Chương 42- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Tình huống nghiêm trọng, không khí ngưng trệ.

Trừ Trâu Sinh Quân ra không ai dám ho he gì.

Hợp Thời Tuyển nhìn xung quanh, mười mấy người ngồi đây đều là những kẻ có máu mặt nhất ở đại sảnh lúc nãy, trong đó một nửa là những chiến hữu từng cùng Trâu Sinh Quân vào sinh ra tử rồi về sau lại tự tách ra riêng, còn một nửa là các loại tai to mặt lớn mà Ôn tiểu thư đã kể cho hắn lúc nãy.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Hợp Thời Tuyển đại khái hiếu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vai trò của hắn trong việc này tuyệt đối không phải như Trâu Sinh Quân ngoài miệng nói.

Rõ ràng ở đây đều là cây đa cây đề, trước mặt Trâu Sinh Quân lại không ai dám nhiều lời, nói nhiều sợ vạ miệng, ai nấy đều muốn khẳng định mình không liên quan, tốt nhất là im lặng.

Tiếng chuông reo đúng lúc khiến Hợp Thời Tuyển nhẹ nhõm thở phào, nói tiếng xin lỗi. Được Trâu Sinh Quân cho phép hắn liền mang vẻ mặt phức tạp đẩy cửa đi ra ngoài.

Hắn tránh đám vệ sĩ ngoài cửa, đi vào WC mới tiếp điện thoại.

Nhiều năm như vậy hắn mới thấy Dương Viên gọi tới đúng lúc đúng chỗ một lần.

“Sao rồi?” Dương Viên hỏi, trong vòng một phút chờ bắt máy này hắn đã tưởng tượng ra Hợp Thời Tuyển toi mạng rồi cũng nên.

“Có chút khó tiêu.” Hợp Thời Tuyển thấp giọng, “Vụ ở resort lần trước ông nhớ không? Hắn đang tìm kẻ đứng sau. Tôi nghi bọn họ chỉ là kẻ trung gian, trả tiền bóc bánh, thay người ra tay.”

Dương Viên im lặng một lát mới nói, “Có nguy hiểm không?”

Hợp Thời Tuyển ấn ấn thái dương, cười khổ nói, “Tôi không rõ lắm mình đóng vai trò gì ở đây, trên du thuyền toàn là tai to mặt lớn, trước mắt chỉ có thể hy vọng hắn đừng quá điên cuồng.”

Dương Viên trong lòng hốt hoảng một chút, Trâu Sinh Quân chính là kẻ điên.

“Sau 12 giờ … Nếu tôi… liền……”

Hợp Thời Tuyển nghe giọng Dương Viên càng lúc càng đứt quãng, hắn nhìn điện thoại, tín hiệu đã mất.

Có hiện tượng này chứng tỏ thuyền đã tiếp cận vùng biển quốc tế.

“Alo?” Hợp Thời Tuyển nhíu mày, di động đã tự ngắt máy.

Mất tín hiệu.

Giờ phút này toàn bộ người trên thuyền đều giống hắn, triệt để hết cách liên hệ với bên ngoài.

“Đừng ra ngoài, phía trước có người.” Y nói, Kiều loáng cái lui tới sau ván cửa, nhìn thấy người đi ra từ WC sắc mặt khó coi, nhanh chân biến mất ở chỗ rẽ, không hề chú ý tới cậu núp trong góc.

Hợp Thời Tuyển.Nguồn: langsatti.wordpress.com

Kiều dõi theo bóng dáng hắn, mãi đến khi người đã đi mất.

“Tầng này phòng vệ rất chặt, anh đã khống chế camera, đám vệ sĩ thì chú phải tự giải quyết đi.”

Kiều không nói gì, xoay người ra ngoài.

Thình lình vang lên tiếng nổ mạnh khiến người trên thuyền hoảng hốt, vệ sĩ vội chạy tới hướng phát ra tiếng nổ. Kiều chờ mọi người dạt ra, rảo bước tới cuối hành lang.

