>> Xem mục lục

☆ Nhập học

Mẹ Lãng Yên lập tức liền thích đứa bé Tần Sanh thoạt nhìn ngoan không chịu nổi này, giúp cậu gỡ đồ trong rương ra. Tần Sanh thấy mẹ Lãng Yên cầm khăn trải giường định trải cho mình liền hoảng hốt, “Cô, cô cô, cháu không cần, cháu tự mình làm, không, không cần phiền toái.”

Nói xong cậu định lấy lại khăn trải giường. Lãng Yên một phen giữ lấy cậu, Lãng Yên nhìn Tần Sanh, không biết là trời nóng hay là Tần Sanh có chút nóng ruột, mặt thật là hồng. Lãng Yên vặn nắp một chai nước đưa cho Tần Sanh, “Cậu mặc kệ mẹ tớ, cứ để mẹ tớ giúp đi, cậu cũng biết làm à? Uống miếng nước đi này!”

Tần Sanh nhận chai nói, “Có biết.” Lãng Yên thấy Tần Sanh có vẻ chần chờ, liền hỏi, “Tớ bảo, cậu có phải là hơi nói lắp không?”

Tần Sanh tức khắc cảm thấy hơi hoảng, cúi đầu, lại khẽ gật đầu. Thật ra cậu đã cực lực khống chế, chỉ cần không nói câu quá dài, chỉ cần nói chậm rãi thì sẽ không nghiêm trọng như vậy. Lãng Yên thấy bộ dạng này của cậu liền hơi hối hận đã hỏi. Bố hắn đập một cái lên đầu hắn, “Nói hươu nói vượn cái gì đấy, Tần Sanh này, cháu đừng để ý, thằng ngốc Lãng Yên này không biết lựa lời gì cả.”

Tần Sanh lắc lắc đầu “Không sao ạ”, Lãng Yên hơi hơi xấu hổ, khuỳnh tay khuỳnh chân ngồi xuống cạnh Tần Sanh, nhìn hai cái giường trống đối diện, bắt đầu tìm chuyện để nói, “Hình như còn hai người chưa tới nhỉ?”

Tần Sanh gật gật đầu. Thấy cậu không nói lời nào, Lãng Yên lại bắt đầu, “Thành phố A nóng thật!” Tần Sanh vẫn gật gật đầu, “Tối nay cậu sẽ vào đây ở sao?”

“Ừ” rốt cuộc chịu nói rồi!

“Ăn cơm chưa?”

Tần Sanh lại lắc đầu, lại không nói! Lãng Yên còn đang rối rắm, mẹ Lãng Yên đã dọn xong phòng, thuận tiện còn quét tước một phen.

Tiễn bố mẹ xong chỉ còn lại Tần Sanh và Lãng Yên. Lãng Yên vẫn còn đang áy náy chuyện vừa rồi, có chút lấy lòng nói, “Đi ăn cơm đi, vừa rồi không phải nói còn chưa ăn sao?”

Tần Sanh có chút muốn cự tuyệt. Cậu thật sự không giỏi ở chung với người khác, nhất là kiểu người như Lãng Yên, đang định mở miệng thì bụng đã kêu lên, “Ọc ọc~”

Lãng Yên ngẩn người, không nhịn được cười phụt ra, mặt Tần Sanh đỏ phừng lên. Lãng Yên cảm thấy rất thú vị. Tần Sanh mặt mỏng vậy, lúc mặt đỏ lỗ tai cũng đỏ theo. Hắn nhịn xuống không trêu nữa, nói, “Nào, đi thôi, bụng réo đến tớ cũng nghe thấy rồi.”

Tháng 9 thành phố A thật sự nóng. Bước vào quán ăn khí lạnh làm người tỉnh táo một chút, hai người tìm vị trí cạnh cửa sổ, phục vụ liền cầm thực đơn lại đây hỏi bọn họ muốn ăn gì. Lãng Yên bị nóng không thèm ăn lắm, hất cằm bảo Tần Sanh, “Anh hỏi cậu ấy đi, ăn cái gì?”

Đột nhiên bị điểm danh, Tần Sanh có chút hoảng loạn, phục vụ sinh cầm bút chờ Tần Sanh nói chuyện, Tần Sanh bị nhìn bắt đầu đổ mồ hôi, dựng thẳng thực đơn lên che mặt, sau đó bắt đầu đọc, “ Thịt thịt luộc, mướp mướp mướp xào, sườn xào chua chua ngọt,…”

Mới gọi vài món thì thực đơn đã bị lãng Yên tâm đi. Cậu nơm nớp nhìn lãng Yên.

