Có ai như t ko? Kiểu như khi nhìn ngắm những thứ đẹp t cảm giác như t được sạc đầy năng lượng ấy. Một cảm giác high khó t, vừa phấn khích vừa thoả mãn :))

Nên thấy cái gì đẹp là t bị kích thích muốn share ngay hoặc mò mẫm làm thử cái gì đó tương tự ngay lập tức!

Trời má gu tui gu tui!!!! Cô có công nhận là khi cướp biển mặc sơ mi thì nó sexy đừng hỏi ko? Kiểu làm t nhớ đến Keira Knightley trong Cướp biển vùng Caribe ấy. T ko nhớ trong phim đó cổ có mặc sơ mi ko nhưng cái vibe tiểu thư mà cổ toát ra làm t cứ liên tưởng cổ mặc sơ mi á :))

Tình cờ nhìn thấy 2 ảnh này r gần nhau trên Pinterest. T chợt nghĩ đúng là một cặp bài trùng. Cái váy này nếu phần trên là dạng áo sát nách cổ yếm thì hợp cái mũ đó thôi rồi.

T chưa bao giờ quan tâm tới hoa cưới luôn cho tới khi t nhìn thấy 2 kiệt tác này. Thật là wow luôn! Wow tới mức tẩy não luôn đó. Ôi lúc trước t còn chẳng nhớ mình cầm hoa cưới màu gì trong đám cưới của mình nữa, người ta dúi cho j thì t tung nấy :))

Đồ handmade đúng là ko có giới hạn của sự sáng tạo nhỉ! Con voi trông tỉ mỉ ghê mà có gu chứ!

Thêu mà cũng sáng tạo ghê…

Haha cute nhỉ. T thích cái ý tưởng ghê.

Nếu old money là một cái bánh :))) t nghĩ nó sẽ là mấy cái bánh kiểu này 🤣 cái bánh đỏ chắc nhân cherry chocolate hả nhìn rù quyến dã man vậy trời…….

Cái này trông như nút kết trang trí kimono ấy. Trung bình người Nhật đúng là giỏi thắt nút 🤣 trông đơn giản mà nghệ cả củ
Nút thắt kiểu Tàu thì không phải là không đẹp. Nhưng nó đẹp kiểu phức tạp hoá vấn đề ấy 🤣 kiểu gắng gượng để làm phức tạp cái nút lên ấy. Một kiểu đẹp rất Tàu!
Gửi các cô chút năng lượng mát lành của màu xanh lá cỏ
Khi chiếc nơ đặt đúng chỗ… nói một cách văn vở ngôn lù là “Có một kiểu phụ nữ mà nhìn từ sau lưng thôi cũng đã tưởng tượng ra được cô ấy rất đẹp rồi.” Haha, đúng văn quảng cáo quần áo taobao trên reels ko ạ :)))) nhưng đúng là cái ảnh này quá đẹp đi, làm cho người ta phải liên tưởng. T thì t tưởng tượng ra giáo sư McGonagal thời thiếu nữ… Chắc còn đẹp trí tuệ và đài các hơn Hermione nhiều á.

Tạm kết bài ở đây nha vì khuya quá trời rồi 🙈

Chúc ngủ ngon!

Bài này lại xin tiếp nối series Things that stunt me in 2025, về những thứ vu vơ đã khiến t choáng váng vì quá đẹp trong năm nay.

Đồ gốm vẽ tay phối vàng

Túi béo =))

Tua rua phối quả bông

Cói, thừng và những gam màu macaron

Phối màu macaron bởi AI. AI mà phối màu đỉnh cỡ này thì dân thiết kế rồi sẽ đi về đâu?

Bóng đèn cũng phải đẹp chứ nhấp nháy thôi chưa đủ =))

Vẫn là style chăn con công nhưng sao nhìn nó sang dữ dị ta???
Những thứ màu mè như chiếc váy chăn con công kia hay như chiếc kimono cầu vồng này làm t tự hỏi liệu có phải cảm hứng “dân gian” đang mon men lan truyền trong làng thời trang? Điều gì sẽ xảy ra nếu đưa tò he, cờ ngũ sắc của lễ hội VN, các linh vật long ly quy phượng,… vào tà áo dài, áo phông,…? Liệu có 1 ngày người VN ta ngưng tỏ ra “Tây”, “sang”, để nhìn nhận thấy vẻ quý phái khác lạ trong bản sắc của chính dân tộc mình?

Cói và xanh navy- vừa mộc mạc vừa phóng khoáng tự do

Bộ đôi cam neon và muted turquoise- cảm hứng bất tận về ánh hoàng hôn rực cháy bên những chiếc hồ bơi view biển

AI: Nếu Red queen và Mad Hatter có một đứa con thì…
Trường phái j xinh cỡ này???
Chiếc ảnh đầy cảm hứng mùa hè =))

Cho t xem vài thứ khiến các cô mê mẩn dạo gần đây nhé!

Bài này xin tiếp nối series Things that stunt me in 2024 mà t rất thích và cũng không ngờ là có tận 85 comment :)))))) (Ước gì có thêm cô nào vào tám cùng cho xôm như cái chợ đi, chứ có mỗi 2 chúng tôi thì nó chưa thể nào đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới được ạ!).

Okie vậy sau đây là những thứ đã khiến t choáng vì quá đẹp trong năm nay (dù năm nay mới sang được có vài bữa……)

Cũng phải có gì vui vui để bàn nhỉ, chứ dạo này mxh toàn tin cháy rừng Hollywood, chế pháo nổ nhà, rồi mất tích ở biên giới blablabla à… Xem mà ngao ngán.

Pyjamas siêu sang

Áo choàng ngủ tung bay

Kimono và những chiếc áo choàng phong cách lễ hội

Đây chính là kiểu đồ ngủ trong mơ của tui

Denim trenchcoat phối boots da đỏ. Lâu lắm mới thấy trenchcoat may bằng vải denim mà nhìn nó ngầu đét nhỉ!

Form túi khá xinh, có thể phối với tất cả những thứ bên trên, và có thể handmade

Xẻ tà buộc dây đồ

T bị lụy mấy cái áo dài kiểu xẻ tà buộc dây basic như này ấy :(( nhất là nếu mà vải nó bay bay nữa thì lụy tới chớt luôn quá… Mỗi tội mập lùn mặc ko hợp :((((

Những thứ xinh đẹp thường lại chỉ hợp với hội cao gầy :((

Quả tóc và cặp kính hợp nhau cháy quá xá TT>TT!!! Đúng kiểu rock chic!
Kiểu tóc đúng chất mermaid luôn, mà sao bò liếm nhìn vẫn xinh chứ lại

Chiếc bèo xinh quá xá

Dùng ren,voan để che bớt những nơi sexy nhất trên cơ thể, luôn khiến người ta mơ màng hơn là phô bày hết ra.
Chi tiết xếp ly xòe quạt tôn eo quá xinh!
Mặc gì với vest cho sang?
Mặc đồ trong veo đeo thêm cặp kính râm nhaaa *w*

Phong cách boho đem lại hơi thở tự do, không ngờ nam giới mặc lại rất nam tính, mà nữ mặc thì siêu ngầu

Bản phối màu tuyệt diệu

Nước ảnh gây lụy quá :<
Ngôn ngữ thể hiện rất đơn giản mà hiệu quả
Một kiệt tác của AI
Ít khi thấy xanh với hường hợp nhau đến vậy :))
Gile da lộn phối len mohair cổ lọ – by Veo’s
Một thiết kế áo dài xinh. T thích ý tưởng để ren thêu bên ngoài lớp lót hai dây, nhìn vừa mong manh vừa tinh tế
T thích cái áo thôi nha còn cái quần dây nhợ lòng thòng kia thì ko phải gu của t. Giới trẻ giờ sao cứ thích những cái chi tiết diêm dúa thừa thãi thế ko biết. Ko sợ quấn vào bánh xe, quạt cây à :)) cuộc sống cũng đơn giản thôi đừng dính vào những thứ ràng buộc thừa thãi ko cần thiết kẻo mắc mệt đó nha!
Một bức ảnh đơn giản nhưng gợi ý rằng việc trải một chiếc thảm dài dọc theo chiều dài căn phòng
có thể làm tăng cảm giác rằng căn phòng rất dài.
Dùng macrame làm rèm sao nhìn nó lại Hy Lạp thế ko biết. Vừa nhìn đã cảm giác như ngửi thấy mùi của biển.

Gốm xanh turquois đem lại cảm giác dịu êm, bình yên. Decor lục bình, macrame lại thêm gốm xanh thì hết nước chấm.

Trùng hợp tạo thành bộ vòng đôi hoàn hảo

Tóc nâu, áo đen, khuyên vàng – chưa bao giờ combo này lại sang chảnh như thế, mặc dù vẫn rất tinh giản
Một em túi trống quá ấn tượng.
Con gái lắm khi vẫn phải phức tạp hóa vấn đề lên mới thích cơ nhỉ =))

Giống mèo Devon Rex mê quá mê *w*

Xinh tươi lung linh trong nắng =))

Cho t xem vài thứ khiến các cô mê mẩn dạo gần đây nhé!

