Review phim “BÁ VƯƠNG BIỆT CƠ”

Bá Vương Biệt Cơ (1993) cho tới nay vẫn là tác phẩm duy nhất của Trung Quốc đoạt giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes. Tất nhiên nó cũng là loại phim khó xem, thuộc dạng nặng đô.

Mọi người thường tranh luận về việc đây có phải tác phẩm viết về đề tài đồng tính hay không, mình thì không nghĩ vậy. Bộ phim này hoàn toàn vượt xa khỏi chủ đề đó. Đồng tính hay không đồng tính không phải điều tạo ra giá trị của Bá Vương Biệt Cơ. Cũng đâu phải vì có 1 nụ hôn giữa 2 người đàn ông thì nó sẽ trở thành phim chủ đề đồng tính.

1471319817-147131897719458-bavuongbietco4[1]

Hơn nữa, với mình, sự si mê của Trình Đắc Di không phải là dành cho người bạn diễn Đoàn Tiểu Lâu mà là dành cho vai diễn Bá Vương của anh ta. Hệ quả là Trình Đắc Di vô thức ảo tưởng về nhân cách của Tiểu Lâu rồi hóa si mê. Mình dùng từ “si mê” vì nếu gọi đó là “tình yêu” thì hơi khiên cưỡng. Tình cảm của anh không thể tính là yêu nhưng so với loại “si mê” của Viên tiên sinh thì điên cuồng không kém. Song quan trọng nhất là, so với tình yêu, cảm xúc của Trình Đắc Di dường như vẫn còn thiếu khuyết một chút gì đó.

Khi anh nảy sinh loại tình cảm này, Tiểu Lâu đã thay đổi và anh không bắt kịp được với sự thay đổi đó – anh không còn hiểu rõ con người thật của Tiểu Lâu. Sự gắn kết của Trình Đắc Di đối với hiện thực quá mong manh để anh có thể nhìn nhận, thấu hiểu và yêu bất kỳ ai với tư cách một con người trong hiện thực. Vấn đề này là ở bản thân anh chứ không phải do Tiểu Lâu. Một kẻ không hoàn toàn sống trong hiện thực thì không thể yêu ai đó một cách đúng nghĩa được. Điểm này từa tựa như tâm tính của cô gái trong phim The Dreamers (2002). Họ đều không phân biệt được đâu là thực đâu là mơ, không phân biệt được tình yêu với cảm xúc khác, bởi vì trong thế giới quan hạn hẹp của họ chẳng có gì khác ngoài hình bóng của người đó. Thật giống như ếch ngồi đáy giếng rồi bị giới hạn trong những ảo tưởng của nó về bầu trời, vậy làm sao nó có thể nhìn nhận đúng về bầu trời để đòi có tư cách mà yêu bầu trời?

Sợi dây duy nhất gắn Trình Đắc Di vào đời thực là Diệu Linh. Là người nghệ sĩ đại diện cho trường phái duy mĩ, Trình Đắc Di có xu hướng lãng mạn hóa cuộc đời và sinh ra ảo tưởng về gần như tất cả mọi người, kể cả đám đông. Chỉ riêng với Diệu Linh thì anh không thể làm được như vậy. Cô là hiện thân khách quan của đời thực, chen vào vở kịch trong tâm tưởng của anh, từ đó như một sợi dây kéo anh ra khỏi ảo mộng. Anh không thể sinh ra được ảo tưởng nào về cô gái này, không thể kịch hóa cô ấy trong nhận thức của mình, bởi trong vở kịch duy mĩ đó vốn không có nhân vật nào như vậy cả – Bá Vương và Cơ trong kịch yêu nhau tới khi bị cái chết chia lìa, chứ không phải chia lìa vì một cô gái điếm. Anh sống cả đời trong kịch bản đó nên khi có một yếu tố lạ như Diệu Linh chen vào, không chịu dung nhập vào kịch bản đó, thì mọi thứ trong đầu Trình Đắc Di liền bị rối tung lên.

Diệu Linh không chỉ là yếu tố khách quan, mà còn là yếu tố phức tạp đa chiều – vừa có mặt xấu vừa có mặt tốt, điều không bao giờ có trong các kịch bản duy mĩ. Trình Đắc Di khó có thể hận cô cũng là bởi vậy. Ban đầu khi cô chưa bộc lộ những mặt không tốt, lại có xuất thân là kỹ nữ, thì có vẻ như cô là một nhân vật xấu hẳn, vậy thì người duy mĩ như Đắc Di có thể dễ dàng coi thường và hận cô vì đã phá hỏng vở kịch đời mình. Nhưng dần dà khi cô thể hiện những mặt tốt, thì Đắc Di không thể hận cô nữa, và buộc phải tỉnh mộng. Lúc này đời anh đã phức tạp hơn, anh không thể nào nhìn nó đơn thuần trắng hoặc đen như kịch bản duy mĩ vở diễn Bá Vương Biệt Cơ được nữa.

Nếu không có Diệu Linh mà chỉ có cách mạng văn hóa và những biến đổi thời cuộc, Trình Đắc Di sẽ không bao giờ tỉnh mộng. Lúc ấy anh sẽ hoàn toàn khóa mình vào trong thế giới ảo tưởng để tránh né hiện thực, giống như một kẻ điên. Viễn cảnh này hoàn toàn hợp lý vì bộ mặt điên cuồng u mê này của Đắc Di đã bộc lộ trong không ít cảnh phim. Mặt khác, khuynh hướng điên rồ này không phải là hiếm thấy ở những tâm hồn nghệ sĩ. Phim The Dreamers (2002) cũng thể hiện điều này, nhưng ở một nền văn hóa khác mà thôi.

Capture

Quay lại với câu hỏi về chủ đề của phim. Nếu không phải phim đồng tính thì đề tài của phim này là gì? Thật là câu hỏi khó, vì nó đề cập tới nhiều vấn đề khác nhau, chủ đề nhỏ lồng trong chủ đề lớn. Ở cấp độ cá nhân nó nói về nỗi ám ảnh của con người đối với cái đẹp duy mĩ, với nghệ thuật, với sự phản bội. Sự phản bội và ảo tưởng về cái đẹp duy mĩ dường như tỷ lệ thuận với nhau. Ở cấp độ văn hóa, đây là bài ca vang bóng một thời của kinh kịch, cho ta thấy cái nhìn hoàn toàn khác về loại hình nghệ thuật này – thế nào mới là kinh kịch chân chính, và qua đó phản ánh cả tư tưởng cực đoan của văn hóa Trung Hoa thời xưa. Kinh kịch cũng như ballet, có những yêu cầu khốc liệt quá sức chịu đựng của người bình thường, nhưng bộ phim đã lột tả tác động của nó tới những nghệ sĩ như Trình Đắc Di, tới những người dân tầng lớp thấp kém, “vô học” như Diệu Linh, và tới cả những tầng lớp “có văn hóa cao” như ông thái giám – dường như ai ai cũng bị kinh kịch làm cho ám ảnh. Ở cấp độ xã hội, bộ phim này không thua kém gì một bộ phim tư liệu lịch sử về Trung Hoa với những thăng trầm biến động liên tiếp trong đời sống xã hội và đời sống nghệ thuật, nhất là trong giai đoạn đấu tố, khi tội ác được đội lớp mặt nạ chính nghĩa. Ở cấp độ triết lý, nó gợi lên câu hỏi, nghệ thuật vị cái gì? – vị nghệ thuật hay vị nhân sinh, và ai nắm trong tay sinh mệnh của nghệ thuật? Phải chăng nghệ thuật có thể dễ dàng bị bóp chết trong những thăng trầm thời đại và nó chẳng hề có sức chống chọi nào, dù nó vị nghệ thuật hay vị nhân sinh đi chăng nữa?

pic-17-1474005493145[1]

Chủ đề văn hóa là một trong những giá trị mà mình yêu thích ở Bá Vương Biệt Cơ. Sẽ là một niềm nuối tiếc lớn nếu bạn lướt qua kinh kịch với vài định kiến qua loa khi chưa từng xem bộ phim này. Mình cũng từng như vậy, ngày xưa khi còn trẻ con, nhìn kinh kịch qua phim ảnh, mình chỉ thấy lòe loẹt chua loét, quá lố và khó hiểu. Đây là bộ phim làm thay đổi hoàn toàn quan niệm của mình về kinh kịch nói riêng và văn hóa truyền thống Trung Quốc nói chung. Nó là một màu sắc rất riêng, rất thâm thúy nhưng cũng duy mỹ tới cực đoan. Xem phim này mới chân chính hiểu ra thủ pháp ước lệ là thế nào, mới hiệu nghệ thuật vị nghệ thuật là thế nào, những thứ mà ngày trước bao năm đốt đèn đốt sách vẫn chẳng hiểu hay ho cái gì, vẫn mông lung nhạt nhẽo. “Một nụ cười đem đến cả mùa xuân. Một giọt lệ làm đen tối đất trời.” – người trơ như mình đọc lời này chẳng thấy hay ở đâu, phải xem diễn xuất của Trương Quốc Vinh ở phân cảnh ấy, mới hiểu được cái sự ám ảnh kinh diễm ẩn sau câu chữ đó.

Ngày nay hiếm có bộ phim nào tái hiện lại được sâu sắc cái hồn của một nét văn hóa trong dĩ vãng như vậy, tái hiện cả mặt tốt lẫn mặt xấu, cả bề nổi lẫn chiều sâu của nó một cách khách quan, khiến bản thân nghệ thuật trở nên giống như một nhân vật có hồn bị đặt trong bối cảnh thời đại. Điều này rất đáng trân trọng bởi mỗi nền dân tộc bây giờ đều đối mặt với nguy cơ đánh mất bản sắc của mình, tỷ như Trung Hoa. Chuyện này thể hiện ngay ở trong phim, qua cuộc cách mạng văn hóa. Xã hội vừa biến đổi là những giá trị cũ như kinh kịch thuần mỹ (vị nghệ thuật) liền lập tức bị công chúng gạt bỏ, giày xéo phỉ nhổ đến diệt vong, để nhường chỗ cho giá trị mới – một loại kinh kịch sát với đời sống để cho hợp thời hơn (vị nhân sinh), thậm chí là hợp với mục đích của giới chính trị hơn (thậm chí không thể gọi là vị nhân sinh được nữa). Bản thân người Trung Hoa đi gạt bỏ, đấu tố những giá trị cũ này, trong khi người Nhật lại trân trọng thưởng thức nó biết bao nhiêu, bất chấp sự đối lập lợi ích chính trị của họ với nước bản địa (điều này cũng từng thể hiện trong bộ phim Sắc Giới). Xa hơn nữa là bây giờ, người nước ngoài (như mình) khi xem phim này sẽ trân trọng và ai điếu cho nền kinh kịch cổ điển, nhưng người Trung Hoa liệu có mấy ai như vậy?

Các dân tộc ngày nay không biết cách trân trọng giá trị văn hóa của mình. Ngay ở Việt Nam cũng vậy, giới trẻ mấy ai thèm nghe tuồng chèo, ca trù, nhã nhạc cung đình,… mấy ai hiểu được nó hay ở đâu hay giá trị thế nào? Nhưng thế giới lại công nhận đó là những di sản văn hóa. Sự đồng hóa len lỏi vào khắp mọi xã hội, dưới áp lực vị thế quốc gia và áp lực thương mại. Phim Mỹ ngày càng lồng ghép vào những yếu tố Trung Quốc tạo ra đủ loại bom xịt. Phim Việt bắt chước phim Hàn. Người Việt sính ngoại, ra đường 10 cửa hiệu thì 9 cái đặt tên nước ngoài nghe cho sang chảnh. Xem Bá Vương Biệt Cơ xong mình tự hỏi liệu Việt Nam có loại hình nghệ thuật nào mà nghệ sĩ được luyện ra một cách nghiêm túc và khắc khổ đến như vậy, yêu nghề đến như vậy không? Nếu có thì thật sự rất đáng trân trọng và hy vọng chưa cần phải ai điếu nó.

Quay lại với bộ phim, không khí bao trùm rất ám ảnh, đặt người xem vào trạng thái bất an ngay khi vừa vào phim (mà không rõ vì sao, vì nhạc, vì cảnh, hay vì bối cảnh). Từ cái khoảnh khắc đứa bé bị chặt ngón tay trở đi là mình đã hoàn toàn choáng ngợp tới tận khi phim hết. Nói thực mình khá yếu bóng vía nên lúc đấy mình sợ quá hét lên xong còn run mãi, bị mọi người quay ra nhìn rõ ngại. Ngoài ra, có lẽ sự ám ảnh này còn đến từ câu chuyện diễn xuất.

Diễn xuất của Trương Quốc Vinh trong Bá Vương Biệt Cơ đạt đến trình độ xuất thần. Ánh mắt anh có lúc mê man, có lúc như si như say, có lúc như điên như dại, có lúc lại nửa tỉnh nửa mê. Khoảnh khắc anh diễn tinh tế nhất có lẽ là ở phân cảnh anh đóng vai Ngu Cơ đang uống rượu, với cử chỉ buông chén không thể nào xuất thần hơn.

Còn khoảnh khắc điên dại nhất có lẽ là phân cảnh “một giọt lệ làm đen tối cả đất trời”, bởi lúc ấy Trình Đắc Di nhập diễn tới mức làm cho Đoàn Tiểu Lâu cũng nhập diễn theo, vượt qua rào cản lý trí, thật sự biến thành nhân vật, xúc động như nhân vật, để trao một nụ hôn mà lẽ ra chỉ tồn tại trong kịch bản. Nụ hôn của kẻ hễ mở miệng là lại nói “Đó chỉ là một vở kịch thôi mà”. Ánh mắt lúc ấy của Trình Đắc Di lôi cuốn đến mức chi phối nhận thức thường ngày của bạn diễn.