Lãng Yên vẻ mặt buồn cười nhìn Tần Sanh, đột nhiên nhớ ra Tần Sanh có chút nói lắp liền tự mình gọi món, “Thịt luộc thêm ớt, bò xào sả ớt, canh trứng. Còn gì khác muốn ăn không?”

Tần Sanh lắc đầu, phục vụ nói “Xin chờ một lát” rồi cầm thực đơn rời đi. Còn lại hai người bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ. Thực ra Lãng Yên là một kẻ mặt dày, chưa bao giờ ngại buồn tẻ. Chính hắn cũng không cố tìm chuyện để nói, nhưng đối mặt với Tần Sanh quả thật cũng có chút xấu hổ, bởi vì chỉ cần mình không nói gì thì Tần Sanh cũng sẽ luôn im thin thít. Tần Sanh căn bản không có nhiều diễn biến tâm lý phức tạp như Lãng Yên vậy, không phải nói gì thì cậu càng đỡ hồi hộp. Cứ yên tĩnh như vậy được không đầy 3 phút, Lãng Yên lại muốn nói chuyện, “Tần Sanh.”

Tần Sanh ngẩng đầu nhìn hắn, đang định hỏi làm sao thì di động reo lên, “Tớ tớ tớ nghe điện thoại.”

Lãng Yên gật đầu, Tần Sanh nhìn di động, nhấc máy, “Bố ạ.”

Lãng Yên yên lặng uống nước, mặt không đổi sắc nghe Tần Sanh nói chuyện, “Đang đang ăn rồi, vâng, vâng.”

Tần Sanh thấy Lãng Yên vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm mình, nhất thời không nghe được gì vào tai, bố gọi mấy tiếng mới phản ứng lại, là đang nói muốn thuê nhà cho cậu, “Không không không không cần, con trọ ở ký túc là được.” Bố Tần Sanh cũng không ép buộc, dặn cậu tự chăm sóc bản thân rồi cúp. Đồ ăn đã được dọn lên bàn, toàn là mấy món đỏ rực ớt cay, nhìn mà Tần Sanh nuốt nước miếng, “Ăn đi.”

Tần Sanh chan canh trứng ăn, Lãng Yên còn tốt bụng nhắc nhở, “Thịt luộc này ăn ngon đấy.”

Tần Sanh gật đầu, gắp một miếng rất nhỏ, nhai cũng nhai trực tiếp nuốt luôn. Tần Sanh chỉ cảm thấy trong dạ dày có một ngọn lửa bốc lên tận cổ họng, Lãng Yên còn chờ mong nhìn cậu hỏi, “Ăn ngon không?”

Tần Sanh gật đầu một cái, Lãng Yên liền ra sức gắp vào bát cậu. Tần Sanh có chút khó xử, đành phải căng da đầu ăn. Lãng Yên cho rằng Tần Sanh thích ăn cay, còn định gắp thêm. Lúc này đột nhiên nhìn ra có gì đó sai sai, trên trán Tần Sanh toàn mồ hôi, đôi mắt bị cay đến đỏ lên, miệng cũng sưng một vòng, “Tần Sanh!”

Tần Sanh bị hắn gọi giật cả mình, ngẩng đầu lên, hai mắt hồng hồng thoạt nhìn hết sức đáng thương. Lãng Yên vội rót chén nước, “Cậu bị ngốc à, không biết ăn cay còn ăn, thôi thôi đừng ăn.”

Tần Sanh uống xong nước mới chậm rì rì nói, “Tớ muốn ăn ngọt.” Lãng Yên lẩm bẩm, “Ngu ngốc.”

Kêu người phục vụ mang vài món ngọt lên, Lãng Yên không hảo ngọt, nhưng nhìn Tần Sanh ăn rất ngon miệng liền nhịn không được cũng ăn một chút. Mới gắp hai miếng chuối, Lãng Yên đã bị ngán không chịu được, chờ Tần Sanh ăn gần hết, Lãng Yên mới mở miệng, “Ăn no rồi?”

Tần Sanh gật gật đầu.

“Món nào ngon nhất?”

