30 món đồ kinh điển trong tủ quần áo nên có (PHẦN 2)

Phần 1 đã nói nhiều tới những món đồ basic dùng thường xuyên rồi, phần 2 này t sẽ bàn nhiều tới những món đồ mang tính chất tạo điểm nhấn hơn nhé.

13. Khuyên tai basic vàng

Khuyên tai basic thì dĩ nhiên là kinh điển rồi. Còn xét về màu sắc, ngày xưa t từng cho rằng màu bạch kim dễ dùng hơn, ít sến/dừ hơn, ít kén da hơn, nhìn cũng hiện đại hơn. Nhưng bây giờ (28 tuổi, chưa già nhé =)), chỉ kỹ tính hơn thôi), thì t lại thấy màu vàng kim, cụ thể là màu vàng 18k – không quá chóe như 24k, không quá nhợt như 14k, cũng không sến như vàng hồng – mới thực sự là vương đạo. Có lẽ là bởi màu này gợi cho t nghĩ đến những cô gái Pháp hay mặc blazer và nhấn nhá sương sương bằng một đôi khuyên vàng basic.

Thử tưởng tượng xem, một set đồ đang rất basic, toàn những màu trung tính, thậm chí là toàn đen, xám với trắng, mà lại phối với một đôi khuyên bạc, thì trông vẫn rất thời trang, nhưng tổng thể sẽ thiếu đi độ ấm mà một đôi khuyên vàng có thể mang lại.

Còn xét về form dáng kiểu cách, loại mà t thấy kinh điển nhất, cũng là loại mà gái Pháp siêu chuộng, là tạo hình vòng tròn xoắn quẩy như bánh croissant này (croissant hoop earrings, như hình trên). T nghĩ sức hút của nó một phần là do tạo hình xoắn quẩy này có khả năng bắt sáng rất tốt mà không cần đính thêm kim cương hột xoàn gì cả, thành ra vừa tối giản vừa nổi bật, gọi là thu hút mà không phô trương.

Hoặc một tạo hình khác cũng bắt sáng tốt mà không quá lố là kiểu chuỗi bi như mấy hình dưới đây.

Chuỗi bi trông từ xa thì chẳng có gì đặc biệt cả, nhưng nó lại sáng hơn hẳn so với tạo hình phẳng thông thường (ví dụ, ở hình thứ 3, cô sẽ có xu hướng chú ý vào phần vòng tròn có chuỗi bi hơn là chú ý vào phần vòng tròn trơn). Vì thế với chi tiết chuỗi bi thì thường không cần phải thêm kim cương đá quý gì, đôi khuyên tai vẫn đủ làm bừng sáng khuôn mặt.

Nếu không bắt sáng nhờ tạo hình thì có thể bắt sáng bằng ngọc trai hoặc đá mắt mèo. Ánh sáng của 2 chất liệu này vừa đủ bắt mắt lại vừa có độ dịu nhẹ, không phải sáng chói lòe lòe, nên nó có tính khiêm tốn, “sang ngầm” tạo nên vẻ quyến rũ.

Dù vậy, với khuyên tai, quan trọng nhất là kiểu cách phải phù hợp với hình dáng khuôn mặt từng người, nên mỗi nàng có thể có một vài kiểu khuyên “tủ” riêng, chứ không nhất thiết là ai cũng phải đeo một trong mấy loại nói trên. Vậy nên tốt nhất là cô nên đeo thử trước khi mua.

Chiều dài, độ dày, độ to bề ngang và hình thù của khuyên tai đều có tác động tới việc tôn lên khuôn mặt c hay không, nên rất khó đưa ra quy tắc chọn. Ví dụ, mặt t tròn, má nhiều thịt, nhưng t lại hợp cả loại khuyên vòng tròn bán kính 3.5cm lẫn loại khuyên sợi mảnh dài, chẳng đi theo quy tắc nào trên mạng đưa ra cả. Chỉ có đeo thử là ăn chắc.

Ngoài sự tương thích với khuôn mặt, thì sự tối giản cũng rất quan trọng. Bởi những thiết kế cầu kỳ như hình dưới đây dù vẫn đẹp, nhưng không thể phối được với nhiều đồ trong tủ của cô nên nó sẽ không có giá trị sử dụng thường xuyên.

14. Vòng cổ/ vòng tay vàng

Trên một bộ trang phục thì nên có 1 đến 2 phụ kiện để tạo điểm nhấn, có thể là khăn, mũ, khuyên, vòng tay, đồng hồ, vòng cổ, dây lưng, tất, găng tay, hoặc màu son nổi bật… Nếu hẳn 3 điểm nhấn thì không nên, vì 3 là bắt đầu thấy có vẻ phô trương làm màu hơi quá rồi.

Với vòng tay, vòng cổ t cũng vẫn nhất quán cho rằng ánh vàng kim 18k là đẹp nhất. Hơn nữa khi lên đồ thì các phụ kiện kim loại nên đồng màu với nhau để tổng thể ăn rơ và có gu hơn.

Với vòng tay, ngoài tạo hình chuỗi bi khá nữ tính ra thì cũng có thể thử đeo một số kiểu dây xích to nhỏ khác nhau, tùy cổ tay của cô hợp đeo loại nào.

Loại vòng kiềng như 2 hình dưới đây cũng rất đẹp, nhưng hơi kén vì thường cổ tay phải tròn đầy thì mới hợp.

Một loại khác t thấy nhiều người chuộng là dạng dây mảnh mảnh, bởi nó nữ tính. Nhưng cá nhân t không đeo nổi loại đó bởi cổ tay t vừa tròn vừa nhỏ xương, nên đeo dây đó vào thì cảm giác trông cổ tay càng quắt queo… Hơn nữa, dây mảnh nhìn cũng không sáng, không đủ làm điểm nhấn, mà treo thêm một đống charm cho nổi bật lên thì trông lại quá cầu kỳ. Mỗi chiếc vòng chỉ cần một charm hoặc phối ít ngọc trai vào là trông đã thu hút lắm rồi. Quan trọng là cái charm đó phải thật sự tinh tế, như mấy cái charm trái tim của Tiffany and Co. ấy, cái nào cũng sang hết nấc.

15. Mũ phớt (Fedora hoặc Boating)

T không chắc chắn lắm mũ phớt có phải tên gọi chung cho 2 loại mũ này không, nhưng nhìn chung t đang nói đến loại mũ có vành phẳng/vểnh xung quanh, vốn đã tồn tại từ thế kỷ trước tới giờ.

Dù là chất liệu dạ hay cói đan, màu đen/nâu hay be/trắng, loại mũ này trông cũng rất cổ điển và thanh lịch, lại không sến, miễn là không có những thứ trang trí râu ria lằng nhằng như hoa hoét, đinh tán hay ngọc trai. Cùng lắm thì nó chỉ cần một chiếc nơ đơn giản.

Quan trọng hơn nữa là nó phù hợp với rất nhiều phong cách ăn mặc khác nhau, từ menswear, bánh bèo, sexy đến casual. Thậm chí cô có thể phối nó với cả đồ bơi như ảnh. Hoặc đơn giản nhất là phối mũ phớt cói với váy suông cơ bản may từ vải linen, như thế này:

Tất nhiên, với mũ thì điều quan trọng nhất là phải phù hợp với khuôn mặt. Mũ phớt thì cô hoàn toàn có thể đội thử nhiều mẫu mã khác nhau về độ rộng và cong của vành mũ, độ cao của chóp mũ, cho tới khi chọn được một mẫu phù hợp nhất với mặt mình.

16. Tất bắp chân quả trám:

Đôi tất không phải là một thứ thật sự cần thiết trong tủ đồ của mỗi người, trừ phi chúng ta rất chú trọng đầu tư vào giày nên cần phải có loại tất tương xứng, hoặc chúng ta chủ yếu chỉ có những món quần áo quá mức cơ bản, basic nên cần một thứ phụ kiện làm điểm nhấn.

Trong 2 trường hợp đó, tất có họa tiết quả trám, và nhất là loại ngang bắp chân, là một lựa chọn chưa bao giờ lỗi thời, và phù hợp với cả đàn ông lẫn phụ nữ.

T không nhớ t học được hình tượng này ở đâu ra (vì chắc là từ hồi còn rất bé), nhưng kiểu đàn ông đi một đôi giày oxford trau chuốt với tất quả trám, đội một chiếc mũ phớt, mặc gile và áo len, luôn khiến t cảm thấy hết sức lịch lãm, giống như một quý ông thượng lưu, một vị luật sư toát lên vẻ sexy từ tri thức. Nói chung là dạng đàn ông vừa có học thức, lễ nghĩa, vừa giàu, vừa có gu, vừa không phô trương. Đó là ấn tượng của t về tất quả trám và giày oxford.

Với nữ cũng vậy, nó gợi lên vẻ đẹp học thức.

Cùng là phối với giày oxford/ loafer (đều là 2 kiểu giày rất kinh điển), nếu cô xài tất gân viền ren kiểu Mori girl (như hình bên trái) thì trông vẫn rất thời trang, dễ thương, có gu, nhưng nếu cô đổi sang tất quả trám (như hình bên phải), thì cảm giác high-fashion hơn nhiều. Cả hai kiểu đều có vẻ đẹp riêng, nhưng với t thì tất quả trám kinh điển hơn, phối đồ đa dạng hơn, và tạo cảm giác có gu hơn hẳn.

17. Áo khoác da biker

Nếu tủ đồ đã có quá nhiều thứ cơ bản, một màu, đơn điệu quá, thì cô chỉ cần thêm một chiếc áo da biker.

Áo da là thứ mà khi mặc cô không cần gồng, bởi chỉ cần phối nó với những món đồ basic kinh điển là đã đủ làm nên cả một trời khác biệt…

Hơn nữa, nó còn phù hợp với rất nhiều phong cách ăn mặc khác nhau.

Nó có thể biến tấu theo hướng cá tính mà vẫn classy nhờ những chiếc váy voan họa tiết to bản, họa tiết thổ cẩm, boots da, giày thể thao,… hoặc trở nên dịu dàng bánh bèo hơn mà không lo nhạt nhẽo nhờ những chiếc váy chấm bi.

Áo da cũng có thể trông cá tính, nổi loạn khi được phối với những món đồ trendy như áo phông in hình, quần rách, croptop, quần ống bom, họa tiết vằn ngựa…

18. Hoạ tiết xương cá (heringbone)

Nếu có một thứ họa tiết gì có thể phù phép cho một món đồ từ basic, nhạt nhòa, thành thanh lịch, sang trọng hơn hẳn, thì đó chỉ có thể là họa tiết xương cá (heringbone).

Hãy nhìn mấy hình dưới đây và tưởng tượng nếu không có họa tiết này mà chỉ là một chiếc áo/quần trơn máu, thì cô có còn ấn tượng gì với bức hình hay không?

Họa tiết xương cá vừa gây ấn tượng thanh lịch nhưng lại chỉ thu hút ánh nhìn ở mức độ vừa phải, nên nó rất an toàn, hầu như không bao giờ bị lố, không như họa tiết răng sói, da báo, chấm bi, caro (cũng rất có gu nhưng đôi khi dễ bị lố).

