About Langsatti

REVIEW 1 CHIẾC DẦU GỘI ƯNG Ý CHO MÁI TÓC NHANH BẾT

Hi các cô,

Sơ qua về tình trạng tóc của t: Nó rất rất rất nhanh bết, mặc dù t đi làm bằng xe buýt nên ít tiếp xúc khói bụi hơn người bình thường, nhưng nó vẫn bết khiếp hồn. Sợi tóc thì khô nhưng lại nhanh tiết dầu. Da đầu cũng nhanh tiết dầu (và còn dễ có gầu vào mùa đông nữa). Thông thường tối nay gội thì sáng mai bông phồng lên như mới đi salon về, đến chiều ngày kia đã bết xê lết và bẹp dí như kiểu gần cả tuần chưa gội rồi. Kể cả có búi lên mỗi ngày thì vẫn bết nhanh như thế =)) Ngoài ra t còn bị rụng rất nhiều ở đỉnh đầu (nhìn rõ đường chân tóc luôn, ám ảnh về 1 tương lai sớm hói). Mỗi lần gội đã rụng 1 nắm r, sấy xong lại rụng tiếp 1 nắm nữa, nếu càng để bết lâu mới gội thì rụng càng khiếp.

T đã thử mấy loại dầu gội cho tóc dầu (như Ryo xanh, Dessange xanh, thậm chí cả dầu gội dịu nhẹ cho em bé t cũng thử) nhưng vẫn không thấy cải thiện j đáng kể. Hiện tại t đang dùng Clear thảo mộc, chỉ được cái thơm và ít ngứa đầu chứ tóc vẫn khô và nhanh bết. Trước giờ chỉ có 1 thứ hơi hơi có ích một chút là dấm xả tóc dầu của Yves Rocher, nhưng nó cũng chỉ làm cho tóc bết chậm hơn nửa ngày thôi và nó khá là đắt + hao nhanh quá nên t bỏ sớm. Nói chung tóc t cũng thuộc dạng quá là dầu rồi, chứ đứa bạn tóc dầu của t dùng cái dấm xả đấy thì nó khen đỡ bết nhiều lắm, thần kỳ các kiểu, chỉ không ăn thua mấy với t thôi.

Đợt này có loại dầu gội Batious tím này t xài thử được 4 lần gội đã phát hiện thấy hiệu quả rồi (một cách rất tình cờ thôi chứ t vốn không chủ đích theo dõi gì cả, tại vì ban đầu cũng không kỳ vọng gì):

  1. Tóc trơn mềm hơn hẳn: ngày trước t búi tóc bằng bút là không bao giờ tuột, bây giờ vừa búi đã bung hết ra, rớt luôn cả bút vì tóc trơn tuồn tuột luôn, lấy tay vuốt tóc thấy đỡ bị mắc hẳn.
  2. Giảm rụng: ngày trước dùng dầu gì thì mỗi lần gội sấy xong cũng rụng 1 nắm tóc full lòng bàn tay (sờ dưới gối của t ai mà không biết còn tưởng là t ung thư luôn ấy =)) ), bây giờ thì chỉ rụng tầm 1/3 chỗ đó thôi, rụng lơ thơ vài sợi thôi. Nhìn mà sốc luôn, kiểu t đã không kỳ vọng gì về khả năng giảm rụng ấy nên cái này đúng kiểu quá bất ngờ luôn. Hồi trước t có thử xài bồ kết organic rồi nhưng nó cũng chẳng đỡ rụng tí nào.
  3. Đỡ bết (1 chút): bây giờ tối nay gội thì sáng mai đẹp, chiều ngày kia vẫn ở mức ổn, trông vẫn sạch sẽ, chỉ là không còn bông xù như lúc mới gội thôi, và đến sáng ngày tiếp theo trông mới hơi bết. Tóm lại là đẹp cố được thêm nửa ngày, nhưng chắc t vẫn phải gội cách ngày 1 lần thôi =))
  4. Mùi thơm: cái này thì không quan trọng với t lắm nhưng có thì cũng nên ghi nhận =)) dầu này mùi nhẹ nhàng thoang thoảng, không nồng nặc như Tresemme. Chồng t bình thường r ghét mùi nước hoa các loại vì mùi hương nhân tạo sẽ làm ổng nhức đầu, kể cả loại nhẹ nhàng như Yves Rocher cũng đủ làm ổng nhức đầu rồi, nhưng riêng cái mùi dầu gội này lại thấy ổng khen, dúi mũi vào hít lấy hít để như kiểu mèo vớ được bạc hà mèo ấy =)) chuyện lạ VN.

Loại này t thấy khá khác bọt ở chỗ là nó đặc như kem và rất ít tạo bọt. Lúc đầu không quen t cứ cảm thấy bọt ít thế sợ không sạch nên lại dùng nhiều hơn, nhưng về sau dùng ít đi thấy tóc vẫn sạch nhé.

Batious loại tím thì vốn cũng không phải là chuyên dành cho tóc dầu, mà là chuyên về phục hồi. Nên sắp tới t sẽ thử cả Batious xanh chuyên cho tóc dầu, và thử cả dầu xả của dòng đó nữa, xem kết quả có ok hơn không rồi review sau nha.

T mua ở Chenghouse, đợt rồi bà í gom order rẻ dã man ấy. Ai muốn thử thì cứ inbox bà í xem còn không nha.

>> Xem mục lục

     “Sợ rồi sao?” Sở Đàm nắm cổ áo Tương Hạ, nhẹ giọng hỏi, “Cầu xin ta đi.”

     “Cầu xin Vương gia…” Tương Hạ như con cẩu bự biết sai, cụp đuôi rũ mắt, không dám nhìn Sở Đàm.

     “Cầu xin ta để ngươi ở rể Vương phủ.” Sở Đàm lạnh lùng nhìn hắn.

     “…”

     Tương Hạ giật mình, cười khổ lắc đầu: “Vương gia đã bàn chuyện này cùng vị quý nhân nào rồi? Ngài muốn thuộc hạ cầu hôn tiểu thư nhà người ta sao? Cái này cũng không sao, chỉ cần ngài nói một câu, thuộc hạ chết muôn lần cũng được. Thực sự không cần đe doạ bức bách ta.”

     “Ừm. Coi như ngươi biết điều.” Sở Đàm hừ nhẹ.

     “Không biết là tiểu thư nhà vị nào…”

     Sở Đàm ngắt lời, nói thẳng : “Trấn Nam Vương phủ.”

     Tương Hạ sửng sốt.

     Gian Quan trố mắt nhìn Tương Hạ.

     Sở Đàm đỏ mặt, vùi đầu vào lồng ngực Tương Hạ, nói nhỏ: “Làm sao? Không nguyện ý thì đi hành hình, ngươi có thể chọn.”

     Không đợi Tương Hạ kịp phản ứng, Sở Đàm phất tay với Gian Quan: “Mang bản vương về phòng thay quần áo. Tương Hạ ở đây suy ngẫm cho kỹ, khi nào thông suốt thì gặp ta.”

     “Vâng.” Gian Quan cung kính đỡ y ra khỏi phòng Tương Hạ.

     Tương Hạ mặt mũi chấn kinh, quỳ cả ngày ở cửa.

     Chạng vạng tối. Trên bàn đặt mấy chén thuốc đã nguội ngắt, Sở Đàm cũng không uống, mềm oặt ghé vào giường, lật qua lật lại, khó chịu.

     Bên trong sưng, đau.

     Thắt lưng đau, xương sống cũng đau.

     Toàn thân đau.

     Liên Giác tiến vào thông báo: “Vương gia, Ảnh vệ trưởng cầu kiến.”

     “Chuyện gì.” Sở Đàm giương mắt hỏi.

     “Ừm… Đến đưa thuốc ạ.”

     “Không gặp, kêu hắn về đi.” Sở Đàm bực bội lấy chăn che đầu.

     Đã nói rõ đến vậy rồi, còn làm bộ làm tịch gì nữa? Đưa thuốc? Bản vương mới không thèm.

     Buồn bực trong chốc lát, Sở Đàm cảm thấy đầu càng choáng váng thêm, toàn thân nóng bừng mà không dám cởi đồ, muốn mời thầy thuốc tới xem nhưng lại ngại. Y nghĩ, chịu đựng một chút sẽ hết. Từ nhỏ tới giờ, bao nhiêu năm trời chưa từng có lần nào bị ủy khuất như vậy.

     Trong lòng đang tức giận, cẳng chân lộ ra ngoài chăn bỗng dưng bị bắt lấy.

     Tương Hạ ngồi cuối chân giường, nhẹ nhàng bắt lấy cổ chân Sở Đàm, nơi đó vẫn còn dấu ngón tay tối hôm qua bị nắm chặt. Lực tay của Tương Hạ lớn như vậy, tối hôm qua không nhẹ không nặng mà cũng đã bóp ra một vết đỏ bầm.

     Tương Hạ bôi chút cao lên đó. Trước giờ nhìn công tử nhà khác hơi trầy da một chút đã phải xức thuốc tĩnh dưỡng, Tương Hạ một mực khịt mũi coi thường, chê bọn hắn yếu nhớt như vậy. Hôm nay người bị tổn thương lại là tiểu chủ tử nhà mình, lằn một chút cũng đã đủ khiến hắn sốt ruột như vậy.

     “Lạnh vậy.” Tương Hạ nhíu mày, vừa nhét hai bàn chân lạnh buốt của y vào trong lồng ngực mà sưởi, vừa nhẹ giọng gọi đứa nhỏ đang dúi đầu trong chăn, “Vương gia, đừng giận nữa, hại thân.”

     Sở Đàm thờ ơ.

     “Thuộc hạ suy nghĩ cả ngày, biết sai rồi.” Tương Hạ khép nép nhận lỗi, “Không nên tự tiện uống rượu lơ là nhiệm vụ, không nên âm thầm qua lại với với công tử Ninh phủ, không nên mắt mù không nhận ra vương gia, không nên để thứ ô uế làm bẩn bên trong vương gia…”

     Sở Đàm ỉu xìu xốc chăn lên: “Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì đấy.”

     Tương Hạ run lên, vội cụp đuôi tiếp tục nhận lỗi: “Vương gia, thuộc hạ biết sai rồi. Vương gia giấu bệnh sợ thầy, thuộc hạ đi mua dược cao.”

     Dứt lời, từ ống tay áo rút ra dược cao tốn cả 3 tháng lương bổng mới mua được, cung kính dâng lên.

     Lúc mua dược, Tương Hạ lượn lờ ngoài cửa tiệm thuốc mười mấy vòng mới nghĩ xong, đi vào liền hỏi: “Chưởng quỹ, có thuốc trị nội thương không?”

     Chưởng quỹ buồn bực, hỏi nội thương kiểu gì, Tương Hạ nghĩ nửa ngày, mới giải thích: “Do chuyện phòng the quá mức.”

     Chưởng quỹ càng buồn bực hơn: “Ai dùng?”

     Tương Hạ bất lực nói: “Ta dùng ta dùng.”

     Rồi cầm thuốc ra về trong ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khinh bỉ của tay chưởng quỹ.

     Sở Đàm mệt mỏi nhìn thoáng qua dược cao trong tay hắn: “Cứ để đó. Bản vương không thoải mái.”

     “Không thoải mái…” Tương Hạ dịch dịch góc chăn, bưng chén thuốc trên bàn lên một lần nữa, đưa tới trước mặt y.

     Sở Đàm đã khó chịu tới mức không buồn phản ứng.

     “Vương gia, chút nữa hẵng ngủ tiếp, uống thuốc đã.” Tương Hạ đưa tay muốn đỡ y, bị Sở Đàm hất ra.

     Sở Đàm phiền chán nhìn hắn: “Ngươi cách ta xa một chút.”

     “Thuộc hạ sai rồi, sai rồi.” Tương Hạ nắm cổ tay y, đỡ y tựa vào trong lồng ngực mình, bưng chén thuốc xúc một muỗng nhỏ muốn đút cho Sở Đàm.

     “Thuộc hạ biết tội, ngài đừng tức giận hại thân, ngài nói ngài đánh ta hai lần lại không xuống tay được, mắng ta hai câu lại mở không nổi miệng, đạp ta hai cước lại không nhấc nổi chân…”

     “Ngươi mới không nhấc nổi chân.” Sở Đàm hung hăng trừng mắt, trừng đến mức Tương Hạ lại bắt đầu vểnh đuôi.

