Chương 43- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Dương Viên bị cắt đứt liên lạc liền hoảng loạn. Mới 10 giờ, còn sớm, Hợp Thời Tuyển xuất phát mới được năm sáu tiếng đồng hồ. Giờ mà hắn mà báo nguy thì cũng không ai thụ lý.

Dương Viên tức đến muốn chửi bậy. Mẹ nó, đã xảy ra chuyện rồi thì có thụ lí cũng để làm gì??

Nhưng ngồi chờ chết không phải biện pháp.

Dương Viên cắn răng gọi cho Hứa Quân.

Trên du thuyền.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Bị Trâu Sinh Quân nhìn mọi người đang vô thức run rẩy.

Nỗi sợ hãi cuồn cuộn ập đến, hắn hôm nay phải chết ở đây ư? Không, không thể được! Hắn bị Trâu Sinh Quân đàn áp cúi đầu khom lưng nhiều năm như vậy, con cáo già này nếu thả hắn đi cũng sẽ cắn chặt nhược điểm của hắn không nhả, mãi mãi không ngóc đầu lên được.

Hắn sao có thể cứ như vậy chết ở chỗ này?

Hắn suýt thì đã thành công, hắn thậm chí trả giá tất thảy tìm tổ chức chuyên ám sát, sao có thể cứ thế chết được?

“Không thể nào!” Hắn tựa hồ bất giác hét lên, “Không thể nào!”

Mọi người trong phòng lập tức hồi thần, không thể tin nổi mà nhìn hắn, phản xạ có điều kiện thối lui.

Nhưng Trâu Sinh Quân thậm chí không thèm liếc hắn một cái, súng trong tay vẫn vững vàng chĩa vào đầu Hợp Thời Tuyển.

Kiều lập tức hiểu hắn muốn làm gì.

Vừa rút súng ra cũng đồng thời nghe được tiếng súng. Vệ sĩ nấp ở chỗ tối so với cậu còn nhanh tay hơn.

Súng trên tay bị đá văng ra thật xa, bị tấm rèm che khuất.

Hiện trường không ai dám ho một tiếng kinh, yên lặng như tờ.

Tất cả mọi người đã hiểu, Trâu Sinh Quân không hề nói quá.

Có người bắt đầu cầu tình, “Ngài Trâu, ngài buông tha tôi đi, tôi luôn nghe lời ngài, ngài Trâu……Ngài Trâu!”

Trâu Sinh Quân có mắt không tròng, chỉ nhìn chằm chằm Kiều đã rút súng ra.

“Thế nào, muốn suy xét một chút chứ? Cậu gật đầu thì tôi sẽ mang cậu Hợp đi trước.”

Kiều hờ hững nhìn thoáng qua Hợp Thời Tuyển, ánh mắt không gợn sóng, như là nhìn một kẻ xa lạ.

Nhưng nếu là người xa lạ sao có thể đáng giá để cậu từ bỏ cơ hội thoát thân, tự mình chui đầu vào lưới.

“Ngài Trâu.” Hợp Thời Tuyển vẫn luôn im lặng lúc này lại mở miệng, thanh âm trấn tĩnh như thể người bị súng chĩa vào đầu là ai chứ chẳng phải hắn.Nguồn: langsatti.wordpress.com

“Ngài hôm nay gọi tôi tới, chẳng lẽ là để lấy tôi làm con tin?”

Trâu Sinh Quân đổi súng qua dí vào ngực trái của hắn, không nhẹ không nặng gõ gõ, “Đại khái thế, phải thử xem may rủi thế nào, sự thật chứng minh vận khí của cậu không tốt lắm rồi.”

Hợp Thời Tuyển cười, “Quá lời rồi. Tôi với vị này quan hệ chẳng có mấy thân cận, chọn tôi làm con tin thì ngài đúng là đánh giá cao quá giá trị của tôi rồi đó.”

“Phải không?” Trâu Sinh Quân như cười như không nhìn Kiều, “Cậu nói thì không tính.”

Kiều cất súng về bên sườn, nói với Trâu Sinh Quân, “Tôi đồng ý. Ông dẫn hắn đi đi.” Ý định mặc cả của Hợp Thời Tuyển cứ thế liền thất bại.

Kiều cất súng xong như có như không nhìn Hợp Thời Tuyển. Người kia thần sắc bình thản như không nhìn đến cậu, cắn môi dưới xoay người đi luôn.

Không cao hứng. Cứu hắn hắn còn mặt nặng mày nhẹ.