Nếu một màu sắc nào đó quá dừ (nâu/đỏ đô), quá nữ tính (hồng), quá nhờ nhờ (be), quá sạm (chì), thì chỉ cần thêm họa tiết xương cá này vào là mọi vấn đề bỗng dưng biến mất. Nó làm trung hòa mọi ấn tượng quá lố.

>> Xem mục lục

   Ảnh vệ vốn đã làm bạn nhiều năm bỗng đột nhiên kề sát trong gang tấc, đầu óc Sở Đàm tức thì trống rỗng. Y sợ hãi trừng lớn mắt, ngửa đầu nhìn Tương Hạ. Trên mặt Tương Hạ một mảnh ửng đỏ, khóe mắt chau lên tràn đầy tình dục. Ánh mắt hắn nhìn Sở Đàm có thâm tình khó nhịn, có đau khổ xen lẫn.

     Tương Hạ một tay đè lại hai cổ tay y, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Sở Đàm. Hắn rũ mắt mỉm cười: “Tên ngươi là gì?”

     Sở Đàm liều chết giãy cũng giãy không ra, nghe hắn hỏi như vậy lập tức trong lòng càng tức giận không nén được, buột miệng mắng chửi: “Tục danh của Bản Vương… là Sở Đàm, buông cái tay càn rỡ của ngươi ra!”

     Sở Đàm chấn động cả người, mở to mắt ngơ ngác nhìn hắn.

     Hồi lâu sau, y há to miệng, nhất thời lại không nói nên lời. Sau gáy y bị Tương Hạ vừa hôn vừa cắn, vừa ôn nhu vừa cường thế. Từng cơn tê dại từ cổ lan tràn đến toàn thân. Sở Đàm bất giác nhíu mày, mặt mũi nóng bừng lên, toàn thân mềm nhũn, vật nhỏ giữa hai chân có chút khó nhịn.

     Đang giãy dụa lại phát hiển thân thể mình có biến hóa như vậy, Sở Đàm ngượng ngùng không chịu nổi, muốn giấu mặt vào trong chăn, nhưng như vậy cần cổ lại càng bại lộ không sót cái gì trước mắt Tương Hạ.

     Sở Đàm thăm dò hỏi hắn: “Ngươi ái mộ chủ tử của ngươi sao?”

     “Ta không dám.” Tương Hạ cúi người ôm Sở Đàm, hôn y, giọng nói trầm thấp mập mờ hỏi, “Ngươi rất giống người nọ, ngươi làm Sở Đàm của ta đi… Thuộc hạ nguyện ý vì Vương gia làm Ảnh vệ cả đời.”

     “Ngươi thanh tỉnh một chút cho bản vương !” Sở Đàm rốt cục giãy ra được một cái tay, không nói hai lời liền vả vào mặt Tương Hạ. Một tiếng bốp giòn tan, trên mặt Tương Hạ đỏ lét một mảng, Sở Đàm còn có chút hối hận mình dùng lực quá đà.

     Coi như say rượu nói lời thật lòng cũng được, thật ra trong lòng Sở Đàm cao hứng. Hiểu được tâm ý mà Tương Hạ giấu kín, nhưng y lại không muốn cùng hắn thật sự phát sinh cái gì vào lúc này. Chí ít… cũng phải chờ hắn tỉnh rượu, hai người nói rõ ràng đã, rồi mới tính chuyện khác.

     Nhỡ đâu hắn chỉ đangsay rượu loạn ngôn, tưởng mình là tiểu quan mà một đêm phong lưu, vậy chẳng phải là hiểu lầm mà cao hứng sao.

  Hắn nói là ái mộ, nhưng Sở Đàm càng thêm bất an. Thứ mình không có được bao lâu nay bỗng nhất thời đạt được, luôn khiến người ta khó mà tin nổi.

     Tương Hạ lại bị một bạt tai này làm cho đen mặt. Ánh mắt ôn nhu đột nhiên trở nên cường ngạnh. Hắn đè lại một chân Sở Đàm, cười lạnh: “Đừng rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt! Ta là Ảnh vệ trưởng của Trấn Nam Vương phủ, bao nhiêu mỹ nhân dâng lên miệng ta còn chưa thèm nếm, hôm nay chẳng qua là nể mặt Ninh nhị công tử, nếu không phải vì ngươi giống người nọ, ngươi cho rằng lão tử sẽ coi trọng ngươi chắc?”

     “Đau…” Sở Đàm nhíu mày thở hắt ra, cổ chân bị Tương Hạ nắm chặt lập tức đỏ lên năm dấu ngón tay, xương cốt cũng cảm giác như sắp bị vặn nát.

     “Biết đau thì nghe lời.” Tương Hạ không chờ nổi nữa liền giật phăng y phục của Sở Đàm ra, không đủ kiên nhẫn để cởi từng thứ một liền dứt khoát dùng răng xé rách, lột ra thân thể tiêm gầy bên trong mà ôm chặt vào trong ngực. Hắn hôn thật sâu xuống cổ y, cười lạnh:

     “Tiền bạc ăn mặc đều sẽ không bạc đãi ngươi, về sau ngươi chính là Sở Đàm của ta, mỗi ngày ta mở mắt đều phải nhìn thấy ngươi, huấn luyện trở về cũng phải thấy ngươi đầu tiên. Ta phải nhốt ngươi vào trong lồng, không được đi đâu hết.”

     Sở Đàm hoảng hốt lấy tay che đi thân thể của mình. Nghe tiếng Tương Hạ âm lãnh uy hiếp, lập tức trong lòng y sợ hãi. Sở Đàm rất ít khi sợ bất kỳ cái gì, bởi vì biết dù thế nào cũng có Tương Hạ thủ hộ ngay bên cạnh, không để cho mình gặp chuyện. Nhưng ngày hôm nay Tương Hạ mất khống chế, chút cảm giác an toàn còn sót lại cuối cùng của y cũng theo đó tan rã. Y kinh hãi đẩy Tương Hạ ra, liều mạng bò tới phía chân giường.

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Dưới gối Sở Đàm để một cây kéo vàng, suốt mười năm nay. Ban đầu là để đề phòng Tương Hạ phản chủ, nhưng dần dần lại trở thành một cách Sở Đàm tự trấn an bản thân. Y thường hay bừng tỉnh giữa đêm, sờ cây kéo vàng dưới gối mà nghĩ thầm, qua mấy năm nữa, ngày Tương Hạ rời đi, y còn sống cũng không để làm gì.

     Bởi ngay cả nếu y lặng lẽ chết đi trong phủ, cũng sẽ chẳng có ai để ý thấy, hoặc kể cả nếu có người phát hiện ra thì cùng lắm cũng chỉ cảm thán một câu đáng tiếc mà thôi.

     Có loại người như vậy, sống vô lo, vô thần, cũng vô nghĩa —— y chẳng qua là bị ép phải sinh ra, rồi lại thống khổ tịch mịch mà sống.

     Cái gì y cũng có, trừ người mình yêu.

     Tương Hạ yên lặng ôm y, hai tay bao lấy Sở Đàm đang co rúm run rẩy trong lồng ngực mình. Hắn từ từ vuốt khẽ lên tóc y, mí mắt rũ xuống, ban đầu là đau lòng, dần dần thành ra thất vọng.

     Mỗi lần hắn thử thăm dò Sở Đàm, hỏi y có phải là không nỡ hay không, chỉ cần y đáp một câu không nỡ, Tương Hạ có thể lập tức từ bỏ tất cả để cùng y một đời.

     Nhưng Sở Đàm chưa bao giờ trả lời hắn.

     Hắn không đoán được thiếu niên tuổi này trong lòng thường nghĩ cái gì, hay là Sở Đàm chẳng có gì mà không nỡ, giữa chủ tớ vốn cũng không nên có dây dưa thừa thãi này kia.

     Nhưng dù vậy, ba năm nữa hắn cũng sẽ không đi. Chủ tử còn chưa lớn lên, không ai bảo vệ y, chọc y cười, cuộc sống của y sẽ rất quạnh quẽ. Nhớ tới bộ dạng đứa nhỏ này đáng thương ngồi xổm ở cổng chờ mình, Tương Hạ biết cả một đời này hắn không buông được. Nhưng thứ càng khiến hắn dày vò hơn chính là những khát vọng dơ bẩn của mình đối với chủ tử.

     Đơn thuần như tờ giấy trắng, Sở Đàm ỷ lại vào hắn, tin tưởng hắn. Mà hắn lại có tâm tư khác.

     Sở Đàm ngủ thiếp đi trong lòng Tương Hạ, vẻ mặt mỏi mệt, có nhiệt độ cơ thể sưởi ấm khiến y tạm thời thả lỏng, tạm quên đi những phiền não.

     Tương Hạ nhìn vẻ mặt ngủ gật không chút phòng bị của người nọ, cúi đầu hôn một cái lên vầng trán lạnh lẽo kia.

     Cách biệt một trời một vực, như mây với bùn, một Ảnh vệ sao dám mảy may tơ tưởng gì tới người của Vương tộc. Nếu có thể cả đời làm cái bóng của y cũng là tốt lắm rồi.

     Tương Hạ chờ Sở Đàm ngủ hẳn, lặng lẽ ra khỏi phòng. Trong viện có hai ảnh vệ áo đen, một nam một nữ đang quỳ. Thu Thiền và Gian Quan chờ ngay ngoài cửa.

     “Trưởng quan, đã xử lý êm.” Thu Thiền thấp giọng bẩm báo.

     Tương Hạ gật đầu cười, “Khá lắm, kết quả là ai?”

     “Còn chưa rõ lắm, nhưng phía cháu họ Thái hậu đã thỏa hiệp.”

     “Vậy là tốt rồi.” Tương Hạ nhẹ nhàng thở hắt ra. Thái hậu có đứa cháu gái họ sang năm cập kê, nghe nói được chiều từ bé, thành ra tính tình mạnh mẽ ngang ngược. Sở Đàm lại thích thanh tịnh. Cô nương này mà gả vào Trấn Nam Vương phủ thì không biết sẽ giày vò Sở Đàm thành cái dạng gì.

     “Lão tử thiếu mỹ nhân sao? Không cần, kêu hắn giữ lấy mà hưởng.” Tương Hạ phất tay, “Có sức vắt óc nghĩ mấy chuyện này không bằng ngẫm lại xem làm sao dỗ chủ tử vui vẻ.”

     “… Vâng.”

     Thời gian vẫn bình lặng trôi như cũ, Tương Hạ ngày ngày theo dõi đám hộ vệ thao luyện, thời gian nhàn rỗi để mặt dày mày dạn quấy rối Sở Đàm cũng ít dần.

     Mãi tới khi thánh chỉ ban hôn đến tay Sở Đàm.

     Sở Đàm lẳng lặng quỳ, nghe xong thánh chỉ liền dâng hai tay tiếp nhận, bình tĩnh hữu lễ, không chút nào lộ ra cảm xúc trong lòng.

     Thật ra y cũng không có cảm xúc gì. Cuộc đời mặc cho kẻ khác định đoạt thì kết cục chính là như thế này, y biết, cũng không quan tâm, chỉ coi như tiếp nhận một cô nương xa lạ vào phủ ở. Dù sao y đã không có hi vọng gì, thì lúc mất đi hi vọng cũng chỉ nhẹ nhàng vậy thôi.