Nói đến đây lại phải nhắc tới diễn xuất của Trương Phong Nghị (vai Đoàn Tiểu Lâu). Với mình diễn như vậy là chưa tới, quá nông và lép vế so với Trương Quốc Vinh. Mình cũng không rõ là vì muốn giữ vững vai trò “linh hồn bộ phim” của vai Trình Đắc Di mà phải giảm bớt độ nổi bật ấn tượng của vai Tiểu Lâu xuống, hay là vì Trương Phong Nghị vốn dĩ diễn không đạt nữa.

be1bb8b-the1bb8bt[1]

Bàn về Đoàn Tiểu Lâu, đây hẳn phải là một vai đầy biến hóa và có chiều sâu. Sâu không phải về mặt tư tưởng, bởi nhân vật này vốn dĩ suy nghĩ đơn giản. Sâu là ở chỗ trong lòng anh ta có những mâu thuẫn bị kích khởi dưới tác động của những sự kiện ngoại cảnh. Mỗi sự kiện là một dấu mốc trong quá trình biến đổi tâm lý nhân vật này. Ngay từ đầu Đoàn Tiểu Lâu vẫn có nhiệt huyết đam mê với vai diễn, về sau từng bước thoái hóa và trở nên hèn mọn, trần tục, tầm thường. Nhưng từ đầu đến cuối diễn xuất của Trương Phong Nghị không hề biến hóa gì mấy, không làm rõ được sự khác nhau giữa các dấu mốc, mà lúc nào cũng chỉ một màu, lúc nào cũng chỉ diễn ra một anh chàng nông cạn thiển cận với những ham muốn và sự hèn nhát trần tục. Ví dụ, trong cảnh Viên tiên sinh bình luận rằng Tiểu Lâu bước thiếu 2 bước, lẽ ra Tiểu Lâu (lúc bấy giờ mới thành danh sau bao năm khổ luyện) phải có cảm giác tự ái vì người ta bắt bẻ trình độ của anh, coi thường năng lực của anh. Nhưng dưới diễn xuất của Trương Phong Nghị, cảm giác đó liền biến thành sự tự ái của một người nổi tiếng nghĩ mình to nhất quả đất.

Mặt khác cũng không thấy có đoạn nào anh ta diễn tả được cảm giác xúc động của Đoàn Tiểu Lâu đối với kinh kịch, hay cảm giác nhập vai vào Bá Vương, không hề nhìn thấy chất nghệ sĩ của Đoàn Tiểu Lâu, trong khi rõ ràng anh ta là một diễn viên nổi danh nhờ vai này. Nếu hoàn toàn không có cảm xúc gì đặc biệt với vai diễn và với kinh kịch, thì làm sao thổi hồn vào vở kịch, làm sao diễn đủ tốt để nổi danh như vậy? Cảm giác như thể không phải Đoàn Tiểu Lâu diễn Bá Vương thì Đoàn Đại Lâu, Đoàn Trung Lâu vào thay thế cũng chẳng khác gì. Ngay cả ở phân cảnh hôn nhau trong cơn say, là phân cảnh mà Đoàn Tiểu Lâu nhập vai sâu nhất trong đời mình, thì Trương Phong Nghị cũng không diễn tả được cái thần thái say mê nhập diễn của người nghệ sĩ, mà chỉ diễn tả được cảm xúc si dại tầm thường của một kẻ say rượu.

Thêm nữa, Đoàn Tiểu Lâu cũng là nhân vật có nhiều sự giằng xé trong nội tâm. Nhưng Trương Phong Nghị gần như không diễn tả được những mâu thuẫn đó. Chỉ có duy nhất một phân đoạn tạm coi như diễn ra được cảm giác mâu thuẫn này, đó là khi Diệu Linh bất an hỏi Đoàn Tiểu Lâu rằng có phải anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Khi đó biểu cảm của Trương Phong Nghị có thể coi là 7/10, chỉ là chưa đủ tinh tế, hơi phô quá. Khi ấy nhìn vào liền thấy rõ anh đang do dự. Nhưng lẽ ra sự do dự này không được thể hiện quá rõ nét trên mặt, mà nó bị nén ở trong lòng mới đúng, vì anh đang cố trấn an vợ mình (và rõ ràng cô vợ có bị lừa).

Tất nhiên đối với phim này, việc diễn xuất đạt hiệu quả cao là khó hơn hẳn so với phim thường, bởi hai nhân vật chính đều bị vẽ kín mặt trong phần lớn thời lượng phim. Trang điểm đậm như thế khiến cho biểu cảm khuôn mặt bị che hết. Phương tiện để biểu lộ cảm xúc chỉ còn ánh mắt và cử chỉ tay chân.

Diễn xuất chưa ổn nhưng nếu nói về kịch bản, thì kết cục như vậy cho Đoàn Tiểu Lâu lại hàm chứa nhiều ý nghĩa. Anh là dạng nghệ sĩ bị giằng kéo giữa 2 thế lực cũ và mới, duy mỹ và duy tân. Chính vị thế lửng lơ này khiến anh phải chấp nhập 1 kết cục cũng nửa nạc nửa mỡ – được sống tiếp nhưng sống hèn, được diễn tiếp nhưng chẳng ai ca tụng.

sxjfQDr[1]

Một nhân vật rất thú vị khác là Diệu Linh. Sự xuất hiện của cô chính là yếu tố làm rõ rằng đây không phải một bộ phim đồng tính, bởi mọi cảnh đánh ghen khi có mặt Diệu Linh đều tạo một cảm giác rõ ràng rằng Trình Đắc Di ghen tị không phải vì cô là vợ của Tiểu Lâu, mà vì cô làm biến đổi, làm ô nhục hình tượng Bá Vương trong lòng anh mà thôi.

Điều làm mình cảm thấy rất thú vị nhưng ít ai để ý, đó là mối liên kết giữa Diệu Linh và Trình Đắc Di. Thú vị bởi nó rất khó lý giải. Vì sao Trình Đắc Di lại không hận cô, không trách cô thất hứa, lại còn khóc cho cô? Vì sao cô lại không hận Trình Đắc Di (nhất là sau khi bị hại đến sảy thai), lại xúc động khi thấy máu chảy trên khung hình vỡ nát của Trình Đắc Di chụp với chồng mình, lại khóc khi thấy Trần Đắc Di lên cơn nghiện? Vì sao cô lại có thể lo lắng, đồng cảm và thông cảm với Trình Đắc Di hơn cả Đoàn Tiểu Lâu trong khi cô không có giao tình với người này. Cô chẳng phải người làm nghệ thuật hay người hiểu nghệ thuật để mà đứng từ góc độ người trong cuộc và thông cảm cho Đắc Di. Điều này thậm chí còn rất mỉa mai, bởi 1 người nghệ sĩ khổ luyện lâu năm (Đoàn Tiểu Lâu) lại không hiểu người nghệ sĩ và không trân trọng nghệ thuật bằng một nàng gái điếm vô học.

Mối đồng cảm giữa Trình Đắc Di và Diệu Linh từ đâu mà sinh ra? Liệu có phải vì họ là mảnh khuyết của nhau? Trình Đắc Di bị mẹ (cũng là gái lầu xanh) bỏ rơi, thiếu khuyết tình thương của mẹ, còn Diệu Linh thì mất con, thiếu khuyết cảm giác được làm mẹ. Hay vì họ đều mang ảo tưởng về cùng một người và cùng lo sợ bị phản bội? Đều tự lừa dối chính mình, đều tự chấp mê bất ngộ? Liệu hai con cá trong bể cá cảnh có phải là ẩn dụ cho Trình Đắc Di và Diệu Linh, cùng sống tuyệt vọng, mơ hồ u uẩn trong một cái bể vẩn đục nhìn không rõ trắng đen, vừa ôm nỗi hoang mang nghi ngờ vừa cố gắng sống tiếp?

Xem mục lục

     Thiệu Quang Kiệt hiển nhiên nghe ra là giọng của Tống Khải Minh, nhíu chặt mày, nghi ngờ nhìn Lâm Dục Thư: “Cậu đang cùng Tống Khải Minh gọi điện thoại?”

     Thiệu Quang Kiệt dường như đã hiểu ra vì sao Lâm Dục Thư không phối hợp với trò đùa của mình, bởi vì đối diện là Tống Khải Minh, không tính là người ngoài nên liền không cần giữ mặt mũi.

     Lâm Dục Thư không trả lời, đi thẳng ra mở cửa phòng. Hắn sợ Tống Khải Minh lại đập cửa tiếp thì mọi người trong những phòng khác đều sẽ ra hóng hớt.

     Khóa cửa vừa mới mở, cánh cửa liền ập vào trong, suýt nện vào mặt y.

     Tống Khải Minh mặt đầy lửa giận vọt vào, nhưng thấy sau cửa là Lâm Dục Thư, hắn liền nén xuống ba chữ “Thiệu Quang Kiệt”, lo lắng nhìn y: “Hắn có làm gì em không?”

     “Không.” Lâm Dục Thư ngăn trước mặt Tống Khải Minh để hắn khỏi đánh người, nhẹ giọng nói, “Đừng xúc động, giờ chưa phải lúc.”

     Thiệu Quang Kiệt từ ban công đi vào, hỏi Tống Khải Minh: “Đêm hôm khuya khoắt còn bắt Tiểu Lâm Tổng giúp chú làm việc?”

     Nghe lời này, hắn hiển nhiên hoàn toàn tin tưởng Lâm Dục Thư, cho rằng giữa bọn họ chỉ là quan hệ công việc và Tống Khải Minh gọi tới cũng là vì công việc. Có lẽ trong mắt hắn, Tống Khải Minh đêm hôm khuya khoắt tìm y đòi làm việc cũng không khác gì hắn, nhất định là vì có ý gì khác với Lâm Dục Thư. Nói cách khác, hắn cảm thấy mình và Tống Khải Minh kẻ tám lạng người nửa cân.

     “Sếp Thiệu, tự anh uống rượu đi.” Lâm Dục Thư nhặt vali, bắt đầu thu thập hành lý, “Tôi đổi phòng.”

     “Cậu đổi đi chỗ nào?” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, hiển nhiên là bất mãn thái độ không khách khí này, “Ở đây còn có phòng nào cho cậu đổi sao?”

     Lúc này nếu y muốn đổi gian phòng thì sẽ phải hỏi ban tổ chức xem có ai sẵn sàng ghép phòng, rất phiền phức. Huống hồ thái tử Thiệu Quang Kiệt đã tình nguyện cùng y chung phòng, chẳng lẽ y còn tự cao tự đại, muốn ở riêng một phòng sao?

     Người Trung Quốc thực chất không có khuynh hướng làm trái với sắp xếp của tập thể, mới đầu Lâm Dục Thư cũng thế, nhưng bây giờ đã không thể nhịn nổi nữa.

     “Cái này không phiền sếp Thiệu hao tâm tổn trí.” Lâm Dục Thư thu thập xong tất cả hành lý, đi về phía Tống Khải Minh đang đứng cạnh cửa, “Đi thôi.”

     Nếu khách sạn không còn phòng trống thì y vẫn có thể đi sang phòng Tống Khải Minh.

     “Lâm Dục Thư.” Dường như rốt cục ý thức được tình huống không trong quyền kiểm soát của mình, Thiệu Quang Kiệt nhíu mày hỏi, “Cậu chắc chắn muốn rời khỏi chỗ này của tôi, đi cùng Tống Khải Minh?”

     Lâm Dục Thư không nói gì, Tống Khải Minh nhận vali của y, nói: “Tự quản tốt chính mình đi.”

     Thiệu Quang Kiệt không cam lòng lên giọng: “Cậu biết mình chọn sai phe rồi chứ?”

     Lâm Dục Thư đáp lời hắn bằng tiếng đóng cửa không chút do dự.

     Muốn nói về việc chọn phe, kỳ thật Lâm Dục Thư đã sớm chọn xong. Chỉ là gần đây y vẫn luôn lừa gạt Thiệu Quang Kiệt, khiến hắn ảo giác mà thôi.

     Dù sao đứng từ góc độ của Thiệu Quang Kiệt, hắn có ưu thế tuyệt đối, đúng là khó mà hiểu nổi vì sao Lâm Dục Thư sẵn sàng vứt bỏ hắn mà đi.

     “Anh biết.” Tống Khải Minh giúp y cởi giày, rồi nằm xuống bên cạnh, nhìn lên trần, “Anh sẽ kêu ông ngoại chớ nhúng tay vào, nếu như ông không đồng ý —— “

     “Thì sao?” Lâm Dục Thư quay đầu nhìn hắn.

     “Anh không ngại làm cho nhà họ Thiệu gà bay chó chạy.”

     “Làm ơn.” Lâm Dục Thư lại nhức đầu, “Trong tay em còn rất nhiều cổ phiếu quyền chọn, anh đừng để em lên cơn tụt huyết áp được không?”

     “Yên tâm đi, bảo bối.” Tống Khải Minh ôm y vào trong ngực, hôn một cái lên trán, “Anh còn thiếu nợ vài tỷ, anh sẽ có chừng mực.”

     Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, Lâm Dục Thư vẫn cảm thấy sẽ không đến mức phải gà bay chó chạy.

     Lúc trước Thiệu Chấn Bang muốn y làm rể, cũng vì sợ đông đảo người nhà phản đối mà phải thôi. Như vậy ông vụ hoàn toàn không hi vọng gia đình mâu thuẫn. Chỉ là nếu Tống Khải Minh bằng vào năng lực của mình mà cạnh tranh với Thiệu Quang Kiệt, mà Thiệu Chấn Bang không nhúng tay, vậy thì phe Thiệu Chấn Đông ắt sẽ không chịu ngồi yên.