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Say rượu, đầu đau muốn nứt.

     Tương Hạ trở mình, buồn bực ấn ấn huyệt thái dương rồi chống mình dậy, ngáp một cái. Hắn tựa vào đầu giường, với tay rót một chén trà nhỏ, ngửa đầu uống một ngụm, thầm nghĩ: “Cái giường này ngày càng chật chội, cứ như hai người cùng chen nhau nằm vậy…”

     “…”

     “? ? ?”

     “… Hai người? ? ? ?”

     Tương Hạ cứng ngắc cả người, chậm rì rì xoay đầu nhìn bên cạnh. Khuôn mặt nhỏ quen thuộc đang rúc vào chăn ngủ, trên mặt còn vệt nước mắt đã khô, bộ dáng thảm thương bị bắt nạt.

     Ngụm trà chưa kịp nuốt liền phun ra khỏi miệng, Tương Hạ sửng sốt đơ ra.

     Lúc này, Sở Đàm hơi giật giật một chút, mệt mỏi hừ một tiếng, giọng khàn khàn. Tương Hạ bấy giờ mới hồi thần lại, ba chân bốn cẳng lăn xuống giường, phịch một tiếng quỳ xuống đất. Hắn run run đưa tay xốc lên tấm chăn trên người Sở Đàm.

     Y nghiêng người co ro, thân thể mảnh khảnh chỉ còn mảnh áo xé mỏng tan nát đang vắt hờ, toàn thân xanh đỏ dày đặc dấu hôn. Giữa hai chân y còn có vài vệt máu khô, nhìn đặc biệt chói mắt.

     “Ta… Ta?” Tương Hạ bối rối nhớ lại chuyện hoang đường đêm qua, ký ức mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng. Nhớ tới tiếng Sở Đàm đau khổ cầu khẩn dưới thân mình, cùng bộ dạng nhịn đau chịu đựng của y ——

     Chuyện này vậy mà không là mộng xuân!

     Sở Đàm cảm thấy hơi lạnh, cuộn người lại, cũng dần dần tỉnh ngủ. Y từ từ mở mắt ra. Thấy Tương Hạ đang quỳ ở đầu giường, y muốn nói chuyện nhưng mở miệng lại thôi… đành mệt mỏi nhắm mắt lại.

     “Vương gia…” Tương Hạ lo lắng lết hai đùi gối tới bên cạnh Sở Đàm, sờ lên mặt y, nóng đến dọa người.

     “Phát sốt rồi, thuộc hạ đáng chết.” Tương Hạ vẫn ôm lấy y vào trong lòng mình mà dỗ dành như trước kia, bờ môi chạm lên trán y mà an ủi, “Thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đi gọi thầy thuốc tới.”

     “Ngươi… tránh.” Sở Đàm kháng cự đẩy tay hắn ra, cả người vẫn còn mềm nhũn, tay chân chẳng có chút khí lực nào, “Ngươi tránh xa bản vương ra một chút… Gọi Gian Quan tới…”

     Tương Hạ thầm run lên trong lòng, chậm rãi đặt y xuống, cúi đầu quỳ dưới chân y, cái trán cũng sắp chạm đến mặt đất. Hắn sợ hãi xin lỗi: “Thuộc hạ say rượu thất trách, tội đáng chết vạn lần, xin tùy ý vương gia xử lý… Việc cấp bách vẫn là bảo trọng thân thể của vương gia, cho phép thuộc hạ mang người đi chữa thương…”

     Sở Đàm thở dài một tiếng nhỏ đến không thể nghe thấy, vô lực co người lại, cổ tay mảnh khảnh vươn ra. Tương Hạ cung kính đỡ tay, một lần nữa ôm chủ tử vào lòng, tiếng tim đập kịch liệt trong lồng ngực cũng không cách nào che giấu được, run rẩy đưa tay mặc đồ cho Sở Đàm. Hắn nghĩ thầm, chủ tử bây giờ còn chưa ban chết, thực sự là quá mức nhân từ.

     Sở Đàm giấu mặt trong lòng hắn, tâm loạn như ma. Không hổ là Ảnh vệ, chuyện đã đến nước này mà còn có thể giả bộ vô tội không biết gì, còn nghĩ sẽ bị ban chết. Sở Đàm tức đau cả ruột, lại thêm tủi thân, nắm thật chặt vạt áo Tương Hạ, khóe mắt cũng đỏ lên.

     “Đừng khóc vương gia, thuộc hạ có tội.” Tương Hạ khép nép cầu khẩn, càng thêm đau lòng sót ruột. Lúc trước thề sẽ không tổn thương chủ tử, tối hôm qua lại khiến chủ tử chịu không biết bao nhiêu đau đơn, hiển nhiên là khiến đứa nhỏ này từ chỗ ý lại tin tưởng hắn nay đã biến thành kinh sợ mình.tín nhiệm dán mình tiểu hài nhiều sợ hắn.

     “Ngươi…” Sở Đàm khàn giọng, mệt mỏi tựa vào vai Tương Hạ, nhíu chặt lông mày. Y lãnh đạm hỏi, “Ban chết là xong sao?”

     “Thuộc hạ mặc vương gia xử lý, chỉ cần vương gia thư thái, muốn thuộc hạ như thế nào ta cũng đều nhận.” Tương Hạ chỉ có thể cụp đuôi lấy lòng, hắn như thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là phải làm sao để bù đắp cho chủ tử.

     “…” Sở Đàm ngước mắt, nhàn nhạt nhìn hắn, bỗng nhiên cất giọng gọi một tiếng, “Gian Quan.”

     Tương Hạ trắng bệch cả mặt, thấp giọng nhắc nhở: “Vương gia, y phục!”

     Sở Đàm lẳng lặng bất động trong lòng hắn, hai cái đùi tuyết trắng mảnh khảnh lộ ra ngoài y phục. Quanh đây đều là các phòng của Ảnh vệ, Gian Quan hôm qua ra khỏi phủ, sáng nay vừa vặn trở về, ở ngay cách vách. Sáng sớm đã nghe thấy tiếng vương gia gọi mình từ trong phòng Tương Hạ, Gian Quan kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh nhẹn thu thập một chút rồi vội nhảy vào từ ngoài cửa sổ, quỳ xuống chờ lệnh trước mặt Sở Đàm.

     Khóe mắt thoáng thấy Tương Hạ đang ôm lấy vương gia quần áo lộn xộn, đôi chân thẳng rũ xuống bên ngoài, Gian Quan cũng không dám ngẩng đầu lên, chỉ coi như không nhìn thấy, còn âm thầm tự nhủ, vương gia với ảnh vệ lúc nào cũng thân mật khăng khít, quả nhiên là… trong dự liệu, trong dự liệu.

     Sở Đàm hờ hững nói: “Tương Hạ phạm thượng, dạy mãi không sửa, đưa đi hành hình.”

     Tương Hạ nơm nớp nghe, chuyện này vốn là hắn đáng bị, vương gia không ban rượu độc thì cũng đã là có tình có nghĩa rồi. Ai ngờ, Sở Đàm lại nhẹ giọng nói thêm hai chữ, khiến Tương Hạ lẫn Gian Quan đều rùng mình rét run:

     “Bào cách.”

     Tương Hạ lập tức cứng đờ, mở to mắt nhìn đứa nhỏ đang ôm trong lòng mình, tưởng như đơn thuần nhỏ yếu, không biết từ lúc nào đã trở nên ngoan độc như vậy.

     Bào cách là trói tội nhân cột vào cột đồng rồi nung đến khi tội nhân cháy thành than.

Sở Đàm mặt mũi thản nhiên, nhẹ nhàng tóm lấy cổ áo Tương Hạ, lạnh nhạt nhìn hắn. Tương Hạ nuốt ngụm nước bọt, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, lắp bắp, “Vương gia… xin nể tình thuộc hạ đã phụng sự nhiều năm,…”

     “Gian Quan, thất thần cái gì, bản vương nói gì ngươi nghe không được sao?”

     Gian Quan rét run, nơm nớp nhìn Tương Hạ: “Dạ…”

     Quả thật gần vua như gần cọp. Từ khi Gian Quan nhập phủ chỉ thấy Tương Hạ độc chiếm lòng tin của vương gia, được ban thưởng đãi ngộ không ai sánh bằng, đến lúc này mới thấy kết cục có thể thê thảm đến vậy…

     Tương Hạ cảm thấy xương cốt cứng ngắc. Sở Đàm phát sốt nên gương mặt nóng hổi dán ngay trước ngực hắn, nóng đến phát hoảng, nhưng thanh kiếm ngay trong tầm tay mà hắn liếc cũng không dám liếc.

     Chuyện duy nhất Tương Hạ không nghĩ tới chính là phản kháng, làm trái ý chủ nhân.

 >> Xem mục lục

Ôi, bầu bí vào tôi lười quá các cô ạ TT>TT

Tội lỗi tội lỗi… Còn 4 tháng nữa là sinh baby rồi mà vẫn lười thế này =))

Nhiều lúc có em bé cảm thấy lười là tội lỗi ấy, vì sợ em bé lúc trong bụng mình sẽ bị lây cái tính lười của mình á .-. Rồi sau này nó lại lười như mẹ nó thì sao quản nổi đây =))

Có kế hoạch gì mà các cô đang trì hoãn mãi không làm xong không? T còn đang trì hoãn cả việc học tiếng Đức nữa cơ @@

>> Xem mục lục

     Vẻ sợ sệt tránh né của Sở Đàm khiến Tương Hạ triệt để phát điên. Hắn bắt lấy cổ chân y, hung hăng kéo người về bên cạnh mình, một tay khóa chặt eo y, một tay đẩy chân y ra, không chút thương tiếc nhét ngón tay vào cửa huyệt thít chặt của y.

     “Đau quá! Buông ra…”

Bị dị vật nhồi vào trong thân thể, Sở Đàm khó mà chịu nổi, liều mạng muốn đẩy ra cánh tay đang kìm kẹp mình ra, cửa huyệt cũng bất giác càng kẹp chặt hơn, chặt đến mức ngón tay của hắn khó mà vào sâu được.

     “Ngươi tưởng ta là người tốt sao?” Tương Hạ ghé sát lại gần y, thấp giọng nói, “Ta thương tiếc y, nhưng sẽ không ai thương tiếc ngươi. Ngoan ngoãn một chút sẽ đỡ khổ.” Dứt lời, ngón tay lại chen sâu vào thêm hai phần.

     Sở Đàm cứng đờ cả người, phía sau đau dữ dội. Không có chút bôi trơn nào, ngón tay đi vào chật vật, Sở Đàm xưa nay lại quen an nhàn sung sướng, toàn thân trên dưới non yếu muốn mạng, chỗ sâu trong tiểu huyệt không chịu nổi cọ xát, đã chảy ra một ít chất nhầy.

     Cảm giác được khác thường, y lập tức sợ run, khẩn cầu Tương Hạ : “Chảy máu rồi… Thả ta ra… Tương Hạ… Lúc trước ngươi đã nói sẽ không làm tổn thương ta… Ta biết, biết tâm ý của ngươi rồi, chúng ta ngồi xuống từ từ nói…”

     Nghe vậy, Tương Hạ quả thật chậm rãi rút ngón tay ra.

     Thân thể nhẹ nhõm hẳn, Sở Đàm thở hắt ra, vội tranh thủ ngồi dậy. Lấy tay che bớt thân thể, y xụ mặt giáo huấn: “Bản vương chính là Sở Đàm, ngươi cũng đừng quá làm càn.”

     “Sắp hết khó chịu rồi.” Tương Hạ một tay đỡ Sở Đàm dậy, một tay cởi bỏ xiêm y, lộ ra đồ vật đã sớm đã cứng rắn phát tím, chống đỡ giữa hai chân Sở Đàm. Y quay đầu thấy vậy liền giật nảy mình, ngơ ngác nhìn thứ đồ hung dũ Tương Hạ đang tuốt lộng trong tay – thô to nặng nề như thế, trông không hề dễ nuốt trôi.

     “Thả lỏng một chút.” Tương Hạ cúi xuống nhỏ giọng dỗ dành bên tai y, nhưng dưới thân thứ kia không chút nể nang, mặc kệ Sở Đàm kêu đau vẫn kiên định từ từ cắm vào chỗ sâu.