“Mọi người tạm thời đừng nóng vội. Bếp dưới lầu có chút chuyện ngoài ý muốn, đừng lo.” Trên lầu nhốn nháo, có tiếng trấn an nhưng không ai nghe, lập tức đã có người phát hiện mình mất liên lạc với bên ngoài.

“Sao lại thế này, sao lại mất tín hiệu?”

“Hiện tại đang ở đâu đây, vì sao mất sóng?”

“Trâu tiên sinh đâu?”

Những lời bàn tán nghi ngờ huyên náo lên. Nhân viên không trấn an nổi, lại có vệ sĩ tới đây nói thầm mấy câu, khiến nhân viên duy nhất đang trấn an cũng đi mất, để lại đám đông kinh hoảng.

Dưới lầu có người vào phòng báo cáo vụ nổ.

Trâu Sinh Quân nghe xong thâm thúy nhìn Hợp Thời Tuyển, phất tay cho người kia lui.

Khác với bên ngoài, ở đây mỗi người đều điềm tĩnh tự nhiên, không hề bị vụ nổ vừa rồi làm kinh động.

“Sao thế, chưa ai muốn lên tiếng à? Vậy thì để tôi nói.” Trâu Sinh Quân đứng lên, một bàn tay đặt lên vai Hợp Thời Tuyển. “Cậu Hợp từng thấy vết súng trên vai tôi rồi. Quả là suýt thì toi cái mạng già này, sống sót được cũng đâu dễ dàng.”

“Vốn dĩ tôi nghĩ, đều là anh em với nhau, tiền thì cùng nhau kiếm, đường thì cùng nhau đi, chuyện không đáng để xé rách thể diện thì cho qua cũng được. Nhưng mà không biết từ đâu nghe nói, cái đầu này của tôi vẫn luôn được treo thưởng khá lớn. Tôi liền nghĩ, rốt cuộc là ai oán hận tôi tới mức này? Trâu mỗ nếu còn không so đo, vậy chỉ sợ kẻ đó không chỉ ngồi lên đầu tôi là xong.” Giọng Trâu Sinh Quân bỗng nhiên sắc bén như đao, “Ngồi lên đầu tôi rồi còn muốn đái ỉa lên cái mặt này cũng nên!”

“Hôm nay nếu ai đứng ra, nói rõ xem Trâu mỗ có làm gì sai với hắn, chỉ cần nói có lý, Trâu mỗ sẽ nhận sai!”

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức đứng ngồi không yên.

Hợp Thời Tuyển đầu óc đặc sệt như keo dán, từ lúc nghe thấy tiếng nổ mạnh, tới khi nghe Trâu Sinh Quân nói như vậy, hắn lập tức hiểu ra một chuyện.

Y, hoặc là Kiều, khả năng cao cũng đang ở trên con thuyền này.

Hồng Môn Yến không chỉ câu ra kẻ đứng phía sau màn kịch mà còn kéo theo cả sát thủ muốn chính tay đâm chết Trâu Sinh Quân.Nguồn: langsatti.wordpress.com

“Lão đại truyền tin, hủy bỏ nhiệm vụ!” Y gào thét bên tai cậu.

Hủy bỏ? Cậu nghiêng đầu, vì sao bỗng dưng hủy bỏ?

“Chú mau rút, Trâu Sinh Quân đặt thuốc nổ dưới đáy thuyền, hắn là một gã điên đó!”

Chẳng có ánh sáng mạnh chiếu vào, đồng tử của cậu vẫn nháy mắt phóng đại.

Thuốc nổ? Cậu cũng đặt bom ở đáy thuyền, nhưng kỳ quái, vừa thấy Hợp Thời Tuyển cậu bỗng nhiên từ bỏ kế hoạch nổ bom, mặc dù đó là phương pháp nhanh gọn nhất.

“Có trực thăng qua đón, mau mau rời khỏi thuyền!” Y nóng nảy nói.

Kiều bỏ xuống tai nghe, chậm rãi tới cuối phòng.

Có vệ sĩ đi trên hành lang, rõ ràng thấy cậu lại ở trong nháy mắt không thấy đâu.