     “Mà…” Tống Khải Minh đột nhiên thu lại cái cằm, nhìn y, “Vừa rồi anh nghe thấy em bị Thiệu Quang Kiệt bắt nạt, lúc đó anh đột nhiên có một ý nghĩ.”

     “Cái gì?” Lâm Dục Thư nghĩ thầm, không phải là muốn thiến anh họ hắn đấy chứ?

     “Nếu như vì giúp anh mà em phải chịu thiệt thòi,” Tống Khải Minh ôm chặt y, “Anh có thể không cần gì hết.”

     Lại nữa, mấy lời tâm tình của lão già Đức.

     Câu nói này có uy lực quả thực gấp trăm lần so với việc thiến Thiệu Quang Kiệt.

     “Cái này không gọi là chịu thiệt thòi.” Lâm Dục Thư tựa vào hõm cổ hắn, “Ẩn nhẫn là cách làm của nhà triết học. Em đã nhịn Thiệu Quang Kiệt nhiều năm, mấy cái này cũng không liên quan đến anh.”

     “Nhưng đúng là bởi vì anh xuất hiện, hắn mới càng quá đà.”

     “Ừm, thế nên…” Lâm Dục Thư trầm tư một chút, nói, “Anh mua thỏi vàng đền bù cho em đi.”

     “Thỏi vàng sao?” Tay Tống Khải Minh bắt đầu mò mẫm không an phận, “Nếu cho cơ hội chọn lại, muốn thỏi vàng hay muốn gậy sắt, em chọn cái nào?”

     “Không cần, thỏi vàng còn đáng tiền hơn cây gậy sắt của anh ok? Em chọn thỏi vàng!” Lâm Dục Thư giãy dụa, “Ưm… Tống Khải Minh… Anh có chịu nói lý không vậy…”

Xem mục lục

Xem mục lục

     Lâm Dục Thư nhếch mép thản nhiên, reply:

     Lâm Dục Thư: Thiệu Quang Kiệt có vẻ đang hoài nghi chúng ta

     Khung chat nhanh chóng có tin nhắn mới.

     Tống Khải Minh: Không sao

     Tống Khải Minh: Dù sao cũng phải khai chiến

     Cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới. Thiệu Chấn Đông đã thông báo sẽ biểu quyết phê duyệt việc bắt tay với Nam An. Nhưng Tống Khải Minh muốn nhân dịp này bãi miễn Thiệu Quang Kiệt. Đây cũng chính là chuyện bận rộn mấy ngày nay. Đến lúc đó dù kết quả là tốt là xấu, đều sẽ liên lụy đến Lâm Dục Thư.

     Điện thoại lại rung.

     Tống Khải Minh: Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em thật tốt

     Thật ra Lâm Dục Thư không sợ, một là y đã thăng lên CEO cty quản ly gia đình, hai là vẫn có thể lui về làm cho cty nhà mình.

     So với mấy tháng trước, lúc này thân phận và giá trị bản thân của y đã khác, còn có thêm một người bạn trai, tâm tính dĩ nhiên cũng khác.

     Lâm Dục Thư: Không cần

     Lâm Dục Thư: Cứ tập trung làm chuyện của anh đi

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc thân thiết. jpg

     Tống Khải Minh: Yêu em bảo bối

     Lão già Đức lại bắt đầu nói lời buồn nôn, quả thực không dám nhìn.

     Lâm Dục Thư cất điện thoại bắt đầu ngủ bù, cũng may bên cạnh Thiệu Quang Kiệt không đòi nói chuyện nữa.

     Tới khách sạn đã là chạng vạng tối, vừa lúc có thể dùng cơm.

     Lâm Dục Thư nhận thẻ phòng mới biết phải ở cùng phòng với Thiệu Quang Kiệt.

     “Đi không?” Thiệu Quang Kiệt chủ động đi đến cạnh y, “Tôi giúp cậu xách hành lý.”

     “Không cần.” Lâm Dục Thư túm lại vali của mình, khách khí đáp, “Cảm ơn sếp Thiệu.”

     Vừa rồi đã cảm thấy kỳ quái khi Thiệu Quang Kiệt nói “Đến nơi rồi lại nói”.

     Hóa ra là hắn đã sắp xếp trước không gian riêng tư tốt đẹp cho hai người.

     Lần này đi với đoàn khá đông, Lâm Dục Thư quả thực không ngờ hắn còn có thể bị xếp vào cùng xó với Thiệu Quang Kiệt. Tống Khải Minh hiển nhiên cũng không ngờ Thiệu Quang Kiệt sẽ giở trò tới mức này, gương mặt ẩn dưới mũ lưỡi trai âm trầm đến đáng sợ.

     Tống Khải Minh: Anh một mình một phòng

     Tống Khải Minh: đổi sang phòng anh

     Hai người đứng hai góc thang máy, Lâm Dục Thư nhắn:

     Lâm Dục Thư: Không việc gì

     Lâm Dục Thư: Em ứng phó được

     Nếu thật sự đổi phòng thì khác nào giấu đầu lòi đuôi, khẳng định suy đoán của Thiệu Quang Kiệt.

     Vào giai đoạn mẫn cảm thế này, y không muốn có thêm sự cố.

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc sủa loạn. jpg

     Tống Khải Minh: Ốc Ốc muốn ồn ào. jpg

     Lâm Dục Thư cất điện thoại, nhìn lướt Tống Khải Minh, trong Wechat hắn đã sắp muốn nổi điên, nhưng ngoài mặt vẫn hết sức khắc chế.

     Về phòng cất hành lý xong, Lâm Dục Thư không muốn cùng Thiệu Quang Kiệt ở chung lâu, lên tiếng chào hỏi liền muốn xuống lầu ăn cơm.

     Đang là giờ ăn, tưởng Thiệu Quang Kiệt hẳn sẽ không muốn sinh sự vào lúc này, nào ngờ trong suy nghĩ của hắn ta, đã ở cùng phòng thì phải cùng dùng cơm.

     “Chỗ này đồ ăn không tệ.” Thiệu Quang Kiệt bưng khay ngồi xuống đối diện Lâm Dục Thư, “Trước kia cậu từng ở đây rồi sao?”

     “Ở rồi.”

     “Từ khi nào?” Thiệu Quang Kiệt thuận miệng hỏi.

     “Năm trước.” Lâm Dục Thư hững hờ vừa ăn vừa nói. Không lâu sau, một bóng dáng quen thuộc ngồi xuống cạnh y.

     “Em họ.” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, vẻ mặt mất hứng.

     Lâm Dục Thư nhìn bên cạnh, xa cách chào hỏi: “Sếp Tống.”

     “Ừm.” Tống Khải Minh không nhìn thẳng vào Thiệu Quang Kiệt, chỉ gắp sườn cho y, “Đừng chỉ ăn rau quả, ăn nhiều thịt vào.”

     Lâm Dục Thư: “…”

     Chơi cái trò gì vậy?

     “A.” Thiệu Quang Kiệt chậm rãi bỏ dao trong tay xuống, “Chú với Tiểu Lâm Tổng nhà anh đã thân quen như vậy rồi sao?”

     “Bình thường thôi.” Tống Khải Minh mặt tỉnh bơ, cắt bít tết, “Thân hơn anh một chút mà thôi.”

     Lâm Dục Thư phát hiện, Tống Khải Minh tới đây để khiêu khích.

     Dù sao chỉ vài ngày nữa đã vạch mặt, hiện tại cần gì đóng kịch?

     “Tiểu Lâm Tổng làm việc bên cạnh anh năm sáu năm,” Thiệu Quang Kiệt không chút nào yếu thế, “Hai người biết nhau mới được bao lâu? Mấy tháng?”

     “Cậu ấy làm việc bên cạnh anh năm sáu năm, ” Tống Khải Minh nhạt nhẽo nhại lại, “Mà anh còn không biết cậu ấy chơi xe đua sao?”

     Chuyện này trong công ty rất nhiều người đều biết.

     Nhưng cái này cũng giống như có người thì thích chụp ảnh, có người thích câu cá … Sở thích của đồng nghiệp đâu mấy ai chú ý.

     Thiệu Quang Kiệt đương nhiên biết Lâm Dục Thư chơi xe, nhưng bây giờ Tống Khải Minh nói vậy mới khiến hắn ý thức được, Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh có sở thích chung.

     Vòng này, Tống Khải Minh toàn thắng.

     “Thế nào, ” Thiệu Quang Kiệt nhìn Lâm Dục Thư, kéo ra một cái nụ cười, “Các cậu còn hẹn cùng nhau chơi sao?”

     Lâm Dục Thư đau đầu thở dài: “Không, tán gẫu linh tinh mà thôi.”

     Lâm Dục Thư không thích xung đột chính diện, huống chi là khi không cần thiết.

     Hiện tại Thiệu Quang Kiệt đã đang hoài nghi hai người, mặc dù hắn cũng không có chứng cớ gì, nhưng khiêu khích hắn cũng không cần thiết.

     “Tôi ăn xong rồi.” Lâm Dục Thư dứt khoát kéo khăn tay lau miệng, “Hai vị từ từ ăn.”

     Y đứng dậy đang muốn đi, nhưng lúc này Thiệu Quang Kiệt đột nhiên gọi y lại.

     “Cậu tắm rửa trước đi.” Thiệu Quang Kiệt nói, “Lát nữa tôi lên.”

     Thiệu Quang Kiệt ngữ khí vô cùng tự nhiên, như thể muốn Lâm Dục Thư tắm xong chờ hắn vậy.

     Tống Khải Minh xanh mặt, nhưng Lâm Dục Thư cũng không tiện nói gì, chỉ có thể mặc kệ cho Thiệu Quang Kiệt thắng lại một ván.

     Về đến phòng, y vẫn tắm một cái. Cũng không phải là y nghe lời Thiệu Quang Kiệt, chỉ là muốn mau chóng vệ sinh xong, đỡ phải cùng Thiệu Quang Kiệt giao lưu.

     Vừa thay xong đồ ngủ ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy Thiệu Quang Kiệt về đến phòng.

     Hắn dò xét y trên dưới một chút, cười: “Tắm xong chưa?”

     Ngữ điệu ngả ngớn khiến y khó chịu. Lấy ra laptop, y nói: “Sếp vào tắm đi.”

     Quả thực có một ít việc chưa làm, Lâm Dục Thư định dùng công việc để giết thời gian, nhưng chưa bao lâu sau, Thiệu Quang Kiệt tắm rửa xong đã đu ra, chỉ mặc quần, không mặc áo, trên đường cong cơ bụng rõ ràng còn bốc lên hơi nước.

     Lâm Dục Thư hơi nhíu mày, chuyên tâm nhìn laptop.

     “Muốn uống rượu không?” Thiệu Quang Kiệt hỏi, “Tôi gọi một chai Whiskey lên.”

     “Không được.” Lâm Dục Thư không thể không nhìn hắn, “Không phải mai anh còn phải diễn thuyết sao?”

     “Bản thảo tôi đã thuộc rồi.” Thiệu Quang Kiệt vẫn cầm lấy điện thoại gọi một chai Whiskey lên, rồi nói tiếp, “Nghỉ tết nguyên đán còn chưa kết thúc, không cần làm việc vất vả như vậy.”

     Lâm Dục Thư ôm laptop không nhúc nhích: “Công việc tồn quá nhiều không tốt.”

     “Rốt cuộc là công việc gì? Tôi xem một chút.”

     Nói xong câu này, hắn sán vào, Lâm Dục Thư lập tức căng cứng cả người, né sang một bên khác, kéo giãn khoảng cách.

     Cảm nhận được sự đề phòng, Thiệu Quang Kiệt cười cười, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, tôi sẽ không ăn cậu.”

     Đến lúc này, Lâm Dục Thư thật sự không thể nhịn được nữa.

     Y hết lần này đến lần khác giữ mặt mũi cho hắn nhưng Thiệu Quang Kiệt hết lần này đến lần khác khiêu chiến ranh giới cuối cùng của y.

     Lâm Dục Thư khép lại laptop, để qua một bên, nhíu mày: “Sếp Thiệu, rốt cuộc anh có ý gì?”

     “Không vội.” Thiệu Quang Kiệt lui ra, “Chờ rượu đưa lên rồi từ từ nói.”

     Xem ra đêm nay không dễ giết thời gian.

     Phục vụ viên đưa tới một chai Whiskey.

     Hai người ngồi tại bàn nhỏ, Thiệu Quang Kiệt tốt xấu cũng mặc áo vào, để Lâm Dục Thư đỡ mất tự nhiên.

     Hắn rót một chén, đưa qua: “Cậu bình thường ở nhà uống gì?”

     “Rượu vang.” Lâm Dục Thư cầm chén lên, nhàn nhạt nhấp một ngụm, lại bỏ xuống mặt bàn.

     “Sao không nói sớm.” Thiệu Quang Kiệt lại rót cho mình một ly, “Biết vậy tôi gọi vang.”

     Lâm Dục Thư không nói tiếp, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này mặt trăng còn chưa lên cao, tối nay còn dài đằng đẵng.

     Nhưng y cũng không vội. Thiệu Quang Kiệt muốn cùng y vòng vo, y phụng bồi là được.

     “Cậu hay đi trường đua lắm sao?” Thiệu Quang Kiệt đột nhiên hỏi.

     Lâm Dục Thư thu tầm mắt lại, thản nhiên nói: “Đi ít.”

     “Vậy tức là muốn đi.” Thiệu Quang Kiệt uống một ngụm rượu, lại hỏi, “Vậy là trường đua chỗ có scandal của Tống Khải Minh cậu cũng hay đi?”

     Tống Khải Minh bị điểm danh sớm hơn y tưởng.