     Trên mặt Tương Hạ mang ý cười nhẹ nhõm, một gối quỳ xuống bên người Sở Đàm, vuốt cằm nói : “Chúc mừng vương gia.”

     Sở Đàm đặt thánh chỉ lên bàn trà, hững hờ hỏi: “Người này từ đâu tới.”

     “Là nhị tiểu thư của Hộ Quốc Công phủ, Vân Đình tiểu thư. Cầm kỳ thi họa mọi đều tinh thông, còn rất có học thức, ôn nhu rộng lượng, rất xứng với ngài.”

     Sở Đàm ngước mắt nhìn Tương Hạ: “Nàng cao bao nhiêu.”

     “Hả?” Một câu hỏi khiến mấy lời đã thuộc kỹ của Tương Hạ đều nghẹn trở về, chần chờ hồi lâu mới dám nói, “À… Vậy, vậy chắc là như liễu rủ trong gió, như chim non nép vào người…”

     “Bản vương thích người phải cao hơn ta.” Sở Đàm liếc mắt nhìn hắn.

     Nụ cười trên mặt Tương Hạ liền sượng trân.

     “Tốt nhất là cánh tay phải như ngươi, có cơ bắp, không thể quá mảnh mai, chân với hông cũng vậy.” Sở Đàm một tay chống má, một tay huơ huơ, “Nếu không thì làm sao ôm được bản vương.”

     “… A.” Tương Hạ đột nhiên cảm thấy trái tim của mình có chút bất ổn.

     “Lui xuống đi, để bản vương yên tĩnh một hồi.” Sở Đàm phất tay. Tương Hạ đành bất đắc dĩ cáo lui.

     “Vân gia Nhị tiểu thư…” Sở Đàm lại cầm thánh chỉ lên nhìn qua hai lần, nhàm chán vuốt ve gấm lụa.

     “Liên Giác.” Y bỗng mở miệng kêu lên.

     “Có thuộc hạ.” Liên Giác tức thì xuất hiện, cúi đầu chờ lệnh.

     “Thay ta đi kinh thành đi một chuyến.” Sở Đàm tiện tay ném thánh chỉ, vẫy Liên Giác tới gần, dán sát vào bên tai nói nhỏ vài câu.

     Liên Giác sắc mặt trắng bệch: “Vương gia! Việc này quá lớn, xin hãy nghĩ lại đi ạ…”

     “Nhanh lên.” Sở Đàm đứng dậy về phòng ngủ.

     Tương Hạ cũng là không đi, chỉ im lặng ngồi xổm trên mái nhà phòng ngủ của Sở Đàm, nhìn trời nhập nhoạng tối, nhìn ngọn liễu phất phơ cắt vụn ánh trăng.

     Trên mái nhà lại có thêm một nữ nhân. Thu Thiền đặt xuống hai chung rượu, giao cho Tương Hạ: “Mời ngài.”

     “Đặt ở đấy đi.” Tương Hạ nhìn thoáng qua, không nhúc nhích.

     “Ừm.” Thu Thiền lạnh lùng một tiếng, “Ninh nhị công tử nói, đêm nay sẽ đưa mỹ nhân đó tới cửa cho ngài.”

     Tương Hạ trầm mặc hồi lâu, nhếch mép cười: “Được. Vừa vặn hôm nay lão tử tâm trạng đang tốt. Ngươi thay ta canh đến sáng, ta mệt mỏi, về trước.”

     “Vâng.”

     Tương Hạ thấy bóng đêm đã sâu, nến trong phòng Sở Đàm đã tắt, liền xách chung rượu nhảy xuống, đứng lặng thật lâu trước cửa Sở Đàm, trong lòng ngũ vị tạp trần.

     Rốt cục, chủ tử của ta đã lớn, sẽ thành gia thất.

     Hắn vui mừng cười cười, xoay người rời đi.

     Thu Thiền ngồi trên mái nhà, lạnh lùng nhìn Tương Hạ rời đi. Bóng lưng cô đơn tịch mịch, chẳng còn vẻ sắc bén gai góc lúc trước, dáng dấp đã từng kiệt ngạo, lúc này chỉ còn lại vẻ ôn nhu.

     Nàng lẳng lặng canh gác Sở Đàm.

     Đợi tới nửa đêm, trong phòng ngủ truyền đến tiếng ho khan. Thu Thiền nhanh chóng vọt vào phòng Sở Đàm, thắp nến, rót chén nước ấm. Y dụi mắt uống, hơi thanh tỉnh một chút mới thấy kẻ đứng bên người là Thu Thiền, liền hơi kinh ngạc: “Tương Hạ không ở đây sao?”

     “Đã về phòng uống rượu.” Thu Thiền nói tường tận, “Hôm nay trưởng quan tâm trạng không tốt.”

     “Uống rượu?” Sở Đàm lập tức mở to mắt, lông mày nhíu chặt, “Từ khi nào có thói quen xấu như vậy?”

     Thu Thiền lẳng lặng chờ Sở Đàm uống nước xong, cũng không nói gì thêm.

     “Bản vương phải tìm hắn nói chuyện.” Sở Đàm mặc thêm y phục, vội vàng tới phòng Tương Hạ.

     Tương Hạ tựa vào thư án, sớm đã uống đến mức không biết trời trăng gì nữa. Trên bàn dưới đất tán loạn bình rượu, mùi rượu đầy phòng. Hắn nắm chặt hai con hạc giấy kia, đã kẹp trong sách quá lâu, màu giấy đã ngả vàng, không còn đẹp mắt như lúc đầu. Tương Hạ vẫn một mực giữ lại.

     Lúc trước vương gia thường ban thưởng đồ cho hắn, nhưng chỉ có cái này là y tự mình làm, làm để tặng hắn.

     Tương Hạ dụi dụi mắt, uống quá nhiều, nhìn không rõ đồ vật, nhìn cái gì cũng ra mấy cái bóng.

     Cửa phòng bị đẩy ra, Sở Đàm nhăn mặt đi vào, giật phăng bầu rượu trong tay Tương Hạ, lạnh lùng cúi đầu hỏi: “Ngươi đang làm gì đây?”

     Tương Hạ chậm rãi giương mắt. Thấy tiểu mỹ nhân trước mặt, hắn sửng sốt một chút, liềnđưa tay qua ôm.

     “Ninh nhị công tử thật có mắt nhìn.” Tương Hạ mập mờ cười, “Biết ta thích dạng này.”

     “Ninh cái gì?…” Sở Đàm còn chưa kịp nói xong, chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, bị Tương Hạ ôm eo khiêng lên vai, hung hăng ném lên giường. Y chưa kịp phản ứng, Tương Hạ đã đè hai tay y, cả người đè lên.

>> Xem mục lục

Bữa trước t đã nói ở đây về gu kinh điển trong chủ đề “sang ngầm” (old money/quiet luxury). Những cái gì là kinh điển, thì t sẽ nói ở bài này và phần 2, 3 của bài này nữa.

Tất nhiên chủ đề này nhiều tranh cãi nên đây cũng chỉ là quan điểm cá nhân của t thôi nha. Và nhìn chung danh sách này không xét nhiều đến vóc dáng hình thể từng người, nên không phải tất cả mọi người đều cần có tất cả những thứ này. Khi chọn đồ c vẫn cần phải cân nhắc xem món nào phù hợp với vóc dáng và gu ăn mặc của bản thân nữa.

1. Lại là trench coat:

T đã từng nói đến sự thần kỳ của chiếc trench coat trong việc chữa cháy tức thì cho những set đồ tùy tiện (xem ở đây).

Tại đây vẫn cần nhấn mạnh rằng món đồ này chưa từng lỗi thời và vô cùng đa dụng. Nó đặc biệt được hoàng gia và quý tộc ưa chuộng, dù trông nó không có chút gì là quá làm màu hay “ra vẻ”.

Muốn làm cho chiếc trench coat trông sang chảnh hơn thì c có thể dùng dây lưng của nó để thắt eo lại. Còn muốn trông xuề xòa tự nhiên hơn thì có thể không thắt eo.

2 loại trench coat nên có theo t là: loại mỏng kháng gió, màu be/ nâu nhạt… để khoác ngoài vào mùa xuân, hè, chớm thu; và loại dày bằng dạ thì có thể chọn cả những màu sẫm hơn để dùng cho mùa đông. Nếu tủ đồ của cô nhiều đồ màu trơn, ít đồ hoạ tiết, thì một chiếc trench coat hoạ tiết răng sói nhỏ/ kẻ caro/… Sẽ phù phép cho cả tủ đồ của cô đó!

Ngoài ra cần chú ý mấy điểm sau:

Đối với trench coat trơn không có họa tiết, các đường may cần phải phẳng phiu, không tạo sóng. Vì nếu không có họa tiết để đánh lạc hướng thị giác thì những khuyết điểm này sẽ trông rất lộ, rất phèn, ví dụ như hình sau:

Còn đối với áo có họa tiết kẻ/ sọc/ caro/ răng sói/… thì việc đối kẻ ở những đường may ráp, khớp nối của áo là vô cùng quan trọng:

Áo không đối kẻ trông lôm côm, tùy tiện

Để có thể đảm bảo đối kẻ trên một chiếc áo, người cắt phải tính toán rất tỉ mỉ trước khi cắt, phải chấp nhận tốn vải hơn, còn người may phải rất tỉ mẩn khi may, cộng với lúc may sẽ rất mỏi mắt vì nhìn chằm chằm lâu vào họa tiết, nhất là hoạ tiết càng nhỏ càng hoa mắt. Vậy nên về lý thuyết thì những chiếc áo có họa tiết sẽ đắt hơn những chiếc áo trơn may bằng cùng loại vải. Tuy nhiên đó là điều cần thiết để phân biệt giữa chiếc áo mặc để che thân và chiếc áo mặc để đẹp.

Đợt khai trương Lotte Tây Hồ, t có thấy vài mẫu trench coat khá đẹp ở store của Pull and Bear, giá tầm 1tr5-2tr3 tùy chất liệu. Đường may đẹp, form đẹp, chất nhìn rất thích mắt nhưng ko rõ là có bền hay không vì t chưa xài hãng này mấy. Nhưng họ có một số chất liệu hiếm gặp hơn như da lộn, màu sắc cũng rất tôn da. Nếu chưa đủ tiền để đầu tư nhiều hơn thì t nghĩ tầm giá này đồ cũng dùng được vài năm rồi. Mỗi tội hãng này chiều dài áo dài quá, cũng như Zara, ko hợp với mấy đứa 3 mét bẻ đôi như t :((

Trench coat mỏng màu be ở mức giá tiết kiệm hơn thì có thể tham khảo Libé, đường may vẫn rất chỉn chu còn chất vải thì t thấy thường đồ của Libé tạm ổn, chưa thể gọi là thượng hạng:

Link trench coat Libé

So ra thì Monotalk có một số mẫu trench coat ổn hơn Libe về chất liệu và đường may. Tuy nhiên các mẫu của Monotalk có chất lượng ko đồng đều lắm nên nếu xem tại store thì cảm nhận được dễ hơn. Ví dụ, một số mẫu kẻ/ hoạ tiết t thấy là có chỗ đối kẻ có cái không.

