Do ảnh hưởng của việc nghỉ sinh ở nhà 6 tháng chăng, mà nay t lại có hứng thú bất ngờ với thời trang pyjama, thứ mà trong suốt gần 30 năm cuộc đời t thậm chí chưa từng mua =)) (ở nhà toàn mặc quần đùi vải bông, cái nào ưng quá xá thì rách đũng cũng ko bỏ =)) )

Nhưng quả thực là cái ý nghĩ về pyjama siêu sang nó cứ ám ảnh t mấy tuần nay – còn gì ngầu hơn là khi c mặc pyjama đi ra khỏi nhà mà người khác phải ngoái nhìn vì không hiểu sao mặc đồ ngủ trông cũng chanh sả như thế? Có khi đang đi trong trung tâm thương mại thì người ta lại nghĩ cô là cư dân sống ở trên tầng chóp tòa nhà, đang xuống “đi chợ” ấy.

Nếu b bước ra đường với một giao diện “xuề xòa” như thế này, ai mà không nghĩ b giàu?
Kể cả là đầu bù tóc rối, tay xách túi rác!

Tương tự như câu chuyện mấy ông đi dép lào mặc quần xà lỏn uống trà đá vỉa hè nhưng vẫn không giấu nổi khí chất đại gia vậy =)) (ok thật là phù phiếm nhưng ai chẳng thích vậy đúng ko?) Không phải chỉ là vì tướng tá, mặt mũi, hay vì con điện thoại Vertu đâu, nó toát lên từ bộ đồ mặc ở nhà trông “chill chill” nhưng không hề xoàng xĩnh.

1. ĐIỀU QUAN TRỌNG VẪN LÀ KHÔNG MỘT VẾT NHĂN

Thoạt nhìn b càng xuề xòa bao nhiêu thì giao diện miễn nhăn của b lại càng phát huy hiệu ứng sang chảnh bấy nhiêu. Chill mà không nhàu – đó là sự tương phản đến mức biến thái!

Không cầu kỳ, thậm chí không họa tiết, không ren rủng, nhưng không hề có một vết nhăn!

Không thể soi ra được một nếp nhăn nào trong những hình ảnh xuyên suốt bài này, ngay cả khi bộ đồ đó là chất thô cotton.

Vải thô nhưng vẫn không một nếp nhăn

Có thể b không biết, nhưng để làm cho chất liệu cotton kháng được nhăn thì phải dùng công nghệ cực kỳ tốn kém vào khâu sản xuất vải (ngay từ lúc canh tác cây bông đã phải chọn lọc giống, nguồn nước, tiêu chuẩn nông nghiệp… rồi). Một chiếc áo như vậy có thể bán với giá 2-3 triệu mà không cần design cầu kỳ gì cả. Và dĩ nhiên nó toát lên vẻ sang chảnh không thể che giấu, dù b có biết giá cả hay công nghệ đằng sau nó hay không.

Một loại chất liệu khác mặc cũng rất sung sướng mà lại hầu như không nhăn là vải steen. Bề mặt óng nhẹ như lụa, mặc trơn tuồn tuột, mát lạnh trên da, thấm hút tốt và gần như không nhăn vì là sợi tổng hợp. T đang trải nghiệm loại vải này và nói thật là mặc phải giãy đành đạch lên vì sướng!

Độ óng ả lụa là, cảm xúc mơn man tuyệt vời trên làn da, độ bay uyển chuyển và ưu điểm không nhăn giúp vải steen trở thành lựa chọn số 1 khi may đồ ngủ

2. THIẾT KẾ TỐI GIẢN

Đối với gần như mọi loại trang phục, thiết kế càng tối giản, ít chi tiết trang trí diêm dúa thừa thãi, thì càng làm nổi bật sự sang trọng của chất liệu. Đó là lý do vì sao chủ nghĩa tối giản (minimalism) ngày càng lên ngôi. Tối giản là điều kiện cần (dù chưa đủ) của vẻ đẹp sang ngầm (old money/ quiet luxury – tìm hiểu thêm về xu hướng này ở bài này nhé).

Không cầu kỳ nhưng sang khỏi bàn!

B có thấy là trong 3 hình ảnh nãy giờ thì bộ vàng này trông sang trọng nhất dù ít chi tiết trang trí nhất không? Nó thậm chí còn không có viền!

Tất nhiên nếu full trắng thì vẫn nên có tí viền chứ không thì khác gì……..

3. HỌA TIẾT TINH TẾ

Thật khó mà rút ra được một công thức để tóm gọn được như thế nào là họa tiết tinh tế! Nhưng nhìn bằng mắt thường b vẫn nhận ra được sự tinh tế đó phải không? Ví dụ khi t nhìn hình ảnh này, kể cả không cần thấy mặt mẫu, thậm chí ko cần phải nhìn cái túi xách, điện thoại,… t vẫn lập tức có ấn tượng rằng khứa này chắc hẳn vừa thức dậy trên chiếc giường trăm mét vuông =))

Sau đó mới nhìn thấy họa tiết ở lưng và nhận ra đồ là của GUCCI thì phải. Nhưng kể cả nếu không có phần thêm vào ở lưng thì vẫn rất sang rồi.

Họa tiết kiểu này đủ chill chưa nè

Họa tiết này mặc đi resort quá chuẩn nè, xách thêm cái giỏ mây thì hết nước chấm.

Họa tiết tiệc tùng thâu đêm, nhất mấy cái mẫu vải hơi óng óng kiểu lụa, steen nhìn là biết mặc vào lăn lăn trên giường phê đừng hỏi.

Họa tiết quẩy ngày =))

Họa tiết đủ đẹp thì không cần trang trí cầu kỳ thêm gì cả, cũng ko cần phải phối thêm phụ kiện để cho đúng concept này kia.

Vừa chill chill tại gia vừa thư thái dạo phố. Gu của t là mấy mẫu rộng rộng, bay bay kiểu này, mỗi khi bước đi là nó phải bay thật bay, nhất là nếu nó xẻ 3 tà nữa thì u mê không lối thoát!

Vừa bay bổng vừa phóng khoáng như bước ra từ một studio nghệ thuật ❤

Đối với t thì trải nghiệm khi mặc rất quan trọng. Màu sắc, độ bay khi di chuyển, cảm xúc trên làn da đều ảnh hưởng rất mạnh tới tâm trạng của t trong ngày nên việc lựa chọn chất liệu như thế nào là yếu tố số 1. Nếu 1 bộ pyjama có thể làm cho tâm trạng của mình luôn high và nó lại đẹp (tất nhiên là ko lộ liễu hay khiêu gợi) nữa thì chẳng có lý do j mà t không mặc ra đường =))

Leave a comment