     “Có đi.”

     “Vậy sao?” Thiệu Quang Kiệt lắc lắc chén rượu, “Vậy lat các cậu không chỉ tán gẫu linh tinh.”

     “Sếp Thiệu.” Lâm Dục Thư nhẫn nại nói, “Nếu muốn biết tôi với sếp Tống có quan hệ gì thì có thể hỏi thẳng.”

     “Ồ?” Thiệu Quang Kiệt nhíu mày, “Vậy cậu nói đi.”

     “Chúng tôi không có quan hệ gì.” Mặt không biến sắc, y nói, “Tôi thấy anh rất thích so sánh với sếp Tống. Tôi thấy đâu cần thiết.”

     Thiệu Quang Kiệt lại uống một ngụm rượu, nhìn y: “Tôi tin cậu.”

     Dù sao cũng là nói dối, y cầm chén rượu lên, nhấp một ngụm.

     “Vậy chúng ta tối nay thẳng thắn nhé?”

     “Thẳng thắn?”

     “Tôi vẫn luôn hiếu kì,” Thiệu Quang Kiệt chậm rãi hỏi, “Rốt cục cậu có thích đàn ông hay không?”

     Lâm Dục Thư vô thức nhìn đi chỗ khác, dù chỉ một chút nhưng đã đủ lộ ra sơ hở.

     “Xem ra tôi không đoán sai.” Thiệu Quang Kiệt tâm tình không tệ mỉm cười, “Cậu che giấu rất khá.”

     Lâm Dục Thư có chút ảo não nhíu mày: “Vậy thì sao?”

     Thiệu Quang Kiệt hỏi lại: “Cậu thích kiểu người thế nào?”

     “Không liên quan đến anh.” Sau nhiều năm như vậy, Lâm Dục Thư lần đầu tiên dùng loại giọng điệu này để nói chuyện với hắn.

     “Đừng nóng giận,” Thiệu Quang Kiệt không mấy để ý, cười nói, “Tâm sự chút thôi mà.”

     Lâm Dục Thư đã không còn muốn trò chuyện gì nữa.

     Y đang bắt đầu suy nghĩ xem nên làm thế nào một lần nói cho rõ ràng thì điện thoại di động bắt đầu rung, Tống Khải Minh gọi tới.

     Y che màn hình, nói “Tôi đi nghe điện thoại”, rồi bỏ ra ngoài ban công.

     “Ra ngoài ăn khuya không?” bên kia điện thoại vang lên giọng Tống Khải Minh, “Anh không muốn để em với gã đó ở cùng một chỗ.”

     Căng thẳng nãy giờ, đầu óc y lúc này mới thoáng chốc trầm tĩnh lại. Tống Khải Minh còn nói thêm: “Em cứ nói đây là điện thoại công việc, có chuyện phải xử lý, rồi cứ thế đi thôi.”

     Ngay cả lấy cớ gì cũng đã giúp y nghĩ kỹ.

     “Bây giờ nhất định phải phản hồi ngay sao?” Lâm Dục Thư giở giọng công việc, phối hợp nói dối, “Giờ tôi đang đi công tác, tìm số liệu khả năng mất chút thời gian đó.”

     “Hoặc là em cứ bảo hắn là em muốn cùng chồng em đi ăn khuya.”

     “Ừm, OK, vậy—— “

     “Anh còn biết tôi đang gọi điện thoại à?” Lâm Dục Thư ngắt điện thoại, không khách khí đẩy hắn ra, “Anh có ý gì, định quấy rối tình dục thật sao?”

     “Hả, quấy rối tình dục?” Thiệu Quang Kiệt tức giận bật cười, “Đều là đàn ông, làm dáng như thế làm gì?”

     Lâm Dục Thư quả thực muốn chửi thề, nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa mãnh liệt và tiếng gầm thét của Tống Khải Minh: “Mở cửa!”

Xem mục lục

Đù mé thằng trẻ nghé dâm dê não tàn này >.< đọc đoạn này bực ghê. Đúng là xây dựng nhân vật đáng khinh thì dễ mà xây dựng nhân vật đáng yêu mới khó….

Tống Husky chạy sang bảo vệ chủ quyền =))

Xem mục lục

     Diễn đàn kinh tế Châu Á tổ chức ở một thành phố khác, từ Châu Cảng bay chừng hai giờ mới đến.

     Ngoài Tống Khải Minh và Thiệu Quang Kiệt sẽ lên phát biểu, công ty còn có không ít lãnh đạo muốn tham gia, ngồi đầy một chiếc xe buýt ra sân bay.

     Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh không lái Civic và GTR tới, vì mấy ngày trước hai người họ đã mua một chiếc xe điện Tấn Tiệp, như vậy có thể đi không giới hạn ngày, không cần kiểm định định kỳ, cũng ít gây chú ý hơn.

     “Tối hôm qua không nghỉ ngơi tử tế sao?”

     Trên xe buýt, Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh tự giác tách ra, kết quả Thiệu Quang Kiệt liền ngồi xuống bên cạnh y.

     “Chào sếp.” Lâm Dục Thư không trả lời.

     Nhưng mà qua loa không được, Thiệu Quang Kiệt lại hỏi: “Có phải là ngày nghỉ quá buông thả rồi không?”

     Buông thả ý là: chơi cả đêm.

     Nếu như vậy, đợt nghỉ tết Nguyên đán này quả thực Lâm Dục Thư rất buông thả.

     “Oh, thật sao?” Thiệu Quang Kiệt hơi quay đầu lại, như có như không mà liếc Tống Khải Minh ngồi cách hai hàng ở phía sau, hiển nhiên không hoàn toàn tin tưởng y.

     Tống Khải Minh cũng không khá hơn y chút nào, một bộ dạng túng dục quá độ. Hắn đội mũ che hơn nửa khuôn mặt, khó trách Thiệu Quang Kiệt hoài nghi bọn họ.

     Xe buýt khởi động, đi về phía sân bay.

     Lâm Dục Thư hạ thấp thành ghế, định ngủ bù, nhưng lúc này Thiệu Quang Kiệt lại mở máy tính bảng, đưa tới trước mặt y: “Giúp tôi nhìn xem, bản thảo phát biểu này thế nào?”

     Nói mười phút đồng hồ thì ít cũng hai ba ngàn chữ, bình thường đọc phải mất 5-6 phút.

     —— đối với Lâm Dục Thư mà nói là 5-6 phút cực kỳ quý giá.

     Y nhẫn nại đọc.

     Bài phát biểu của Thiệu Quang Kiệt chọn toàn những quan điểm đã không còn mới mẻ, chỉ có thể nói quy củ hoàn chỉnh, không có chỗ nào để bắt bẻ mà thôi, nhưng cũng không có bất kỳ điểm sáng nào đáng chú ý.

     “Không có vấn đề gì.” Lâm Dục Thư trả máy tính bảng cho hắn, “Phân tích rất đúng chỗ.”

     “So với Tống Khải Minh thì sao?”

     Thì ra đây mới thực sự là mục đích.

     Lâm Dục Thư tỉnh bơ nói dối: “Tôi chưa xem của sếp Tống.”

     “Đã vậy.” Thiệu Quang Kiệt suy tư gật đầu, lại hỏi, “Vậy những phân tích về kinh tế Đức trong này, cậu cũng cảm thấy đúng sao?”

     Để thấy rõ chỗ hắn chỉ tay, Lâm Dục Thư nghiêng người ghé lại gần, bởi vậy hai người gần như sắp chạm đầu vào nhau.

     Điện thoại Lâm Dục Thư đột nhiên rung.

     Y không để ý, nhìn máy tính bảng nói: “Kinh tế Đức đúng là rất phụ thuộc vào ngành công nghiệp ô tô.”

     Nếu muốn Lâm Dục Thư nói về kinh tế Đức, y có thể nói hai giờ không ngừng. Dù sao thần tượng của y—— hiện tại là người yêu của y—— đã ở Đức lâu như vậy. Y để ý đến vấn đề này cũng là rất bình thường.

     Chẳng qua y lúc này mới ý thức được, Thiệu Quang Kiệt nói xấu kinh tế Đức như thế, hóa ra cũng là vì nhắm vào Tống Khải Minh.

     Thật đúng là rảnh.

     Y lui ra, đang muốn lấy điện thoại ra xem thì Thiệu Quang Kiệt đột nhiên thấp giọng hỏi: “Cậu đổi sang cùng loại nước hoa với Tống Khải Minh à?”

     Lâm Dục Thư cũng không có thói quen xịt nước hoa. Mùi trầm đen trên người y, hoặc là mùi xạ trắng, đều là từ Tống Khải Minh dây sang.

     Chẳng qua lần này y không muốn lại phải tìm cớ, bởi vì Thiệu Quang Kiệt thỉnh thoảng thăm dò như vậy thực sự khiến y thấy phiền.

     “Sếp Thiệu.” Y nhíu mày, “Tóm lại anh muốn nói cái gì?”

     Trước sau đều là lãnh đạo công ty, dù người ta không nhất định nghe lén nhưng nơi này quả thực không tiện nói chuyện.

     “Không có gì.” Thiệu Quang Kiệt thu hồi vẻ tọc mạch, “Đến bên kia rồi nói.”

     Lâm Dục Thư rốt cục có nhìn điện thoại. Là tin nhắn Wechat Tống Khải Minh gửi tới:

     Tống Khải Minh: DISTANCE! ! !

     Mới vừa rồi ghé vào gần Thiệu Quang Kiệt, nghiêm trọng đến mức lão già Đức đã giở cả tiếng Anh ra nói.

Xem mục lục

Dạo này đuối ghê, ko edit nổi chương dài lều nghều của má Cúc T>T

Xem mục lục

     “Ngừng ngừng ngừng.” Lâm Dục Thư đưa tay chặn họng hắn, nhíu mày, “Lão già Đức này sao ác mồm quá vậy?”

     Tống Khải Minh nhíu mày: “Lão già Đức?”

     Không cẩn thận để lộ biệt hiệu y đặt cho Tống Khải Minh…

     “Tôi đi là được chứ gì.” Lâm Dục Thư kịp thời đổi chủ đề, “Nhưng cũng đừng hi vọng tôi sẽ giúp được gì.”

     Cùng Thiệu Chấn Húc gặp mặt thì ắt không tiện hẹn trong công ty.

     Hai giờ chiều, ba người lần lượt tới một phòng trà kín tiếng. Lúc Lâm Dục Thư tới, Tống Khải Minh đang nói kế hoạch xây đường đua với ông ta.

     “Sếp Thiệu, sếp Tống.” Mặt ngoài vẫn phải ra vẻ, Lâm Dục Thư chào hỏi liền ngồi xuống cạnh Tống Khải Minh.

     “Tiểu Lâm Tổng cũng phản đối tu kiến làng du lịch?” Thiệu Chấn Húc đặt chén trà xuống, có phần kinh ngạc, cũng có chút hiếu kì.

     “Không phải tôi phản đối.” Lâm Dục Thư nói, “Chẳng qua là cảm thấy, tu kiến làng du lịch là chiêu bài của Nam An. Xây đường đua mới đánh vào điểm mạnh của Vĩnh Tinh, xét chuyện lâu dài thì sẽ tốt hơn cho tập đoàn.”

     Lâm Dục Thư vẫn tận lực bảo trì tính khách quan. Nhỡ chuyện này không thành, chí ít y còn có đường lui.

     “Đúng, tôi cũng cảm thấy xây làng du lịch làm quái gì chứ?” Thiệu Chấn Húc bất mãn nói, “Tôi thấy chẳng qua tên kia muốn nhúng tay vào công ty của tôi.”

     Tống Khải Minh nói tiếp: “Dù sao Nam An đưa ra một cơ hội như vậy, bác cả cũng không thể náo bỏ qua.”

     “Có điều, ” Thiệu Hòa Húc nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, nhìn Tống Khải Minh nói, “Cháu khiến bác kinh ngạc đấy. Khải Minh, không ngờ cháu cũng để ý mảnh đất kia đấy à.”

     Lâm Dục Thư nghĩ thầm có thể không kinh ngạc sao?

     Mỗi lần y nhận ra dã tâm của Tống Khải Minh đều kinh ngạc không thôi.

     “Đều là vì muốn công ty phát triển.” Tống Khải Minh nói.

     “Được rồi, đã tới đây thì khỏi cần văn vở khách sáo.” Thiệu Chấn Húc nói, “Cháu muốn dùng mảnh đất này xây đường đua, vậy bác được cái gì?”

     “Được rất nhiều.” Tống Khải Minh cũng không chút nào sợ hãi, ung dung nói, “Đầu tiên, xây đường đua là cơ hội để bác quang minh chính đại nhúng tay vào mảng ô tô. Tiếp theo, chờ đường đua có tiếng, bác cũng sẽ có thêm tiếng nói trong công ty. Cuối cùng, cũng là quang trọng nhất, ” Tống Khải Minh dừng một chút, nói, “Xây đường đua là cái cớ chính đáng để ngăn cản bác cả bắt tay với Nam An.”

     Thật ra hai vấn đề đầu tiên nghe cũng không có gì hấp dẫn.

     Nhưng Thiệu Chấn Húc thà mất miếng nhỏ cũng sẽ không chắp tay tặng miếng lớn cho Thiệu Chấn Đông.

     Chỉ dựa vào vấn đề cuối cùng này là đủ để hắn đồng ý với Tống Khải Minh.

     “Nói không sai, bác quả thực cần động lực đủ lớn để đi thuyết phục những vị khác trong hội đồng.” Thiệu Chấn Húc xoay xoay chén trà, “Nhưng cháu cảm thấy xây đường đua đủ để thuyết phục bọn họ sao?”