     Sở Đàm thống khổ cắn chặt xiêm y rách nát của mình, một tay với ra sau lưng, sờ lên xương hông hữu lực của Tương Hạ, yếu ớt đẩy ra. Y nghẹn ngào cầu khẩn: “Đau quá… Tương Hạ… Ngươi đã nói sẽ không tổn thương ta… Ngươi làm đau ta… Ngươi lừa ta… Ngươi đã nói nhất định không tổn thương ta…”

     Tương Hạ thương tiếc ôm lấy Sở Đàm, hôn lên mắt y, liếm sạch nước mắt, lại hôn lên nốt ruồi nơi khóe mắt, nhẹ giọng dỗ: “Vương gia đừng khóc… Thuộc hạ sẽ yêu thương người thật tốt…”

     Đã không còn nhận thức được rạch ròi đây là mộng hay thực, cũng không rõ người trong ngực là mỹ nhân mà Ninh nhị công tử đưa tới hay thực sự là chủ tử nhà mình, Tương Hạ hoàn toàn trầm luân vào cảm giác ôn nhu ấm áp tự mình ảo tưởng ra, say mãi không muốn tỉnh.

     Hậu huyệt bị cọ sát không nể nang gì, Sở Đàm run rẩy toàn thân. Đột nhiên phía sâu bên trong có cái gì bị cưỡng húc vào một chút, thân thể y liền căng thẳng co rút, dưới thân rốt cục bắn ra một cỗ bạch dịch. Y uể oải ghé vào trên gối, họng cũng đã mất tiếng, khóc cũng không còn sức mà khóc.

     Tương Hạ cúi xuống dán chặt lấy thân thể ướt mồ hôi của y, ghé vào tai y, khàn giọng nói: “Vương gia… Thuộc hạ trông coi người cả một đời… Người lấy vợ sinh con… Thuộc hạ sẽ che chở cả vợ con người… Cả đời một bước không rời… Trấn Nam Vương phủ…”

     “Vương gia… Thuộc hạ… Đắc tội…”

     Trong lòng Sở Đàm đột nhiên nhói đau mãnh liệt. Ngay sau đó, thân thể nóng lên, bên trong giống như bị một dòng nước nóng rót vào. Tương Hạ ôm y từ phía sau cũng thở hắt ra một hơi nặng nề, rồi chậm rãi nằm rạp xuống, kéo y vào trong ngực rồi từ từ thiếp đi.

 >> Xem mục lục

Chúc mừng năm mới và vài gợi ý diện đồ đỏ tươi thật ngầu cho dịp đầu năm ^^

Hi cả nhà,

Năm mới chúc cả nhà mãi keo, mãi xinh, luôn yêu đời nhé ^^

T xin “mở hàng” đầu năm bằng một chiếc post thật đỏ với đủ các thể loại đỏ nha =))


Đầu năm là dịp hiếm hoi mà mọi người có thể mặc đồ đỏ tươi mà không hề ngại lố, miễn sao mình thấy đẹp, vui vẻ và tự tin là được.

Cá nhân t thì thấy diện đồ đỏ tươi sao cho đẹp hóa ra cũng không phải dễ như mình tưởng: t đã sắm một cái cardigan đỏ tươi đợt trước Tết nhưng đến giờ vẫn chưa mặc lần nào chỉ vì… không biết phải mặc nó với cái gì cho hợp =))

Vì màu đỏ tươi vốn dĩ đã nổi bật, là điểm nhấn cho cả bộ trang phục rồi, nên khi phối đồ hay bị rơi vào 3 trường hợp: 1 là bản thân item màu đỏ tươi đó hoặc những item khác phối cùng chỉ cần có chút cầu kỳ cách điệu thôi thì tổng hòa trông sẽ dễ bị sến, 2 là những item phối cùng nếu quá “thô”, quá đơn điệu xuề xòa thì trông lại có chút cọc cạch khi đặt chung với đồ đỏ; 3 là những item phối cùng nếu có màu sắc không phù hợp thì trông tổng thể cũng rất ba chấm. Nói chung, đỏ tươi hóa ra khó phối đồ hơn đỏ đô rất nhiều.

Vì thế t đã ngâm cứu một số trường hợp phối đồ đỏ tươi khá đẹp để đúc kết lại mấy tip sau, mọi người cùng tham khảo nha.

1. Diện duy nhất một item đỏ từ đầu đến chân, hoặc diện 1 cây đỏ đồng màu

Đây là cách phối đồ khá an toàn, hầu như sẽ không có gì lố cả, chỉ là ai không quen mặc đồ nổi bật quá thì sẽ hơi ngại mặc kiểu này thôi.

Với cách phối đồ này thì điều quan trọng nhất là c chọn được một ánh đỏ phù hợp với sắc tố màu da của mình. Những người có nước da trung tính (không nóng, không lạnh) thì dễ hợp với nhiều ánh đỏ khác nhau. Nhưng những người có màu da thiên nóng (da bánh mật, da vàng nhiều) hoặc thiên lạnh (thậm chí hơi tái tái) thì nên mặc thử và quan sát dưới ánh sáng tự nhiên để chọn được màu đỏ thích hợp với mình. Vấn đề không phải ở chõ da sẫm màu hay sáng màu mà là undertone của da thiên nóng hay thiên lạnh.

Ngoài ra, khi chơi cả cây đỏ thế này, c cũng có thể “tạo nét” thêm bằng cách sử dụng những chất liệu lạ mắt hơn như voan, nhung, lụa…; hoặc thử những kiểu tóc lạ lạ hoặc “cổ xưa” một chút như thắt bím dài hai bên hay cắt tóc tém; hoặc sử dụng một phụ kiện cũng có màu đỏ như kính mắt, mũ…

2. Dùng họa tiết có màu đỏ thay vì dùng đồ đỏ trơn

Bằng cách đưa màu đỏ tươi vào trong một họa tiết nào đó, bộ trang phục vẫn có điểm nhấn nổi bật, có độ ấm, mà tổng thể sẽ “bình thường” hóa hơn rất nhiều, không sợ bị lố, do đó chọn đồ để phối cùng cũng trở nên đơn giản hơn.

Tùy vào mức độ nổi bật mà c muốn, c có thể chọn họa tiết nhiều màu đỏ hay ít màu đỏ, chọn hoa văn to hay bé, thưa hay mau…

3. Phối đỏ tươi với nude nhạt, ghi nhạt hoặc trắng lợt (off-white)

Xưa nay mọi người vẫn hay nói combo đỏ-đen, đỏ-trắng, đỏ-đen-trắng là không bao giờ sai được. Tuy nhiên đến hiện tại, kiểu phối màu này đã không còn tối ưu nữa, thậm chí có thể nói là hơi cổ hủ. Hãy quan sát mấy hình dưới đây là bạn sẽ thấy:

Vấn đề ở đây là cả đỏ tươi, trắng và đen đều là những màu có độ tương phản rất cao. Vì vậy khi phối chung với nhau, 3 màu đó đá nhau khiến tổng thể bị chói, thô và kém hài hòa. Không phải lúc nào 3 màu này phối với nhau trông cũng xấu, nhưng hầu như sẽ không đẹp, trông hơi kiểu dramatic, kiểu văn nghệ văn gừng thế nào ấy, và thậm chí nhiều khi còn hơi quê quê. Nếu là đỏ đô hay đỏ gạch thì câu chuyện sẽ khác, vì đỏ đô, đỏ gạch có độ trầm và sang sẵn rồi, nhưng đỏ càng tươi thì càng khó xử hơn. Phối đỏ tươi với đen/trắng thật sự là một ý tưởng quá bí bách.

Giải pháp tốt hơn là chọn những màu phối có tính chất trung tính và có độ trầm để tạo sự hài hòa, dịu mắt tổng thể, ví dụ những màu như:

1. Nude nhạt – đỏ tươi (hoặc họa tiết nude – đỏ tươi):

2. Ghi nhạt – đỏ tươi (hoặc họa tiết ghi nhạt – đỏ tươi):

3. Trắng lợt (trắng ánh be hoặc trắng ngả xám) – đỏ tươi:

Nhìn 2 hình cuối này cô sẽ dễ dàng thấy được màu đỏ tươi trông sang hẳn lên khi được phối với trắng ánh be thay vì trắng tinh.

4. Hồng lạnh pastel – đỏ tươi:

Combo này thì khá lạ và dễ bị sến nếu chọn không đúng. Cốt lõi của nó là phối 1 màu lạnh với 1 màu nóng, 1 màu nhạt với 1 màu sậm để tạo sự hài hòa.

Vì chọn được màu hồng phù hợp để phối với đỏ tươi là cả một nghệ thuật nên đa phần các nhà thiết kế sẽ chọn sẵn và phối sẵn vào 1 item như thế này cho chúng ta. Tuy nhiên nếu cô có thể phân biệt được rõ ràng độ nóng, lạnh của màu hồng nhạt thì cô cũng có thể tự sáng tạo. Ví dụ, nếu quan sát kỹ thì màu hồng ở hình cuối cùng khá trung tính, không phải hồng lạnh, nhưng vẫn phối được với đỏ, là vì màu đỏ ở bức hình đó cũng không phải một màu đỏ quá nóng như màu đỏ ở hình 1.

4. Phối đỏ tươi với đồ denim bạc màu:

So với những item denim tươi màu (xanh thẫm, đen…) thì những item denim bạc màu giúp cân bằng màu đỏ tươi lên rất nhiều. Hãy quan sát ở mấy hình dưới đây để so sánh nhé.

Nguyên nhân vẫn là vì màu denim càng bạc, càng “cũ” thì độ tương phản càng thấp, sẽ tạo nên tổng thể hài hòa khi phối với đỏ tươi. Các màu không bạc thì dù sẫm hay sáng vẫn có độ tương phản quá cao.

5. Phối đồ đỏ tươi với đồ có họa tiết đỏ tươi:

Đây cũng là một cách xử lý an toàn, hầu như không thể nào sai được.

Với những gợi ý này, hy vọng màu đỏ tươi bớt khoai và truyền cảm hứng nhiều hơn trong dịp đầu năm cho các cô nhé.

Chúc một khởi đầu vui vẻ nha 😉 !

ĐÚNG GU HƠN LÀ ĐU TREND

Việc nói không với những “cám dỗ” của xu hướng và giảm giá sẽ trở nên dễ dàng hơn khi cô biết chính xác đâu là phong cách cá nhân đặc trưng mà mình theo đuổi, form nào tôn dáng cô nhất, màu nào hợp với màu da cô nhất, loại đồ nào cô mặc nhiều dịp nhất… Nói cách khác, cô có gu cố định.

Lấy ví dụ từ chính tôi cho gần gũi dễ hiểu nhé: Tôi lọc bỏ được 98-100% những món đồ trong các cửa hàng chỉ trong vòng 1 phút mà không cần mặc thử bởi vì tôi nắm rất rõ những gì không hợp rơ với “gu” của tôi:

  • Áo thừa vai (đường cầu vai rớt ra ngoài móc treo quần áo – không hợp với người có thân mình cá trắm như t, nhưng hiện giờ loại áo này đầy rẫy khắp các cửa hàng nên t hầu như không thấy có gì để thử)
  • Áo độn vai (vì vai hơi nhìu thịt)
  • Áo tay bồng hoặc nhún/ bèo/ trang trí theo kiểu làm phình to chỗ bắp tay (vì vai hơi nhìu thịt)
  • Áo hở bắp tay/ hở vai (vì vai hơi nhìu thịt)
  • Áo có tay bằng vải voan trong suốt (lộ bắp tay)
  • Áo có chi tiết cut out ở gần ngực hoặc 2 bên hông; áo hở lưng nhiều (sẽ phải kén chọn bra mỗi khi mặc, rất mất thời gian)
  • Áo cổ Đức (vì cổ t hơi ngắn)/ cổ sen (vì trông sến)
  • Áo có chi tiết trang trí to đùng che hết ngực (vì có mỗi cái ngực đẹp thì ai lại che)
  • Áo có nhiều dây dợ lằng nhằng (trông phèn)
  • Đầm có phần chiết eo thấp (vì thân trên t ngắn và bụng có em bé mỡ)
  • Đầm body (vì thân mình cá trắm)
  • Chân váy tulle (vì thân mình cá trắm, mặc lên như trùm cái nơm)
  • Chất liệu không co giãn (mặc rất khó chịu, nhất là với những người có vòng eo biến đổi mỗi ngày như t =)) )
  • Chất liệu dễ nhăn (vò thử mấy cái đã rõ nếp, mỗi khi dùng rất ngại phải lôi ra là)
  • Đồ có phần trang trí bèo/kim sa/nhũ (đa phần là trông quá bánh bèo so với gu của t)
  • Đồ có in những dòng chữ sai chính tả hoặc vô nghĩa hoặc ý nghĩa bình thường không có gì đặc sắc (cái này thị trường thật sự quá nhiều luôn, t thấy ai coi việc ăn mặc chỉ là để có cái che thân thì hẵng dùng loại này)
  • Quần rách (với tôi dù rách ít rách nhiều, rách nghệ thuật hay rách tùm lum thì nhìn cũng không thể cao cấp bằng cái quần không rách được)
  • Đồ họa tiết kẻ mà không đối kẻ (như t đã nói ở những bài trước, không đối kẻ thì trông rất lôm côm tùy tiện, cách nhanh nhất để không phải thử là nhìn phần đường may ở vai xem có đối kẻ hay không, vì chỗ đó mà không làm được thì các đường may chỗ khác cũng sẽ rất tùy tiện).
  • Đồ len giá rẻ (không nhất thiết cứ rẻ thì sẽ đểu nhưng đa phần đồ len dễ bị xù lông và gião khi giặt, ngay cả hàng đắt tiền cũng vẫn dễ xù gião nếu không biết chọn, thậm chí càng đắt tiền lại càng là loại len cần giặt khô, vậy nên hầu như đã là len mà còn giá rẻ thì tôi sẽ không mạo hiểm mua làm gì, giặt được 2 lần trông tã như hàng đổ đống)
  • Đồ lông (cũng vì giặt máy không tiện, sợ bung lông)
  • Đồ giả da (chăm sóc quá cầu kỳ, mà kiểu gì cũng bị nổ, như đồ Zara nếu xui xẻo thì cũng chỉ 1 năm là đã bắt đầu tróc rồi)
  • Đồ có bề mặt bóng nhẫy (trông như bôi mỡ ấy, rất… phèn)
  • Đồ có chi tiết trang trí bằng kim loại (không phải hàng chất lượng thì sẽ bị gỉ)
  • Đồ voan/tơ giá rẻ (dễ bị dặm ngứa, nên nếu không được thử thì t không mua)
  • Đồ công sở bằng vải linen/ cotton (gião nhanh, mất form nhanh, tã nhanh, lại nhàu nên phải là lượt thường xuyên)
  • Đồ có họa tiết quá to (kẻ to, hoa to,…) – do không hợp với người lùn

Đây chỉ là những tiêu chí lọc đồ theo gu của tôi, mỗi cô sẽ có gu và tiêu chí riêng. Điều quan trọng là cô phải biết mình KHÔNG CẦN gì. Mọi thứ để có thể bày bán trên thị trường thì ắt đều phải có sự hợp lý của nó, chứ không ai bán những thứ không thể chấp nhận được, vì vậy cám dỗ là ở khắp nơi, cái gì cũng là phải chăng và cái gì cũng có vẻ hợp lý hết, nhất là trong mùa sale. Cô không thể gật đầu với tất cả mọi thứ chỉ vì chúng có vẻ chấp nhận được, nếu không thì tủ đồ của cô sẽ chật ních mà vẫn luôn cảm thấy không có gì để mặc. Hãy chỉ xuống tay nếu đó là thứ thực sự sinh ra để dành cho cô.

Những cô nàng Pháp chính là điển hình của kiểu mua sắm siêu chọn lọc này: gắn bó với một “gu” duy nhất của mình như gắn bó với một mùi nước hoa signature vậy, và từ đó họ ít quan tâm cái gì đang hot, trừ khi trend đó đúng “gu” của họ. Nói cách khác, họ từ chối chạy theo thời trang nhanh (fast fashion), và tập trung đầu tư vào những món đồ có thể mặc nhiều năm trời không chán.

Ngẫm lại sau khi clear tủ đồ của mình, t cũng có vài món đồ mới tinh, trông ngon nghẻ, săn được với giá tốt từ 7-8 năm trước, bây giờ vẫn rất đẹp và mới, nhưng t chỉ mới mặc 2 lần vì nó không tôn dáng mình hoặc không phù hợp để phối với bất cứ thứ gì mà mình hay mặc. Những món đồ “hợp lý”, “phải chăng” kiểu này đều đã ra đi, đi thẳng vào tủ đồ của những người bạn không từ chối bất cứ thứ gì hợp lý của t, mà không biết sau này bọn nó có mặc tới không nữa.

Hoặc ngẫm lại trường hợp của một người thân nọ, người có 3 cái tủ vẫn không đủ chỗ để đồ, cả năm ít khi thấy mặc lại cái gì lần thứ 2 (trừ đồ ngủ), thậm chí nhiều cái cả năm không mặc lần nào. Vì thế 3 cái tủ đồ đó không có giá trị sử dụng thực chất. Dù có giá rẻ, giá hời cỡ nào, chỗ đồ đó cũng không khác gì phế liệu trong mắt t, thậm chí còn tốn không gian tích trữ nữa… Sống không xài tới, sau này tèo cũng chẳng mang theo được, không hiểu tích trữ để làm gì. Lấy ra làm giẻ lau thì cũng tiếc không chịu =))

Nếu phải tích trữ, hãy tích cái gì có giá trị. Đừng tham những thứ vu vơ.

NÉ XA LOGO BẮT MẮT

Thời trang Pháp tập trung vào cách phối đồ và phong thái (tư thế đi đứng, cách nàng mở túi, cách vặn nắp và tô một thỏi son, cách nâng ly, cách vắt chân khi ngồi,…). Cái thể hiện ra ngoài trước hết là bản thân cô gái, sau đó mới là trang phục. Vì vậy ở Pháp, nếu để cho người khác nhìn thấy được bạn đang mặc đồ của brand nào thì bạn sẽ bị đánh giá là kém tinh tế.

Trừ các brand lớn như Chanel, Louis Vuitton, phụ nữ pháp né xa những logo to, bắt mắt và thường chuộng quần áo không có logo, với màu sắc trung tính. Họ tập trung nghiền ngẫm cách phối đồ của riêng mình hơn là những thứ lồng lộn như Gucci hay Prada.

PHỤ NỮ PHÁP CHỈ MẶC NẾU VỪA VẶN

Khác với người Mỹ, người Pháp đặc biệt để ý xem quần áo vừa vặn như thế nào. Họ thích may đo hơn nếu như đồ size cỡ không thể hoàn toàn vừa vặn với hình thể của mình. Với họ, đồ được may sao cho tôn dáng quan trọng hơn là đồ hợp trend.

Đặc biệt là với blazer, thứ mà không một cô nàng Pháp biết ăn mặc nào có thể sống thiếu. Blazer có thể chỉ cần 1, hoặc có thể cần 10 cái khác nhau, nhưng chúng luôn phải hoàn toàn vừa vặn và tôn dáng, bởi chúng được coi như bí kíp giúp nâng tầm cả set đồ của các cô nàng Pháp.

KHÔNG LẠM DỤNG PHỤ KIỆN

Một cô nàng Pháp tinh tế sẽ không bao giờ đeo quá 3 loại trang sức cùng một lúc. Những mẫu mã nhẹ nhàng rất được ưa chuộng khi phối trang sức với nhau.

Một khi đã đeo một loại phụ kiện nổi bật (statement) nào đó thì họ sẽ không đeo thêm bất cứ thứ gì khác.

CHỈ DIỆN NHỮNG ĐÔI GIÀY THOẢI MÁI CHO VIỆC ĐI BỘ

Với người Pháp, không có gì thô kệch, kém sang hơn là cà nhắc cà nhắc khắp nơi trên một đôi giày cao gót.

Điều quan trọng nhất với họ là làm sao để trông thật thoải mái, thư thái. Một đôi giày gót thấp, xỏ ra xỏ vào tiện lợi và êm ái khi đi bộ là thứ duy nhất đáng giá.

KHÔNG PHỐI QUÁ NHIỀU MÀU CHÓI VỚI NHAU

Các bảng màu trung tính rất được ưa chuộng khi phối đồ ở Pháp – họ thích sự tối giản ngay cả khi bước lên thảm đỏ. Đồ màu be, ghi, xanh navy, đen, trắng chiếm phần lớn tủ đồ.

Nếu thật sự thích những màu chói, họ sẽ chọn một món đồ màu chói để mặc và giữ những món đồ còn lại trên người ở mức càng trung tính càng tốt.

effortless Parisian style
KHÔNG MUA QUẦN ÁO GIÁ RẺ – NGƯỜI PARIS ĐẦU TƯ VÀO TRANG PHỤC

Họ tích tiền để mua những thứ mà chắc chắn sẽ dùng cả đời không chán, ví dụ như một chiếc khăn Hermès hay một chiếc túi Chanel mà đúng gu của họ.

Thoạt nhìn đó là một khoản đầu tư lớn, nhưng chia cho số lần họ dùng tới món đồ đó trong suốt đời mình thì không có gì là quá xa xỉ so với những thứ giá rẻ mà họ chỉ dùng vài lần rồi bỏ.

DIỆN CHO BẢN THÂN CHỨ KHÔNG VÌ AI KHÁC

Lối ăn vận kiểu Pháp có chút “ngông”. Những cô gái này trân trọng bản thân như một tín ngưỡng: họ chỉ mặc thứ mình thích, còn lại những thứ khác dù có được recommend trên tạp chí mỗi ngày thì họ cũng không quan tâm.

Diện là vì mình và chỉ vì chính mình, miễn sao bạn thấy thoải mái là được chứ không cần phải diện để khoe. Đó là điều mà phụ nữ nhiều khi mất cả đời để học. Đằng sau đó là một triết lý sống: phụ nữ nên là chính mình thay vì biến thành một sản phẩm mà xã hội tô vẽ.

Bản thân t cũng nghĩ như vậy. Việc chạy theo các “chuẩn mực” thông thường của xã hội không phải là thừa. Tuy vậy, trong chuyện ăn mặc, nếu các nàng không có gì “riêng” cả, chỉ để đua theo “chuẩn mực”, thì không khác gì trong rừng hoa bông nào cũng giống hệt bông nào, cuối cùng chẳng còn bông nào đẹp, chỉ còn lại một hình ảnh chung chung là một khu rừng đẹp. Vậy cô muốn làm một phần bị quên lãng của cả khu rừng, hay muốn nở theo cách riêng của mình?

Hôm nay tôi muốn viết một cái gì đó truyền cảm hứng hơn, để tự kéo mood mình lên và cũng là cổ vũ tinh thần cho các cô nhé ☺️

Từng có câu nói của một vị khách hàng làm tôi ấn tượng sâu sắc đã nhiều năm nay. Lúc đó, tôi hỏi han xã giao rằng “Thấy chị rạng rỡ vậy thì chắc là dạo này cuộc đời đang thăng hoa lắm ạ?”, và chị ấy đáp hớn hở:

“Đời như dở nhưng vẫn phải niềm nở chứ em.”

Wow, thoạt nghe chỉ thấy chị thật hóm hỉnh. Tưởng chừng lời ấy chỉ là đáp vu vơ. Nhưng thực ra lúc vu vơ rất ít ai cũng có thể thốt lên một câu như vậy – mà chỉ có những người phụ nữ từng trải và bản lĩnh! Vì sao? Chẳng ai có cuộc sống hoàn toàn màu hồng, ai cũng có cái “sầu riêng”, nhưng để vẫn luôn “niềm nở” với đời được thì mấy ai làm nổi? Cần cả một bầu trời bản lĩnh đấy!

Ngay cả những người đã trải đời bao năm như các cụ già, cũng vẫn không ít lần sẽ “giận cá chém thớt”, mặt xưng mày xỉa với con cháu mỗi khi có điều gì u uất khó giải toả.

Đúng vậy, “xả rác” thẳng lên đầu những người có vị thế yếu hơn mình là cách làm phổ biến mỗi khi “đời như dở”. Hành vi này đầy tính bản năng, giống như vừa mắc ẻ đã phải tìm ngay bụi chuối gần nhất vậy. Nói dễ nghe thì đó chỉ là thói quen trút giận bừa bãi vô tâm của những người cậy mình “bề trên”, còn nói một cách bản chất thì đó là hiện tượng “cá lớn nuốt cá bé” trong xã hội loài người: chúng ta bắt nạt kẻ yếu thế hơn mình, bất kể là người thân máu mủ hay là người dưng nước lã.