Do ảnh hưởng của việc nghỉ sinh ở nhà 6 tháng chăng, mà nay t lại có hứng thú bất ngờ với thời trang pyjama, thứ mà trong suốt gần 30 năm cuộc đời t thậm chí chưa từng mua =)) (ở nhà toàn mặc quần đùi vải bông, cái nào ưng quá xá thì rách đũng cũng ko bỏ =)) )

Nhưng quả thực là cái ý nghĩ về pyjama siêu sang nó cứ ám ảnh t mấy tuần nay – còn gì ngầu hơn là khi c mặc pyjama đi ra khỏi nhà mà người khác phải ngoái nhìn vì không hiểu sao mặc đồ ngủ trông cũng chanh sả như thế? Có khi đang đi trong trung tâm thương mại thì người ta lại nghĩ cô là cư dân sống ở trên tầng chóp tòa nhà, đang xuống “đi chợ” ấy.

Nếu b bước ra đường với một giao diện “xuề xòa” như thế này, ai mà không nghĩ b giàu?
Kể cả là đầu bù tóc rối, tay xách túi rác!

Tương tự như câu chuyện mấy ông đi dép lào mặc quần xà lỏn uống trà đá vỉa hè nhưng vẫn không giấu nổi khí chất đại gia vậy =)) (ok thật là phù phiếm nhưng ai chẳng thích vậy đúng ko?) Không phải chỉ là vì tướng tá, mặt mũi, hay vì con điện thoại Vertu đâu, nó toát lên từ bộ đồ mặc ở nhà trông “chill chill” nhưng không hề xoàng xĩnh.

1. ĐIỀU QUAN TRỌNG VẪN LÀ KHÔNG MỘT VẾT NHĂN

Thoạt nhìn b càng xuề xòa bao nhiêu thì giao diện miễn nhăn của b lại càng phát huy hiệu ứng sang chảnh bấy nhiêu. Chill mà không nhàu – đó là sự tương phản đến mức biến thái!

Không cầu kỳ, thậm chí không họa tiết, không ren rủng, nhưng không hề có một vết nhăn!

Không thể soi ra được một nếp nhăn nào trong những hình ảnh xuyên suốt bài này, ngay cả khi bộ đồ đó là chất thô cotton.

Vải thô nhưng vẫn không một nếp nhăn

Có thể b không biết, nhưng để làm cho chất liệu cotton kháng được nhăn thì phải dùng công nghệ cực kỳ tốn kém vào khâu sản xuất vải (ngay từ lúc canh tác cây bông đã phải chọn lọc giống, nguồn nước, tiêu chuẩn nông nghiệp… rồi). Một chiếc áo như vậy có thể bán với giá 2-3 triệu mà không cần design cầu kỳ gì cả. Và dĩ nhiên nó toát lên vẻ sang chảnh không thể che giấu, dù b có biết giá cả hay công nghệ đằng sau nó hay không.

Một loại chất liệu khác mặc cũng rất sung sướng mà lại hầu như không nhăn là vải steen. Bề mặt óng nhẹ như lụa, mặc trơn tuồn tuột, mát lạnh trên da, thấm hút tốt và gần như không nhăn vì là sợi tổng hợp. T đang trải nghiệm loại vải này và nói thật là mặc phải giãy đành đạch lên vì sướng!

Độ óng ả lụa là, cảm xúc mơn man tuyệt vời trên làn da, độ bay uyển chuyển và ưu điểm không nhăn giúp vải steen trở thành lựa chọn số 1 khi may đồ ngủ

2. THIẾT KẾ TỐI GIẢN

Đối với gần như mọi loại trang phục, thiết kế càng tối giản, ít chi tiết trang trí diêm dúa thừa thãi, thì càng làm nổi bật sự sang trọng của chất liệu. Đó là lý do vì sao chủ nghĩa tối giản (minimalism) ngày càng lên ngôi. Tối giản là điều kiện cần (dù chưa đủ) của vẻ đẹp sang ngầm (old money/ quiet luxury – tìm hiểu thêm về xu hướng này ở bài này nhé).

Không cầu kỳ nhưng sang khỏi bàn!

B có thấy là trong 3 hình ảnh nãy giờ thì bộ vàng này trông sang trọng nhất dù ít chi tiết trang trí nhất không? Nó thậm chí còn không có viền!

Tất nhiên nếu full trắng thì vẫn nên có tí viền chứ không thì khác gì……..

3. HỌA TIẾT TINH TẾ

Thật khó mà rút ra được một công thức để tóm gọn được như thế nào là họa tiết tinh tế! Nhưng nhìn bằng mắt thường b vẫn nhận ra được sự tinh tế đó phải không? Ví dụ khi t nhìn hình ảnh này, kể cả không cần thấy mặt mẫu, thậm chí ko cần phải nhìn cái túi xách, điện thoại,… t vẫn lập tức có ấn tượng rằng khứa này chắc hẳn vừa thức dậy trên chiếc giường trăm mét vuông =))

Sau đó mới nhìn thấy họa tiết ở lưng và nhận ra đồ là của GUCCI thì phải. Nhưng kể cả nếu không có phần thêm vào ở lưng thì vẫn rất sang rồi.

Họa tiết kiểu này đủ chill chưa nè

Họa tiết này mặc đi resort quá chuẩn nè, xách thêm cái giỏ mây thì hết nước chấm.

Họa tiết tiệc tùng thâu đêm, nhất mấy cái mẫu vải hơi óng óng kiểu lụa, steen nhìn là biết mặc vào lăn lăn trên giường phê đừng hỏi.

Họa tiết quẩy ngày =))

Họa tiết đủ đẹp thì không cần trang trí cầu kỳ thêm gì cả, cũng ko cần phải phối thêm phụ kiện để cho đúng concept này kia.

Vừa chill chill tại gia vừa thư thái dạo phố. Gu của t là mấy mẫu rộng rộng, bay bay kiểu này, mỗi khi bước đi là nó phải bay thật bay, nhất là nếu nó xẻ 3 tà nữa thì u mê không lối thoát!

Vừa bay bổng vừa phóng khoáng như bước ra từ một studio nghệ thuật ❤

Đối với t thì trải nghiệm khi mặc rất quan trọng. Màu sắc, độ bay khi di chuyển, cảm xúc trên làn da đều ảnh hưởng rất mạnh tới tâm trạng của t trong ngày nên việc lựa chọn chất liệu như thế nào là yếu tố số 1. Nếu 1 bộ pyjama có thể làm cho tâm trạng của mình luôn high và nó lại đẹp (tất nhiên là ko lộ liễu hay khiêu gợi) nữa thì chẳng có lý do j mà t không mặc ra đường =))

Xem mục lục

Nghiêm Hành lần này đi công tác đã hơn nửa tháng, Lộc Miên cũng ở trường học hơn nửa tháng. Nghiêm Hành kêu cậu cuối tuần về nhà, Lộc Miên không nghe. Núi cao hoàng đế xa, Nghiêm Hành cũng quản không được, có chuyện gì chờ Nghiêm Hành về nhà lại nói. Lộc Miên ngoài việc nhớ Nghiêm Hành ra thì những chuyện khác đều khá tốt, chỉ có duy nhất một vấn đề – cậu phát sốt.

Đã là tháng 10, trời dần dần chuyển lạnh, Lộc Miên đêm qua thấy Trần Tục đang xem sách liền mặc áo ngủ ra ngoài ban công gọi điện thoại. Một lần gọi đã buôn chuyện hết hai tiếng, hứng gió lạnh ngoài trời, hôm sau liền phát sốt. Vốn định cuối tuần về nhà, Trần Tục thấy Lộc Miên mặt đỏ hồng, gọi vài tiếng mới chậm rì rì mở mắt ra. Cậu khàn giọng kêu “Ca ca, hình như em phát sốt.”

Trần Tục sờ trán cậu, có chút nóng.

Lộc Miên cả đời mới ốm một lần nên thực sự yếu ớt, chỉ hơi một chút đã mít ướt. Trần Tục vừa định gọi thầy giáo phụ trách ký túc xá tới, cậu không chịu liền muốn khóc. Trần Tục chưa từng dỗ con trai lớn như vậy bao giờ, nhất thời không biết làm sao, vội vàng nói, “Không gọi thầy tới nữa, đừng khóc.”

Lộc Miên lúc này mới nín, Trần Tục hỏi, “Gọi thầy tới thì làm sao vậy?”

Trần Tục nào biết, cha nuôi Lộc Miên không thích để cậu trọ ở trường. Cậu nói, “Nói cho thầy thì cha nuôi sẽ biết ngay em bị ốm, chắc chắn sẽ không cho ở ký túc nữa.”

Lại là cha nuôi, Trần Tục hết sức tò mò về vị cha nuôi này, đồng thời có chút địch ý, dù không hiểu địch ý này từ đâu mà ra. Trần Tục không báo cho thầy nữa vì không muốn để Lộc Miên dọn ra ngoài. Lộc Miên dạo này mỗi ngày theo sau hắn gọi ca ca, ca ca, đột nhiên không nghe thấy nữa thì sẽ thấy thiêu thiếu.