     Một bên là thế chấp đầu tư bỏ vốn, đem tiền rót vào ngành giải trí;

     Một bên là cùng Nam An bắt tay, tương lai có lẽ sẽ có thêm càng nhiều cơ hội hợp tác;

     Căn bản không cần suy xét, 2 ghế của BĐS Phương Thiên và 4 ghế trung lập chắc chắn sẽ không đứng về phía Thiệu Chấn Húc.

     Phương án mà Tống Khải Minh đưa ra nghe cũng không phải rất hấp dẫn bọn họ.

     Lâm Dục Thư rơi vào trầm tư.

     Có điều kiện gì đủ để những vị kia lay động?

     Dường như không có.

     Trường đua hay làng du lịch đều không thể hứa hẹn lợi ích thực tế gì ngay, chỉ có thể tùy mỗi vị tự đánh giá.

     Muốn khiến tất cả bọn họ đều chọn xây đường đua —— gần như là không khả thi.

     “Có lẽ không thể, nhưng phải thử mới biết được.” Tống Khải Minh nói, “Cháu cũng không chắc chắn, nhưng không thử thì cũng không cách nào ngăn cản bọn họ hợp tác.”

     “Được rồi.” Thiệu Chấn Húc ngừng xoay chén trà, “Chỉ cần có thể ngăn cản Thiệu Chấn Đông, mảnh đất này cháu muốn làm sao thì làm.”

     Thẳng thắn quả nhiên tốt hơn. Phía Thiệu Chấn Húc rất dễ thu phục, nhưng vấn đề khó khăn hơn còn bày trước mặt.

     Chờ Thiệu Hòa Húc đi khỏi, Lâm Dục Thư nâng chén trà, hỏi: “Anh tính gì chưa?”

     “Anh cần lòng tin lớn hơn từ thị trường.” Tống Khải Minh sờ lên cằm, hiếm thấy tỏ vẻ nhức đầu, “Không thì rất khó khiến hội đồng quản trị lựa chọn anh.”

     Lâm Dục Thư lập tức nghe ra ý hắn: “Muốn bọn họ coi trọng anh hơn nữa sao?”

     Sau lễ ra mắt S-power, giá cổ phiếu nghênh đón một đợt tăng vọt, khiến thị trường càng có lòng tin đối với sếp Tống. Nhưng chỉ như thế thì chưa thể cam đoan 6 ghế kia trong hội đồng sẽ chọn hắn thay vì chọn Nam An.

     “Em có biện pháp nào không? Từ góc độ đầu tư, làm sao để thu phục họ?”

     Nhưng nếu như bắt ông cụ chọn giữa Thiệu Quang Kiệt và Tống Khải Minh thì ông cụ lại không tiện mó tay vào. Dù sao Tống Khải Minh cũng là người nhà họ Thiệu, huống chi hiện tại danh tiếng của hắn đang ở đỉnh cao, muốn ông cụ thiên vị Thiệu Quang Kiệt cũng là vừa vô lý vừa vô tình.

     Sau khi Lâm Dục Thư nói ra lời kia, trong phòng nháy mắt yên tĩnh.

     Tống Khải Minh khó giấu nổi vẻ kinh ngạc, nhưng hắn lập tức liền cười.

     “Cái vẻ mặt gì vậy?” Lâm Dục Thư hỏi.

     “Anh cảm thấy, ” Tống Khải Minh cười nói, “Có thể theo đuổi được vợ thật là quá may mắn.”

     Lại nữa.

     Lại tập kích bằng những lời tâm tình mắc ói.

     Lâm Dục Thư đã quen hơn nhiều, chỉ hơi mất tự nhiên: “Nói cái gì đó.”

     “Anh vẫn quá xem thường em rồi, bảo bối. Em cũng rất cáo già nha.”

     So với kẻ dám mượn vài tỷ Đô để bắt đáy cổ phiếu như hắn thì Lâm Dục Thư đã xem như là dạng người thích an toàn.

     Từ chuyện xây trường đua nhảy thẳng đến chuyện lật ghế Thiệu Quang Kiệt, khoảng cách này quả thật có chút lớn, nhưng nếu kết hợp lại hai chuyện này thì chuyện xây trường đua dường như có thêm không ít phần thắng.

     “Tôi chỉ nghĩ kế, còn làm thế nào vẫn là do anh.”

     “Đã biết, bảo bối. Để chồng tính lại.”

     Lâm Dục Thư nâng chén trà lên uống một ngụm, nghĩ thầm lão già Đức này lúc nào mới đỡ làm cho người ta mắc ói đây?

     ——————–

     Tác giả: làm rõ một quan hệ giữa các nhân vật cho mọi người:

     Thiệu Chấn Bang (Đại cổ đông khống chế tuyệt đối cổ phần)

     Con trưởng, cháu trưởng: Thiệu Chấn Đông (chủ tịch), Thiệu Quang Kiệt (CEO tập đoàn)

     Con thứ: Thiệu Chấn Húc (Phó chủ tịch), là bố của Vũ Tu và 2 đứa con gái

     Con út: Thiệu Văn Thiến, mẹ của Tống Khải Minh

     Cổ đông có quyền lực cao hơn hội đồng quản trị, cổ đông sẽ có thể bầu và bãi miễn các ghế trong hội đồng quản trị. Hội đồng quản trị có thể bầu và bãi miễn CEO.

Xem mục lục

Đù, đang đọc Máy may chi luyến của Tĩnh Thủy Biên ưng cái bụng định edit thì bị tác giả drop giữa chừng, đang uất hận thì lại thấy trên mạng lại có bản edit hoàn của một quyển tên là Bao dưỡng rồi và nội dung y như Máy may chi luyến. Ôi thế là xong, giờ t lại không biết nên đọc gì edit gì tiếp đây.

Xem mục lục

     Không thấy Tống Khải Minh nhắn meme nữa, cũng không biết có phải hắn đã nhìn thấy bài báo scandal kia không, có thể hắn đã hiểu ra vì sao y nổi giận.

     Nhưng hắn cũng không nhắn thêm cái gì khác. Lâm Dục Thư cứ một hồi lại nhìn điện thoại, trong lòng càng lúc càng khó hiểu …

Tống Khải Minh sao có thể không tới dỗ dành y?

     Không đúng.

     Sau mấy lần cầm điện thoại lên lại đặt xuống, Lâm Dục Thư đột nhiên cảm thấy không ổn, sao y có thể muốn Tống Khải Minh tới dỗ như vậy chứ?

     Đang làm việc mà lại nghĩ như vậy là không ổn rồi.

     Y để điện thoại xuống, muốn tập trung vào công việc, nhưng đúng lúc này, bên cửa phòng làm việc xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

     “Sếp Lâm.” Tống Khải Minh gõ cửa, làm bộ giải quyết việc công, “Cậu bây giờ có rảnh không? Tìm cậu có chút việc.”

     Ngồi bên ngoài mọi người đều duỗi cổ ra hóng.

     Vừa mới bị tung scandal đã đến tìm Lâm Dục Thư, thế này thì rõ là có vấn đề.

     Lâm Dục Thư nhàn nhạt thu lại tầm mắt, cúi đầu nhìn hồ sơ: “Hiện tại bận, sếp Tống để chiều lại tới đi.”

     “Việc này gấp.” Tống Khải Minh đi vào, đóng cửa lại, lại kéo kín cửa chớp.

     “Tôi chưa nhắc anh đừng tới phòng làm việc của tôi sao?” Lâm Dục Thư dỡ xuống mặt nạ xã giao, bất mãn nhíu mày, “Cứ thế này Thiệu Quang Kiệt sẽ lại tìm tôi gây phiền phức.”

     Không tiện nổi cơn điên.

     Được rồi, chuyện này cũng xác thực trách không được hắn.

     “Thôi, mau đi về đi.” Lâm Dục Thư nói, “Kẻo bên ngoài lại đồn linh tinh.”

     “Không vội.” Tống Khải Minh dựa vào, “Còn một chuyện nữa.”

     “Cái gì?” Lâm Dục Thư nghĩ có thể lại bị hắn tập kích bất ngờ bằng mấy lời buồn nôn, đã chuẩn bị tốt tâm lý, nào ngờ lần này Tống Khải Minh mở miệng lại nói chính sự.

     “Chiều nay anh hẹn Thiệu Chấn Húc nói chuyện. Em muốn cùng đi không?”

     “… Cùng đi?” Lâm Dục Thư hơi nhíu mày, “Anh muốn tôi ra mặt chọn phe sao?”

     Cho tới bây giờ, ngoài mặt Lâm Dục Thư vẫn đang đứng về phe Thiệu Quang Kiệt.

     Thiệu Quang Kiệt mới là người được Thiệu Chấn Bang nâng đỡ, y không muốn làm thiêu thân lao đầu vào lửa. Hơn nữa nội bộ nhà này yên bình thì cổ phiếu trong tay y mới không bị giảm giá trị. Hết thảy đều là từ lợi ích mà ra. Y cũng không định hành xử theo cảm tính.

     Trong lòng đã có chủ ý, chỉ là suy xét đến quan hệ giữa mình và Tống Khải Minh nên y không trực tiếp từ chối: “Tôi đi, thì có giúp được gì cho anh không?”

     “Không.” Tống Khải Minh trả lời cũng chẳng cần suy nghĩ.

     “Đã không thì, ” Lâm Dục Thư thuận theo, “Vậy tôi đi làm gì?”

     “Phía Nam An sẽ không từ bỏ, chỉ có thể ra tay từ nội bộ Vĩnh Tinh, nhưng Thiệu Chấn Húc biết đấu không lại hội đồng quản trị nên đã gần như buông xuôi rồi. Anh cũng không có lập trường kêu ông ta đấu tranh bảo vệ mảnh đất kia, trừ phi —— “

     Lâm Dục Thư nghe đến đó, chậm rãi thở ra một hơi, nói tiếp: “Trừ phi anh đứng ra, cùng ông ta về chung một phe.”

     Chuyện này không giống chuyện ly hôn, Tống Khải Minh không thể chỉ làm người đứng xem, tùy tiện hóng hóng là được.

     Nếu hắn còn trốn phía sau, kích động Thiệu Chấn Húc đoạt lại mảnh đất kia, ông ta chắc chắn sẽ hoài nghi động cơ của hắn, rồi sẽ đoán ra hắn cũng đang để ý mảnh đất kia. Bởi vậy, tốt nhất vẫn là ra mặt liên thủ với ông ta.

     “Anh,” Lâm Dục Thư đau đầu nói, “Anh không thể an phận một chút sao?”

     Lâm Dục Thư không phải chưa từng dự đoán rằng, chờ S-power chân cứng, Tống Khải Minh chắc chắn sẽ xung đột với Thiệu Quang Kiệt, thậm chí là với Thiệu Chấn Đống. Nhưng y cho rằng đó là chuyện ít nhất cũng phải vài ba năm nữa mới phải lo. Ai ngờ Tống Khải Minh ngồi chưa nóng ghế đã lại muốn kiếm chuyện.

     “Chẳng lẽ muốn anh trơ mắt nhìn mảnh đất kia bị Nam An nẫng mất sao?” Tống Khải Minh nhíu mày, “Nếu là người khác thì thôi đi, đây lại còn là đối tượng thầm mến trước kia của em, anh làm sao khoanh tay đứng nhìn được?”

     Lâm Dục Thư: “…”

     Người này rốt cục là cuồng công việc hay yêu đương não tàn vậy?

     “Cho nên kêu tôi đi cùng,” Lâm Dục Thư ngửa lưng ra ghế, chọc thủng ý đồ của hắn, “Là để nhắc nhở tôi chính thức hướng về một phe sao?”

     Để Thiệu Chấn Đông phát hiện Tống Khải Minh đứng về phe Thiệu Chấn Húc thì chuyện này liền không còn đường lui nữa. Đến lúc đó y cũng không cách nào đứng giữa, bảo trì thế cục cân bằng vi diệu như bây giờ, bởi vì Thiệu Quang Kiệt nhất định sẽ đòi y tỏ thái độ, mà y lại không thể thật sự trợ giúp Thiệu Quang Kiệt.

     “Tra nam cặn bã.” Tống Khải Minh giống như đã có chuẩn bị, lốp bốp nói, “Ngủ với anh rồi lại không chịu trách nhiệm, chỉ yêu tiền không yêu chồng, vậy mà còn nói chồng đừng chỉ truy cầu lợi ích, trong khi mình lại chỉ quan tâm lợi ích…”

Xem mục lục

Xem mục lục

Từ khi Vũ Tu bị phong sát, Lâm Dục Thư đã lâu chưa từng thấy mặt cậu ta.

     Đứng cạnh Lamborghini, chân dài trông như thể cao hơn cả trần xe.

     “Hắn tìm lão đại.” Có người nhỏ giọng nghị luận.

     Vũ Tu theo tầm nhìn của mọi người liền biết phải đến phòng pit. Lâm Dục Thư tiến lên một bước, chặn đường đi của cậu ta.

     “Cậu tìm Tống Khải Minh làm gì?” Lâm Dục Thư hỏi.

     Y thấp hơn cậu ta nửa cái đầu, nhưng nơi này là sân nhà, khí thế bên không chút nào kém hơn.

     “Anh là bạn hắn?” Vũ Tu đánh giá Lâm Dục Thư, giọng điệu thẳng thừng, “Anh đưa tôi đi tìm hắn.”

     Lâm Dục Thư không nhúc nhích: “Có chuyện gì có thể nói với tôi.”

     “Anh?” Vũ Tu nhướn mày, không kiên nhẫn, “Anh là ai?”

     Nếu Lâm Dục Thư không đoán sai, có lẽ Vũ Tu càng muốn nói là: “Anh là cái thá gì?”

     “Mặc kệ tôi là ai.” Lâm Dục Thư đủng đỉnh nói, “Dù sao tôi biết cậu là ai.”

