Hi các cô,

Chắc ai cũng đã từng có lần mua 1 món đồ xinh đẹp về rồi lại thất vọng nhận ra rằng vẫn món đồ đó mà mình mặc lên trông lại không được đẹp bằng trên ảnh người mẫu chụp phải không?

Đây là hệ quả của việc các hãng thời trang chụp ảnh lookbook có lồng ghép các yếu tố bên ngoài như phong cách, thần thái, nét đẹp của người mẫu vào trong ảnh chụp, thay vì chỉ tập trung vào bản thân sản phẩm, và nhờ đó họ “lèo lái” cảm nhận của khách hàng về sản phẩm.

Ví dụ, một người mẫu tây tây, khuôn mặt thiên thần, dáng người ma quỷ, lại phối đồ sành điệu theo concept của stylist chuyên nghiệp, thì dù có choàng cái nơm hay đội cái mũ rơm lên người họ trông cũng đẹp phải không, nhưng “người thường” chúng ta không đâu phải ai cũng được như vậy?

Ví dụ như chiếc áo này, nếu người bình thường mặc lên trông sẽ như quấn rèm quanh người vậy, luộm thuộm sến súa. Nhưng nhờ có thần thái của người mẫu mà lên ảnh trông vẫn rất “lừa tình”.

Về bản chất, người tiêu dùng không chỉ mua sản phẩm mà còn mua một cảm xúc, một ấn tượng nào đó. Ví dụ khi chọn một chiếc túi xách, nếu bức ảnh lookbook khiến cô cảm thấy trông thật sang, thật phóng khoáng, thật độc lạ,… thì những cảm xúc đó sẽ là cái thúc đẩy cô ấn nút “thanh toán”/”lưu vào wishlist” nhanh hơn là một bức ảnh chỉ có cái túi đó trên nền trắng.

Ít có người tiêu dùng nào đủ lý tính để chỉ nhìn vào sản phẩm và ra quyết định. Nếu trong bức ảnh đó người mẫu trông thật sang, thật “nghệ”, …, chúng ta thường sẽ mặc định gán những điểm cộng đó cho bản thân sản phẩm. Đây là lý do vì sao những quyết định mua hàng online thường dẫn đến sự thất vọng thường xuyên hơn so với những quyết định mua hàng tại showroom, nơi khách hàng có thể tập trung vào sản phẩm.

Vì vậy, các người mẫu chuyên nghiệp thường không cười khi catwalk (để tránh làm người xem chú ý tới vẻ đẹp của họ thay vì chú ý tới sản phẩm), và những trang web bán hàng chuyên nghiệp thường phải show ít nhất 1 ảnh sản phẩm trên nền trắng, thay vì đăng toàn ảnh lookbook, ví dụ như trên amazon.

Tuy vậy, cũng không thể hoàn toàn kỳ vọng các lookbook phải xóa bỏ hết dấu ấn cá nhân của người mẫu được. Ví dụ, nếu cắt luôn phần mặt của người mẫu ra khỏi ảnh như thế này thì trông quá vụng về, thô thiển…

Hoặc nếu bắt người mẫu phải phối đồ một cách “bình thường” trong lookbook để cho sát với kiểu ăn mặc tùy ý hàng ngày của phần đông người dùng phổ thông để tránh “làm màu” quá đà cho sản phẩm, thì cũng thành ra bất công cho sản phẩm đó, vì thiếu gì những người dùng ăn mặc có gu, có thể nâng tầm cho sản phẩm đó.

Vậy để vừa không dìm sản phẩm trong mắt người dùng, nhưng cũng không có tác dụng đánh lừa cảm nhận của người dùng, có một phương án chụp ảnh lookbook mà t đề xuất ở đây: chọn những dáng chụp không lộ mặt người mẫu và tránh khoe body người mẫu.

  1. Chụp sản phẩm từ phía lưng người mẫu:

Góc chụp này vừa khoe trọn vẹn sản phẩm, vừa hạn chế sự chú ý vào khuôn mặt, thần thái, hay cách ăn vận chỉn chu của người mẫu. Ở góc chụp này, ngoài sản phẩm ra thì 2 yếu tố duy nhất có thể tác động mốt chút tới cảm nhận người xem là kiểu tóc và tư thế đứng/ nằm/ ngồi.

2. Chụp từ góc nghiêng trong trạng thái người mẫu quay mặt đi/ che mặt:

Tương tự như kiểu số 1, kiểu 2 này cũng ít tập trung vào những lợi thế vốn có của người mẫu. Nếu người mẫu không muốn quay mặt đi (như trong 6 ảnh đầu tiên), thì có thể đeo một chiếc kính râm lớn che bớt mặt hoặc dùng tay/ một quyển sách/tờ báo/cái ô/bó hoa che mặt.

Tất nhiên, ở góc chụp nghiêng thì gu phối đồ của người mẫu cũng sẽ có ảnh hưởng tới cảm nhận người xem, tuy nhiên không nhiều như khi chụp chính diện.

Ngay cả khi chụp khuyên tai, vòng cổ, người mẫu cũng có thể giấu mặt một cách khéo léo, tinh tế ở góc nghiêng.

3. Chụp chính diện giấu mặt:

Nếu thật sự tự tin rằng bản thân sản phẩm đã đủ ấn tượng, người mẫu có thể dùng chính sản phẩm đó để che mặt, biến sản phẩm thành nhân vật chính trong bức hình. Ở ảnh cuối, nếu muốn thì cô người mẫu hoàn toàn có thể dùng đầu gối che mặt.

Hoặc chỉ cần người mẫu ngửa cổ thế này là đã không lộ mặt.

Nếu ít tự tin hơn một chút, có thể che mặt bằng tay áo/ mũ/đắp mặt nạ/camera… hoặc bất kỳ đạo cụ nào, hoặc là nằm ngoảnh mặt đi. Như vậy cách phối đồ có gu/ body người mẫu vẫn có thể ảnh hưởng tới cảm nhận của người dùng về sản phẩm, nhưng ở mức độ hạn chế.