Nhưng làm khổ người khác có khiến đời bạn khá lên được không? Thường thì nó chỉ khiến người ta né xa bạn ra thôi – không ai tự dưng muốn làm thùng rác miễn phí cho bạn, vì họ cũng còn bao phiền phức phải tự lo. Nếu có ai tự nguyện làm chỗ xả cho bạn, thì chỉ có 3 trường hợp: một là bạn có giá trị gì đáng để họ lợi dụng, hai là họ có máu M (masochistic – tạm hiểu là họ thích bị ngược đãi), ba là họ lỡ làm chồng làm con bạn rồi thì họ đành phải nghe bạn lải nhải. Ngay cả trong 3 trường hợp đó, những thùng rác miễn phí này cũng sẽ không giúp cải thiện thực trạng đời bạn chút nào. Chỉ là sự tiêu cực của bạn đang lây nhiễm thêm sang cho người khác thôi.

Vấn đề của bạn chỉ được giải quyết khi một giải pháp hiệu quả được thực hiện. Để tìm được giải pháp, việc đầu tiên là đầu óc phải bình tĩnh. Để bình tĩnh được trong nghịch cảnh, bạn phải có tâm thế thản nhiên. Đây chính là cái khó nhất. Bởi “đàn bà bản năng” thì nhiều mà đàn bà thản nhiên thì hiếm.

Thực tế, những người có thể thản nhiên được thường là đàn ông hơn là phụ nữ. Phụ nữ dễ bị cảm xúc khống chế tức thời, quá vội phản ứng nên họ không kịp cân nhắc đến những cái dài hạn. Họ có thể đột nhiên nổi đóa chửi bới om xòm, đột nhiên khóc lóc tùm lum rồi ngất xỉu, đột nhiên làm ra những hành động bột phát xốc nổi mà sau đó hồi thần nghĩ lại họ mới thấy là … ngờ u. Đàn bà bản năng như vậy có đầy rẫy trên phim ảnh lẫn ngoài đời: họ chịu tác động rất mãnh liệt bởi tình cảm, tình nghĩa, tiền bạc và những biến cố liên quan. Cái gì họ cũng thấy nghiêm trọng, đời họ kịch tính rối rắm như phim truyền hình giờ vàng, trong khi người ngoài nhìn vào thì chẳng thấy có chuyện quái gì đáng nói cả. Kiểu drama queen này khi còn trẻ thì có vẻ cute hột me, có vẻ “cô gái này thật thú dzị” trong mắt đàn ông, bởi sự “bất lực” một cách ngờ nghệch của họ kích thích bản năng che chở của cánh đàn ông. Nhưng khi phải đối mặt với những áp lực thực sự của người trưởng thành (ví dụ như mẹ chồng quái thai ngâm giấm, trầm cảm sau sinh, tiền mãn kinh, chồng ngoại tình, con nghiện ngập, gia đình phá sản…) thì những người phụ nữ bản năng này sẽ biến thành ngọn núi lửa không thể kiềm hãm, càng về già càng không thể mê nổi.

Vì sao đàn ông thản nhiên hơn? Một phần là do cơ chế phản ứng tự nhiên khác nhau của nam giới và nữ giới (đàn ông với bản năng săn mồi mạnh hơn sẽ coi cảm xúc như là những tín hiệu cần nắm bắt để đánh giá môi trường xung quanh), và cũng do định kiến xã hội khiến họ phải học cách che giấu bớt cảm xúc của mình để tỏ ra mạnh mẽ. Cảm xúc thì ai chẳng có, chỉ là phụ nữ quen phản ứng tức thì và tìm chỗ xả vội, thay vì phân tích để tìm cách xử lý có lợi như cánh đàn ông hay làm. Vậy nên, đàn bà thản nhiên thường là số ít những người đã bị đời tôi rèn và giỏi toan tính thiệt hơn. Không có chỗ dựa, không có ai khác xử lý tàn cục hộ mình nên họ sớm quen tự mình lo lấy.

Cũng phải nhấn mạnh rằng thản nhiên ở đây không có nghĩa là vô cảm hoặc gạt bỏ cảm xúc. Thản nhiên nghĩa là, dù có biến gì đi nữa, bạn cũng có thể:

  • (1) Phân tích cảm xúc của mình để đánh hơi xem có vấn đề gì đang hoặc sắp xảy ra
  • (2) Đánh giá mức độ nghiêm trọng của sự việc bằng cái đầu lạnh, thay vì lập tức “phiêu” theo cơn lũ cảm xúc
  • (3) Phân biệt rạch ròi cái gì có cách giải quyết, cái gì là không thể giải quyết: nếu có cách giải quyết, bạn có thể trả cái giá cần thiết để tối ưu lợi ích của mình; còn nếu sự việc hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của bạn, bạn biết rằng phát rồ lên hay hành hạ người khác cũng chẳng ích gì

Nếu nói thật thì bạn đã làm được cái nào trong 3 cái này? Có phải số (1) và số (3) nghe hơi lạ lẫm? Số (2) thì nghe rất phổ biến, nhưng thường chúng ta sẽ không làm được số (2) nếu chưa làm tốt số (1). Vậy hãy bàn từng cái.

(1) Phân tích cảm xúc của mình để đánh hơi xem có vấn đề gì đang hoặc sắp xảy ra:

Khi những cảm xúc quá mạnh mẽ thì thường là vấn đề đã rõ như ban ngày, không cần bạn phân tích gì nữa. Ví dụ, khi bạn rất tức giận, thì những sự kiện khó chịu như bị phản bội, bị quỵt nợ,… đã vỡ lở rồi. Nhưng khi những cảm xúc chỉ ở mức mơ hồ, thoáng qua thì thường là vấn đề chưa bộc lộ rõ. Lúc này đòi hỏi trí thông minh cảm xúc (EQ) rất cao, thậm chí cần phải có giác quan thứ 6 (trực giác, linh cảm) nhạy bén mới giúp bạn nắm bắt kịp và phân tích được. Những ai thường xuyên gạt phắt đi cảm xúc của bản thân thì sẽ khó mà bắt được tín hiệu gì. Về chuyện này, phụ nữ thường nhạy bén hơn đàn ông, vì họ hay để ý lặt vặt. Tôi sẽ kể câu chuyện có thật của một người bạn (tạm gọi là M) để làm ví dụ.

Một hôm tan tầm, đang được anh người yêu (cũ) đón về thì đột nhiên M mơ hồ có cảm giác hoang mang bất định, có chút hoảng hốt nhưng lại không phải quá hết hồn. Lúc đó M chưa biết cảm xúc này từ đâu mà ra và cũng chưa có ý nghĩ hay suy đoán cụ thể nào. M liền nói với anh này về cảm giác kỳ lạ đó của mình, nhưng anh ta chỉ nói đại khái mấy câu như là, em nghĩ nhiều quá. Cánh đàn ông thường hay nói qua loa kiểu đó để đối phó cho xong mấy chuyện “tào lao” của hội chị em, nên M không nghĩ ngợi gì thêm và không chú ý tới cảm xúc kỳ lạ kia nữa. Cảm xúc đó có nhạt bớt, nhưng nó không hoàn toàn biến mất, giống như là một viên sỏi nhỏ lợn cợn dưới lót giày vậy.

Khoảng 3h đêm hôm đó, đột nhiên M tỉnh ngủ, rồi quyết định xuống hầm gửi xe để xem người yêu về chưa (họ trọ ở 2 phòng khác nhau trong cùng 1 chung cư mini và cùng gửi xe dưới hầm). Xuất phát điểm không phải vì cô ấy nghi ngờ gì cả mà chỉ vì biết tối đó anh ta đi ăn tất niên với câu lạc bộ võ thuật, cô ấy sợ anh ta bị chuốc say rồi nhỡ đâu đi đường không an toàn. 3h đêm mà còn nhắn tin thì có vẻ hơi lố, vậy nên M quyết định đi xuống xem, nếu chưa thấy có xe của anh ta thì mới gọi điện hỏi han. M xuống đến nơi thì vừa lúc cửa cuốn của hầm đang từ từ mở lên – và cô ấy nhìn thấy một đôi (cẩu) nam nữ đang hôn hít ở ngoài cửa. Vâng, chính là anh ta và một cô gái nào đó. Tóm lại, M phát hiện ra mình bị cắm sừng.

Lúc này thì M đã hiểu được cảm xúc hoang mang, hốt hoảng kia là từ đâu mà ra – đó chính là trực giác của phụ nữ. Nhưng ban đầu cô ấy đã không đánh hơi được bất kỳ cái gì. Vấn đề là ở chỗ, chính M đã quyết định không chú ý tới cảm xúc đó (bỏ qua tín hiệu), vậy nên tất nhiên là không có quá trình phân tích, đánh hơi gì cả. Gạt bỏ cảm xúc như thế này chính là một sai lầm phổ biến của những người EQ thấp. Cảm xúc càng mơ hồ, khó hiểu, vu vơ, thì chúng ta càng có khuynh hướng lờ đi. Giá như M tập trung vào nó và nhận định rằng hẳn là phải có “cái gì đó sai sai”, thì cô ấy đã có thể xem lại những biểu hiện nhỏ bất thường gần đây trong cuộc sống và biết phải nghi ngờ/ đề phòng ai rồi. Những biểu hiện bất thường này thực ra không hề khó quan sát được, chẳng qua người trong cuộc như cô ấy đánh giá chúng là bất thường hay bình thường mà thôi, ví dụ:

  • Hai người vừa mới xác định quen nhau chưa được 3 tuần mà anh ta đã thăm dò ý định kết hôn của M.
  • Anh ta nói rất muốn kết hôn, khao khát có một gia đình, nhưng khi M tỏ vẻ không quan tâm lắm, anh ta lại không hối thúc, không cố gắng thuyết phục, chỉ im lặng, nhưng thi thoảng vẫn lộ vẻ mặt hơi nôn nóng.
  • Bọn họ có bất đồng quan điểm về một vấn đề mấu chốt: anh ta muốn phụ nữ lấy chồng xong chỉ ở nhà nội trợ, tiền cứ tiêu của chồng là được, còn M muốn có sự nghiệp riêng như một cô gái bình thường. Anh ta ngoài miệng tỏ vẻ tôn trọng quan điểm của M, nhưng vẻ mặt thi thoảng lại có chút sốt ruột, thiếu kiên nhẫn.
  • Anh ta tỏ vẻ rất nghiêm túc, rất thích M, nhưng tiệc tất niên của câu lạc bộ võ thuật (nơi mà anh ta dành phần lớn thời gian trong tuần để tham gia) thì anh ta lại không hề mời M đi cùng để giới thiệu cho bạn bè.
  • Trước khi đi đến tiệc tất niên của câu lạc bộ võ thuật, anh ta còn cố gắng dành thời gian đưa M đi ăn bữa tối 2 người, sau đó còn lăn giường với cô ấy rồi mới vội vã đi.
  • Những lúc lăn giường với anh ta, đặc biệt là tối hôm đó, M thường không tập trung được, hay nghĩ miên man và không “phiêu” được gì hết. Anh ta thì liên tục kêu sướng, rồi bảo M đừng lo lắng.
  • Hồi mới làm quen, anh ta có lần tự nhiên nói rằng mình không phải loại người nghiện ôm máy tính hay bắt cá nhiều tay, mặc dù cô ấy không hề hỏi gì đến những vấn đề đó.
  • Quen nhau đã 3 tuần mà anh ta chưa từng up ảnh hay thông tin gì liên quan tới M lên trang cá nhân Facebook. Tuy nhiên anh ta vẫn thường xuyên vào comment, thả tim các post của cô ấy.

Theo các cô thì biểu hiện nào của anh ta trong những biểu hiện nói trên được tính là bình thường? Tôi thì cho rằng nếu xét riêng lẻ từng cái một thì không có cái nào là red flag rõ ràng, nhưng nếu xâu chuỗi lại, một người đàn ông mà có 3-4 trong số những biểu hiện này thì cũng lạ. Nhưng nếu đang không có gì quá bất mãn với đời, chúng ta thường sẽ không tự dưng ngồi xâu chuỗi các thứ như là thám tử Conan. Thường ta sẽ cần một kích thích nào đó từ vũ trụ rồi mới bắt đầu đi xâu chuỗi, nghiền ngẫm các sự kiện.

