>> Xem mục lục

☆ , ngủ cùng nhau

Lãng Yên dán sát vào, Tần Sanh cảm thấy mặt mình sắp thiêu cháy, “Không không phải, tớ tớ…”

“Mẹ nó, các cậu biết hôm nay mấy độ không?! 7 độ, mẹ ơi, chúng ta trở về mới mấy hôm chứ? Mới tháng 11 đã rét thế này, năm nay có phải sẽ đổ tuyết không?!”

Nhóc mập đột nhiên hô lên, Tần Sanh sợ tới mức quên luôn mình định nói gì. Lãng Yên và Từ Dương nghe thấy có tuyết liền hăng hái. Người miền nam ít khi thấy tuyết. Từ Dương xoay người nói với nhóc mập, “Chỗ các ông chắc là năm nào cũng có tuyết nhỉ.”

Mập mạp ừ một tiếng.

Lãng Yên nhỏ giọng hỏi Tần Sanh, “Cậu đã bao giờ thấy tuyết chưa?”

Trong chăn mỗi một động tác nhỏ đều bị phóng đại lên, “Chưa, nếu nếu năm nay tuyết tuyết rơi, chúng ta có thể cùng nhau cùng nhau ngắm.”

Lãng Yên còn chưa trả lời, Từ Dương liền trả lời trước, “Đúng rồi, chúng ta có thể cùng nhau ngắm.”

Nhóc mập ghẹo, “Một đám đực rựa ngắm gì mà ngắm.”

Từ Dương lập tức sửa lại, “Đúng đúng đúng, không cùng các ông ngắm, tôi muốn cùng bạn gái tương lai của tôi ngắm.”

Lãng Yên mặc kệ bọn họ, nhẹ nhàng ừ một tiếng, lại hướng ra ngoài chăn hô một tiếng, “Ngủ đi.”

Tần Sanh có chút khó ngủ, đây là lần đầu tiên cùng người khác ngủ, Lãng Yên mới vừa tắm xong, người hơi ẩm, lại rất nóng, nhịn không được muốn hắn tới gần, Tần Sanh suy nghĩ trôi xa dần, cuối cùng cũng không biết ngủ lúc nào.

Mùa đông rời giường là chuyện rất thống khổ, đặc biệt là với sâu ngủ như Tần Sanh, hơn nữa Tần Sanh che đầu kín mít, xung quanh tối đen, có thể ngủ đến tận thế không dậy, Tần Sanh rời giường được trên cơ bản đều là nhờ người ở ký túc xá gọi dậy, hơn nữa rời giường xong còn mất một lúc lâu không có phản ứng gì, rửa mặt đánh răng như đi vào cõi thần tiên.

Hôm nay Lãng Yên và Tần Sanh không có lớp, hai người ngủ đến tận khi nhóc mập mang cơm trưa về còn chưa dậy, Lãng Yên tỉnh, Tần Sanh vẫn luôn ôm cổ hắn, đè ở trên người hắn không dậy, rất nhiều lần Lãng Yên muốn gọi cậu dậy, Tần Sanh chỉ hừ hừ vài tiếng lại ngủ tiếp.

Lãng Yên hết cách, ôm Tần Sanh để cậu tiếp tục ngủ. Nhóc mập và Từ Dương thả cơm xuống bàn lại đi ra ngoài. Lãng Yên ngồi dậy, Tần Sanh treo trên người hắn cũng bị nhấc lên, khóa ngồi trên đùi hắn, đôi tay ôm cổ Lãng Yên, đầu rúc vào cổ hắn cọ cọ, trong miệng hừ hừ không muốn rời giường.

Lãng Yên vỗ vỗ lưng cậu, “Dậy đi, cơm sắp nguội, ngồi lát nữa là bị cảm đấy.”

Hai người cũng không cảm thấy tư thế này có vấn đề gì, Tần Sanh dụi mắt từ Lãng Yên trên người bò xuống dưới, bò xuống giường, Lãng Yên cũng xuống theo, mặc đồ xong lại bôi cho cậu kem đánh răng, nhét bàn vào trong tay cậu, Tần Sanh nhắm hai mắt đánh răng, rửa mặt xong mới hồi hồn, nhìn Lãng Yên nói, “Đói bụng.”

Lãng Yên còn đang đánh răng, chỉ chỉ trên bàn ý bảo Tần Sanh ăn trước. Chờ Lãng Yên rửa mặt xong, đổ hai ly nước ấm lại đây, rót hai ly trà sữa nóng, kêu Tần Sanh uống. Hai người ăn cơm, Lãng Yên nói, “Tớ cảm giác cứ như đang diễn tập chăm sóc em bé sau này ấy.”