Nếu ít tự tin hơn nữa, thì người mẫu có thể che mặt bằng một tấm gương hiệu ứng họa tiết hay một tấm vải mỏng. Bằng cách này người dùng vẫn chú ý phần lớn vào sản phẩm, nhưng vẻ đẹp và thần thái của người mẫu cũng không hoàn toàn giấu được hết. Tuy nhiên, censor bớt như vậy cũng đã đủ để chúng ta nhìn vào sản phẩm trước và nhận định được rằng bản thân chiếc túi hay chiếc nhẫn trong ảnh có thực sự đặc biệt hay không.

4. Chỉ chụp một phần cơ thể không liên quan tới mặt/ eo của người mẫu:

Đâu phải sản phẩm nào cũng cần phải chụp chung với mặt/eo/ngực của người mẫu phải không? 3 điểm lừa tình này mà được loại bỏ thì người dùng có thể chỉ cần chú ý tới sản phẩm, đánh giá sẽ khách quan hơn nhiều, và có không gian để tưởng tượng xem sản phẩm này mình sẽ phối đồ ra sao.

Ví dụ, cái túi Valentino này rõ ràng là màu khá dừ và phần logo bằng nhựa trông hơi taobao; cái túi cói nắp xanh phối màu không ổn và form hơi thô thiển, lại không đựng được gì mấy ngoài điện thoại; cái túi quai tròn thì form hơi èo uột so với chi tiết trang trí của nó, còn cái túi Chanel hồng ở cuối thì sẽ trông khá sến nếu không được diện chung với bộ quần áo cùng tone.

Trang sức có thể ứng dụng được kiểu chụp này một cách rộng rãi nhất.

Tuy nhiên, đối với chụp quần thì khó tránh được có những bức ảnh vẫn phải khoe eo người mẫu.

5. Chụp từ góc dưới lên:

Đây là góc chụp rất tinh tế để tập trung vào phần dưới của các sản phẩm, hoặc các sản phẩm bên dưới như giày, túi, quần, thắt lưng,… mà không cần phải cắt mặt người mẫu đi một cách thô thiển.

6. Chụp từ trên xuống

Góc chụp này thường không lộ mặt người mẫu, nhưng lại khoe được nhiều sản phẩm một cách rõ nét.

>> Xem mục lục

     Thoáng cái đã tới Tết.

     Ngoài phủ pháo nổ tưng bừng, ánh lửa chập chờn, trong phủ lại tĩnh mịch thưa vắng. Ngày tết, đám nha hoàn và hậu vệ đều được nghỉ, dù sao cũng chẳng có mấy người cần được hầu hạ.

     Sở Đàm một mình ngồi trong phòng, chẳng hề để ý tới huyên náo ngoài kia. Y ngẩn người nhìn thứ đồ vật sặc sỡ duy nhất trong phòng – bức tranh tết đã mua ngày đó ở chợ phiên y dạo cùng Tương Hạ.

     Cửa gỗ gõ vang, Tương Hạ bưng bát sủi cảo đẩy cửa vào.

     “Vương gia, vẻ mặt gì thế này?” Tương Hạ gắp một miếng sủi cảo trông lành lặn nhất, thổi thổi rồi đưa đến bên miệng Sở Đàm, “Cuối năm, ăn sủi cảo cho có không khí nào.”

     “…”

     “Thật ra thuộc hạ làm sáu mươi sáu cái, sau đó, nhưng đằng nào cũng chỉ có một bát nên đổ hết vào chung một nồi, cuối cùng thành ra thế này… ta cứu vớt được mấy miếng sống sót, cho ngài cả đấy.”

     Sở Đàm nhịn không được mím môi cười, há mồm cắn một miếng.

     Bề ngoài chẳng ra sao cả, nhưng hương vị không tính khó ăn.

     Tương Hạ liên tiếp đút cho Sở Đàm mấy cái, y khoát tay : “No rồi.”

     “Ngài không vui vẻ.” Tương Hạ đặt chén đũa sang một bên, nghiêng đầu nhìn y: “Vậy để ta cho ngài xem trò này nhé, sở trường của ta đấy.”

     “…” Sở Đàm hừ cười, “Ngươi thật phiền.”

     “Đến đây nào vương gia.” Tương Hạ từ trong ngực móc ra một xấp giấy, lắc lắc trước mắt y, “Cái này ta nghiên cứu mấy ngày trời.”

     Sở Đàm thực sự quá rảnh, cũng có chút hiếu kì, liền khoác thêm áo lông theo hắn ra ngoài.

     Tương Hạ tung ra xấp giấy trong tay, thổi phù. Thoắt cái đã nên hình chiếc đèn lồng. Tương Hạ châm lửa, đèn lồng từ từ bay lên.

     Sườn mặt Sở Đàm phủ lên ánh sáng ấm áp nhu hòa. Y nhìn thứ này, đưa tay sờ sờ, vô tình chạm vào tay Tương Hạ.

     “Món đồ chơi này gọi là đèn Khổng Minh. Vì sao gọi là đèn Khổng Minh? Thuộc hạ suy nghĩ mấy ngày mới ngộ ra, có lẽ người phát minh ra thứ này tên là Khổng Minh, sau đó có một vị đại sư này, hắn… Thuộc hạ bịa không nổi nữa, vương gia.”

     Tương Hạ ném cho Sở Đàm một cây bút lông, nói, “Thứ này rất linh, ngài viết điều ước lên bên đó đi, thuộc hạ viết bên này. Chúng ta không thể nhìn trộm của nhau đâu đấy. Mau viết đi kẻo lát nữa cháy hết mất.”

     Sở Đàm cảm thấy mới lạ, cầm bút viết hai chữ lên mặt giấy mỏng.

     Tương Hạ.

     Nếu đã là điều ước, tham lam một chút chắc cũng không sao…

     “Ngài viết cái gì đó?” Tương Hạ đảo mắt muốn ghé lại gần nhìn.

     “Không liên quan gì tới ngươi.” Sở Sở ĐàmĐàm đẩy mặt hắn ra xa.

