi. Hẹn ông ngày khác vậy.” Thẩm Nghị nói xong lại hỏi: “Phải rồi, thứ vừa nãy mà tôi hỏi ông…”

     “A, phải rồi, tiểu Mạnh, cái tôi hỏi lúc nãy đâu?”

Nhân viên trang trại chạy đi một lát rồi cầm về một cái túi nhựa màu đen, dúi cho Thẩm Nghị, cười hỏi: “Anh muốn cái này làm gì?”

     “Để cho bộ trưởng hậu cần nhà tôi chơi.”

     “Bộ trưởng hậu cần?” Nhân viên trang trại không khỏi nghĩ tới chàng trai lúc nãy anh ta nhìn thấy, liền thuận miệng hỏi: “Không phải là cái cậu đi cùng anh hôm nay đấy chứ?”

     “Chính là cậu ấy.”

     Nhân viên trang trại: “…”

     Thẩm Nghị vừa lên xe đã thấy Lam Đa Đa nhìn mình chằm chằm, không khỏi hỏi: “Làm sao vậy?”

     “Anh Thẩm, không phải anh nói nơi này ngoài bò ra còn nuôi động vật khác sao?”

     “Có mà. Anh còn bảo người ta bắt hai con mang đến cho em nữa nha.”

     Lam Đa Đa nghi ngờ nhìn hắn, “Thật hay giả? Anh đừng gạt tôi, mọi người đều nói là không có.”

     “Em tin người khác hay tin anh?”

     “Đương nhiên là… Tin anh.”

     “Trả lời đúng rồi.” Thẩm Nghị xoa xoa tóc Lam Đa Đa, sảng khoái lấy ra cái túi đen lúc nãy, đưa cho Lam Đa Đa, “Cầm chơi đi.”

     “Quả nhiên anh Thẩm là tốt nhất!”

     Lam Đa Đa hưng phấn mở cái túi ra. Nhìn thấy thứ bên trong cậu liền xanh cả mặt.

     Mẹ nó!

     Trong túi là vỏ hộp bánh gato lúc nãy cậu ăn, ở giữa là hai con… bọ hung đang liều mạng tranh nhau đống cứt!

Xem mục lục

Thật sự đấy! Đến ạ má Thẩm luôn ạ 🙏🙏🙏

Xem mục lục

   Chương 12 thật giỏi tính kế

        Theo tiếng động cơ gầm gừ, cảm giác tốc độ mãnh liệt ập tới.

        Quả nhiên phải thực tế lái xe mới biết xe ngon hay dở. Mới chỉ chạy mấy trăm mét, Lâm Dục Thư đã cảm nhận được cái gì gọi là bậc thầy độ xe.

        So với Civic, cảm giác lái của chiếc GTR này trầm ổn hơn nhiều, nhưng cũng vì đầu xe nặng hơn mà nhiều lần khi phóng qua khúc cua, Lâm Dục Thư suýt nữa ăn shit.

        Cũng không biết xuất phát từ tâm lý gì, Lâm Dục Thư không muốn biểu hiện không tốt trước mặt Tống Khải Minh. Lâu lắm mới lái xe của người khác, lái không tốt thì thật chẳng ra gì. Y tập trung tinh thần, nhanh chóng xử lý vấn đề đầu xe.

        Đáng tiếc niềm vui luôn ngắn ngủi, không bao lâu sau, hai người đã đến đài ngắm cảnh trên đỉnh núi.

        “Cảm giác thế nào?” Tống Khải Minh bước xuống xe, cùng Lâm Dục Thư đứng cạnh hàng rào.

        Bên ngoài hàng rào là cảnh núi non trùng điệp, xa xa là thành phố phồn hoa.

        “Không dễ lái như Civic của tôi.” Lâm Dục Thư chống hai tay lên hàng rào, nghiêng đầu nhìn Tống Khải Minh, “Nhưng cũng không tệ. ”

        “Chỉ không tệ thôi sao?”, Tống Khải Minh xoay người, dựa vào hàng rào, khoanh tay trước ngực, “Cậu yêu cầu hơi cao.”

        “Đùa một chút.” Khóe miệng y nhàn nhạt nhếch lên, hiếm khi thẳng thắn nói, “Không hổ là đại thần. ”

        Tống đại thần hài lòng hỏi: “Cậu chơi xe độ bao lâu rồi? ”

        “Từ khi thành niên đến bây giờ.” Lâm Dục Thư phóng tầm mắt ra xa xa, “Trước kia khi còn đi học, ngày lễ về nước tôi thường xuyên ngâm mình trên đường đua, hiện tại công việc bận rộn, một tháng có thể đi một hai lần đã là không tệ rồi.”

        “Vậy đến giờ là bao lâu rồi?”

Lâm Dục Thư mất một lát mới hiểu được hắn đang hỏi tuổi của y.

        “Tôi nhỏ hơn anh nửa tuổi.” Y nói.

        “Có vẻ cậu biết tôi rất rõ.” Tống Khải Minh nghiêng mặt nhìn y: “Ngay cả sinh nhật của tôi cũng biết. ”

        “Tôi nói rồi, là do yêu cầu công việc.” Lâm Dục Thư không thèm để ý, nhún vai, “Sinh nhật Thiệu Quang Kiệt tôi cũng biết.”

        “Nếu cậu đã nhắc tới hắn ta,” Tống Khải Minh lại xoay mặt đi, nhìn ra xa xa, “Chúng ta nói chuyện công việc chứ?”

        Lâm Dục Thư không khỏi có chút mắc cười: “Anh nhịn suốt dọc đường rồi đó à? ”

        “Ừm.” Tống Khải Minh hào phóng thừa nhận, “Vừa ra khỏi cửa tôi đã muốn nói chuyện. ”

        “Anh muốn nói về cái gì? Lâm Dục Thư nói, “Nếu muốn hỏi thăm điểm then chốt của Vĩnh Tinh từ chỗ tôi, vậy khỏi cần nói chuyện, tôi sẽ không nói cho anh đâu. ”

        “Vậy tôi sẽ nói với cậu điểm then chốt của tôi.” Tống Khải Minh như thể không hiểu cách tiếp cận trên bàn đàm phán, hoàn toàn không kiêng dè gì trước y, “Xem chừng Thiệu Quang Kiệt muốn biến S-Power thành một bộ phận của Vĩnh Tinh, nhưng ý tưởng của tôi là thành lập công ty con S-Power, cổ phần tôi chiếm phần lớn. ”

        “Không đời nào.” Lâm Dục Thư lập tức nhíu mày, “Thiệu Quang Kiệt sẽ không để anh sở hữu một chút cổ phần nào. ”

        “Cổ phần của công ty con đâu có ảnh hưởng gì mấy tới tập đoàn Vĩnh Tinh.”

        “Nhưng lợi thế trên tay anh sẽ nhiều hơn.” Lâm Dục Thư nói, “Nếu trong tương lai S-Power bán chạy, anh sẽ có lý do chính đáng để cạnh tranh với Thiệu Quang Kiệt. ”

        “Cho nên giữa tôi và hắn ta,” Tống Khải Minh dừng một chút, nhìn y, “Cậu lựa chọn giúp anh ta phải không?”

        Lượng thông tin chứa đựng trong câu nói này rất lớn, Tống Khải Minh không chỉ thừa nhận hắn coi Thiệu Quang Kiệt là đối thủ, đồng thời còn thừa nhận suy đoán của Lâm Dục Thư – hắn muốn loại bỏ Thiệu Quang Kiệt khỏi cuộc chơi.

        “Thu mua còn chưa đàm phán xong, anh đã về hẳn trong nước,” Suy đoán trong đầu Lâm Dục Thư dần dần trở nên rõ ràng, “Quả nhiên là trở về để tranh gia sản. ”

        Đối với lần thu mua này, bên ngoài có không ít người suy đoán Tống Khải Minh sẵn lòng như vậy là bởi vì Thiệu Chấn Bang không còn sống được bao lâu, hắn vừa vặn có thể mượn cơ hội trở lại bên cạnh cụ Thiệu, đặt nền móng cho cuộc tranh giành tài sản sau này.

        “Đừng nghĩ xấu như vậy.” Tống Khải Minh nói, “Tôi chuyển về nước trước, là bởi vì tôi tin tưởng việc thu mua có thể đàm phán. Nhưng tôi không ngờ Thiệu Quang Kiệt lại có thể dùng thủ đoạn cấp thấp như vậy, cậu nói xem tôi còn lý do gì phải khách khí với hắn nữa?”

        Nói vậy cũng đúng, nếu đổi lại là Lâm Dục Thư, y cũng không thích bị người ta coi như kẻ ngốc mà chơi đùa.