Ngoài ra, nếu nhìn nhận những biểu hiện này, ai muốn tin là không có gì bất thường thì họ vẫn sẽ có cái lý riêng để chứng minh là tất cả bình thường, còn ai đang nghi ngờ sẵn thì sẽ thấy càng nghĩ càng quái dị. Vì vậy, mấu chốt là ở chỗ, cô có tiếp nhận tín hiệu kỳ quặc vu vơ từ vũ trụ hay không >> có chú ý tới nó không >> có rút ra nhận định gì không >> có soi xét lại thực tế để rà soát những dấu hiệu bất thường không.

Tóm lại, những người có thể phân tích cảm xúc của mình để đánh hơi xem có vấn đề gì đang hoặc sắp xảy ra thường là những người rất lắng nghe bản thân, không bỏ sót bất cứ thứ gì, tin tưởng và tập trung nghiền ngẫm những tín hiệu cảm xúc. Họ có sự cảnh giác cao độ với những cảm giác của mình.

Nếu đã làm được đến đây, bạn cũng sẽ dễ dàng (2) đánh giá mức độ nghiêm trọng của sự việc bằng cái đầu lạnh thay vì phản ứng bừa bãi.

Với sự tỉnh táo phán xét của một cái đầu lạnh, bạn sẽ nhìn được tổng thể hơn là chỉ tập trung vào mỗi những điểm đen đang có vấn đề. Vì vậy, sẽ không có cái gì là quá nghiêm trọng cả.

Tổng thể ở đây là gì? Hạnh phúc của bạn được cấu thành từ nhiều mảng khác nhau: sức khoẻ, sự nghiệp, tiền bạc, ước mơ, tình thân, tình yêu, tình bạn, tình đồng nghiệp, du lịch, giáo dục, thời trang, thú cưng, giải trí,… Mỗi mảng như một thành trì. Ngay cả khi có vài thành trị bị sập thì bạn cũng không thể để những thành trì còn lại sập theo như domino được – bạn phải kiểm soát được bức tranh tổng thể. Ví dụ, khi tình yêu hoặc tình thân có vấn đề, phụ nữ rất dễ suy sụp, bắt đầu đắm mình trong mớ suy nghĩ tiêu cực, share stt đạo lý này kia, và quên béng mất rằng mình phải hưởng thụ hạnh phúc ở những mảng còn lại. Nàng vẫn có thể đi du lịch, làm mới tủ quần áo, thử thay đổi phong cách ăn vận, kết bạn, tập trung học một ngôn ngữ hay kỹ năng mới để phát triển sự nghiệp,… Có rất nhiều việc để làm và hưởng thụ mà bỗng dưng bị nàng lãng quên mất trong lúc đắm chìm vào đau khổ.

Nếu giữ được cái đầu lạnh để đánh giá xem các vấn đề chiếm tỉ trọng ra sao trong bức tranh đời mình, bạn sẽ không chôn chân quá lâu ở những thành trì sụp đổ và phí hoài bản thân. Không ai có thể giữ cho mọi phương diện hoàn hảo mọi lúc mọi nơi được – có chỗ hỏng có chỗ toang mới là chuyện bình thường. Nếu tổng thể vẫn đang bình thường, hãy cứ tiếp tục như mọi khi, thậm chí sống tốt hơn bao giờ hết để bù lại những tổn thất của mình.

Hãy quan sát những bức ảnh dưới đây và đoán xem người chụp nó có tâm trạng thế nào?

Bạn có nghĩ rằng người này vừa mới sụp đổ cùng lúc cả công việc, ước mơ, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình bạn, lẫn sức khỏe không? Cô ấy đã vứt bỏ công việc lương cao gấp 3 lần để tha hương đến một thành phố khác theo đuổi công việc mơ ước, đổi lại phải vắt kiệt sức lực của mình 15 tiếng/ngày để cày cuốc, 22 tuổi đã bị đau tim 3 lần liên tiếp trong 1 tuần vì stress, thiếu ngủ, thiếu dinh dưỡng, bị sếp thả thính công khai không được quay sang đổ tội và đuổi việc, bị người yêu cắm sừng, bị bạn thân tri kỉ 3 năm trở mặt thành thù. Tất cả diễn ra cùng một lúc.

Và cô ấy đã gọi về nhà để nghe giọng bố mẹ, ăn kem uống bia, xỏ lỗ tai, nghe nhạc sống, ôm gấu bông nhỏ đi dạo, tặng hoa cho tra nam, đạp xe ngắm thành phố lúc 5h sáng và chụp những bức ảnh này, như một khách lữ hành đang yên lặng thưởng thức chuyến du lịch dài ngày của mình. Yup, đó chính là tôi năm 22 tuổi – vẫn lắng nghe sự đau khổ, lụy tình, thù hận, chán đời, thất vọng,… đang cuộn lên trong lòng mình, cũng không hề giả bộ vui vẻ, nhưng vẫn đồng thời hưởng thụ tất cả những gì còn lại để tự hồi phục tinh thần trước khi tính toán tiếp trang sau của đời mình.

Nhìn lại thì đến ngày hôm nay tôi cũng chưa bao giờ đẩy mạnh việc hưởng thụ cuộc sống bằng thời điểm đó. Nói cách khác, nếu không có những biến cố kia xảy ra, tôi sẽ chẳng bao giờ biết rằng hóa ra bố mẹ chưa từng quay lưng đi dù thấy tôi ngu vãi, hóa ra tắm nắng thôi cũng có sức mạnh chữa lành, hóa ra tặng hoa cho tra nam thay vì tạt mắm tôm sẽ khiến tôi nhận ra rằng anh ta không có gì đáng để tôi đếm xỉa, và hóa ra thành phố xô bồ đó lại đẹp như vậy lúc mặt trời chưa kịp mọc.

Hãy tận dụng những khoảng thời gian sóng gió để nâng niu chính mình, vì lúc bình thường bạn sẽ chẳng nhớ phải làm điều đó. Một khi bản thân được nâng niu, bạn sẽ thấy dù cháy to đến mấy cũng sẽ dập được thôi.

Bước vào trạng thái này, bạn có thể tỉnh táo vạch bút ra (3) phân biệt rạch ròi cái gì có thể giải quyết, cái gì không thể giải quyết và tìm được cách tối ưu hóa lợi ích của mình. Lợi ích ở đây có thể là tiền bạc, quan hệ, sức ảnh hưởng, thời gian, sự thanh thản hoặc tình cảm. Hãy tự hỏi, nếu bạn lựa chọn cách ứng biến nào đó, thì mấu chốt là bạn thu lại được lợi ích gì và phải trả giá những gì?

Còn những biến cố không thể có cách giải quyết thì sao? Là một người hay suy nghĩ nhiều, tới mức độ dễ bị ám ảnh, thì tôi rất hay mắc kẹt ở khúc này, liên tục cắn rứt mà không có hồi kết, rất tổn hại tinh thần mà không có tác dụng thực tế gì hết.

Một chị mentor thời đại học đã dạy cho tôi rằng, với những sự việc hoàn toàn không trong tầm kiểm soát, tôi phải học cách buông tha cho mình. Đúng vậy, hãy chấp nhận rằng bạn không phải là siêu nhân, vẫn sẽ có những thứ bạn không thể tác động gì được và cũng chẳng nhờ ai khác kiểm soát giúp được. Lúc đó, việc duy nhất cần làm là buông tha bản thân và kệ thôi.

Nói nghe đơn giản như vậy, nhưng chữ “kệ” này không phải ai cũng dễ học được. Trong thần số học, những ai có chỉ số đường đời là 9 sẽ có bản năng gánh vác trách nhiệm, do đó “kệ” là cả một thử thách với họ. Nếu bạn không phải số 9, ít nhất bạn cũng có thể nhẹ nhàng bước qua được cửa này rồi.

Đọc đến đây, bạn có thấy “thản nhiên” đúng là một loại bản lĩnh không? Những người thản nhiên không phải là kẻ vô tình, “trơ như đá” hay lạnh lùng, mà là những người nhạy cảm, tỉnh táo, khôn ngoan và tự quản lý tốt bản thân. Họ thản nhiên một cách bản chất chứ không cần phải cố tỏ ra vẻ ổn. Bạn thật may mắn nếu có được một người mẹ hay người vợ như vậy. Và nếu bạn có thể trở thành một người phụ nữ thản nhiên, người đầu tiên hạnh phúc hơn sẽ là chính bạn.

30 món đồ kinh điển trong tủ quần áo nên có (PHẦN 2)

Phần 1 đã nói nhiều tới những món đồ basic dùng thường xuyên rồi, phần 2 này t sẽ bàn nhiều tới những món đồ mang tính chất tạo điểm nhấn hơn nhé.

13. Khuyên tai basic vàng

Khuyên tai basic thì dĩ nhiên là kinh điển rồi. Còn xét về màu sắc, ngày xưa t từng cho rằng màu bạch kim dễ dùng hơn, ít sến/dừ hơn, ít kén da hơn, nhìn cũng hiện đại hơn. Nhưng bây giờ (28 tuổi, chưa già nhé =)), chỉ kỹ tính hơn thôi), thì t lại thấy màu vàng kim, cụ thể là màu vàng 18k – không quá chóe như 24k, không quá nhợt như 14k, cũng không sến như vàng hồng – mới thực sự là vương đạo. Có lẽ là bởi màu này gợi cho t nghĩ đến những cô gái Pháp hay mặc blazer và nhấn nhá sương sương bằng một đôi khuyên vàng basic.

Thử tưởng tượng xem, một set đồ đang rất basic, toàn những màu trung tính, thậm chí là toàn đen, xám với trắng, mà lại phối với một đôi khuyên bạc, thì trông vẫn rất thời trang, nhưng tổng thể sẽ thiếu đi độ ấm mà một đôi khuyên vàng có thể mang lại.

Còn xét về form dáng kiểu cách, loại mà t thấy kinh điển nhất, cũng là loại mà gái Pháp siêu chuộng, là tạo hình vòng tròn xoắn quẩy như bánh croissant này (croissant hoop earrings, như hình trên). T nghĩ sức hút của nó một phần là do tạo hình xoắn quẩy này có khả năng bắt sáng rất tốt mà không cần đính thêm kim cương hột xoàn gì cả, thành ra vừa tối giản vừa nổi bật, gọi là thu hút mà không phô trương.

Hoặc một tạo hình khác cũng bắt sáng tốt mà không quá lố là kiểu chuỗi bi như mấy hình dưới đây.

Chuỗi bi trông từ xa thì chẳng có gì đặc biệt cả, nhưng nó lại sáng hơn hẳn so với tạo hình phẳng thông thường (ví dụ, ở hình thứ 3, cô sẽ có xu hướng chú ý vào phần vòng tròn có chuỗi bi hơn là chú ý vào phần vòng tròn trơn). Vì thế với chi tiết chuỗi bi thì thường không cần phải thêm kim cương đá quý gì, đôi khuyên tai vẫn đủ làm bừng sáng khuôn mặt.

Nếu không bắt sáng nhờ tạo hình thì có thể bắt sáng bằng ngọc trai hoặc đá mắt mèo. Ánh sáng của 2 chất liệu này vừa đủ bắt mắt lại vừa có độ dịu nhẹ, không phải sáng chói lòe lòe, nên nó có tính khiêm tốn, “sang ngầm” tạo nên vẻ quyến rũ.

Dù vậy, với khuyên tai, quan trọng nhất là kiểu cách phải phù hợp với hình dáng khuôn mặt từng người, nên mỗi nàng có thể có một vài kiểu khuyên “tủ” riêng, chứ không nhất thiết là ai cũng phải đeo một trong mấy loại nói trên. Vậy nên tốt nhất là cô nên đeo thử trước khi mua.

Chiều dài, độ dày, độ to bề ngang và hình thù của khuyên tai đều có tác động tới việc tôn lên khuôn mặt c hay không, nên rất khó đưa ra quy tắc chọn. Ví dụ, mặt t tròn, má nhiều thịt, nhưng t lại hợp cả loại khuyên vòng tròn bán kính 3.5cm lẫn loại khuyên sợi mảnh dài, chẳng đi theo quy tắc nào trên mạng đưa ra cả. Chỉ có đeo thử là ăn chắc.

Ngoài sự tương thích với khuôn mặt, thì sự tối giản cũng rất quan trọng. Bởi những thiết kế cầu kỳ như hình dưới đây dù vẫn đẹp, nhưng không thể phối được với nhiều đồ trong tủ của cô nên nó sẽ không có giá trị sử dụng thường xuyên.