Trường hợp cô muốn xịn hơn nữa và sẵn sàng chịu khó chăm sóc các loại chất liệu cao cấp, có thể tham khảo của Massimo Dutti. Hãng này mới mở thêm store ở Hà Nội, nên qua thử trực tiếp vì giá ko rẻ, áo khoác nói chung tuỳ độ dài và chất liệu mà giá tầm 6-12tr, trench coat da thì có thể lên tới 16tr. Nhưng da của họ là da cừu thật và len là len tự nhiên, ko phải len nhân tạo. Trước giờ t xem hãng này trên pinterest thấy u mê form và chất liệu dã man, nay họ về VN t cũng hơi bất ngờ.

Link trench coat da cừu Massimo Dutti

Link trench coat len Massimo Dutti

Còn nếu muốn một khoản đầu tư để đời con cháu còn hưởng :’) thì c có thể tham khảo thêm Burberry (rất nổi về dòng trenchcoat), Gucci (có mấy mẫu trench coat basic siêu đẹp, ví dụ mẫu màu trắng kem t để hình ở đầu post), giá web tính tầm 130tr trở lên. Dòng này nhìn giá đã thấy tiền đình nên t ko muốn tham khảo kỹ, t sợ thương tâm 🤣

2. Sơ mi trắng form gọn:

Áo sơ mi rộng thùng thình (ảnh bên trái) được ưa chuộng phổ biến do ấn tượng phóng khoáng và tác dụng che giấu vóc dáng của nó. Nhưng cũng vì vậy mà đó không phải là một vẻ đẹp kinh điển. Đó chỉ có thể coi là giải pháp mỳ ăn liền trong tủ quần áo mà thôi.

So sánh với bức ảnh bên phải, c sẽ thấy cùng là mặc với quần tây và xắn tay áo lên, khi đổi sang chiếc sơ mi trắng ôm gọn vào người (không cần quá bó sát, nhưng phải không thừa vải) thì ấn tượng thanh lịch, trang nhã hơn nhiều.

Ngay cả khi phối đồ với quần bò, chiếc sơ mi thừa vải, lùng bùng lòe xòe ở bụng, vai trễ rớt xuống (ảnh bên trái) nhìn cũng kém sang hơn chiếc sơ mi vừa vặn (ảnh bên phải). Tuy vậy, so ảnh bên phải này với ảnh bên phải phía trên thì rõ ràng cái nào ôm gọn vào người hơn, nhất là ở phần bụng, thì trông vẫn sang hơn.

Sau khi xem một số ví dụ sơ vin thì đến ví dụ này, khi nhìn bức ảnh không sơ vin, c sẽ dễ dàng thấy nó lôi thôi tuềnh toàng rõ rệt, mặc dù đã bày đặt cài cúc đến tận cổ. Mức độ thanh lịch tăng dần từ trái qua phải: sơ vin giúp cải thiện một phần, và form áo vừa giúp cải thiện rất nhiều.

Tất nhiên không phải ai cũng tự tin mặc áo ôm vào người và sơ vin, nhất là nếu có vòng eo bánh mì như t =)). Cũng vì thế mà đôi khi muốn mặc sang thì chúng ta thật sự cần may đo để có chiếc áo fit với số đo cơ thể mình, nếu không thì vừa eo lại thừa ngực, thừa vai, hoặc bị dài quá. May đo thật sự có thể giải quyết vấn đề này ở mức độ cao hơn hẳn may sẵn. May đo không thể hô biến chúng ta thành người mẫu được nhưng có thể giúp chúng ta trông thanh lịch nhất có thể.

4 điều cực kỳ quan trọng khác khi mặc sơ mi là:

  • Phần cổ áo (thường ép mếch tạo form) phải được ép phẳng lỳ, không rộp, không nổi hột gạo. Thường thì hiện tượng này cũng ít khi xuất hiện trên chiếc áo mới. Sau một thời gian giặt giũ phơi sấy nhiều, loại áo kém chất lượng mới bắt đầu bị rộp. Điều này xảy ra do nhiều nguyên nhân, nhưng nhìn chung là do nhà sản xuất hời hợt trong khâu kiểm duyệt chất lượng. Và lỗi này t đã gặp phải ngay cả với những chiếc áo 600-700k. Đó là lý do vì sao t có thể bình tĩnh một chút khi nghe giá 2tr.
  • Không thể để lộ màu áo lót bên trong (xin đấy!!!, trông rất phèn)
  • Không để nẹp áo ở chỗ ngực bị banh ra (trông rất tùy tiện)
  • Không phối vải ren/ vải khác, phối bèo nhún, cut out, phối họa tiết hay bất cứ hình in thêu gì trên áo. Hãy để sơ mi trắng chỉ đơn giản là sơ mi trắng.
  • Áo phải phẳng phiu, nếu không tổng thể trông sẽ xuống cấp hẳn. Tìm được loại vải ít nhăn thật không dễ dàng. Một số dòng vải ít nhăn nhưng vẫn thấm hút mồ hôi tốt mà t biết là micropoly, knit Nhật easycare. Một chiếc sơ mi có công nghệ easy care để chống nhăn có thể có giá bán lẻ khoảng 2tr, thường bán ở những store có thương hiệu lớn tại các trung tâm thương mại. Nếu muốn check khả năng kháng nhăn của áo, c có thể thử vo viên phần gấu áo để xem nếp nhăn có tự biến mất hay không. Nếu công nghệ tốt, thậm chí nếp nhăn sẽ không hề xuất hiện sau khi bị vo viên. Nếu cô muốn ăn gian để đối phó nhanh với việc nhăn, có thể tham khảo sơ mi có kết cấu xếp nếp, ví dụ mấy mẫu kiểu này:

Link sơ mi xếp ly ẩn nhăn

3. Quần jeans không rách:

Jeans là loại chất liệu không phải lúc nào trông cũng sang, vì nó thiên về style giản dị, thoải mái hơn. Tuy nhiên, nhìn vài ví dụ dưới đây, c sẽ thấy một mẫu số chung là: chỉ cần quần không rách, form quần tôn dáng (thường là ống đứng), và phối với một số món đồ kinh điển khác thì nó trông vẫn thanh lịch, sang chảnh.

Tất nhiên, quần bò rách vẫn có cái đẹp của nó, nhưng không phải đẹp theo kiểu sang chảnh, thanh lịch, kinh điển mà thôi. T vẫn mê loại quần bò trắng rách tướp đùi gối, vì nó có sức mạnh làm “thời thượng hóa”, “trẻ hóa” những thứ hơi sến và hơi dừ (ví dụ như áo len cổ lọ màu nâu, áo hai dây màu hường,…).

Nhưng cũng cần nhìn vào thực tế là quần bò rách trông bụi bặm, tùy tiện hơn và không thể nào sang mắt, nhã nhặn như loại quần bò lành lặn được. Đến một lúc nào đó, khi đã có thêm nhiều trải nghiệm xã hội đa dạng và khi đã đến một độ tuổi tâm lý nào đó, c cũng sẽ bắt đầu cảm thấy những vết rách này trông có phần quá trẻ trâu. Thể hiện cá tính qua trang phục là tốt, nhưng điều đó không nhất thiết phải đồng nghĩa với sự thiếu chỉn chu.

Ngay cả khi cái quần có form baggy lùng bùng trẻ trâu như thế này, thì cái nào không rách trông vẫn có vẻ mắc tiền hơn hẳn.

T đã tham khảo vài mẫu jeans trơn lên form đẹp và chất liệu khá ok:

Quần jeans của Parfois có chất liệu xịn đến mức t khá bất ngờ (vì họ chuyên về phụ kiện hơn là quần áo). Jeans của Libe hay Monotalk thật sự không thể sánh nổi. Về màu sắc và form, jeans của Parfois cũng khá thời thượng. T xem ở cửa hàng thì có mẫu khác đẹp hơn nhưng trên web chỉ có mỗi 2 mẫu này, nên t vẫn recommend ra cửa hàng để xem nhé):

LINK: Parfois xanh ; Parfois đen

Ngoài ra, Pull & Bear cũng có chất liệu jeans khá thoải mái, c có thể ra store mặc thử.

4. Áo phông trắng/ đen trơn:

Cũng như sơ mi trắng, áo phông trắng tuy giản dị nhưng có vẻ đẹp kinh điển, miễn là c phối nó với những món đồ kinh điển khác, sơ vin vào và đừng bao giờ để nó nhăn.

Khác với sơ mi, áo phông không thể nào yêu cầu ôm gọn vào người quá được, nhưng nếu đường cắt vai vừa vặn, không trễ rớt xuống thì trông vẫn sang hơn loại áo oversized rộng thùng thình như đi mượn. So sánh 2 hình này là thấy rõ nhé:

T thấy màu trắng so ra thì kinh điển hơn màu đen, vì nó thể hiện một nỗ lực mang tính tôn chỉ trong việc cố gắng giữ quần áo sạch sẽ không tì vết. Tuy nhiên cái này có thể rất nhiều người khác sẽ nghĩ khác.

Nhưng có một điểm mà đa phần mọi người sẽ đồng ý, đó là: áo phông trơn sang hơn loại in hình. Dù là hình nhỏ hay hình to, là logo thương hiệu nọ chai hay là một hình vẽ hú họa nào đó, thậm chí là một dòng chữ sai chính tả hoặc là một câu quote đầy thâm ý,… tất cả đều sẽ làm mất đi vẻ thanh lịch kinh điển của chiếc áo phông trơn. Hãy so sánh những hình ảnh áo phông trơn và áo in hình dưới đây để thấy rõ.

Ngoài ra, một số điểm cần chú ý khi mặc áo phông là:

– Đường may phải phẳng. Đường may kém sẽ tạo ra những nếp “sóng” rất lộ liễu (nhất là ở quanh cổ áo) như hình này, khiến tổng thể trông phèn hẳn đi:

Các nếp “sóng” xung quanh cổ áo là đặc sản của loại áo phông may cẩu thả

– Cổ áo phải là bo dệt ôm sát, không bị ngửa ra khi mặc. Nếu cổ áo làm từ bo dệt kém chất lượng (ví dụ như hình dưới đây), hoặc tệ hơn là may từ vải, thì sẽ bị gião ra và ngửa ra, không ôm vào cơ thể, trông rất phèn:

– Chất liệu chọn lọc: cùng là cotton thật ra cũng có nhiều loại. Loại cotton kém chất lượng thì sẽ hay gặp 2 vấn đề: càng giặt nhiều lần thì vải càng bị cứng đơ ra, không mềm mại như khi mới mua; hoặc càng mặc càng gião ra, mất form áo. Vấn đề này thực sự khó phát hiện khi sờ một chiếc áo mới toanh. Cách đơn giản nhất là chọn mua áo phông từ những brand uy tín một chút, ví dụ như Pull & Bear, Uniqlo,… Bỏ qua những brand có chất lượng phập phù hên xui như H&M và Zara nhé.