        “Nhưng nếu anh đề cập đến những điều kiện này, Thiệu Quang Kiệt không đời nào đồng ý.” Lâm Dục Thư nói, “Nếu anh định trông cậy vào tôi để thao túng hắn, đảm bảo là vô dụng. Hắn rất sợ dẫn sói vào nhà, có thể để anh làm kỹ sư trưởng đã là không tệ rồi. Anh hỏi tôi rốt cuộc giúp ai, tôi đương nhiên là giúp Thiệu Quang Kiệt, anh ta mới là sếp của tôi. ”

        “Ồ, phải không?” Tống Khải Minh thờ ơ hỏi, “Là ai bảo tôi đổi luật sư? ”

        Giọng nói trầm thấp chui vào lỗ tai Lâm Dục Thư, khiến y không hiểu sao có chút chột dạ.

        “Tôi chỉ không hy vọng có ai chơi xấu ở đây.” Lâm Dục Thư mất tự nhiên hắng giọng, “Còn nữa, ông ngoại anh không thích gia đình bất hòa, nếu thật sự anh muốn tranh giành gia sản với Thiệu Quang Kiệt, tôi cũng sẽ không để cho anh thực hiện được…”

        Vừa dứt lời, Lâm Dục Thư đột nhiên bị Tống Khải Minh nắm lấy cánh tay, kéo tới bên cạnh hàng rào.

        Y quay đầu lại, phát hiện là một loạt mấy xe máy leo núi, qua khúc cua cũng không giảm tốc độ, súyt nữa bay ra khỏi hàng rào.

        Nhưng Tống Khải Minh cũng không cần che chắn cho Lâm Dục Thư. Những chiếc xe máy này tuy thoạt nhìn lái ẩu nhưng khả năng va chạm vẫn rất nhỏ.

        Sau khi từng chiếc xe máy rời đi, bốn phía lại im lặng.

        “Có cần phải vô tình như vậy không?” Tống Khải Minh buông ra, khom lưng đặt khuỷu tay lên hàng rào, “Cậu không có chút xíu nào muốn đứng về phía tôi sao? ”

        Lâm Dục Thư vốn định nói “không”, nhưng cũng không biết có phải vì hành động vừa rồi Tống Khải Minh hay không, y ma xui quỷ khiến nói, “Đứng ở bên anh thì tôi được gì chứ?”

        “Muốn gì cậu cứ nói.” Tống Khải Minh đáp, “Tôi sẽ không để cậu chịu thiệt. ”

        Lâm Dục Thư không đời nào chịu thiệt. Chỉ cần đánh hơi thấy chút thiệt thòi, y sẽ chuồn nhanh hơn bất kỳ ai.

        Nhưng nói đi cũng phải nói lại, y cũng không phải không thể giúp Tống Khải Minh, nếu đánh hơi thấy có vấn đề, vậy y xoay người chuồn là được.

        Nghĩ tới đây, Lâm Dục Thư mím môi, vẫn không lập tức đáp ứng: “Tôi suy nghĩ kỹ đã. ”

        Trên đường trở về, Tống Khải Minh lái xe.

        Vừa từ trên núi xuống, Lâm Dục Thư liền nhận được điện thoại của nhân viên toà nhà, nói là đã nghe ngóng được tin tức hàng xóm mới của y.

        Y không nói gì, nếu cuộc điện thoại này gọi tới sớm nửa ngày thì y đã không đến mức chẳng hiểu sao bỗng dưng trộm leo lên thuyền của Tống Khải Minh như vậy.

        Nói cảm ơn xong, y cúp điện thoại, bất giác nhìn lướt qua Tống Khải Minh đang chuyên tâm lái xe. Y hiện tại đã hiểu rõ Tống Khải Minh hơn một chút.

        Lúc đầu chỉ muốn âm thầm giúp hắn một phen, hoàn toàn không ngờ y còn muốn làm nhiều việc hơn cho hắn. Nhưng khi vừa nhận ra lập trường của y không quá kiên định, hắn lập tức chủ động xuất kích, quả thực là vô cùng nhạy bén và quyết đoán.

        Lâm Dục Thư không khỏi nghĩ đến sau này, nếu thật sự có lúc phải chọn đứng giữa Thiệu Quang Kiệt hay Tống Khải Minh…

        Có lẽ, Tống Khải Minh sẽ là một lựa chọn không tồi.

        Tiếng gầm rú của động cơ cắt đứt suy nghĩ của y. Lúc này hai người đi tới đường cao tốc thành phố, một chiếc BMW M4 không nhanh không chậm đi theo, khi thì giảm tốc độ, khi thì phi ầm ầm, vừa nhìn đã biết là đang khiêu chiến GTR.

        “Anh còn chờ gì nữa? Lâm Dục Thư nhíu mày hỏi.

        “Muốn làm gì hắn?” Tống Khải Minh hỏi.

        “Chơi hắn đi.” Y khó chịu nói, “Anh không lên thì để tôi.”

        Tống Khải Minh cười, “Tính tình nóng bỏng ghê nhỉ.”

        Nói đoạn, Tống Khải Minh đạp mạnh chân ga. BMW hít khói.

        Trở lại khu nhà mình, Tống Khải Minh đỗ xe về vị trí ban đầu, bên cạnh chiếc xe của Lâm Dục Thư.

        Hai người đi thang máy lên lầu, chia tay trước cửa nhà. Tống Khải Minh gọi lại Lâm Dục Thư: “Cậu phải suy nghĩ bao lâu? ”

        “Không biết.” Lâm Dục Thư mở cửa phòng ra, “Đừng có giục tôi. ”

        Tuy rằng Thiệu Chấn Bang cố ý để y thoải mái giúp Tống Khải Minh, nhưng y không thể quá tay, kẻo Thiệu Chấn Bang lại cảm thấy y làm việc không đúng mực. Hai là không thể để Thiệu Quang Kiệt biết, nếu không hắn chạy đi tìm Thiệu Chấn Bang cáo trạng thì Thiệu Chấn Bang sẽ trách tội y, nói không chừng thăng chức cũng khỏi phải mơ tới nữa.

        Mặc dù phải thừa nhận, so với Thiệu Quang Kiệt, y quả thực thưởng thức Tống Khải Minh hơn, nhưng y cũng sẽ không lấy tiền đồ của mình ra làm trò đùa.

        Khi nhắc nhở Tống Khải Minh đổi luật sư, y vốn đã cảm thấy không nắm chắc cho lắm, sau này nếu còn muốn trợ giúp thêm cho hắn thì càng phải suy nghĩ kỹ hơn.

        “Ừm.”

        Nói là linh cảm cũng được, Lâm Dục Thư luôn cảm thấy Tống Khải Minh dẫn y đi xem xe không chỉ đơn giản là xem xe, cho nên y đã chuẩn bị sẵn sàng trước.

        Nếu y có thể kháng cự lại cám dỗ, vậy sự giúp đỡ y dành cho Tống Khải Minh cũng dừng lại ở đây, Tống Khải Minh có thể tìm được luật sư đáng tin hay không đều không liên quan gì đến y nữa.

        Nếu y không thể kháng cự cám dỗ – mà sự thật cũng đúng là như vậy, thì đổi lại, y giới thiệu một luật sư cho Tống Khải Minh cũng xem như là có đi có lại.

        “Vậy cậu còn suy nghĩ cái gì nữa?” Tống Khải Minh giơ danh thiếp lên, hiển nhiên hiểu lầm ý của Lâm Dục Thư, “Không phải cậu rất vui vẻ giúp tôi sao? ”

        “Vậy thì không phải.” Lâm Dục Thư nói, “Tấm danh thiếp này là để cảm tạ anh hôm nay dẫn tôi đi dạo. ”

        “Như vậy.” Tống Khải Minh đăm chiêu nói, “Tức là tôi chưa bao giờ để người khác chạm vào xế cưng của tôi, hôm nay phá lệ mở ra cho cậu xài, cậu liền lấy danh thiếp đuổi tôi đi sao?”

        “Nếu không thì gì?” Lâm Dục Thư đi vào trong phòng mình, “Tự anh muốn cho tôi lái, tôi đã rất ý tứ trả ơn rồi. Giờ coi như chúng ta huề, tôi không nợ anh gì cả.”

        Nói xong, Lâm Dục Thư đóng cửa phòng lại.

        “Chậc.” Tống Khải Minh nhìn danh thiếp trong tay, có chút bất đắc dĩ cười, “Tiểu hồ ly, thật giỏi tính kế. ”

Xem mục lục

Xem mục lục

    Chương 11 đằng nào cũng đã đến đây rồi…

        Lâm Dục Thư về nhà thay quần áo, y không nghĩ nhiều mà chỉ tiện tay cầm một chiếc sơ mi giản dị. Ra ngoài cửa mới thấy Tống Khải Minh cũng đã thay một chiếc áo sơ mi.

        Cùng thương hiệu, cùng phong cách với áo của y.

        Chỉ là Lâm Dục Thư mặc lên rộng thùng thình, nhìn có chút gầy, còn bả vai Tống Khải Minh đủ rộng, vải từ trên rủ xuống, mơ hồ lộ ra đường cong cơ bắp trên cánh tay.

