Chương 45 – Nhà giàu thất thủ

    Mấy ngày sau, Chu Nhuận Hoa có động tĩnh.

    Lý Thiện nghe ngóng được từ đồng nghiệp rằng Chu Nhuận Hoa đang tìm kiếm một ngôi nhà nặng vía, dường như hắn đã đào được một thứ gì đó xui xẻo ở khu nghĩa trang và muốn xử lý càng sớm càng tốt. Thượng Đình Chi biết Chu Nhuận Hoa thực ra chỉ muốn tìm chỗ chôn bình tro của ma nữ.

    Ban đầu chôn trong bãi tha ma vốn đã là nơi nặng vía, có thể kìm hãm ma nữ, nhưng sau khi khởi công trường học kia thì cả Thụy Thành đã khó tìm được một nơi thứ 2 nặng vía bằng.

    Triệu Oánh chưa cho Chu Nhuận Hoa một ngày nào đủ tốt lành để khởi công, còn liên tục thúc giục hắn mau chóng xử lý cái “vảy ngược” trên lưng rồng. Còn Từ Chí Nhược đã thành lập tổ điều tra, bí mật theo dõi hành tung của Chu Nhuận Hoa, đồng thời cũng phát hiện ra ma nữ có người thân ở Hồng Kông dựa vào manh mối Hạ Nhạc Dương cung cấp. Người thân của cô đã liên lạc được.

    Chiếc váy trắng của ma nữ gần đây đã đổi thành một chiếc váy hoa nhí, kiểu tóc mái ngố che hết mặt cũng được rẽ ngôi giữa trendy.

    Từ khi được giải thoát khỏi biệt thự Cố gia, ma nữ sẽ thường xuyên đi ra ngoài lêu lổng mấy hôm, mỗi lần trở về lại ăn mặc thời thượng hơn, không còn dáng vẻ của thập niên 90 nữa mà đã lột xác thành một mỹ nữ tuổi thanh xuân.

    Hạ Nhạc Dương thấy ma nữ không nuôi oán hận, vừa mừng cho nàng, vừa cảm thấy buồn bực, bởi vì khoảng thời gian này, ma nữ đã gặp được nhiều chị em tốt bên ngoài rồi.

    “Này ma nữ, cô muốn về quê không?” Hạ Nhạc Dương ê ẩm hỏi khi thấy ma nữ khoe chiếc túi xách Hermes do “chị em tốt” nào đó tặng.

    Lúc trước cậu cũng muốn đưa đồ cho ma nữ, nhưng Lý Thiện nói là phải đến mộ ma nữ hóa vàng thì mới được. Mà Chu Nhuận Hoa đã giấu bình tro đi rồi, muốn đốt vàng mã cũng chịu.

    Vậy nên anh, con út của nhà giàu nhất Thụy Thành lại không thể cho chị em tốt được cái gì, xem ra còn không hào phóng bằng những chị em tốt mà ma nữ quen biết bên ngoài.

    “Tất nhiên là có.” Ma nữ cất túi xách đi, vẻ mặt rạng rỡ hoàn toàn khác với sự sa sút cách đây không lâu, “Cũng phải tính về quê dần đi thôi, nhưng mỗi lần nghĩ đến tôi cũng thấy không nỡ chia tay cậu.”

    Thật ra, Hạ Nhạc Dương cũng không nỡ, nhưng vẫn làm ra vẻ một chút, “Chị gái, về quê rồi liệu có còn nhớ em không?”

    “Đương nhiên rồi.” Ma nữ bay quanh Hạ Nhạc Dương, “Cậu là chị em tốt nhất của tôi.”

    Nghe vậy, Hạ Nhạc Dương đột nhiên cảm thấy mình thật sự quá hẹp hòi, ma nữ kết bạn bên ngoài thì sao, dù sao cậu vẫn là bạn thân nhất.

    “Ồ, đúng rồi.” Ma nữ đột nhiên nói, “Hai ngày nữa tôi đi phá thai, sẽ không có mặt ở nhà.”

    “Cái gì?” Hạ Nhạc Dương suýt nữa rớt hàm, “Đi phá thai ở đâu?

    “Một người bạn giới thiệu một phù thủy tâm linh có thể phá bỏ cái thai chết lưu trong bụng tôi.” Ma nữ nói xong vén tóc ra sau tai, tâm trạng tốt khó tả, không khó để nhận ra phá thai là một việc đáng mừng, “Tôi không muốn mang về quê đứa con của thứ đàn ông tồi.”

    “Chỗ đó có uy tín không?” Trong mắt Hạ Nhạc Dương, phù thủy với lừa đảo không khác gì nhau, “Đừng có bị lừa nha.”

    “Đừng lo.” Ma nữ vỗ vỗ vai Hạ Nhạc Dương an ủi, “Đừng thấy tôi hiền mà nhầm nha, nếu tôi mà trở nên hung hãn thì người bình thường không thoát được đâu.”