Lãng Yên thấy Tần Sanh không phản ứng, chọc chọc mặt cậu, Tần Sanh mới ý thức được Lãng Yên đang nói chuyện với, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Tớ tớ tớ không không phải.”

Tần Sanh buổi chiều ở phòng vẽ tranh đụng phải Phương Tình, Phương Tình nhìn Tần Sanh rồi tự giới thiêu, Tần Sanh mới nhớ ra đây là nữ sinh là lần trước khai giảng tới bắt chuyệ. Phương Tình chuyên môn chạy đến phòng vẽ tranh chờ hắn, lần trước hẹn Lãng Yên đi chơi bị hắn từ chối.

Nghe nói Tần Sanh và hắn thân nhau, lần này cô tới nhờ Tần Sanh hỗ trợ hẹn Lãng Yên, Tần Sanh rất ít nói chuyện với con gái, không biết nên từ chối như thế nào, “ Tớ tớ tớ thấy, nếu muốn muốn hẹn Lãng Yên đi chơi, tốt nhất tốt nhất là là tự mình nói.”

Phương Tình không biết Tần Sanh cà lăm, cho rằng hắn thẹn thùng, liền lại năn nỉ ỉ ôi một hồi, Tần Sanh không có biện pháp chỉ có thể đáp ứng nàng.

Lãng Yên buổi tối cùng đội bóng rổ giao đấu xong đi ăn rồi mới về ký túc xá, mang theo đồ ăn khuya cho những người khác. Hắn cầm áo ngủ chuẩn bị đi tắm, bị Tần Sanh gọi lại, Lãng Yên hỏi làm sao vậy, Tần Sanh ấp úng một hồi chưa nói xong, “Không không có gì, cậu đi đi tắm rửa đi.”

Lãng Yên tắm xong đi ra, thấy Tần Sanh còn chưa ăn xong, nhìn nhìn mình có vẻ muốn nói lại thôi, Lãng Yên nhịn không được ngồi bên cạnh hỏi làm sao vậy, Tần Sanh lúc này mới nói ra chuyện Phương Tình nhờ mình. Cậu giấu Lãng Yên đáp ứng rồi, lại sợ Lãng Yên nổi nóng. Mấy người trong ký túc nghe xong, Lãng Yên trước tiên nở nụ cười, “Cậu đổi nghề làm mai mối đấy à.”

Từ Dương nói thêm, “Phương Tình đúng là bám riết không tha nhỉ, biết Tần Sanh dễ nắn, liền bắt cậu ấy giúp.”

Tần Sanh hơi lo lắng nhìn Lãng Yên, Lãng Yên vươn tay sờ đầu cậu, “Không việc gì, tự tôi sẽ gặp cô ấy nói rõ.”

Tần Sanh còn nói thêm, “Cậu ấy nói tớ tớ tớ nhất định phải giúp giúp cậu ấy hẹn bằng bằng bằng được.”

“Cậu đồng ý rồi?”

Tần Sanh gật gật đầu, không dám nhìn thẳng Lãng Yên. Lãng Yên chậc một tiếng, “Cùng lắm là cùng cô ấy đi chơi thôi, ai bảo cậu đồng ý với người ta rồi.”

Nhóc mập ồn ào, “Đúng đúng đúng, được mỹ nữ hẹn, cao hứng còn không kịp ấy chứ.”

Tắt đèn, Lãng Yên bò lên giường, chui vào chăn duỗi tay sờ chân Tần Sanh, Tần Sanh sợ tới mức co chân lên rụt lại, Lãng Yên nói, “Sao chân cứ lạnh như vậy nhỉ, mấy ngày nữa mua cái túi chườm nóng đi.”

Tần Sanh ừm ừm hai tiếng, Lãng Yên còn nói thêm, “Cuối tuần một mình cậu muốn làm gì?”

Dưới lớp chăn tối như mực, thấy không rõ vẻ mặt, Tần Sanh suy nghĩ một hồi, “Vẽ tranh, ngủ.”

Lãng Yên thở dài, “Vậy chờ tớ về muộn một chút mang bánh kem về cho.”

Vốn dĩ Lãng Yên ra ngoài chơi Tần Sanh có chút không vui, nhưng nghe thấy bánh kem liền vui vẻ một chút, còn tự giác gọi món, “Muốn muốn muốn vị bơ.” “Biết rồi.”

Cuối tuần, Lãng Yên ngủ dậy thuận tiện gọi Tần Sanh dậy, kêu cậu ăn trước rồi đi ngủ, nhưng ăn xong Tần Sanh hết buồn ngủ, chỉ có thể ngồi vẽ tranh.

>> Xem mục lục

One thought on “Chương 4- Bắt sống một tên nhóc nói lắp

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s