        “Cậu cũng có bộ quần áo này? Tống Khải Minh như lại phát hiện ra một chuyện thú vị, quan sát Lâm Dục Thư từ trên xuống dưới.

        “Ừ?” Lâm Dục Thư làm bộ không để ý, “Oh, thật trùng hợp. ”

        … Dở rồi, y quên mất bộ này đã mua theo hình trên instagram của Tống Khải Minh.

        “Tôi thật sự muốn hoài nghi cậu đang cố ý tiếp cận tôi.” Tống Khải Minh nửa đùa nửa thật nói.

  “Nhưng bây giờ tôi phải tiếp cận cậu.”

        Lâm Dục Thư rất có giá trị trong vụ thu mua này, giống như Thiệu Quang Kiệt muốn mua chuộc y, Tống Khải Minh muốn tiếp cận y cũng là rất bình thường.

        Nhưng người này có thể đừng nói toẹt ra được không?

        Làm cho Lâm Dục Thư cũng không biết nên đáp thế nào.

        Hai người xuống tầng một trước, lái chiếc Civic của Lâm Dục Thư lên tầng 2G, đậu bên cạnh GTR của Tống Khải Minh. Một đỏ một xanh, hai chiếc xe độ đặt cạnh nhau, Civic rõ ràng lép vế không ít.

        Hiệu suất tạm thời chưa nói, chỉ riêng ngoại hình thì GTR là dòng xe đua cổ điển, liếc một cái đã làm cho người ta có cảm giác tốc độ mãnh liệt, mà bình thường Lâm Dục Thư còn phải lái Civic đi làm, dĩ nhiên sẽ không muốn vẻ ngoài bắt mắt như vậy.

        “Cậu sử dụng động cơ chính hãng? Hai người chống nắp ca-pô lên, Tống Khải Minh nhìn kết cấu bên trong của Civic, hỏi.

        “Đúng, tôi không thay đổi.” Lâm Dục Thư cũng không cảm thấy xế cưng của mình có gì thua kém. Vốn dĩ giữa y và Tống Khải Minh có sự khác nhau rõ ràng giữa nghiệp dư và chuyên nghiệp, y không cần phải so sánh mình với Tống Khải Minh.

        Hơn nữa, y đã giành chiến thắng trước con GTR này, không có gì phải bàn.

        “Cậu đổi hệ thống treo (*) sao, còn gì nữa không?”, Tống Khải Minh lại hỏi.

        “Tự anh xem đi.” Lâm Dục Thư vòng qua phía sau Tống Khải Minh, đi tới trước đầu xe GTR, nhìn chằm chằm vào động cơ RB26DETT trong truyền thuyết.

        Trên thực tế, chiếc GTR này là phiên bản mới của mấy năm gần đây, lẽ ra không phải là trang bị động cơ RB26 “cổ lỗ sĩ”.

Nhưng rõ ràng Tống Khải Minh đã độ phần này, Lâm Dục Thư cũng có thể đoán được là vì hai chữ “tín ngưỡng”.

        Phải, đàn ông đều trẻ trâu vậy đấy.

        Ngay cả khi giới JDM đã sa sút, ngay cả khi chiếc Toyota AE86 nay chỉ còn sức cạnh tranh trong viện bảo tàng, nhưng chỉ cần nghe câu “86 lên!” thì linh hồn của những người chơi hệ JDM vẫn sẽ cháy rực lên như một con thú.

Toyota AE86, một huyền thoại xe đua thời xa xưa

        “Tại sao chỉ lên được 750 mã lực?” Lâm Dục Thư hỏi, “Với anh thì tăng lên hơn 1000 hẳn là rất dễ dàng. ”

        “Nếu vậy sẽ vi phạm quy định trong nước, không được cho lưu thông.”

        Lâm Dục Thư gật đầu, hiện tại người chơi xe độ đã không còn bất chấp như thời đó, an toàn và hợp pháp vẫn đặt lên hàng đầu.

        Y tiếp tục thưởng thức chiếc động cơ huyền thoại này, nhưng lúc này bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ. Tống Khải Minh ung dung khoanh tay trước ngực, hỏi: “Chỉ cần xem qua thôi sao? ”

        “Khụ.” Lâm Dục Thư hắng giọng, cố ý né đề tài, “Anh vận chuyển từ Đức tới đây sao? ”

        “Không phải, từ Nhật Bản, tôi tớ đó trước khi đi Singapore.” Tống Khải Minh nói xong lại nhìn về phía Civic, “Còn cậu? Hình như không có TypeR trong nước. ”

        “Nhập khẩu, hơn bảy mươi vạn.” Lâm Dục Thư nói.

        Bỏ ra hơn bảy mươi vạn mua một chiếc xe số sàn, lúc đầu y còn bị anh trai mắng một trận, nhưng y tin Tống Khải Minh có thể hiểu được.

        Y hỏi: “Anh còn độ chỗ nào nữa?”

        Tống Khải Minh hất cằm: “Tự cậu xem đi. ”

        Hắn một lần nữa nhại lại lời của Lâm Dục Thư. Gã này có phải vẹt không vậy? Lâm Dục Thư bực mình thầm nghĩ, tự xem thì tự xem.

        Y cúi xuống quan sát một lúc, hỏi: “Ống bô?” ”

        Tống Khải Minh gật đầu nói: “Có sửa. ”

        “Giảm xóc”

        “Dĩ nhiên rồi.”

        Lâm Dục Thư đi một vòng quanh GTR, đoán được tám chín phần mười, nhưng thật ra nếu không ngồi vào xe để cảm nhận mà chỉ nhìn thì rất khó phán đoán nó đã được sửa như thế nào.

        Nhưng cũng chỉ tới đây thôi, Lâm Dục Thư có chút tiếc nuối nghĩ.

        Y không định trở thành bạn trong giới đua xe với Tống Khải Minh, dù sao thân phận của hắn như vậy, y không muốn làm cho công việc của mình trở nên phức tạp. Huống chi hiện tại đang ở thời điểm quan trọng của vụ thu mua, y càng phải chú ý tới lời nói và cử chỉ của mình.

        Nhưng khi Lâm Dục Thư nhìn thoáng qua chiếc động cơ kia lần cuối, đang định đóng lại mui xe thì Tống Khải Minh đột nhiên hỏi: “Tôi chở cậu đi dạo hai vòng nhé?”

        “Rầm” một tiếng, mui xe mạnh mẽ đóng lại, âm thanh vang vọng trong bãi đỗ xe trống rỗng.

        Lâm Dục Thư đứng im không nhúc nhích, nhưng cũng không đáp.

        Có câu nói rất hay: “Thiên hạ không có bữa trưa miễn phí”. Dù đạo lý này Lâm Dục Thư rất hiểu, nhưng y lại bắt đầu rối rắm —— hay là thì chỉ đơn giản đi dạo hai vòng?

        Thôi khỏi, phải lý trí một chút, công việc vẫn quan trọng hơn.

        “Không cần, hôm nay vậy thôi.” Lâm Dục Thư đi tới trước chiếc Civic, đóng mui xe lại, xoay người đi về phía thang máy, “Sau này có dịp nói sau.”

        “Sau này là khi nào?” Tống Khải Minh hiển nhiên không định buông tha, nắm lấy cổ tay y: “Không phải giờ cậu đang rảnh sao? ”

        “Rảnh cũng không đi.” Lâm Dục Thư rút tay lại, nói toẹt ra,”dứt khoát mở cửa sổ trời ra nói chuyện, “Anh tốn thời gian với tôi còn không bằng mau chóng tìm một luật sư mới đi. ”

        Tống Khải Minh mỉm cười: “Đây là hai chuyện khác nhau. Cậu không tò mò tại sao chưa chốt vụ thu mua mà tôi đã chuyển về nước ở rồi sao? ”

        …Đáng ghét, Lâm Dục Thư quả thật rất tò mò.

(ahahaha những đứa bị bắt thóp đều cute vậy sao =)) )

        “Lên xe.” Tống Khải Minh không nói nhảm, đi đến ghế phó lái của GTR, mở cửa xe, “Lên xe rồi từ từ nói. ”

        Thời tiết đầu tháng 10 trong trẻo dễ chịu, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ. GTR dọc theo đường chính tới một vùng ngoại ô. Đường rất đông, có lẽ là do xe cộ. Đi thêm chút nữa chắc chắn sẽ có ùn tắc.

        Dọc đường, qua cửa xe y thấy vô số lần có người lấy di động ra chụp ảnh chiếc GTR này. Y vốn đã chột dạ, luôn phải vô tình cố ý dùng tay che mặt đi. Mãi đến khi Tống Khải Minh lái đến vùng ngoại ô thưa người, y mới có thể thả lỏng, mở cửa sổ xe ra cho thoáng.