     Hai người từ từ thả tay ra. Đèn lồng chậm rãi bay lên giữa khoảng trời của Vương phủ. Sở Đàm nhón chân lên cũng không thấy rõ, bên này đèn viết chữ Tương Hạ, bên kia viết chữ Sở Đàm.

     Khuôn mặt lạnh nhạt của y trở nên nhu hòa không ít, quay người muốn về. Tương Hạ vô thức đứng sau lưng nhìn theo, bỗng nhiên xốc nách y, nhấc bổng lên.

     Dưới ánh trăng và ánh lửa dập dìu bên ngoài, trên mặt Sở Đàm như phủ một tầng hào quang ấm áp.

     Y sinh ra vốn đã đẹp, lại muốn gì được nấy, có vinh hoa có địa vị, còn có cả sự cô độc.

     “Tiểu chủ tử lại thêm một tuổi.” Tương Hạ nghiêng đầu nhếch miệng, nhìn vào đôi mắt trong trẻo của y.

     Sở Đàm giật giật khóe miệng, muốn cười, cuối cùng lại chỉ mím môi, nhào vào lòng Tương Hạ, ôm cổ hắn mà khóc.

>> Xem mục lục

Hà Nội có thật nhiều góc để la cà dành cho những người thích sống chậm, hoặc… lười.

Có lẽ đây là những thứ làm cho t nhớ nhất mỗi khi rời Hà Nội để tới HCM, nơi hoa lệ hơn, tấp nập hơn và xô bồ hơn.

Kiểu như ở Hà Nội, t có thể lang thang la cà một mình mà không thấy trống trải, lạc lõng, vô định. Nhưng ở HCM thì t luôn thường trực cái cảm giác đó, dù là lúc lang thang một mình hay là lúc đi nhậu cùng đám đồng nghiệp.

Đêm hè yên tĩnh trà đá hóng gió ở hồ Giảng Võ. Chỗ này ít muỗi, mà ánh sáng vi diệu, vi diệu!
Cafe đêm hồ Tây
Ngắm những cây cổ thụ sà xuống hồ Gươm
Nhất là lúc hoàng hôn
Hoặc khi phố đi bộ lên đèn
Tháp Rùa càng nhìn gần càng huyền ảo lộng lẫy
Ngồi bệt trước cửa Nhà hát Lớn, cùng người thương ngắm ánh đèn đường dìu dịu
Và kinh ngạc khi thấy bầu không khí chuyển biến như thế nào mỗi khi dòng người hâm mộ đổ ra đường chiêng trống ăn mừng thắng lợi của đội tuyển bóng đá VN
Tắm nắng sớm hồ Tây
Túm nhau dậy sớm đi chụp hồ sen
Uống Teasana cam quế ở cafe Nhà 41 vào những ngày gió rét. Không có trà cam quế nào ở quán nào đỉnh bằng!
Lại là tắm nắng :)) nhưng mà là nắng thu của những ngày gần Giáng Sinh hanh hanh lạnh lạnh
Đi chùa ngắm tượng Phật và những mái đình cổ kính
Thưởng thức những bức điêu khắc trước cổng đền Ngọc Sơn
Ngắm ánh đèn của cầu Thê Húc. N
Lang thang những tiệm tranh ở khu phố cổ, tìm một bức hoạ về ánh sáng diệu kỳ
Hay mò mẫm những cảm xúc lạ của cuộc sống đời thường qua tranh vẽ…
Trong những buổi triển lãm ở VCCA,…
Hay ở Viện Pháp, nơi c có thể chưa tìm thấy nửa kia của mình nhưng lại tìm thấy một hoạ sĩ có góc nhìn và nét vẽ thú vị
Ngồi xem cá đớp nước bên hồ Đền Lừ
Ngồi bệt ngắm dòng xe cộ và những chậu cây treo trước cửa Ohi Tree Coffee… Đôi lúc ngồi xem mưa rơi ngoằn ngoèo ngoài cửa sổ.
Cùng người thương dạo bước quanh hồ Gươm, kiếm chỗ ngồi xem pháo hoa

Xem mục lục

Trần Tục không hỏi cha nuôi là ai, Lộc Miên liền đi tắm trước.

     Trần Tục vừa nằm xuống thì cậu chạy ra hỏi, “Anh Trần, muốn mở nước nóng phải làm thế nào ạ?”

Không phải Lộc Miên được nuông chiều từ bé, mà là trước kia nhà cậu căn bản không có máy nước nóng, về nhà Nghiêm Hành mới bắt đầu có để dùng, nhưng đều là do bảo mẫu hoặc Nghiêm Hành bật trước cho.

     Trần Tục không biết vẻ mặt mình lúc này như thế nào, nhưng vẫn dẫn cậu vào toilet hướng dẫn, bụng nghĩ thầm, thật đúng là cậu ấm. “Cái này gạt bên trái là nước lạnh, bên phải là nước nóng.”

Lộc Miên nhẹ gật đầu, Trần Tục cúi nhìn Lộc Miên, lại nói, “Tắm xong ko cần tắt công tắc, lát nữa anh vào tắt.”

     Lộc Miên đang tắm rửa thì điện thoại của cậu ở bên ngoài rung không ngừng, Trần Tục không có ý định làm người tốt mà nghe giúp cậu, chỉ mặc kệ điện thoại sáng lại tắt. Lộc Miên ra hắn mới nói, “Nãy giờ có ai gọi cho em đấy.”

Nói xong hắn liền đi vào phòng tắm. Lộc Miên cảm ơn rồi gọi lại. Bên kia lập tức bắt máy.

“Cha nuôi.”

Lại là cha nuôi, đoạn sau Trần Tục không nghe thấy, lẳng lặng vào phòng tắm. Tắm xong đi ra, hắn nghe thấy Lộc Miên đang hổn hển quát vào điện thoại, so với tức giận thì nói đúng ra là giống như đang làm nũng.

Lộc Miên không chú ý tới Trần Tục đã ra, hoàn toàn tập trung vào nghe điện thoại. Nghiêm Hành nói, “Đang nghe đang nghe, sao đột nhiên lại nóng vậy? Vật nhỏ, ngoan, về sau cha nuôi sẽ luôn thương lượng trước với con.”