     Những người chung quanh lập tức nghị luận: “Hắn là ai vậy?” “Sao trông quen quen nhỉ?”

     Vũ Tu nhíu mày, “Ra chỗ khác nói chuyện.”

     Thật ra Lâm Dục Thư cũng không muốn nói ở nơi đông người, về sau ngẫm lại, lúc ấy y nhảy ra cản đường sở dĩ có một phần là do ham muốn độc chiếm của mình –  y cảm thấy Vũ Tu muốn cùng bạn trai y nói chuyện thì hẳn là phải được y đồng ý mới được.

     Ham muốn độc chiếm cũng thật kỳ quái.

     Cuối cùng Lâm Dục Thư vẫn đưa cậu ta đến phòng pit.

     Tống Khải Minh đang định mở miệng thì thấy sau lưng y có người, liền dừng câu chuyện.

     “Vũ Tu tìm anh.” Lâm Dục Thư lời ít ý nhiều.

     Nói xong liền tựa vào cái bàn bên cạnh, hoàn toàn không định tránh đi.

     Vũ Tu nói: “Tôi có việc hỏi anh.”

     “Hỏi đi.” Tống Khải Minh cầm lấy bình nước, uống một ngụm.

     Nhưng Vũ Tu mãi không mở miệng, hiển nhiên là đang chờ Lâm Dục Thư tự giác rời đi.

     Tống Khải Minh thấy thế liền đi đến cạnh Lâm Dục Thư: “Nếu muốn hỏi chuyện phong sát thì đúng, tôi có tham dự; nếu muốn hỏi chuyện giới thiệu tài nguyên ở nước ngoài cho cậu —— “

     Nói đến đây, Tống Khải Minh nắm vai Lâm Dục Thư, hất cằm: “Là ý của tổng giám đốc Lâm này.”

     Lâm Dục Thư kinh ngạc nhìn hắn: Tôi giới thiệu tài nguyên cho cậu ta lúc nào?

     Nhưng y nhanh chóng hiểu ra đây là chuyện Tống Khải Minh tự mình chủ trương.

     “Chuyện này xem như là cái gì?” Vũ Tu bỏ xuống khẩu trang, so với mấy tuần trước rõ ràng đã gầy đi thấy rõ, ánh mắt giận dữ nhìn bọn họ, “Đấm một phát lại còn phải xoa một phát sao?”

     “Người đấm không phải tôi, cậu hẳn là đi hỏi bố cậu ấy.” Tống Khải Minh khoanh hai tay trước ngực, “Về phần giới thiệu tài nguyên, là do tôi không muốn hành sự quá tuyệt tình.”

     “Không cần.” Vũ Tu đi lên phía trước, túm cổ áo hắn, “Anh làm thế cho ai xem?”

     Hai người cao ngang nhau, dù Tống Khải Minh vạm vỡ hơn nhưng tay Vũ Tu nổi đầy gân xanh, trông cũng không dễ trêu chọc.

     Lâm Dục Thư đứng dậy định can ngăn, nhưng Tống Khải Minh lại đưa tay ra hiệu cho y rằng không có gì.

     “Dù sao không phải làm cho cậu xem.” Tống Khải Minh hất tay Vũ Tu ra, chỉnh lại cổ áo, nói, “Không biết cậu nghe ngóng từ đâu tới tận đây, dù sao làm những việc này cũng không muốn để cậu biết, càng không mong cậu cảm động rơi nước mắt.”

     “Tôi sẽ không.” Vũ Tu tức đến bật cười, “Nhà họ Thiệu các người ai cũng thế này, không cần hỏi ý đã cưỡng ép cuộc đời người khác.”

     Lâm Dục Thư: “…”

     Lâm Dục Thư nói với Vũ Tu, “Chuyện phong sát, tôi cũng rất xin lỗi —— “

     “Rốt cục anh là ai?” Vũ Tu trực tiếp cắt lời, “Ở đây có chuyện của anh chắc?”

     “Này.” Vừa rồi bị túm cổ áo cũng không thấy Tống Khải Minh phát cáu, lúc này lại lập tức tiến lên cảnh cáo, “Chú ý ngữ khí của cậu đấy.”

     “Không có gì.” Lâm Dục Thư không cần Tống Khải Minh thay mình ra mặt, kéo hắn lại, nói, “Mỗi một khoản phí bồi thường vi phạm hợp đồng của cậu đều là do tôi ký, nếu tôi thích thì khoản tiền rơi vào tay cậu còn thêm số lẻ đó.”

     Cao ngạo như Vũ Tu tất nhiên không thích được trợ giúp kiểu này, Lâm Dục Thư lúc đầu cũng không muốn lôi ra nói, nhưng Vũ Tu đã nói chuyện không khách khí như thế, vậy y cũng lười chiếu cố đến cảm nhận của cậu ta.

     “Ồ.” Vũ Tu mỉm cười, trong mắt lại không có ý cười, “Đều là cá mè một lứa.”

     “Hôm nay tìm đến là để hỏi tội sao?” Lâm Dục Thư một lần nữa dựa vào bàn, “Hẳn là tìm bố cậu chứ tìm đến đây làm gì?”

     “Loại rác rưởi đó có thể làm ra chuyện như vậy cũng không có gì bất ngờ.” Vũ Tu lạnh lùng nói, còn tỏ ý cảnh cáo, “Còn các người chớ xía vào chuyện của tôi. Đừng giả nhân giả nghĩa, tôi không cần.”

     Nói đoạn, cậu ta kéo khẩu trang lên rồi bỏ đi.

     Tống Khải Minh khó hiểu hỏi y: “Sao cậu ta lại tức giận như vậy?”

     Lâm Dục Thư nhíu mày: “Anh lại mó máy gì sau lưng vậy?”

     Làm hại y vô duyên vô cớ bị liên luỵ.

     “Anh quen vài người bên USUK.” Hắn vô tội nói, “Liền đề cử cậu ta với vài vị đạo diễn.”

     Y kỳ quái hỏi: “Anh sao lại đột nhiên hảo tâm như vậy? Lúc phong sát cậu ta không phải anh còn nói tổn hại người khác là không thể tránh khỏi sao.”

     “Ừ. Nhưng anh không muốn em cảm thấy anh đáng sợ.”

     Lâm Dục Thư sững sờ một lúc mới nhớ ra mình từng buột miệng nói như vậy.

     “Em nói lúc tranh đoạt lợi ích cũng đừng chỉ xem xét lợi ích.” Tống Khải Minh tiếp tục nói, “Chuyện này quả thực không công bằng với cậu ta. Anh muốn đền bù một chút, nhưng hình như biến khéo thành vụng.”

     Lâm Dục Thư không ngờ sói đuôi to cũng có lúc nghe lời như vậy.

     “Muốn đền bù cũng kín kín chút được không? Tôi mà là Vũ Tu thì thôi cũng bực.”

     Nhưng tính toán của hắn cũng không sai, Vũ Tu đã ở là ảnh đế trong nước, giờ tiến ra thị trường nước ngoài cũng là lựa chọn tốt.

     Đến lúc đó, đừng nói Phương Lan, ngay cả Thiệu Chấn Húc cũng không làm gì được cậu ta.

     “Anh chỉ là muốn giúp đỡ mà thôi.” Tống Khải Minh không hiểu gì nhún vai.

     “Cho nên mới bị nói là giả nhân giả nghĩa.” Lâm Dục Thư bất đắc dĩ thở dài, “Tống Khải Minh, anh không cần vì tôi thay đổi điều gì, cứ làm chuyện anh am hiểu là được. Quả quyết, tâm cơ, đều là ưu thế của anh, đừng vì tôi tùy tiện nói mấy câu liền thu lại, như vậy không giống anh.”

     “Vậy ——” Tống Khải Minh nghiêng đầu, hiển nhiên không nắm chắc “đáng sợ” trong mắt y là chuyện xấu hay là chuyện tốt.

     “Chuyện gì anh không am hiểu thì giao cho tôi là được.” Y nói, “Tôi mà muốn đền bù cũng sẽ không ra tay vụng về như anh.”

     “Được, tất cả nghe em hết.” Tống Khải Minh kéo y vào trong lòng, “Có điều, vừa lúc anh đang có một chuyện không am hiểu.”

     “Chuyện gì?”

     “Viết bài phát biểu ở diễn đàn kinh tế.” Tống Khải Minh tội nghiệp nhìn y, “Anh không muốn viết.”

     Vừa khen hắn giỏi tính toán, hiện tại đã giở thói tính toán.

     Lâm Dục Thư bực bội định từ chối, nhưng nghĩ đến Tống Khải Minh nghe lời như vậy, lại nhịn không được mềm lòng: “Đưa chủ đề đây.”

     Tống Khải Minh mỉm cười, đang định hôn một cái thì nghe tiếng nói từ bên ngoài đột nhiên vang lên: “Lão đại, xong chưa?”

     Lâm Dục Thư lập tức căng thẳng nhảy ra xa, làm bộ muốn phân rõ giới hạn: “Hỏi anh kìa, thay xong chưa?”

     Tống Khải Minh: “…”

     “Ok rồi, thử lái đi.”

     Thấy Thiệu Quang Khải cũng kêu mình viết hộ bài phát biểu, Lâm Dục Thư nhất thời hối hận muốn đổi ý.

     Nhưng Civic được Tống Khải Minh thăng cấp xong lái quá sung sướng, hiện tại y quả là rất khó đối mặt nói ra hai chữ “đổi ý”.

     Qua chuyện này, y xem như hiểu rõ, cái mà Tống Khải Minh am hiểu nhất không phải là tính kế người khác, mà là —— nắm thóp y.

     “Xin chào quý vị, tôi là Tống Khải Minh.”

Đã lâu không phải “làm văn”, viết được một câu y liền bí. Mở ra khung tìm kiếm, y đang định xem thông tin bài phát biểu năm ngoái để lấy linh cảm thì bên cạnh màn hình hiện ra vài tin tức sốt dẻo.

     “Vũ Tu lần nữa hiện thân, công tử dạ hội Vĩnh Tinh?”

     Lâm Dục Thư ma xui quỷ khiến ấn vào xem, tiếp theo liền thấy ảnh chụp lén Vũ Tu và Tống Khải Minh.

     Lúc đó y cũng có mặt nhưng do góc chụ mà chỉ lộ ra nửa người dưới, còn bị mờ.

     Dưới tấm ảnh viết là: Vũ Tu hư hư thực thực tìm được kim chủ mới, thân phận là con rơi của nhà họ Thiệu, gần đây có tiếng trong giới đầu tư.

     Phía dưới bình luận vô cùng quá đáng, nói là rốt cục xác định được xu hướng tình dục của Vũ Tu, bởi vì Tống Khải Minh là gay công khai. Còn có người nói Tống Khải Minh lại có bạn trai mới.

     Lâm Dục Thư hít sâu một hơi, an ủi mình không nên tức giận.

     “Hai người đó trông xứng đôi đấy nhỉ?”- các đồng nghiệp bên ngoài bắt đầu xì xầm về cái hot search này.

     Lâm Dục Thư biết chủ đề này sẽ không dễ dàng kết thúc, chỉ có thể phối hợp: “Vũ Tu gay từ khi nào vậy?”

     “Cậu không thấy hắn diễn phim đồng tính sao?” Chiêm Đình ngạc nhiên, “Nghe đâu hắn gay nhiều năm rồi, nhưng không thừa nhận thôi.”

     “Bảo sao độc thân lâu vậy. Chưa thấy dính scandal với nữ minh tinh nào bao giờ.”

     “Những cái này đều không quan trọng.” Lại một cái đồng sự chen vào, “Chủ yếu là sếp Tống rõ ràng gay. Nửa đêm gặp Vũ Tu thì rõ là có vấn đề rồi còn gì.”

     “Đừng đồn linh tinh.” Lâm Dục Thư nhàn nhạt nói, “Sếp Tống cũng là lão bản của chúng ta đó.”

     Các đồng nghiệp rất nhanh tán ra, nhưng cơn bực bội của Lâm Dục Thư thì không.

     Tống Khải Minh cùng Vũ Tu là anh em họ mà cũng không thoát được đồn đại. Hơn nữa vì sao lại gán ghép với cậu ta??? Y mới là bạn trai chính quy ok? Y cùng Tống Khải Minh cũng không phải chưa từng xuất hiện nơi công cộng, sao không thấy ai đồn y là bạn trai mới của Tống Khải Minh chứ?

     Là bởi vì y không đủ tư cách sao?

     Lâm Dục Thư càng nghĩ càng đen mặt. Y liền gửi luôn bài phát biểu mới viết dở chừng cho Tống Khải Minh.

     Lâm Dục Thư: Mở đầu viết xong rồi. Tự viết tiếp đi

     Tống Khải Minh hiển nhiên còn không biết xảy ra chuyện gì, gửi sang cái meme chấm hỏi của Ốc Ốc.

     Một giây đồng hồ về sau, khung chat lại bắn ra hai tin mới.

     Tống Khải Minh: ?

     Tống Khải Minh: Bà xã bảo bối?

Xem mục lục

>> Xem mục lục

Trong lòng tức khắc như được rót mật ngọt. Hắn vươn tay tới xoay mặt người nọ lại, cúi đầu hôn xuống. Người nọ lại càng đỏ mặt, nhưng cuối cùng cũng không cự nự, chỉ tùy ý mặc hắn hôn thật lâu.

Triền miên một hồi mới tách ra, người nọ cẩn thận kiểm tra miệng vết thương rạn nứt vì động tác kịch liệt đêm qua. Thấy không quá đáng ngại, y mới lần nữa bao lại, tiếp theo lại giơ tay thăm dò trán hắn:

“Dược tính giải hết hẳn chưa? Có chỗ nào không thoải mái hay không?”