Hỏi Lộc Miên không thoải mái ở đâu, Trần Tục tự mình đến phòng y tế một chuyến, cầm thuốc về, nói, “Nếu uống thuốc xong chờ một lát không đỡ sốt thì phải đi bệnh viện đó.”

Lộc Miên ngoan ngoãn uống thuốc, ngủ đến chiều mới tỉnh. Cũng may đã đỡ sốt, chỉ còn hắt xì và chảy nước mũi. Có lẽ do nghẹt mũi, giọng Lộc Miên nghe càng mềm nhũn. Lộc Miên vừa ngủ, Trần Tục ở cạnh đắp chăn cho cậu, thấy hết sốt mới yên lòng.

Lộc Miên ngủ cả ngày chưa ăn gì, ủ rũ nhìn Trần Tục, có chút do dự chớp chớp mắt. Trần Tục hỏi, “Làm sao vậy?”

“Trần Tục ca ca, ta đói bụng.”

Trần Tục đi mua cháo trắng trở về thì đã nguội, cũng may Lộc Miên có nồi, nhưng lại chưa dùng bao giờ.

“Chờ đấy, để anh hâm nóng cho.”

Lộc Miên khoác áo rời giường, trùm kín mít, đùn thành một đống mềm như bông ngồi trước bàn. Trần Tục đem cháo đến trước mặt cậu, thấy hơi nóng bốc lên, Lộc Miên cũng đỡ buồn ngủ, cười hì hì nhìn Trần Tục, “Cảm ơn Trần Tục ca ca.”

Trần Tục không nói gì, ngồi nhìn cậu ăn, lại cảm thấy trong lòng mềm mại. Bầu không khí thế này thật tốt quá, càng nhìn càng cảm thấy Lộc Miên đáng yêu.

Tiếng di động lúc này đột nhiên vang lên, vừa nghe nhạc chuông là Trần Tục đã biết cha nuôi Lộc Miên gọi tới. Rất ít người gọi cho cậu, trừ cha nuôi thì cũng chỉ có ba mẹ. Cậu còn thiết lập nhạc chuông riêng cho cha nuôi.

Lộc Miên bỏ thìa xuống nghe máy, “Cha nuôi.”

Giọng điệu Lộc Miên khi nói chuyện với cha nuôi rất khác biệt. Đối với người khác đều là ngoan ngoãn lễ phép, nhưng đối với cha nuôi, dù nói chuyện gì cũng nghe như đang làm nũng, trong giọng nói có chút oán trách, có lẽ ngay cả Lộc Miên cũng chưa phát hiện ra. Giọng điệu thế này Trần Tục vẫn luôn cảm thấy nghe quen quen, nhưng lại nghĩ không ra quen ở đâu.

Mãi đến hôm nọ cùng anh bạn đi chơi bóng, thấy bạn gái người ta vừa đưa nước vừa oán trách này kia, lúc ấy Trần Tục liền nghĩ tới Lộc Miên, cho nên gần đây Lộc Miên cùng cha nuôi nói chuyện điện thoại, Trần Tục liền đặc biệt để ý. Lộc Miên không giống như là đang nói chuyện với người lớn trong nhà, mà cứ như đang nói chuyện với người thân mật nhất với mình, ví dụ như, người yêu.

Nghiêm Hành vừa nghe giọng Lộc Miên liền hỏi, “Bảo bối, giọng làm sao thế?”

Lộc Miên hoảng hốt, “Có làm sao đâu.”

Nhìn bát cháo trên bàn, cậu nói, “Vừa xong bị sặc cháo.”

Nghiêm Hành nhìn đồng hồ, “Hai giờ rưỡi mới ăn cơm?”

Lộc Miên rất ít nói dối, nhất thời không nói gì để lấp liếm. Nghiêm Hành có chút tức giận, “Nếu còn có lần sau, con nói gì cha nuôi cũng sẽ không cho ở trọ ở trường nữa.”

Lộc Miên âm thầm thở phào, “Đã biết.”

Cậu lại vội vàng đổi chủ đề, “Cha nuôi khi nào trở về? Con nhớ cha nuôi.”

Nghiêm Hành hơn nửa tháng chưa gặp cậu, nếu không phải thật sự bận thì đã sớm trở về, lúc này vừa nghe Lộc Miên nói vậy liền thấy mềm mại trong lòng, “Cha nuôi bận xong sẽ về ngay, cha nuôi cũng nhớ con.”

Lộc Miên nói lời nhớ nhung một cách thoải mái trơn tru như vậy với cha nuôi, Trần Tục ở cạnh nghe mà bần thần, đoạn sau bọn họ nói gì hắn cũng không nghe vào tai được nữa, trong đầu óc chỉ còn bộ dáng Lộc Miên làm nũng giận dỗi cha nuôi. Trần Tục đột nhiên cảm thấy, Lộc Miên thật sự hiểu sao? Lộc Miên có lẽ không hiểu, cho nên mới có thể không e dè gì mà nói nhớ nhung với cha nuôi như vậy. Nếu đổi lại thành một người khác, mưa dầm thấm lâu, Lộc Miên cũng sẽ làm nũng được như vậy, tỷ như chính hắn.

Lại qua mấy ngày, Lộc Miên khỏi hẳn cảm mạo, buổi tối nằm trên giường không đợi nổi Nghiêm Hành gọi tới, liền tự mình gọi sang. Chuông vang hai tiếng, bên kia lập tức bắt máy, nhưng không phải giọng Nghiêm Hành. Là một giọng nữ xa lạ. Cậu cảm thấy rất kỳ quái, Nghiêm Hành trước kia từng nói đây là số riêng của hắn, rất ít người có số này, hơn nữa đã 9 giờ đêm, vì sao còn có phụ nữ ở bên cạnh Nghiêm Hành…

Lộc Miên vẫn rất lễ phép hỏi, “Xin chào, xin hỏi một chút Nghiêm Hành có ở đó không?”

Bên kia nghe giọng đoán được là một bé trai, liền thuận miệng đáp, “Cậu là gì của Nghiêm tổng? Anh ấy đang tắm.”

Tắm? Vì sao Nghiêm Hành đang tắm mà trong phòng còn có phụ nữ, “Nghiêm Hành là cha nuôi của tôi.”

Người phụ nữ hừ cười một tiếng, cha nuôi, trước kia nàng cũng từng có cha nuôi, không ngờ Nghiêm tổng giờ lại thích chơi loại này sao. Nhìn tên được lưu trong danh bạ “Miên Miên”, nghe như là chuyên phục vụ này đó, nàng chỉ cho rằng đối phương là bạn giường mà Nghiêm Hành bao dưỡng. Hôm nay nàng tới hầu hạ Nghiêm Hành, liền nhịn không được muốn chọc tức Lộc Miên:

“Mai gọi lại nhé, lát nữa Nghiêm tổng ngủ với tôi.”

Lộc Miên còn chưa kịp nói gì, bên kia đã xoạch một tiếng cúp máy.

Trần Tục từ phòng tắm đi ra, thấy Lộc Miên ở trên giường phát ngốc.

“Làm sao vậy?”

Lộc Miên không thể nói ra được là làm sao vậy, chỉ là có chút tức giận.

“Vừa rồi em mới gọi cho cha nuôi. Một người phụ nữ nghe máy, còn nói em ngày mai gọi lại, để bọn họ đi ngủ.”

Trần Tục nghĩ thầm, mấy ngày nay nghe Lộc Miên nói thì rõ ràng cha nuôi này là một ông chủ lớn, bên người có đàn bà không phải thực bình thường sao? Nhưng Lộc Miên rõ ràng không hiểu được đạo lý này. Trần Tục cũng không muốn nói quá khó nghe, uyển chuyển giải thích, “Cha nuôi bao nhiêu tuổi?”

Lộc Miên không hiểu Trần Tục hỏi cái này làm gì, “27.”

Trần Tục không ngờ cha nuôi trẻ như vậy, nghĩ thầm khó trách.

“27 rồi, không phải tới tuổi kết hôn rồi sao? Có lẽ là bạn gái đấy, có bạn gái cũng thực bình thường.”

Lộc Miên trước nay chưa nghĩ tới vấn đề này, nghe nhắc tới hai từ “bạn gái”, “kết hôn”, cậu liền nghĩ càng nhiều. Nghiêm Hành sẽ cùng một người phụ nữ kết hôn, sẽ có con ruột của mình, lúc ấy, cha nuôi sẽ không còn là của mình cậu nữa.

Trần Tục nhìn sắc mặt Lộc Miên biến hóa, khổ sở lại rầu rĩ, hắn vừa định an ủi thì chuông điện thoại lại reo nữa, là cha nuôi kia gọi tới. Lộc Miên nhìn di động, trong lòng không thể nói rõ là vì cái gì mà buồn bực, cậu hiện tại không muốn nghe Nghiêm Hành nói chuyện, nghe giọng hắn cậu sẽ khóc, cậu liền ngắt máy. Nghiêm Hành lại gọi lại, Lộc Miên lại ngắt. Trần Tục ở cạnh nhìn, “Không muốn bắt máy thì tắt nguồn đi.”