Trần Tục nghe không được Nghiêm Hành nói gì, nhưng mắt thấy Lộc Miên rất nhanh đã bị “vuốt lông”, bộ dáng hầm hè mới rồi đã biến mất tăm. Cậu ôm gấu bông ngoan ngoãn lăn ra giường.

     Hôm nay Lộc Miên lần đầu qua đêm ở trường. Nghiêm Hành không yên lòng, mới gọi mấy cuộc không thấy cậu bắt máy đã súyt kêu Tiểu Lý liên hệ chủ nhiệm lớp.

“Sao mãi mới nghe máy?”

Lộc Miên nằm bẹp trên giường, “Vừa nãy đang tắm! Cha nuôi đang làm gì?”

Nghiêm Hành đang bận, nhưng hắn tranh thủ lúc Lộc Miên chưa ngủ để gọi cho cậu.

     “Đang về khách sạn. Bảo bối ở ký túc xá đã quen chưa? Bạn cùng phòng ổn chứ?”

Lộc Miên ôm gấu – dù ngoài miệng nói không thích, nhưng mấy ngày nay lúc nào ngủ trưa cũng ôm.

“Rất tốt ạ, đàn anh cùng phòng cũng rất tốt, còn giúp con mở nước nóng.”

Đàn anh? Nghiêm Hành rất để ý xưng hô thế này, Lộc Miên ban đầu gọi hắn là chú, sao đến lượt người khác đã gọi đàn anh ngay được? Giám đốc Nghiêm thật sự không cần mặt mũi, người đâu đã sắp ba mươi rồi còn muốn so đo chuyện xưng hô với một nhóc trung học!

     “Lộc Miên?”

     Nghe tiếng Trần Tục gọi, cậu mới nhận ra Trần Tục đã đi ra, liền nhỏ tiếng bớt, “Cha nuôi, con đi ngủ đây.”

Bên kia nói gì Trần Tục nghe không rõ, chỉ thấy Lộc Miên cười hì hì mắng một tiếng “Biến thái!” rồi cúp máy.

     Trần Tục cảm thấy có chút kỳ quái. Loại cảm giác này rất khó tả. Lộc Miên tưởng mình nghe điện thoại làm ồn đến Trần Tục, liền hỏi, “Anh Trần, có phải em làm ồn quá không?”

Trần Tục lắc đầu, “Vừa rồi là cha nuôi em gọi sao?”

Lộc Miên đáp, “Đúng vậy.”

Xem mục lục

Không Cúc đã ra truyện mới “Trầm miêu hiệu ứng” (Hiệu ứng mỏ neo) viết về Vũ Tu, nhân vật phụ từng xuất hiện trong Hiệu ứng phanh đĩa.

Chắc các cô chưa quên trai đẹp đen đủi Vũ Tu nhỉ?

T cũng rất tò mò về cuộc đời Vũ Tu, vì cậu này tạo ấn tượng khá là khốc liệt và bất cần. Lại còn đôi chân dài như kiếm nhật :))

Nhưng t ko biết giờ có nên ôm ko nữa… Vì truyện này cũng dài, mà t còn 2 quyển chưa hoàn, với lại có nhà khác đặt gạch quyển này từ tháng 4 hay tháng 6 j đó rồi á…

Hình như ai đó đã edit được vài chương trên wattpad? (T ko vô được wattpad để xem thực hư nhưng thấy có mấy cái web truyện đã copy được tới chương 4 của người ta rồi. Đúng là vô duyên đầu thai ko hết nhỉ :-/

T r đồng cảm vì đợt trước đang edit dở quyển nào đó (Thì ra là yêu quái hay Giám đốc Vương thật thảm ấy, t ko nhớ rõ) được kha khá rồi thì phát hiện ra là edit đến đâu bị copy đến đấy. Lúc đó t vừa bực vừa kiểu chán nản hẳn, muốn drop luôn ấy.

Nhưng t cũng khá kiêng kị việc drop giữa chừng, vì t gần như bị OCD về chuyện ko bỏ dở cái j á. Thế nên t vẫn cố lết nốt, nhưng thực tình là ko còn cảm hứng j với quyển đó nữa, chỉ làm nốt cho xong nhiệm vụ thôi.

Aiz lảm nhảm thế thôi vì t cũng hóng Không Cúc lắm nhưng chưa có động lực để đào thêm cái hố nữa… C nào hóng thì có thể vô đọc trước bản QT xem sao nha. Hay thì cho t xin chiếc review nha :))

Hi các cô,

Giờ chắc già hơn rồi nên đi chơi t cũng ít chụp ảnh mình, chủ yếu chụp cảnh.

Thành ra chỉ có mấy bức này là nhìn thấy outfit ;))

Khi pack đồ đi chơi thì ưu tiên số 1 của t là càng nhẹ kí càng cơ động càng tốt. Một phần vì t rất ngại bê vác cồng kềnh, ngại trông hành lý, nên nếu ko phải mang vali là mừng nhất. Một phần vì t hay thay đổi lịch trình đột xuất nên kể cả chỉ ra khỏi khách sạn 1 chút để ăn tối thì t vẫn luôn mang 2 bộ sơ cua theo người.

