Làm sao để dễ đẻ thường?

Cứ 10 bà đẻ thì 9 bà mong ước có thể đẻ thường. Phần vì tốt cho sức khỏe cả mẹ lẫn bé, mẹ nhanh hồi phục, bé đề kháng tốt hơn, phần vì tiết kiệm chi phí. Trên mạng và qua truyền miệng cũng đã có nhiều lời khuyên làm sao để dễ đẻ thường rồi, cô nào chịu khó thì thử hết. Nhưng thực ra t thấy có thể đẻ thường được hay không còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.

Lúc đầu nghe các bà hay nói đi bộ nhiều cho dễ đẻ thì t cứ nghĩ đơn giản rằng chỉ cần thế là đủ. Và t cũng nghĩ rằng người khác đẻ thường được thì mình cũng làm được thôi, có gì ghê gớm đâu (t tự trấn an như thế cho khỏi sợ ấy mà).

Nhưng không phải đâu ạ. Hãy hiểu rằng ngay cả khi nhà cô 3 đời dễ đẻ thì cũng ko ai dám chắc là tới lượt cô cũng vậy. “Người khác” làm được cũng ko có nghĩa là mình cũng phải được như ai.

Hiểu được tư tưởng này là rất quan trọng, nếu ko cô sẽ dễ tự áp lực bản thân, dễ thất vọng, tự trách và dễ rơi vào trạng thái thiếu chuẩn bị về mọi mặt khi có diễn biến không như ý xảy ra.

VD như trường hợp của t đã khiến t nhận ra là không nên cố chấp nghĩ mình phải được như mọi người. Bình thường t cũng không đến nỗi chịu đau kém – răng khôn bị sâu mà t còn nhịn đau được mấy năm mới đi nhổ. Nhưng khi đẻ thì chỉ mới 1/3 liều lượng thuốc kích đẻ thông thường đã đủ làm t đau vật vã đến mức hai cái đùi run không kiểm soát được, hít vào thở ra cũng khó khăn, bác sĩ trực cũng thấy sốt ruột giùm và có cho t tiêm giảm đau vào ven mà ko xi nhê gì cả (bác sĩ ko nói thì t còn ko biết là t đã được tiêm giảm đau rồi cơ). Như vậy nghĩa là cơ địa t đã khác người bình thường rồi, kém hơn khoản chịu đau.

Ngoài ra thì thai nhi của t cũng không giống “con nhà người ta”. Nó cũng ko chịu được sự co bóp tử cung dù liều lượng thuốc kích đẻ chỉ thấp như vậy. Chỉ sau 2 tiếng nó đã có dấu hiệu chậm nhịp tim (nguy cơ suy thai), trong khi con nhà người ta chịu được cuộc vượt cạn tận mười mấy tiếng. Đây chính là lý do t phải đổi sang mổ cấp cứu.

Vậy đó, mỗi người mỗi khác. Nếu các bác sĩ mà cũng ôm cái tư tưởng là “người khác làm được thì bệnh nhân này cũng phải làm được”, thì khối trường hợp chắc chắn là toang. Vậy nên khi đi đẻ thì bản thân mình cũng đừng áp lực phải được như người khác làm gì, cứ cố gắng trong khả năng và nghe theo bác sĩ là được.

Những tháng cuối nên sinh hoạt vợ chồng để dễ đẻ thường hơn

Ở trên t có nói là lúc đầu cổ tử cung có hơi hé rồi á. Đó là do t vẫn quan hệ bình thường, bởi t thấy có ông bác sĩ bên viện sản TW khuyên như vậy trên facebook á. Sau 3 tháng đầu thai kỳ thì sinh hoạt vợ chồng sẽ giúp cổ tử cung mềm hơn và mở nhanh hơn, đỡ bị đau đẻ lâu, bà đẻ đỡ mất sức. Chỉ cần đừng làm gì manh động quá, đặc sắc quá là được. Ổng nói những sản phụ kiêng kỹ quá là lúc gần sinh còn phải thuê dịch vụ nắn bóp để làm mềm cổ tử cung cho nó dễ mở hơn cơ.

Tuy nhiên chồng t lại méo tin bác sĩ nên mấy tuần cuối hắn kiêng. Và đứa bạn đồng nghiệp t cũng kiêng nhưng kiêng ác hơn cả t, nó kiêng suốt cả thai kỳ luôn. Kết quả là nó thì thai quá hạn 1 tuần vẫn ko thấy cổ tử cung mở tí nào. Còn t thì vừa mở 1 tí lại đóng tịt luôn. Cuối cùng t phải truyền thuốc kích đẻ để kích thích cho cổ tử cung mở ra mà còn ko ăn thua, mở rất chậm. Cả 2 đứa cuối cùng đều phải đẻ mổ.