Lộc Miên nghe vậy thật sự tắt nguồn, trùm chăn lên tự rầu rĩ một mình.

Nghiêm Hành tắm rửa xong đi ra đã thấy trong phòng có thêm một cô gái. Cô ta nghênh đón nói, “Nghiêm tổng.”

Nghiêm Hành nhìn cô ta, “Cô là ai?”

Bị hỏi mà sửng sốt, cô ta không ngờ Nghiêm Hành đã quên mình. Năm trước khi Nghiêm Hành tới thành phố của cô ta, chính cô ta ra tiếp đãi. Cô ta có chút ngại ngùng nói, “Là ông chủ Mã bảo tôi tới.”

Nghiêm Hành lau khô tóc, ném khăn qua một bên, hất cằm nói, “Không cần, ra ngoài đi.”

Cô ta cố gắng duy trì nụ cười trên mặt, do dự nửa ngày mới nghẹn ra được một tiếng “A”.

“Còn muốn tôi lặp lại lần nữa sao?”

Sợ Nghiêm Hành nổi giận, cô ta xám xịt bỏ đi.

Đuổi người xong, Nghiêm Hành vội gọi cho Lộc Miên. Thấy cũng đã khuya, sợ cậu đã ngủ, nhưng vẫn gọi xem sao. Chỉ là bên kia liên tục cúp máy, cuối cùng còn tắt máy luôn. Nghiêm Hành nghĩ có khi nào Lộc Miên sợ làm bạn cùng phòng tỉnh giấc nên không nghe điện thoại hay không. Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, nếu như vậy chắc chắn cậu đã gửi tin nhắn cho hắn. Lại sợ Lộc Miên gặp chuyện gì nguy hiểm, kêu Tiểu Lý hỏi một chút thầy chủ nhiệm lớp xem cậu có đang ở trường học không.

Chủ nhiệm lớp cam đoan Lộc Miên tuyệt đối chỉ ngủ ở ký túc xá. Nghiêm Hành không thể nghĩ ra nổi vì lý do gì mà Lộc Miên ngắt máy, chỉ biết cậu vẫn đang an toàn. Vậy nên sáng sớm hôm sau hắn liền trực tiếp ngồi máy bay quay về.

Xem mục lục

>> Xem mục lục

“Vương Gia!” Tương Hạ không nhúc nhích, chết cũng không lùi.

Áo đen lại kề đao thêm sát, cười khẽ: “Các người không ai đi được.”

Dứt lời gã nhìn Tương Hạ, “Cho ngươi cơ hội lập công chuộc tội. Chỉ cần buông kiếm, thuận tiện giải quyết vị này.”

Tương Hạ chậm rãi nâng kiếm, lấy ra hai mảnh phi tiêu.

Áo đen thối lui nửa bước, ôn hòa cười: “Manh động nửa phần ta cũng nhìn ra được, ngươi lừa được ta cũng không lừa được đao của ta.”

“Được. Thù lao phải chia ta một nửa.” Tương Hạ chậm rãi giơ tay lên, ném kiếm xuống đất. Hắn hừ cười, hai mảnh phi tiêu lập tức vọt tới giữa chân mày Sở Đàm. Sở Đàm nhàn nhạt nghênh diện sát ý, ánh mắt bình thản.

Khi chiếc phi tiêu đầu tiên chạm đến giữa mày, chiếc còn lại cũng cùng lúc vọt tới cổ họng. Một tiếng keng giòn tan, hai chiếc phi tiêu bỗng va vào nhau, đổi hướng văng tứ tung, một cái găm vào thân cây, một cái bay về phía áo đen. Sắc mặt đại biến, gã nghiêng người tránh đi. Tương Hạ đột nhiên ngồi dậy, bắt lấy kiếm. Áo đen quay đầu lại đã không thấy Tương Hạ đâu.

Thân cây bên cạnh Sở Đàm đột nhiên vỡ toang, Tương Hạ lao ra lăn một vòng, bồng Sở Đàm lên, mũi kiếm sượt qua gò má tay áo đen.

Tương Hạ cúi đầu hỏi: “Sợ rồi?”

Sở Đàm lắc đầu: “Cũng may trước kia ngươi cũng từng đùa một lần.”

Mảnh lụa đen che mặt bị mũi kiếm xả rớt. Áo đen lộ ra gương một băng giá. Tránh được một kiếm, áo đen vung mở quạt, mảnh ám khí liền vọt tới, tỏa ra ánh sáng chói mắt, găm vào vai phải của Tương Hạ.

Sở Đàm nghe thấy Tương Hạ kêu lên một tiếng, thân thể run lên, lại không ngã xuống. Chỉ thấy hắn hung tợn nghiến răng, một tay ôm y, bảo hộ chặt chẽ trong ngực, một tay chĩa kiếm vào đối phương, bộ dáng như muốn đuổi tận giết tuyệt.

Áo đen bị rớt mặt nạ cũng có chút cáu giận, giương đao nghênh chiến.

Từ sâu trong rừng truyền đến một tiếng quát nhẹ: “Tất cả dừng tay.”

Hai người cùng nhìn về phía phát ra động tĩnh. Một vị mặc áo gấm màu xanh từ tốn xuất hiện. Áo đen nhếch khẽ khóe miệng, cung kính gật đầu: “Trang chủ.”

Tương Hạ cẩn thận nhìn hồi lâu, âm thầm kinh ngạc: Vậy mà lại là tên tiểu quỷ này thừa kế gia nghiệp. Khổng Tước sơn trang xưa nay luôn chọn hậu duệ mạnh nhất để thừa kế, bởi vậy mỗi một thế hệ đều đấu đá đến đầu rơi máu chảy. Ngày đó tên này vẫn chỉ là một đứa trẻ hôi sữa.

Tương Hạ do dự, thấp giọng nói: “Tham kiến trang chủ.”

Vị công tử kia cũng không để ý tới hắn, chỉ đi đến bên gã áo đen, hỏi: “Lâu thế.”

“Tương Hạ đại nhân ngăn cản ta mang Sở Vương gia về.” Áo đen giải thích.

“Vô dụng, nuôi ngươi có ích gì?” Trang chủ có chút phẫn nộ.

Áo đen liếc mắt nhìn trang chủ một cái, khóe miệng giựt giựt: “Xin lỗi.”

Kiếm của Tương Hạ đã tới trước mặt trang chủ. Vai phải của hắn không ngừng tuá máu, nhiễm đỏ tới tận mặt đất.

Trang chủ nhìn thật lâu vào đôi mắt hung ác của hắn, lại nhìn vị thiếu niên mà hắn gắt gao che chở trong lồng ngực.

Trang chủ bỗng nhiên lắc đầu, xoay người bỏ đi.

Tương Hạ thấy y thật sự không định lấy mạng mình, tuy rằng khó hiểu, nhưng cũng rốt cuộc thở phào, chậm rãi buông thõng cánh tay đau đớn, lại cuống quít đỡ lấy Sở Đàm, thấp giọng hỏi: “Có bị thương không?”

Sở Đàm chỉ vào ám khí vẫn còn găm vào vai hắn, nghẹn giọng: “Chỗ này… bị thương nặng quá.”

“Không đáng ngại.” Tương Hạ cắn răng nhịn đau, tháo ra ám khí, máu liền phun ra như suối.

“Tương Hạ đại nhân gặp may rồi.” Áo đen nhướng mày khinh miệt, “Tâm can bảo bối vì ngươi liếm sạch nhuyễn cốt tán.”

Tương Hạ sửng sốt, Sở Đàm đỡ hắn, mặt nóng bừng.

Hắc y nhân phất tay áo bỏ đi, đuổi theo trang chủ.

“Lòng dạ hẹp hòi.” Áo đen thanh âm ôn hòa, nhưng cũng có thể nghe chút bất mãn. Gã dông dài quở trách: “Mười vạn lượng, vậy mà ngươi nói bỏ là bỏ.”

Trang chủ bật cười, ôm bả vai gã, “Được rồi, tam ca, chúng ta không thiếu chút tiền này.”

“Từ khi nào ngươi lại có lòng từ bi với người lạ như vậy?” Mắt lạnh khẽ nhướng lên, nhìn trang chủ.

“Tam ca ngày trước cũng che chở ta như vậy.” Trang chủ cười cười, khoác tay gã, thấp giọng nói, “Thành Lạc Dương sắp đến mùa hoa mẫu đơn, ta đã sớm muốn mang ngươi đi xem, để bồi tội với tam ca.”

“…” Áo đen thở dài một hơi, buông lỏng tay mặc cho y ôm.

“Dấu răng trên vai kia là sao?” Trang chủ nhíu mày xoa xoa.

”Ngươi biết đấy, ta vẫn thường bị con nít cắn. “

Sáng sớm, róc rách suối chảy, từ khe núi vọng ra tiếng chim hót. Tương Hạ ôm Sở Đàm ra khỏi rừng rậm, men theo một con đường mòn xuống núi.