    Lúc này, Hạ Nhạc Dương mới tin chuyện Lý Thiện từng nói, rằng cái chết càng bi thảm thì hồn ma càng mạnh mẽ.

    “Nhưng là …” Ma nữ đảo đảo mắt, “Để chắc chắn an toàn thì có thể cho tôi mượn Hoa Hoa của cậu xài chút được không?”

    Hạ Nhạc Dương tò mò nghe ma nữ nói ra yêu cầu của mình, nhưng cô ả còn chưa kịp nói xong, Hạ Nhạc Dương đã hô “không” ba lần liên tiếp.

    Hạ Nhạc Dương mỗi lần đều cãi không lại ma nữ. Quả nhiên là vì kẻ nào không sợ mất mặt kẻ có bất khả chiến bại.

    “Không cho, không cho, không cho!”

    Hạ Nhạc Dương nói xong liền đóng sầm cửa lại. Thượng Đình Chi nghe thấy động tĩnh trong phòng tắm, vừa định vào xem thì Hạ Nhạc Dương xông ra ngoài, liền đụng phải hắn.

    “Sao vậy?” Thượng Đình Chi hỏi, nhìn tiểu tổ tông đang xù lông, xoa xoa đầu cậu.

    “Cô ta bắt nạt em!” Hạ Nhạc Dương chỉ vào bồn rửa mặt lên án.

    Thượng Đình Chi nhìn thoáng qua phòng tắm trống rỗng, hỏi: “Làm sao vậy?”

    Nếu người khác bắt nạt Hạ Nhạc Dương, Thượng Đình Chi là người đầu tiên không đồng ý, nhưng một khi đối tượng biến thành ma nữ, hắn cũng bó tay, vì dù sao hắn cũng không gặp được.

    —— Ngoại trừ tối hôm qua hắn tự mình giải quyết trong phòng tắm, lúc ma nữ sơ múi được chút gì kia, hắn có thể mơ hồ nhìn thấy trong gương một bóng người lóe lên.

    Nghe Hạ Nhạc Dương kể lại lời giễu cợt của ma nữ, Thượng Đình Chi nghĩ thầm, nói có sai đâu, có mỗi ngồi lên tự mình động mà mãi không làm được. Nghĩ vậy nhưng hắn vẫn ôm Hạ Nhạc Dương dỗ dành, “Không sao, anh động là được.”

    “Nghe thấy chưa?” Hạ Nhạc Dương ôm eo Thượng Đình Chi, quay đầu khoe khoang với ma nữ, “Vòng eo của anh ấy cực xịn, không khác gì máy đóng cọc!”

    Thượng Đình Chi: “…” có cần phải nói rõ như vậy không???

    Ma nữ ngồi ở trên bồn rửa mặt âm thầm trợn mắt, tỏ vẻ chị đây mới không thèm.

    Có người giúp đỡ ở bên cạnh, Hạ Nhạc Dương cảm thấy bớt ấm ức, ngẩng đầu nhìn Thượng Đình Chi, kể chuyện phá thai của ma nữ, “Cô ấy muốn xin bao cao su dùng rồi, em không chịu.”

    Hạ Nhạc Dương vốn tưởng rằng Thượng Đình Chi sẽ hùa vào phê bình ma nữ không biết xấu hổ, không ngờ Thượng Đình Chi lại trầm ngâm một lát, hỏi, “Cô ấy làm sao mang theo đồ vật cõi dương được?”

    “Hả?” Hạ Nhạc Dương ngẩn ra, ma nữ phản ứng còn nhanh hơn cậu. Phản ứng của Thượng Đình Chi hiển nhiên là đang cân nhắc, vì vậy cô ả bay đến bên cạnh Hạ Nhạc Dương nói, “Nói cho anh ta biết tôi có một chiếc túi Hermes thần kỳ có thể chứa được đồ cõi dương. “

    Hạ Nhạc Dương nhìn Thượng Đình Chi, cau mày hỏi: “Anh định cho cô ấy sao?”

    “Vì cô ấy muốn phá thai nên nếu giúp được thì giúp.” Thượng Đình Chi nói.

    Thai là con của Chu Nhuận Hoa, Hạ Nhạc Dương cũng ủng hộ phá thai, nhưng cậu luôn thấy rất khó xử khi giao cái kia của Thượng Đình Chi cho ma nữ.

    Thượng Đình Chi xoa đầu cậu, “Đừng lo lắng, còn có thứ càng xịn hơn.”

    Cuối cùng, ma nữ vui vẻ cầm lấy ống máu của Thượng Đình Chi đi ra ngoài phá thai, nhưng Hạ Nhạc Dương vẫn không vui, thậm chí không có tâm trạng lăn giường.

    “Thầy Thượng, tôi đang cần tìm một nơi có nhiều âm khí. Xin hỏi thầy có thể cân nhắc cho thuê lại ngôi biệt thự Cố gia không?”

>> Xem mục lục

One thought on “Chương 45 – Nhà giàu thất thủ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s