        “Khung gầm độ rất khá.” Y nói, “Tôi cứ tưởng anh chỉ chuyện độ động cơ.”

        Khung gầm của chiếc xe vừa máu chiến lại vừa đem lại trải nghiệm thoải mái.

        “Điều chỉnh khung gầm mới là nền tảng.” Con đường phía trước rất dễ lái, Tống Khải Minh một tay vịn vô lăng, quay đầu nhìn Lâm Dục Thư, “Cậu nói công việc của cậu không chỉ phụ trách đầu tư, vậy cậu còn làm gì?”

        “Rất nhiều, viết gia phả chẳng hạn.”

        “Mấy chuyện này cũng phải để cậu làm?”

        “Phụ trách thôi, không cần tự mình làm.”

        Hai người câu có câu không tán gẫu, phía trước xuất hiện một chiếc xe tải lớn chạy rất chậm. Tống Khải Minh lóe đèn pha ướm hỏi. Xe tải chớp đèn bên phải rồi nhường đường một chút, hắn liền một cước đạp ga. Cảm giác vút đi êm ái tức thì khiến cho Lâm Dục Thư khó tránh khỏi có chút ngứa ngáy.

        “Quy tắc hỏi đường này mà anh cũng biết?”, Y hỏi, “Vậy mà vẫn còn một số người nói rằng tiếng Trung của anh không thạo đó. ”

        Xe tải lớn khi chặn tầm nhìn, xe nhỏ phía sau nháy đèn pha nghĩa là để hỏi xem phía trước có đang thoáng đường để vượt không. Nếu chiếc xe tải lớn chớp đèn bên phải, có nghĩa là đường thoáng, có thể vượt.

        “Cậu cảm thấy tiếng Trung của tôi không ổn sao?”, Tống Khải Minh hỏi.

        “Không.” Lâm Dục Thư nói.

        Ngoại trừ chuyện hắn ăn nói quá thẳng thắn thì y cũng không cảm thấy có gì khác thường.

        Đến một ngã ba, Tống Khải Minh đánh tay lái sang trái, lái xe lên núi. Resort của cụ Thiệu nằm ngay trên ngọn núi này, nhưng Tống Khải Minh không đi bên đó, mà lại lên một ngọn núi khác.

        “Cho nên, “Tống Khải Minh tiếp tục chủ đề vừa rồi, “Công việc của cậu chính là phục vụ người nhà họ Thiệu sao? ”

        “Có thể nói là vậy.” Lâm Dục Thư nói xong, lại bổ sung, “Nhưng không phải yêu cầu gì tôi cũng phải đồng ý.”

        “Như vậy.” Tống Khải Minh dừng một chút, quay đầu nhìn y, “Tôi cũng là người nhà họ Thiệu. ”

        “Anh?” Lâm Dục Thư nghe hiểu ẩn ý của hắn, nhíu mày, “Chờ anh có tiếng nói trong nhà họ Thiệu rồi hẵng bàn. ”

        Tống Khải Minh cười ra tiếng: “Bợ đỡ ghê vậy à.”

        Lâm Dục Thư thẳng thắn nói: “Bợ đỡ vậy đó. ”

        Tương tác giữa y với Tống Khải Minh rất khác với khi tương tác cùng Thiệu Quang Kiệt. Y coi Thiệu Quang Kiệt là ông chủ, còn Tống Khải Minh – y chỉ xem như là một người có ảnh hưởng đến công việc của mình, cũng không đối xử với hắn như với ông chủ.

        Người nhà họ Thiệu cũng bị Lâm Dục Thư phân biệt nặng nhẹ. Thiệu Chấn Bang, Thiệu Chấn Đông đều coi như ông chủ, còn những họ hàng xa không tham gia vào việc kinh doanh của công ty, bình thường y sẽ không chủ động phục vụ.

        Tống Khải Minh hiển nhiên thuộc loại thứ hai, cho nên Lâm Dục Thư mới nói chuyện với hắn theo kiểu tùy tiện như vậy.

        Xe lại đi tới một ngã ba, lần này Tống Khải Minh dừng ven đường.

        Lâm Dục Thư có chút khó hiểu: “Sao lại dừng lại?”

        Tống Khải Minh cởi dây an toàn: “Đổi sang cậu đi.”

        “Anh…”, Lâm Dục Thư có chút giật mình, “Anh để cho tôi lái?”

        Lâm Dục Thư cho rằng Tống Khải Minh chỉ dẫn y đi dạo, hoàn toàn không ngờ còn có thể ngồi lên ghế lái.

        “Cậu không muốn lái?”, Tống Khải Minh đang định mở cửa, nghe y nói vậy lại thu tay lại, “Vậy thì thôi. ”

        “Khoan đã.” Lâm Dục Thư vội vàng bắt lấy cánh tay Tống Khải Minh: “Tôi đâu có nói là không.”

        Tống Khải Minh nhìn lướt qua tay y, có chút buồn cười hỏi: “Vậy rốt cuộc cậu có lái không đây?”

        Tục ngữ lại vang lên trong đầu Lâm Dục Thư —— Không có bữa trưa nào miễn phí.

        Tống Khải Minh hào phóng như vậy với y, đơn giản chỉ là muốn hưởng thụ “quyền lợi” của các ông sếp nhà họ Thiệu. Nếu y mà ngồi vào ghế lái này, vậy không hỗ trợ cũng quá vô lý.

        Lý trí và con tim hùng hục tranh đấu trong lòng một phen, cuối cùng Lâm Dục Thư mím môi, mất tự nhiên nói: “Đằng nào cũng đã đến đây rồi…”

        “Được.” Tống Khải Minh nhìn thấu tâm tư của y, cười ha hả, “Vậy cậu chịu khó chở tôi đi dạo được không? ”

        “Chính mồm anh nói đấy nhé.” Lâm Dục Thư nhanh chóng mở cửa xe, đi tới cạnh ghế lái.

        Tống Khải Minh từ trên xe bước xuống, mới hơi nghiêng người tránh ra, cùng lúc này Lâm Dục Thư đã nhịn không được sải về phía trước. Tống Khải Minh vừa lúc giơ tay lên định kêu y chờ một chút, bởi hắn còn có chuyện muốn nói, nào ngờ Lâm Dục Thư bước quá vội, liền đụng phải cánh tay hắn.

        Thắt lưng không hiểu sao tự dưng bị người ta ôm, Lâm Dục Thư quay đầu nhìn hắn, chưa kịp định thần lại.

        “…”, Tống Khải Minh cũng vì đột nhiên khoảng cách quá gần làm cho có chút mơ hồ, nhất thời quên bỏ tay ra, nhìn y nói, “Tôi quên chưa nói, đừng tăng tốc.”

        “Tôi đương nhiên biết.” Lúc này Lâm Dục Thư mới định thần lại, vội vàng đẩy tay hắn ra.

Xem mục lục

(*) Hệ thống treo là bộ phận quan trọng kết nối vỏ khung ô tô với các cầu xe, giúp ô tô chuyển động êm ái và ổn định trên các dạng địa hình.

Hệ thống treo

Xem mục lục

Chương 10 – Chỉ xem chút thôi

        Thật ra, Lâm Dục Thư follow Tống Khải Minh cũng không hoàn toàn chỉ vì công việc.

        Dù sao y cũng thích đua xe, mà giới đua xe lại quanh quẩn chỉ chừng đó người, Tống Khải Minh còn thường xuyên bị báo chí đưa tin nên y muốn không chú ý đến cũng không được. Chẳng qua vì yếu tố công việc nên những điểm mà y cần chú ý tới có chút khác mọi người, thiên về đời tư nhiều hơn.

        Ví dụ như y biết Ốc Ốc là một con chó đực, biết Tống Khải Minh dùng thịt tươi nuôi nó, còn biết Tống Khải Minh là GAY, scandal bạn trai kể không bao giờ hết.

       Lâm Dục Thư follow Tống Khải Minh vốn là bắt đầu từ sở thích, đào bới sâu hơn là do công việc, nhưng y không muốn lộ ra một phần sở thích kia, bởi vì y biết Tống Khải Minh sẽ lại đánh hơi thấy mùi mà đuổi theo, dùng móng vuốt đè y xuống đất.

        “Do yêu cầu công việc thôi.” Thời gian quay ngược không được, Lâm Dục Thư lại phải giải thích, “Anh là thành viên nhà họ Thiệu, nắm giữ tin tức của anh là công việc của tôi. ”

        Câu trả lời dường như không thể chê vào đâu được, nhưng thật ra không thuyết phục đến vậy.

        “Phải vậy chăng?” Tống Khải Minh buồn cười nói, “Tôi còn tưởng rằng công việc của quản lý đầu tư là phụ trách đầu tư, không ngờ còn phải để ý cả instagram của tôi. ”

        “Ốc Ốc, ngồi xuống.” Tống Khải Minh thấy vẻ bồn chồn của Lâm Dục Thư, lôi nó về. Hắn nhìn bình rượu, hất cằm hỏi: “Cậu mang rượu ra làm gì? ”

        …… Xong, lại phải giải thích.