Vậy nên set đồ này t luôn mang đi du lịch mà ko cần nghĩ. Vải là loại tơ thô nên cực kỳ nhẹ, giặt cũng dễ vắt tay và khi phơi trong phòng điều hoà chỉ tầm 2 tiếng là khô.
Set đồ gồm áo hai dây, áo cánh khoác bên ngoài và quần ống rộng. Nhưng vải nhẹ nên khi cuộn lại chỉ bằng một nắm tay, đi đâu mang theo ko thấy ngại. Chính ra nếu đi 4 ngày, chỉ cần mang 4 bộ bằng loại vải tơ thô như này và 1-2 cái áo khoác khác nhau, thêm 4 cái váy ngủ vải đũi thì đóng đồ vào balo là đủ rồi chứ ko cần đến vali luôn á.
Hơn nữa vải nhẹ rất bắt gió nên lên hình khá “nàng thơ” và cũng khiến tâm trạng mình nhẹ nhõm mỗi khi vi vu dạo biển. Quần t vẫn may ống dài để che nắng, nhưng vì là ống rộng nên lúc nào nóng quá xắn lên thành ống cộc cũng tiện luôn :))
Hoạ tiết hoa nhí cũng là cái t khá ưng ý, vì chụp ảnh sẽ nổi kể cả khi thiếu sáng, ko lộ vết bẩn nên đi mưa bắn tí ko sao, và quan trọng nhất là ko lộ nếp nhăn nên ko cần lo là lượt ;)). Nếu sợ mặc cả set hoa nhí trông giống đồ ngủ thì chỉ cần khoác thêm cái áo bò là trông như fashionista ngay 😉
Đi bơi thì t hay mặc áo bơi liền mảnh dài tay kín từ cổ tới bẹn :)) cho đỡ bị đen, vì t rất thích nằm trên cát phơi nắng. Nhưng t vẫn mang 1 cái váy bơi hoa lá hẹ như này để chụp ảnh trông đỡ bếu. Hoạ tiết càng to trông càng đỡ bếu nha. Thêm một cái mũ cói màu lạ lạ là trông có vẻ set đồ khá được đầu tư rồi. Ở Đà Nẵng mng toàn mặc áo phông quần cộc ra biển, ít thấy ai mặc bikini nên t cũng ko muốn ăn mặc cầu kỳ quá khi đi tắm biển.
Cái mũ cói màu xanh mint này t ưng cái nư vì trông dịu mắt, tâm trạng tự nhiên sẽ tốt. Mặc với áo khoác bò và quần alibaba, thêm cái kính râm vào là trông ra dáng cao bồi đi biển lắm á :))))
Nếu đi buổi tối, nhất là đi Hội An như thế này, ánh sáng khá yếu nên t sẽ ưu tiên mặc vải nhung sáng màu. Background này ở khu vực show múa Ký ức Hội An, nhìn khá là lãng mạn.

Cũng khá mắc cười vì bài này viết dở từ sau chuyến đi tháng 8 năm ngoái đến tận chuyến đi tháng 8 năm nay mới viết nốt. Sự lười của t đúng là tiếng Việt ko thể tả 🤭

Năm ngoái t đi 4N3Đ, năm nay 8N8Đ. Đã đi Đà Nẵng 3 lần rồi nhưng vẫn có những dự định chưa thành, nên chắc t sẽ còn lần 4. Trước mắt ghi lại những món mà t nghĩ các cô ko nên bỏ qua khi tới Đà Nẵng nha.

(T thuộc team ăn ăn ăn và trải nghiệm, rất lười chụp ảnh sống ảo, nên những ai đi du lịch chú trọng chụp ảnh nhất thì có thể bỏ qua nha).

TOP NHỮNG MÓN KHÔNG ĂN KHÔNG VỀ KHI TỚI ĐÀ NẴNG

1. Tôm sú sốt bơ tỏi

Món này ăn rất hao bánh mì vì nó thơm dã man. T recommend sốt bơ tỏi hơn là sốt trứng muối nha, vì vị hài hoà cân bằng hơn, và cũng recommend tôm sú hơn là tôm tít (bề bề), vì bề bề có phần lông lông dưới bụng, khi ăn phải nhằn ra nên hơi khó chịu.

T ăn ở Hải sản quán Mộc (26 Tô Hiến Thành). Nhân viên sẽ tới tận bàn, chờ c chụp ảnh món ăn, sau đó lột vỏ từng con tôm giùm luôn. Vô cùng tận tình và thái độ siêu tốt. T ko ngờ ăn tôm mà cũng được lột vỏ giùm luôn á. Năm ngoái đi một mình vốn rất tủi thân ko biết bóc cua kiểu j cho tới khi bạn nhân viên bóc hộ cho từ A đến Z, tự dưng cảm thấy ăn mấy mình cũng ngon.

Xin thứ lỗi nếu ảnh chụp quá xấu. T lười ko filter, chỉ mau chụp cho nhanh còn đớp vội haha.

2. Cua thịt sốt Singapore

Cua thịt sốt Sing t cũng ăn ở Hải sản quán Mộc vì chưa thấy có ở những quán khác. Sốt tưới đẫm con cua luôn. Vậy mà hai vợ chồng t chỉ thiếu nước chưa đi liếm đĩa :))

Loại sốt này rất khó miêu tả, hơi cay nhẹ, bùi bùi ngậy ngậy như vị gạch cua lai phô mai, texture lại lăm tăm như là có vụn thịt xay ấy (nhưng t ko nghĩ có thịt xay trong này). Nói chung là vừa cay vừa ngậy.

Còn thịt cua thì cực tươi cực ngọt. Từ hồi năm ngoái ăn cua ở quán này xong thì t đã mất hết động lực ăn buffet hải sản Poseidon. Thật sự là mỗi lần đi Đà Nẵng xong thì t lại càng kén chọn hơn khi đi ăn hàng ở HN.

Món này cũng là một trong những lý do t quay lại Đà Nẵng lần 3: chỉ để cho chồng t ăn thử món này :))

Tất nhiên là ăn cua nhân viên cũng lột vỏ giùm luôn, ko cần chờ bọn t hỏi. Phục vụ ở đây chu đáo tới mức lúc lột vỏ còn nhắc t là ngồi xê ra xa chút vì t mặc áo trắng sợ bị nước sốt bắn vào. Mà nếu có lỡ bon mồm gọi nhiều món quá thì các bạn í sẽ trêu là ủa tính ăn cả đại dương hay gì ;)) nói chung nhắc khéo để phanh bớt lại cho hai vợ chồng t khỏi bội thực á.