Áo phông trơn mà form gọn bây giờ thật sự hiếm. T tìm mãi cũng chỉ thấy Monotalk có form tương đối gọn, may là brand này chất liệu khá ổn:

Áo phông trơn form gọn Monotalk

5. Trang sức ngọc trai:

Ngọc trai chưa bao giờ lỗi thời, từ thời trung cổ, Audrey Hepburn, Titanic, công nương Diana, … cho tới nay, ngọc trai luôn trang nhã và thời thượng. Nó là thứ có đẳng cấp riêng, cần đến thần thái nhất định mới có thể đeo nổi, chứ không dễ dãi như kim cương đá quý, thứ mà cứ có tiền là đeo được. Ví dụ, một người phụ nữ thần thái lẳng lơ, dễ dãi, thì đeo ngọc trai vào trông sẽ rất kỳ cục, giống như trưởng giả học làm sang, nhưng đeo các loại đá quý khác thì lại không bị khớp.

Cũng vì vậy, ngọc trai sang nhất khi không phối với bất kỳ đá quý hay kim cương nào khác.

Một chiếc vòng ngọc trai có thể lên đồ một cách rất tiểu thư, sang trọng, nhất là khi đi kèm với găng tay, …
hoặc cũng có thể trở nên cá tính và hiện đại khi phối cùng khăn twilly,
giúp chiếc sơ mi trắng trở nên “quý tộc” hơn hẳn.

Ngọc trai cũng có thể dùng để tạo “nét” cho set đồ style bụi bặm như thế này, nhưng nó vẫn sẽ trông lôm côm và không thể sang bằng khi được dùng một cách thuần túy bởi những khuôn mặt thanh lịch như này:

Khi người ta không đủ tự tin đeo ngọc trai mà không cần phối đồ (vì lúc đó thật sự rất cần một thần thái tao nhã), thì họ có thể phối ngọc trai với vàng để làm món đồ trông hiện đại hơn là cổ điển.

Khi chọn ngọc trai, mọi người sẽ thấy có nhiều khoảng giá rất khác xa nhau. T không quá rành về ngọc trai nên không thể giải thích được hết mọi nguyên nhân. T chỉ biết một nguyên nhân khiến ngọc trai có sự phân loại, đó là môi trường sống của con trai.

Nếu con trai được nuôi ở môi trường nước ngọt, viên ngọc trai sẽ kém bền khi tiếp xúc với môi trường mặn như mồ hôi của người dùng. Do đó, trong quá trình sử dụng, ngọc trai nước mặn (túm về từ biển), sẽ có độ bóng bền lâu hơn so với ngọc trai nước ngọt, và đắt hơn.

6. Áo len cổ lọ:

Trong bài viết trước, t đã đưa ra sự so sánh để cho thấy rõ áo cổ lọ thật sự có thể nâng tầm cho một set đồ. Vậy ở đây t chỉ show ra một vài cách phối đồ với áo cổ lọ.

Ngoài ra, c cũng nên mặc thử một số loại áo có cổ cao khác nhau (cổ 3cm, 5cm, cổ lọ gập,…) để xem vóc dáng của mình phù hợp với loại cổ nào.

Áo cổ lọ mà thực sự bền, chất lượng, form gọn thì t chỉ mới biết dòng heattech và dòng cổ 3cm của UNIQLO. C nên ra store UNIQLO để đỡ vớ phải hàng giả giặt mấy lần đã bèo nhèo gião ra nhé. Giá dòng này hơi cao nhưng t nghĩ có 1-2 cái này để xài vẫn hơn là có cả một lố áo cổ lọ giá mềm rồi gião ngoác nhìn ko muốn mặc.

Áo cổ 3cm UNIQLO

Ngoài ra hôm nay t thấy Massimo Dutti đang sale mẫu áo cổ lọ này cũng khá basic và gọn gàng. Hãng này thì chất đẹp không cần bàn rồi:

Link cổ lọ Massimo Dutti

7. Bốt mõm nhọn/ mõm vuông bẹt

Bốt chelsea mõm vuông bẹt lên form rất thanh lịch
Mõm vuông bẹt và gót vuông không quá cao, tạo vẻ thanh lịch cho tổng thể set đồ
Còn loại bốt mõm nhọn thường gắn liền với gót cao mảnh hơn và thân giày ôm sát hơn vào chân, tạo ấn tượng thời thượng và giúp kéo dài chân
Khi phối với những món đồ kinh điển như quần ống đứng, trench coat, áo cổ lọ, thì loại bốt nhọn gót cao form ôm giúp tổng thể trông hiện đại, trẻ trung hơn, không lo bị dừ

Với những loại bốt này, chỉ cần tập trung chọn loại nào lên form tốt nhất trên chân của mình và có bề mặt da đẹp nhất. Các chi tiết trang trí rườm rà như dây kéo khóa hình thù nổi bật, tua rua,… đều là thừa thãi.

Link boot mõm vuông form ôm

Link boot cổ cao mõm nhọn

Link boot cổ vừa mõm nhọn

Muốn da thật thì lại tham khảo mấy đôi của Massimo Dutti nhé, đang sale đó các c, t để ảnh 1 đôi đại diện thôi chứ hình như đôi này vừa hết size rồi :((

Boot mõm nhọn da bò Massimo Dutti

Đôi này thì hình như còn vài size:

Chelsea boot đục lỗ da bò Massimo Dutti

8. Giày thể thao trắng

Giày thể thao trắng thoạt nhìn có vẻ quá “thể thao”, “suồng sã” nhưng lại phối rất đẹp với ngay cả những món tương đối thanh lịch như trenchcoat, suit.

Tất nhiên giày thể thao mà t đang nói đến ở đây là loại sneaker cơ bản buộc dây, đế bằng không độn, chứ không phải là giày lười hoặc những kiểu giày thể thao hầm hố. Converse trắng là một trong những ứng cử viên nặng ký ở hạng mục này. Khi phối loại giày này với suit, nên chọn form quần ống đứng và form áo blazer suông nhẹ thì sẽ phù hợp hơn, tạo nên cảm giác hiện đại mà năng động.

Với loại giày đa dụng thế này, việc duy nhất đau đầu chỉ là làm thế nào để giữ cho nó luôn trắng mà thôi =)) t thì ko thích đau đầu nên nói thực là t cũng ít khi tham khảo loại giày này dù nó đẹp thì đẹp thật. Cô nào sẵn sàng chăm sóc giày trắng thì thử tham khảo đôi này của Massimo Dutti vừa mới sale sáng nay nhé, t thấy màu xinh lắm mà da bò thật đó:

Link giày thể thao da bò trắng Massimo Dutti

Đôi này cũng da bò nhưng form đế xinh hơn nhưng hết mịa hàng rồi :((

Link giày trắng da bò đế nâu Massimo Dutti

9. Giày loafers:

Giày loafers có một vẻ đẹp mọt sách lãng mạn mà t tạm gọi là “nerd nhà giàu”: nó vừa cổ điển, nhã nhặn, vừa có chút cảm giác “cung cách”/ “gia giáo”, lại vừa giản dị, không “làm ra vẻ”.

Cũng vì vậy mà loafers rất hợp với những thứ tương tự: mũ beret, tất quả trám, quần áo kẻ caro, trench coat, gile, áo cổ lọ,…

Loafers thường có đế bệt, hoặc cùng lắm là đế 4cm, thích hợp với tua rua, nhưng loafers không có tua rua cũng rất đẹp.

Chọn loafer t thấy khá là khó vì bây giờ quá thịnh hành loại mõm tròn, mà cá nhân t thấy trông mõm tròn trẻ con và phèn phèn sao ấy. Cộng với là t cũng thích nó có gót một chút vì t lùn :)). Vì thế tạm thời t chỉ tăm tia đôi này, có gót, mõm vuông, da ko bị bóng lộn mà review có vẻ ổn áp:

Link loafer mõm vuông

Massimo Dutti có đôi này đẹp toàn tập, mỗi tội t vẫn thích mõm vuông hoặc mõm nhọn hơn:

Link loafer Massimo Dutti

Charles and Keith cũng hay có những dòng loafer mõm vuông, giá cao hơn nhưng t thấy hàng hiệu thì thế là hợp lý rồi. Cá nhân t thích oxford hơn loafer nên nếu có mấy trẹo để mua giày thì t sẽ ưu tiên oxford trước.

10. Giày oxford:

Giày oxford, đặc biệt là loại đục lỗ hoạ tiết, là một món đồ rất vintage nhưng không bao giờ lỗi thời. Giày oxford sinh ra như để dành cho các quý cô, quý ông, vừa tao nhã vừa không quá phô diễn.

Oxford rất hợp để phối với các loại tất chân cách điệu một chút, ví dụ như tất dệt gân nổi, tất da chân chấm bi, tất hoạ tiết kẻ caro/ quả trám,…

Và cũng như loafers, oxford phối được đa năng với đủ mọi thể loại quần áo, trừ những thứ trông quá thể thao (vd quần áo bóng đá, đồ gym, hoodie, áo gió).

Tuy nhiên, giày oxford hơi kén dáng người hơn một chút vì phần đế rất bệt. Những người có chiều cao khiêm tốn và bắp chân hơi đậm, cổ chân hơi nhỏ như t thì đi loại giày đế quá bệt sẽ trông mất cân đối. Vậy nên nếu đi oxford thì t sẽ cố tìm chọn những mẫu có gót cao hơn một chút, ví dụ như mẫu này của Herins. Tuy gót hơi cao hơn loại Oxford thông thường nhưng lên form trông chắc chắn hẳn ra mà vẫn đậm chất cổ điển, và đặc biệt là những hoạ tiết đục lỗ ở mức độ vừa vặn, không làm cho tổng thể trông quá vintage nên vẫn dễ phối đồ theo kiểu hiện đại:

Link đôi Herins

Hoặc đôi 4cm này, tuy phần đế đằng trước vẫn hơi bệt nhưng màu nâu của nó quá sức tao nhã, cổ điển, phần da nhìn đã thấy mềm mại xịn xò, và đặc biệt là phần mũi giày vuông bẹt tạo vẻ hiện đại, thời thượng, sẽ dễ phối đồ với suit, blazer và váy vóc hơn so với loại mũi tù thông thường. Phải nói là sự phối hợp này thật sự quá hoàn mỹ và hiếm có đối với oxford:

Link đôi 4cm

11. Áo thun trắng/be kẻ ngang mảnh:

Tất nhiên t vẫn đang nói đến form gọn nhé. Bất cứ thứ áo gì mặc ở trong mà cứ rộng thùng thình thì đều là theo mốt cả thôi. VD c sẽ ko bao giờ thấy nữ hoàng Anh hay công nương Diana mặc mấy đồ kiểu đó, bởi họ cần thanh lịch, sang chảnh hơn là cần theo mốt.

Áo kẻ ngang này phối đồ chỉ cần rất cơ bản với quần tây/ chân váy và giày bệt thôi là đã rất duyên dáng và thanh lịch.

Áo kẻ nhỏ này hôm trước t thấy sếp tổng giám đốc t mặc nhìn sang mà trẻ trung dã man, mà bả 3 đứa con rồi nhưng mặc lên vẫn trẻ trung phong độ lắm á. Nhưng hôm đó t ngại ko dám hỏi sếp mua ở đâu nên giờ cũng không biết kiếm đâu ra.