Tóm lại là hãy nghe bác sĩ nhé.

Đi bộ chưa chắc đã dễ đẻ hơn

T nói thật là lười đi bộ vì đợt t bầu giữa mùa hè nóng vlin. Mỗi ngày t chỉ đi bộ tầm 10 phút từ bến xe búyt về nhà nên cũng ko dám xưng là chăm đi bộ. Vậy nhưng gần đến ngày dự sinh thì t vẫn bắt đầu hơi he hé được cổ tử cung rồi.

Nhưng sau đó lại nghe bà này bà kia khuyên mà t về đi bộ hơn 1 tiếng (t vào trung tâm thương mại đi cho mát). Kết quả là hôm sau kiểm tra lại thì cổ tử cung đóng luôn. Khỏi hé j nữa. Suốt cả tuần sau đấy cứ phải đi ktra liên tục xem cổ tử cung có dấu hiệu mở ra ko mà nó ko ạ. Lúc này t mới hỏi bác sĩ là có nên đi bộ nhiều để dễ mở hơn không thì bác sĩ nói là cái đó chỉ hên xui thôi nha.

Vậy nên ko phải cứ đẻ nhanh, dễ đẻ thì là do ham đi bộ đâu nhé, cái đó có thể do ti tỉ nguyên nhân khác. Người ta cứ quy chụp bừa là do đi bộ vậy thôi.

Mang thai khi còn trẻ thì hồi phục càng nhanh

T có một người thím làm trong Medlatec luôn khuyên t là đẻ xong trước 35 tuổi, vì sau 35 tuổi thì khả năng phục hồi sức khỏe, vóc dáng của phụ nữ sẽ rất kém.

Lúc t đẻ xong thì cùng phòng t có tầm 8 sản phụ. T thấy mặt bằng chung là ai đẻ đứa thứ 2 sẽ đau lâu hơn và dữ dội hơn những người đẻ đứa thứ nhất, và người nào càng trẻ thì sức hồi phục càng tốt. Có một em chỉ kém t 2 tuổi thôi mà sinh xong trông e í khỏe re, đứng ngồi đi lại ầm ầm, sinh xong hôm sau cho con bú ngay được, cứ như kiểu không hề cần thời gian hồi phục luôn vậy.

Không nên uống quá nhiều nước mía, nước dừa khi mang thai

Mng hay khuyên nhau là uống nước dừa với nước mía trong mấy tháng cuối để trong ối ạ. Bác sĩ thì nhắc t là né ra nếu ko muốn bị tiểu đường thai kỳ và tăng cân vô tội vạ. T lại ko ghiền mấy món này nên cả thai kỳ chỉ uống có 5 quả dừa, chán cái là thôi luôn. Kết quả là nước ối của t vẫn trong, chả bị gì hết. Còn đứa đồng nghiệp t rất chăm uống nước dừa thì lại bị ối xanh. Nên t chắc chắn mấy lời khuyên dân gian này ko nên nghe bừa đâu nhé.

Rạn bụng có tránh được không?

Tại sao nói là bụng rạn do cơ địa?

Cả thai kỳ dù t chỉ tăng 11kg, tức là mức bác sĩ chấp nhận được, và t bôi dầu hạnh nhân L’occitane, dầu tảo biển Osea (2 loại đã được review khá tốt là có tác dụng chống trị rạn), bôi từ khi bụng còn chưa có vết gì, nhưng t vẫn bị rạn nghiêm trọng hơn bất kỳ hình ảnh nào cô có thể nhìn thấy khi search google từ khoá “rạn bụng”. Vì trông rất gớm nên t ko chụp ảnh lên đây để khỏi ám ảnh thêm 🥲 Trong khi t quen 2 chị (1 là sếp trong cty t, 1 là đầu bếp quán t hay ăn) đều tăng tận 30kg vậy mà ko cần bôi gì cả cũng ko hề bị rạn. Trong đó chị sếp t thì về dáng khá tốt còn chị đầu bếp thì sau sinh nhiều năm người vẫn to con lắm. Vậy vấn đề tăng cân nhiều hay ít, bôi dưỡng j, bôi từ khi nào… Ko thực sự quyết định chuyện cô có bị rạn hay ko, mà chủ yếu vẫn là do cơ địa thôi. Mẹ t khi bầu t cũng bị rạn nên t cũng ko cảm thấy t rạn thì có gì lạ.