1 con cua thịt ở đây tầm 7-9 lạng, mỗi lạng tính 76k và nhân viên sẽ mời c ra xem họ cân con cua. Một người ăn xong 1 con cua này thì no luôn ko ăn thêm nổi cái gì nữa… Còn 2 người ăn 1 con thì sẽ còn bụng để thử thêm 1-2 món ăn nhẹ khác (như gỏi, súp). Nhưng hãy cân nhắc khi gọi đồ vì suất ăn ở đây thật sự nhiều. 1 đĩa gỏi to như cái chảo sâu lòng luôn á…

Gỏi rong nho hải sản khá ngon, mực tươi và nhiều

3. Chíp chíp hấp

Nghe có vẻ rất basic nhưng món này lại thơm ngon khó tả. T vẫn ăn món này ở quán Mộc nha, không phải định PR j đâu mà là ở đây thật sự ok từ hương vị, không gian tới dịch vụ. Cảm giác ăn ở đây như là ăn ở nhà á. Nhưng nên đi ăn từ tầm 5h chiều để đỡ phải xếp hàng. Nếu ăn trưa thì cũng nên đến từ tầm 10h kém cho khỏi đông.

Ban đầu t tưởng chíp chíp là kẹo chíp chíp. Mãi sau hỏi dân địa phương mới biết nó là họ hàng của ngao hến ấy. Nhưng vị ngon hơn ngao nhiều và texture kiểu sựt sựt mọng mọng múp múp ăn ngon lắm nha!

Các món chíp chíp/ nghêu/ ốc bên quán Mộc này làm cực sạch, không có một hạt sạn nào luôn. Chồng t là đầu bếp mà còn phải há hốc mồm về mức độ sơ chế kỹ ở đây. Các c biết đấy, mấy món kiểu này nếu đang ăn mà có sạn thì ko muốn ăn tiếp chút nào. Cái này cũng mải ăn quên chụp ảnh rồi…. Nói chung nhìn nó cũng giống con ngao thui á 😂

4. Bánh canh chả tôm

Cái này t ăn ở quán Bánh canh bà Bé 263 Nguyễn Văn Linh. Đây là một quán ăn đêm nổi tiếng gần cổng chợ Cồn.

Chả rán giòn nên phần vỏ ngấm nước lèo ăn rất thơm ngon. Mỗi tội khẩu phần hơi ít và vị hơi mặn so với dân miền Bắc. Vắt thêm chanh là vừa á. Và t rất thích cái texture dày dày, sật sật, mềm mềm trong suốt của sợi bánh canh ở đây. Nó ko bị nhũn cũng ko quá dai, nói chung là vừa vặn. Món này g cũng đã thử gọi grab quán khác về nhưng sợi bánh canh ko được to và mềm múp như quán Bà Bé này.

T lấy tạm cái ảnh trên mạng nha :)) Lúc đó hơn 9h tối rồi đói quá ko kịp chụp…

Quán này t cũng đã thử súp cua nhưng thấy thịt cua ko phải đặc biệt tươi nên ko có ấn tượng nhiều.

Decor kiểu Hồng Kông khá xinh nha!

5. Xôi thập cẩm và cafe hạnh nhân kem muối quán O Ni Huế

Trong những ngày mắc kẹt ở bệnh viện thì t đã có dịp thử đủ thứ trên Grab Food.

Quán O Ni Huế này xôi cực kỳ đầy đặn, ăn no ná thở, rất thơm, topping và nước sốt siêu chất lượng. Topping còn nhiều hơn xôi á. Ship khoảng cách khá xa (hơn 9km) mà tới nơi vẫn còn nóng.

Ăn suất xôi lúc 9h30 sáng mà 4h30 chiều chưa thấy đói lại luôn á trời. Suất này mà ăn ngoài HN chắc phải 60k mất.

Cafe hạnh nhân kem muối cũng rất thơm, ngậy, đậm vị. Đá tan hết rồi vẫn còn đậm vị, ngon tới giọt cuối cùng. Cốc to như là size L của Circle K nhưng mà cafe đầy tận nắp và đá chỉ chiếm chưa tới 10%. T uống tới 4h30 chiều mới hết á trong khi cafe cloudfee hạnh nhân của The Coffee House giá cao gần gấp đôi, size chỉ bằng 1/3 thì t hít 3 ngụm là hết rồi, bỏ lại đá chiếm hơn nửa cốc……

Quán này phục vụ cũng rất chu đáo. Trước khi làm đồ ăn còn gọi thông báo cho t là món nào hết và xin phép đổi sang món khác. Lần thứ 2 t order quán này họ gọi báo là cafe hạnh nhân hết, t nói là t order xa như vậy chỉ vì món cafe của họ, thế là họ lại nói sẽ pha mẻ mới cho t, chờ 15p. T cảm thấy sự nhiệt tình này thật đáng yêu , bõ công chờ đợi ship á.

2 món này cũng vội ăn quên chụp rồi.

6. Sinh tố bơ saboche và bánh tráng cuốn thịt heo

Đây là loại sinh tố thơm nhất và vị gây thương nhớ nhất mà t từng thử. Cho những c nào chưa quen cách gọi vùng miền thì saboche chính là hồng xiêm nha. Ngoài miền Bắc ko có kiểu mix này đâu.

Hồng xiêm kết hợp với bơ phải nói là wowww: vừa béo ngậy đúng vị quả bơ, vừa ngọt thơm đặc trưng kiểu hồng xiêm.

Sinh tố quán này rót ngập tận miệng cốc, tràn cả ra chỗ cắm ống hút (rất muốn liếm nắp nhưng ngại liêm sỉ ạ). Size của họ thì to như size L Circle K. 1 cốc này đủ no đến 3h chiều luôn khỏi cần ăn j thêm…. Phải biết là t rất ham đớp mà uống xong cốc này t đi dạo hết khu ẩm thực vẫn ko có động lực ăn thêm gì nữa… đúng, nó to và đầy như vậy đó c. Món này ngày nào cũng uống nên quên ko chụp.

Quán này tên là Kim Thoa, ở khúc giữa dãy ẩm thực chợ Cồn, chủ quán là 2 mẹ con thì phải. Cô chủ cười rất duyên và con cô ý để đầu đinh rất đẹp trai. Cô chủ này cực kỳ tinh tế, vừa nghe t order đã hỏi lại ngay xem t muốn bớt đường ko. T có hỏi lại là sao chị ấy đoán được siêu vậy, thì chị ấy nói là nghe giọng biết dân HN, thường ăn ít ngọt. Wow! Đây phải nói là đỉnh cao dịch vụ chăm sóc khách hàng luôn á các cô!!!