Hôm qua để y xả thân hầu hạ như vậy, hắn nơi nào dám không thoải mái? Đâu chỉ là giải hết, rõ ràng là ăn uống no đủ toàn thân sung sướng. Nhưng lời nói trêu đùa lố lăng như vậy nào dám nói ra, hắn chỉ có thể cười khẽ lắc đầu:

“Đừng lo lắng, dược tính không gắt, đã sớm hết rồi.”

Nói tới đây, hắn lại nhịn không được nhíu mày:

“Thứ xuân dược này cũng thật tà môn. Ta và ngươi cùng ăn cùng ở, ta đã trúng mà không ngờ ngươi lại bình yên vô sự. Ta vốn bách độc bất xâm vậy mà không kháng được. Thứ này e là nhằm vào Đường Môn mà đặc chế ra. Không biết chúng ta gần nhất lại đắc tội ai, thế mà có kẻ dùng này thủ đoạn hạ lưu này để đối phó chúng ta, không thể không phòng bị.”

Người nọ nắm chặt tay hắn, suy nghĩ một lát mới cắn môi nói:

“Không cần lo lắng, dược là bên Tây Vực truyền sang đây, nơi đó kỳ trân dị thảo, người của Đường Môn cũng không miễn nhiễm là bình thường, không phải cố ý nhắm vào ai. Ta không sao, cũng là vì dược này chỉ có ngươi bị hạ, ta không bị hạ.”

Lời này nghe rất kỳ quặc, hắn không khỏi nhướng mày:

“Sao ngươi lại biết được rõ như thế?”

Quả thực cứ như là……

Người nọ cắn chặt răng, nói:

“Dược là ta hạ vào trà của ngươi.”

Suy đoán bị chứng thực, hắn nghẹn họng nhìn y trân trối, như là giữa sa mạc nhìn thấy bông tuyết vậy. Người nọ tính tình ngay thẳng, khinh thường nhất là thủ đoạn hạ dược đánh lén, đừng nói là hạ dược người khác, chỉ nhìn người khác bị hạ dược y cũng đã không thể chịu nổi. Lúc này y cư nhiên chính miệng thừa nhận mình đã làm ra hành vi đê tiện bực này, hơn nữa xuân dược lại còn là hạ trên người hắn, quả thực như là tuyết rơi mùa hè.

Khiếp sợ quá mức, hắn nhịn không được nói lắp:

“Vì, vì, vì sao?”

Người kia cắn môi giãy giụa hồi lâu mới nói như thể đằng nào cũng phải lên đoạn đầu đài:

“Ta chỉ có thể nghĩ ra được biện pháp này.”

“Hả?”

“Đường Lê Sơ, ta xưa nay rất trì độn trong chuyện tình cảm.”

“Ân.”

“Nhưng ngươi với ta vừa gặp đã thân quen, hết sức hợp ý, ta luôn luôn coi ngươi như tri kỷ mà đối đãi, ngươi nói gì ta cũng chưa từng hoài nghi chút nào. Cho nên khi đó biết được… Ta thật sự là phẫn hận cực kỳ.”

“Ân…”

“Sau đó bình tĩnh lại, ta cẩn thận cân nhắc lời ngươi nói, lại hồi tưởng những chuyện giữa chúng ta ngày xưa khi ở chung, mới phát hiện… Ngươi đối với ta, thật sự không chỉ là tình huynh đệ. Nửa năm nay ta suy nghĩ rất nhiều, lúc tái ngộ, mấy ngày đó ở chung đoàn, ta càng thêm chắc chắn tâm ý của ngươi. Ngày ấy ngươi hỏi ta xem ngươi là cái gì, ta, trong lòng ta thật sự rối loạn, lại suy nghĩ một đêm, nghĩ lại những gì đã xảy ra từ khi quen biết làm bạn tới nay… Mới, mới thông, rồi lại, lại không biết làm thế nào để cho ngươi hiểu lòng ta.”

“…”

“Ta nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra được biện pháp này. Nếu hiểu lầm giữa chúng ta là từ lần đó bị hạ xuân dược mà ra, vậy… Vậy liền lặp lại một lần, ngươi hẳn là sẽ hiểu được ý ta. Dược là hai tháng trước cùng kiếm khách Tây Vực giao thủ mới lấy được. Hắn lúc ấy đắc ý nói loại này đến Đường Môn cũng giải không được, ta nghĩ không thể lưu lại hại người, định thu hồi gửi tới cho ngươi chế ra giải dược, nhưa vẫn chưa có dịp… Vừa lúc… nên liền, liền… Liền dùng rồi.”

Người nọ hiếm thấy ấp a ấp úng thế này, gần như cứ nói được ba chữ liền muốn nuốt lại một chữ, hắn nghe thực cẩn thận nghiêm túc, cũng không dám ngắt lời, nghe xong cuối cùng lại dở khóc dở cười, nhịn không được cảm thấy người trước mắt này thực sự vụng về đến đáng yêu. Hắn duỗi tay bưng mặt y, tủm tỉm hỏi:

“Sở Phong, chẳng lẽ ngươi không nghĩ, chỉ cần đơn giản trả lời ta một câu ‘ta cũng thích ngươi’, là được rồi sao?”

Một mảng phấn hồng chậm rãi lan ra trên mặt y:

“Lời… lời như thế… sao có thể nói ra miệng chứ…”

“Hả?” Hắn ngạc nhiên nói, “Loại chuyện này ngươi còn chịu cùng ta làm, chẳng lẽ không khó bằng đơn giản nói một lời sao?”

“Không, chuyện đó khác chứ, cái kia có thể coi như ngoài ý muốn, ngươi trúng xuân dược, sẽ phát sinh chuyện này cũng là hợp tình hợp lý.”

Hắn thở dài một hơi, nhìn vào đôi mắt có chút thất thố của y:

“Một khi đã như vậy, ngươi cần gì phải không đánh đã khai?”

“Làm ra hành vi tiểu nhân bực này còn muốn trốn trốn tránh tránh không chịu thừa nhận, ta thật sự sẽ không chấp nhận được.”

Chậc, thật sự là cổ hủ, nhưng hắn thích, thì đã sao? Nâng cằm người nọ lên, kề sát lại mà hôn chụt một tiếng thật vang dội, hắn cùng y cụng trán, bắt chước như trong tiểu thuyết mua ven đường mà dịu dàng nhìn y:

“Sở Phong……”

“Ân?”

“Ta thích ngươi.”

“Ân.”

Sau một lúc lâu.

“Nói như vậy, lúc gặp lại ta, ngươi cũng không còn chán ghét ta sao?”

“Ân.”

“Vậy ngươi làm gì mà nhìn ta một cái cũng không chịu? Cũng không chịu cùng ta nói một câu! Còn trốn tránh ta lúc tắm gội thay quần áo! Lúc ngủ còn phải đề phòng ta như đề phòng cướp vậy! Ngươi có biết ta thương tâm cỡ nào không?”

“Ta…… Ngươi…… Vừa nhìn thấy ngươi, ta liền nhớ tới lúc trước giải xuân dược, chúng ta như vậy như vậy…… sao ta còn dám……”

“Nói dối! Rõ ràng lần đầu giải xuân dược xong, đoạn thời gian sau đó, chúng ta cùng ăn cùng ở cùng ngủ, ngươi đâu có gì khác thường.”

“Đó là vì ta tin tưởng ngươi! Ngươi nói làm vậy chỉ vì thay ta giải toả dược tính, nói ta đừng chú ý, ta dĩ nhiên sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng sau khi ngươi nói lời đó, lại cùng ngươi ngày đêm chung đụng, tình cảnh lần đó cứ luôn hiện lên trong đ…… A…… tay ngươi để chỗ nào thế?”

“Ngươi nếu đã thích dư vị đó, ta dĩ nhiên muốn cho ngươi thêm càng như nhiều nội dung để hồi tưởng lại nha.”

“Ân…… Dừng tay, ban ngày ban mặt, sao có thể không biết lễ nghĩa không biết xấu hổ như thế…… A!”

Giống như trong tiểu thuyết ba xu hạ lưu bán ngoài vỉa hè, lúc này bọn họ ở giữa nơi hoang vu sơn dã, trước không có thôn sau chỉ có núi, khắp nơi không một bóng người, trong sơn động chỉ có hắn và người hắn thích. Kết cục cũng giống như trong tiểu thuyết ba xu hạ lưu bán ngoài vỉa hè, sau tình tiết xuân dược cũ rích, bọn họ cùng nhau nắm tay mỉm cười, ôm nhau xem mặt trời mọc.

Sau đó?

Tất nhiên là cũng giống như trong tiểu thuyết, kết lại bằng một cảnh xuân kiều diễm vô hạn.

Cái gì? Ngươi nói kết cục thế này quá mức trừu tượng sơ sài sao, thiếu khuyết chi tiết phong phú sao? Chậc chậc, quan nhân nếu muốn xem chi tiết mời tới vỉa hè trước cửa Đường Môn, bỏ ra ba xu là có thể mua về xem chi tiết.

>> Xem mục lục

Xem mục lục

     Bị Lâm Dục Thư mãnh liệt gây sức ép, Tống Khải Minh đổi tên y trong danh bạ thành “Lâm Tiểu Thư”.

     Đây là cách người trong nhà hay gọi y, y cảm thấy nghe đã đủ thân mật rồi, nhưng nào biết hắn thừa dịp y không chú ý liền thêm vào đằng sau hai chữ “bảo bối”.

     Nếu y nhìn thấy nhất định sẽ yêu cầu đổi lại như cũ, bởi vì cái này với y mà nói quá mức buồn nôn.

     Về tên hắn trong danh bạ của y, có lẽ là còn chưa kịp quen với việc đột nhiên “mọc” ra một gã bạn trai, hoặc có lẽ là không quá am hiểu chuyện yêu đương, tóm lại sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng y dứt khoát đổi 3 chữ “Tống Khải Minh” thành 2 chữ “Sếp Tống”.

     Tống Khải Minh hơi nghiêng đầu liền phát hiện ra chút động tác nhỏ này của y. Hắn bất mãn bấm một cái vào lưng y, cau mày phàn nàn: “Anh lưu em là ‘bảo bối’, em lại lưu anh là ‘sếp Tống’? Vậy mà nghe được sao?”

     “Anh không cảm thấy, ” Lâm Dục Thư tắt màn hình điện thoại, ngửa cằm lên nhìn hắn, “Như thế càng có cảm giác tình yêu văn phòng sao?”

     Tất cả mọi người gọi hắn là “sếp Tống”, nhưng dưới gầm bàn họp, chỉ mình Lâm Dục Thư có thể dùng mũi giày tùy ý quấy rối hắn.

     Cũng giống như vậy, Lâm Dục Thư là “sếp Lâm” trong mắt tất cả mọi người, nhưng sau lưng bọn họ, sếp Lâm lại là bảo bối của sếp Tống.

     “Văn phòng?” hai mắt Tống Khải Minh đột nhiên trầm xuống, xoay người đè lên y, dùng giọng điệu giải quyết việc công mà hỏi tội, “Sếp Lâm, lúc trước tôi hỏi chuyện đổi văn phòng, cậu định khi nào mới giúp tôi cân đối?”

     Cảm nhận được chút hưng phấn của hắn, Lâm Dục Thư biết Tống Khải Minh bị mấy chữ “tình yêu văn phòng” này kích thích.

     Y cố ý làm giá, không mặn không nhạt nói: “Sếp Tống, với thân phận của anh bây giờ thì còn chưa đủ tư cách đổi văn phòng, cứ chờ đi.”

     Lời này nếu nói ở công ty, Tống Khải Minh cũng chỉ có thể nhịn, không cách nào trị được Lâm Dục Thư. Nhưng y quên mất, đây không phải công ty, là phòng ngủ nhà mình, là địa bàn đã bị Tống Khải Minh đánh dấu.

     “Không đủ tư cách sao?” Tống Khải Minh vùi đầu vào, lấp kín môi y, trong mắt tràn đầy dục vọng chinh phục, “Vậy tôi đành phải cố gắng làm thật tốt công việc này, làm đến khi nào đủ tư cách mới thôi.”

     “Không phải, ư, Tống Khải Minh!” Lâm Dục Thư muốn đẩy ngực hắn ra, nhưng nụ hôn bất ngờ lại khiến y mất đà, “Công việc quái gì đấy?!”

     “Công việc trong phòng ngủ.” Người nào đó nói như lẽ đương nhiên.

     Xem ra sau này không thể tùy tiện nhắc tới văn phòng play.

     Nếu không nơi đó thật sự sẽ nở hoa.

     Cuối tuần này trùng hợp cũng là lễ Giáng Sinh, S-power đúng hạn tổ chức họp báo ra mắt. Tại showroom cấp cao của Vĩnh Tinh, sân khấu rộng lớn thuộc về một mình Tống Khải Minh.

     Trong chiếc áo len cao cổ màu đậm bó sát và chiếc quần Tây màu tro, dưới ánh đèn flash camera chớp liên hồi không dứt, hắn ăn nói ưu nhã, cử chỉ vừa vặn, rất nhiều người qua đường dừng bước lại quan sát. Chiếc xe SP-01 đậu bên cạnh Tống Khải Minh, hấp dẫn phần lớn “hỏa lực” của cánh báo chí. SP-01 rất có ý nghĩa đối với sự phát triển của dòng xe đua trong nước. Nhiều tay đua thậm chí bay tới đây chỉ để diện kiến vị “thánh” này. Những ai không có thư mời chỉ có thể cùng người qua đường chen chúc ngoài rào chắn mà ngắm.

     Lâm Dục Thư an vị tại hàng ghế thứ nhất, cách sân khấu gần nhất.