Nói như vậy ko có nghĩa là t khuyến khích các cô ko bôi dưỡng hay là cứ ăn thoả phanh. Cái t muốn nói là mình cứ làm điều gì tốt nhất cho sức khỏe của mình nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều về việc chống rạn là được kẻo sẽ rất stress đó.

Tại sao nói rạn do tăng cân nhanh?

Dù cả thai kỳ t tăng cân ko nhiều nhưng t có để ý thấy mình bắt đầu bị rạn từ sau Tết (vào khoảng tháng thứ 4 của thai kỳ) do t cả nể ăn quá nhiều bánh trưng rán thừa, và hệ quả là t tăng cân rất nhanh chỉ trong 1 tháng Tết. Nhớ ko nhầm là sau 1 tháng đó tăng 4kg thì phải. Kể từ lúc đó trở đi mới bắt đầu có vết rạn. Và 1 khi rạn bắt đầu thì nó r khó dừng lại, rất dễ lây lan ra ngay cả những chỗ mà ko bị tăng size nhiều. Ví dụ t rạn bụng nhưng lan cả ra bẹn, đùi, dù chỗ đó t ko hề mập lên.

Vậy nên các cô đừng vì cả nể mà ăn cố cái gì nhé, nhất là những món giàu tinh bột, dầu mỡ. 2 thứ đó làm mình lên cân nhanh mà ko hề bổ tí gì cho cả mẹ lẫn con. Và ông bà nào thương con dâu cũng đừng ép ăn mấy cái thứ đấy ạ, khổ con khổ cả cháu luôn. Tăng cân nhiều rất dễ tiểu đường thai kỳ và hệ lụy đến thai nhi.

Mang thai nên tăng bao nhiêu cân là đủ?

Nhiều mẹ bầu là bạn t vẫn khuyên t là cứ ăn thả phanh đi, con to thì đẻ mổ, con to thì đẻ ra nuôi mới nhàn… Nhưng bác sĩ luôn khuyên t kiểm soát cân nặng để có thể đẻ thường an toàn và tránh được tiểu đường thai kỳ. Tùy vào cân nặng trước khi có bầu của từng người mà sẽ bác sĩ sẽ khuyên nên tăng bao nhiêu cân. Việc tăng cân quá nhiều lúc mang thai cũng gây ra nhiều nguy cơ đối với sức khoẻ của em bé chứ không phải chỉ mỗi mẹ bị ảnh hưởng đâu nhé.

T sinh bé có 3.1 kg thôi và t tăng 11kg trong thai kỳ. Em bé trộm vía vẫn cứng cáp và tăng cân ổn trong tháng đầu. Cho nên ko phải con to mới dễ nuôi đâu.

Quan trọng là bổ sung đủ các chất cần thiết cho thai nhi chứ tăng cân quá đà mà ko bổ sung chất thì chủ yếu là đắp mỡ vào người mẹ thôi, sau này giảm cân cũng khó.

Hãy bổ sung dinh dưỡng từ trước khi thả bầu, mang thai

Ban đầu t cũng cảm thấy việc bổ sung dinh dưỡng từ trước cả khi thả bầu là hơi sớm quá. Nhưng khi tìm hiểu nhiều rồi t mới hiểu được là dinh dưỡng ảnh hưởng rất nhiều đến chất lượng của trứng và tinh trùng, chất lượng của phôi, và do đó là sự an toàn của thai nhi trong quá trình mang bầu.

Vậy nên có điều kiện thì hãy bổ sung đủ dưỡng chất cho mẹ từ khoảng 6 tháng trước khi thả bầu theo hướng dẫn của bác sĩ nha. Cũng đừng tự ra hiệu thuốc mua đại kẻo mất tiền oan uống tùm lum hoặc uống không đúng thời điểm nhé.

Hãy siêu âm trước khi thai được 2 tháng

Càng để muộn mới siêu âm thì càng sai lệch nhiều khi tính ngày dự sinh của em bé.

Lúc đầu t nghe lời người lớn trong nhà, sợ siêu âm đầu giò ảnh hưởng đến thai nên cao su tận 8 tuần mới đi khám. May mắn là vẫn dự sinh khá đúng, chỉ lệch 1 ngày.

Chắc hẳn cũng có những trường hợp đi siêu âm đầu giò về bị sảy thai thì người lớn họ mới khuyên vậy. Nhưng thực ra việc sảy thai có thể có rất nhiều nguyên nhân, do ăn uống, do cơ địa, …. Thậm chí do bản thân phôi đó chất lượng ko tốt nên thai bị đào thải tự nhiên thôi. Ngay cả bác sĩ ko phải lúc nào cũng tìm được nguyên nhân tại sao một người bị sảy đâu, nên nếu cứ thấy sảy đã quy ra là tại siêu âm đầu giò thì cũng quá thiếu cơ sở.