12. Váy đen (little black dress)

Một chiếc váy đen basic, không cần bèo nhún, hoa hoè, kim tuyến, dây nhợ hay cut out gì cả, nhưng lên form tôn được vóc dáng của c và có chất liệu xịn xò là đủ dùng cho hầu như tất cả những dịp cần mặc váy, dù là đi prom, đi làm, tiệc tùng, hẹn hò hay đi chơi với bạn bè, thậm chí đi đám ma… Chúng ta thực ra không cần nhiều váy đến vậy, chỉ cần 1 chiếc nhưng phù hợp, và sau đó tùy hoàn cảnh mà phối thêm với loại áo khoác ngoài khác nhau.

Và khi mặc loại váy này, nếu thân trên ôm thì thân dưới nên là suông/ xòe, thân trên hở rồi thì khúc dưới nên kín đáo và ngược lại; tránh bó sát hoặc hở nhiều từ đầu đến chân kẻo trông sẽ rất là “ngành”…

Trong các loại cổ áo thì t vẫn thấy dây bún và cổ lọ là sang chảnh nhất.

Monotalk t thấy có mẫu cổ lọ xẻ đùi và mẫu dây bún thân xòe nhẹ này khá tôn dáng:

Link váy cổ lọ xẻ đùi Monotalk

Váy dây bún tea-length Monotalk

Massimo Dutti cũng có khá nhiều váy đen basic, nhất là dây bún. Nhưng mấy cái này giá cao á nên t thấy đến tận nơi xem thì ok hơn. Sai 1 ly là đi vài củ á.

Những ai hay theo dõi về thời trang thì chắc gần đây có nghe tới 2 cụm từ này ở khắp nơi: quiet luxury và old money (tạm dịch một cách thô và thật theo như nhiều web thời trang hiện nay là “giàu có thầm lặng” và “tiền cũ”).

T thấy nên gọi nó là “sang ngầm” hơn, bởi 2 khái niệm đó đều hướng đến sự sang trọng một cách lặng lẽ, không nhằm mục đích phô trương. Nó trái ngược với kiểu khoe khoang thô thiển của giới giàu xổi (điển hình như Ngọc Trinh, Đàm Vĩnh Hưng, Cardi B…, kiểu người luôn ngại thiên hạ không biết họ có tiền ấy).

“Sang ngầm” nổi lên sau khi xu hướng minimalism (tối giản hoá) đã bớt hot. Mặc dù vậy t thấy bản chất là:

“Sang ngầm” = Tối giản + Tiêu chuẩn cực cao + Gu kinh điển

(Quiet luxury = Minimalism + Exquisite standard + Timeless style)

Cái đáng nói là tại sao đã có minimalism rồi mà còn phải nặn ra một xu thế khác là old money làm gì? Vì sao tối giản hoá thôi vẫn chưa đủ cho thế giới thời trang này vậy? Ngẫm ra thì khá … Mắc cười, haha.

Chắc hẳn là sau khi cố tỏ vẻ như một người tối giản (minimalist) bằng cách dẹp bớt tủ đồ của mình và ăn mặc giản dị hơn thì một số vị bắt đầu cảm thấy trông mình vẫn kém sang, không có gì nổi trội. Và khi không hài lòng về điều đó thì họ bắt đầu nghĩ cách để flex cái sự giàu mà vẫn có vẻ giản dị, để đảm bảo không bị “phô”. Họ gọi đó là “old money”, “quiet luxury” và ba hoa khắp nơi về cái chuẩn mực này, theo một cách chẳng mấy “quiet”.

Khi người ta ba hoa càng nhiều về “sang ngầm”, và thậm chí là cố dạy cho người khác hiểu thế nào mới được gọi là “quiet luxury” đúng điệu, thì cái trò sang ngầm của họ chỉ trở nên “phô” và “gồng” hơn thôi.

Vì sao ư? Con người thường chẳng ba hoa về những gì họ có thừa. Nói cách khác, ai sinh ra đã giàu thì ít khi thích thể hiện mình giàu, chứ đừng nói là còn đi dạy cho người khác cách flex giàu thế nào cho tinh tế. Nếu bạn thực sự giàu từ trong trứng nước, khả năng cao bạn sẽ mặc một chiếc áo T-shirt không logo nhưng bạn sẽ không có kiểu tâm lý: tôi mặc áo này để tỏ vẻ giản dị nhưng lại muốn người khác phải nhìn một cái là đoán ra ngay áo này của brand nào, đáng giá mấy chục trẹo. Người giàu mặc cái gì họ thích và chẳng hơi đâu quan tâm thiên hạ có thẩm nổi giá trị của thứ đó hay không!

Flex cồng kềnh thế này thì còn “gồng” hơn cả kiểu flex của giới giàu xổi. Đã phải đi “dạy đời cho biết trình tôi” thì “quiet” ở chỗ nào nữa mà tự phong là “quiet luxury”?

Thực chất sang ngầm có gì hay?

Về bản chất, sang ngầm phải nói là 5 tốt, nếu nó không bị nhiều người làm lố như thời nay.

Vậy 5 tốt của nó là gì:

  1. Bảo vệ môi trường: nếu tủ đồ có nhiều món “sang ngầm”, khả năng 90% là bạn sẽ không cần thay thế chúng trong vòng 10 năm. Bỏ đi ít đồ hơn đã là hạn chế rác thải rồi. Nhưng quan trọng hơn là, khi giảm lượng đồ mua mới, bạn đã góp phần hạn chế thúc đẩy quá trình sản xuất của ngành công nghiệp may mặc, từ đó giảm lượng Amiang thải ra nguồn nước, tránh gây ung thư. Công nghiệp may mặc là một trong những ngành gây ô nhiễm nhất, hơn cả sản xuất chất tẩy rửa.
  2. Tạo nên phong cách cá nhân đặc trưng: hiển nhiên khi sở hữu vài món đồ “sang ngầm” thì bạn sẽ mặc chúng thường xuyên hơn bất cứ thứ gì khác, vô hình chung tạo thành một style đặc trưng riêng của bạn, cũng giống như mùi nước hoa đặc trưng (signature scent) của mỗi người vậy. Nó làm nên thương hiệu của bạn, khiến bạn không thể nhầm lẫn trong mắt người khác.
  3. Đỡ tốn thời gian suy nghĩ hôm nay nên mặc gì: dĩ nhiên, nếu đã có những món sang ngầm thì cần gì phải nghĩ xem nên mặc gì nữa. Những thứ khác đều không đáng để nghĩ tới.
  4. Đỡ tốn tiền vô bổ mua quần áo đủ loại để chạy theo mốt: sẽ không có mốt nào sang bằng những món đồ sang ngầm nên việc đua theo trend nọ mốt kia sẽ trở nên thừa thãi.
  5. Không trở thành biển quảng cáo di động miễn phí cho các thương hiệu xa xỉ: “sang phô” khác với “sang ngầm” ở chỗ, những người thích khoe giàu sẽ mặc quần áo có logo thương hiệu rất nổi bật, bắt mắt, khiến họ vô hình chung tự biến mình thành một dạng biển quảng cáo di động cho các thương hiệu đó. Những người “sang ngầm” sẽ mặc vì sở thích của bản thân chứ không để phô bày những thương hiệu xa xỉ, do đó họ sẽ không tự biến mình thành biển quảng cáo như vậy. Thử đi vào một showroom thời trang cao cấp bất kỳ, bạn sẽ thấy những thứ đắt nhất thường là những thứ không có logo quá to hoặc ở vị trí quá dễ thấy. Nếu có logo thì nó cũng sẽ ở dạng dệt chìm/thêu chìm hoặc ở những vị trí ít gây chú ý như cúc, lót, mác thôi.

Không phải tự nhiên mà ăn mặc kiểu sang ngầm (quiet luxury) lại tối ưu hơn là ăn mặc kiểu tối giản (minimalism). Nếu chỉ tối giản thôi thì bạn vẫn gặp phải 2 vấn đề:

  1. Tiêu chuẩn của bạn chưa đủ cao: vải vóc/đường may không đủ “ngon”, mặc vài năm đã “tướp”, “tã” thấy rõ
  2. Gu không đủ kinh điển: đẹp là không đủ, mà phải là kinh điển. Nếu không phải thứ kinh điển thì món đồ sẽ lỗi mốt sau vài năm, như vậy cứ vài năm lại phải sắm mới để đu theo mốt. Đó là lý do vì sao quần áo của ba mẹ mình có thể rất đắt, rất xịn ở thời của họ nhưng đến thời của mình thì mình mặc ko nổi, vì nó không đủ kinh điển và nay đã lỗi mốt rồi.

Nếu bạn đã chọn đồ theo kiểu “sang ngầm” thì không còn phải lo về 2 vấn đề này nữa, vì như t đã nói từ đầu:

“Sang ngầm” = Tối giản + Tiêu chuẩn tối cao + Gu kinh điển

(Quiet luxury = Minimalism + Exquisite standard + Timeless style)

Nói cách khác, những người thực sự “sang ngầm” sẽ kén chọn đồ kỹ hơn nhiều lần so với những người theo chủ nghĩa tối giản. Nếu gu của ba mẹ bạn là kinh điển và tiêu chuẩn chất lượng của họ là thượng hạng, thì có đến đời con cháu vẫn cứ thấy vinh dự được mặc lại quần áo của họ.

Về mặt tiêu chuẩn thượng hạng thì rất khó thấy qua ảnh chụp, vì chất liệu, đường may thường phải nhìn trực tiếp mới phần nào thấy là đẹp hay xấu. Thậm chí xịn hay không thì phải có thời gian kiểm chứng chứ mắt thường cũng không nhìn ra được, ví dụ, đa phần chúng ta sẽ không nhìn ra được sự khác biệt của loại lông cừu 18tr và loại lông cừu 25tr.

Nhưng gu có kinh điển hay không thì hoàn toàn có thể thấy qua ảnh. Ví dụ:

Một chiếc áo len trơn có thể được coi là tối giản. Nhưng để gọi là sang ngầm, thì ngoài việc phải có chất liệu thượng hạng (tiêu chuẩn tối cao), nó còn phải có cổ cao (gu kinh điển). Hãy nhìn 2 ví dụ dưới đây là hiểu.

Cùng là áo len mặc trong suit, người bên trái chỉ có thể gọi là ăn mặc tối giản (không cầu kỳ mà vẫn thời thượng), còn người bên phải mới gọi là ăn mặc sang ngầm. Vẻ sang của anh ta toát lên từ chi tiết cổ lọ – loại cổ áo đẹp vượt thời gian.

Ví dụ này cũng vậy. Chiếc áo cổ lọ luôn sang hơn chiếc áo cổ tim. Bởi thiết kế cổ cao thuộc hàng kinh điển.

Tuy vậy, “gu kinh điển” là một phạm trù khá tương đối và cần nhiều hiểu biết, trải nghiệm về thời trang mới có thể đạt được. Tạm hiểu kinh điển nghĩa là đẹp, sang ở mọi thời đại, không bao giờ sợ lỗi mốt. Trong giới thời trang, cuộc chiến để định nghĩa xem cái gì là kinh điển (timeless), cái gì là hợp mốt (trendy) là cuộc chiến không có hồi kết. Một vị blogger mà t thấy nói khá chí lý về vấn đề này là Drew Joiner. Hãy tham khảo ý kiến của anh ấy ở đây để có một cái nhìn tổng quát, tương đối nhé.