“Không cần ôm ta, ta tự đi được.” Sở Đàm nhẹ nhàng đẩy hắn, nhíu mày nhìn hắn vết thương trên vai hắn, “Liệu có thành tật về sau không?”

“Không việc gì, thuộc hạ đâu yếu ớt như vậy.” Tương Hạ xoa đầu Sở Đàm, hôn lên mặt y, giống như mất đi rồi lại tìm lại được một thứ vô cùng quý giá.

“Nói đi cũng phải nói lại, ngài thật sự liếm ám khí độc vì thuộc hạ sao?” Tương Hạ nghĩ mà sợ, thấp giọng nói, “Nhỡ đâu đó thật sự là kịch độc, thì ta có thể sẽ không được gặp lại ngươi nữa.”

“Ta càng sợ không còn gặp lại ngươi.” Sở Đàm nói, “Bọn họ liệu có còn tìm đến ngươi gây phiền toái nữa không?”

“Không biết. Có lẽ không.”

Lại đi thêm vài bước, Sở Đàm thấy bên dòng suối có một thứ đồ vật dúm dó, mắt liền sáng lên, nhẹ nhàng vỗ Tương Hạ: “Nhìn kìa.”

Tương Hạ nhìn thoáng qua, ôm Sở Đàm đi tới.

Bên dòng nước có một chiếc đèn lồng đã bẹp, trên giấy còn lưu lại dòng chữ nhòe nhoẹt. Sở Đàm kinh ngạc mở to mắt, ghé lại lật ra xem. Đây là đèn lồng bọn họ đã thả ngày tết, vậy mà bay tới đây mới rơi xuống.

Sở Đàm nhìn thấy trước hai chữ mình đã viết ‘Tương Hạ’, liền háo hức lật mặt còn lại xem. Ngày đó hắn vẫn luôn muốn biết Tương Hạ viết gì.

‘Sở Đàm’.

Sở Đàm đột nhiên cảm thấy cổ họng nghèn nghẹn, đuôi mắt ẩm ướt. Tương Hạ cũng ngồi xuống lật xem hai mặt đèn lồng.

“Cho ngươi xem cái này.”

Tương Hạ từ cổ tay áo lấy ra hai chỉ con hạc giấy ố vàng bị dán dính vào nhau, chập thành một.

Sở Đàm hỏi: “Vậy là có ý tứ gì?”

Tương Hạ kéo y vào trong ngực, nhếch miệng cười:

“Bỉ dực song phi.”

HOÀN

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Trăng khuất sau sương, đêm đen lạnh lẽo. Bóng Tương Hạ vun vút lao đi trong thành, trèo tường về phủ.

Vị áo đen kia thực lực ẩn tàng chưa rõ thế nào, khiến lòng người bất an. Tương Hạ day day huyệt Thái Dương đang nhức nhối từng cơn, không tài nào nhớ ra được bất kỳ thông tin gì về gã. Tay chân của sơn trang cũng chỉ quanh quẩn có vài cái tên, mà Tương Hạ lại chưa từng nghe tới người này.

Có lẽ là cánh tay mới của trang chủ.

Không, ngay cả vị trí trang chủ cũng đã đổi người.

Khổng Tước sơn trang là tổ chức sát thủ hoành hành khắp 6 nước, ngay cả thế lực của các quốc gia cũng không thể chèn ép được, vị thế gần như một mình một cõi. Chỉ cần ra giá đủ cao, muốn lấy mạng hoàng thân quốc thích cũng không thành vấn đề.

Sở Đàm dù đã gác lại hôn sự nhưng nhân mạch mà phụ thân y lưu lại trong quân đội vẫn còn. Đương kim Thánh Thượng muốn tập trung quyền lực về tay mình thì ắt sẽ muốn diệt trừ hết thảy tai hoạ ngầm. Sở Đàm chỉ là một trong số đông đảo các đầu mối, nếu khống chế không được thì cũng chỉ có đường chết. Hôn sự kia khá chắc chắn là vòng kim cô mà Thánh Thượng bày sẵn để khống chế y. Trả chút tiền thù lao này để mượn sức Khổng Tước sơn trang, đối với quốc khố chỉ như chín trâu mất mấy cọng lông, lại nhanh gọn hơn là dùng mật thám của triều đình.

Khi Tương Hạ về tới bên ngoài Trấn Nam Vương phủ, trên mái nhà cong cong đã thấy vị áo đen kia đĩnh đạc đứng chờ. Gã nhìn xuống, ánh mắt cười như không cười, chậm rãi hỏi: “Còn vọng tưởng cùng ta đọ sức sao?”

“…”

Tương Hạ xoay người chạy.

Tường ngoài của Trấn Nam Vương phủ cao ngất. Tương Hạ bám tường đu lên như thằn lằn, quỹ đạo khó dò, tay không bổ ra một khe nứt, xương cốt lạch cạch biến dạng, co người len vào. Áo đen đuổi đến ngoài tường, đầu ngón tay vuốt lên cái khe nhỏ đến mức trẻ con chui không lọt, mắt lạnh híp lại, khẽ cảm thán: “Thật không thể tưởng tượng nổi. Quả không hổ danh là vô tung vô ảnh trong danh sách các sát thủ. Nếu là người khác tới chắc cũng phải bó tay.”

Gã nhảy phóc lên vách tường, đạp lên hòn giả sơn, theo hướng gió lướt nhanh tới tiểu viện của Sở Đàm. Hai người gần như đồng thời cùng lúc vọt vào tiểu viện.

Tương Hạ run run cả người, xương cốt kêu canh cách, dần dần khôi phục về tướng tá ban đầu. Áo đen đã dừng giữa vòng vây của ba người canh gác bên trong.

Gần đó lục tục truyền đến những tiếng bước chân vội vàng. Rất nhiều hộ vệ đang vọt tới.

Áo đen bị dồn đến cột trụ trước của hành lang bên ngoài. Nhìn chung quanh mấy người đều mặc trang phục đen, trang bị những lưỡi đao sắc bén.

“Ảnh vệ lúc nào cũng phiền phức nhất.” Gã nhìn về phía Tương Hạ, ôn hòa nói, “Bảo bọn họ lui ra sau, ta sẽ không bẩm báo trang chủ rằng ngươi cố tình trái lệnh.”

Thu Thiền lạnh lùng liếc Tương Hạ, Tương Hạ quyết đoán phất tay hạ lệnh: “Mau xử lý.”

Ba người bao vây, Tương Hạ liên tục tìm kiếm cơ hội, vượt qua sự cản trở của gã để tìm cách tiến vào canh giữ sát bên cạnh Sở Đàm.

Sở Đàm lẳng lặng ngồi trước bàn trà phòng ngủ, lắng nghe tiếng binh khí ngoài cửa, lòng bàn tay ướt mồ hôi lạnh. Y nhịn không được tiến tới gần cửa sổ, nhìn trộm ra bên ngoài. Tương Hạ đang ở đối diện, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm phía này.

Tới gần phía này là một thích khách áo đen đã bị ba tên ảnh vệ vây vào góc chết. Xa xa truyền đến hộ vệ đang tiếp cận. Như vậy có lẽ rất nhanh sẽ bắt được thích khách.

Nhưng Sở Đàm đã xem nhẹ sức chiến đấu của thích khách.

Áo đen đợt nhiên xoay người nhảy lên, đạp vào cây cột sau lưng lấy đà rồi xoay người tiếp đất. Trong chốc lát đó chân phải quét ngang, kình khí lạnh thấu xương liền ập tới sau lưng Liên Giác. Đã có phòng bị mà vẫn trúng chưởng, Liên Giác văng ra xa, đập mạnh vào một cây cột. Đỡ cái bụng đau nhức, Liên Giác sụp xuống trên mặt đất, phun ra một ngụm máu.

Thu Thiền và một ảnh vệ khác cùng xông lên tấn công, vị áo đen liền vung tay áo bắn ra một cây quạt đen, 36 mảnh ám khí liền văng ra ép Thu Thiền lui bước. Gã liền chớp cơ hội vòng ra sau lưng, cánh tay trái khóa chặt yết hầu Thu Thiền, phiến đao thương tiếc lướt qua gương mặt Thu Thiền. Gã thấp giọng ôn nhu nói: “Từng có chút chuyện xưa khiến cho ta mất đi hảo cảm đối với những nữ nhân có võ công hơn người.”

Thu Thiền nghiến răng tránh đi, khuỷu tay thúc ra sau tấn công bụng dưới của gã. Áo đen cả kinh, lắc mình né chưởng, Thu Thiền nhân cơ hội thoát thân, nhưng vừa xoay người thì sau gáy đột nhiên đau đớn. Áo đen dùng phiến đao trong tay xoắn lấy mái tóc dài của Thu Thiền, một phen dùng lực khiến Thu Thiền thét lên đau đớn. Nàng vung trường đao một phen cắt đứt mái tóc mới có thể thoát thân.