Trong phòng không khí căng thẳng, thình lình phá vỡ bầu không khí này là một tiếng súng vang lên ngoài cửa.

“Thưa ngài, có người tới.”

Người tới, người nào? Trong tim Hợp Thời Tuyển như có ai gõ trống, vô cùng hy vọng lúc này chuyện không như hắn suy đoán.

Trâu Sinh Quân cười lạnh, “Giỏi lắm. Người trên đại sảnh sơ tán xong chưa?”

“Xong rồi.”

Hắn nhìn lướt qua đám người, “Vẫn không ai định nói gì sao?”

“Thế thì thực xin lỗi, xưa nay tôi đây thà giết nhầm 100 còn hơn bỏ sót 1 người. Các vị nói xem, tôi nên làm thế nào?”

“Trâu Sinh Quân! Ông có ý gì? Ông dám động đến tôi??”

Hợp Thời Tuyển nhìn về phía người đầu tiên hết kiên nhẫn.

“Vậy cứ chờ xem tôi có dám hay không.”

“Trâu tiên sinh, chuyện ngài bị tập kích chúng tôi đúng là có nghe qua, nhưng mà, ngài không thể tùy ý tính sổ trên đầu chúng tôi. Thích mỗ cùng ngài khi xưa không hề có ràng buộc ích lợi, sao có thể làm loại chuyện vô công rồi nghề như thế? Huống gì, Thích mỗ hành sự luôn tuân thủ luật pháp…”

“Ông chủ Thích nói vậy là sai rồi. Ý ông là chúng tôi đều phạm pháp chắc?”

“Ông chủ Thích phủi trách nhiệm thật sạch sẽ, quả nhiên ra dáng người làm ăn chân chính đấy.”

“…”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Cục diện trầm mặc vừa bị đánh vỡ, mọi người lập tức tranh cãi, Hợp Thời Tuyển nhìn vào mắt Trâu Sinh Quân, Trâu Sinh Quân như cười như không nhìn lại, thấp giọng nói, “Yên tâm, Trâu mỗ vẫn phải bảo đảm cho cậu Hợp đây, chỉ là lát nữa nếu có lỡ đắc tội cũng xin đừng để bụng đấy.”

Hợp Thời Tuyển rất nhanh đã được trải nghiệm cái gọi là “lỡ đắc tội”.

Trâu Sinh Quân dí súng lên trán hắn, đẩy ra ngoài. Trong nháy mắt hắn liền bình tĩnh lại. Thì ra mình hôm nay đến đây để làm con tin?

“Ngại ghê, nếu tôi đánh cuộc chuẩn xác, hôm nay hai chúng ta đều sẽ không việc gì, nếu tôi sai rồi, vậy xin đắc tội.”

Hợp Thời Tuyển một trận lạnh run. Trâu Sinh Quân quả nhiên là thằng điên.

“Chàng trai à, nói tới chuyện lộ mặt, Trâu mỗ có một việc muốn nhờ.” Trâu Sinh Quân đưa mắt ra hiệu, vệ sĩ xung quanh lui hết, cửa phòng mở rộng ra, nối liền với hành lang.

“Chẳng phải là người anh em lần trước đây sao?” Trâu Sinh Quân nhìn thấy Kiều chỉ nghiền ngẫm cười, “Trâu mỗ ghét nhất là không minh bạch, cho dù chết cũng phải chết cho rõ ràng. Cậu giúp tôi nhìn xem, rốt cuộc ai là thân chủ của cậu?”

Đám người bên trong thấy một người mặc cả cây đen, sắc mặt phong phú, nghi hoặc, tìm kiếm, không ai tỏ ra chột dạ.

“Nhiệm vụ đã bị hủy bỏ, mặt khác, tôi không biết ai là thân chủ.” Người đứng trong bóng tối bước ra nói.

Trâu Sinh Quân nghe vậy, ánh mắt sắc như ưng đảo qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng ở một vị.