Bao nhiêu tiền mới đủ sang ngầm?

Tất nhiên là rất đắt tiền, dù nói vậy thô nhưng là nói thật.

Chỉ cần là kinh điển thì nó đã xứng đáng đốt khá nhiều tiền của bạn rồi.

Một là vì chất xám cần rất nhiều mới có thể nặn ra được một thiết kế kinh điển, có giá trị thẩm mỹ suốt vài chục năm đến vài trăm năm. Nếu giá trị thẩm mỹ của nó chỉ kéo dài 2-3 năm (nói cách khác, nó chỉ là trend nhất thời), thì giá của món đồ dĩ nhiên là thấp. Với mức độ trường tồn tính theo vài chục năm một thì món đồ đó đã được liệt vào hàng “di sản” (heritage) của các thương hiệu xa xỉ rồi.

Hai là vì, những thứ có giá trị dài hạn như vậy thì thường được coi như một khoản đầu tư sinh lời (investment), hơn là một kiểu tiêu sản (expense). Ví dụ, chiếc túi chần trám của Chanel được coi là một khoản đầu tư, bởi vì giá trị thị trường của nó tăng lên theo năm tháng, thậm chí sinh lời tốt hơn vàng ở một số thời điểm – khi bạn không dùng nữa, bán đi vẫn kiếm được lời. Dĩ nhiên, vậy thì nó không thể nào rẻ được. Nó có chức năng sinh lời, là một khoản đầu tư đúng nghĩa.

Còn về chất lượng thượng hạng, tất nhiên nó khiến giá món đồ đắt hơn, nhưng so với giá trị kinh điển thì đây chỉ là yếu tố phụ mà thôi.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc: chất xám đáng giá hơn chất liệu.

Đừng đánh đồng khi nói đến quiet luxury…

Đến đây chắc là đủ hiểu:

  1. Không phải cứ giàu thì sẽ biết ăn mặc kiểu quiet luxury. Bởi vì phí tiền vào những món đồ tầm thường là kiểu chơi của những người giàu vật chất hơn là giàu khả năng thưởng thức (“Throwing silly money at what are in essence ordinary clothes is for people with more money than sense”, trích Guardian). Những người giàu xổi có thể có thêm tiền nhanh chóng, nhưng để phát triển khả năng thưởng thức thì ai cũng cần nhiều thời gian và trải nghiệm.
  2. Có khả năng thưởng thức nhưng không đủ tiền thì hãy coi việc mua quần áo như một loại hình đầu tư nghiêm túc không kém gì bất động sản. Bạn không cần hàng mới mà bạn cần hàng thật sự có khả năng sinh lời và tính thanh khoản cao, nói cách khác – giá trị kinh điển. Vậy thì thay vì mua mới, mua nhiều, bạn có thể mua đồ cũ sang tay và mua bớt đi, hoặc đơn giản là không mua gì cả khi chưa đủ điều kiện. Với lối ăn mặc quiet luxury thì vài năm mới mua một món đồ là chuyện rất bình thường. Đâu phải ai cũng đủ tiền để tháng nào cũng đầu tư vào một thứ gì đó!
  3. Nếu chưa đủ tiền để đầu tư vào những thứ “kinh điển”, sinh lời, hãy tạm hài lòng với những thứ minimalism + exquisite standard (tối giản và chất lượng thượng hạng). Như vậy đã đủ xịn và đủ để bạn không phí tiền vào những thứ tào lao chỉ dùng được vài mùa đã vứt. Để làm được như vậy, bạn phải kỹ tính hơn, chọn lọc hơn để nâng tiêu chuẩn của mình lên tầm thượng hạng. Đừng gật đầu dễ dãi với tất cả những thứ đang giảm giá.
  4. Không phải ai cũng nên cố theo đuổi phong cách sang ngầm. Vào những thời điểm phát sinh các cơ hội đầu tư khác lời lãi tốt hơn (VD mua một mảnh đất, mua vàng, chơi chứng…) thì bạn đâu cần gò ép bản thân vào loại hình thời trang sinh lời này làm gì. Chỉ cần đừng phí tiền vào những món đồ tầm thường đã là rất khôn ngoan rồi.
Có nhiều mảng đầu tư khác nhau. Các tài sản thời trang không phải lúc nào cũng sinh lời tốt nhất.
Khi chưa nắm chắc đầu tư vào đâu là tốt nhất thì bạn chưa nên xuống tay đầu tư vào cái gì cả.
Hãy để quần áo chỉ là quần áo, không phí tiền tào lao là được.

Hi ^^ đang bầu cũng lười makeup lắm (kem chống nắng còn lười bôi ấy). Nhưng nhìn cái ảnh của hãng swatch ra xinh quá trời + với t vốn mê kiểu makeup nude sẵn rồi, đâm ra t ngựa ngựa lên mua liền 3 màu về test thử luôn cho các cô luôn nè ^^

Đây là kiểu makeup tone nude mà t nói tới nè:

Tone nude tạo độ sâu tự nhiên và ấm áp cho mắt, và rất hợp với những màu môi đậm, cũng như không quá nổi nên khi phối với các phụ kiện nổi bật (khuyên tai, mũ…) thì rất hài hoà, không bị lố.
Tone nude đặc biệt hợp với mắt màu hạt dẻ. Cô nào chịu khó thì đeo lens cho đúng kiểu luôn :))

Em nó xinh từ cái vỏ hộp luôn ấy TT.TT

Hộp nhỏ, dài bằng một ngón tay thôi á

Đây là ảnh hãng swatch nè, 3 màu t chọn được đánh mũi tên đó. Trong hình này 3 màu đó khác nhau rõ vậy mà….:

Nhưng thực tế nhìn từ vỏ cái lọ thì… 3 màu này trông ko khác nhau lắm, như kiểu 3 sắc độ đậm nhạt của tone nâu nude thôi, nên t hơi chưng hửng…

Hàng thực tế đây ạ, mood shadow nhưng khui ra nhìn hơi tụt mood 🙄

Cũng may là swatch ra tay thì tụi nó ko phải quá giống nhau đâu :)) tuy là cũng ko giống ảnh hãng luôn.

Tay t ko phải trắng lắm, tone da vàng tái chứ ko phải trắng hồng, và t cũng có gân xanh :)) nên nói chung là màu da rất cơ bản thôi.

Màu 1: hồng nude nhạt (mọi người hay gọi là màu hồng trà sữa đó)

Màu 1 khi tán ra

Màu này rất tự nhiên và may là ko bị bợt. Nếu tán mỏng ra thì… ko để ý là ko biết đang đánh mắt luôn đó :)) Màu 1 này phù hợp làm nền mắt cho nàng nào da sáng nha, rất trung tính nên da trắng hồng hay trắng vàng đều ok. Tuy nhiên nó nhạt quá nên nếu đánh mắt rồi đeo kính vào là không thấy lên màu gì nữa luôn. Cô nào đeo kính bỏ qua màu này nhé =))

Màu 1 này làm nền mắt sẽ lên rất nhạt như này

Cũng có thể dùng cho phần cằm, chóp mũi và quanh trán để tạo độ ấm và làm tổng thể khuôn mặt trông liên quan hơn, nhưng nàng nào da sáng chắc mới lên màu rõ.

Màu 3: Nâu tạo khối

Màu 3 sau khi tán

Màu nâu này rất rất tự nhiên luôn, gần như màu nâu tạo khối của Clio. Màu này hợp để tạo khối cho nước da châu Á lắm nhé vì nó ko thiên về nâu lạnh/ nâu nóng nhiều, mà rất trung tính. Trông giống như tone da của người châu Á mình khi bị cháy nắng ấy. Màu 3 này tạo khối mũi hay má đều sẽ rất tự nhiên, một phần cũng vì chất kem cực kỳ xốp và êm, tán rất dễ, ko bết.

Màu 3 này nếu không tán mỏng quá thì hoàn toàn có thể tạo khối cho mắt được, mà tone tự nhiên nên ko bị ác :)) màu này đánh mắt đậm lắm thì cũng chỉ lên như trong hình này thôi:

Hoặc có thể dùng màu này vẽ một đường cong rồi tán ra để cut crease cho mắt như hình này:

Hoặc dùng cho toàn bộ bầu mắt, nếu diện tích bầu mắt cô đủ lớn như này:

Một cách dùng khác của màu 3 này là tạo tàn nhang nhé ^^ cô có thể dùng tăm bông chấm vào đó rồi chấm chấm lên má, nó sẽ lên màu tàn nhang rất tự nhiên.

Màu 4: cam nâu nude

Đây là màu 4 sau khi tán nhẹ:

Nó nhạt thôi nên ko cần tán nhiều. Tán nhiều thêm tí là thành giống màu 1 luôn đó :)) mà thế mới thấy cách xa một trời một vực so với ảnh swatch của hãng chưa… Tui cảm thấy bị lừa…….

Màu này cũng tự nhiên, ko tôn da cũng ko kén da mà nó tệp vào da ấy, và ko bị nổi bật. Vì vậy đánh má, đánh mắt rất hợp, trông hài hoà, chỉ đủ để tạo độ ấm hơn cho khuôn mặt chứ trông không giống như cố tình đánh phấn má.

Nếu tán nhiều thì cũng nhạt lắm nên màu 4 này cũng có thể dùng khắp mặt như màu 1 luôn.

Màu 4 này nếu đánh đậm chút ở bầu mắt và phối thêm với màu 3 ở đuôi mắt nữa thì sẽ lên tương tự như 3 hình này
Đây là trên màu da của t khi dùng màu 4 làm nền mắt và phối thêm màu 3 ở đuôi mắt.
Màu ở má cũng là màu 4 và màu tạo khối ở dưới má là màu 3.

Kết luận:

Điểm cộng:

+ Texture xốp, mịn, dễ tán

+ Nhanh khô, không lem. Tô lên xong có tầm 5 giây để cô tán rồi nó sẽ khô luôn và không bị lem nữa.

+ Màu tự nhiên, tệp da châu Á

+ Nhỏ gọn

+ Xả nước không trôi, khóc thoải mái nhé, đừng dụi mạnh là được. T thử dùng xà phòng rửa tay để rửa, mà nếu ko kỳ mạnh thì nó cũng ko trôi đâu.

Điểm trừ:

– Không có lựa chọn nào màu tươi hơn hoặc ánh hồng hơn để dùng cho má

– Khô nhanh quá nên chấm tới đâu thì phải tán tới đó luôn kẻo nó khô lại mất là khỏi tán nữa nha

– Nếu tô dày quá thì khi khô lại, miết nó sẽ tróc ra như này:

BẦU BÍ ĂN MÓN GÌ???