Con trai cô ý cũng rất nhiệt tình, thấy t quay lại ăn lần 3 với một bộ dáng bơ phờ thì anh í đã đề nghị luôn là lưu số để cần j ới a í ship cho đỡ phải đi. Sau đó t toàn nhờ a í ship cả sinh tố, kem bơ, nước ép và mua hộ cả bánh tráng cuốn thịt heo hàng bên cạnh ship cùng giúp t luôn. Thật sự rất tâm lý và nhiệt tình ấy.

7. Nước ép cóc thơm

Vị chua thanh thanh dịu dịu khó cưỡng! Vẫn là cùng quán bán sinh tố bơ saboche nha. T nói nó ngon tới nỗi vừa bưng ra được 10 giây, đá chưa kịp tan chồng tôi đã uống cạn rồi, t chỉ kịp ké 1 hớp……. -_- Tất nhiên là uống vội quá cũng quên chụp…

Bữa brunch khoái khẩu của chồng t trong lúc nằm viện chính là 1 ly bơ saboche + 1 ly cóc thơm. Vừa phẫu thuật xong người tiêm đầy kháng sinh mà ổng vẫn còn ham ăn thì các c hiểu nó ngon như nào rồi đó.

Quán khác t ko thấy bán món này.

8. Bánh tráng cuốn heo quay

Món này t ăn ở 2 quán. Quán Donald Trung hot quá trời đi đâu cũng thấy nhắc tới nên ban đầu t nghiêm trọng hoài nghi nó có thực sự ngon ko hay chỉ là PR. Mãi đến khi vào viện bí quá ko biết gọi j nữa rồi thì t mới thử order quán này. Miếng thịt cắt rất dài, dày vừa ăn và phần bì quay cực giòn cực dày, ăn phê nha. Nước chấm rất ngon, và kẹp càng nhiều xoài xanh thì vị càng ngon. Rau rất bự và tươi, ko dập chút nào. Có điều t thấy hơi ít so với giá tiền thui T.T

Quán thứ 2 là Bi Mỹ (chợ Cồn, chỗ anh sinh tố mua hộ t). Quán này t ăn loại bánh tráng cuốn thịt heo luộc. Nhìn chung là khẩu phần vừa với giá hơn. Đặc trưng quán này là có rau cải bẹ xanh lẫn rau xà lách để cuốn. Cải bẹ xanh vị đắng nhẹ, hơi the và thơm thơm, cuốn cùng rau bạc hà và tía tô t thấy ngon hơn xà lách nhiều. Ngoài ra quán này có cả ngò rí, cuốn vào thơm hơn hẳn Donald Trung. Điểm trừ là rau có vẻ hơi nát hơn so với Donald Trung.

Nhìn chung là nếu chọn theo khẩu vị thì Bi Mỹ ngon hơn nếu c chú trọng sự kết hợp các loại rau sống nhé.

Thân là người đã ăn món này 4 ngày liền t thấy rất tội lỗi vì ko chụp ảnh, nhưng vì nhìn nó ko có j lạ mắt nên t ko chụp á :))

Hy vọng bài viết này đánh thức con sâu heo trong bụng các c :)) chúc các c ngủ ngon hehehe 😌

Thân ái chào quyết thắng.

Xem mục lục

     Nếu là kẻ khác đưa ra điều kiện như vậy, Lộc Miên chắc chắn sẽ thấy thật biến thái, nhưng nếu là Nghiêm Hành, cậu lại cảm thấy cũng không sao, cậu rất thích Nghiêm Hành hôn mình, càng hôn càng dễ chịu, thậm chí càng có chút chờ mong, nhưng cũng vẫn có chút sợ hãi. Cậu không thể nói rõ rốt cuộc đây là cảm giác gì. Cậu chỉ biết, nếu đó là Nghiêm Hành thì bản thân không thấy có gì chán ghét.

     Lộc Miên suy nghĩ một chút, liền cò kè mặc cả, “Vậy những ngày cha nuôi không về nhà buổi tối thì con có thể ở lại trường học chứ?”

Nghiêm Hành rất muốn giam Lộc Miên lại, nhưng hắn biết cậu không phải thú cưng mà là một con người có cảm xúc và cần được xã giao. Trong lòng ngàn vạn lần không muốn nhưng hắn vẫn đồng ý. Lộc Miên ôm Nghiêm Hành, dùng sức hôn một cái, “Cha nuôi là tốt nhất.”

     Nghiêm Hành quả thực đối xử đặc biệt với Lộc Miên, nhưng hắn vẫn là một tay thương nhân. Vừa thương lượng điều kiện xong hắn liền muốn thực hành ngay, đưa tay cởi quần áo của Lộc Miên. Cậu “Ô” một tiếng, xấu hổ tự che mắt mình.

     Nghiêm Hành từ trán bắt đầu hôn cậu. Môi hắn càng lướt xuống dưới, Lộc Miên càng phát run. Cậu chưa từng biết cơ thể mình lại nhạy cảm như vậy, che mắt không dám nhìn. Nghiêm Hành lại thấy rõ ràng, toàn thân Lộc Miên đỏ ửng lên, khẽ run rẩy.

     Hắn liếm một chút lên cổ cậu, chậm rãi lướt xuống. Nhìn hai nhũ tiêm đỏ thắm, hắn ngậm lấy một hơi. Tiếng nước bọt chậc chậc vang lên, Lộc Miên run run rẩy rẩy gọi cha nuôi, hai chân đạp loạn dưới thân hắn. Nghiêm Hành ép chân cậu xuống, đột nhiên cảm giác được có cái gì chọt vào mình, cúi đầu đã thấy cậu nhỏ của Miên Miên ngóc dậy.

     Lộc Miên muốn che mắt mình, nhưng cảm thấy phía dưới có biến, lại muốn đưa tay che phía dưới. Nghiêm Hành nói, “Còn chưa xong hết đâu, lần sau phải bù lại, còn phải tính thêm lãi. Hôm nay cha nuôi giúp con xử lý trước đã.” Nói đoạn hắn trực tiếp ôm cậu vào phòng tắm.