14. Vòng cổ/ vòng tay vàng

Trên một bộ trang phục thì nên có 1 đến 2 phụ kiện để tạo điểm nhấn, có thể là khăn, mũ, khuyên, vòng tay, đồng hồ, vòng cổ, dây lưng, tất, găng tay, hoặc màu son nổi bật… Nếu hẳn 3 điểm nhấn thì không nên, vì 3 là bắt đầu thấy có vẻ phô trương làm màu hơi quá rồi.

Với vòng tay, vòng cổ t cũng vẫn nhất quán cho rằng ánh vàng kim 18k là đẹp nhất. Hơn nữa khi lên đồ thì các phụ kiện kim loại nên đồng màu với nhau để tổng thể ăn rơ và có gu hơn.

Với vòng tay, ngoài tạo hình chuỗi bi khá nữ tính ra thì cũng có thể thử đeo một số kiểu dây xích to nhỏ khác nhau, tùy cổ tay của cô hợp đeo loại nào.

Loại vòng kiềng như 2 hình dưới đây cũng rất đẹp, nhưng hơi kén vì thường cổ tay phải tròn đầy thì mới hợp.

Một loại khác t thấy nhiều người chuộng là dạng dây mảnh mảnh, bởi nó nữ tính. Nhưng cá nhân t không đeo nổi loại đó bởi cổ tay t vừa tròn vừa nhỏ xương, nên đeo dây đó vào thì cảm giác trông cổ tay càng quắt queo… Hơn nữa, dây mảnh nhìn cũng không sáng, không đủ làm điểm nhấn, mà treo thêm một đống charm cho nổi bật lên thì trông lại quá cầu kỳ. Mỗi chiếc vòng chỉ cần một charm hoặc phối ít ngọc trai vào là trông đã thu hút lắm rồi. Quan trọng là cái charm đó phải thật sự tinh tế, như mấy cái charm trái tim của Tiffany and Co. ấy, cái nào cũng sang hết nấc.

15. Mũ phớt (Fedora hoặc Boating)

T không chắc chắn lắm mũ phớt có phải tên gọi chung cho 2 loại mũ này không, nhưng nhìn chung t đang nói đến loại mũ có vành phẳng/vểnh xung quanh, vốn đã tồn tại từ thế kỷ trước tới giờ.

Dù là chất liệu dạ hay cói đan, màu đen/nâu hay be/trắng, loại mũ này trông cũng rất cổ điển và thanh lịch, lại không sến, miễn là không có những thứ trang trí râu ria lằng nhằng như hoa hoét, đinh tán hay ngọc trai. Cùng lắm thì nó chỉ cần một chiếc nơ đơn giản.

Quan trọng hơn nữa là nó phù hợp với rất nhiều phong cách ăn mặc khác nhau, từ menswear, bánh bèo, sexy đến casual. Thậm chí cô có thể phối nó với cả đồ bơi như ảnh. Hoặc đơn giản nhất là phối mũ phớt cói với váy suông cơ bản may từ vải linen, như thế này:

Tất nhiên, với mũ thì điều quan trọng nhất là phải phù hợp với khuôn mặt. Mũ phớt thì cô hoàn toàn có thể đội thử nhiều mẫu mã khác nhau về độ rộng và cong của vành mũ, độ cao của chóp mũ, cho tới khi chọn được một mẫu phù hợp nhất với mặt mình.

16. Tất bắp chân quả trám:

Đôi tất không phải là một thứ thật sự cần thiết trong tủ đồ của mỗi người, trừ phi chúng ta rất chú trọng đầu tư vào giày nên cần phải có loại tất tương xứng, hoặc chúng ta chủ yếu chỉ có những món quần áo quá mức cơ bản, basic nên cần một thứ phụ kiện làm điểm nhấn.

Trong 2 trường hợp đó, tất có họa tiết quả trám, và nhất là loại ngang bắp chân, là một lựa chọn chưa bao giờ lỗi thời, và phù hợp với cả đàn ông lẫn phụ nữ.

T không nhớ t học được hình tượng này ở đâu ra (vì chắc là từ hồi còn rất bé), nhưng kiểu đàn ông đi một đôi giày oxford trau chuốt với tất quả trám, đội một chiếc mũ phớt, mặc gile và áo len, luôn khiến t cảm thấy hết sức lịch lãm, giống như một quý ông thượng lưu, một vị luật sư toát lên vẻ sexy từ tri thức. Nói chung là dạng đàn ông vừa có học thức, lễ nghĩa, vừa giàu, vừa có gu, vừa không phô trương. Đó là ấn tượng của t về tất quả trám và giày oxford.

Với nữ cũng vậy, nó gợi lên vẻ đẹp học thức.

Cùng là phối với giày oxford/ loafer (đều là 2 kiểu giày rất kinh điển), nếu cô xài tất gân viền ren kiểu Mori girl (như hình bên trái) thì trông vẫn rất thời trang, dễ thương, có gu, nhưng nếu cô đổi sang tất quả trám (như hình bên phải), thì cảm giác high-fashion hơn nhiều. Cả hai kiểu đều có vẻ đẹp riêng, nhưng với t thì tất quả trám kinh điển hơn, phối đồ đa dạng hơn, và tạo cảm giác có gu hơn hẳn.

17. Áo khoác da biker

Nếu tủ đồ đã có quá nhiều thứ cơ bản, một màu, đơn điệu quá, thì cô chỉ cần thêm một chiếc áo da biker.

Áo da là thứ mà khi mặc cô không cần gồng, bởi chỉ cần phối nó với những món đồ basic kinh điển là đã đủ làm nên cả một trời khác biệt…

Hơn nữa, nó còn phù hợp với rất nhiều phong cách ăn mặc khác nhau.

Nó có thể biến tấu theo hướng cá tính mà vẫn classy nhờ những chiếc váy voan họa tiết to bản, họa tiết thổ cẩm, boots da, giày thể thao,… hoặc trở nên dịu dàng bánh bèo hơn mà không lo nhạt nhẽo nhờ những chiếc váy chấm bi.

Áo da cũng có thể trông cá tính, nổi loạn khi được phối với những món đồ trendy như áo phông in hình, quần rách, croptop, quần ống bom, họa tiết vằn ngựa…

18. Hoạ tiết xương cá (heringbone)

Nếu có một thứ họa tiết gì có thể phù phép cho một món đồ từ basic, nhạt nhòa, thành thanh lịch, sang trọng hơn hẳn, thì đó chỉ có thể là họa tiết xương cá (heringbone).

Hãy nhìn mấy hình dưới đây và tưởng tượng nếu không có họa tiết này mà chỉ là một chiếc áo/quần trơn máu, thì cô có còn ấn tượng gì với bức hình hay không?

Họa tiết xương cá vừa gây ấn tượng thanh lịch nhưng lại chỉ thu hút ánh nhìn ở mức độ vừa phải, nên nó rất an toàn, hầu như không bao giờ bị lố, không như họa tiết răng sói, da báo, chấm bi, caro (cũng rất có gu nhưng đôi khi dễ bị lố).

Nếu một màu sắc nào đó quá dừ (nâu/đỏ đô), quá nữ tính (hồng), quá nhờ nhờ (be), quá sạm (chì), thì chỉ cần thêm họa tiết xương cá này vào là mọi vấn đề bỗng dưng biến mất. Nó làm trung hòa mọi ấn tượng quá lố.

>> Xem mục lục

   Ảnh vệ vốn đã làm bạn nhiều năm bỗng đột nhiên kề sát trong gang tấc, đầu óc Sở Đàm tức thì trống rỗng. Y sợ hãi trừng lớn mắt, ngửa đầu nhìn Tương Hạ. Trên mặt Tương Hạ một mảnh ửng đỏ, khóe mắt chau lên tràn đầy tình dục. Ánh mắt hắn nhìn Sở Đàm có thâm tình khó nhịn, có đau khổ xen lẫn.

     Tương Hạ một tay đè lại hai cổ tay y, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Sở Đàm. Hắn rũ mắt mỉm cười: “Tên ngươi là gì?”

     Sở Đàm liều chết giãy cũng giãy không ra, nghe hắn hỏi như vậy lập tức trong lòng càng tức giận không nén được, buột miệng mắng chửi: “Tục danh của Bản Vương… là Sở Đàm, buông cái tay càn rỡ của ngươi ra!”

     Sở Đàm chấn động cả người, mở to mắt ngơ ngác nhìn hắn.

     Hồi lâu sau, y há to miệng, nhất thời lại không nói nên lời. Sau gáy y bị Tương Hạ vừa hôn vừa cắn, vừa ôn nhu vừa cường thế. Từng cơn tê dại từ cổ lan tràn đến toàn thân. Sở Đàm bất giác nhíu mày, mặt mũi nóng bừng lên, toàn thân mềm nhũn, vật nhỏ giữa hai chân có chút khó nhịn.

     Đang giãy dụa lại phát hiển thân thể mình có biến hóa như vậy, Sở Đàm ngượng ngùng không chịu nổi, muốn giấu mặt vào trong chăn, nhưng như vậy cần cổ lại càng bại lộ không sót cái gì trước mắt Tương Hạ.

     Sở Đàm thăm dò hỏi hắn: “Ngươi ái mộ chủ tử của ngươi sao?”

     “Ta không dám.” Tương Hạ cúi người ôm Sở Đàm, hôn y, giọng nói trầm thấp mập mờ hỏi, “Ngươi rất giống người nọ, ngươi làm Sở Đàm của ta đi… Thuộc hạ nguyện ý vì Vương gia làm Ảnh vệ cả đời.”

     “Ngươi thanh tỉnh một chút cho bản vương !” Sở Đàm rốt cục giãy ra được một cái tay, không nói hai lời liền vả vào mặt Tương Hạ. Một tiếng bốp giòn tan, trên mặt Tương Hạ đỏ lét một mảng, Sở Đàm còn có chút hối hận mình dùng lực quá đà.

     Coi như say rượu nói lời thật lòng cũng được, thật ra trong lòng Sở Đàm cao hứng. Hiểu được tâm ý mà Tương Hạ giấu kín, nhưng y lại không muốn cùng hắn thật sự phát sinh cái gì vào lúc này. Chí ít… cũng phải chờ hắn tỉnh rượu, hai người nói rõ ràng đã, rồi mới tính chuyện khác.

     Nhỡ đâu hắn chỉ đangsay rượu loạn ngôn, tưởng mình là tiểu quan mà một đêm phong lưu, vậy chẳng phải là hiểu lầm mà cao hứng sao.

  Hắn nói là ái mộ, nhưng Sở Đàm càng thêm bất an. Thứ mình không có được bao lâu nay bỗng nhất thời đạt được, luôn khiến người ta khó mà tin nổi.

     Tương Hạ lại bị một bạt tai này làm cho đen mặt. Ánh mắt ôn nhu đột nhiên trở nên cường ngạnh. Hắn đè lại một chân Sở Đàm, cười lạnh: “Đừng rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt! Ta là Ảnh vệ trưởng của Trấn Nam Vương phủ, bao nhiêu mỹ nhân dâng lên miệng ta còn chưa thèm nếm, hôm nay chẳng qua là nể mặt Ninh nhị công tử, nếu không phải vì ngươi giống người nọ, ngươi cho rằng lão tử sẽ coi trọng ngươi chắc?”

     “Đau…” Sở Đàm nhíu mày thở hắt ra, cổ chân bị Tương Hạ nắm chặt lập tức đỏ lên năm dấu ngón tay, xương cốt cũng cảm giác như sắp bị vặn nát.

     “Biết đau thì nghe lời.” Tương Hạ không chờ nổi nữa liền giật phăng y phục của Sở Đàm ra, không đủ kiên nhẫn để cởi từng thứ một liền dứt khoát dùng răng xé rách, lột ra thân thể tiêm gầy bên trong mà ôm chặt vào trong ngực. Hắn hôn thật sâu xuống cổ y, cười lạnh:

     “Tiền bạc ăn mặc đều sẽ không bạc đãi ngươi, về sau ngươi chính là Sở Đàm của ta, mỗi ngày ta mở mắt đều phải nhìn thấy ngươi, huấn luyện trở về cũng phải thấy ngươi đầu tiên. Ta phải nhốt ngươi vào trong lồng, không được đi đâu hết.”