        Hàng xóm mới tới là Tống Khải Minh, Lâm Dục Thư bất ngờ rồi lại không bất ngờ. Tiểu khu này là bất động sản do Vĩnh Tinh phát triển, cách công ty không xa, Tống Khải Minh chọn ở đây cũng rất bình thường.

        Nhưng Lâm Dục Thư ít nhiều có chút tò mò, chuyện đàm phán còn chưa hoàn tất, Tống Khải Minh đã chuyển tới, vậy là đã quyết định trước sẽ về nước phát triển rồi sao?

        Chẳng lẽ ngoại trừ vụ thu mua ra, hắn còn có tính toán gì khác?

        Ý tưởng này chợt lóe lên, Lâm Dục Thư cũng không có thời gian nghĩ nhiều, bởi vì bây giờ nhất định phải nghĩ ra một cách giải thích, giải thích vì sao quần áo ở nhà y mặc như vậy, lại còn cầm một chai rượu ra.

        —— cầm rượu thì không sao, quần áo ở nhà lại thật sự rất khó giải thích.

        Có lẽ cứ nói là chai rượu này hết hạn, muốn đem vứt. Nhưng làm thế thì thực sự là hơi lãng phí.

        Hoặc có thể nói rằng được ngày đẹp trời nên muốn mang chai rượu ra ngoài chơi.

        …… Nghe quá khùng.

        Lâm Dục Thư ứng phó trơn tru rất nhiều tình huống, nhưng hết lần này tới lần khác trước mặt Tống Khải Minh lại luôn có sơ hở.

        Cuối cùng, y chỉ có thể thành thật nói: “Đây là quà định tặng hàng xóm mới.” ”

        “Tốt như vậy sao?” Tống Khải Minh đi tới trước mặt Lâm Dục Thư, thân mật lấy đi chai rượu kia, “Đến nhà tôi ngồi một chút? ”

        Lâm Dục Thư lập tức từ chối: “Ban ngày tôi không uống rượu.”

        Tống Khải Minh mở cửa phòng: “Nhà tôi có trà.”

        Nói xong, không đợi Lâm Dục Thư tìm cớ khác, hắn lại nói: “Sau này ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, cậu thật sự muốn tránh mặt tôi sao? ”

        Đã nói đến vậy mà còn không sang thì thật không phải phép. Hơn nữa quà đã đưa còn không sang thì hơi kỳ cục.

        Lâm Dục Thư cũng chỉ có thể tự an ủi mình, may mắn là các thành viên khác nhà họ Thiệu không sống trong tòa nhà này, sẽ không thể nào bắt gặp y và Tống Khải Minh, đỡ phải giải thích tại sao y lại cùng Tống Khải Minh uống trà.

        Decor của phòng Tống Khải Minh cũng toàn là màu xám đen trắng, nếu không phải đồ nội thất theo phong cách khác thì Lâm Dục Thư súyt cũng tưởng rằng đang ở nhà mình.

        Tủ đứng cạnh tv bày đầy mô hình xe hơi, chỉ nhìn lướt qua, Lâm Dục Thư liền không nhịn được định tới gần, nhưng lúc này Tống Khải Minh nói: “Trà ở tủ cạnh bàn ăn, máy lọc nước có sẵn nước nóng. Cậu tự pha đi. ”

        Lâm Dục Thư: “…”

        Đây có phải là nhà hắn không vậy? Để khách tự pha trà sao?

        “Thôi khỏi.” Lâm Dục Thư ngồi xuống sô pha, không có việc gì làm, chỉ nhìn Tống Khải Minh lau móng vuốt cho Ốc Ốc.

        Con chó lớn ngoan ngoãn ngồi xổm ở cửa ra vào. Tống Khải Minh nói “Tay trái”, nó liền nâng chân trước bên trái lên để hắn dùng khăn ướt lau sạch bụi bẩn trên móng vuốt. Hai chân trước lau xong, nó lại tự giác đứng lên, Tống Khải Minh nói “chân trái”, nó liền nâng chân sau bên trái lên cho hắn hầu hạ tiếp.

        Chó tây thật tốt. Lâm Dục Thư nghĩ thầm.

        Nào ngờ Tống Khải Minh vừa lau sạch móng vuốt của Ốc Ốc, nó liền hưng phấn bổ nhào về phía Lâm Dục Thư, nhảy lên sofa rồi tiếp tục ngửi ngửi quần áo của y. Lâm Dục Thư bị hoảng, ngã nằm ra tay vịn sô pha cũng không dám nhúc nhích.

        Lúc này Tống Khải Minh quát lớn: “Ốc Ốc, không được lên sofa! ”

        Con chó lớn nghịch ngợm hẳn là đã quen “phạm tội”, sợ bị dạy dỗ, liền lượn qua đỉnh đầu Lâm Dục Thư rồi từ trên tay vịn nhảy xuống. Bị móng vuốt chó đạp mạnh một cước vào ngực, Lâm Dục Thư ôm ngực muốn hộc máu —— đãi khách kiểu gì thế?

        “Không sao chứ?” Tống Khải Minh đi tới bên cạnh rồi ngồi xuống, nói đoạn liền thò tay vào trong cổ áo y, “Để tôi xem. ”

        “Không cần.” Lâm Dục Thư cau mày, hất luôn tay hắn ra, “Anh quản nó cho tử tế đi. ”

        “Tí nữa tôi sẽ dạy dỗ nó.” Tống Khải Minh tốt xấu gì cũng có chút lương tâm, đi pha hai chén trà nóng.

        Trên TV có kênh thể thao thi đấu Bia, vặn nhỏ tiếng, rất phù hợp để nói chuyện phiếm. Lâm Dục Thư cuối cùng cũng tìm được cơ hội để hỏi Tống Khải Minh vì sao thu mua chưa chốt mà đã chuyển tới đây, nhưng còn y chưa kịp nghĩ xem nên mở miệng thế nào thì hắn đã nói trước: “Các người nắm giữ những thông tin gì của tôi? ”

        Vòng vo cũng lười, hỏi một câu thẳng tưng khiến Lâm Dục Thư thật sự cảm thấy thán phục.

        “Những tin tức đã công khai.”

        Trên TV, quả bóng trắng không tìm được con đường tấn công thích hợp, sau khi chạm nhẹ vào quả bóng màu đỏ liền bật trở lại vành đai dưới cùng để phòng thủ.

        “Cụ thể là gì?” Tống Khải Minh lại hỏi.

        “Anh rất để ý sao?”

        Quả bóng trắng lại xuất kích, đánh cho quả bóng hồng bắn ra tán loạn, nhìn đâu cũng thấy cơ hội tấn công.

        “Đương nhiên.” Tống Khải Minh bưng chén trà, giọng điệu tự nhiên, “Để tôi còn xét xem vụ thu mua này có phải là cạm bẫy hay không chứ. ”

        Lâm Dục Thư biết, Tống Khải Minh mời y tới, nhất định sẽ nói về chủ đề này. Vốn y tặng rượu là để mở rộng mối quan hệ, lần này phản tác dụng, khiến y bỗng dưng bị túm lên thuyền địch.

        Y không tiếp lời, lẳng lặng uống trà, cố ý tránh chủ đề này.

        Tống Khải Minh hiển nhiên biết lâm Dục Thư lảng tránh, liền không nói chuyện thu mua nữa, “Mấy ngày trước ở bãi đỗ xe dưới lầu tôi nhìn thấy Civic của cậu, nhưng không ngờ cậu lại ở phòng đối diện. ”

        “Tôi cũng không ngờ.” Lâm Dục Thư nói, “Xe anh đâu? ”

        “Dưới lầu. Tầng một không còn chỗ đậu, tôi đậu ở tầng 2G. ”

        Bảo sao Lâm Dục Thư chưa từng thấy chiếc GTR kia ở bãi đỗ, nếu sớm nhìn thấy thì đã biết ngay hàng xóm mới là ai.

        “Tôi nghe nói gia đình cậu đang làm ô tô năng lượng mới.” Tống Khải Minh đột nhiên nói.

        Động tác uống trà của Lâm Dục Thư khựng lại một chút: “Nghe nói? ”

        “Những người bạn của cậu nói với tôi.” Tống Khải Minh hiển nhiên chỉ những người trong giới độ xe, “Tôi còn nghe nói cậu sắp thăng chức lên CEO.”

        Không đúng.

        Bọn Lư Tử Bác cũng không biết Lâm Dục Thư sắp thăng chức. Nói đúng ra thì chuyện này còn chưa có tin tức chính thức, chỉ là đám người trong nhà họ Thiệu đều mặc định hiểu y sẽ là CEO kế tiếp.

        “Anh dò la về tôi?” Lâm Dục Thư đặt chén trà xuống, hơi nhíu mày.