     Hôm sau tỉnh dậy, Lộc Miên chui vào phòng tắm rửa mặt. Thấy cổ mình có vết đỏ, cậu cởi quần áo ra xem. Bên dưới xương quai xanh có càng nhiều vết đỏ, tất cả đều là do Nghiêm Hành hôn mà ra… Nhìn chính mình trong gương phừng phừng hai má, cậu vội vàng mặc lại đồ rồi đi ra.

     Hôm nay Nghiêm Hành dậy muộn hơn, vẫn đang nằm trên giường. Nhìn cậu đeo cặp sách chuẩn bị đi học, Nghiêm Hành vẫy tay, “Lại đây.”

Lộc Miên quỳ gối xuống đất, ghé mặt vào bên giường, “Sao vậy?”

Nghiêm Hành rõ ràng chưa tỉnh ngủ, nói một câu khiến Lộc Miên đỏ cả mặt, “Hôn cha nuôi rồi đi.”

Lộc Miên nghĩ đến đêm qua mình có phản ứng, sáng nay lại vừa mới thấy dấu hôn khắp trên người, vốn đã xấu hổ lại càng thêm xấu hổ, giờ Nghiêm Hành lại còn ăn nói linh tinh! Cậu liền tiến tới, cắn một cái lên tai hắn, cắn xong bỏ chạy. Nghiêm Hành đau hừ một tiếng, nhóc con đã chạy mất dạng.

     Hôm nay Tiểu Lý đến tìm giáo viên chủ nhiệm, nói rõ mọi yêu cầu về ký túc xá, còn nói Lộc Miên thường chỉ ở trường buổi trưa, lúc nào sếp Nghiêm không về nhà thì cậu mới ở trường qua đêm. Hiện giờ chỉ còn khu ký túc xá của học sinh lớp 12 là còn trống phòng, mà điều kiện cũng tốt, Lộc Miên liền chọn một phòng.

     Trần Tục trở lại ký túc xá, không thấy ai nhưng giường sát vách đã kín đồ đạc mới chuyển đến. Dù chủ nhiệm lớp đã nói trước cho hắn rằng có vị thiếu gia nhà giàu muốn chuyển vào ở, kêu hắn chiếu cố một chút, nhưng Trần Tục không ngờ cậu này được chiều tới vậy – người khác trọ ở trường, cùng lắm là thêm cái chăn bông riêng, bột giặt và chút đồ vật thường ngày, nhưng cậu này thế mà có cả cái tủ lạnh cỡ nhỏ, đồ ăn vặt nhét tràn đây, đồ chơi cũng đầy giường, còn có cả gấu bông. Thật không biết là một học sinh cấp ba đến trọ hay là bé gái đi nhà trẻ!

     Trần Tục mặc dù trong lòng khinh bỉ, nhưng không tiện nói gì, chỉ lăn lên giường ngủ trưa. Vừa nhắm mắt lại đã nghe được tiếng mở cửa, chắc là vị thiếu gia kia về, hắn hé mắt ra nhìn thoáng qua.

Thân hình không cao lắm, bộ dáng rất đáng yêu.

Thấy hắn đang ngủ, Lộc Miên do dự một chút xem có nên chào hỏi không, cuối cùng chỉ nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường của mình. Cậu không tiện phát rồ, nhưng nhìn đống đồ chơi mũm mĩm phấn hồng cùng gấu bông trên giường, trong lòng cậu mạnh mẽ mắng Nghiêm Hành một lần, lại nằm sấp xuống nhắn cái tin, “Từ giờ trở đi không muốn nói chuyện với cha nuôi!”

     Nghiêm Hành thấy vậy, đang định hỏi xem có chuyện gì, Lộc Miên lại nhắn, “Không được trả lời tin nhắn, cũng không được gọi sang đây.”

Nghiêm Hành suy tư một chút, lúc này mà gọi liệu Lộc Miên có tức giận hay không. Cuối cùng hắn nhịn, chờ buổi tối về nhà lại đi hỏi chuyện tiểu tổ tông này.

     Lộc Miên ngủ dậy thì Trần Tục đã ra ngoài. Buổi tối cậu không đến, Trần Tục đoán là về nhà. Liên tiếp vài ngày sau cậu cũng chỉ đến ngủ trưa, hai người chưa có cơ hội nói chuyện. Mãi tới tuần thứ hai, Nghiêm Hành đi công tác, Lộc Miên mới chạy tới trọ ở trường.

     Thấy Lộc Miên, Trần Tục còn sửng sốt một chút. Cậu nói, “Em chào anh. Em là Lộc Miên.”

Trần Tục nghe cậu gọi “anh” mà không biết đáp làm sao. Ngay từ đầu chủ nhiệm nói sẽ có một cậu thiếu gia nhà giàu dọn vào, Trần Tục đã có ấn tượng không tốt đẹp gì, được chiều từ bé thì chắc không dễ ở chung. Nhưng mấy ngày nay Lộc Miên đều yên lặng, hôm nay mở miệng câu đầu tiên đã ngoan ngoãn gọi anh, Trần Tục cảm thấy có lẽ mình quá thành kiến rồi.

     Hắn trả lời, “Xin chào, anh là Trần Tục.”

Lộc Miên hỏi, “Ở ký túc xá trực nhật thế nào ạ?”

Lộc Miên đã hỏi bạn cùng lớp, bọn họ nói trọ ở trường là phải chia nhau trực nhật. Trần Tục khó hiểu nói, “Em không biết sao? Ngày nào cũng có người đến quét dọn, không phải là người nhà em gọi tới sao?”

     Từ ngày Lộc Miên bắt đầu vào ngủ trưa, mỗi ngày đều có người đến quét dọn, Trần Tục tưởng rằng Lộc Miên gọi tới. Nghe điệu bộ này thì rõ ràng cậu cũng không biết. Lộc Miên mím môi, “Chắc là cha nuôi em gọi tới.”

Xem mục lục