Chỉ trong mấy nhịp thở, Thu Thiền đã mềm nhũng cả người, cúi đầu thấy trên đùi mình đã găm 3 mảnh ám khí có độc. Hắc y nhân gõ gõ cây quạt nhỏ, Thu Thiền sụp xuống trên mặt đất.

Mắt lạnh hàm chứa bảy phần ý cười, trêu đùa nhìn Tương Hạ, “Không phải kịch độc, đừng tức giận như vậy.”

(sao đến đoạn này đột nhiên cảm thấy nhất định là rất đẹp trai @@)

Tương Hạ siết chặt nắm đấm đến nỗi cổ họng cũng run lên, nghiến răng nhìn đối phương, tay phải bạo phát gân xanh, kiếm ra khỏi vỏ. Lúc này hộ vệ vương phủ đã kịp đuổi tới, vây chặt chỗ ở của Vương gia như nêm cối, chậm rãi tiếp cận thích khách.

Áo đem vung đao, chỉ còn nhìn thấy một cái bóng mãnh liệt vụt tới chỗ Tương Hạ. Tương Hạ vừa nâng kiếm, đối phương lại đột nhiên đạp lên mũi kiếm của hắn, lấy đà vọt về phía sau mấy bước, dùng chút hư chiêu phá mở cửa phòng, vác Sở Đàm lên vai, phá cửa sổ trèo lên tường phủ. Gã cười khẽ nhìn thoáng qua Tương Hạ, thả người nhảy xuống, khiêng Sở Đàm chạy.

Tương Hạ hai mắt đỏ bừng, tay siết chặt chuôi kiếm, leo lên tường đuổi theo. Áo đen vác Sở Đàm xuyên qua rừng rậm không một bóng người. Sở Đàm nhíu mi, nắm chặt vạt áo gã, khuôn mặt trắng nõn trầy hai ba vệt, tức giận nhìn chằm chằm gã.

“Ngài luôn là nhìn chằm chằm ta, khiến ta có chút ngượng ngùng nha.” Gã rũ mi mắt, thấp giọng cười.

“Ngươi muốn mang bổn vương đi đâu?” Sở Đàm túm cổ áo gã chất vấn.

Hắc y nhân cười cười, không nói.

Sở Đàm không nói hai lời, một ngụm cắn vào vai gã, gã kêu lên một tiếng, duỗi tay đẩy y ra, xoa xoa vết cắn đã tứa máu.

“Ngài chết ở đâu thì tiền thù lao của ta cũng không thay đổi.” Hắc y nhân cười khẽ, “Ta mà không mang ngài tới đây, Tương Hạ đại nhân chắc chắn sẽ chẳn buồn theo ta đi gặp chủ tử chân chính của hắn.”

“Ngươi đâm hắn bị thương.” Sở Đàm lạnh lùng hỏi.

“Ân? Ngài săn sóc hạ nhân như vậy sao?” Áo đen hơi kinh ngạc, sau đó nhanh chóng cười rộ lên, vung mở phiến quạt nhỏ, liền lộ ra một mảnh ám khí, đưa tới bên môi Sở Đàm.

“Ám khí này sẽ ghim vào người Tương Hạ đại nhân, trên đó còn có chút này nọ, ngài có thể lựa chọn liếm thay cho hắn.”

Hắc y nhân như là chắc chắn y không dám, thấp giọng cười rộ lên.

Sở Đàm hơi do dự, oán hận trừng mắt nhìn gã, hé miệng liếm lên mảnh ám khí lạnh lẽo. Không biết trên đó có tẩm dược gì, thật ghê họng. Y liếm sạch sẽ xong, mí mắt càng ngày càng nặng, ngã vào vai gã áo đen, ngủ mất.

“Bé ngoan.” Áo đen cười cười, thu lại phiến quạt và ám khí, đi sâu vào rừng.

Càng lúc càng thêm râm mát, Sở Đàm dần tỉnh lại, thân thể còn mềm nhũn, không có sức phản kháng. Áo đen vẫn đang vác y từ từ đi. Cây cối xung quanh sàn sạt rung động, u ám quỷ dị.

Sở Đàm cố gắng tỉnh táo, mỏi mệt nói: “Mạng của bổn vương các người thích thì cứ lấy, đừng liên lụy đến Tương Hạ.”

“A, ngài làm ta thật cảm động.” Áo đen nhướng mày cười, “Tương Hạ đại nhân cụ thể là người như thế nào ngài còn chẳng rành rọt, vậy mà dám lưu hắn lại bên cạnh.”

“Muốn biết chuyện của hắn không, ta có tin tức đây.”

Sở Đàm nghiêng mắt nhìn gã.

“Đầu bảng ác nhân, không ai xứng ngang được bằng Tương Hạ. Được gọi là vô tủng vô ảnh, có thể phá nứt thạch bàn để ẩn thân. Cho nên nhiều năm như vậy chưa ai tìm được hắn.” Áo đen mắt lạnh hàm chứa ý cười trào phúng, “Ngay cả việc này hắn cũng giấu ngài, vậy tâm hắn đặt ở đâu? Thẻ bài tím mà bao sát thủ cầu còn không được, nói không chừng chính hắn cũng đang muốn tranh đó.”

“Tỉnh lại đi, kế ly gián đối với bổn vương cũng vô dụng.” Sở Đàm chán ghét quay đầu đi.

Áo đen ôn hòa cười, tiếp tục đi. Gió càng lúc càng lạnh, chung quanh càng thêm âm u, chỉ có ánh trăng thi thoảng lọt xuống qua những tán cây dày đặc. Đến bên một cây cổ thụ, gã bỗng nhiên nhíu mày ngừng bước, thả Sở Đàm đang mềm nhũn cả người xuống dưới chân, lắng tai nghe động tĩnh chung quanh. Phiến đao sẵn sàng dưới ống tay áo, chợt văng ra 36 mảnh ám khí.

Gió lạnh phất phơ bên người, lá cây khe khẽ xào xạc, từ từ rơi xuống đất.

Đột nhiên, trên cây cổ thụ nứt ra một cái khe, một bóng đen vọt ra bắt lấy hai vai gã áo đen. Gã không kịp trở tay, bị Tương Hạ ấn ngã xuống mặt đất.

Tương Hạ một quyền nện xuống mặt hắn, áo đen nhanh chóng nghiêng đầu tránh, bên tai ầm một tiếng liền thấy mặt đất đã có thêm cái hố nhỏ. Thừa dịp Tương Hạ thu tay lại, gã dùng hai đầu gối tấn công vào lưng Tương Hạ, bắt lấy bả vai Tương Hạ mà kéo mạnh, khiến hắn ngã văng ra, lưng đập mạnh xuống đất, xương cốt cả người như muốn vỡ vụn.

“Tương Hạ……” Nhìn Tương Hạ ôm ngực thở dốc, khóe miệng chảy máu, Sở Đàm co rút đau đớn, chịu đựng thân thể chết lặng, cố sức bò qua chỗ hắn.

Áo đen tặc lưỡi một tiếng: “Ngươi nên né ra đi, lỡ máu văng lên người Vương gia thì không tốt cho lắm.”

Tương Hạ nhân lúc áo đen nói chuyện, đột nhiên xoay người leo lên cây, trường kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm hiện lên đôi mắt lạnh, gã hoảng hồn nghiêng đầu vội tránh. Cảm thấy không ổn, gã tiến tới chỗ Sở Đàm, xách lên cánh tay y, ấn người lên cây, phiến đao kề vào yết hầu y.

“Ngươi quá chậm.” Áo đen ấn vai Sở Đàm, nhìn Tương Hạ cười nhẹ. Tương Hạ sắc mặt lúc xanh lúc trắng, gân xanh trên trán nổi lên, trường kiếm chỉ vào gã:

“Có bản lĩnh đừng lấy Vương gia ra áp chế ta.”

Sở Đàm nhíu mày nhìn Tương Hạ: “Từ hôm nay ngươi được tự do. Đi đi.”

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

Tháng ngày bình yên cứ vậy trôi qua, trước cửa Trấn Nam Vương Phủ dần thanh tịnh trở lại. Ban đầu còn có những kẻ thích khua môi múa mép nói Vương gia có đam mê dị thường, bị hộ quốc công viết thư từ hôn, bôi tro chát trấu lên mặt. Dần già rồi mấy lời ra tiếng vào này cũng không còn lọt tới tai nữa. Sở Đàm nằm vắt vẻo trên ghế, buồn chán lật sách, hỏi:

“Là ngươi làm?”

Tương Hạ từ sau lưng y cúi xuống nhéo vành tai, nhếch mép cười: “Thuộc hạ lòng dạ hẹp hòi, không muốn người khác cứ mở miệng lại nhắc tới phu nhân của ta.”

“Lại đây.”

Tương Hạ liếm môi, quỳ một gối bên cạnh Sở Đàm: “Vương gia, sao vậy?”

Sở Đàm nghiêng qua hôn một cái lên mặt hắn, hai tai hồng lên, đuôi mắt cong cong: “Thưởng cho ngươi, tiếp tục phát huy.”