Ngoài ra nếu đã thả để có bầu thì cô nên ghi lại thời gian hành kinh mỗi tháng của mình nhé. Như t là do kinh ko đều, tháng có tháng ko, nên t chủ quan ko ghi lại. Lúc đi khám ngta hỏi ngày cuối cùng có kinh là ngày nào thì t ko nhớ nên việc dự sinh cũng ko được chính xác tuyệt đối.

Hãy theo 1 bác sĩ duy nhất trong quá trình bầu bí sinh nở

Lời khuyên đầu tiên của t khi dự định sinh đẻ là các cô nên nhắm trước một bác sĩ cố định ngay từ đầu và cố gắng theo 1 mình bác sĩ đó suốt quá trình (nếu có thể). Việc này giúp cô được yên tâm vì bác sĩ nắm bắt được mọi vấn đề của cô, và vì khi đã biết bác sĩ đó có kinh nghiệm ntn thì cô sẽ không phải lo lắng nhiều về cuộc đẻ của mình nữa.

Muốn làm được như vậy, cô nên hỏi người thân xem họ đã được ai đỡ đẻ, trải nghiệm có ok ko, người đó đảm nhiệm vị trí gì ở bệnh viện, kinh nghiệm người đó chuyên về các tình huống ntn, từ đó nhờ giới thiệu để được bác sĩ đó khám cho. Tại sao phải tìm hiểu kỹ như thế? Bởi vì trong cùng 1 bệnh viện thì mỗi bác sĩ đỡ đẻ cũng sẽ có thế mạnh riêng. T sẽ lấy 1 ví dụ cực đoan nhất là đối với các trường hợp sản phụ bị rau cài răng lược, rau tiền đạo: thường mỗi bệnh viện ở tuyến tỉnh chỉ có khoảng 1-2 bác sĩ xử lý được, thậm chí không có luôn, hoặc có bác sĩ xử lý được thì cũng chưa chắc bệnh viện đó đã có đủ ekip để thực hiện ca mổ kiểu này. Vậy nếu lỡ có rơi vào trường hợp cực đoan như thế nhưng đã tìm hiểu kỹ và lựa chọn bác sĩ từ sớm thì chính là đã lấy được thẻ bài miễn tử cho mình rồi!

Sau khi chọn được bác sĩ (và họ đồng ý khám, đỡ đẻ cho cô) thì cô có thể đi khám định kỳ đúng người này (ở phòng khám tư của họ hoặc ở bệnh viện nơi họ làm đều được), và khi đến ngày đẻ thì cô có thể chỉ định họ là người đỡ đẻ cho mình (nếu cô chọn gói dịch vụ mà cho phép chọn bác sĩ). Một cái lợi khác là người bác sĩ này sẽ hướng dẫn cô cách để tiết kiệm thời gian khi đi khám định kỳ ở viện, và hướng dẫn trước thủ tục để cô có thể chủ động chuẩn bị tiền bạc, thời gian.

Trường hợp cô ko chọn bác sĩ nào cả thì mỗi lần đi khám định kỳ, bệnh viện sẽ phân random cho cô một bác sĩ khác và lúc đẻ cũng thế. Bản thân t ko thích bị đổi bác sĩ liên tục như vậy, vì cảm giác như đi học cùng 1 môn trên lớp mà cứ mỗi tiết lại đổi 1 thầy cô khác ấy, ko an tâm được.

Như t thì t được bạn giới thiệu cho một bác sĩ của bệnh viện Phụ sản trung ương. Cái yên tâm nhất là khi tiếp xúc t cảm thấy cô ấy làm việc rất logic, dù đổi lại cô ấy khá nghiêm khắc. Ngoài ra cô ấy rất có tâm, những thủ thuật và xét nghiệm nào ko cần thiết thì đều bỏ qua hết chứ ko khuyên t làm, vậy nên t cũng ko sợ bị tốn tiền oan.

Những cô nào ko có ai giới thiệu thì có thể lên follow Facebook của các bác sĩ ở bệnh viện mà cô chọn rồi liên hệ qua đó. T follow một lúc mấy bác sĩ của viện Sản TW liền và thấy họ cũng share rất nhiều thông tin hữu ích đó á. Còn về việc bác sĩ nào giỏi đỡ đẻ thì t không nắm hết được.