        “Tùy tiện hỏi một chút mà thôi.” Tống Khải Minh cười cười, “Cậu rất để ý sao?”

        Hắn bắt chước nguyên lời thoại của Lâm Dục Thư lúc nãy. Y đột nhiên phát hiện, Tống Khải Minh có vẻ khó ứng phó hơn Thiệu Quang Kiệt.

        Quả bóng trắng trên TV dừng ở vị trí bất lợi, chỉ có thể ngừng tấn công, lui về phòng thủ.

        “Anh đã hỏi những gì?”, Lâm Dục Thư thuận miệng hỏi.

        Vốn tưởng rằng Tống Khải Minh sẽ bắt chước mình, nói vớ vẩn vòng vo vô nghĩa một vài câu, không ngờ Tống Khải Minh lại thẳng thắn nói: “Nghe nói cậu có năng lực ưu tú, Thiệu Quang Kiệt đang cố mua chuộc cậu. ”

        Chủ đề lại trở lại công việc của y. Lâm Dục Thư không muốn nói về chủ đề này, cố ý đá sang chuyện khác: “Cho nên giờ anh đã biết tôi không phải là tình nhân của anh ta?”

        “Ừm.” Tống Khải Minh đáp một tiếng, lại hỏi: “Vậy cậu bị hắn mua chuộc chưa? ”

        “Anh đoán xem.”

        Lâm Dục Thư bình thản uống trà. Phỏng chừng Tống Khải Minh cũng không rõ động cơ gì khiến Lâm Dục Thư đến nhắc nhở hắn đổi luật sư, cho nên mới muốn làm rõ chuyện này.

        Nhưng Lâm Dục Thư là ai? Y giảo hoạt, chân trượt dẻo hơn cả vận động viên trượt băng, sao có thể dễ dàng bị bắt thóp như vậy?

        Y thầm dự đoán, lần sang thăm hỏi ra mắt hàng xóm mời này chắc chỉ cùng lắm mất thêm mười phút nữa là có thể kết thúc.

        Tống Khải Minh không hỏi nữa, quay đầu đi xem TV. Lát sau, hắn đột nhiên nói:

        “Cậu đợt này rảnh rỗi được một thời gian phải không?”

        Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, phần lớn mọi người đều ra ngoài chơi, nhưng y lại không nhận kèo nào. Nhìn bộ dáng Tống Khải Minh, có vẻ hắn cũng nhàn rỗi.

        “Làm sao?” Lâm Dục Thư hỏi ngược lại.

        “Xe của tôi ở dưới lầu.” Tống Khải Minh nói, “Muốn đi xem không? ”

        Lâm Dục Thư: “…” như thế là gian lận! Y muốn cố gắng tránh giao thiệp sâu với Tống Khải Minh, nhưng tên này sao có thể lôi GTR ra dụ dỗ y vậy chứ?

        Không như ngày đó ở trường đua, bốn phía đầy người, hôm nay nếu hai người xuống dưới lầu xem xe, hẳn sẽ không có ai thấy, y khỏi cần lo lắng bị Thiệu Quang Kiệt phát hiện mình có tiếp xúc với Tống Khải Minh.

        Nhưng, Lâm Dục Thư thầm tự nhắc nhở mình, sở thích là sở thích, công việc là công việc, tuyệt đối không thể để sở thích ảnh hưởng đến công việc.

        “Xe của tôi gắn động cơ RB26,” Tống Khải Minh nhìn y, không nhanh không chậm hỏi, “Không muốn xem thật sao? ”

        … Tên khốn này.

        Lâm Dục Thư mím môi, cuối cùng thật sự không thể chịu nổi cám dỗ, đành phải làm giá: “Xem qua một chút là được rồi.”

        Nói đoạn y liền đứng dậy, tự mình đi về phía cửa, không thấy Tống Khải Minh phía sau đang buồn cười nhếch mép.

Xem mục lục

Tác giả nào ngừng viết khiến cho bạn tiếc nuối không thôi?

T bắt đầu trước nhé.

Một là Phối Thái Thái Hàm, tượng đài bất tử trong lòng t, tác giả của Thu vũ vi lương, Bất dạ thành, và Quán cafe không người. Thật sự là một lối viết có thể khiến người ta day dứt mãi, với những câu chuyện đẹp nơi mà niềm hạnh phúc vẫn mang một màu man mác khắc khoải, và mọi thứ như hoàn hảo trong trạng thái bất toàn của nó.

T vẫn nhớ đã đọc lại nhiều lần và thổn thức khóc mỗi khi đọc truyện của Phối Thái Thái Hàm, dù nó chỉ buồn man mác chứ không phải truyện ngược. T đồng cảm nhiều với hoa trắng nhỏ trong Thu vũ vi lương, một kiểu người yêu không thể quên nhưng vẫn muốn dành thời gian cho bản thân mình nhiều hơn là cho tình yêu, rồi cũng đồng cảm với Khưu Thiên, người có thể hưởng thụ cả cái trạng thái khát khao được bên ai đó và cùng lúc hưởng thụ cả những sắc thái buồn khác nhau của kẻ đơn phương. T cũng từng đơn phương tới 8 tháng trời, tưởng chừng từ bỏ rồi lại khắc khoải đi tìm, lại thất vọng, lại chấp nhận và cầu mong đối phương hạnh phúc. T hiểu nỗi khắc khoải của Khưu Thiên lẫn những gì anh đã hưởng thụ trong suốt quá trình đó.

Khưu Thiên và hoa trắng nhỏ, hai con người đều chấp nhận sự bất toàn và tìm thấy vẻ hoàn hảo ở ngay trạng thái bất toàn đó. Không biết nghe có giống dở hơi không, nhưng t cũng là kiểu người chủ động nếm trải sự cô đơn như một loại gia vị cuộc sống, ngay cả khi đang có một tình yêu rất đẹp. T cảm thấy cuộc sống trọn vẹn nhất là khi bạn không chỉ đi tìm hạnh phúc, mà còn khám phá ra một mặt nào đó mới lạ và đáng để thưởng thức của chính bản thân mình trong những trạng thái khác: cô đơn, đam mê, buồn đau, căng thẳng… Nếu đã từng trải qua một số thời điểm cực đoan trong đời, khi đã ổn định và nhìn lại quá khứ, bạn sẽ thấy thực thú vị khi nhận ra những gì mình đã bộc lộ ở những thời khắc cực đoan đó. Bạn đa chiều với nhiều bộ mặt khác nhau hơn là bạn nghĩ.

Nếu bạn không chỉ đi tìm một cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào hay vui vẻ thuần túy, mà muốn trải nghiệm vẻ đẹp của cả những trạng thái cảm xúc khác, muốn cảm nhận đời ở một lăng kính nhiều màu, dù có tình yêu hay không, hãy đọc văn của Phối thái thái hàm. Ngay cả khi không có tình yêu, cuộc sống vẫn rất đáng thưởng thức. Thật sự đáng tiếc khi chị ấy mãi không ra thêm truyện mới, nhưng t cũng hiểu, bởi để viết nên những câu chuyện như thế, người ta phải trải qua nhiều lắm mới gom đủ chất liệu để thổi hồn vào văn. Chỉ ước chị ấy đừng bao giờ ngừng viết, cho dù t phải chờ thêm nhiều năm nữa để lại được đọc một tác phẩm mới của chị.

Hai là Đạo Hành Thanh Thiển, tác giả của Tàng Kiều. Đây cũng là truyện đã trực tiếp khiến t tạo ra cái blog này, vì t thực sự sợ là ngày nào đó những truyện t thích đọc như Tàng Kiều sẽ biến mất khỏi internet. T không thể nào lần ra nổi blog editor của Tàng Kiều, có lẽ bạn ấy đã khoá hoặc bị report chăng? Và cái suy nghĩ là có lẽ bạn ấy đã edit rất nhiều truyện khác hay như vậy nhưng rồi tất cả đều bay màu… Đã khiến t cảm thấy t cần phải có 1 nơi để edit những gì mình thích và bảo vệ nó, không bao giờ để nó biến mất, để sau này còn đọc lại. Tàng Kiều t đã đọc lại rất nhiều lần và thật khổ sở vì không thể tìm thấy truyện nào khác của tác giả này :((((

Tàng Kiều viết về câu chuyện rất đời thường, giọng văn không hoa mỹ, tình tiết không máu chó, nhân vật không hoàn hảo về đạo đức lẫn bề ngoài. Nhưng cảm giác thổn thức và da diết, chân thành và khát khao được yêu của những kẻ cô đơn nơi xứ người lại bộc lộ một cách tự nhiên và thấm thía.

Nếu ai đã từng tha hương, rung động và không dám mong đợi gì, mà đọc câu chuyện này, chắc sẽ nhớ suốt đời.