Tương Hạ liếm môi cười cười, dù gì cũng đã lòi đuôi rồi, lúc này có thể vẫy thỏa thích không cần che giấu.

“Đa tạ Vương gia…… ban thưởng.” Tương Hạ một phen ôm Sở Đàm lên, tiện tay đóng cửa, mang y vào phòng ngủ.

“Ban ngày tuyên dâm.” Sở Đàm nhéo vai hắn, “Vô sỉ.”

Tương Hạ dúi đầu vào cổ y, mút ra mấy vệt ô mai trên xương quai xanh của y, cười xấu xa: “Ngài nói gì? Sao thuộc hạ không nghe thấy?”

“Ta nói ngươi là quân súc sinh.” Sở Đàm tức giận mặt đỏ bừng.

Tương Hạ nâng cằm y, cẩn thận đánh giá một lúc lâu, “chậc” một tiếng, “Nói không sai.”

Cứ vậy lại tiêu tốn mất một canh giờ.

Sở Đàm đáng thương ghé vào gối, khóe mắt đỏ bừng. Tương Hạ vẻ mặt thỏa mãn no nê, rót ly trà thổi nguội rồi ngồi xuống bên cạnh y, kiên nhẫn đút cho y. Nhìn Sở Đàm nghiêm túc uống nước quả thực quá đáng yêu, không chờ nổi y uống xong hắn liền cúi đầu lại hôn một cái. Sở Đàm giãy nửa ngày mới từ trốn được ra khỏi lồng ngực tên súc sinh này.

“Đêm nay ta còn có hẹn với Ninh nhị công tử, sẽ về muộn. Vương gia đừng chờ ta, đi ngủ sớm một chút.”

“Gần đây ngươi rất bận?” Sở Đàm hơi nhíu mày, “Mấy ngày nay thường về muộn.”

Tương Hạ cười cười: “Vương gia yên tâm. Thuộc hạ trông giống loại người nhăng cuội ở bên ngoài sao?”

Sở Đàm nhìn hắn như nhìn một tên súc sinh.

“Ân…… Gần đây có người đang tìm ta.” Tương Hạ xoa xoa đầu Sở Đàm, “Thuộc hạ có thể xử lý được.”

“Là người nào?”

“Người từ Bắc Hoa Tuân Châu.”

“Bằng hữu sao?”

“Không phải.”

“Được rồi.” Sở Đàm cầm tay hắn, “Cẩn thận đó.”

“Không việc gì, không cần lo lắng.” Tương Hạ đeo bội kiếm, nhẩm tính giờ giấc rồi ra ngoài. Hắn huýt một tiếng, mấy tay ảnh vệ liền tới bên cạnh. Hắn nghiêm túc dặn dò:

“Bảo hộ Vương gia, ta sẽ sớm quay lại.”

Thu Thiền nhìn ra vẻ mặt hắn nghiêm túc chưa từng có, liền thấp giọng hỏi: “Có tin tức sao?”

“Ân.” Tương Hạ nói, “Hết sức cảnh giác người lạ.”

“Vâng.”

Rời khỏi Trấn Nam Vương phủ, Tương Hạ vội vàng tới Vân Nguyệt lâu.

Giữa đường phát hiện quanh mình có luồng khí lạnh lẽo, hắn biết có người theo. Tay phải đáp bên hông lặng lẽ lần đến chuôi kiếm, quẹo vào một hẻm sâu.

Cuối hẻm đã có vị một vị áo đen lẳng lặng đứng chờ.

Dáng người cao gầy, từ tốn bước ra khỏi bóng tối, ánh trăng rọi lên người. Trên mặt gã che một mảnh vải đen, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh, con ngươi bên trái màu chì u ám, dường như đã mù nhiều năm.

Tương Hạ nhìn đôi mắt này, cố gắng rà lại trong trí nhớ của mình, đáng tiếc hắn đối với vị này không có một chút ấn tượng nào.

“Ngươi là ai? Đến làm gì?” Tương Hạ chạm vào chuôi kiếm, dương cằm hỏi.

“Ngươi không biết ta.” Giọng nói này nghe chừng không phải thiếu niên, nhưng cũng ôn nhuận hòa ái. “Ta tới thay trang chủ thanh lý tay chân.” Gã nói, “Kẻ phản bội không thể lưu lại.”

“Nghe nói sơn trang đã đổi chủ. Nhiều năm rồi ta chưa về, các ngươi có đến mức phải đuổi theo tới cùng vậy không?” Tương Hạ nhíu mày, “Ta phải nói rõ ràng, đầu tiên ta không phản bội, thứ hai ta đi đâu ở đâu là tự do của ta, thả một đường sống mất gì chứ? Cho ngươi biết, lão tử lập gia đình, rửa tay gác kiếm, không làm.”

“Ngươi nói có lý. Cho nên trang chủ dặn ta không nhất thiết phải lấy mạng.” Vị áo đen cũng hề nóng nảy, chỉ từ tốn giơ 2 ngón tay, ở giữa kẹp một thẻ tre màu tím.

Khổng Tước sơn trang là một tổ chức sát thủ ai cũng biết. Khách hàng đều giấu mặt, trả giá trên trời để bọn họ giết người. Thẻ đen là thương nhân, thẻ đỏ là quan nhân, thẻ tím là hoàng thân quốc thích.

Vị áo đen vừa giơ thẻ, sắc mặt Tương Hạ liền trắng bệch, khóe mắt như muốn nứt ra, trong mắt đầy tơ máu, hung hăng nhìn chằm chằm thẻ bài kia.

Trên thẻ bài viết ít ỏi mấy chữ: “Trấn Nam Vương Sở Đàm”.

“Mười vạn lượng.” Vị áo đen lắc lắc ngón tay, ôn nhu nói: “Trang chủ thừa kế gia nghiệp, khoản kếch xù này cuối cùng cũng dùng tới.”

Tương Hạ thoáng chốc thất thần, khi hoàn hồn lại đã thấy vị áo đen ở ngay trước mặt. Gã móc ra một cây quạt nhỏ từ trong cổ tay áo, mô tả đường cằm của hắn, cặp mắt lạnh như đầm nước sâu. Gã ôn nhu hỏi: “Ngươi sẽ cản đường ta sao?”

Người này tuy đã che nửa khuôn mặt, nhưng vẫn có thể đoán ra được hăn là nhan sắc không tầm thường. Tương Hạ luôn cảm thấy bị cặp mắt gã nhìn đến mức nổi da gà.

“Không……” Tương Hạ nuốt nước miếng.

Vị áo đen thu lại thẻ bài màu tím.

Tương Hạ lập tức xoay người, bảy bước giẫm lên bức tường cao sát hẻm, thả người nhảy xuống.

“Không cản mới lạ!”

 >> Xem mục lục

hic, chương sau toàn đánh với đấm, khó vch luôn, lết a lết mong mau mau xong chương…

>> Xem mục lục

Tương Hạ dựa vào đầu giường, chăm chú nhìn cây kéo vàng, rối rắm không hiểu.

Vương gia đâu có thêu thùa, cũng không cắt may quần áo, cũng không cắt giấy, vậy để kéo bên gối là vì theo phong tục gì sao? Tương Hạ từ bé tới giờ chưa từng nghe nói ở đâu có tục lệ này.

Hắn nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy, nghiêng người nhìn Sở Đàm. Khuôn mặt người nọ ngủ không hề phòng bị, hắn nhẹ nhàng sờ sờ nắn nắn. Đứa nhỏ này… Chẳng lẽ định dùng để phòng thân?

Có khi là vậy thật chăng?

Tương Hạ xoa đầu y, bất đắc dĩ nói: “Tiểu quỷ.”

Sáng sớm hôm sau, nắng chiếu lên mặt, Sở Đàm dụi mắt, theo bản năng duỗi tay sờ bên cạnh, trống rỗng, không có ai.

Y đột nhiên bừng tỉnh, ngẩn người mở to mắt nhìn bên giường không có ai, sắc mặt hết đỏ lại trắng lại xanh. Nỗi thất vọng và tức giận trong ánh mắt y không cách nào che giấu.

“Tương Hạ!” Y vỗ mạnh vào đầu giường, chén trà trên bàn bên giường rung lên rơi xuống đất, vỡ choang.

“Thuộc hạ vẫn luôn ở đây, Vương gia bớt giận.”

Sở Đàm run lên, theo thanh âm quay đầu lại.

Tương Hạ sớm đã thu thập chỉn chu, kiếm và phi tiêu chỉnh tề đeo bên hông, tựa vào vách tường sau lưng Sở Đàm mà nhướng mày xem y.

Sở Đàm mới nhẹ nhàng thở phào: “Thay quần áo giúp ta.”

“Dữ vậy sao?” Tương Hạ nhếch miệng cười cười, ngồi xuống mép giường, từ sau lưng đỡ lấy hai vai đơn bạc của y, dán môi lên cần cổ y, nhẹ giọng hỏi, “Ngài tức giận sao? Vì sao giận?”