Tần Sanh chỉ khoai ngào đường trên bàn. Lãng Yên lại kêu phục vụ đóng gói hai phần khoai ngào đường và một phần tôm hùm đất, đưa cho Tần Sanh, “Cái này cho cậu mang về, đợi lát nữa đói bụng lại ăn, tôm hùm đất cho hai người kia, chắc hôm nay bọn họ sẽ tới.”

Trở lại ký túc xá, hai người bạn còn lại đã xuất hiện. Bốn người ở chung có vẻ rất náo nhiệt. Bọn họ tự giới thiệu mình, ăn tôm hùm đất. Giường đối diện với Lãng Yên tên là Từ Dương, cùng là đồng hương. Giường đối diện Tần Sanh là một nhóc mập mạp tên Phùng Kiến Trung, cũng từ tỉnh khác tới. Lãng Yên theo chân bọn họ nói chuyện hăng say, Tần Sanh chỉ ngồi bên cạnh nghe.

“Tần Sanh”, Từ Dương đột nhiên chuyển đề tài tới cậu, “Cậu là người ở đâu?”

“Ở ở ở đây.” Mới vừa mở miệng liền bắt đầu nói lắp. Từ Dương còn trêu, “Cậu đừng hồi hộp.”

“Không không không phải, là là tớ có chút nói lắp.”

Từ Dương hơi xấu hổ, “Ngại quá.”

Nhóc mập hoà giải, “Chúng ta xem xưng hô thế nào đi. Tớ sinh tháng 5.”

Từ Dương vội nói, “Tớ tháng 4.”

Lãng Yên bỏ cốc nước xuống, “Tớ tháng 12. 31/12. Các cậu đều hơn tuổi tớ rồi.”

Từ Dương và Phùng Kiến Trung đều kêu rên. Lãng Yên nhỏ hơn nửa tuổi mà còn cao hơn bọn họ nửa cái đầu. Phùng Kiến Trung hô lên, “Tớ không phải là lão nhị chứ! Tần Sanh cậu bao nhiêu tuổi?” “Cũng cũng là tháng 4, 20/4.”

Từ Dương rít gào, “Mẹ ơi, Tần Sanh còn lớn hơn tớ, nhìn không ra nha, Tần Sanh trông cứ như học sinh trung học ấy.”

“Không phải không phải, tớ sinh sinh năm 99.”

Ba đứa 97 còn lại ngoảnh ra nhìn cậu, Lãng Yên lẩm bẩm, “Mới 17 tuổi à, còn là vị thành niên.”

Nhóc mập không thèm để ý cái này, cậu chỉ cần biết vị trí lão nhị là của mình rồi!

Buổi chiều bốn người đi dự khai giảng.

Bên trên hiệu trưởng giảng đến mức tình cảm mãnh liệt, phía dưới sinh viên lại không mấy ai buồn nghe, nhưng Tần Sanh lại nghe rất nghiêm túc. Lãng Yên nhìn Tần Sanh nghiêm túc không chịu được, cứ như học sinh tiểu học nghe thầy giáo giảng bài vậy. Dường như cảm giác được Lãng Yên đang nhìn, Tần Sanh xoay đầu hỏi, “Sao sao vậy?”

“Không có việc gì, cậu cứ nghe tiếp đi.”

Tần Sanh chớp chớp mắt, nghe thấy một vài nữ sinh to nhỏ, “Cái người mặc đồ thể dục đằng trước kia kìa, là hệ thảo mới của khoa thể dục đấy.” Trong bốn người bọn họ chỉ có Lãng Yên là khoa thể dục. Hôm nay mới chỉ khai giảng mà đã bầu xong hệ thảo rồi. Phùng Kiến Trung cũng nghe thấy, vòng qua Tần Sanh cười hì hì, “Hệ thảo kìa.”

Lãng Yên duỗi tay chụp lên đầu nhóc mập, “Câm miệng đi.”

Nữ sinh mặc váy ngắn phía sau cũng thật lớn gan, vỗ vỗ vai Lãng Yên, “Bạn học, tớ là Phương Tình khoa tiếng Anh, chúng ta có thể trao đổi phương thức liên lạc không?”

Nhóc mập bên cạnh và Từ Dương ồn ào cả lên, cô gái cũng nhìn hắn. Lãng Yên gật đầu cho cô số di động.

>> Xem mục lục

One thought on “Chương 1- Bắt sống một tên nhóc nói lắp

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s