Đôi lúc t còn cảm thấy rất bực vì Đạo Hành Thanh Thiển không viết thêm cái gì đó cho quần chúng đọc! Bởi vì t vẫn thi thoảng tìm kiếm mà không ra :((

Một vài trường hợp khác đã ngừng viết mà t thấy rất tiếc là Sài Kê Đản và Lâm Tử Tự. Sài Kê Đản đọc cho giải trí, còn Lâm Tử Tự t cũng đọc để thổn thức.

Thế còn các cô? Các cô tiếc hận tác giả nào vì đã ngừng viết vậy? Share nhé, biết đâu t lại kiếm được vài quyển t thích từ những tác giả đó 😕

Xem mục lục

    ☆, tin tức mới

     “Cậu chủ, có chỗ nào không thoải mái sao?”, Phương quản gia kinh ngạc nhìn vẻ mặt như tro tàn, kèm theo hai quầng thâm mắt hiếm khi lộ ra của Thẩm Nghị, “Có cần để bác sĩ tới xem một chút không?”

     “Không cần.” Thẩm Nghị vuốt vuốt thái dương, “Vị khách hôm qua tỉnh dậy chưa?”

     “Hình như chưa, có cần tôi mời cậu ta xuống không?”

     “Thôi.” Thẩm Nghị nói: “Báo phòng bếp làm nhiều đồ ăn một chút, em ấy tỉnh sẽ tự xuống.”

     Nhưng rốt cuộc là ở đâu ra?!

     Rõ ràng cậu không cởi quần trong, mà nếu có cởi thì cũng đâu rảnh mà tự bứt hết lông của mình như vậy! Quan trọng nhất là, chiều dài bình quân của mớ lông này rõ ràng dài hơn nhiều so với của cậu á!

     Tiêu Bằng đang ngủ say thì bị một cuộc điện thoại réo tỉnh, Lam Đa Đa huhuhu nói, “Bằng Bằng, hình như tao gặp phải biến thái rồi làm sao bây giờ!”

     Tiêu Bằng dụi mắt, “Ma cà rồng???”

     Lam Đa Đa huhuhu nói: “Là tao nè, Bằng Bằng để tao kể cho mà nghe hôm qua tao tới nhà bạn ngủ, một mình ngủ ở phòng khách, ai ngờ sáng nay dậy thì nhìn thấy… Nhìn thấy trên giường có thật nhiều lông màu đen! Mà rõ ràng không phải lông của tao trời ơi!!!”

     Tiêu Bằng ngu người, “Cái gì mà lông đen?”

     Lam Đa Đa tức giận, “Chính là lông chim á! Có tận mấy chục sợi!”

     Tiêu Bằng “Phụt!” Một tiếng cười ra, “Đừng bảo là mày ngồi đếm thật nha!”

     Lam Đa Đa quýnh lên, “Chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là vì sao trên giường của tao lại có lông chim của người khác chứ?? Lại còn nhiều như vậy nữa?!! Rõ ràng hôm qua lúc tao lên giường vẫn còn rất sạch sẽ mà!!”

     Tiêu Bằng hỏi ngay, “Vậy cúc hoa của mày không sao chứ?”

     Lam Đa Đa vô thức sờ cái mông, sờ xong còn đỏ mặt, “Đương nhiên vẫn ok. Đã bảo là tao ngủ một mình mà.”

     Tiêu Bằng bỗng nhiên thông não, đặt mạnh cốc nước xuống cái tủ đầu giường “Con mẹ nó! Ma cà rồng mày sang nhà anh ngủ vậy hả?? Không phải trước giờ mày chỉ ngủ lang ở mỗi nhà tao thôi sao?”

     Lam Đa Đa gãi gãi ót, “Thì không phải tao méo miệng sao, anh Thẩm tìm cho tao một vị thầy thuốc Trung y có thể dùng cao dán để điều trị, ông ấy ở bên thành phố B. Thế là hôm qua tao sang nhà anh Thẩm, để sáng nay cùng bay đến thành phố B.”

     Tiêu Bằng câm nín, “Vậy sao không hỏi thẳng luôn anh Thẩm của mày ấy, xem đó có phải là lông của hắn không? Chứ hỏi tao cũng vô ích!”

     Lam Đa Đa nghĩ thật lung, lẳng lặng cúp máy. Nhưng cậu vẫn cảm thấy cái này không thể nào là của Thẩm Nghị được, chưa từng nghe ai nói chiều cao cơ thể và độ dài lông chim chắc chắn phải tỷ lệ thuận với nhau mà. Hơn nữa… Thẩm Nghị có lý do gì mà đi vào phòng cậu rồi để lại một đống…

     Chẳng lẽ là để dằn mặt cậu???

     Nhưng mà có cần phải mạnh tay như vậy không??!

     Thẩm Nghị đang uống canh thì thấy Lam Đa Đa bước xuống cầu thang vài bước rồi đứng im, sau đó dùng một ánh mắt hết sức kỳ quái mà nhìn hắn.

     Thấy hắn nhìn về phía mình, cậu vội lấy lại tinh thần rồi cười ngọt ngào: “Chào buổi sáng, anh Thẩm.”

     Thẩm Nghị gật đầu, “Đi xuống ăn đi.”

     Lam Đa Đa ngáp một cái, hai mắt ướt sũng ngồi vào bàn, “Anh Thẩm, sao mắt anh lại đỏ thế kia?”

     Khoé miệng Thẩm Nghị hơi giật giật, cứng nhắc đáp, “Ngủ không ngon.”

     “Anh cũng ngủ không ngon sao? Tôi cũng thế. Tôi đã quen ôm con thỏ ngủ, tiếc là quên mang nó theo. Thành ra cả đêm qua tôi cứ mơ ngủ đi tìm cái đuôi thỏ.”

     “Đuôi thỏ?” Thẩm Nghị nghe xong, gân xanh nổi đầy trên trán, “Vậy cuối cùng em tìm được không?”

     “Tìm được. Nhưng mà chẳng hiểu sao sờ không mềm như mọi khi, lại còn trụi lủi, chỉ lèo tèo vài sợi lông.”

     Đó là củ khoai! Thằng nhóc ngu ngốc này!!!

     Thẩm Nghị vô thức giật giật cái chân, chỉ cảm thấy chỗ đũng quần đau rát, xì mặt hỏi: “Sáng nay muốn ăn gì?”

     Lam Đa Đa thấy trên bàn đã bày không ít đồ ăn, liền nói: “Cứ ăn giống anh là được.”

     Thẩm Nghị ăn nửa bát, cậu mới ăn được một hai thìa.

     Thẩm Nghị lần đầu phát hiện ra thằng nhóc này ăn cơm chậm như thế. Hai lần trước cùng ăn, hắn chỉ mơ hồ chú ý thấy Lam Đa Đa luôn ăn những thứ rất thanh đạm, nhưng tốc độ cũng tạm được, không chậm đến mức khiến người khác khác mất kiên nhẫn như lần này. Tính hắn thường khá nóng vội, thật ra không thích kiểu đàn ông ăn uống lề mề. Nhưng khi đó là Lam Đa Đa, hắn lại nhịn không được bắt đầu tìm nguyên nhân. Hắn luôn cảm thấy Lam Đa Đa không phải vô cớ mà hành xử kì lạ. Không uống những thứ có tính kích thích, đồ ăn nhiều dầu mỡ một chút cũng không thể ăn sao? Uống không được kích động

     Lam Đa Đa không muốn làm phiền Thẩm Nghị thêm nữa, nên cứ yên lặng mà ăn.

     Nhưng Thẩm Nghị lại nhìn không được. Hắn đè lại tay cậu, “Nếu họng không thoải mái thì đừng ăn mấy cái này nữa, để tôi bảo giúp việc hâm nóng một ly sữa bò, rồi mang ít cháo ra đây cho em.”

     Lam Đa Đa kinh ngạc, trong mắt nhiều thêm một chút cảm xúc không giống như lúc trước. Nhưng khi Thẩm Nghị quay đầu nhìn cậu, trong lòng khẽ động, Lam Đa Đa lại hỏi ngu, “Cứ ăn không ở không thế này ở nhà anh thì tôi cũng ngại lắm, hay là cho tôi nộp một chút chi phí ăn ở được không?”

     Thẩm Nghị không nói ok hay không, chỉ hỏi: “Em muốn nộp bao nhiêu?”

     Lam Đa Đa nghiêng đầu nói: “Hay anh Thẩm nói đi?”

     Thẩm Nghị thấy Lam Đa Đa nghiêm túc, đột nhiên cười, “Thôi dẹp đi, em thấy tôi trông giống người thiếu tiền không? Thật sự không cần đâu.”

     Lam Đa Đa không chắc chắn lắm, hoang mang nghĩ, chẳng lẽ là cậu hiểu sai? Thẩm Nghị không phải muốn kiếm chút phí ăn ở của cậu sao?

     Không lẽ những cái lông đen kia thật sự là của hắn???