Trâu Sinh Quân giữ lời thu hồi súng, “Đắc tội rồi. Nhưng tôi đã nói cậu sẽ bình yên vô sự mà.”

Hợp Thời Tuyển lạnh lùng nhìn hắn, Trâu Sinh Quân cũng không thèm để ý, nói vệ sĩ mang hắn cùng theo ra boong tàu.

Người trong phòng thấy chết đến nơi, ném hết mặt mũi bám lấy Trâu Sinh Quân xin tha. Sống chết trước mắt, tiền tài lợi ích đều không còn quan trọng. Nhưng đã muộn rồi.

Trâu Sinh Quân không thèm ngoảnh lại, rời khỏi hành lang.

Lấy lòng liền biến thành chửi bậy, vệ sĩ giơ súng, không ai buồn để ý xem bọn họ phun châu nhả ngọc cái gì.

Trực thăng trên đầu rầm rầm phát ra tiếng vang, trong khoảng thời gian này trên biển sóng lớn, thân thuyền lung lay như lòng người. Hai bên du thuyền còn không ít ca nô cứu trợ, bên trên đều có người điều khiển, Hợp Thời Tuyển đoán hẳn là do vệ sĩ chuẩn bị.

Trâu Sinh Quân sớm đã tính toán cẩn thận. Trừ những kẻ cần triệt tiêu, tất cả mọi người đã được hắn lặng lẽ cho đi.

“Đi thôi cậu Hợp.” Trâu Sinh Quân ném dây thừng thả từ trực thăng xuống cho hắn.

Hắn không nhận, “Ngài Trâu, ngài đi trước đi, nếu ngài đã lợi dụng tôi xong, thời gian còn lại tôi hẳn là được tự do, ngài cũng đừng nhọc lòng.”

Trâu Sinh Quân nhìn chằm chằm hắn một lát, cười, “Được, không muốn đi thì tùy. Nhưng tôi phải nói rõ, vì để ngừa vạn nhất con thuyền này đã trang bị hơn chục quả bom, cụ thể bao nhiêu tôi thật sự nhớ không rõ. Nhưng lúc trước tôi xem máy tính minh họa hiệu quả 3D trông cũng khá hoành tráng đấy.”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Hợp Thời Tuyển nhìn hắn không nói gì, lui hai bước xoay người chạy xuống tầng. Vệ sĩ nhìn Trâu Sinh Quân, thấy hắn không biểu tình gì, tiến lên đóng lại cánh cửa sống duy nhất.

Có người đập cửa sổ chạy trốn, bị vệ sĩ bắn chết, thân mình đập vào bệ cửa trượt xuống.

Kiều lần nữa đeo lên tai nghe, bên kia có tiếng sóng biển và động cơ.

“Anh ở đâu?” Kiều hỏi, cậu biết đối phương nhất định vẫn luôn mang tai nghe.

“Mẹ nó, chú con mẹ nó vẫn không để cho ai bớt lo!” Y mắng, tiếng động cơ lại lớn hơn nữa, “Giờ lập tức bơi về hướng Tây Nam, còn nữa, trên thuyền tổng cộng có mười hai quả bom, đều do người điều khiển. Anh không biết đối phương khi nào sẽ ấn nút, chú mau ra đi.”

Kiều không kêu một tiếng đi xuống khoang dưới.

Nhưng cậu chưa đi được hai bước, tiếng chân dồn dập phía sau vang lên. Cậu dừng lại, tay sờ đến súng trên thắt lưng, chưa kịp rút ra đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.

“Xả thân cứu người cảm giác thế nào?”

Hợp Thời Tuyển vừa hỏi vừa chậm rãi tới gần.

Cậu xoay người nhìn hắn, tay sờ đến thắt lưng lại rũ xuống, mặt không biểu tình lại vô cớ khiến người ta cảm thấy có chút không cao hứng.

Đâu chỉ không cao hứng, cậu sắp tức giận đến nổ tung! Ngu xuẩn!

Nhưng cậu chỉ bình tĩnh đến gần như lạnh nhạt, hỏi, “Quay về làm gì?”

“Quay về cùng em tuẫn tình.” Hợp Thời Tuyển còn cười lên, nhưng hắn lập tức thu lại ý cười, “Bảo bối, anh rất cảm động, nhưng mà chuyện như vậy anh hy vọng vĩnh viễn không phát sinh lần thứ hai.”