“Không phải.” Sở Đàm có chút mất mặt, vừa rồi có chút bốc đồng đều bị Tương Hạ thấy hết.

“Thuộc hạ muốn hỏi một chuyện.” Tương Hạ ghé vào tai y, hỏi, “Cái này, là để làm gì?”

Sở Đàm nghiêng đầu xem, thấy chiếc kéo khắc hoa văn tinh xảo, sắc mặt tức khắc khó coi, nhất thời im lặng.

“Vương gia không nói.” Tương Hạ hôn lên vành tai đỏ bừng, không đợi y trả lời, lại hỏi, “Chẳng lẽ là đề phòng thuộc hạ phản bội, đả thương ngài sao.”

Sở Đàm đờ ra, tuy rằng đã nhiều năm nay không còn cần phải phòng thân nữa.

“Không phải. Hơn nữa ngươi thật không biết phép tắc.” Sở Đàm né ra khỏi vòng tay Tương Hạ, xuống giường, lấy xiêm y khoác lên người.

Đột nhiên một luồng gió lạnh thoáng qua, một chiếc phi tiêu ngũ giác phá không vọt đến. Sở Đàm kinh hãi đứng im không nhúc nhích. Phi tiêu đầy sát khí xẹt qua yết hầu y, găm thật sâu vào vách tường đối diện, suýt chút nữa là có thể lấy mạng y. Sở Đàm mặt mũi trắng bệch, chân mềm đứng không thẳng nổi, ngồi sụp trên mặt đất một lúc lâu mới ngẩn người nhìn Tương Hạ: “Ngươi định làm gì?”

Tương Hạ xem xét cây phi tiêu trong tay, rũ mắt nhìn Sở Đàm đang ngồi trên mặt đất. Sở Đàm ngón tay cũng phát run, hoảng loạn nhìn Tương Hạ đang chậm rãi tới gần. Hắn chưa bao giờ lộ ra sát khi trước mặt y. Tương Hạ giơ tay tới gần, Sở Đàm nhịn không được sợ hãi nhắm mắt lại.

Tương Hạ thở dài, đầu ngón tay lướt qua mặt Sở Đàm, xoa đầu y: “Mười mấy năm rồi mà ngài còn sợ ta sao.”

Hắn nhẹ nhàng đỡ Sở Đàm dậy, để y tựa vào tường, dán môi lên trán y: “Vì sao vậy, thuộc hạ đã vì ngài mà thay đổi rất nhiều.”

“Ngươi đúng là thật nhàn quá rồi hả.” Sở Đàm đẩy hắn ra, lạnh lùng nhìn vào mắt Tương Hạ, tùy ý nói, “Đó là đồ dùng để tự sát, liên quan gì tới ngươi.”

Dứt lời, Sở Đàm rõ ràng cảm thấy tim Tương Hạ trong chớp mắt trật đi một nhịp.

Sở Đàm lại nói: “Ngươi chẳng có lý do gì để trách ta. Ta chưa bao giờ biết lai lịch của ngươi, thân phận của ngươi, thậm chí tên của ngươi. Ta mặc kệ chọc giận phụ vương vẫn muốn lưu ngươi lại. Ta nói cho ngươi biết, dám lộ liễu thử ta như vậy chính là đang vũ nhục bổn vương.”

“Vứt đi.” Tương Hạ lần đầu tiên dùng giọng điệu gần như ra lệnh mà nói chuyện với Sở Đàm.

Hồi lâu sau, y gật đầu, “Ân.”

“Thuộc hạ sẽ không tổn thương ngài.” Tương Hạ bưng mặt y, môi lưỡi ôn nhu hôn lấy. Sở Đàm dần dần học cách đáp lại, cánh tay yếu ớt quấn lên cổ Tương Hạ.

“Cũng sẽ không rời khỏi ngài.”

“Nhưng ngươi muốn nhốt ta vào lồng sắt.” Sở Đàm ôm cổ Tương Hạ, ngẩng đầu thản nhiên nói, “Muốn mở mắt là thấy ta, đi huấn luyện là thấy ta, không cho ta đi đâu hết.”

Tương Hạ bị đâm trúng tâm đen, nhất thời rối rắm, hừ cười quay đầu đi: “Có chuyện đó sao?”

“Đêm đó chính miệng ngươi nói, có phải là rượu vào liền nói lời thật không?” Sở Đàm nhìn như thản nhiên, thật ra từng bước ép sát.

“Tạm thời xem như vậy.” Tương Hạ cười cười, “Nam nhân ai chẳng có chút tính sở hữu.”

“Vậy sao?” Sở Đàm đẩy Tương Hạ đến mép giường, ngồi khóa lên hông hắn, ghì lên hai vai hắn. Y từ trên cao nhìn xuống, khẽ cười, “Vậy ngươi cũng lưu lại trong lồng sắt này đi.”

Tương Hạ vỗ nhẹ sau lưng y, lại nắn nắn hai má y: “Thuộc hạ tuân mệnh.”

 >> Xem mục lục

Hi các cô,

Replica Under the lemon tree ngửi thoáng qua là một mùi chanh khá ổn, có nét riêng và dễ dùng cho cả nam lẫn nữ.

Ấn tượng trong mấy giây đầu tiên là một mùi chanh rất dễ chịu, giống như mùi một quả chanh vừa cắt đôi, tươi sáng, mát mẻ, mọng nước, the the, nhưng không phải kiểu chua ngọt như nước chanh hay nước giải khát. Ngoài ra còn có chút dìu dịu như mùi một loại hoa trắng nào đó.

Tuy nhiên càng ngửi thì cái mùi the the kia lại càng làm t nhớ tới mùi vị của ly nước sấu đá ngày xưa sau khi tan học, cái thời mà nước ngọt chỉ có mấy loại như nhân trần, coca, nước sấu, và các cô bán vỉa hè không rót vào lon, cốc nhựa, mà rót vào túi túi nilon, cắm ống hút rồi buộc miệng túi ấy. Bởi vì ly sấu đá ngày đó rất rõ vị the của gừng và vỏ sấu hòa vào nhau, kiểu the the, tê tê đầu lưỡi mà lại không cay nồng ấy, làm cho người ta cực kỳ sảng khoái trong cái nắng nóng toát mồ hôi của mùa hè.

Và một khi nhận ra mùi sấu gừng đó rồi thì t không thể hình dung đây là một mùi chanh được nữa =)) kiểu nó ghim vào tiềm thức của mình luôn rồi ấy.

Có thể vì vậy mà nó gợi nhớ tới ánh nắng trưa hè và bóng râm dập dìu dưới những tàng cây. Nhưng đồng thời cũng không làm cho t cảm thấy ngột ngạt oi bức, bởi trong mùi hương này có cái gì đó dìu dịu, thư thái. Dù t không gọi tên được chính xác là do note hương nào, nhưng xem cái note pyramid thì t nghĩ có thể là note “lá cam” (petitgrain). Bóng râm dịu mát này gợi cái khung cảnh mùa hè thanh bình trong rừng cây mà t từng thấy trong phim Call me by your name. Cô nào xem phim này r sẽ hiểu ngay, rõ là nắng nhưng lại có cảm giác thời tiết rất dịu dàng ấy, khiến người ta muốn mặc một chiếc váy lanh, khoác thêm cái sơ mi linen trắng và đội chiếc mũ cói. Nói vậy chứ mùi Replica Under the lemon tree này không hề thiên về nữ tính hay nam tính nhé. Đàn ông xài thoải mái luôn. Nhưng nếu là nữ và xịt mùi này thì chắc t sẽ hay mặc như vậy.

Ánh nắng dập dìu trong Call me by your name

Nhân nói đến mùa hè thanh bình thì cô nào thích vibe này nhưng thích già dặn hơn một chút, chanh sả hơn một chút, có thể thử HERMES Le Jardin de Monsieur Li nhé. Monsieur Li giống như buổi chiều mùa hè ở một khu vườn chanh trong resort, dưới cảm nhận của một ông lão giàu có đang nghỉ hưu một mình ấy, kiểu như đội mũ phớt và ngồi uống trà, ngắm vườn chanh. Còn Under the lemon tree là mùa hè trong cảm nhận của những thiếu niên đầy sức sống, như trong Call me by your name.

Tiếc là cũng như đa phần những mùi cam chanh (citrusy) khác, Replica Under the lemon tree cũng không thơm lâu được với cơ địa của t. Mùi hương chỉ mạnh và rõ trong khoảng 15 phút đầu tiên, sau đó thì thoang thoảng được thêm 20-30p nữa. Nếu xịt cả vào tóc hoặc quần áo thì sau khoảng 1 tiếng cũng chỉ còn mùi rất nhẹ và thoáng qua mỗi khi quay đầu hay hất tóc thôi (đó là t đã xịt hẳn 4 nhát), và lúc này vị the the kia nhạt bớt thì có cảm giác hơi giống mùi trà và mùi xà phòng hơn một chút. Có thể nói là tổng thể thì Replica Under the lemon tree chỉ lưu hương lâu hơn mỗi em D&G Light Blue, chứ so với body mist thì không hơn gì cả.