Hi các cô,

T chưa biết nói chuyện này thế nào tại cũng ngại ngại sao ấy =))

Đại khái là t đã có bầu ^^ sau gần nửa năm nơm nớp chờ đợi ahihi

Chỉ hơi buồn là nước hoa tự dưng bị xếp vào viện bảo tàng hết, mà răng sâu cũng không thể nhổ được ngay, phải nhịn đau T>T

Vậy nên giờ t đành hướng sự ám ảnh của mình sang đồ ăn…

Số là bình thường t cũng ko phải team ăn thịt hay ăn chay gì, nhưng nghén thì ngửi mùi thịt, mùi cá, mùi trứng là nó cuồn cuộn lên tận cổ rồi T>T

T sẽ list ra những món mà đang nghén vẫn thấy ngon nha ^^ hy vọng có ích cho những nàng bầu hoặc đang chán thịt không biết ăn gì.

1. Salad

Salad rong biển trứng cua (Phú Cường/ Haochi) có vị chua thanh thanh và có vị hơi bùi bùi của trứng tôm, hơi sựt sựt của rong non nữa nhưng lại không hề tanh.)

Salad rau càng cua có vị bùi của sốt mè rang và rau giòn sần sật.

Salad Nga: nhiều rau củ và hạt đậu Hà Lan nữa nên bùi bùi, mát mát dễ ăn

Salad hoa quả: tất nhiên cái này dễ ăn nhất :))

2. Mỳ tôm chanh:

Cái này thì không dinh dưỡng gì lắm nhưng vị chua của nó thật sự làm cho t thăng hoa tại chỗ và những đứa chung quanh ngửi thấy cũng phải rỏ rãi luôn á =))

Muốn thêm dinh dưỡng thì thêm vài miếng khô bò cháy tỏi vào cũng ngon.

Nhưng cái này ăn nhiều hại dạ dày á. Trước có đợt ôn thi t ghiền mà t ăn nguyên cả tháng xong bị đau dạ dày á.

3. Sữa ngô, sữa gạo rang:

Uống nóng vẫn ngon mà không bị ngán.

4. Ngô luộc:

Cái này là đam mê vĩnh cửu của t rồi á =)) may là có bầu vào vẫn ăn được, ko ngấy!

5. Chè trôi:

Cái này nhiều vừng nên thơm, nếu ít ngọt và ấm thì càng bon miệng ^^

6. Nước ổi ép bạc hà:

Cái này t uống ở Haochi và phát hiện ra nó giải ngán, giải tanh cực tốt luôn, vì cái vị hơi chát chát, chua nhẹ, lại hơi the the.

Ăn cả bữa đủ loại món Hoa mà không ngán cũng nhờ cốc nước ép này.

7. Chân gà Tàu xì:

Cái này công nhận là thơm thiệt, không bị mùi thịt thà, ăn rất bon luôn.

8. Đậu hũ Tứ Xuyên:

Cái này t cũng ăn ở Haochi, tuy ở Haochi món này ko phải xuất sắc so với ở nhiều nơi khác, nhưng ăn cũng được. Nhất là trời lạnh hanh hao, ăn vào có cảm giác nhiệt khí xông vào họng, nhưng lại ko quá cay. Đậu hũ mềm trơn tuột, ăn rất tốn cơm ^^

Ai biết quán nào nấu đậu hũ Tứ Xuyên ngon thì giới thiệu t nha. Mọi khi ăn ngon nhưng ko biết là gọi ở quán nào, tại vì toàn là ăn ké ăn chực thoy =))

9. Nước ép cóc lựu:

Cái này chua nhẹ thôi nhưng mà uống nhiều cũng cồn ruột á.

10. Nem nướng Nha Trang, phở cuốn và bánh tráng cuốn heo quay:

Mấy món này rau nhiều thịt ít, có xoài chua nữa nên ăn mãi không ngán.

Nhưng lúc chấm thì cô nào bầu phải né đu đủ xanh nha.

11. Bánh tráng trộn:

Ôi cái này mê thật, mê thật sự kkk =)) nhất là có tí xoài xanh, hành phi, sa tế cay cay tê tê, thêm quả trứng cút thì u là chòy!!!

12. Mỳ lạnh:

Cái này nó cũng có trứng mà sao nó ko bị ghê cổ tí nào á ^^ vẫn ngon, mát ruột! Nhất là thêm tí kim chi thì thôi rồi luôn.

Tuy nhiên ăn mấy chỗ r t chỉ thấy mỗi Gogi làm món này ngon, vì sợi mỳ ở đấy dai chứ không nát như quán khác. T ăn ở Maru Korean, Dak Galbi thì thấy đều là sợi mì mềm mềm nhũn nhũn ấy, không ổn :(((( Mỗi tội hình như Gogi ko cho gọi lẻ món mỳ lạnh mà nó chỉ là đồ ăn kèm theo buffet thịt nướng hay sao đó 😭 mà bầu bí thì rõ là ko thèm thịt rồi!

13. Canh dưa bò:

Hihi, món này mãi keo. Vị chua át bớt mùi thịt, ko ngấy. Mà thịt bò lại có gân, hầm mềm nữa thì càng ngon!

14. Khoai tây nghiền đút lò:

Món này lúc mới ra lò, sực nức mùi hạt tiêu và hương thảo, chòy!! Mỗi tội bà bầu phải kiêng ăn hương thảo nên ko được trọn vị cho lắm 😦

15. Tào phớ nước đường gừng:

Cái này rất thơm và ấm áp, mùa lạnh ăn cuốn lắm nhé, lại giải tanh tốt!

16. Súp lơ trắng luộc:

Cái này chấm tương chinsu trộn với hạt tiêu và 1 xíu mù tạt, 1 chút tương ớt, rất thơm, nhất là nàng nào ko thích ngọt thì chấm cái này đỡ ngọt lắm lắm á!!!

17. Nấm rơm xào cải chíp:

Nấm rơm giòn giòn, sựt sựt, ăn 1 lần đã nghiện luôn á. Có đk thì xào cải chíp, ko thì xào cải thường cũng ok. Cho tí dầu hào, tương ớt, tương chinsu và hạt tiêu vào auto ngon.

Mỗi tội nấm rơm đắttttt 😭

Lúc sợ thịt, cá, tôm, ốc rồi mà cũng ngán trứng rồi thì các cô hay ăn j vậy? Mách t với nhaaa

(không muốn tỏ ra kén ăn hay gì cơ mà t cũng ko ăn được đồ sống luôn… Tiết canh, sushi là chịu luôn 🥲 vâng rất hèn rất hèn)

[ Chúng ta…] 4+5+6

❖ Chúng ta chẳng qua vừa lúc gặp nhau ❖ Cận Nhi Thể loại:Đam mỹ, ngắn, 1×1, nhẹ nhàng ấm áp, he edit: An nguyệt nhã *o*

[ Chúng ta…] 4+5+6

Truyện này t rất thích. Đọc nhiều năm trước rồi nhưng vẫn nhớ mang máng thụ là hướng dẫn viên du lịch, công thì mới thất tình nên đi du lịch giải khuây, hai người đúng lúc gặp nhau, cho nhau ánh sáng.

Hạnh phúc có thể đến rất chóng vánh rồi lại lướt qua thật nhanh. Nếu người ta không nhanh tay chủ động, chỉ trông vào duyên thì sẽ chẳng có phận, chỉ muốn mọi thứ thật chắc chắn rõ ràng mới giơ tay nắm bắt lấy thì sẽ vụt mất.

T mò mẫm mãi mới tìm lại được tên truyện :’)

Sao tác giả này ko viết thêm vài truyện nữa nhỉ 😓

>> Xem mục lục

Sở Đàm nghẹn ngào, im lặng ôm chặt cổ Tương Hạ. Y cọ nước mắt lên bả vai hắn. Thân thể từ từ bị ôm lấy, sau lưng có bàn tay nhẹ nhàng vỗ về. Sở Đàm như đứa nhỏ được an ủi, khóc càng thương tâm hơn.

“Được rồi…” Tương Hạ một tay ôm y, một tay xoa lưng y, động viên, “Vương gia thiệt thòi rồi.”

Sở Đàm không nói gì, cũng không nói được gì. Y hưởng sự cao sang nhàn nhã của vương tộc, đổi lại cũng phải trả giá thật lớn. Cô độc, u buồn y đều đáng phải nhận.

Tương Hạ đau lòng ôm thật chặt Sở Đàm, đôi môi cọ lên đỉnh đầu y, nhỏ giọng nói: “Đừng khổ sở, còn có ta ở đây.”

“Lại thêm một tuổi,” Sở Đàm đứt quãng nói, “Vậy qua một năm nữa… Ngươi sẽ phải đi.”

“Làm sao mà phải đi? Tiểu chủ nhân nhà chúng ta còn chưa lớn, thuộc hạ sao có thể không quản ngài.”

“Ta nói Nhược Quán trả lại tự do cho ngươi.. Chỉ cần làm việc ba năm…”

“Bên ngoài lạnh lắm,” Tương Hạ giữ gáy y, ôm thân thể cứng ngắc của y càng chặt hơn. Ngón tay thô ráp lau đi giọt nước mắt trên hai má Sở Đàm, “Vào nhà rồi lại nói, không khóc nữa.”

“…”

Sở Đàm rất muốn nói không nỡ, quả thật cũng không nỡ. Nhưng y không đành lòng bắt Tương Hạ cả đời cùng mình chịu đựng trong lao tù này. Người tốt như hắn vốn nên được tới những nơi rộng lớn hơn.

Từ nhỏ đến giờ, chỉ cần y nói ra yêu cầu gì, dù vô lý đến đâu, Tương Hạ đều dụng tâm làm, nghĩ mọi biện pháp chỉ để y nở nụ cười. Y biết, một khi nói “Không nỡ”, Tương Hạ nhất định sẽ không ngỗ nghịch, cả đời cùng y chết già ở nơi vắng vẻ này.

Sở Đàm lắc đầu, nhào vào lòng Tương Hạ, lệ rơi đầy mặt cũng không nói gì. Y chưa từng tự hỏi Tương Hạ nghĩ gì, bởi vì Tương Hạ sẽ luôn nói những lời nhằm dỗ y vui vẻ, chưa bao giờ nói lời thật lòng.

>> Xem mục lục

Lately I’ve bought Twilly d’Hermes Eau de Poivree after half a year of deep obsession. It was a wow at first sniff and then it started haunting me. But I’d never fully understand it. Like it was nice, it was classy but I had never really understood what’d made it so special and unforgettable. So I’ve finally made the commitment (that I always fear making) and got a fullsized bottle.
Now after a week wearing it, I get the vibe of a wild and free soul. She relishes her own experiments. She’s a bit high.
A quirky soul that dances under the sun. She’s carefree and light at heart.
An outdoor spirit that enjoys classical royal sports, which takes time to learn,
rather than just running or football.
She is eager to try things out of the box to find her own way. She doesn’t yearn to stay safe and she doesn’t fear attention.
She could wear tomboy stuffs and make it look classy.
Minimalism is nice but for her nothing is complete without an edge.
She challenges herself with funky colors,…
Eccentric patterns,
She modernizes retro stuffs.
Going boho, she’s a wild classy chic.
Red is for a vivid lifestyle,
fearless attitude,
Red is a cult of hers.
When she wears red, she’s making it a statement, but not for the sake of seduction.
Little quirky details are always appreciated.
And rose gold could be less boring, more conceptual with some mini braids and messy perms.

For her, being nice and classy is not enough. It must be one of a kind.

She’s spicy. She’s a royal chic. She’s eau poivree.