Kiều liếc mắt nhìn hắn, không nói gì.

“Đệt mợ, các người có thể có chút cảm giác nguy cơ được không?!” Y nổi trận lôi đình chửi mắng không ngừng, lúc nào rồi còn ở đấy mà ve vãn.

Y vừa nói dứt lời, tiếng nổ mạnh vang lên.

Kiều nhanh chóng đè Hợp Thời Tuyển nằm sấp xuống. Chờ ngọn lửa qua đi, hai người chật vật chạy xuống tầng dưới.

“Từ từ, Trâu Sinh Quân để toàn bộ bom ở tầng dưới.” Hợp Thời Tuyển giữ chặt cậu, nhất thời tới lui đều không được.

“Biết rồi.” Kiều cũng không quay đầu lại, trở tay kéo hắn tiếp tục chạy xuống, “Đi mau!”

Hợp Thời Tuyển thấy trên vai cậu không biết từ khi nào xuất hiện một cái ba lô chống thấm màu đen. Hai người xuống tới tầng chót, Kiều nhìn phương hướng, chạy thẳng tới một gian phòng.

Đó là nơi chuyên chở hàng hoá.

Kiều từ ba lô móc ra một đống dụng cụ, xử lý đơn giản biến thành một cái gì đó trông như khẩu súng.Nguồn: langsatti.wordpress.com

“Lui ra sau một chút.” Kiều nói.

Hắn thuận theo thối lui, Kiều cúi người gõ sàn nhà lắng tai nghe, vài giây sau xác định vị trí, đứng dậy đem súng nhắm chuẩn bóp cò. Ánh sáng cực nóng màu lam xuất hiện, dù hắn cách khá xa cũng cảm nhận được độ ấm, hắn đau lòng nhìn Kiều đứng vững như tượng. Một thân đồ đen, hai chân thon dài thẳng tắp, ẩn ẩn nhìn thấy cậu căng thẳng cơ bắp, đôi môi mím chặt, hai mắt nhìn chằm chằm cái khe xuất hiện trên sàn nhà, như là không hề cảm thấy hơi nóng.

Cũng may quá trình cũng không dài. Kiều nhanh chóng thu thập máy móc, lấy ra một cái cưa.

Lúc này thân thuyền lại kịch liệt chấn động, khiến hai người ngã lăn ra đất. Lúc này ít nhất đồng thời 3 quả bom bị kíp nổ.

Trâu Sinh Quân tựa như chơi game, từng bước từng bước đánh chặn từng cửa sống, như mèo vờn chuột dồn đối phương từng bước vào chỗ chết.

Kiều cắt ra một cái lỗ bằng nắm tay.

Thân thuyền đã nghiêng, Hợp Thời Tuyển dựa vào trên giá ổn định thân thể, thấy ba lô sắp rớt ra ngoài, hắn muốn tiến lên giữ lấy, lại không ngờ thân thuyền bỗng nhiên đổi hướng mà nghiêng, kệ để hàng văng tới chỗ Kiều.

Tim hắn thót lên, tay nhanh hơn não muốn đi lên lấy thân ngăn lại, hoàn toàn không ý thức được chính mình đang tìm chết.

Lúc phản ứng lại thì cả người đã bị Kiều kéo đến chỗ cửa.

“Đi ra ngoài.” Kiều nói.

“Nhưng mà…”

Hợp Thời Tuyển thực tủi thân, mình đang kéo chân sau sao?

“Đi ra ngoài.”

“Thực xin lỗi, anh chỉ là lo cho em…”

“Tôi phải kích nổ.”

“……”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Sau một tiếng trầm vang, trong phòng nhanh chóng bị nước biển ùa vào.

“Hít sâu một hơi, theo tôi lặn ra ngoài,” Kiều dặn dò hắn, “Sau khi ra ngoài tạm thời đừng ngoi lên.”

Hợp Thời Tuyển gật đầu, chuẩn bị tốt lại thấy cậu mãi không hành động. Hợp Thời Tuyển dùng ánh mắt hỏi cậu sao vậy.

Kiều suy nghĩ , “Anh có thể nhịn thở bao lâu?”

Hợp Thời Tuyển trong lòng ấm áp, “Đừng lo, anh sẽ không có việc gì.”

Kiều ừ một tiếng, ở khoang thuyền lại lần nữa liên tiếp vang lên tiếng nổ mạnh. Hai hình bóng biến mất ở khoang đáy.

>> Xem mục lục

One thought on “Chương 43- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s