Nếu Hợp Thời Tuyển quay đầu lại xem sẽ biết người kia là phó tổng mà Ôn tiểu thư đã kể ban nãy, nhưng hắn không quay đầu lại.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm bóng người giống như quỷ mị ẩn một nửa trong chỗ tối.

“Kiều.” Hắn thấp giọng gọi.

Người nọ nghe thấy, tựa hồ thân mình lung lay một chút. Hợp Thời Tuyển không biết có phải mình hoa mắt hay không, rõ ràng là bóng tối đen kịt thấy không rõ mặt người, hắn lại cảm thấy đối phương có chút tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Hắn cười khổ, không thể trách hắn được, hắn cũng không ngờ cục diện sẽ biến thành thế này.

“Đại ca, em sai rồi, em chỉ nhất thời lầm đường, đại ca…”

“Chú hai, lúc trước chú muốn đi đã nói gì với tôi? Tôi không chỉ để chú đi, vùng Tây Nam chú muốn tôi cũng không nói hai lời nhường cho rồi, thế nào? Vẫn không thỏa mãn à? Chú còn nhớ anh đã đối xử với chú như thế nào sao, hửm?”

“Đại ca, em, em thật sự sai rồi, anh nghe thấy rồi đó, em từ bỏ rồi, thật mà! Chàng trai trẻ, cậu nói xem, có phải hay không?”Nguồn: langsatti.wordpress.com

Kiều thành khẩn gật đầu, “Đúng vậy.” sau đó chỉ vào Hợp Thời Tuyển nói, “Trâu Sinh Quân, thả hắn.” Ngữ khí cậu cứng cỏi, không khách khí chút nào, khí thế như lão đại.

“Cậu ta?” Trâu Sinh Quân cầm súng dí dí lên trán Hợp Thời Tuyển, “Cái này tạm thời chưa được, các vị quá lợi hại, tôi đây phải lưu lại át chủ bài.”

“Nếu không thì như vậy đi, khoang thuyền phía dưới có chút đồ vật, cậu giúp tôi dọn sạch, tôi sẽ suy xét nguyện vọng của cậu?”

Hợp Thời Tuyển không rõ đồ vật là thứ gì, nhưng trực giác mách bảo hắn không thể là cái thứ gì tốt, hắn nói, “Em đừng đi, ang như vậy cũng không sao. Nếu đã không cần làm nhiệm vụ thì mau đi đi.”

“Hắn muốn nổ thuyền, người trên lầu đã đi rồi, các người còn đây chờ chết?” Kiều căn bản không để ý tới lời Hợp Thời Tuyển, một câu nói toạc ra chủ ý của Trâu Sinh Quân.

“Ôi chao, người anh em, người quá ngay thẳng không có kết cục tốt đâu. Cậu nói như vậy, cả đám người khủng hoảng lên thì làm sao bây giờ.”

“Không phải ông muốn như vậy sao?”

“Ha ha,” Trâu Sinh Quân cười sặc sụa, “Phải, cậu nói không sai! Đám người này ai cũng mong ông đây chết, hôm nay ông đây đơn giản sẽ thành toàn cho bọn họ. Về sau mọi người phải dốc hết sức lực đấy, các người không thấy mệt thì ông đây cũng thấy mệt!”

Trong phòng nghe vậy chửi ầm lên, “Trâu Sinh Quân mày là đồ vô nhân tính! Mấy năm nay tao để mày đoạt hết mồi ngon, kết quả còn phải thu dọn cục diện rối rắm cho mày, thật không ngờ mày còn có thể tàn nhẫn đến mức này.”

Trâu Sinh Quân tựa như điếc, nói với Kiều, “Sao nào? Hay là cậu đi giúp tôi xử lý, tôi bảo đảm cậu Hợp sẽ bình yên vô sự.”

“Ông muốn tôi làm gì?”Nguồn: langsatti.wordpress.com

“Cậu giúp tôi canh chừng bọn họ, cho đến khi tất cả hồn về Tây Thiên.”

>> Xem mục lục

2 thoughts on “Chương 42- Sát thủ ngại xã giao và gã hàng xóm trăng hoa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s