     Sở Đàm hoảng hốt lấy tay che đi thân thể của mình. Nghe tiếng Tương Hạ âm lãnh uy hiếp, lập tức trong lòng y sợ hãi. Sở Đàm rất ít khi sợ bất kỳ cái gì, bởi vì biết dù thế nào cũng có Tương Hạ thủ hộ ngay bên cạnh, không để cho mình gặp chuyện. Nhưng ngày hôm nay Tương Hạ mất khống chế, chút cảm giác an toàn còn sót lại cuối cùng của y cũng theo đó tan rã. Y kinh hãi đẩy Tương Hạ ra, liều mạng bò tới phía chân giường.

 >> Xem mục lục

>> Xem mục lục

     Dưới gối Sở Đàm để một cây kéo vàng, suốt mười năm nay. Ban đầu là để đề phòng Tương Hạ phản chủ, nhưng dần dần lại trở thành một cách Sở Đàm tự trấn an bản thân. Y thường hay bừng tỉnh giữa đêm, sờ cây kéo vàng dưới gối mà nghĩ thầm, qua mấy năm nữa, ngày Tương Hạ rời đi, y còn sống cũng không để làm gì.

     Bởi ngay cả nếu y lặng lẽ chết đi trong phủ, cũng sẽ chẳng có ai để ý thấy, hoặc kể cả nếu có người phát hiện ra thì cùng lắm cũng chỉ cảm thán một câu đáng tiếc mà thôi.

     Có loại người như vậy, sống vô lo, vô thần, cũng vô nghĩa —— y chẳng qua là bị ép phải sinh ra, rồi lại thống khổ tịch mịch mà sống.

     Cái gì y cũng có, trừ người mình yêu.

     Tương Hạ yên lặng ôm y, hai tay bao lấy Sở Đàm đang co rúm run rẩy trong lồng ngực mình. Hắn từ từ vuốt khẽ lên tóc y, mí mắt rũ xuống, ban đầu là đau lòng, dần dần thành ra thất vọng.

     Mỗi lần hắn thử thăm dò Sở Đàm, hỏi y có phải là không nỡ hay không, chỉ cần y đáp một câu không nỡ, Tương Hạ có thể lập tức từ bỏ tất cả để cùng y một đời.

     Nhưng Sở Đàm chưa bao giờ trả lời hắn.

     Hắn không đoán được thiếu niên tuổi này trong lòng thường nghĩ cái gì, hay là Sở Đàm chẳng có gì mà không nỡ, giữa chủ tớ vốn cũng không nên có dây dưa thừa thãi này kia.

     Nhưng dù vậy, ba năm nữa hắn cũng sẽ không đi. Chủ tử còn chưa lớn lên, không ai bảo vệ y, chọc y cười, cuộc sống của y sẽ rất quạnh quẽ. Nhớ tới bộ dạng đứa nhỏ này đáng thương ngồi xổm ở cổng chờ mình, Tương Hạ biết cả một đời này hắn không buông được. Nhưng thứ càng khiến hắn dày vò hơn chính là những khát vọng dơ bẩn của mình đối với chủ tử.

     Đơn thuần như tờ giấy trắng, Sở Đàm ỷ lại vào hắn, tin tưởng hắn. Mà hắn lại có tâm tư khác.

     Sở Đàm ngủ thiếp đi trong lòng Tương Hạ, vẻ mặt mỏi mệt, có nhiệt độ cơ thể sưởi ấm khiến y tạm thời thả lỏng, tạm quên đi những phiền não.

     Tương Hạ nhìn vẻ mặt ngủ gật không chút phòng bị của người nọ, cúi đầu hôn một cái lên vầng trán lạnh lẽo kia.

     Cách biệt một trời một vực, như mây với bùn, một Ảnh vệ sao dám mảy may tơ tưởng gì tới người của Vương tộc. Nếu có thể cả đời làm cái bóng của y cũng là tốt lắm rồi.

     Tương Hạ chờ Sở Đàm ngủ hẳn, lặng lẽ ra khỏi phòng. Trong viện có hai ảnh vệ áo đen, một nam một nữ đang quỳ. Thu Thiền và Gian Quan chờ ngay ngoài cửa.

     “Trưởng quan, đã xử lý êm.” Thu Thiền thấp giọng bẩm báo.

     Tương Hạ gật đầu cười, “Khá lắm, kết quả là ai?”

     “Còn chưa rõ lắm, nhưng phía cháu họ Thái hậu đã thỏa hiệp.”

     “Vậy là tốt rồi.” Tương Hạ nhẹ nhàng thở hắt ra. Thái hậu có đứa cháu gái họ sang năm cập kê, nghe nói được chiều từ bé, thành ra tính tình mạnh mẽ ngang ngược. Sở Đàm lại thích thanh tịnh. Cô nương này mà gả vào Trấn Nam Vương phủ thì không biết sẽ giày vò Sở Đàm thành cái dạng gì.

     “Lão tử thiếu mỹ nhân sao? Không cần, kêu hắn giữ lấy mà hưởng.” Tương Hạ phất tay, “Có sức vắt óc nghĩ mấy chuyện này không bằng ngẫm lại xem làm sao dỗ chủ tử vui vẻ.”

     “… Vâng.”

     Thời gian vẫn bình lặng trôi như cũ, Tương Hạ ngày ngày theo dõi đám hộ vệ thao luyện, thời gian nhàn rỗi để mặt dày mày dạn quấy rối Sở Đàm cũng ít dần.

     Mãi tới khi thánh chỉ ban hôn đến tay Sở Đàm.

     Sở Đàm lẳng lặng quỳ, nghe xong thánh chỉ liền dâng hai tay tiếp nhận, bình tĩnh hữu lễ, không chút nào lộ ra cảm xúc trong lòng.

     Thật ra y cũng không có cảm xúc gì. Cuộc đời mặc cho kẻ khác định đoạt thì kết cục chính là như thế này, y biết, cũng không quan tâm, chỉ coi như tiếp nhận một cô nương xa lạ vào phủ ở. Dù sao y đã không có hi vọng gì, thì lúc mất đi hi vọng cũng chỉ nhẹ nhàng vậy thôi.

     Trên mặt Tương Hạ mang ý cười nhẹ nhõm, một gối quỳ xuống bên người Sở Đàm, vuốt cằm nói : “Chúc mừng vương gia.”

     Sở Đàm đặt thánh chỉ lên bàn trà, hững hờ hỏi: “Người này từ đâu tới.”

     “Là nhị tiểu thư của Hộ Quốc Công phủ, Vân Đình tiểu thư. Cầm kỳ thi họa mọi đều tinh thông, còn rất có học thức, ôn nhu rộng lượng, rất xứng với ngài.”

     Sở Đàm ngước mắt nhìn Tương Hạ: “Nàng cao bao nhiêu.”

     “Hả?” Một câu hỏi khiến mấy lời đã thuộc kỹ của Tương Hạ đều nghẹn trở về, chần chờ hồi lâu mới dám nói, “À… Vậy, vậy chắc là như liễu rủ trong gió, như chim non nép vào người…”

     “Bản vương thích người phải cao hơn ta.” Sở Đàm liếc mắt nhìn hắn.

     Nụ cười trên mặt Tương Hạ liền sượng trân.

     “Tốt nhất là cánh tay phải như ngươi, có cơ bắp, không thể quá mảnh mai, chân với hông cũng vậy.” Sở Đàm một tay chống má, một tay huơ huơ, “Nếu không thì làm sao ôm được bản vương.”

     “… A.” Tương Hạ đột nhiên cảm thấy trái tim của mình có chút bất ổn.

     “Lui xuống đi, để bản vương yên tĩnh một hồi.” Sở Đàm phất tay. Tương Hạ đành bất đắc dĩ cáo lui.

     “Vân gia Nhị tiểu thư…” Sở Đàm lại cầm thánh chỉ lên nhìn qua hai lần, nhàm chán vuốt ve gấm lụa.

     “Liên Giác.” Y bỗng mở miệng kêu lên.

     “Có thuộc hạ.” Liên Giác tức thì xuất hiện, cúi đầu chờ lệnh.

     “Thay ta đi kinh thành đi một chuyến.” Sở Đàm tiện tay ném thánh chỉ, vẫy Liên Giác tới gần, dán sát vào bên tai nói nhỏ vài câu.

     Liên Giác sắc mặt trắng bệch: “Vương gia! Việc này quá lớn, xin hãy nghĩ lại đi ạ…”

     “Nhanh lên.” Sở Đàm đứng dậy về phòng ngủ.

     Tương Hạ cũng là không đi, chỉ im lặng ngồi xổm trên mái nhà phòng ngủ của Sở Đàm, nhìn trời nhập nhoạng tối, nhìn ngọn liễu phất phơ cắt vụn ánh trăng.

     Trên mái nhà lại có thêm một nữ nhân. Thu Thiền đặt xuống hai chung rượu, giao cho Tương Hạ: “Mời ngài.”

     “Đặt ở đấy đi.” Tương Hạ nhìn thoáng qua, không nhúc nhích.

     “Ừm.” Thu Thiền lạnh lùng một tiếng, “Ninh nhị công tử nói, đêm nay sẽ đưa mỹ nhân đó tới cửa cho ngài.”

     Tương Hạ trầm mặc hồi lâu, nhếch mép cười: “Được. Vừa vặn hôm nay lão tử tâm trạng đang tốt. Ngươi thay ta canh đến sáng, ta mệt mỏi, về trước.”

     “Vâng.”

     Tương Hạ thấy bóng đêm đã sâu, nến trong phòng Sở Đàm đã tắt, liền xách chung rượu nhảy xuống, đứng lặng thật lâu trước cửa Sở Đàm, trong lòng ngũ vị tạp trần.

     Rốt cục, chủ tử của ta đã lớn, sẽ thành gia thất.

     Hắn vui mừng cười cười, xoay người rời đi.

     Thu Thiền ngồi trên mái nhà, lạnh lùng nhìn Tương Hạ rời đi. Bóng lưng cô đơn tịch mịch, chẳng còn vẻ sắc bén gai góc lúc trước, dáng dấp đã từng kiệt ngạo, lúc này chỉ còn lại vẻ ôn nhu.

     Nàng lẳng lặng canh gác Sở Đàm.

     Đợi tới nửa đêm, trong phòng ngủ truyền đến tiếng ho khan. Thu Thiền nhanh chóng vọt vào phòng Sở Đàm, thắp nến, rót chén nước ấm. Y dụi mắt uống, hơi thanh tỉnh một chút mới thấy kẻ đứng bên người là Thu Thiền, liền hơi kinh ngạc: “Tương Hạ không ở đây sao?”

     “Đã về phòng uống rượu.” Thu Thiền nói tường tận, “Hôm nay trưởng quan tâm trạng không tốt.”

     “Uống rượu?” Sở Đàm lập tức mở to mắt, lông mày nhíu chặt, “Từ khi nào có thói quen xấu như vậy?”

     Thu Thiền lẳng lặng chờ Sở Đàm uống nước xong, cũng không nói gì thêm.

     “Bản vương phải tìm hắn nói chuyện.” Sở Đàm mặc thêm y phục, vội vàng tới phòng Tương Hạ.

     Tương Hạ tựa vào thư án, sớm đã uống đến mức không biết trời trăng gì nữa. Trên bàn dưới đất tán loạn bình rượu, mùi rượu đầy phòng. Hắn nắm chặt hai con hạc giấy kia, đã kẹp trong sách quá lâu, màu giấy đã ngả vàng, không còn đẹp mắt như lúc đầu. Tương Hạ vẫn một mực giữ lại.

     Lúc trước vương gia thường ban thưởng đồ cho hắn, nhưng chỉ có cái này là y tự mình làm, làm để tặng hắn.

     Tương Hạ dụi dụi mắt, uống quá nhiều, nhìn không rõ đồ vật, nhìn cái gì cũng ra mấy cái bóng.

     Cửa phòng bị đẩy ra, Sở Đàm nhăn mặt đi vào, giật phăng bầu rượu trong tay Tương Hạ, lạnh lùng cúi đầu hỏi: “Ngươi đang làm gì đây?”

     Tương Hạ chậm rãi giương mắt. Thấy tiểu mỹ nhân trước mặt, hắn sửng sốt một chút, liềnđưa tay qua ôm.

     “Ninh nhị công tử thật có mắt nhìn.” Tương Hạ mập mờ cười, “Biết ta thích dạng này.”

     “Ninh cái gì?…” Sở Đàm còn chưa kịp nói xong, chợt cảm thấy trời đất quay cuồng, bị Tương Hạ ôm eo khiêng lên vai, hung hăng ném lên giường. Y chưa kịp phản ứng, Tương Hạ đã đè hai tay y, cả người đè lên.

>> Xem mục lục