     Trên đường lái xe đến thành phố B, Lam Đa Đa một mực tự hỏi như vậy, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Thẩm Nghị đang nhắm mắt dưỡng thần, an vị bên cạnh mình. Thẩm Nghị trông rất mệt mỏi, dọc đường không hề đổi tư thế, nhất là hai đùi cứ luôn banh ra, gần ba tiếng rồi mà hắn vẫn không động đậy chút nào, chỉ cần xe khẽ lắc là hắn liền cau mày.

     “Anh Thẩm à anh không sao chứ?” Lam Đa Đa cảm thấy tốt xấu gì Thẩm Nghị cũng mất công giúp mình, mình cũng phải quan tâm lại một chút.

     “Không có gì, tôi thì có thể có chuyện gì chứ?”

     Lam Đa Đa trong lòng tự nhủ, muốn biết mà hỏi anh là ra chắc? Thế là Lam Đa Đa vừa suy tư vừa âm thầm quan sát.

     Nửa tiếng sau, bọn họ rốt cục dừng lại ở biệt viện Ngô Đồng tại thành phố B. Thẩm Nghị xuống xe. Không hiểu sao, Lam Đa Đa cảm thấy vẻ mặt hắn thoáng cái nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

     Hay là hắn không thích ngồi?

     Lam Đa Đa tự hỏi như vậy, không khỏi “A?” một tiếng, bởi vì cậu đột nhiên phát hiện dáng đi của Thẩm Nghị có chút gượng gạo. Xưa nay hắn luôn đi đứng trầm ổn vững vàng, nhưng hôm nay lại cứng đờ, chậm chạp.

     Chẳng lẽ là bị bệnh trĩ…

     Có khi nào mấy vỉ đạn trĩ trong ngăn kéo tủ của bà ngoại là do Thẩm Hâm mua cho hắn? Cho nên bà cụ mới không biết đó là cái gì, cả Thẩm Nghị cũng không biết?

     Lam Đa Đa càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình quá hợp lý! Thế là cậu chạy chậm mấy bước theo sau, “Này anh Thẩm, anh thật sự ổn chứ?”

     Ổn? C-him của ông đây súyt thì bị bứt đến tróc cả da ra rồi, vậy mà em còn không biết xấu hổ hỏi tôi ổn không?

     Thẩm Nghị cảm thấy bóng ma tâm lý của mình đã đủ bao phủ cả địa cầu! Đồ tiểu yêu tinh ngứa mông Lam Đa Đa này, tối hôm qua nắm chặt c-him hắn lay đến lay đi, chết sống không chịu buông tay ra thì thôi, hễ hắn định rút ra là yêu tinh này liền càng dùng sức túm chặt một phen, khiến hắn đau đến buốt cả óc!

     Nếu không nhờ hắn có sức chịu đựng tốt thì…

     Thẩm Nghị nặng nề thở hắt ra một hơi, “Yên tâm trị mặt đi, tôi muốn lên lầu nghỉ ngơi một lát.”

     Lam Đa Đa thấy sắc mặt hắn thật sự không tốt lắm, hơn nữa trước đó hắn cũng nói ngủ không ngon, nên cậu không nói thêm gì.

     Thầy thuốc mà La Trợ Lý tìm đến họ Chung, hơn bảy mươi tuổi, hai mắt quắc thước, lưng chưa còng, nói năng từ tốn gãy gọn. Lam Đa Đa có ấn tượng không tệ, liền hỏi ông ta có thể sắc thêm thuốc trị bệnh trĩ hay không.

     Thầy thuốc lập tức sắc thêm rồi đưa thuốc cho Lam Đa Đa, nói: “Dán phía trên rốn là được, mỗi ngày một miếng, mỗi miếng dán ba tiếng.”

     Lam Đa Đa nói cám ơn rồi nhanh chân đi tìm Thẩm Nghị, “Anh Thẩm, tôi là Đa Đa, tôi vào được không?”

     Thẩm Nghị vừa thay xong quần áo ở nhà, nghe vậy liền ngồi vào sofa, “Vào đi.”

     Lam Đa Đa dâng lên thuốc y như dâng bảo vật, “Ầy, cái này cho anh dùng, là để trị bệnh trĩ đó!”

     Thẩm Nghị không nhận, “Ai nói với em là tôi bị trĩ?”

     “Đừng ngại ngùng, hôm nay nhìn dáng đi lại của anh, cả vẻ mặt thống khổ như vậy, không phải bệnh trĩ thì là cái gì nữa?”

     Thẩm Nghị tức giận đến á khẩu, để tránh bóp chết nhóc thần kinh này, hắn đành phải nhìn đi chỗ khác, “Chẳng là cái gì hết, không có chuyện gì khác thì em ra ngoài đi.”

     Lam Đa Đa thất vọng “a” một tiếng, cất thuốc vào trong túi, nhưng tay vừa luồn vào thì vô tình sờ trúng một tờ giấy ăn. Cậu nhất thời dừng lại, quyết định dò hỏi một phen, “Anh Thẩm, tối hôm qua… Vì sao anh vào phòng của tôi?”

     Thẩm Nghị nói thẳng: “Sợ em ăn nhầm viên đạn trĩ nhỡ đến buổi tối trong người không thoải mái lại không biết, cho nên tôi vào xem qua. Sao vậy?”

     Cmn! Thật sự là anh? !

     Lam Đa Đa che đậy nội tâm chấn động, “Vậy anh ngồi lên giường tôi làm gì?”

     Thẩm Nghị vui vẻ hỏi, “Ai nói tôi ngồi lên giường của em?”

     Lam Đa Đa “lập tức nhanh trí” lôi tờ khăn giấy kia ra, “Đây! Chứng cứ đây, anh còn không nhận à!”

     Thẩm Nghị mở khăn giấy ra, thấy một mớ lông quăn đen sì, cảm giác như thể sọ não của hắn vừa vỡ “choang” một cái… Hắn bất giác nhớ lại cảm giác đau thốn tận óc đêm hôm qua, liền đứng bật dậy, đen mặt đến gần Lam Đa Đa, “Thứ này mà em cũng dám cất đi cơ à?”

     “Tôi, tôi lúc đó không thấy thùng rác cho nên chưa vứt, xong rồi tôi quên, quên mất!” Lam Đa Đa vô thức hướng lui về phía sau, “Anh Thẩm, anh… anh, anh định làm gì? Rụng lông cũng đâu có gì mà phải diệt khẩu chứ!! Anh đừng kích động thế! Đừng… A!”

     Thẩm Nghị đè Lam Đa Đa lên giường, chỉ có thân dưới không dán sát vào, “Em cảm thấy tôi muốn làm gì?”

     Hơi thở của Lam Đa Đa tức thì thay đổi, “Anh Thẩm, anh, anh đừng đè lên tôi như vậy được không?”

     Thẩm Nghị bật cười, hung hãn ép hai cái tay đang vùng vẫy của cậu xuống, “Không được.”

     Lam Đa Đa đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, giọng nghẹn ngào, thậm chí cả người có chút run rẩy, “Anh Thẩm anh đừng như vậy, cho tôi… Tôi ngồi dậy đã được không? Tôi, tôi sợ hãi.”

     Thẩm Nghị thoáng hồ nghi một chút, nhưng phản ứng của cậu lại khiến hắn có chút bận tâm. Chẳng lẽ đứa nhỏ này thật sự cho rằng hắn có thể cưỡng ép cậu sao? Vậy thì cũng quá coi thường hắn rồi! Nhưng Lam Đa Đa lúc này lại nói một câu khiến hắn vô cùng ngạc nhiên.

     “Anh Thẩm, nếu thật sự muốn… muốn làm gì, thì cũng cho tôi đổi, đổi tư thế đã, cầu xin anh!”

     Lam Đa Đa nói lời này nghe cố sức như thể cổ họng bị chèn ép. Mặc dù bình thường giọng của cậu vốn đã có chút nhịu, như là bị lọc qua nhiều lớp vật cản mới tới tai người nghe. Nhưng lần này cảm giác ngạt hết sức rõ ràng.

     Thẩm Nghị chậm rãi buông lỏng rồi đứng lên, “Đa Đa, em sợ tôi?”

     Lam Đa Đa vội lắc đầu, mặt mũi tái nhợt, co ro xê dịch đến chân giường, còn vòng tay tự ôm lấy chân mình. Thẩm Nghị có thể thấy rõ cậu không ngừng run rẩy, trên trán đẫm mồ hôi lạnh.

     Thẩm Nghị liền nghĩ mãi không rõ, rốt cuộc là có vấn đề gì?

     Dường như rốt cục ông trời đã cảm thấy nỗi băn khoăn của Thẩm Nghị, chẳng bao lâu sâu Trịnh Phi gọi tới, nói: “Này, chuyện lần trước cậu bảo tôi điều tra đã có kết quả rồi. Lam Đa Đa này đúng là cậu đã từng gặp rồi đó.”

Xem mục lục