     Bên cạnh y là Thiệu Quang Kiệt, bộ dáng đĩnh đạc đường hoàng, nhưng mới mấy ngày trước còn liên hệ truyền thông, muốn mua bài để soi mói trào phúng Tống Khải Minh là “sính ngoại”, bởi vì tổ chức ra mắt đúng ngày lễ giáng sinh.

     Lâm Dục Thư kịp thời dập tắt ý đồ chơi xấu này, lý do cũng rất chính đáng — Thiệu Chấn Bang không hi vọng nhìn thấy hai đứa cháu mâu thuẫn.

     “Từ khi thành lập đến nay, S-power chỉ dùng xe Vĩnh Tinh để thi đấu các giải đua. Ý nghĩ của tôi rất đơn giản, muốn để càng nhiều người nhìn thấy Vĩnh Tinh, hiểu rõ Vĩnh Tinh…”

     Trên sân khấu, Tống Khải Minh diễn thuyết cực kì lưu loát. Kết quả là vẫn là tự hắn viết bản thảo, Lâm Dục Thư chỉ đơn giản sửa chữa vài từ.

     Sự thật chứng minh tiếng Trung của lão già Đức này cũng không tệ lậu như y nghĩ. Xem phản ứng của mọi người ở đây, “tiểu luận” của hắn viết còn khá ổn.

     Tống Khải Minh cho nổ máy SP-01, lại gây nên một trận xôn xao và những tiếng flash chớp liên tục.

     “SP-01 phát huy sức mạnh mô hình xe nổi tiếng của Vĩnh Tinh, đồng thời đặc chế thích hợp để tạo ra siêu tốc độ…”

     Trên màn hình là cảnh Tống Khải Minh và team của hắn tăng ca làm việc để thiết kế khái niệm của chiếc SP-01. Cái này được lấy linh cảm từ Lâm Dục Thư, trong lúc y bị hắn tiến vào từ phía sau. Tống Khải Minh lúc đó đột nhiên ôm y đi vào thư phòng, nói là có ý tưởng mới…

     Lúc này, một số phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi, cắt ngang dòng hồi ức không đúng lúc của y: “Anh chỉ dùng xe của Vĩnh Tinh để độ và tham gia các giải đấu, có phải là để chứng minh xe Vĩnh Tinh rơi vào tay anh còn mạnh hơn dòng nguyên bản không?”

     Câu hỏi thế này chọc thẳng vào mối quan hệ đối nghịch giữa Tống Khải Minh và Thiệu Quang Kiệt. Lâm Dục Thư nhìn lướt qua Thiệu Quang Kiệt bên cạnh, vẻ mặt hắn vẫn kiểm soát rất tốt, không hổ là người thừa kế nhà họ Thiệu, từ nhỏ đã lớn lên trong ánh đèn flash.

     “Tôi lựa chọn Vĩnh Tinh, là bởi vì ô tô Vĩnh Tinh có không gian rất lớn để cải tiến.” Tống Khải Minh ung dung đáp, “Nếu như bản chất chưa tốt, cho dù độ thế nào cũng không nên hồn. Ô tô Vĩnh Tinh chất lượng đảm bảo, mọi người đều rõ như ban ngày, ngoài ra, bản thân tôi là người nhà họ Thiệu, dùng ô tô Vĩnh Tinh đi thi đấu thì có vấn đề gì?”

     Khi Tống Khải Minh nói mình là người nhà họ Thiệu, Lâm Dục Thư lại liếc sang bên cạnh, thấy khóe miệng Thiệu Quang Kiệt lần này có chút giật giật, chắc hẳn trong lòng ít nhiều vẫn có chút chấn động.

     Sau câu hỏi chọc ngoáy này, những câu hỏi khác cũng được Tống Khải Minh nhẹ nhàng đối phó. Buổi ra mắt kết thúc trong tiếng vỗ tay náo nhiệt. Tống Khải Minh bước xuống bục, ánh mắt như có như không nhìn lướt qua chỗ Lâm Dục Thư ngồi, vẻ mặt như đang nói: mission completed!

     Civic cùng GTR lần lượt rời khỏi bãi đỗ xe, rời khỏi đô thị phồn hoa, cuối cùng đi đến trường đua Long Mã ở ngoại thành.

     —— chờ hơn một tháng, linh kiện của Civic rốt cục vận đã được vận chuyển tới Châu Cảng. Đêm giáng sinh, đường đua náo nhiệt khác thường, không ít tay chơi mang theo bạn gái tới, khiến trường đua rộ lên khí thế tiệc tùng.

     Khi Civic và GTR xuất hiện lúc, tất cả mọi người đều đồng loạt dõi theo, tiếng tán gẫu im bặt. Lâm Dục Thư cùng người quen bắt chuyện mấy câu rồi lái Civic tiến vào phòng Pit. Lư Tử Bác sớm đã chờ ở đó, vừa giúp Tống Khải Minh unbox hộp linh bộ, vừa nói: “Lão đại, anh cũng giúp tôi nhìn qua con AMG của tôi nhé? Sao tôi cảm giác mã lực lớn hơn mà không trâu bò bằng của anh thế?”

     Lâm Dục Thư muốn nói, mã lực cũng không quyết định tất cả, nhưng có Tống Khải Minh ở đây, y dĩ nhiên sẽ không múa rìu qua mắt thợ. Nào ngờ Tống Khải Minh lười nói chuyện, chỉ chuyên tâm loay hoay với linh kiện, hững hờ nói: “Ừm, để hôm nào.”

     Nhìn thấy thái độ này của Tống Khải Minh, Lâm Dục Thư bỗng nhiên ý thức được, giữa hai người dường như đã có rất nhiều “dấu hiệu” từ rất lâu về trước. Ví dụ như y không thể chịu nổi sự đụng chạm của Thiệu Quang Kiệt, nhưng khi ở cạnh Tống Khải Minh thường xuyên ôm eo y, y lại cảm thấy không có gì. Ví dụ như, Tống Khải Minh bận rộn như vậy lại không quên giúp y cải tiến Civic, nhưng đối với thỉnh cầu của Lư Tử Bác lại không để bụng.

     Có lẽ đã từ rất lâu trước đó, bọn họ vẫn dựa vào nhau, mà tới giờ Lâm Dục Thư mới phát hiện.

     “Nói rồi đó nha lão đại.” Lư Tử Bác nói, “Bên kia tôi còn có chút việc, tôi qua đó trước đây, lát nữa lại tới tìm hai người.”

     Lư Tử Bác đi khỏi, trong phòng pit chỉ còn lại Lâm Dục Thư và Tống Khải Minh. Tiếc là, từ khi bước vào mùa đông, thời tiết không còn cho phép Tống Khải Minh mặc đồ trắng nữa, Lâm Dục Thư liền không thể tiếp tục thưởng thức hình ảnh độ xe hết sức hương diễm của hắn như lần trước.

     “Bảo bối, mang cờ lê sang đây cho anh.” Tống Khải Minh vẫy y.

     Lâm Dục Thư vội nhìn một chút bên ngoài phòng, thấy không có ai chú ý tới bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm. Y cau mày đưa cờ lê tới: “Ở ngoài anh có thể chú ý chút không hả?”

     “Làm sao?” Tống Khải Minh cười nhìn y, “Em còn e sợ sao?”

     Nếu có thể, Lâm Dục Thư ước gì toàn thế giới đều biết mình và Tống Khải Minh đã ở bên nhau. Nhưng chẳng phải là điều kiện không cho phép sao?

     “Tập trung làm chuyện của anh đi.” Y dựa vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh, nhìn chằm chằm từng thao tác của hắn như một giám sát viên.

     “Anh khổ cực như vậy,” Tống Khải Minh thành thạo tháo động cơ, dùng găng tay lau mồ hôi trên trán, “Không được ban thưởng gì sao?”

     Nghĩ Tống Khải Minh lại muốn chơi trò mới, mặt Lâm Dục Thư hơi nóng lên: “Anh muốn ban thưởng cái gì?”

     “Giúp anh viết bản thảo phát biểu hội nghị.”

     Lâm Dục Thư chưa kịp phản ứng: “Hả?”

     “Đến Tết Nguyên đán không phải có diễn đàn kinh tế Châu Á sao?” Tống Khải Minh tiếp tục loay hoay với động cơ, “Hôm nay anh nhận được thiệp mời, kêu anh lên đọc diễn văn.”

     “Anh cũng muốn đi?” Lâm Dục Thư lập tức cảm thấy bên ban tổ chức thật sự là đam mê drama, “Thiệu Quang Kiệt cũng đi.”

     “Anh biết. Thế nên mới đồng ý.”

     “Ai đáp ứng người đó viết.” Lâm Dục Thư khoanh hai tay trước ngực, bộ dáng xem như chuyện không liên quan đến mình, “Tôi lười viết hộ.”

     Tống Khải Minh lập tức dừng lại thao tác, ủ rũ chùng hai vai xuống, ra vẻ đáng thương nhìn y: “Vợ…”

     “Đừng gọi bậy.” Lâm Dục Thư nhíu mày, sợ hắn lại vớ vẩn, liền dứt khoát đi ra ngoài phòng, “Tôi ra trò chuyện với bọn họ một lát, anh cứ từ từ làm đi.”

     Ngoài đường đua vô cùng náo nhiệt. Vừa ra ngoài Lâm Dục Thư đã chú ý tới, có người lái đến một chiếc Porsche 918, thu hút không ít ánh mắt và bình luận.

     Y cũng nhìn mà thèm. Đúng lúc này, nơi lối vào đột nhiên vang lên tiếng nổ máy, một chiếc Lamborghini Huracan trắng đi vào. Lamborghini là xe tốc độ, dòng nào cũng không cao quá một mét hai. Nhưng cửa xe vừa mở ra, bước xuống lại là một đôi chân dài không tương xứng với chiều cao khiêm tốn của cái xe.

     Người nọ mặc áo đen quần đen, đầu đội mũ lưỡi trai đen, khẩu trang che hơn nửa khuôn mặt đàn ông. Có lẽ khí chất quá mức không tầm thường, tất cả mọi người đều đồng thời im lặng, tò mò nhìn sang.

     Người nọ nhìn chung quanh một chút, lại tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt Lâm Dục Thư.

     “Tống Khải Minh đâu?” Cậu ta hỏi, “Tôi nghe nói hắn ở đây.”

     Mặc dù khẩu trang che mặt, Lâm Dục Thư vẫn tức thì nhận ra, đây chính là Vũ Tu.

Xem mục lục

>> Xem mục lục

Ngày hôm sau tỉnh lại, người nọ đã quần áo chỉnh tề ngồi ở một bên nhìn hắn, lại khôi phục dáng vẻ thanh lãnh như nước. Hắn nhớ tới lần trước y cũng nghiêm túc im lặng như thế này, mở miệng liền nói:

“Ta biết Đường huynh làm như vậy chỉ là để giúp ta giải trừ dược hiệu, chuyện này xin Đường huynh đừng quá để ý. Thủ đoạn vô sỉ của tên tiểu nhân kia thật sự khó đề phòng. Kẻ đáng xấu hổ chính là hắn ta mà thôi.”

Trong lòng tức thì căng thẳng, hắn vội vàng nắm lấy tay y, tranh mở miệng trước:

“Lần này chính ngươi đã nói sẽ không hối hận, ta không hề ép buộc ngươi, cũng không giở thủ đoạn đê tiện gì, ngươi không thể không chịu trách nhiệm!”

Hắn luống cuống vội vã như thể kẻ gặm sạch sẽ người ta không phải hắn, mà chính hắn như là hoàng hoa khuê nữ bị kẻ ác ép buộc khi dễ, xong chuyện lại sợ đối phương không chịu trách nhiệm vậy. Thật ra người nọ cũng không tự mình nói sẽ không hối hận, chỉ là khi hắn nói “Sau này đừng hối hận”, người nọ cũng chỉ ậm ừ ái muội đáp lại. Lúc đó tinh trùng thượng não, ý thức mơ màng, sao có thể tính sổ rõ ràng, chính hắn cũng chột dạ, lời nói ra nghe có chút chặt chẽ, nhưng giọng điệu rõ ràng lại không đủ cứng cỏi.

Người nọ sửng sốt, xem chừng không ngờ hắn sẽ phản ứng như vậy. Y thoáng có chút buồn cười, nhưng cũng nhanh chóng thu lại ý cười, hơi quay mặt đi. Y chậm rãi nói:

“Ta đã nói còn cách khác để giải dược, ngươi lại vẫn nguyện ý cùng ta như vậy. Ngươi có biết không, nếu chỉ là huynh đệ chi giao bình thường, hẳn sẽ không vì đối phương mà làm được tới mức này?”

Ráng hồng liền lan tới tận cổ người nọ. Y yên lặng một hồi mới chậm rãi nói:

“Là ta trì độn, gần đây mới ngẫm lại cẩn thận, nếu chỉ là bằng hữu huynh đệ mà nói, quả thực không thể vì đối phương làm tới mức này.”

Nói vậy có nghĩa là…… Hắn siết chặt cổ tay y, không thể tin nổi mà nhìn y đỏ bừng từ cái trán đến cổ. Hắn gian nan mở miệng:

Đường Lê Sơ hắn có thần kinh trơ tới mấy, cũng chịu không nổi bị đả kích lặp đi lặp lại nhiều lần. Lúc này, hắn hy vọng có thể nghe được đáp án mà mình muốn.

Người nọ quả nhiên giật giật tay, lại bất đắc dĩ bị hắn nắm thật chặt. Sự im lặng phảng phất như dài cả một đời. Người nọ cuối cùng cũng không quay mặt lại, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói nhỏ:

“Ân.”

>> Xem mục lục